Tôi đã bị anh đẩy ra khỏi căn bếp nhỏ, nơi mùi dầu hào và hơi nóng tỏa ra từ nồi canh đang sôi lăn tăn. Trong phòng khách, ánh sáng chiều cuối ngày xuyên qua rèm voan mỏng, rải những vệt vàng nhạt lên đĩa trái cây anh đã gọt sẵn, cắt thành từng miếng vừa ăn. Tiếng mở đầu một bộ phim tình cảm cũ vang lên từ tivi. Mọi thứ yên bình đến mức tôi ngồi xuống ghế sofa, lòng dâng lên một cảm giác mơ hồ khó tả, như thể đang nắm giữ một thứ gì đó quá đỗi mong manh.
Cảnh tượng này khiến tôi nhớ về lần đầu tiên Trình Hàn vào bếp. Đó là năm nhất đại học, một buổi chiều mưa tháng mười.
Lúc ấy, chúng tôi đã cùng đậu vào một trường đại học xa nhà, đúng như kế hoạch tỉ mỉ mà anh vạch ra từ năm cấp ba. Tôi vốn có sức khỏe tốt, nhưng cứ mỗi tháng lại có vài ngày trở nên yếu ớt lạ thường, người mệt mỏi, tay chân bủn rủn. Cái ngày mưa lạnh ấy, cơn đau bụng hành hạ khiến tôi chỉ muốn cuộn tròn trong chăn ở ký túc xá. Thế rồi Trình Hàn xuất hiện, ướt nhẹp, trên tay cầm một chiếc túi giấy còn bốc hơi nóng. Anh không nói gì nhiều, chỉ đặt trước mặt tôi một bát cháo gà còn nóng hổi, nấu trong một chiếc nồi đất nhỏ mà anh mượn được từ căn bếp tập thể của ký túc xá nam.
“Ăn đi.” Giọng anh lúc đó còn vụng về, không dịu dàng như bây giờ. Nhưng tôi nhìn thấy những vết bỏng đỏ hồng trên mu bàn tay anh. Mùi cháo thơm phức, hòa với mùi mưa ẩm ướt từ áo khoác anh, đã trở thành ký ức khó phai nhất về những ngày tháng sinh viên nghèo nhưng tràn đầy nhiệt huyết ấy.
Tiếng xèo xèo vang lên từ trong bếp kéo tôi trở về hiện tại. Tôi quay đầu nhìửa mở. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, bóng lưng Trình Hàn trong tạp dề xanh in hình mèo máy vẫn đang nghiêng mình bên bếp. Ánh sáng vẽ một đường viền mềm mạà cánh tay anh. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tôi chợt thắt lại. Tôi đứng dậy, bước những bước nhẹ nhàng, tiến lại phía sau và vòng tay ôm lấy eo anh. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền qua lớp vải áo, cùng mùi xà phòng thoang thoảng quen thuộc.
“Chồng ơi,” tôi áp má vào lưng anh, thì thầm, “mùi đồ ăn của anh thơm quá.”
Trình Hàn khẽ giật mình, rồi quay đầu lại, đôi mắt nheo lại vì cười. Một vẻ kiêu ngạo giả bộ hiện lên trên khuôn mặt điển trai ấy. “Đương nhiên rồi,” anh nói, giọng đầy tự mãn, “vợ nhìn xem, chồng của ai đây?”
Tôi cười, siết chặt vòng tay hơn. Nhưng chỉ một lát sau, anh đã nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra, xoay người đối diện với tôi. Đôi tay ấm áp của anh đặt lên vai tôi, hướng tôía cửa bếp. “Vợ yêu, em ra ngoài đợi anh đi,” giọng anh trở nên dịu dàng nhưng cương quyết, “dầu nóng sắp bắn ra đấy. Căn bếp lửa cháy này không phải nơi dành cho tiểu tiên nữ của anh.”
Tôi giả vờ phụng phịu, nhưng trong lòng ngọt như mật. Anh luôn là như vậy, che chở tôi một cách ân cần và kiên quyết, như thể tôi là một bảo vật bằng pha lê dễ vỡ. Tôi quay lại phòng khách, ngồi xuống, cắm một miếng dưa hấu đỏ tươi anh cắt sẵn. Vị ngọt mát lan tỏa trong miệng. Tiếng dao thái rau rất đều đặn vọng ra từ nhà bếp, hòa với tiếng nhạương, tạo thành một bản giao hưởng bình yên của cuộc sống thường nhật.
