Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, những dòng chữ nhảy múa như những con rắn độc bò vào mắt. Lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh, dính vào mặt sau chiếc điện thoại. Mùi hương của trà ô long tôi vừa pha vẫn còn thoang thoảng trong không khí, giờ đây lại gợi lên một cảm giác buồn nôn khó tả. Tiếng thông báo tin nhắn liên tục vang lên, chát chúa, xé toạc sự yên tĩnh của buổi sáng.

Một, hai, rồi ba… bốn tin nhắn. Chúng ập đến như một trận mưa đá bất ngờ, đập nát tan tành khung cảnh bình yên giả tạo mà tôi đã cố công xây đắp suốt những tháng qua. Tôi thở ra một hơi, hơi thở đó run rẩy, nóng hổi. Trong đầu óc đang hỗn loạn, một ý nghĩ chợt lóe lên: có lẽ Trình Hàn đã đúng khi chọn cô ta. Ít nhất, cô ta không phải là một cái cây khô héo không thể đơm hoa kết trái như tôi.

Tin nhắn đầu tiên là một tấm hình chụp tờ giấy khám bệnh. Chẩn đoán: vô sinh. Cái chữ ấy được in đậm, nổi bật một cách tàn nhẫn. Tiểông nói gì thêm, chỉ một hình ảnh cũng đủ là lời tuyên án. Tôi nhắm mắt lại, cảm giác như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim mình. Cô ấy giống tôi. Đó là điều tôi đã biết từ lâu, từ cái cách cô ấy cười khẽ, từ ánh mắt liếc nhìn, thậm chí là sở thích uống trà ô long không đường. Nhưng tôi không ngờ, sự giống nhau ấy lại là một phần của kế hoạch. Tôi chỉ là một cái bóng, một vật thay thế tạm thời, một cái bình ươm mầm cho dòng máu của người khác.

"Vì tôi không thể mang thai."

Câu chữ hiện lêắn thứ hai, thẳng thừng và lạnh lùng. "Lại giống chị rất nhiều, nên Hàới chọn chị để kết hôn."

Mỗi chữ như một mũi kim châm vào da thịt. Tôi nhớ lại ngày cưới, Trình Hàn nắm tay tôi, ánh mắt anh ấm áp dịu dàng. Liệu lúc đó, trong đầu anh đang nghĩ về ai? Là tôi, hay là hình bóng của Tiểà tôi đang khoác lên mình? "Giờ đã kết hôn rồi, cũng không cần giấu diếm gì nữa!"

Giọng điệu đó, phảng phất sự hả hê, một chút đắc thắng được cố tình che đậy bằng vẻ mặt vô tội.

Tôi đặt điện thoại xuống bàn, hai tay nắm chặt thành ghế. Gỗ mát lạnh xuyên qua lớp vải áo, truyền lên cánh tay một cơn rùng mình. "Hy vọng chị biết điều."

Biết điều. Hai chữ ấy thật nặng nề. Nó ám chỉ tôi nên an phận, nên chấp nhận số phận làm một công cụ, một người mẹ mang thai hộ, rồi lặng lẽ rút lui khi đã hoàn thành nhiệm vụ. ", Hàẽ ly hôn với chị."

Một kết cục đã được định sẵn. Cuộc hôn nhân của tôi chẳng qua chỉ là một hợp đồng có thời hạn, và tôi là nhân vật chính không hề hay biết. "Tất nhiên, chúng tôi sẽ cho chị một khoản tiền hậu hĩnh!"

Tiền. Họ dùng tiền để định giá những tháng ngày tôi sống trong ảo vọng, để mua đi đứụng tôi, để trả công cho sự ngu ngốc của tôi. Cảm giác cay đắng trào lên cổ họng.

Tin nhắn thứ tư dường như muốn thể hiện sự "chân thành". "Hàông cho tôi nói điều này với chị, nhưng tôi nghĩ không nên lừa dối chị."

