Ánh đèn sân khấu chói lóa chiếu thẳng vào mắt tôi khi cánh cửa lớn của lễ đường mở ra. Tiếng nhạc đám cưới trầm bổng vang lên, nhưng tất cả dường như đóng băng trong khoảnh khắc tôi nhìn thấy bóng dáng đó lao vút qua người mình. Một màu đỏ thắm, chói chang như ngọn lửa, cắt ngang con đường tôi sắp bước. Mùi nước hoa ngọt ngào, gắt mũi – thứ mùi tôi chưa từng ngửi thấy trên người Trình Hàn – xộc thẳng vào khứu giác. Tim tôi thắt lại, một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng dù xung quanh vẫn ấm áp.
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên từ hàng ghế khách mời, lúc đầu nhỏ như ong vỡ tổ, rồi lớn dần thành những lời bàn tán không giấu giếm. Tôi đứng đó, tay vẫn còn đang nâng nhẹ viền váy cưới bằng sa trắng, chất liệu mát lạnh dưới đầu ngón tay giờ như trở nên sắc bén. Tôi nhìn về phía Trình Hàn, người đàn ông mà chỉ vài phút trước thôi còn cười hớn hở với mọi người trong sảnh khách sạn, cái vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc thường ngày của một vị tổng tài biến mất hoàn toàn. Giờ đây, ánh mắt anh ta đang dính chặt vào bóng hồng kia, và một nụ cười tôi chưa từng thấy nở trên môi anh.
“Ôi, xin lỗi, Hàn ca ca, em đến muộn rồi!”
Giọng nói thanh tao, non nớt ấy vang lên, phá vỡ hoàn toàn không khí trang trọng. Cô ta đã chạy thẳng đến bên Trình Hàn, để mặc tôi đứng một mình dưới ánh đèn vốn dành cho cô dâu. Sự xấu hổ và phẫn nộ trào lên trong cổ họng tôi, đắng ngắt. Tôi muốn bước tới, muốn kéo chiếc váy đỏ kia ra khỏi đám cưới của mình, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống thảm trải sàn. Sự hiện diện của hàng trăm con mắt đang dõi theo khiến mọi hành động trở nên khó khăn gấp bội.
“Ai vậy, sao lại thiếu ý thức thế? Người ta kết hôn, cô ta giành mất ánh đèn của cô dâu là sao?”
Một giọng nói phụ nữ trung niên vang lên rõ ràng từ hàng ghế đầu. Câu nói như một ngòi nổ. Khuôn mặt tươi tắn của tiểập tức ủ rũ, đôi mắấn nước trong chớp mắt. Cô ta quay nửa người về phía tôi, vẻ mặt đầy vẻ tội nghiệp.
“Hu hu, em không cố ý, em không biết không được đi vào đây…”
Nước mắt cô ta rơi thật nhanh, lấp lánh dưới ánh đèn. Cô ta lại hướng về phía tôi, giọng nức nở:
“Chị đừng giận, hu hu…”
Một làn gió lạnh từ cửa sổ mở hé thổi vào, mang theo hơi thở của thành phố nhưng không thể làm dịu đi ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng tôi. Hàm răng tôi siết chặt đến mức tôi có thể nghe thấy âét phát ra từ chính cơ thể mình. Cô ta không hề không biết. Mọi thứ đều được tính toán kỹ lưỡng – từ thời điểm nhạc lên, cửa mở, cho đến bước chạy đầy kịch tính đó. Cô ta canh đúng khoảnh khắc tôi chuẩn bị tỏa sáng nhất để cướp lấy tất cả sự chú ý, và giờ đây, lại giở trò nước mắt để biến mình thành kẻ bị hại, còn tôi, cô dâu thật sự, lại trở thành người có lỗi trong mắt mọi người ư? Nếu không phải vì đông người đến thế, vì chiếc váy cưới này và vị trí của tôi, tôi thực sự muốn bước tới, dùng chính đôi tay đang run rẩy của mình mà dạy cho cô ta một bài học về lễ nghĩa và liêm sỉ. Nhưng tôi chỉ có thể đứng đó, với nụ cười gượng gạo đóng băng trên mặt, nhìn người chồng sắp cưới của mình vỗ nhẹ lên lưng cô gái áo đỏ đang khóc nức nở kia.
Tôi đã nghĩ mọi chuyện sẽ êm xuôi khi người ta kéo cô gáỏi lễ đài. Giọng Trình Hàn lạnh băệnh, còn tôi, kẻ đang đứng cạnh chú rể trong bộ váy cưới trắng muốt, chỉ cảm thấy một nỗi buồn mơ hồ. Có lẽ tôi nên tức giận, nhưng lúc này, trái tim tôi lại chẳng dậy lên một gợn sóng nào. Tôi nhìn đôi tay đang nắm chặt ly rượu của mình, những ngón tay hơi tái đi vì dùng sức, và tự hỏi liệu cuộc hôn nhân bắt đầu bằng một màn kịch ồn ào thế này rồi sẽ đi về đâu.
Không khí yên ắng chưa được bao lâu thì tiếng xôn xao lại nổi lên. Từ cửa lớn, bóng dáng ấy lại xuất hiện, áo váy màu hồng phấn lao thẳng về phía chúng tôi như một mũi tên. Mùi nước hoa ngọt gắt, khác hẳn mùi hương hoa nhài dịu dàng tôi đang dùng, xộc vào mũi. Tiểu Thanh Mai, cô gái ấy, mặt mày đẫm lệ, giọng nói the thé cắt ngang khôọng.
"Anh Hàn! Anh không được cưới một người tầm thường như thế này!"
Cô ta chỉ thẳng vào tôi, ánh mắt đầy khinh miệt. "Cô ta chẳng có gì trong tay, làm sao xứng với anh? Chắc chắn cô ta chỉ nhăm nhe vào tài sản của nhà họ Trình thôi!"