Chúng tôi đã dọn ra khỏi nhà Trình được nửa năm nay. Lý do là vì mẹ chồng tôi, một người phụ nữ truyền thống, luôn tin rằng sự hiện diện của bà trong cùng một mái nhà sẽ tạo áp lực cho đôi trẻ, ảnh hưởng đến “kế hoạch sinh con” mà bà hằng mong đợi. Bà đã chủ động đề nghị, hay nói đúng hơn là ra chỉ thị, để chúng tôi tìm một không gian riêng. Trình Hàn ban đầu có chút do dự, nhưng tôi lại thấy nhẹ nhõm. Tôi hiểu lòng mẹ, nhưng cũng khao khát một tổ ấm thực sự chỉ có hai người.
Cánh cửa bếp mở ra, Trình Hàn bưĩa thức ăn được trình bày đẹp mắt. Anh ngồi xuống cạnh tôi, hôn nhẹ lên má tôi. “Đói chưa? Nhanh thử tay nghề của chồng mới đi.”
Tôi gật đầu, trong lòng tràn ngập một niềm hạnh phúc đầy đặn và bình dị. Căn hộ nhỏ này, những bữa cơm chiều tự nấu, và người đàn ông đang ngồi cạnh tôi, chính là tất cả những gì tôi từng mơ ước. Dù bên ngoài anh là một vị tổng tài lạnh lùng có thể quyết định những hợp đồng triệu đô trong phút chốc, nhưng ở đây, với tôi, anh chỉ là Trình Hàn của riêng tôi, người đàn ông mặc tạp dề mèo máy và dành cho tôi tất cả sự dịu dàng thầm lặng.
Mùi thuốc Bắc đắng ngắt vẫn còn ám trong từng thớ vải, dù mẹ chồng tôi đã giặt đi giặt lại mấy lần. Bà kể chuyện ấy cho tôột buổi trà chiều, giọng cười rung lên vì thích thú. Con trai bà, Trình Hàn, người đàn ông lạnh lùng chỉ quen với những con số trong hợp đồng, lại có lúc tay chân lóng ngóng trước một bếp lửa. Anh chạy khắp thành phố, tìm đủ các danh y Đông Tây, rồi tự tay mình mò mẫm sắc thuốc. Kết quả là cái ấm sứ trắng nứt toang, thuốc đen sánh tràn ra ngoài, khói mù mịt cả gian bếp hiện đại. Mùi đắng ngắt, thơm nồng, cay nồng ấy bám vào từng món ăn tối hôm đó, khiến bữa cơm trở thành một trải nghiệm khó quên. Tôi nghe mà lòng se lại, không phải vì mùi thuốc, mà vì hình ảăn bếp ngập tràn khói ấy. Anh làm tất cả chỉ vì tôi, một cơ thể ốm yếu sau trận bạo bệnh. Nhưng có lẽ, chính sự vụng về ấy mới là thứ chạm vào trái tim tôi hơn bất cứ lời hoa mỹ nào.
Chúng tôi chìm vào giấc ngủ muộn và thức dậy cũng muộn vào ngày hôm sau, một ngày cuối tuần hiếm hoi không bị công việc xé nát. Cả hai chiếc điện thoại đều im lìm trong chế độ im lặng, cố tình lãng quên thế giới bên ngoài. Mãi đến khi bóng nắng xuyên qua rèm cửa chiếu thẳng vào mặt, tôi mới với lấy chiếc điện thoại bên cạnh gối. Màn hình sáng lên, hiển thị con số 12:00 trưa cùng một biểu tượng nhỏ màu đỏ chót trên ứng dụng WeChat: 99+. Từng dòng tin nhắn gửi đến, phần lớn là những lời hỏi thăm, quan tâm dành cho tôi. Tôi thở dài, lướt qua và trả lời vội vàng vài người bạn thân thiết nhất, lòng dâng lên một cảm giác mơ hồ bất an. Rồi, như một thôi thúc khó cưỡng, ngón tay tôi chạm vào biểu tượủa Weibo.
Mọi thứ đã đảo lộn từ đêm qua.
Một tài khoản ẩn danh, không ảnh đại diện, không thông tin, đã đăng tải một bài viết dài. Phần chú thích đi kèm ngắn gọn mà sắc lẹnh như một nhát dao: "Bản chất của bà xã Trình tổng là tiể! Tiểân chính bị nhục mạ, từng suýt tự sát trong đêm định mệnh và hiện đang chống chọi với trầm cảm nặng!"