Lừa dối. Thì ra tất cả chỉ là một trò lừa dối được dàn dựng công phu. Trình Hàn ôm tôi, hôn tôi, nói những lời yêu thương, tất cả đều là kịch bản. "Dù sao chị cũng là mẹ ruột của con tôi sau này."

Câu nói ấy như một nhát dao cuối cùng. Nó xác nhận rõ ràng nhất vị trí của tôi: một cái máy ấp trứng. Tình cảm, hôn nhân, tất cả đều là giả. Chỉ có cái bụng có thể mang thai của tôi là thật.

Rồi cô ta kể về công việc. "Tôi sẽ làm việc ở công ty của Hàn ca ca."

Đương nhiên rồi, anh ấy phải giữ cô ta trong tầm mắt, phải bảo vệ cô ta. "Sợ tôi bị bắt nạt!"

Tôi bật cười, một tiếng cười khô khốc vang lên trong căn phòng trống trải. Còn tôi thì sao? Ai đã bảo vệ tôi khỏi sự lừa dối tàn nhẫn này? Và rồi, chi tiết cuối cùng, chi tiết đầy tính sở hữu và khẳng định: "Đêm trước khi đi nước ngoài, tôi đã trao cho Hàn ca ca điều quý giá nhất của mình."

Tôi có thể hìảnh ấy. Sự ngập ngừng, ánh nến, và lời hứa. "Chị nghĩ anh ấy không yêu tôi sao?"

Một câu hỏi tu từ. Nó không cần câu trả lời. Nó là lời tuyên bố chiến thắng.

Điện thoại rơi xuống thảm, âm thanh tịch mịch. Tôi ngồi đó, người tê dại. Những âm thanh bên ngoài bỗng trở nên rõ ràng một cách lạ thường: tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng xe máy từ xa vọng lại, tiếng gió xào xạửa sổ. Thế giới vẫn vận hành, chỉ có thế giới nhỏ bé của tôi là đã vỡ vụn. Tất cả những hy vọng, những tưởng tượng về một gia đình nhỏ với Trình Hàn, giờ tan biến như khói. Tôi chỉ là một mảnh ghép tạm thời trong bức tranh hoàn hảo của họ, và giờ đã đến lúc phải nhường chỗ cho nhân vật chính thực sự.

Móng tay tôi cắm sâu vào lòng bàn tay, một vết đau nhói buốt và ẩm ướt lan ra. Chính cái đau ấy đã kéo tôi về với hiện tại, với căn phòng khách sạn quá yên tĩnh đến ngột ngạt. Tiếng gọi "chồng ơi" của Tiểẫn còn văng vẳng bên tai, trong trẻo, non nớt, đầy sự thân mật mà tôi chưa từng nghe cô ấy dùng với Trình Hàn trước đây. Tôi nhắm nghiền mắt lại, hình ảnh ba năm trước ập về, rõ ràng như một thướậm.

Lúc đó, chúng tôi sắp tốt nghiệp. Trình Hàn biến mất khỏi trường gần một tháng. Anh nói là đi thực tập ở một dự án xa, tín hiệu điện thoại chập chờn. Tôi tin anh, vì ánh mắìn tôi lúc nào cũng nồng nhiệt như lửa, vì bàôn siết chặt tay tôi như sợ tôi biến mất. Rồi Tiểu Thanh Mai đi du học, bữa tiệc chia tay đơn giản, cô ấy ôm tôi, nói sẽ nhớ tôi nhiều lắm. Tôi đâu có ngờ, sự vắng mặt của Trình Hàn và chuyến đi của cô ấy lại có thể chồng lêột cách khác.

Chiếc điện thoại trên tay tôi bỗng trở nên nặng trịch. Tôi nhìn lại cuộc gọi vừa rồi. Giọng anh có chút gấp gáp, đằng sau là tiếng cười nói xã giao hỗn tạp, tiếng ly chạm nhau loảng xoảng. Anh chỉ kịp thốt lên hai chữ "anh bận" rồi đường dây đứt đoạn. Sự vội vàng ấy không giống Trình Hàn của tôi, người luôn dành cho tôi sự kiên nhẫn cuối cùng. Một mảnh băng giá bắt đầu đóng từ đáy lòng tôi, lan tỏa lên ngực, khiến hơi thở trở nên khó nhọc.

