Mùi hương của cà phê đắng nghét vẫn còn vương trên đầu lưỡi tôi thì tiếng giày cao gót đã chạm sàn với âm thanh sắc lạnh, cắt ngang không gian yên tĩnh của sảnh chờ. Vương Phương dừng lại trước mặt tôi, ánh mắt không còn vẻ nhiệt tình giả tạo thường ngày, mà là một sự khiêu khích trắng trợn, lộ liễu. Làn da mặt cô ta dưới ánh đèn huỳnh quang có vẻ tái đi, hơi thở gấp gáp phả ra một mùi son môi ngọt ngào đến ngột ngạt. Tôi chợt nhận ra, chiếc mặt nạ mỏng manh chúng tôi từng duy trì bấy lâu, cuối cùng cũng đã rách toạc. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Không phải sợ hãi, mà là sự tỉnh táo lạ thường. Đường Tinh rốt cuộc đã thổi vào tai cô ta những lời gió độc nào, để một kẻ chỉ dám nói xấu sau lưng như Vương Phương, bỗng dưng trở nên liều lĩnh đến thế?
Giọng nói the thé của cô ta vang lên, xé tan không khí: “Lộc Yêu Yêu, nếu tôi là cô, tôi đã không dám đặt chân đến đây nữa rồi.” Từng chữ như những mũi kim châm vào tai. Cô ta ngước cằm lên, vẻ mặt đầy vẻ thương hại giả tạo, nhưng đáy mắt lại lóe lên sự hả hê khó giấu. “Cả tòa nhà này, từ lao công đến tổng giám đốc, ai mà không biết chuyện cô làm? Tôi thay cô mà thấy nóng mặt đỏ tai.”
Tôi bước về phía trước. Mỗi bước chân đều chậm rãi, nặng trịch, đè lên tấm thảm dày màu xám tro. Trong lòng tôi, một cơn sóng giận dữ lặng lẽ dâng lên, nhưng bề mặt vẫn phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Tôi hiểu rõ hơn ai hết, sự phẫn nộ lúc này chỉ khiến trò hề này thêm phần thú vị. Tay phải tôi khẽ nắm lại, cảm nhận rõ mồ hôi lạnh thấm vào lòng bàn tay. Tôi dừng lại, cách cô ta chỉ nửa bước chân, đủ để nhìn thấy những sợi lông tơ trên gò má cô ta đang run nhẹ. “Vương tiểu thư,” giọng tôi trầm xuống, lạnh như băng, “những gì cô không tận mắt thấy, không tận tay chạm, tốt nhất đừng nên dùng miệng lưỡi của mình mà thêu dệt. Tội danh phỉ báng, tôi nghĩ cô hiểu nó nặng nhẹ thế nào.”
“Thêu dệt?” Cô ta bật cười, một tiếng cười chua chát, đầy vẻ châm chọc. Đôi mắt cô ta nheo lại, như thể đang nhìn một thứ gì đó rất bẩn thỉu. “Cô tưởng trò mèo vờn chuộủa mình qua mặt được tất cả mọi người sao? Thật không ngờ, trông có vẻ hiền lành, mà thủ đoạn lại cao tay đến vậy! Thời đại này, kẻ đập vỡ hạnh phúc người khác, chen chân vào như một vết bẩn, lại còn có thể ngang nhiên đến thế ư?” Hơi thở của cô ta gấp hơn, ngực phập phồng. “Cứ đợi đấy! Đợi khi Đường tiểu thư và tổng giám đốc Trình hàn gắn, quay về bên nhau, xem cô còn ra dáng ngạo mạn được không nữa!” Rồi cô ta hạ giọng, nhưng mỗi âm tiết lại cố ý nhấn mạnh, đầy ác ý: “Một đứa không cha không mẹ, lớn lên nhờ lòng thương hại của xã hội, cô nghĩ mình xứng với ai? Xứng đứng cạnh tổng giám đốc Trình ư? Đừng mơ!”