Tim tôi đập thình thịch, ngóộn xuống phần bình luận. Một làn sóng phẫn nộ, tò mò và những lời lẽ ác ý đang trào dâng. Khi Trình Hàn bước ra từ phòng tắm, tóc còn ướt, anh thấy tôi ngồi bất động trên giường, mặt tái nhợt. Anh tiến lại gần, nhìôi vào màn hình điện thoại. Không khí trong phòng ngủ ấm áp bỗng chốc đóng băng. Trên màn hình, một hashtag đã leo lên vị trí số một trong bảng xếp hạng tìm kiếm nóng: "#TìnhYêuHàoMônThựcChấtLàTiểuTamChenNgang". Những con chữ ấy nhảy múa trước mắt, chế nhạo sự yên bình ngắn ngủi mà chúng tôi vừa có được. Tôi cảm thấy hơi thở của Trình Hàn trở nên gấp gáp phía sau lưng, bàết chặt lấy vai tôi, nóng hổi và căng cứng. Anh không nói gì, nhưng tôi biết, cơn bão mới đã thực sự ập đến.
Mùi thuốc sát trùng trắng xóa trong phòng bệnh vẫn không át nổi vị tanh của máu khô nơi cổ họng tôi. Trên màn hình điện thoại, hình ảnh tôi lảo đảo trên bục lễ tân trong bộ váy trắng bê bết vết rượu vang đỏ thẫm vẫn không ngừng được tua lại. Giọng nói ngọt ngào mà tôi từng cho là thân thiết của cô dâu hôm ấy vang lên the thé: "Hai triệu! Im lặng thì mới là người khôn ngoan, Lộc Yêu Yêu!"
Tôi nhắm mắt lại, hai bàn tay nắm chặt lớp vỏ bọc ga giường thô ráp. Cảm giác đó không phải là phẫn nộ, mà là một sự mệt mỏi rã rời, như thể toàn bộ sức lực đã bị cơn lốc của buổi lễ ấy cuốn đi hết. Tôi đã đứng đó, với tư cách là bạn cũ, chỉ để chúc phúc. Nhưng ánh mắt của Trình Hàn khi nhìn thấy tôi - thoáng qua một chút kinh ngạc rồi nhanh chóng trở nên xa lạ, lạnh lùng - mới là thứ khiến trái tim tôi thắt lại. Anh ta khoác tay cô dâu, quay đi, một cử chỉ nhỏ của người bảo vệ đã đẩy tôi, kẻ không mời mà đến, ra khỏi khung hình hoàn hảo của họ. Tiếng cười khúc khích của khách mời, ánh đèn nhấp nháy, tất cả hòa thành một thứ áp lực đè nặng lên ngực.
Rồi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát. Những dòng chữ độc ác trên mạng xã hội giờ đây nhảy múa ngay trước mắt tôi, sống động và tàn nhẫn hơn cả những lời thì thầm ngoài đời thực. Một bình luận ẩn danh, như con rắn độc, luồn lách khắp các diễn đàn: "Thảo nào lại đi làm kẻ thứ ba, hóa ra từ nhỏ đã mồ côi mẹ, chẳng có ai dạy dỗ."
Tôi thở dốc. Mẹ tôi mất từ khi tôi còn rất nhỏ, đó là vết thương lòng tôi chưa bao giờ dám chạm tới. Giờ đây, nó bị moi lên, phơi bày giữa ánh sáng, bị những kẻ xa lạ dùng làm vũ khí. Cảm giác trống rỗng và tổn thương ùa về, mạnh hơn cả lúc tôi ngã xuống sân khấu. Họ còn bịa ra cả những câu chuyện về một "lớp học đặc biệt", những lời đe dọa vu vơ nhắm vào những người vợ khác. Sự xảo trá ấy khiến tôi buồn nôn.
"Vợ, đừng xem nữa!"
Một bàn tay lớn, ấm áp nhưng lúc này nắm chặt, giật phăng chiếc điện thoại khỏi tay tôi. Trình Hàn đứng đó, bóng người củất ánh đèn neon ngoài cửa sổ, khuôn mặt thường ngày điềm tĩnh giờ đây âm u như bầu trời trước cơn giông. Ánh mắt anh lướt qua những dòng chữ trên màn hình, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ rệt.