Tôi ngồi thụp xuống mép giường, ký ức về lời cầu hôn của anh ùa về không sao ngăn nổi. Dưới tán cây ngân hạnh nở hoa trắng xóa, anh quỳ xuống, đôi mắt đen láột thứ ánh sáng tôi chưa từng thấy. "Sau này, chúng mình sẽ có một con gái, một con trai," giọng anh say đắm mà chắc nịch. "Con gái phải giống em, dịu dàng và xinh đẹp. Anh sẽ mua thật nhiều váy, biến con thành công chúa nhỏ. Còn con trai, anh sẽ dạy nó ngay từ nhỏ rằng, nhiệm vụ của nó là bảo vệ mẹ, thay bố che chở cho mẹ."

Lúc ấy, tôi đã khóc, nước mắt nóng hổi rơi xuống tay anh. Tôi tưởng mình đã nắm giữ được cả thế giới.

Vậy mà, thế giới ấy giờ đây đang rung lên từng hồi.

Tôi cố gắng lục tìm lại lời giải thích củểào công ty. Đó là một buổi tối mưa phùn, anh ôm tôi trên sofa, giọng trầm ấm. "Bố củó hợp tác với công ty anh, lại khẩn khoản muốn con gái vào đây học việc. Một mặt nể tình đối tác, một mặt cũng thấy cô ấy có năng lực. Chỉ là công việc thôi, em đừng suy nghĩ nhiều."

Anh hôn lên trán tôi, hơi thở ấm áp. Tôi đã tin, vì tôi muốn tin. Vì sự chiếm hữu gần như tuyệt đối anh dành cho tôi – những cái ôm siết chặt đến ngạt thở, những ánh mắt theo dõi không rời, sự quan tâm tỉ mỉ đến từng bữa ăn giấc ngủ – làm sao có thể là diễn xuất được?

Nhưng giờ đây, tôi tự hỏi, liệu sự chiếm hữu ấy có phải xuất phát từ lòng yêu, hay từ một mặc cảm tội lỗi nào khác? Mùi hương nước hoa trên người anh những ngày gần đây, thoang thoảng mùẹ nhàng mà tôi chưa từng dùng, có phải là thứ Tiểu Thanh Mai ưa thích? Những cuộc điện thoạông nghe, giọng trầm xuống, có phải là để tránh tôi?

Căn phòng im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, mỗi nhịp đập như một lời tra vấn đau đớn. Tôi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Thành phố lạ lẫm bên ngoài ngập tràn ánh đèn, rực rỡ mà lạnh lẽo. Tôi nhớ đến đôi mắt Trình Hàn khi nói về tương lai, về những đứa con. Ánh sáng trong đó, giờ tôi mới giật mình nhận ra, ngoài niềm hi vọng, còn thoáng một nỗi buồn xa xăm nào đó.

Có lẽ, tôi đã không thực sự hiểu hết con người đã từng hứa sẽ gắn bó cả đời với mình. Và có lẽ, những lời hứa dưới tán ngân hạnh năm ấy, gió đã cuốn bay mất rồi.

Tôi vẫn nhớ rõ cái mùi ẩm mốc của cầu thang bê tông ấy, lẫn với mùi nước hoa gỗ tuyết tùng trên cổ áo anh. Trình Hàn luôn chọn nơi đó, nơi ánh sáng lờ mờ và tiếng bước chân vang lên rỗng tuếch. Anh ép tôi vào bức tường lạnh ngắt, những nụ hôn của anh không phải là sự dịu dàng mà là một cuộc xâm chiếm, một sự khẳng định quyền sở hữu đến ngột ngạt. Mỗi lần như vậy, tôi thường phải nắm chặt tay vịn cầu thang bằng kim loại, những đường gân nổi lên trên mu bàn tay trắng nhợt. Không khí loãng dần, đầu óc tôi ù đi, chỉ còn cảm nhận được nhịp tim dồn dập của chính mình và hơi thở nóng hổi của anh phả vào da thịt.