Những lời đó. Từng chữ, từng chữ. Chúng không còn là lời nói nữa, mà là những lưỡi dao nhỏ, cứa vào những vết sẹo cũ trong lòng tôi mà tôi tưởng đã lành. Cái cảm giác lạnh buốt ban nãy bốc hơi, thay vào đó là một ngọn lửa nóng rực bùng cháy trong ngực. Sự nhẫn nhịn bấy lâu, sự im lặng chịu đựng, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự xúc phạm có chủ đích này. Khuôn mặt Vương Phương lúc này, với nụ cười đắc ý và ánh mắt khinh bỉ, dường như đang biến dạng, méo mó trong tầm mắt tôi.
Trước khi bộ não kịp ra lệnh, cánh tay tôi đã vung lên. Một chuyển động nhanh, gọn, mạnh mẽ, phát ra từ tất cả sự phẫn nộ bị dồn nén bấy lâu.
*Chát!*
Một âm thanh chói tai, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của sảnh chờ. Lòng bàn tay tôi truyền đến một cảm giác tê rần, nóng hổi. Gò má bên phải của Vương Phương lập tức hiện lên một vết đỏ hồng rõ rệt, hình dạng những ngón tay tôi in hằn lên da thịt cô ta. Cô ta trợn mắt, há hốc miệng, vẻ mặt đầy kinh ngạc và không tin, dường như không thể tin được tôi lại dám làm vậy. Cả người cô ta khựng lại, như bị đóng băng.
Không khí xung quanh dường như cũng ngưng đọng lại sau tiếng vang đó. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi cà phê đắng và mùi son phấn ngọt ngào hòa lẫn, tạo thành một thứ mùi kỳ quái. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang tràn ngập sự hoảng loạn của Vương Phương, giọng nói của tôi bình thản, lạnh lùng, nhưng mỗi từ đều nặng như chì: “Tôi ngạo mạn hay không, đó là chuyện của tôi. Nhưng từ giây phút này, mỗi một lời xúc phạm vô căn cứ của cô, sẽ được tôi đáp trả bằng một cái tát như thế này. Cô muốn thử tiếp không?”
Tay tôi vẫn còn âm ỉ một cơn đau nhói sau cái tát vừa rồi. Lòng bàn tay như vừa đập vào một bề mặt cứng và nóng. Trước mặt tôi, khuôn mặt được đầu tư kỹ lưỡng của Vương Phương đang biến dạng một cách nhanh chóng, một vết đỏ ửng rồi sưng phồng lên rõ rệt trên má phải. Tôi thầm nghĩ, không biết lớp phấn trang điểm dày cộm kia có bị nứt ra dưới tác động này không. Cảm giác trong lòng tôi lúc này thật kỳ lạ, không hẳn là khoái trá, mà là một sự nhẹ nhõm tê dại, như thể cuối cùng cũng dám làm một việc mà bản thân đã nuôi ý định từ lâu.
Ánh mắt của Vương Phương trợn trừng, đầy vẻ hoang mang và phẫn nộ tột cùng, như không thể tin nổi sự việc vừa xảy ra. Giọng cô ta the thé vang lên, xé toạc không khí yên tĩnh: “Cô… cô dám đánh tôi? Đồ khốn nạn mất dạy!”
Âm thanh chói tai ấy khiến tôi cau mày. Tôi chẳng buồn suy nghĩ nhiều. Một cảm xúc lạnh lùng, rõ ràng chi phối hành động của tôi. Tay trái tôi giơ lên, vung xuống một đường chính xác không kém. Một tiếng “bốp” khác vang lên, lần này ở má trái của cô ta. Tôi nhìn kỹ khuôn mặt đối phương. Giờ đây, hai bên má đều đỏ ứng và sưng tấy một cách đối xứng gần như hoàn hảo. Sự cân đối ấy, trái ngược với sự hỗn loạn trong nội tâm cô ta, khiến tôi bất giác cảm thấy… hài lòng. Đúng vậy, là một sự hài lòng nhỏ nhoi, tàn nhẫn và ích kỷ. Tôi đã cho cô ta một bài học về sự cân bằng.