Tôi biết anh. Sự tức giận thực sự của Trình Hàn không phải là tiếng gầm thét, mà là sự tĩnh lặng đáng sợ như lớp băng dày bao phủ một ngọn núi lửa. Anh cúi xuống, kéo chăn cho tôi, động tác vẫn nhẹ nhàng nhưng hàm răng anh nghiến chặt. "Chuyện này," giọng anh trầm xuống, từng chữ như được đúc bằng chì, "để anh giải quyết."
Anh quay lưng bước về phía cửa, dáng vẻ cương quyết. Nhưng trong khoảnh khắc anh quay đi, tôi thấy thoáng hiện trong mắt anh một vệt đau đớn và hối hận, thứ cảm xúc mà có lẽ anh chưa bao giờ muốn tôi nhìn thấy. Cánh cửa phòng bệnh khép lại nhẹ nhàng, để lại tôi một mình trong căn phòng tràn ngập mùi thuốc sát trùng, với tiếng vang của những lời đàm tiếu vẫn còn âm ỉ trong đầu. Nhưng lần này, tôi không còn cảm thấy hoàn toàn bất lực nữa.
Mùi hương ngọt ngào của cà phê hòa lẫn mùi sáp thơm trong không gian tĩnh lặng, nhưng tôi chỉ ngửi thấy vị chua của sự giả tạo. Đường Tinh ngồi đó, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc, vẻ mặt tội nghiệp đủ để đánh lừa bất cứ ai không biết chuyện. Lòng tôi lạnh tanh. Cô ta nghĩ tôi vẫn là cô gái ngây thơ năm nào, dễ dàng bị mấy giọt nước mắt cá sấu làm mềm lòng sao?
Tôi nhớ lại cuộc gọi đó, giọng nói đầy vẻ lo lắng giả tạo của cô ta vang lên bên tai. Cô ta muốn gặp tôi, nói cần giải thích, cần xin lỗi. Tôi biết rõ đây là một màn kịch khác, nhưng vẫn nhắình Hàn, rồi cầm lấy chìa khóa xe. Sự bình tĩnh của tôi lúc này khiến chính tôi cũng hơi ngạc nhiên. Có lẽ sau tất cả những gì đã trải qua, tôi đã học được cách nhìn thấu lớp mặt nạ của người khác mà không cần biểu lộ cảm xúc thật.
Tôi đặt chiếc túi da mềm xuống ghế bên cạnh, âm thanh xoạt nhẹ dường như cắt ngang không khí. Đường Tinh vội vàng cất giọng, giọng nói run run đầy vẻ ăn năn: “Chị Yêu Yêu, em thật lòng xin lỗi. Tất cả là do em bất cẩn, mới để chuyện này xảy ra. Em sẽ lập tức lên mạng giải thích rõ ràng, nói với mọi người chị hoàn toàn vô tội…”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang liếc nhìn phản ứng của tôi kia. Trong lòng cô ta chắc đang mừng thầm, nghĩ rằng tôi đã mắc bẫy, nghĩ rằng tôi sẽ tin vào màn diễn xuất non nớt này. Cảm giác buồn nôn dâng lên cổ họng. Tôi nhớ đến những lần trước, vì nể mặt các bậc trưởng bối, vì muốn giữ thể diện cho đôi bên, chúng tôi đều chọn cách xử lý nhẹ nhàng, cho qua cho Đường Tinh. Nhưng lần này thì khác. Những làn sóng bạo lực mạng dữ dội, những lời lẽ cay độc nhắm vào tôi, đã không còn là chuyện cá nhân nữa. Nó đã chạm đến điểm mấu chốt, điểm mà Trình Hàn tuyệt đối không thể dung thứ.
Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên, nở một nụ cười nhẹ nhàng mà lạnh lùng. Tôi nói, giọng điệu bình thản đến lạ: “Em tin anh ấy. Đừng vì những người như vậy mà tức giận, em luôn tin rằng công lý có lẽ sẽ đến chậm, nhưng tuyệt đối không bao giờ vắng mặt.”
Câu nói ấy vừa là để trấn an chính mình, vừa là lời cảnh báo ngầm dành cho người đối diện. Đường Tinh có lẽ không hiểu được ẩn ý trong đó, hoặc cô ta cố tình không muốn hiểu. Cô ta chỉ thấy tôi mỉm cười, và nghĩ rằng mình vẫn còn cơ hội.