Sau cùng, anh luôn vùi mặt vào chỗ giao giữa vai và cổ tôi, nơi mạch máu đập rõ. Giọng anh trầm đục, đầy đe dọa, nhưng sâu trong đó lại có một sự bất an kỳ lạ. "Lộc Yêu Yêu, em không được nhìn đàn ông khác! Không thì anh sẽ giết chết em!"

Lời nói ấy như một câu thần chú, vừa khiến tôi sợ hãi, vừa trói buộc tôi trong suốt bốn năm đại học. Tôi tự hỏi, liệu anh sợ mất tôi, hay chỉ đơn giản là không chịu được ý nghĩ tôi thuộc về ai khác? Cảm giác phức tạp ấy cứ cuộn lên trong lòng, một sự mâu thuẫn giữa ngột ngạt và một thứ gì đó tựa như gắn bó.

Bình minh hôm ấy len lỏèm, vẽ những đường sáng mờ trên sàn gỗ. Tôi đang chìm trong giấc ngủ chập chờn thì cảm thấy nệm phía sau lún xuống. Một hơi ấm quen thuộc, thoang thoảng mùi khói thuốc và gió đêm, bao bọc lấy tôi. Tôi biết là anh. Tôi lật người lại, mắìn khuôn mặt có chút mệt mỏi của Trình Hàn. "Anh về rồi?"

Giọng tôi khàn đục vì ngái ngủ.

"Vợ ơi, anh làm em tỉnh à?"

Anh siết chặt vòng tay, như muốn nhét tôi vào lồng ngực mình. Hơi thở của anh phả vào tóc tôi. Trong khoảnh khắc mơ màng ấy, tôi cảm thấy dường như mọi thứ vẫn như xưa, như thời sinh viên.

Tôi đáp lại bằng một tiếng "Ừ" nhỏ, rồi cố gắng tỉnh táo hơn. "Sao giờ anh mới về? Công ty không có vấn đề gì chứ?"

Câu hỏi vừa buột ra khỏi miệng, tôi lập tức nhận thấy sự thay đổi trên gương mặt anh. Sự mệt mỏi biến mất, thay vào đó là một vẻ căng thẳng, nghiêm trọng. Anh buông lỏng vòng tay, ngồi bật dậy, để lại một khoảng trống lạnh lẽo bên cạnh tôi.

Ánh sáờ đã rõ hơn, chiếu thẳng vào nửa mặt anh, làm nổi bật đường gân nhỏ đang giật giật ở thái dương. ìn tôi, ánh mắt dò xét, thận trọng. "Vợ ơi, anh nói em nghe, em đừng giận nhé."

Giọng anh nhẹ đi, nhưng càng như vậy lại càng khiến lòng tôi thắt lại. Một dự cảm chẳng lành len lỏi.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng điệu bình thản. "Anh nói đi, em không giận đâu."

Tôi nói, nhưng lòng bàn tay đã đổ mồ hôi lạnh.

Trình Hàn vẫn nhìn tôi chằm chằm, dường như muốn tìm kiếm dấu hiệu của sự thành thật trong đôi mắt tôi. Bầu không khí trong phòng ngủ trở nên ngột ngạt, tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường ở phòng khách. Cuối cùng, sau khi tôi cam đoan nhiều lần, gương mặt anh mới giãn ra một chút. Anh mở miệng, những lời sắp nói ra dường như nặng trĩu, khiến giọng anh trầm xuống.