“Đồ khốn! Tao giết mày!” Vương Phương hoàn toàn mất kiểm soát, tiếng hét của cô ta trở nên thô bạo và điên cuồng. Cô ta như một con thú bị thương, lao về phía tôi với bộ móng tay sơn son vểnh lên, chỉ nhằm vào mặt tôi. Mùi nước hoa nồng nặc từ người cô ta xộc thẳng vào mũi tôi, hòa lẫn với mùi của sự thù hận. Trong khoảnh khắc đó, tôi gần như đã nhìn thấy những vết xước sẽ hiện ra trên da thịt mình.
Nhưng điều đó đã không xảy ra. Một bóng người cao lớn từ trong phòng xông ra với tốc độ kinh ngạc, như một cơn gió mạnh. Trình Hàn. Anh không nói một lời, không một chút do dự, vòười tôi một cách chắc chắn và dịu dàng, kéo tôi vào một thế giới an toàn sau lưng anh. Đồng thời, chân anh đá ra một đường nhanh, gọn, mạnh mẽ. Đó không phải là một cú đá cầu kỳ, mà đơn giản, hiệu quả và dứt khoát. Vương Phương kêu thét lên một tiếng, thân hình loạng choạng rồi ngã vật xuống nền đất lạnh.
Cô ta nằm đó, trên nền gạch bóng loáng, dường như chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Ánh mắt ngơ ngác, hoảng loạn, nhìn về phía chúng tôi. Tôi từ sau lưng Trình Hàn bước ra, nhìn cảnh tượng ấy, một nụ cười nhẹ bỗng nở trên môi. Tôi ngước mắt nhìn Trình Hàn, giọng hỏi khẽ đầy vẻ tò mò giả vờ: “Sao anh lại đánh phụ nữ thế?”
Gương mặt anh vẫn lạnh lùng, nhưng ánh mắt dành cho tôi thì ấm áp vô cùng. Anh bình thản đáp, giọng điệu không chút dao động: “Ai nói anh đánh phụ nữ? Anh rõ ràng là đá mà. Hơn nữa, cô ta định làm hại em, anh đá cô ta một phát, có vấn đề gì sao?”
Lý lẽ ngang ngược nhưng lại hợp tình hợp lý ấy khiến tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng. Trái tim tôi chợt ấm áp lạ thường. Anh chẳng quan tâm ai đúước, anh chỉ biết bảo vệ tôi. Chỉ cần vậy thôi là đủ. Sau đó, ánh mắt anh mới chuyểát tôi từ đầu đến chân, dường như đang kiểm tra kỹ lưỡng xem tôi có bị thương tích gì không. Chỉ khi xác nhận tôi vẫn nguyên vẹn, vẻ căng thẳng trên mặt anh mới giãn ra một chút. Anh hỏi, giọng trầm xuống: “Chuyện gì xảy ra vậy?”
Tôi hít một hơi, định kể lại sự tình từ đầu. Nhưng lời nói còn chưa kịp thoát khỏi cổ họng, thì giọng nói đầy nước mắt và oán trách của Vương Phương đã cắt ngang từ phía dưới đất. Cô ta đã lấy lại được chút thần trí, và ngay lập tức tận dụng tình thế. Giọng cô ta bỗng chốc trở nên yếu ớt, nũng nịu, đầy vẻ tổn thương, hoàn toàn khác với sự điên cuồng lúc nãy: “Tổng giám đốc Trình… Cô ấy… Cô ấy đánh em! Em đau quá…”
Sự thay đổi đột ngột ấy, sự giả dối lộ liễu ấy, khiến dạ dày tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, một cảm giác buồn nôn dâng lên cổ họng. Tôi lạnh lùng nhìn cô ta diễn trò. Trình Hàn thậm chí chẳng thèm ngoảnh mặt lại nhìn cô ta một cái. Anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay tôi – bàn tay vừa thực hiện hai cái tát – đưa lên trước mặt anh. Anh cúi đầu, thổi nhẹ vào lòng bàn tay tôi, hành động dịu dàng đến bất ngờ. “Để anh xem, tay vợ em có đau không?” Giọng anh trầm ấm, đầy vẻ chiều chuộng.