Trước khi đến đây, tôi đã ngồi nói chuyện với mẹ chồng gần một tiếng đồng hồ. Kể lại toàn bộ sự tình từ đầu đến cuối, về những mưu mô và thủ đoạn Đường Tinh đã giăng ra. Nếu không phải Trình Hàn và tôi ra sức khuyên can, có lẽ bà đã không kìm nén được mà xông đi tìm Đườập tức. Sự phẫn nộ trong ánh mắt bà khiến tôi vừa cảm động vừa đau lòng. Gia đình này đã cho tôi sự ấm áp và bảo vệ mà tôi chưa từng nghĩ tới.
Về những tin đồn đang lan truyền chóng mặt trên mạng, tôi và Trình Hàn đã có cuộc thảo luận kỹ càng. Chúng tôi quyết định không vội vàng dập tắt chúng, cũng không vội vàng thanh minh. Cứ để những ngọn lửa ấy cháy thêm một thời gian nữa, để Đường Tinh tận hưởng cảm giác “chiến thắng” trong ảo tưởng, để cô ta càng lún sâu hơn vào cái bẫy do chính mình giăng ra. Đến lúc thích hợp, chúng tôi sẽ cho cô ta một đòn trời giáng, đẩy cô ta từ đỉnh cao ảo mộng xuống tận vực sâu của hiện thực.
Đoạn video được chỉnh sửa rất tinh vi, góc quay và âm thanh đều được cắt ghép khéo léo. Đường Tinh chắc hẳn đang vui mừng, nghĩ rằng trong ngày cưới không có sự hiện diện của truyền thôên nghiệp, chúng tôi sẽ không có bất cứ bằng chứng nào để lật ngược tình thế. Cô ta quá tự tin vào thủ đoạn của mình, quá coi thường sự chuẩn bị của chúng tôi.
Và quả thực, mọi chuyện diễn ra đúng như dự đoán. Ngay khi Trình Hàn rời khỏi nhà không lâu, điện thoại tôi đã reo lên. Màn hình hiện lên cái tên quen thuộc đến phát ngán. Tôi nhìn chiếc điện thoại rung lên trong lòng bàn tay, cảm giác lạnh lẽo từ kim loại thấm vào da. Không hề ngạc nhiên. Tôi thậm chí còn mỉm cười. Con cá đã cắn câu rồi.
Đường Tinh khóc nức nở, ẩy, nhưng ánh mắt nhìn tôi qua làn nước mắt lại lóe lên một tia gì đó thật lạnh. Tôi đứng đó, cảm nhận rõ mùi cà phê đắng ngắt lan tỏa trong không khí ẩm ướt, lẫn với mùi nước hoa ngọt ngào từ người cô ta, tạo thành một thứ hỗn hợp nghẹt thở. Trái tim tôi thắt lại, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự mệt mỏi tận cùng. Cô ta lại diễn trò này.
"Chị à," giọng nói của cô ta đột nhiên trở nên nhỏ nhẹ, yếu ớt, khác hẳn với sự chua ngoa lúc nãy, "em sẽ bảo với mọi người... tất cả là do em không kiềm chế được tình cảm với anh Hàn, chị đâu có bắt nạờ."
Tôi thở dài một hơi, tiếng thở dài ấy nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng thực ra nặng trĩu sự chán ngán. Trước mặt tôi, Đường Tinh giống như một đóa sen trắng tinh khôi đang bị vùi dập, nhưng tôi biết rõ, lớp bùn dưới chân sen ấy là thứ gì. "Ở đây chỉ có hai ta thôi," tôi nói, giọng điệu bình thản đến mức lạnh lùng, "cô diễn mãi một vai, không thấy mệt sao? Nói đi, cô gọi tôi ra đây rốt cuộc muốn gì?"
Bị tôi vạch trần thẳng thừng, vẻ mặt giả tạo trên khuôn mặt Đường Tinh chợt co lại, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng một nụ cười đắc ý. Cô ta lau vội nước mắt, ánh mắt trở nên sắc bén và thực dụng. "Thôi được," cô ta nói, giọng điệu trở nên cứng rắn, "tôi không vòng vo nữa. Năm mươi triệu. Cô rời khỏi anh Hàn, và tôi sẽ đứng ra giải thích mọi chuyện vừa rồi chỉ là một sự hiểu lầm đáng tiếc. Cô thấy thế nào?"
Một tràng cười nhẹ bật ra từ cổ họng tôi. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang ánh lên vẻ kiêu ngạo và chắc chắn của cô ta. Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác mỉa mai khó tả. Cô ta thực sự nghĩ mọi thứ đều có thể mua được bằng tiền sao? Hay cô ta nghĩ tình cảm của tôi dành cho Trình Hàn, và những gì tôi có được khi ở bên anh, chỉ đáng giá bằng một con số ấy? "Đường tiểu thư," tôi chậm rãi nói, từng chữ một thật rõ ràng, "cô dựa vào đâu mà nghĩ tôi sẽ đồng ý? Ở bên Trình Hàn, thứ tôi nhận được... đâu chỉ có năm mươi triệu."
Câu nói của tôi như một nhát dao lạnh lùng cắt đứt lớp mặt nạ cuối cùng. Sắc mặt Đường Tinh đỏ lên rồi tái đi. Vẻ đắc ý biến mất, thay vào đó là sự tức giận và bất mãn đến phát cuồng. "Tôi biết ngay mà!"
Cô ta gần như gào lên, giọng nói chói tai xé toạc không gian yên tĩnh của quán cà phê, "Cô đến bên anh Hàn cũng chỉ vì tiền! Đồ đàn bà tham lam, trơ trẽn! Cứ chờ đấy, tôi sẽ cho mọi người thấy bộ mặt thật của cô! Sớm muộn gì thôi!"
Tôi định mở miệng, không phải để thanh minh, mà để ném lại cho cô ta vài lời lạnh như băng. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, một hành động hoàn toàn nằm ngoài dự tính của tôi đã xảy ra. Đường Tinh, với một tốc độ nhanh đến chóng mặt, chụp lấy chiếc cốc sứ trắng còn đang bốc khói trước mặt, và không chút do dự, hắt toàn bộ thứ chất lỏng màu nâu sẫm ấy lên người chính cô ta. Áo khoác mỏng màu trắng ngà lập tức loang lổ những vệt ố nâu thảm hại. Biểu cảm trên khuôn mặt cô ta thay đổi nhanh hơn cả một diễn viên kịch câm. Sự giận dữ biến mất, thay vào đó là vẻ kinh hoàng, bất lực, đôi mắt mở to đầy nước, môi run rẩy như thể vừa trải qua một trận bạo hành khủng khiếp.
Và rồi, như một vở kịch đã được dàn dựng sẵn từng giây từng phút, bóng người quen thuộc ấy xuất hiện ngay tại cửa quán. Ánh mắt Trình Hàn, từ xa xa, đã đảo qua cảnh tượng hỗn độn trước mặt: tôi đứng thẳng, mặt lạnh như tiền, và Đườ, ướt sũng, đầy vẻ thống khổ. Không khí quanh chúng tôi dường như đóng băng lại ngay lập tức.
Đường Tinh đứng đó, nước mắt lưng tròng, khuôn mặt ướt đẫm một thứ chất lỏng màu nâu sẫm đang nhỏ giọt từ những lọn tóc xuống. Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt không thể tin nổi, hàm răng nghiến chặt đến mức tôi gần như nghe thấy tiếng ken két. Tôi quay lưng, bàn tay vẫn còn cảm giác ấm nóng của chiếc ly cà phê vừa hất đi. Hành động đó không phải là một sự bộc phát. Nó là sự kết thúc cho một màn kịch mà tôi đã quá mệt mỏi để xem tiếp. Trong lòng tôi lúc ấy chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm lạ thường, như thể vừa gỡ bỏ một sợi dây vô hình đã thít chặt cổ mình bấy lâu.
Trước đó, khi Trình Hàn kéo tay tôi, đôi mắt anh quét qua người tôi với vẻ lo lắng thật lòng, tôi đã thấy lòng mình ấm lên. Anh hỏi tôi có bị bắt nạt không. Câu hỏi nghe thật ngây ngô, bởi cảnh tượng lúc ấy rõ ràng là ai đang ở thế yếu. Nhưng tôi hiểu, trong thế giới của anh, mối bận tâm duy nhất chỉ là tôi có bị tổn thương hay không. Sự quan tâm ấy chân thành đến mức làm tôi hơi choáng ngợp. Tôi chưa kịp lên tiếng thì Đường Tinh đã cắt ngang. Giọng nói của cô ta nghẹn ngào, đầy vẻ tổn thương, gọi Trình Hàn bằng một danh xưng ngọt ngào mà tôi chưa từng dùng. "Hàn ca ca," cô ta nói, và tôi thấy lòng mình chùng xuống một nhịp. Cô ta tố cáo tôi, và rồi, với vẻ mặt đắc ý khó giấu, cô ta nói ra điều mà cô ta nghĩ là vũ khí cuối cùng: Lộc Yêu Yêu kết hôn với anh chỉ vì tiền.
Khoảnh khắc ấy, không khí xung quanh dường như đặc quánh lại. Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt Trình Hàn, sợ rằng sẽ thấy ở đó mộờ, một vết nứt. Nhưng anh chỉ im lặng một chút, đủ để xác nhận rằng tôi vẫn ổn, rồi mới quay sang Đường Tinh. Giọng anh bình thản, thậm chí có phần lạnh lùng, không giống với sự dịu dàng khi nói chuyện với tôi. Anh nói, nếu vợ anh bắt nạt cô, ắt hẳn là cô đã làm điều gì khiến cô ấy không thể chịu đựng nổi. Còn về chuyện tiền bạc, anh chỉ cười nhẹ, nói rằng đó là động lực để anh kiếm nhiều tiền hơn, để tôi có thể tiêu xài thoải mái hơn. Lời lẽ của anh vừa bảo vệ tôi một cách tuyệt đối, vừa phủ nhận hoàn toàn Đường Tinh bằng một thứ lý lẽ vòng vo khiến cô ta tái mặt. Tôi nhìn gương mặt mất hết máu của Đường Tinh, cảm giác buồn nôn và chán ghét dâng lên. Mọi sự nhẫn nhịn, mọi sự lảng tránh bấy lâu dường như đã đạt đến giới hạn. Thế là tôi với tay.
Chiếc ly cà phê còn nóng trên bàn trở thành thứ duy nhất tôi có thể nghĩ tới. Tôi cầm lên, và trong ánh mắt kinh ngạc của Đường Tinh, tôi hất thẳng nó về phía cô ta. Hành động đó diễn ra nhanh đến mức ngay cả tôi cũng hơi bất ngờ. "Đây," tôi nói, giọng điệu bình thản trái ngược với hành động, "mới là bắt nạt cô."
Tiếng thét chói tai của Đườên, hòa với mùi cà phê đắng ngắt lan tỏa trong không khí. Tôi không muốn ở lại thêm một giây nào nữa. Tôi nắm lấy tay Trình Hàn, kéo anh đi ra ngoài. Bàn tay anh ấm áp và chắc chắn, nắm chặt lấy tay tôi như một lời khẳng định.
Chúng tôi bước vào không gian yên tĩnh hơn bên ngoài, tiếng ồn ào từ quán cà phê dần khuất sau cánh cửa. Chỉ khi ngồi vào trong xe, sự căng thẳng trong tôi mới dần tan biến, thay vào đó là một sự mệt mỏi ê ẩm. Trình Hàn khởi động xe, nhưng không vội chạy. Bầu không khí ặng một lúc, chỉ có tiếng động cơ rì rầm. Rồi anh lên tiếng, giọng có chút gắt gỏng, nhưng không phải với tôi. Anh tức giận vì tôi đã một mình đi gặp Đường Tinh. Sự lo lắng trong giận dữ của anh khiến tôi bật cười. Tôìn anh, hỏi: "Anh không thấy là em đang bắt nạt cô ta sao?"
Câu hỏột chút thử thách, một chút tò mò muốn biết ranh giới trong lòng anh ở đâu.
Anh liếc nhìn tôi, một tay vẫn đặt trên vô lăng, khuôn mặt nghiêm túc bỗng giãn ra, nở một nụ cười tự đắc, hơi trẻ con. "Bắt nạt thì bắt nạt," anh nói, giọng điệu đầy vẻ hiển nhiên, không chút do dự, "vợ anh làm gì cũng đúng!"
Ánh mắt anh sáng lên, tràn đầy sự trung thành và chiều chuộng vô điều kiện, giống hệt một chú chó lớn luôn tìm cách bảo vệ chủ nhân của mình. Hình ảnh ấy, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lạnh lùng và quyết đoán thường ngày của anh, khiến trái tim tôi chợt mềm đi. Một tiếng cười rõ ràng vang lên từ tôi, xua tan mọi u ám còn vương vấn. Nụ cười của anh càng trở nên rạng rỡ hơn khi thấy tôi cười, như thể đó là phần thưởng lớn nhất với anh lúc này.