Lời nói của cô ta như những mũi kim châm nhẹ vào da thịt tôi. Tôi thở ra một hơi nhẹ, cảm giác mệt mỏi dâng lên. Có thật là tôi tầm thường đến vậy sao? Tôi nhớ đến căn phòng khách sạn sang trọng cô ta đang ở, chiếc đệm êm ái mà chính tôi, bằng số tiền tự tay kiếm được, đã thanh toán. Tôi nhớ đến những năm tháng đèn sách, những cuộc điện thoại từ những ngôi trường danh giá nhất khiến điện thoại cũ kỹ của tôi nóng lên. Tôi nhớ đến những phi vụ đầu tư đầu tiên, những đêm thức trắng phân tích biểu đồ, và danh hiệu "thần tượng trẻ" trong giới mà tôi đã đạt được bằng chính năng lực của mình. Tiền bạc ư? Tôi đã tự mình kiếm được những thứ mà nhiều người mơ ước.
Trình Hàn chưa kịp lên tiếng, Tiểu Thanh Mai đã lao tới, hai tay cô ta siết chặt tay áo anh, giọng nói đột nhiên trở nên đầy vẻ mê hoặc và ủy mị. "Anh Hàn, đừng kết hôn với cô ta. Em về đây là vì anh. Chúng ta hãy bù đắp cho những năm tháng lỡ làng. Anh còn nhớ đêm đó không, đêm trướước ngoài?"
Khoảnh khắc ấy, tôi thực sự ngơ ngác. Một màn kịch gì đang diễn ra trước mặt tôi vậy? Nhưng ngay sau đó, một cảm giác kỳ lạ dâng lên. Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp, không phải vì đau khổ hay tức giận, mà là vì một sự phấn khích khó tả. Ôi trời, ngay trong lễ cưới của mình, tôi lại được chứng kiến một vụ tranh giành tình ái đầy kịch tính như thế này sao? Thật không thể tin nổi.
Tiếng nói của Tiểọng khắp không gian yên tĩnh của sảnh tiệc. Từng lời từng chữ rõ ràng như pha lê. Tôi cảm nhận rõ hàng trăm ánh mắt của khách mời đang đổ dồn về phía chúng tôi, những cái nhìn tò mò, dò xét, và có lẽ cả sự thương hại. Ánh đèn sân khấu chiếu xuống khiến tôi thấy hơi chói mắt. Tôi đứng đó, giữa tâm bão, bộ váy cưới dài thướt tha phủ trên người, và chờ đợi xem người đàn ông sắp thành chồng mình sẽ xử trí thế nào với mối tình cũ đang bùng cháy trước mặt.
Mùi hương của cà phê Ý đắng nghét vẫn còn vương trên đầu lưỡi tôi thì tiếng khóc nức nở đã xé toang không khí yên tĩnh của quán. Tôi chưa kịp nuốt hết ngụm thức uống, cũng chưa kịp đặt chiếc tách sứ xuống bàn, thì tất cả đã xảy ra quá nhanh. Trình Hàn đứng phắt dậy, ghế gỗ kêu cót két một tiếng chói tai. Khuôn mặt anh tái đi, rồi ửng đỏ lên vì một thứ cảm xúc mà tôi nhận ra ngay – đó là sự giận dữ bị đẩy đến tột cùng, pha lẫn chút kinh hãi.
“Cô bị điên rồi à?” Giọng anh trầm và khàn, như bị ai bóp nghẹt cổ họng. Tôi thấy ngóắm chặt thành nắm đấm, móng tay cắn sâu vào lòng bàn tay. “Giữa chúng ta có gì để tiếc nuối? Cô đi Mỹ hay đi đâu, có liên quan gì đến tôi? Suốt những năm tôi ở bên kia bán cầu, tôi chưa từng một lần nghĩ đến việc gặp lại cô. Đừng có nói những lời vô nghĩa nữa!”
Từng lời từng chữ của anh như những nhát dao găm lạnh lùng, nhưng tôi biết, sự lạnh lùng ấy không phải dành cho cô gái đang khóc kia. Nó là bức tường thành anh đang dựng lên vội vã, để bảo vệ thứ gì đó mong manh giữa chúng tôi. Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác chua chát mơ hồ. Anh sợ. Anh sợ tôi hiểu lầm, sợ thứ hạnh phúc mới chớm nở này sẽ vỡ tan.
Cô gái mà anh gọi là “tiểu thanh mai” ấy òa khóc, hai hàng nước mắảy dài trên gò má trắng nõn. “Hàn ca ca, em biết mà! Em biết anh đến bên chị ấy là vì sao!” Giọng cô run rẩy, đầy vẻ tủi thân. “Chẳng phải vì ngày trước em đã lỡ dại… em đã chọn theo người ta, nên anh mới tức giận, mới tìm một bóng hình giống em để trả thù sao? Giờ em đã tỉnh ngộ rồi, em hiểu trái tim mình thuộc về ai rồi. Anh đừng giận em nữa, được không? Chúng ta mới là định mệnh của nhau mà!”
Tôi lặng im đặt chiếc tách cà phê xuống mặt bàn gỗ sẫm màu, phát ra một tiếng “cộc” nhỏ nhưng rõ ràng. Ánh mắt tôi không rời khỏi khuôn mặt đẫm nước mắt của cô gái ấy. Cô ta mặc một chiếc váy voan trắng tinh, tóc buông dài, đôi mắt to tròn ngây thơ. Trái ngược hoàn toàn với tôi – người luôn chuộng những bộ vest công sở sắc sảo, mái tóc xoăn sóng gợi cảm, và đôi môi luôn tô son đỏ quyến rũ. Thế nhưng, một sự thật trớ trêu khiến tim tôi thắt lại: đường nét trên khuôn mặt chúng tôi, nhất là đôi mắt và sống mũi, sao mà giống nhau đến lạ. Bạn thân tôi từng đùa, nếu không biết lại tưởng tôi và cô ấy là hai chị em ruột. Lúc đó tôi chỉ cười, nhưng giờ đây, nhận xét ấy bỗng trở nên sắc nhọn như lưỡi dao cạo.