Những luồng hơi ấm áp, nhẹ nhàng từ miệng anh phả vào lòng bàn tay tôi. Cảm giác ngứa ran, tê tê lan tỏa, xua tan đi chút đau nhức còn sót lại. Nó cũôn cả sự căng thẳng và bực bội tích tụ trong lòng tôi. Tôi không nhịn được, bật cười. Tiếng cười nhẹ bẫng, vang lên trong không gian vẫn còn đầy sự đối đầu này, nghe thật lạ lùng mà cũng thật nhẹ nhõm.
Tiếng nghiến răng của cô ta vẫn còn văng vẳng sau lưng tôi, âm thanh sắc nhọn như mảnh thủy tinh cào trên nền đá hoa. Trình Hàn ôm tôi vào văn phòng, cáòôi chắc nịch, hơi ấm từ cơ thể anh xuyên qua lớp vải áo, xua tan cái lạnh đang bám víu trong tôi từ lúc đối mặt với Vương Phương. Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm, tựa đầu vào bờ vai rộng của anh. Trong lòng tôi dâng lên một sự biết ơn mơ hồ, lẫn với chút mệt mỏi. Anh luôn là bức tường thành kiên cố nhất của tôi, dù bên ngoài gió táp mưa sa thế nào, chỉ cần đượở, tôi đều cảm thấy an toàn.
“Tổng Giám đốc Trình! Cô ta không xứng với anh! Tiểu thư Đường Tinh đã có con với anh rồi!”
Giọng nói đầy phấn khích và hằn học của Vương Phương vọng vào, chói tai đến mức khiến tôi giật mình. Tôi cảm nhận rõ cơ thể Trình Hàn bên cạnh khựng lại, hơi thở của anh đột nhiên trở nên gấp gáp. Sự phẫn nộ bùng lên trong tôi, nóng rực. Sao họ có thể bịa đặt trắng trợn đến thế? Tôi định quay người, định hét lên để bác bỏ lời vu khống tầm bậy ấy, nhưng chưa kịp hành động thì Trình Hàn đã bùng nổ.
Anh quay phắt người lại, khuôn mặt lạnh như băng, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng về phía Vương Phương đang đứng chống nạnh ở cửa. Giọên, đanh thép và lạnh lùng, không chút khoan nhượng: “Cô nói nhảm! Tôi còn chưa chạm vào cô ta! Muốn chia rẽ tình cảm vợ chồng tôi, các người sao lại độc ác thế!”
Từng lời từng chữ như những nhát dao khắc vào không khí. Tôi thấy lòng mình se lại, không phải vì nghi ngờ, mà vì xót xa. Anh ấy, người đàn ông kiêu ngạo và lạnh lùng ấy, giờ đây đang phải đứng ra hứng lấy những mũi tên độc từ kẻ khác, chỉ vì muốn bảo vệ tôi. Sự tức giậà thật, nhưng tôi biết, ẩn sâu trong đó còn có sự tổn thươự và tình cảm của anh bị vấy bẩn.
“Cô không biết điều đúng không? Tôi sẽ gọi bảo vệ ngay!”