Tôi cười khẽ một tiếải thích. Giọng anh có vẻ chân thành, ánh mắt lo lắng nhìn tôi như sợ tôi giận. Lòng tôi chợt dịu lại, nhưng không phải vì tin những lời anh nói. Tôi tin vào điều tôi sắp nói ra.

“Em còn có một phiên bản khác,” tôi nhẹ nhàng đặt tách trà xuống, âm thanh sứ khẽ chạm mặt bàn nghe rất rõ trong căn phòng yên tĩnh. “Anh có muốn nghe không?”

Anh gật đầu, nét mặt vẫn đầy vẻ ngây thơ không biết gì. Tôi kể lại mọi chuyện một cách ngắn gọn, từng chi tiết, từng lời nói mà tôi đã biết. Không khí trong phòng dường như đặc lại, mùi hương trầm nhẹ từ chiếc đèn xông tinh dầu trong góc tỏa ra hòa với sự căng thẳng im lặng.

“Chuyện vớ vẩn này cô ta cũng bịa được?” Anh bật cười, một nụ cười gượng gạo mà tôi có thể nhậăm chung sống. “Năm ba đó anh cùng giáo sư trong viện nghiên cứu, suốt một tháng không ra khỏi cửa, làm sao có chuyện gì với cô ta được?”

Tôi nhìn anh chằm chằm, không nói gì. Ánh đèn vàng hắt bóng dài của anh lên tường, in hình một cái bóng dao động.

“Đây không phải là trà xanh nữa,” giọng anh chuyểắt, “rõ ràng là một con hồ ly tinh. Anh phải nói với mẹ một tiếng, sau này ít tiếp xúc với gia đình cô ta.”

Anh đột nhiên tiến lại gần, hai tay nắm lấy vai tôi. Lòng bàn tay anh ấm nhưng hơi ẩm. “Vợ ơi, em không tin cô ta chứ? Tình yêu của anh dàó trời đất chứng giám…”

Tôi cảm thấy tim mình thắt lại. Những lời thề non hẹn biển giờ đây nghe thật trống rỗng.

“…nếu anh nói dối, ra đường bị xe đâm… ưm!”

Tôi không để anh nói hết câu. Tôi dùng miệng mình chặn miệng anh lại, một nụ hôn không còn hương vị ngọt ngào như xưa mà đầy mặn chát của sự thất vọng. Nhưng tôi đã chọn cách này, chọn tiếp tục tin vào điều tôi muốn tin.

“Đừng nói nữa,” tôi thì thầm sau nụ hôn, hơi thở của chúng tôi hòa vào nhau. “Anh còn nợ em một đêm tân hôn, mau bù lại đi.”

Tôi giả vờ như mọi chuyện đã qua, như lời giải thích của anh là đủ. Nhưng sâu trong lòng, một mầm nghi ngờ đã bén rễ. Và tôi không ngờ, mẹ chồng tôi, người phụ nữ sắc sảo ấy, ôi kể lại sự việc một cách tình cờ trong bữa trà chiều, đã có phản ứng mạnh mẽ đến thế.

Bà lập tức đến nhà họ Đường. Không phải để thăm hỏi xã giao, mà là để đối chất. Trước mặt bố mẹ tiểu thanh mai, bà nói hết mọi chuyện một cách thẳng thừng, không nể nang. Giọng bà lạnh như băng, mắt nhìn sắc như dao.

“Nếu các người không quản được con gái mình,” bà dứt khoát tuyên bố, âên trong căn phòng khách trang trọng của nhà họ Đường, “có chuyện gì xảy ra, đừng tráôi không nể mặt các người!”

Lời tối hậu thư ấy treo lơ lửng trong không khí, để lại sự im lặng nặng nề và ánh mắt kinh ngạc của những người có mặt. Tôi không chứng kiến cảnh ấy, nhưng có thể tưởng tượng ra khuôn mặt tái mét của bố mẹ tiểà sự hả hê âm thầm trong lòng mẹ chồng tôi. Còn tôi, người đã khơi mào mọi chuyện, lại cảm thấy một nỗi buồn mơ hồ. Cuộc hôn nhân của tôi, liệu có thực sự cần đến những màn đối chất như thế này để bảo vệ?