Sự im lặng của tôi dường như là điều đáng sợ nhất đối với Trình Hàn. ôi, vẻ hoảng loạn hiện rõ trong đáy mắt sâu thẳm. “Vợ! Đừng nghe cô ta nói lung tung!” Anh vội vàng nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay anh ẩm ướt toát mồ hôi. “Em đẹp như một nàng tiên bước ra từ tranh, còn cô ta… cô ta chỉ là con ếch cứ tưởng mình ngồi trong giếng là đã thấy được cả bầu trời. Đừng để những lời vô căn cứ ấy làm ảnh hưởng đến em!”
Cảm giác từ bàẹ của anh truyềôi. Tôi biết anh đang rất căng thẳng. Nhưng trước khi tôi kịp nói gì, một giọng nói quen thuộc, ấm áp vang lên phía sau. “Con trai, con dâu, có chuyện gì thế này?” Mẹ chồng tôi, bà cụ phúc hậu, từ góc quán bước lại gần, đôi mắìn quanh, dò hỏi. Bà vừa đi mua đồ ở chợ về, trên tay vẫn còn xách chiếc giỏ mây đan.
Một cơn đau nhói từ bắp đùi bên phải xông thẳng lên óc. Tôi đã tự nhéo mình một cái thật mạnh, đủ để cho nước mắt ứa ra một cách tự nhiên, không cần gắng sức. Tôi ngước đôi mắt đã đỏ hoe lên nhìn mẹ, cố nén một tiếng nấc. “Mẹ ơi… không có gì đâu ạ!” Giọng tôi nghẹn lại, cố tạo ra âm thanh yếu ớt, tủi thân. “Chỉ là… chỉ là một chút hiểu lầm nhỏ thôi. Anh Hàn đang giải quyết giúp con rồi.”
Ngay lúc đó, một nhân viên phục vụ mặc đồng phục màu nâu, có lẽ đã đứng quan sát từ lâu, vội bước đến bên cạnh mẹ tôi. Cô gái trẻ ấy cúi đầu, nói bằng giọng nhỏ nhẹ nhưng đủ để mọi người nghe thấy: “Thưa bà, hình như là vị khách nữ kia… tự nhiên chạy đến bàn này, nói cô ấy với anh nhà có quá khứ tình cảm, rồi khóc lóc… làm ảnh hưởng đến các vị khách khác. Chúng cháu cũng mới biết ạ.”
Mùi nước hoa ngọt ngào mà cô ta luôn xức, thứ mùi khiến tôi liên tưởng đến những trái dâu chín nẫu bị bỏ quên trong góc bếp, cứ quấn lấy không gian căn phòng khách chật hẹp này. Tôi thấy buồn nôn. Nhưng cảm giác ấy chưa kịp bộc lộ ra ngoài thì đã bị chặn lại bởi ánh mắt của mẹ chồng tôi. Bà đứng đó, dáng người nhỏ nhắn nhưng tư thế lại cứng rắn như một bức tường thành, đôi mắt sắc lạnh quét qua khuôn mặt đẫm nước mắt giả tạo của tiểu thanh mai.
"Con... con dâu..."
Giọng nói của cô ta khẽ run, yếu ớt như tiếng mèo con đói sữa, nhưng đôi mắt đen láy kia lại lóe lên một tia kiêu ngạo khó giấu. Cô ta liếc nhìn tôi, ánh mắt như muốn nói: "Bà ấy sẽ đứng về phía ta, ngươi tin không?"
Một sự tự tin ngu ngốc và đáng thương. Tôi gần như nghe thấy tiếng cười nhẹ vang lên trong đầu mình. Cô ta không biết rằng, người phụ nữ đã từng một tay gây dựng cơ nghiệp này, ghét nhất chính là những trò diễn xuất rẻ tiền.
Mẹ tôi, không, mẹ chồng tôi, chỉ khẽ nhíu mày, một cử chỉ nhỏ đến mức khó nhận ra. Rồi bà ệu, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Hai người bảo vệ mặc đồ đen, những người mà tôi chưa từng thấy trong nhà trước đây, bước vào từ cửa. Họ không nói một lời, mỗi người nắm lấy một cánh tay mảnh khảnh của tiểu thanh mai. Sắc mặt cô ta biến đổi trong chớp mắt, từ vẻ đắc ý chuyểạc, rồi hoảng sợ. Cô ta giãy giụa, nhưng sức lực của mình chẳng thấm vào đâu so với những cánh tay rắn chắc kia.
Đúng lúc cô ta sắp bị lôi ra khỏi cửa, một bóng người bước tới, chặn lại lối đi. Là Trình Hàn. Anh đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt không chút dao động nhìn thẳng vào tiểu thanh mai đang ngơ ngác. Trong khoảnh khắc, tôi thấy tim mình thắt lại. Một nỗi sợ hãi mơ hồ, không rõ nguyên do, len lỏi vào. Liệu anh ấy sẽ lại mềm lòng? Liệu tất cả những gì tôi từng tin tưởng chỉ là ảo tưởng?
Nhưng tôi đã lầm. Ánh mắt của Trình Hàn không hề dành cho sự yếu đuối của cô ta. Nó lạnh băng, sắc như dao. Tiểường như hiểu lầm sự xuất hiện của anh. Nước mắt trên mặt chưa kịp lau, một nụ cười đắc thắng đã nở trên môi cô ta. Cô ta ngước đôi mắên nhìn Trình Hàn, giọng nói bỗng trở nên mềm mại, ngọt ngào đến giả tạo: "Hàn ca ca, em biết mà... em biết anh không nỡ để em như vậy đâu."