Đó không phải là lời đe dọa suông. Ngay lập tức, Trình Hàn rút điện thoại từ túi áo vest, bấm số với những động tác dứt khoát. Giọệnh ngắn gọn và lạnh tanh. Chỉ trong chốc lát, những người bảo vệ mặc đồng phục đen đã xuất hiện, khéo léo nhưng cương quyết khống chế Vương Phương đang giãy giụa, lôi cô ta ra khỏi tầm mắt chúng tôi. Tiếng la hét, van xa rồi cũng nhỏ dần, tắt lịm sau cánh cửa thang máy đóng sầm lại. Sự im lặng trở về, nhưng không khí trong phòng vẫn còn vương vấn sự căng thẳng.
Trình Hàn buông điện thoại xuống bàn, tiếng “cạch” nhẹ nhưng nghe rất rõ trong không gian tĩnh lặng. Anh quay lại nhìn tôi, ánh mắt sắc bén lúc nãy đã dịu đi, thay vào đó là một vệt mệt mỏi và áy náy. Anh bước đến, hai tay nắm lấy vai tôi, ngón tay hơi siết nhẹ. Hơi thở của anh phả nhẹ lên trán tôi, mang theo mùi nước hoa gỗ tuyết tùng quen thuộc, pha lẫn chút hương cà phê đắng.
“Vợ ơi,” giọng anh trầm xuống, chứa đựng sự day dứt, “làm em chịu ấm ức rồi. Đều vì anh, em mới phải chịu những chuyện vô lý như thế này. Lần này, anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua.”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh, nơi chỉ có hình bóng của mình tôi. Lòng tôi chùng xuống, mọi uất ức dường như được xoa dịu bởi sự chân thành trong lời nói của anh. Tôi gật đầu nhẹ, không nói gì. Sự im lặng của tôi lúc này là sự tin tưởng tuyệt đối. Tôi biết anh sẽ làm những gì cần làm.
Và quả thực, Trình Hàn không chỉ nói suông. Ngay chiều hôm đó, từ trong phòng làm việc kín của anh, những mệnh lệnh lạnh lùng được đưa ra. Hợp tác với tập đoàn Đường, vốn dĩ đầy lợi nhuận, bắt đầu được rà soát để chấm dứt. Những dự án chung bị đóng băng. Và Đường Tinh, người con gái luôn tự cho mình là nhân vật chính trong giấc mơ của người khác, sẽ sớm nhận được thông báo rời khỏi vị trí cố vấn danh dự tại tập đoàn Trình. Đó là một cú đánh mạnh, không chỉ về mặt tài chính mà còn là một tát vào danh dự của cả dòng họ Đường.
Tôi ngồi trong phòng khách sang trọng của biệt thự, tay cầm tách trà hoa nhài ấm áp. Hương thơm thanh khiết lan tỏa. Qua khung cửa kính rộng, tôi nhìn thấy bóng dáng Trình Hàn đang đứng ngoài ban công, dáng vẻ cô độc nhưng kiên quyết khi nói chuyện điện thoại. Một cảm giác bình yên hiếm có chảy tràôi. Tôi không cần phải đối mặt, không cần phải tranh đấu. Tôi chỉ cần ở đây, tin tưởng và hưởng thụ sự yêu chiều mà anh dành cho tôi, thứ tình cảm mà anh dùng hành động cứng rắn để bảo vệ. Mặt trời xế chiều chiếu những tia nắng cuối ngày qua ô cửa, trải lên người tôi một lớp ánh vàng ấm áp, xua tan tất cả hơi lạnh của ngày hôm ấy.
Mùi hương của cà phê đắng chát vẫn còn vương trên đầu lưỡi tôi khi ký xong những tờ giấy cuối cùng. Nhưng không, chuyện này sẽ không dừng lại ở đây. Lòng bàn tay tôi ẩm ướt, một cảm giác nóng rát khó chịu lan dọc sống lưng. Đường Tinh dám đối đầu với tôi một cách trắng trợn như vậy, nhất địô ta không chỉ có thế. Cô ta phải còn giấu một con bài nào đó, một thứ gì đó có thể lật ngược thế cờ trong chốc lát. Suy nghĩ ấy khiến tôi siết chặt nắm tay, móng tay cắn sâu vào da thịt, một vết đỏ hằn lên lòng bàn tay trắng nõn.
Chúng tôi quyết định không giấu giếm nữa. Trong một buổi họp toàn thể công ty, chính tôi là người cầm micro lên và thông báo. Giọng nói của tôi vang lên trong phòng họp tĩnh lặng, rõ ràng từng từ một: "Tôi và tổng tài Trình Hàn đã kết hôn."
Không có tiếng xì xào, chỉ có hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía tôi, mang đủ thứ cảm xúc từ kinh ngạc, tò mò đến cả ghen tị. Trình Hàn đứng bên cạnh, bàn tay anh ấn nhẹ lên vai tôi, một sức nặng ấm áp và vững chãi. Hơi ấm từ lòng bàên qua lớp vải áo, truyền vào da thịt tôi một sự trấn an kỳ lạ. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi gỗ từ bàn họp hòa lẫn mùi nước hoa nhẹ nhàng của anh, xua tan phần nào sự căng thẳng trong lòng.
Anh ấy còn đi xa hơn thế. Một ngày sau đó, hình nền trang chủ của tập đoàn được thay bằng bức ảnh chúng tôi chụp dưới gốc cây ngân hạnh vào mùa thu, lá vàng rực rỡ như những đồng tiền cổ. Trong ảnh, tôi không cười mà chỉ hơi nghiêng đầu, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, còn Trình Hàn thì nhìn thẳng vào ống kính với ánh mắt đầy chiếm hữu. Anh thậm chí còn đăng tải những dòng nhật ký viết vội trên điện thoại, những suy nghĩ rời rạc về một buổi sáng tôi ngủ quên trên sofa, về ly sữa nóng tôàm việc khuya. Những mảnh ghép nhỏ nhoi ấy bỗng chốc trở thành cơn sốt.
Những dòng bình luận ùa về như nước vỡ bờ. Tôi lướt qua chúng trong văn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng lách cách của bàn phím và tiếng thở dài khẽ của chính mình.
“Ngọt đến nghẹt thở! Đây chính là tình yêu trong truyện cổ tích mà tôi hằng mơ ước sao?” Một cô gái trẻ hẳn đã viết ra dòng này với đôi mắt đầy mộng mơ.
“Sao tôi cứ cảm thấy cô gái này… chẳng xứng với tổng tài chút nào nhỉ?” Dòng chữ này hiện lên lạnh lùng, như một nhát dao cứa nhẹ. Tim tôi thắt lại, dù đã chuẩn bị tinh thần. Sự tự ti cũ kỹ lại có dịp trỗi dậy, len lỏi trong từng kẽ hở của sự bình yên giả tạo.
Thế rồi, một dòng bình luận khác xuất hiện ngay bên dưới, như một sự chở che bất ngờ: “Người ở trên, hình như bạn chưa biết gì rồi. Vợ tổng tài năm đó là thủ khoa khối tự nhiên toàn quốc, giờ là cái tên khiến giới đầu tư phải dè chừng. Bạn nên đọc thêm sách đi thì hơn.” Tôi nhận ra cái tên người bình luận – một đồng nghiệp cũ ở phòng phân tích, người từng cùng tôi thức trắng nhiều đêm để hoàn thành dự án. Một nụ cười nhẹ bất giác nở trên môi tôi.
“Câu chuyện cổ tích giữa đời thực. Lọ Lem thời hiện đại.” Dòng bình luận cuối cùng tôi đọc được tóm gọn mọi thứ. Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió từ máy điều hòa thổi qua mặt. Dù sao, phần lớn những gì hiện lên vẫn là những biểu tượng cảm xúc hình trái tim, những lời chúc phúc. Thế giới bên ngoài cửa sổ vẫn xoay vần, thành phố vẫn ồn ã. Còn cuộc chiến của tôi, có lẽ mới chỉ thực sự bắt đầu.