Tôi đứng trong căn phòng vệ sinh lạnh lẽo, nghe những lời thì thầm như dao cứa từ bên ngoài láửa. Hơi thở của tôi đột nhiên trở nên gấp gáp, lồng ngực như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Từ nhỏ đến lớn, tôi đã quen với sự cô độc trong trại trẻ mồ côi, nhưng chưa bao giờ quen với cảm giác bị xé nát danh dự một cách tàn nhẫn như thế này. Những tháng ngày hôn nhân ngọt ngào, sự chăm sóc cẩn thận của Trình Hàn và mẹ chồng, tất cả bỗng chốc trở nêư bong bóng xà phòng trước những lời đồn thổi ác ý.

Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi hương tẩy rửa sắc lẹm xộc vào mũi, hòa lẫn với vị đắng chát trong cổ họng. Nếu Đường Tinh, tiểu thư thanh mai trúc mã ấy, biết dừng lại, có lẽ tôi đã nuốt giận vào trong, tiếp tục làm một bông hoa yên ả trong nhà kính mà họ dựng lên. Nhưng cô ta đã không. Cô ta đã chọn cách đẩy tôi vào góc tường không lối thoát này.

Hôm nay, tôi tan làm sớm với ý định tốt lành đón Trình Hàn. Bầu trời chiều xám xịt, không khí ẩm ướt báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Tôi bước vào sảnh chính của Tập đoàn Trình thị, những bước chân vội vã trên nền đá hoa lạnh giá vang lên lẻ loi. Rồi tôi chợt nhận ra những ánh mắt lén lút, những cái liếc nhanh rồi vội vã quay đi, những tiếng xì xào dập tắôi xuất hiện. Một làn sóng lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Họ đang bàn tán về tôi. Chắc chắn là vậy.

Tôi giữ vẻ mặt bình thản, ánh mắt lạnh lùng quét qua một nhóm nhân viên đang tụm năm tụm ba. Như thể bị điện giật, họ cúi gầm mặt xuống, giả vờ bận rộn với những tờ giấy trên tay. Sự giả tạo ấy càng khẳng định điều tôi nghi ngờ. Tôi không hỏi, cũng không dừng lại. Thay vào đó, tôi rẽ vào một hành lang phụ, những bước chân dẫn tôi đến nơi mà tôi biết sẽ nghe được sự thật trần trụi nhất: nhà vệ sinh nữ. Nơi những bức tường cách âm kém cỏi và sự riêng tư tương đối đã biến nó thành phòng phát thanh không chính thức của mọi công sở.

Tôi vào một buồng vệ sinh, khép nhẹ cửa lại mà không khóa. Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà phát ra tiếó chịu, chiếu xuống những viên gạch men trắng toát một màu xanh xám. Tôi dựa lưng vào cánh cửa lạnh ngắt, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh. Và rồi, như kịch bản đã được viết sẵn, giọng nói của những người phụ nữ vọng vào.