Lời nói đó, cùng với cái liếc mắt đưa tình quen thuộc, khiến không khí trong phòng dường như càng thêm ngột ngạt.
Trình Hàn thở dài một hơi, tiếng thở dài nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự mệt mỏi và chán ghét tột cùng. Anh lắc đầu, giọng nói trầm đục, rõ ràng từng chữ, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ nào: "Im miệng."
Hai từ ngắn gọn như hai nhát búa đập thẳng vào sự ảo tưởng của tiểu thanh mai. "Đêm qua, nhân lúc tôi vắng nhà, cô đã dùng tiền mua chuộc em họ tôi, dẫn một người đàn ông lạ mặt vào phòng ngủ của vợ chồng tôi."
Anh ngừng lại, ánh mắt như muốn xuyên thủng con người đang run rẩy kia. "Trên chiếc giường mà vợ tôi đã dành dụm, bỏ ra đúng hai triệu để mua. Cô và người đàn ông đó đã làm gì, tôi không quan tâm. Nhưng chiếc giường ấy, cô phải đền."
Sắc mặt tiểừ đỏ ửng chuyển sang tái nhợt, rồi trắng bệch như tờ giấy. Cô ta há hốc miệng, dường như muốn biện minh, muốn kêu gào, nhưng không một âm thanh nào phát ra. Trình Hàn không cho cô ta cơ hội ấy. Anh rút điện thoại từ trong túi áo, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu lên khuôn mặt kiên quyết của anh. "Nếu không, tôi sẽ gọi cảnh sát ngay bây giờ. Số 110, cô biết đấy."
Sự nghiêm túc và lạnh lùng trong hành động của Trình Hàn cuối cùng đã đập tan mọi hy vọng cuối cùng của tiểu thanh mai. Cô ta hoảng loạn thực sự, hai mắt trợn tròn, hai tay vô thức giơ lên như muốn cản lại hành động của anh. "Đừng! Đừng gọi!"
Giọng cô ta the thé, đầy sợ hãi. Trình Hàn nhíu mày lại, vẻ mặt khó chịu. Anh hạ thấp giọng, nhưng mỗi từ vẫn rành rọt, đầy uy hiếp: "Hay là... cô muốn tôi gửi tấm ảnh chụp lại từ ốất cả bạn bè, người quen của cô xem? Để mọi người cùng thưởng thức?"
Lời đe dọa đó giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt. Tiểu thanh mai đứng như trời trồng, toàn thân run lên bần bật. Cô ta bị dồn vào thế đường cùng, tiến thoái lưỡng nan. Nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của con gái, người mẹ của tiểu thanh mai, một phụ nữ trung niên có khuôn mặt hao gầy vì lo lắng, vội bước ra. Bà ta nắm lấy tay Trình Hàn, giọng nói đầy vẻ nài nỉ: "Thôi nào, Tiểu Hàn. Dì cũng là người nhìn con lớn lên mà. Tinh Tinh nó... nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện. Con là đàn ông, rộng lượng một chút, đừng chấp nhặt với nó làm gì."
Giọng điệu mềm mỏng, cố gắng khơi gợi chút tình làng nghĩa xóm cũ. Nhưng đôi mắt của bà ta lại liếc nhìn về phía mẹ chồng tôi, mong mỏi sự hỗ trợ từ phía một người mẹ khác.
Tiếng cười khẩy của Trình Hàn vang lên lạnh tanh, cắt ngang không khí ồn ào. "Hai mươi bốn tuổi, não còn chưa bằng một đứa trẻ chín tuổi."
Lời nói ấy không phải hướng về phía tôi, mà thẳng vào mặt Đường Tinh. Tôi đứng sau lưng mẹ chồng, ngón tay khẽ chạm vào viền áo cưới bằng gấm thêu, cảm nhận rõ từng sợi chỉ mảnh mai. Trình Tử Tuấn, đứa cháu họ chín tuổi của hắn, đứa bé mà mọi người vẫn đùa rằng sau này sẽ là "tiểu trợ thủ" ép giường cho chúng tôi, giờ đang ngơ ngác nhìn người lớn. So với cô gái hai mươi bốn tuổi mặt dày đang đỏ bừng vì tức giận kia, đứa bé ấy trông thông minh và đáng yêu đến lạ.
Mẹ Đường Tinh, khuôn mặt trắng bệch vì bị đâm đau điếng, bỗng quay phắt sang phía mẹ tôi. Giọng bà ta the thé, đầy chất vấn: "Thời Uyển, con dâu bà dạy dỗ thế nào mà để nó ăn nói vô lễ vậy?"
Một làn gió nhẹ từ cửa sổ mở hé lùa vào, mang theo mùi hương ngọt ngào của hoa thiên lý ngoài vườn, xen lẫn mùi bụi phấn trên người mẹ Đường Tinh. Tôi thấy lưng mẹ chồng mình thẳng băng lên. Bà vốn là người đanh đá, quyết đoán, làm sao chịu được kiểu đổ lỗi vòng vo ấy? Bà cười nhạt, âm thanh như những viên đá lạnh va vào nhau: "Tôi mới phải hỏi lại nhà họ Đường đây. Dạy con gái không biết liêm sỉ, đêm tân hôn của người ta cũng dám lén lút trèo vào giường. May mà con dâu tôi hiểu chuyện, không so đo. Chứ không, tôi đã cho người lôi cổ cái đồ hư hỏng ấy ra rồi! Bà Đường, nên về dạy lại con gái mình đi là vừa."
Trái tim tôi khẽ nhói một cáấy tên mình. "Rộng lượng" ư? Tôi chỉ đơn giản là không muốn cuộc hôn lễ đã chuẩn bị suốt nửa năm trời trở thành trò cười cho thiên hạ. Một nụ cười nhẹ, có phần ngại ngùng, nở trên môi tôi. Tôi cúi đầu, ngón tay vân vê sợi dây chuyền bạc trên cổ, cảm giác mát lạnh ấy giúp tôi giữ bình tĩnh.
Ông Đường, mặt đỏ như gấc, có lẽ thấy nhục nhã nhưng không tiện lao vào cuộc hỗn chiến của các bà các cô. Ôéo tay áo con gái, giọng trầm và nặng nề: "Còn không mau về nhà! Ở lại đây chỉ thêm nhục!"
Đường Tinh khóc nức nở, nước mắt làm trôi lớp phấn trang điểm đậm, để lại những vệt lốm đốm kỳ dị. Cô ta giằng co, không chịu đi, ánh mắt cầu cứu hướng về phía Trình Hàn, nhưng chỉ nhận lại ánh nhìn lạnh băng, thậm chí khinh bỉ. Cuối cùng, sức mạnh của người đàn ông trung niên thắng thế. Cô ta bị lôi đi trong tiếng nấc nghẹn ngào.
Nhưng chưa hết. Trình Hàn bước lên, chặn lại. Giọng hắn bình thản, không chút dao động: "Khoan đã. Chiếc giường gỗ mun mới trong phòng tân hôn bị làm bẩn. Cô phải đền."
Một tràng im lặng chết người. Ông Đường tái mặt, mẹ Đường Tinh há hốc mồm. Trình Hàn không buồn để ý, lấy điện thoại ra, yêu cầu chuyển khoản ngay lập tức. Số tiền không nhỏ. Và hắn bắt họ chuyển thẳng vào tài khoản của tôi.
Khi tin nhắn thông báo tiền về tài khoản vang lên, tôi cảm thấy một sự mỉa mai kỳ lạ. Tôi mở ứng dụng ngân hàng, không do dự, chuyển toàn bộ số tiền ấy đến một trại trẻ mồ côi quen thuộc. Hành động này không phải vì lòng tốt, mà đơn giản là tôi không muốn giữ lại thứ gì liên quan đến cảnh tượng hôm nay. Hãy để nó trở thành một món quà vô danh, còn hơn là một lời nhắc nhở về sự ô uế.
Căn phòng dần vắng bớt người, chỉ còn lại hơi ấm hỗn độn và sự xấu hổ lơ lửng. Trong góc khuất sau bình phong lớn, nơi ánh mắt mọi người không thể chạm tới, tôi nhìn theo bóng lưng đang rời đi của Đường Tinh. Tôi khẽ nhếch mép, đôi mắt tôi, qua lớặt mỏng manh, hẳn đang lộ rõ một sự chế nhạo thầm lặng. Đồ ngốc ạ, cô tưởng dùng chút nước mắt và thân thể mềm yếu có thể lung lay được một trái tim sắt đá, và phá vỡ một cuộc hôn nhân đã được sắp đặt kỹ càng sao?
Một ý nghĩ nhẹ nhõm chợt lướt qua. Thật may, trước đám cưới, tôi đã nhất quyết từ chối mời báo chí, chỉ giới hạn trong vòng thân tộc và bạn bè thân thiết. Nếu không, chuyện hôm nay, với đủ yếu tố kịch tính, chắc chắn đã trở thành món ăn bôi bẩn trên mặt báo địa phương ngày hôm sau rồi. Sự riêng tư cuối cùng cũng được giữ lại, dù bên trong nó đã nhuốm màu hỗn độn.
Mặt tôi vẫn còn nóng rát như có lửa đốt khi tiếng nhạc báo hiệu lễ thành hôn kết thúc vang lên. Cái nắm tay của Trình Hàn quanh cổ tay tôi chặt đến mức tưởng chừng muốn in hằn dấu vết. Anh ta kéo tôi đi xuyên qua đám đông khách mời còn đang xì xào bàn tán, ánh mắt của họ như những mũi kim châm vào lưng áo cưới. Tôi chỉ còn biết cúi gằm mặt, nhìn đôi giày trắng của mình bước vội trên thảm đỏ đã nhàu nát.
Mẹ chồng tương lai chặn chúng tôi lại ở cổng. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt xót xa lẫn áy náy, một cảm xúc phức tạp mà tôi chưa kịp giải mã thì bà đã đưa tay vào túi xách. Mùi hương nhẹ nhàng, thoang thoảng của nước hoa từ cổ tay bà lan tỏa, khác hẳn với mùi rượu và mồ hôi ngột ngạt trong hội trường. Bà lấy ra một tấm thẻ màu đen bóng loáng, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay tôi đang lạnh ngắt. Da tay bà mềm mại và ấm áp một cách an ủi.
“Con dâu à,” giọng bà trầm xuống, chỉ đủ hai chúng tôi nghe thấy, “cầm lấy cái này. Coi như của hồi môn trướính thức bước vào cửa nhà họ Trình. Hôm nay… mẹ biết con chịu thiệt thòi.” Bà thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu một nỗi thất vọng không gọi thành tên. “Đường Tinh… mẹ nhìn nó lớn, ngày nhỏ ngoan ngoãn hiền lành lắm. Ai ngờ lớn lên lại có ngày hồ đồ đến thế.”
Lời nói của bà như một dòng nước ấm chảy vào giữa mùa đông giá rét trong lòng tôi. Cổ họng tôi nghẹn lại, một cảm giác ấm áp bất ngờ trào dâng, xóa nhòa đi phần nào sự xấu hổ và tổn thương vừa trải qua. Tôi mở miệng định nói lời cảm ơn, nhưng âm thanh chưa kịp thoát ra thì Trình Hàn đã hành động. Anh ta vớười tôi, nhanh như cắt, cầm lấy tấm thẻ từ tay tôi và nhét thẳng vào túi trong của váy cưới. Vải lụa mát rượi chạm vào da thịt qua lớp vải mỏng.
“Thôi mẹ, đừng nói nữa,” giọng Trình Hàn căng thẳng và gấp gáp, “Con với vợ con phải đi làm thủ tục ngay bây giờ. Sợ trễ giờ.”
ại siết chặt lấy tay tôi, lần này không phải cổ tay mà là bàn tay. Hơi ấm từ lòng bàến các ngón tay tôi bớt tê cóng. Tôi chỉ kịp quay đầu lại, nhìn vào mắt mẹ chồng tương lai đang dần xa cách, thốt lên một câu “Con cảm ơn mẹ” trong hơi thở gấp gáp rồi bị lôi đi mất. Gót giày của tôi khua lên những tiếng lộc cộc vội vã trên nền đá hoa lạnh lẽo.
Căn phòng tiếp dân của phòng đăng ký kết hôn sáng trưng bởi ánh đèn huỳnh quang, hoàn toàn tương phản với không khí ấm cúng màu vàng trong hội trường cưới vừa rồi. Trình Hàn ngồi trên chiếc ghế nhựa cứng, lưng thẳng đơ như một khúc gỗ, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi. Khuôn mặêm nghị đến mức căng cứng, đường nét góc cạnh càng trở nên sắc lạnh dưới ánh đèn trắng. Tôi ngồi bên cạnh, lén nhìn anh ta, trong lòng bỗng dấy lên một sự hài hước kỳ lạ giữa sự hỗn độn của ngày hôm nay.
Một cặp đôi trẻ tuổi ngồi đối diện thì thầm với nhau. Cô gái chỉ tay nhẹ về phía Trình Hàn, khẽ nói: “Nhìn kìa, anh chàng kia trông căng thẳng quá. Không phải đi phỏng vấn xin việc đấy chứ?”
Bạn trai cô ta cười khúc khích: “Có khi là phỏng vấn vào quân đội thì sao?”
Tôi bật cười thành tiếng, một tiếng cười bật ra ngoài ý muốn sau một ngày căng thẳng. Trình Hàn quay sang, ánh mắt sắc lẹm như dao liếc tôi một cái, hàm răến lại nhẹ. Ánh mắt đó nói rõ: “Im đi.” Tôi vội ngậm miệng, nhưng khóe môi vẫn nhếch lên không kiểm soát được. Trong khoảnh khắc ngớ ngẩn đó, tôi chợt nhận ra mình không còn cảm thấy hoàn toàn bất an nữa.
Đến lượt chúng tôi chụp ảnh làm thủ tục. Tôi đang chỉnh lại mái tóc thì Trình Hàn đột nhiên vớía sau, như thể từ trong không khí, anh ta rút ra một bó hoa hồng nhung màu đỏ thẫm, còn vương những giọt sương long lanh. Anh ta nhất quyết nhét bó hoa vào tay tôi, các cành hoa có gai chạm nhẹ vào da thịt tạo cảm giác hơi nhói.
“Cầm đi,” ệnh, giọng không cho phép bàn cãi, “Làm gì thì làm, nghi thức vẫn phải có đầy đủ.”
Tôi ngây người cầm bó hoa, hương thơm ngọt ngào nhưng hơi gắt của những đóa hồng xộc vào mũi. Chúng tôi chụp xong tấm ảnh chung – một người đàn ông mặt lạnh như băng và một cô gái cầm bó hoa trông ngơ ngác. Mãi đến khi bước ra ngoài, dưới bầu trời chiều xám xịt, tôi mới dám hỏi: “Anh lấy hoa ở đâu ra thế? Lúc nãy đi đâu có thấy anh cầm theo.”
Trình Hàn im lặng một lúc, ánh mắt nhìn về phía xa xăm nơi những tòa nhà cao tầng. Rồở ra một hơi, thừa nhận: “Mua của cặp đôi lúc nãy ngồi cạnh mình. Họ định mang về cắm. Ta trả họ năm ngàn.”
Năm ngàn. Cho một bó hoa hồng có thể đã héo úa vào ngày mai. Tôi trợn mắt nhìn anh ta, khóe miệng co giật một cách vô thức. Trong đầu tôi chỉ lặp đi lặp lại một câu hỏi: Đây chính là cách tư duy của một tổng tài, một người đàn ông vừa mới cùng tôi làm nên một vụ cướp hôn ầm ĩ nhất thành phố sao? Một sự hào phóng vô lý và đầy tính biểu diễn. Thế nhưng, nhìn vào đôi mắt đang cố tỏ ra vô tư nhưng lại hơi có phần bối rối của anh ta, tôi lại chẳng thể nào tức giận nổi.
Điện thoại reo lên lần thứ năm, âm thanh chói tai xé toang màn đêm yên tĩnh vốn chỉ còn tiếng thở gấp của hai chúng tôi. Tôi nằm dưới lớp chăn lụa, hơi ấm từ cơ thể Trình Hàn vẫn còn ám trên da, nhưng khoảnh khắc ấy đã vỡ tan. Tôi cảm thấy sự căng cứng trong cánh tay anh đang ôm lấy mình, một sự do dự hiếm thấy. Tim tôi thắt lại, không phải vì bị làm gián đoạn, mà vì linh cảm mơ hồ về thứ sắp xảy đến.
"Hay anh nghe đi, biết đâu có chuyện quan trọng."
Tôi nói, giọng khàn đặc vì xúc động dồn nén, cố gắng giữ vẻ bình thản. Tôi tự nhủ, đây chỉ là một cuộc gọi công việc ngoài giờ, thứ vẫn thường xuyên xâm phạm cuộc sống của anh. Nhưng sâu trong lòng, một mầm nghi ngờ nhỏ bé đã bắt đầu nhú lên, len lỏi giữa những sợi tơ cảm xúc vừa mới được se kết.
Trình Hàn thở dài, một tiếng thở dài đầy bực bội và miễn cưỡng. Ánh mắt anh lướt qua tôi, thoáng chút áy náy trước khi nhấc điện thoại lên. "Tốt nhất là có chuyện, không thì anh cho người đó đẹp mặt!"
Anh lẩm bẩm, nhưng giọng điệu ấy nghe có vẻ yếu ớt, như một lời đe dọa cho có lệ. Tôi quan sát khuôn mặt anh trong ánh sáng mờ ảo của đèn ngủ. Từng đường nét quen thuộc bỗng trở nên xa lạ khi mà đổi, từ sắc hồng ấm áp chuyển sang tái nhợt chỉ trong nháy mắt. Đôi mắt anh, vừa mới còn đầy vẻ trìu mến, bỗng lóe lên một tia sắc lạnh, thứ ánh sáng của sự cảnh giác và lo lắng mà tôi chưa từng thấy khi anh ở bên tôi.
"Đừng lo, tôi sẽ đến ngay."
Giọên, dứt khoát và gấp gáp, hoàn toàn khác với chất giọng trầm ấm anh vừa dùng để thì thầm bên tai tôi vài phút trước. Cả căn phòng như đông cứng lại. Hương thơm ngọt ngào của nến thơm vẫn còn trong không khí, nhưng giờ đây nó trở nên ngột ngạt. Tôi nghe thấy tiếng lụa xào xạời khỏi giường, tiếng bước chân vội vã trên thảm.
"Có chuyện gì vậy?"
Tôi hỏi, cố gắng giữ cho giọng mình không run. Bàn tay tôi nắm chặt mép chăn, những ngón tay chìm vào lớp vải mềm mại. Tôi muốn tin vào lời giải thích của anh, tha thiết muốn tin rằng đây chỉ là một sự cố kinh doanh khẩn cấp, thứ đáng ghét nhưng vô hại.
"Công ty có chút vấn đề, anh phải đi trước."
Anh trả lời, không nhìn thẳng vào mắt tôi khi đang mặc vội chiếc áo sơ mi. "Vợ à, nếu em mệt thì ngủ trước, xong việc anh sẽ về với em!"
Lời hứa ấy nghe có vẻ vội vàng, như một câu nói cửa miệng được pháúc chạy đua với thời gian. Anh quay lại, đắp chăn cho tôi, một cử chỉ quen thuộc nhưng lần này cảm giác như được thực hiện bằng cơ chế tự động. Nụ hôn lên trán tôi nhẹ như một cơn gió thoảng, thiếu đi sự trìu mến sâu lắng vốn có. Rồi anh đi mất, để lại tôi trong căn phòng rộng thênh thang, với chiếc giường đôi đột nhiên trở nên quá lớn.
Sự yên tĩnh ập xuống thật nặng nề. Tiếng động cơ xe nổ máy rồi vụt xa dần ngoài cửa sổ như cắt đứt mọi liên hệ cuối cùng của tôi với thế giới bình thường của đêm nay. Tôi không thể ngủ được. Sự lo lắng bồn chồn không cho phép tôi nhắm mắt. Tôi với lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, màn hình sáng lên trong bóng tối, ánh sáng xanh lạnh lẽo chiếu lên mặt tôi. Tôi lướt WeChat một cách vô thức, như để tìm kiếm một thứ gì đó phân tán tâm trí, hoặc có lẽ, là để xác nhận một nỗi sợ mơ hồ.
Rồi tôi thấy nó. Bức ảnh từ tiểu thanh mai – cô em gái họ mà Trình Hàn luôn nói là chỉ coi như một đứa em bé cần sự chăm sóc. Cổ tay cô ta được băng bó cẩn thận bằng một lớp băng trắng tinh. Nhưng thứ khiến hơi thở tôi đứt quãng không phải là vết thương, mà là một mảnh áo vest màu xáộc ở góc ảnh, cùng một phần cánh tay với chiếc đồng hồ mà tôi đã tặng Trình Hàn nhân dịp sinh nhật năm ngoái. Mọi thứ xung quanh tôi như ù đi. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường bỗng trở nên chói tai, mỗi nhịp như đập thẳng vào thái dương tôi.
Dòng trạng thái đi kèm càng khiến trái tim tôi giá lạnh: *Tha thứ cho sự bồng bột của tôi, từ giờ tôi sẽ trân trọng người kia~* Những từ ngữ ngọt ngào, đầy vẻ ăn năn và hứa hẹn, nhưng được đăng vào đúng đêm tân hôn của tôi. Nó giống như một lời tuyên bố chủ quyền được ngụy trang dưới vẻ ngoài yếu đuối. Tôi ngồi bật dậy, lưng tựa vào đầu giường lạnh ngắt. Cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng. Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh, cố gắng tìm một lời giải thích nào khác, nhưng từng chi tiết đều khớp một cách hoàn hảo đến đau lòng: bộ đồ anh mặc trướỏi phòng, dáng đứng, thậm chí cả phông nền mờ phía sau trông rất giống phòng cấp cứu của bệnh viện tư nhân nơi gia đình cô ta thường lui tới.
Chưa đầy năm phút sau, khi tôi vẫn còn đang chìm trong cơn choáng váng, một tin nhắn mới từ chính tiểện lên màn hình. Nó nhảy lên như một con rắn độc, chớp sáng trong bóng đêm, chờ đợi tôi mở ra để phun nọc độc vào vết thương vừa mới hình thành. Ngón tay tôi lơ lửng trên màn hình, run nhẹ. Căn phòng tân hôn lộng lẫy giờ đây cảm thấy như một sân khấu bi kịch, và tôi là nhân vật chính ngây thơ vừa nhận ra mình đã bước vào vở kịch mà không hề biết kịch bản.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, ngón tay lạnh ngắt. Ánh sáng xanh từ thiết bị chiếu lên mặt tôi trong căn phòng tân hôn tĩnh mịch, chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ trên tường vang vọng. Bức ảnh cũ kỹ ấy, màu sắc đã phai nhòa, nhưng vẫn đủ để tôi nhận ra gương mặt cô ấy thời mười bảy tuổi – đôi mắt trong veo, nụ cười tươi tắn khóe miệng hơi nhếch lên. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người lan tỏa trong lồng ngực tôi. Tôi chậm rãi đưa mắt nhìn sang chiếc gương lớn đối diện giường. Gương phản chiếu hình ảnh một người phụ nữ mặc áo choàng lụa đỏ, khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt đen láy nhưng thiếu đi sự sống. Tôi nhếch môi, cố bắt chước nụ cười trong ảnh. Đường cong ấy, độ cong của đôi mắt ấy… sao mà giống đến thế. Không phải giống vài phần, mà là giống đến kinh hoàng, như một bản sao được tạo ra một cách cẩn thận.
Tiếng chuông điện thoại lại rung lên, một tin nhắn mới. “Chị dâu ơi, em gửi nhầm ảnh rồi. Anh Hàn bảo chị hay suy nghĩ linh tinh lắm.” Câu chữ hiện lên, từng chữ như những mũi kim đâm vào mắt tôi. Tôi thở ra một hơi, hơi thở của mình trong không khí lạnh giá phảng phất mùi hương trầm nhẹ từ chiếc đèn xông tinh dầu trong phòng – một thứ mùi anh ấy thích, mà tôi đã cố công học cách pha chế. Có lẽ, tất cả những gì tôi làm, từ cách cười, cách nói chuyện, đến cả sở thích này, đều chỉ là sự mô phỏng vô thức một hình mẫu nào đó trong lòng anh?
Tôi nhớ lại buổi gặp đầu tiên. Đó là một buổi chiều mưa phùn, tôi đang vội vã chạy vào trú dưới mái hiên một tiệm sách cũ. Anh đứng đó, ánh mắt đảo qua tôi rồi bỗng dừng lại, thoáng chút ngỡ ngàng. “Cô…” Anh lắp bắp, giọng nói trầm ấm pha chút xao động mà lúc đó tôi ngỡ là cảm xúc với riêng mình. “Cô có biết mình cười rất giống một người không?” Lúc ấy, tôi chỉ cười bẽn lẽn, cho rằng đó là lời tỏ tình vụng về. Giờ nghĩ lại, đó là một lời cảnh báo, một sự thật phũ phàng được bọc trong lớp đường ngọt ngào.
Căn phòng rộng lớn bỗng trở nên ngột ngạt. Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, kéo tấm rèm sa nặng nề sang một bên. Bên ngoài, khu vườn đêm chìm trong bóng tối, những đóa hồng bạch mà anh trồng – loài hoa cô ấy thích – chỉ còn là những bóng mờ lờ mờ. Gió đêm lùửa, mang theo hơi lạnh và mùi ẩm mốc của đất. Tôi ôm lấy vai mình. Đêm tân hôn, chồng tôi – Hàn Dịch – đang ở đâu? Có phải đang an ủi cô tiểu thư nhà họ Lâm kia, người vừa từ nước ngoài trở về, người mà anh chưa bao giờ thôi nhớ mong?
Tôi quay lại, nhìn chiếc giường lớn trải ga đỏ thắm. Trên gối, còn thêu đôi chữ “song hỷ” bằng chỉ vàng lấp lánh. Tất cả chỉ là một vở kịch. Tôi là diễn viên chính, nhưng lại đóng vai một người khác. Cảm giác buồn nôn bỗng trào lên. Tôi không phải là tôi. Tôi chỉ là cái bóng của một quá khứ anh không thể với tới, là sự thay thế tạm thời cho một tình yêu chưa bao giờ thuộc về mình.
Điện thoại lại rung. Lần này là một cuộc gọi. Tên “Hàn Dịch” hiện lên trên màn hình. Tôi nhìn nó, để chuông reo hết một hồi, rồi hai hồi. Trái tim tôi thắt lại, giữa mong muốn được nghe giọng nói của anh và nỗi sợ hãi về những lời nói dối có thể nghe thấy. Cuối cùng, tôi nhấn nút nghe, nhưng không nói gì.
“Ngân My?” Giọên ở đầu dây bên kia, có chút mệt mỏi, có chút xa cách. “Anh có việc phải xử lý đột xuất ở công ty. Em… cứ nghỉ ngủ trước đi.”
Tôi cắn chặt môi dưới, đến nỗi có vị tanh của máu. “Việc công ty… hay là việc của cô ấy?” Tôi hỏi, giọng khẽ đến mức gần như thì thầm, nhưng mỗi chữ đều nặng trĩu.
Đầu dây bêặng. Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời thừa nhận nào. Nó như một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim tôi, khiến tôi gần như không thở nổi. Tôi biết câu trả lời rồi. Tất cả đã rõ ràng như một bức tranh được vẽ bằng nước lạnh, hiện ra trước mắt tôi với từng đường nét tàn nhẫn.
“Ngân My, đừng hỏi nữa.” Cuối cùng, anh lên tiếng, giọng trầm xuống. “Anh sẽ về sau.”
Đường dây bị cắt ngang. Tiếng tút tút dài vang lên bên tai tôi. Tôi buông điện thoại, thiết bị rơi xuống thảm mềm không một tiếng động. Tôi từ từ ngồi xuống bên mép giường, tay áo lụa đỏ xòe ra như đôi cánh gãy. Đêm tân hôn. Chiếc nhẫn cưới trên ngón tay lạnh buốt, ánh kim cương lấp lánh dưới ánh đèn như một giọt nước mắt đông cứng. Tôi nhắm mắt lại, hình ảnh cô gái trong bức ảnh cấp ba và khuôn mặt của tôi trong gương hòa làm một, xoáy sâu vào tâm trí. Tôi thực sự chỉ là người thay thế. Một sự thay thế không hoàn hảo, được đưa vào vị trí khi bản chính vắng mặt, và giờ đây, khi bản chính trở về, tôi phải thức tỉnh khỏi giấc mơ mà mình tưởng là thật.