“Cậu biết tin chưa? Người yêu của tổng giám đốc Trình kia, nghe nói là tiể đấy.” Một giọng khác thốt lên đầy kinh ngạc, giả vờ ngây thơ: “Thật sao? Trông cô ấy hiền lành thế cơ mà?” “Hiền cái gì! Toàn công ty đều đồn rồi. Tổng giám đốc Trình và chị Đường Tinh bên phòng nhân sự mới là một đôi thật sự, từ nhỏ chơi với nhau lớn, nghe nói đã tính chuyện đính hôn rồi. Chỉ vì hai người cãi vã tạm thời, mới có người khác lợi dụng cơ hội chui vào.” “Ôi, thế thì tội nghiệp cho chị Đường Tinh quá. Chị ấy đúng là bạch nguyệòng tổng giám đốc rồi còn gì.” “Ừm, tôi còn nghe một tin động trời nữa…” giọng nói hạ thấp xuống, thì thầm đầy vẻ bí mật, “Nghe nói chị Đường Tinh… thể trạng không tốt, khó có con. Có lẽ vì thế mà tổng giám đốc Trình mới…” Câu nói dở dang, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. Những lời nói như những mũi kim băng giá, đâm xuyên qua lớp cửa gỗ, đâm thẳng vào tim tôi. Ngọn lửa giận dữ từ từ bùng lên trong lòng ngực, thiêu đốt sự tủi nhục và lạnh lẽo ban nãy. Nó cháy âm ỉ, ran rát, khiến hai bàn tay tôi nắm chặt thành quả đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt. Họ đã không chỉ muốn tôi biến mất, họ còn muốn hủy hoại hoàn toàn danh dự và vị trí của tôi, bằng một câu chuyện được dệt nên từ nửa thật nửa giả, đầy độc ác và tính toán.

Cánh cửa phòng vệ sinh nữ mở ra trong sự yên lặng đột ngột. Những tiếng xì xào bàn tán vừa rồi như bị một lưỡi dao vô hình cắt ngang, dứt khoát và lạnh lẽo. Họ nhìn tôi, ánh mắt lấm lét đầy hoảng sợ, rồi vội vã cúi mặt xuống, như nhữẻ nhỏ thấy diều hâu. Tôi bước qua họ, từng bước chậm rãi, tiếng giày cao gót gõ nhẹ trên nền đá hoa lạnh tanh, mỗi nhịp đều đặn như nhịp tim tôi lúc này – không hỗn loạn, chỉ có một sự tĩnh lặng kỳ lạ đang dần lan tỏa. Họ sợ. Họ sợ tôi nghe thấy. Và họ đã đúng.

Khi cánh cửa đóng lại phía sau lưng, vẫn còn kịp nghe thấy những mảnh vỡ của sự sợ hãi vọng ra: “Cô ấy… cô ấy là người yêu của Tổng giám đốc Trình sao?… Chết rồi, chúng ta nói chuyện đó, cô ấy nghe thấy hết rồi…” Một giọng khác, đầy vẻ chắc chắn ngu ngốc, cắt ngang: “Lo gì? Chẳng qua là cái bóng thay thế cho ‘bạch nguyệt quang’ của người ta thôi. Cứ đợi đấy, Tổng giám đốc rốt cuộc vẫn sẽ quay về bên Đường Tinh tiểu thư mà thôi.” Trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi buồn cười chua chát. Những lời đồn thổi này, được thêu dệt khéo léo và lan truyền với tốc độ chóng mặt trong công ty Trình thị, rốt cuộc cũng đã chạm đến được tai tôi. Tiểủa anh, quả thật có tài. Cô ta có thể biến một cuộc hôn nhân bí mật, chỉ vài người thân tín biết, thành một vở kịch tay ba đầy kịch tính, nơi tôi chỉ là một vai diễn thảm hại, một kẻ thế thân tội nghiệp.

Mùi hương khử trùng nhân tạo trong hành lang vẫn còn vương vấn trong khứu giác, hòa lẫn với mùi sợ hãi vô hình từ những con người kia. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy tất cả sự ngột ngạt ra ngoài. Lần trước, tôi có thể làm ngơ, coi như chuyện nhỏ. Nhưng lần này khác. Những lời nói như dao ấy không chỉ cứa vào tôi, mà còn làm hoen ố danh dự của Trình Hàn. Chúng ta không thể tiếp tục im lặng được nữa. Sự nhẫn nhịn đôi khi chỉ khiến người ta tưởng bạn nhu nhược, dễ bắt nạt.

Tôi bấm thang máy lên tầng cao nhất. Cánh cửa kính phản chiếu hình ảnh một người phụ nữ với gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sáng quắc đầy quyết đoán. Ngón tay tôi hơạm vào nút bấm, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự phẫn nộ đã được nén chặt từ lâu, giờ đây đang tìm đường bùng lên. Tôi sẽ nói chuyện này với Trình Hàn. Không phải với tư cách một nạn nhân cần an ủi, mà với tư cách một người bạn đời, cần cùng anh tìm ra cách cắt đứt thứ dây chuyền độc hại này. Cuộc hôn nhân của chúng tôi, dù không công khai, cũng không đáng để bị bôi nhọ bởi những trò đấu đá hèn hạ.

Thang máy từ từ tăng tốc, cảm giác trọng lực kéo nhẹ xuống bàn chân. Tôi nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên khuôn mặt lạnh lùng nhưng dịu dàng của Trình Hàn khi chỉ có hai chúng tôi. Anh sẽ phản ứng thế nào? Liệu anh có tiếp tục chọn cách dập tắt chuyện, hay lần này, chúng tôi sẽ cùng nhau đối mặt? Dù sao đi nữa, tôi đã sẵn sàng. Sự yên lặng của tôi, từ nay, không còn là sự chịu đựng nữa.

Đôi giày cao gót màu đen của tôi vừa chạm xuống sàn đá hoa lạnh lẽo của tầng cao nhất thì giọng nói quen thuộc đã vọng tới. Giọng của Vương Phương, thư ký riêng của Trình Hàn, không hề giấu giếm sự thân mật và mưu mô. "Chậc, Tinh Tinh, cậu cứ yên tâm đi. Trong mắt mọi người, ai chẳng biết cậu mới là người chiếm giữ trái tim tổng giám đốc. Người phụ nữ kia... chỉ là thứ thay thế tạm thời thôi mà. Tôi đây, sẽ không để cô ta được yên ổn đâu."

Từng chữ từng chữ như những mũi kim nhỏ châm vào màng nhĩ. Tôi đã biết Vương Phương nuôi lòng thầm thương Trình Hàn từ lâu, ánh mắt cô ta mỗi khi nhìn anh luôn chứa đựng một thứ nhiệt độ khác thường. Nhưng tôi chưa từng nghĩ, sự ghen tuông và tham vọng của cô ta lại đủ để liên minh với Đường Tinh, người phụ nữ từng được xem là bạn gái cũ của Trình Hàn. Một cảm giác mệt mỏi lặng lẽ trào lên, không phải vì sợ hãi, mà là vì sự phức tạp không cần thiết này. Trong thế giới của Trình Hàn, tình cảm dường như luôn là một ván cờ đầy tính toán.

Tiếng bước chân của tôi dừng lại. Vương Phương quay người, chiếc điện thoại di động bóng loáô ta vừa kịp tắt đi. Ánh mắt cô ta từ trên cao nhìn xuống, trượt dọc theo bộ vest đơn giản tôi mặc, nở một nụ cười không chút thiện ý. Mùi nước hoa hương hoa nhài nồng nặc từ người cô ta xộc thẳng vào mũi tôi, hòa lẫn với mùi khử trùng nhẹ của hành lang, tạo thành một thứ mùi kỳ quặc.

"Ôi kìa," giọng cô ta lên cao, châm chọc, "tôi tưởng ai, hóa ra là 'người thứ ba' nổi tiếng của chúng ta đây mà."

Cô ta nhấn mạnh ba từ ấy, như muốn dùng chúng làm thành một nhãn dán, gắn chặt lên người tôi.

Lòng tôi chợt lặng đi. Tôi không buồn giận, cũng chẳng thấy tổn thương. Chỉ đơn giản là nhận ra, dù có tránh né thế nào, thì cái bóng của quá khứ và những con người trong đó vẫn luôn tìm cách vây lấy hiện tại. Tôi đứng thẳng người, ánh mắt bình thản gặp lại ánh mắt đầy thách thức của cô ta. Không khí trong hành lang yên tĩnh dường như cũng vì cuộc chạm trán ngắn ngủi này mà trở nên căng thẳng, nặng nề hơn.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram