Tôi đã không đánh cược sai về Đường Tinh. Chỉ ba mươi phút ngắn ngủi sau cuộc nói chuyện của chúng tôi, mọi thứ đã được phơi bày trên mạng, nóng hổi và đầy đủ chi tiết như một vở kịch được dàn dựng sẵn.
Một tài khoản ẩn danh đăng tải đoạn ghi âm, giọng nói của tôi nghe thật yếu ớt và đầy vẻ hy sinh: “Chị Yêu Yêu, em xin lỗi… Em sẽ nói với mọi người rằng tất cả là do em không biết giữ khoảng cách với anh Hàn, chị đâu có bắt nạờ.” Tôi nghe lại chính giọng nước mắt mũi của mình mà lòng dâng lên một sự chán ngán lạnh lùng. Tôi đã diễn thật hay, hay đến mức chính tôi cũng gần như tin vào sự rệu rã ấy. Nhưng sự rệu rã ấy chỉ là lớp vỏ bọc cho một mũi tên đã được tôi lắp sẵn vào cung.
Và rồi, giọng của Lâm Yêu Yêu vang lên, sắc lẹm và đầy kiêu ngạo, hoàn toàn lộ ra bộ mặt thật: “Cô giả bộ hoa sen trắng bé bỏng làm gì nữa? Ở bên cạnh Trình Hàn, tôi nhận được đâu chỉ năm mươi triệu!” Câu nói ấy như một nhát dao chém đứt tất cả lớp màn che phủ. Mưu mẹo ấy không hề tinh vi, thậm chí có phần thô thiển, nhưng hiệu quả của nó lại nhanh chóng và rõ rệt đến kinh ngạc. Tôi hìôn mặt tái mét của cô ấấy chính giọng nói của mình, hẳn là mọi đường gân đều căng lên vì hốt hoảng và tức giận.
Cộng đồng mạng, những người chỉ vài giờ trước còn dành cho cô ấy sự thương cảm, lập tức nổi giận như một cơn sóng thần. Những lời nguyền rủa, những ước mong “kẻ thứ ba phá hoại gia đình người khác phải chết thảm” tràn ngập khắp các diễn đàn. Sự phẫn nộ của đám đông khi bị lừa dối bao giờ cũng mãnh liệt gấp bội. Họ cảm thấy mình bị xúc phạm, bị dùng làm công cụ, và giờ đây, họ cần một đích ngắm để trút bỏ tất cả.
Lần này, Đường Tinh – tôi – không còn im lặng. Tôi đăng tải một dòng trạng thái, chính diện đáp trả mọi suy đoán đang sôi sục: “Vì người mình yêu, tôi có thể cắn răng chịu đựng mọi ấm ức. Nhưng sự chịu đựng ấy không có nghĩa là tôi đồng ý trở thành tấm bia hứng chịu mọi lời nhục mạ và tổn thương. Thành thật cảm ơn tất cả những ai đã lên tiếng bảo vệ cho tôi.” Những dòng chữ được gõ ra trong căn phòng khách sạn yên tĩnh, mỗi chữ đều thấm đẫm sự mệt mỏi nhưng cương quyết. Tôi không cần vồ vập, cũng không cần kể lể dài dòng. Chỉ cần thế là đủ.
Bài đăng của tôi, cộng hưởng với những lượt tìm kiếm được Trình Hàn ngầm mua để đẩy nhiệt độ sự việc lên cao, đã nhanh chóng leo lên vị trí đầu tiên trên bảng xếp hạng tìm kiếm. Cái tên Đường Tinh, Lâm Yêu Yêu và Trình Hàn bỗng chốc trở thành tâm điểm chú ý của cả mạng xã hội. Không khí trong phòng dường như cũng trở nên ngột ngạt hơn bởi sức nóng của vụ bê bối đang lan truyền chóng mặt.
Tôi hít một hơi thật sâu, mùi hương nhân tạo từ máy lọc không khí của khách sạn thoảng vào mũi, hơi ngột ngạt. Rồi tôi cầm điện thoại lên, thao tác nhanh chóng. Tôi xác thực tài khoản mạng xã hội chính thức của mình – một tài khoản đã bị bỏ quên từ lâu trong đống bụi của những ký ức không muốn nhớ lại. Ngón tay tôi lướt trên màn hình, cuối cùng cũng đăng tải một bức ảnh. Đó không phải là một bài viết dài, chỉ đơn giản là một bức ảnh chụp màn hình đoạn tin nhắn cũ kỹ, màu sắc đã nhạt theo thời gian, nhưng nội dung bên trong thì vẫn sắc nét như dao.
Mùi hương của cà phê đắng nghét vẫn còn bám đầy trong cổ họng tôi khi ngón tay nhấn nút "đăng tải". Màn hình điện thoại chớp nhẹ, thanh tiến trình màu xanh cuồn cuộn chạy. Tim tôi đập thình thịch, một nhịp căng thẳng tột độ trước khi mọi thứ vỡ òa. Tôi – Lộc Yêu Yêu – kẻ bị họ gọi là "tiể", cuối cùng cũng cất được tiếng nói của mình. Nhưng tôi không phải đang chen ngang. Tôi đang dọn dẹp đống hỗn độn mà người khác đã cố tình đổ vào đời mình.
Tôi biết, lúc này đây, Đường Tinh đang ở đâu đó mỉm cười đắc ý. Cô ta nghĩ tôi sẽ mãi im lặng chịu trận, nuốt cục tức vào trong như một con rùa rụt cổ. Nhưng cô ta đã lầm. Sự nhẫn nhịn của tôi không phải là yếu đuối, mà là đang gom nhặt từng mảnh bằng chứng, chờ đến cú đánh cuối cùng, chính xác và chí mạng nhất.
Bài đăng của tôi hiện lên, từng chữ khô khốc, không một cảm xúc thừa thãi: "Tôi là Lộc Yêu Yêu. Đối với nhiều người, tôi là kẻ thứ ba phá hoại mối tìúc mã. Tôi đã im lặng, không phải vì thừa nhận, mà vì chờ đợi sự thật tự lên tiếng. Dưới đây là vài video. Mọi người tự xem đi. Còn về hai triệu bồi thường từ Đường Tinh? Cô ta đưa một gã đàn ông lạ mặt lên giường tân hôn của tôi, làm vấy bẩn cả căn phòng. Tôi chỉ đòi cô ta đền một tấm đệm, đã là quá khoan dung. Hy vọng một số người đừng tiếp tục tự viết kịch bản rồi tự diễn nữa."
Hai video được ghim kèm theo. Một là toàn bộ cảnh quay từ hôn lễ. May mắn thay, Trình Hàn năm đó nhất quyết thuê một độên nghiệp, ghi lại trọn vẹn từng khoảnh khắc. Cảnh tượõ mồn một: Đường Tinh, trong bộ váy trắng tinh khôi của phù dâu, lại đang dìu một người đàn ông say khướt, mặt mày đỏ bừng, bước vào phòng tân hôn dành cho tôi và Trình Hàn. Ánh mắt cô ta lấm lét, nhanh chóng đảo quanh hành lang vắng người rồi rút chìa khóa ra. Không một giây phút nào do dự. Tất cả đều được thu hình rõ ràng, từ cái nắẩy đến tiếng lách cách của ổ khóa.
Video thứ hai là cuộc gặp tại quán cà phê hôm trước. Giọng nói ngọt ngào nhưng đầy mỉa mai của Đườên qua loa điện thoại: "Yêu Yêu, cậu biết đấy, tôi và Trình Hàn có bao nhiêu kỷ niệm. Cậu xuất hiện, chỉ là một khoảnh khắc ngoài dự tính thôi. Hai triệu, rời khỏi anh ấy. Cậu xứng đáng với số tiền đó mà."
Tôi ngồi đối diện, lặng im, hai tay nắm chặt dưới bàn. Móng tay cắn sâu vào lòng bàn tay, một vị tanh của máu thấm ra đầu lưỡi. Nhưng tôi biết, chiếc điện thoại trong túi xách đang âm thầm ghi lại tất cả. Từ giây phút tôi bước chân vào quán, đã bật chế độ ghi âm.
Sự im lặng trước đây của tôi, là để nén lại tất cả, chờ đợi cú đấm quyết định này. Phải đúng lúc, phải đủ mạnh.
Chưa đầy mười phút sau, màn hình điện thoại tôi bỗng sáng lên liên tục. Trình Hàn đã dùng chính tài khoản công ty, trang trọng và lạnh lùng, chia sẻ lại bài đăng của tôi. Anh viết thêm: "Đối với mọi vu khống nhằm vào vợ sắp cưới của tôi, công ty tôi đã bắt đầu các thủ tục pháp lý. Từ giây phút này, chúng tôi chính thức chấm dứt mọi hợp tác với Tập đoàn Đường Thị. Nhân viên Đường Tinh đã bị sa thải. Toàn bộ hồ sơ kiện cá nhân Đường Tinh về tội vu khống và làm nhục người khác đã được chuẩn bị xong xuôi."
Một làn sóng phản ứng dữ dội ập đến. Tôi có thể tưởng tượảnh bên kia màn hình. Weibo, nền tảng mạng xã hội từng sôi sục với những lời lăng mạ tôi, giờ đây server lại một lần nữa quá tải. Đường truyền chập chờn, gần như đứt đoạn.
Tôi kiên nhẫn bấm làm mới trang, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Cuối cùng cũng load được vào. Những dòng bình luận đã thay đổi hoàn toàn. Những lời chửi rủa, nhữô hình từng đâm thẳng vào tim tôi, giờ đã biến mất. Thay vào đó là vô số biểu tượng mặt xấu hổ, những câu hỏi chất vấn Đường Tinh, và cả những lời xin lỗi gửi đến tôi, dù muộn màng. Sóng gió dường như tạm lắng, nhưng tôi biết, cuộc chiến thực sự cho sự bình yên của mình, có lẽ mới chỉ bắt đầu.
Tôi đứng trong căn phòng sáng trắng của đồn cảnh sát, nghe thấy tiếng kêu thét của Đường Tinh vọng ra từ phòng thẩm vấn. Âm thanh ấy chói tai, đầy vẻ tuyệt vọng và không thực, như một mảnh thủy tinh vỡ cào xé lên không khí tĩnh lặng. Lòng bàn tay tôi hơi ẩm, không phải vì sợ hãi, mà là một cảm giác mệt mỏi kéo dài. Cuối cùng thì mọi chuyện cũng đi đến đây.
Trình Hàn đứng bên cạnh tôi, khuôn mặt anh lạnh lùng như băng, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa đóng kín. Tôi biết, sự kiên nhẫn trong anh đã cạn kiệt từ lâu. ìn tôi, ánh mắt ấy vừa mềm mại lại vừa đau đớn, như muốn nói lời xin lỗi, lại như muốn tìm kiếm sự đồng cảm. Tôi khẽ lắc đầu, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của anh. Sự ấm áp từ lòng bàn tay tôi dường như khiến anh hơi giật mình, rồi anh siết chặt tay tôi lại, lực đạo mạnh đến mức gần như làm tôi đau. Trong cái nắm tay ấy, tôi cảm nhận được sự quyết tâm sắt đá của anh, và cả một chút run rẩy khó nhận ra. Anh sợ ư? Sợ sự điên cuồng này, hay sợ những ký ức đã qua?
"Người anh yêu, từ đầu đến cuối chỉ có Lộc Yêu Yêu."
Giọng nói của Trình Hàn vang lên qua cánh cửa, rõ ràng, chắc nịch, không chút do dự. Câu nói ấy như một nhát dao sắc, chặt đứt mọi sự mơ hồ còn sót lại. Tôi nghe thấy tiếng hít thở gấp gáp của chính mình, tim đập thình thịch. Dù đã nghe bao lần, mỗi lần anh nói ra, lòng tôi vẫn dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa ngọt ngào lại vừa chua xót.
Sau đó là sự im lặng. Một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng dài đằng đẵng, như thể cả thế giới đều nín thở.
Rồi tiếng thét của Đường Tinh bùng lên. "VẬY TÔI LÀ GÌ?"
Giọng cô ta vỡ oà, đầy nước mắt và phẫn nộ. "Đêm trước khi tôi du học, anh nói sẽ đợi tôi! Anh nói chỉ yêu một mình tôi!"
Từng lời, từng chữ như mũi kim đâm vào không khí. Tôi cảm thấy tay Trình Hàn càng siết chặt hơn. Khuôn mặt anh tái đi, hàm răng nghiến chặt, gân xanh nổi lên ở cổ. Anh đang nhẫn nại, nhưng sự nhẫn nại ấy đã đến giới hạn.
Anh không trả lời ngay. Sự im lặng của anh lúc này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào. Tôi thấy anh rút điện thoại từ trong túi áo ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Hơi thở của anh nặng nề, như đang mang một vật gì đó vô cùng nặng nề. Rồi anh bước về phía cánh cửa, đẩy nhẹ nó ra.
Ánh sáng từ phòng thẩm vấn tràn ra, làm tôi nheo mắt. Tôi nhìn thấy bóng lưng thẳng tắp của Trình Hàn, và Đường Tinh ngồi bên trong, khuôn mặt nhợt nhạt, tóc tai rối bù, đôi mắt mở to đầà chờ đợi. Cô ta trông thật nhỏ bé và yếu ớt, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh một tiểu thư kiêu ngạo, đầy mưu mô mà tôi từng biết.
"Em muốn biết sự thật?"
Giọng Trình Hàn trầm xuống, lạnh lùng không một tia nhiệt độ. "Vậy thì tự mình xem đi."
Anh đặt chiếc điện thoại xuống bàn, màn hình sáng lên, hiển thị một đoạn video. Tôi không nhìn thấy nội dung, nhưng tôi thấy được sự thay đổi trên khuôn mặt Đường Tinh. Từ chờ đợi, đến nghi ngờ, rồi bàng hoàng, cuối cùng là sự sụp đổ hoàn toàn. Màu sắc trên khuôn mặt cô ta biến mất, đôi mắt trở nên trống rỗng, như thể linh hồn đã bị rút cạn. Cô ta không thét lên nữa, chỉ im lặng, im lặng đến rợn người.
Tôi quay mặt đi, không muốn nhìn thấy cảnh tượng ấy nữa. Dù sao đi nữa, cô ta cũng từng là một phần trong quá khứ của Trình Hàn, là người mà anh từng xem như em gái. Sự sụp đổ của cô ta, dù là tự chuốc lấy, vẫn khiến lòng tôi dâng lên một nỗi buồn mơ hồ.
Mọi chuyện bắt đầu từ những ngày trước đó, khi những bình luận trên mạng xã hội bùng nổ như một cơn bão. Tôi còn nhớ cái cảm giác lạnh toát sống lưng khi lướt qua những dòng chữ ác ý. "Ôi trời! Tất cả chuyện này đều là Đường Tinh tự biên tự diễn? Thật ghê tởm!"
Một bình luận như vậy được đẩy lên cao, nhận được hàng nghìn lượt thích. Tôi buông điện thoại, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Căn phòng im ắng, chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường, mỗi tiếng tích tắc như đập thẳng vào thái dương tôi.
Rồi một bình luận khác xuất hiện, như một ngọn đuốc ném vào thùng thuốc súng. "Có phải chỉ mình tôi thấy không? Lộc Yêu Yêu và Đường Tinh thực ra rất giống nhau… nhưng Lộc Yêu Yêu xinh đẹp và khí chất hơn."
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, trong lòng dâng lên một cảm giác buồn nôn. Sự so sánh ấy thật tàn nhẫn và vô nghĩa. Nó biến tôi thành một bản sao, một sự thay thế, xoáy sâu vào nỗi bất an vốn luôn tiềm ẩn trong tôi.
Đường Tinh, cô ta đã làm gì? Cô ta đã đóng bình luận, không đáp trả, nhưng những câu chữ kia đã lan truyền khắp nơi, như một thứ virus độc hại. "Hóa ra chỉ cần quen biết từ nhỏ cũng được tính là thanh mai trúc mã sao? Mặt dày thật."
Mỗi chữ, mỗi câu đều là mũi dao đâm vào danh dự của Trình Hàn và tôi.
Và rồi, những cuộc gọi từ Đường phụ, Đường mẫu liên tục gọi đến. Tôi ngồi bên cạnh, nhìn Trình Hàn nhìn điện thoại rung lên, khuôn mặt anh lạnh như tiền. Anh không nghe máy, chỉ im lặng nhìn màn hình sáng lên rồi tắt đi, lặp đi lặp lại. Ánh mắt ấy không còn chút do dự hay mềm lòng nào nữa, chỉ có sự quyết đoán bằng thép. Tôi biết, anh đang cắt đứt, cắt đứt mọi dây dợ với quá khứ, với gia tộc Đường thị mà anh từng có chút tình nghĩa. Quyết định ấy khiến trái tim anh đau đớn, tôi thấy được điều đó qua ánh mắt anh, nhưng anh không hề nao núng.
"Lần này," anh khẽ nói, giọng khàn đặc, "anh sẽ đá Đường thị ra khỏi cuộc chơi."
Câu nói ấy không phải là lời hứa với tôi, mà là lời tự nhủ với chính mình. Một lời tuyên bố về sự đoạn tuyệt.
Và rồi, chúng tôi đã kiện. Kiện vì tội vu khống, phỉ báng. Những bằng chứng được thu thập tỉ mỉ, những lời khai rõ ràng. Con đường pháp luật khô khan và lạnh lùng, nhưng đó là cách duy nhất để chấm dứt mọi chuyện. Đường Tinh, cho đến phút cuối cùng trong phòng thẩm vấn, vẫn khăng khăng giữ lấy ảo tưởng của mình. Cô ta tin rằng Trình Hàn yêu cô ta, rằng tôi chỉ là kẻ mê hoặc. Sự cố chấp ấy thật đáng sợ, nó biến cô ta thành một kẻ mù quáng, không còn nhìn thấy sự thật.
Cho đến khi Trình Hàn mở đoạn video ấy.
Tôi không biết trong đó là gì. Có lẽ là bằng chứng về những mưu mô của cô ta, có lẽ là lời thú nhận nào đó, hay chỉ đơn giản là một sự thật phũ phàng mà cô ta không bao giờ muốn đối mặt. Nhưng tôi thấy được kết quả. Sự điên cuồng trong mắt Đường Tinh tắt lịm, nhường chỗ cho một sự trống rỗng hoàn toàn. Cô ta như một con rối bị đứt dây, gục xuống ghế.
Trình Hàn quay lại, bước về phía tôi. Khuôn mặt anh vẫn lạnh, nhưng trong đáy mắt, tôi thấy một sự mệt mỏi vô cùng. Anh lại nắm lấy tay tôi, lần này nhẹ nhàng hơn, như tìm kiếm sự an ủi.
"Mọi chuyện đã kết thúc rồi, Yêu Yêu," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc vì căng thẳng.
Tôi gật đầu, dựa vào vai anh. Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố đã lên, từng chùm sáng vàng ấm áần bóng tối. Một chương mới, có lẽ, thực sự bắt đầu từ đây.
Tôi vẫn nhớ rõ cái đêm ấy, không khí trong phòng khách nhà chồng nặng trĩu một mùi hương trầm lạnh, thứ mùi vốn chỉ xuất hiện mỗi khi có chuyện hệ trọng. Ánh đèn pha lê chiếu xuống mặt bàn đá cẩm thạch, in những vệt sáng lờ mờ như vết nứt. Trình Hàn đứng bên cạnh tôi, bàẽ chạm vào mu bàn tay tôi, một cái chạm nhanh đến mức tưởng như là vô tình, nhưng tôi biết đó là sự trấn an. Hơi ấm từ đầu ngóưu lại trên da thịt tôi, một chút ấm áp hiếm hoi giữa không gian lạnh lẽo này.
Mẹ chồng tôi ngồi thẳng lưng trên chiếc sofa gỗ mun, gương mặt bà như tạc từ đá, không một biểu cảm. Đối diện bà, hai vị khách không mời mà đến – phu nhân họ Đường và chồng bà – ngồi trong tư thế cũng trang trọng không kém. Nhưng điều khiến lòng tôi chùng xuống không phải là vẻ mặt nghiêm nghị của họ, mà là ánh mắt họ dành cho tôi. Trong đáy mắt của vị phu nhân Đường ấy, tôi không thấy sự trách móc hay hờn giận mà tôi từng tưởng tượng. Thay vào đó là một thứ gì đó phức tạp hơn, tựa như nỗi xót xa đang cố kìm nén, lẫn với một chút day dứt khó gọi tên. Tôi tự hỏi, liệu có phải mình đang nhìn nhầm không. Chẳng lẽ họ đến đây không phải để vạch tội tôi, kẻ mà con gái họ luôn cho rằng đã cướp mất Trình Hàn?
Trong khoảnh khắc ấy, đầu óc tôi bỗng quay ngược về đêm trước ngày Đường Tinh lên đường du học. Cô ấy đã gặp một người đàn ông, điều đó là thật. Nhưng người đàn ông ấy, theo những gì tôi dò hỏi được sau này, chỉ là một kẻ chuyên nghiệp trong giới ăn chơi, được nuôi dạy để lừa tình và tiền của những phụ nữ giàu có trẻ tuổi. Hắn ta thấy Đường Tinh ăn mặc lộng lẫy, đeo trang sức đắt giá mà nổi lòng tham. Cô ấy, trong đêm cuối cùng ở quê nhà, có lẽ vì cô đơn hay hiếu kỳ, đã bước vào cuộc gặp gỡ định mệnh ấy. Và rồi, ngày hôm sau, cô chuồn đi nước ngoài, để lại sau lưng một sự hiểu lầm khó gỡ – rằng người đàn ông đêm đó chính là Trình Hàn. Nỗi oan ức ấy, cộng với những tháng ngày bị bắt nạt, cô lập ở xứ người, đã khiến tinh thần Đường Tinh có những vết rạn. Cô cứ khăng khăng cho rằng tôi là kẻ chen ngang, là nguyên nhân khiến cô mất đi người cô cho là của mình. Lòng hận thù cô dành cho tôi, như một ngọn lửa âm ỉ, cháy suốt bao năm.
Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ thấy cô ấy đáng thương. Bởi tôi chưa từng làm điều gì có lỗi với cô. Tình yêu của tôi và Trình Hàn nảy nở một cách tự nhiên, sau khi cô ấy đã rời đi, sau khi mọi liên lạc giữa hai người họ thưa dần rồi tắt hẳn. Thế nhưng, nhìn ánh mắt của Đường phụ nhân lúc này, một ý nghĩ chợt lóe lên: có lẽ, họ đã biết được sự thật. Có lẽ, họ đã nhìn thấy những vết thương lòng của con gái mình, và nhận ra rằng kẻ thù thực sự không phải là tôi.
Mẹ chồng tôi phá vỡ sự im lặng bằng một giọng nói trầm và bằng phẳng, không lộ chút tình cảm nào. "Hai đứa về rồi. Mời hai vị phụ mẫu nhà họ Đường đợi đã lâu."
Trình Hàn bước lên trước một bước, cúi đầu chào nhẹ. "Bác Đường, bác gái. Không biết hai bác đến, cháu có chút thất lễ."
Ông Đường gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn đậu trên người tôi. Giọng của bà Đường vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Chúng tôi đến đây hôm nay, không phải để trách cứ ai. Mà là để... để nói lời xin lỗi."
Câu nói ấy như một tiếng sét giữa trời quang. Tôi thấy Trình Hàn khẽ giật mình, vai anh hơi căng lên. Còn tôi, tim đập thình thịch trong lồng ngực, bàn tay nắm chặt vào vạt áo. Họ xin lỗi? Xin lỗi vì điều gì? Vì những lời buộc tội oan uổng mà con gái họ đã gieo rắc? Hay vì sự thật phũ phàng về đêm định mệnh năm xưa, mà có lẽ giờ đây họ mới vỡ lẽ?
Không khí trong phòng dường như loãng ra, nhưng lại càng khó thở hơn. Mùi hương trầm vẫn thoang thoảng, nhưng giờ tôi ngửi thấy trong đó có cả mùi của nỗi buồn, của những uẩn khúc sắp được giải bày. Từ góc phòng, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc vang lên đều đặn, như đang đếm từng nhịủa tôi.
Tôi vẫn đang đứng đó, bàn tay bị mẹ chồng nắm chặt đến mức hơi tê. Cái tên "Yêu Yêu" bà gọà xa lạ, như một thứ âọng từ kiếp trước. Trong phòng khách rộng rãi, ánh đèn pha lê chiếu xuống làm lóa mắt, tôi thấy mình như một con bướm đêm bị ghim chặt dưới thứ ánh sáng lạnh lẽo ấy.
Trình Hàn đứng bên cạnh, giọng nói lịch sự vừa dứt đã bị nuốt chửng vào khoảng không im lặng. Mẹ anh thậm chí không liếc nhìình. Tất cả sự chú ý của bà, hay nói đúng hơn, tất cả sự căng thẳng đều dồn vào cuộc trò chuyện sắp tới với tôi. Hơi ấm từ bàn tay bà truyền sang cổ tay tôi, nhưng lại khiến lòng tôi thêm lạnh giá. "Nhà họ Trình mãi là chỗ dựa của con."
Lời nói ấy vang lên, nghe tựa như một lời an ủi, lại giống một lời cảnh báo đầy ẩn ý. Trong đầu tôi, những sợi tơ rối bời cứ thế quấn lấy nhau, chẳng tìm thấy đầu mối.
Rồi người đàn ông tôi gọi là Đường thúc lên tiếng. Giọng ông trầm và chậm rãi, kể lại một câu chuyện mà tôi là nhân vật chính, nhưng lại xa lạ đến mức tôi tưởng như đang nghe chuyện của người khác. Đứa con gái út ba tuổi bị bắt cóc. Những năm tháng tìm kiếm vô vọng. Sự nhắc nhở của cư dân mạng. Từng mảnh ghép ấy được đặt trước mặt tôi, cùng với tờ giấy trắng in đầy những con số và thuật ngữ khoa học. 99.99%. Ba con số chín ấy chói lòa dưới ánh đèn, như một lời tuyên án không thể chối cãi. Tôi cảm thấy hơi thở của mình ngưng lại. Quan hệ cha con. Bốn chữ ấy đâm thẳng vào mắt, khiến đầu óc tôi đột nhiên trống rỗng, chỉ còn nghe thấy tiếng mạch máu đập thình thịch trong tai.
Tôi chưa kịp thốt lên một âm thanh nào, cũng chưa kịp để cảm xúc nào thực sự trào dâng, thì giọng nói của người phụ nữ được gọi là Đường mẫu đã cắt ngang sự tê liệt của tôi. Giọng bà cao và gấp gáp, chứa đầy một thứ lo lắng sốt sắng khiến người ta khó thở. Bà nói về chị em song sinh, về Đường Tinh, về việc không cần làm căng, về việc rút đơn kiện. Từng câu, từng chữ đều xoáy vào vụ kiện tôi đang theo đuổi với người chị song sinh - kẻ đã cướp đi bản thiết kế cả đời tôi và đẩy công ty nhỏ của tôi đến bờ vực phá sản. Tôi ngước mắt nhìn bà. Trong đôi mắt ấy, tôi thấy rõ sự lo âu, sự nóng vội, thậm chí là một chút van nài. Nhưng tôi lục lọi mãi, tìm kiếm mãi, cũng không thấy được một tia sáng nào của niềm vui đoàn tụ, của sự xúc động khi đứa con thất lạc hai mươi mấy năm cuối cùng đã trở về. Trái tim tôi thắt lại, một cảm giác chua xót lạnh lẽo len lỏi từ ngực lên đến cổ họng.
Tôi từ từ rời mắt khỏi bà, quay sang nhìn người đàn ông - ngườọc của mình. Các ngón tay tôi khẽ co lại, móng tay cắn sâu vào lòng bàn tay mềm mại. Một vết đau nhói lên, sắc và rõ ràng, giúp tôi lấy lại chút tỉnh táo. Hơi thở tôi hơi run, nhưng giọng nói cố gắng giữ bình tĩnh: “Vậy nên, hôười đến tìm con,” tôi dừng lại một nhịp, cảm nhận hơi thở gấp gáp của chính mình, “chỉ để bảo con rút đơn kiện?”
Khoảng khôòng như đặc quánh lại. Ánh sáng từ đèn chùm vẫn rọi xuống, nhưng dường như không còn đủ sức xuyên qua bầu không khí nặng nề ấy. Tôi đứng đó, chờ đợi một câu trả lời, trong khi lòng bàn tay đã hằn lên những vết đỏ.
Tôi cảm nhận rõ từng ngón tay của Trình Hàn đang nhẹ nhàng xoa dịu mu bàn tay tôi, nơi các khớp ngón đã trắng bệch vì siết chặt quá lâu. Hơi ấm từ lòng bàỏa, một sự an ủi tĩnh lặng giữa cơn bão tố đang ùa đến từ những con ngườáu mủ của tôi. Tiếng nói của người đàn ông tôi gọi là ba vang lên, đầy vẻ dỗ dành nhưật mỏi mệt: “Yêu Yêu, Đường Tinh là chị của con, chúng ta đều là người một nhà, ba đảm bảo sau này chị ấy sẽ không còn làm loạn nữa.”
Lời đảm bảo ấy nghe thật quen tai. Nó đã được lặp lại bao nhiêu lần kể từ khi tôi trở về nhà này? Mỗi lần Đường Tinh cướp đoạt, chà đạp, hay bôi nhọ danh dự của tôi, thì cuối cùng, câu kết luận vẫn luôn là một lời hứa suông về sự thay đổi trong tương lai mơ hồ. Trái tim tôi thắt lại, không phải vì đau đớn, mà vì một sự chán ngán đã lên đến tận cổ. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi hương của trầòng khách lúc này thoang thoảng, lại pha lẫn mùi nước hoa nồng nặc từ người phụ nữ đang ngồi đối diện. “Nếu con nói không thì sao?”
“Đó là chị của con!” Giọng Đường phụ bỗng chốc vút cao, vẻ mặt ông ta thoáng hiện sự bất mãn, như thể tôi vừa phạm phải một tội đồ không thể tha thứ. “Chúng ta không có tình cảm gì với nhau, hơn nữa khi chị ấy bôi nhọ con, hai người đã không nói gì?”
Một nụ cười chua chát tự dưng muốn trào ra nơi khóe môi tôi. Thì ra, sự im lặng đồng lõa của họ trước những lời vu khống ấy, giờ lại trở thành thứ vũ khí để quay ngược trách nhiệm về phía tôi. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần mất kiên nhẫn của ông ta, từng chữ nói ra thật rõ ràng: “Con…” Ông ta nghẹn lại, không biết nên tiếp tục thế nào.
“Chát!”
Một âm thanh chói tai, khô khốc vang lên. Một bên má tôi bỗng rát bỏng, đầu óc choáng váng trong giây lát. Đường mẫu, người phụ nữ luôn giữ vẻ ngoài quý phái, đã xông tới trước mặt tôi với tốc độ mà tôi chưa kịp nhận ra. Khuôn mặt bà ta méo mó vì giận dữ, hoàn toàn khác với vẻ dịu dàng giả tạo thường ngày. Khi bàn tay với những móng sơn đỏ chót của bà ta lại giơ lên, định trút thêm một cái tát nữa xuống người tôi, thì nó đã bị chặn đứng giữa không trung bởi bàn tay rắn rỏi của Trình Hàn.
Bà ta gào lên, giọng the thé xé tan không gian tĩnh lặng: “Đồ vô ơn! Lúc nghe nói con khắc gia đình, mẹ không nên mềm lòng bỏ con! Mẹ nên dìm chết con từ đầu! Con là kẻ hại người!”
Những lời như lưỡi dao băng giá, từ miệng người sinh thành ra tôi, đâm thẳng vào tim. Chúng không đến như một cú sốc, mà giống như một quả bom đã được chôn giấu từ lâu, cuối cùng cũng phát nổ, để lộ ra toàn bộ sự thật tàn khốc mà tôi vẫn cố gắng không muốn tin. Tôi chợt nhớ lại những năm tháng lang thang, cô độc trước khi gặp Trình Hàn. Trong cái lạnh của những đêm đông, trong cái nắng thiêu đốt của mùa hè, tôi vẫn ôm ấp một hy vọng nhỏ nhoi, mong một ngày nào đó, bố mẹ sẽ tìm thấy tôi. Tôi tưởng tượng họ sẽ khóc, sẽ ôm chặt lấy tôi và nói rằng tất cả chỉ là một tai nạn, rằng họ yêu tôi và đã tìm tôi khắp nơi. Niềm tin ngây thơ ấy đã giữ tôi bám trụ qua bao ngày tháng khó khăn.
Giờ đây, khi tấm màn cuối cùng bị giật phăng, tôi chỉ cảm thấy một nỗi buồn nhẹ, lạnh lẽo tràn qua. Nó nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng, và rồi là sự buông bỏ nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Thì ra, tình cảm duy nhất còn sót lại, giờ đã cháy thành tro tàn. Vậy là tốt thôi, từ nay, chúng ta không còn nợ nhau bất cứ điều gì.
“Chát!”
Một tiếng tát khác vang lên, chắc nịch và đầy uy lực, cắt ngang dòng suy tưởng của tôi.
Mặt bà ta đỏ ứng lên ngay trước mắt tôi, một vếằn rõ rệt trên má. Âên chát chúa, đánh thức mọi thứ đang ngủ quên trong tôi. Tôi quay đầu lại, nhìn thấy mẹ chồng tôi đứng đó, khuôn mặt bình thản nhưng đôi mắt thì rực lửa. Bà vừa hạ tay xuống. Không phải tôi. Đối tượng của cái tát ấy là Đường mẫu.
Trong lòng tôi chợt ùa về một cảm giác kỳ lạ, nửa như tê dại, nửa như có luồng nước ấm chảy qua chỗ khô cằn. Suốt bao nhiêu năm, tôi đã quen với việc đứng một mình trong cơn giông tố, co mình lại để chịu đựng. Tôi từng nghĩ mình đã cứng cỏi, đã không còn biết khóc là gì. Nhưng khoảnh khắc có một bóng hình đứng chắn trước mặt tôi, dù chỉ là một cái tát đáp trả, những bờ thành sắt đá trong lòng tôi bỗng nhiên rung chuyển. Mắt tôi cay cay. Tôi phải cắn chặt môi, nín thở, mới ngăn được thứ nước nóng hổi ấy trào ra.
“Bà Đường!” Giọng mẹ chồng tôi vang lên, rành rọt và lạnh như băng. “Yêu Yêu giờ đã là con dâu nhà họ Trình. Ở đây, không ai có quyền động vào một sợi tóc của con bé. Bà hiểu chưa?”
Đường mẫu trợn trừng đôi mắt, mặt mày biến sắc vì tức giận và xấu hổ. Bà ta như một con thú bị thương, gầm lên một tiếng rồi lao thẳng về phía tôi, tay giơ cao. Tôi bản năng thu mình lại, nhưng Trình Hàn đã nhanh hơn một bước. Anh bước lên, đứng chắn hoàn toàn trước người tôi, hai cáư một bức tường thành. Anh không đánh trả, chỉ dùng sức lực của một người đàn ông để ngăn bà ta lại, ánh mắt phức tạp nhìn người phụ nữ lớn tuổi đang mất kiểm soát. Trong ánh mắt ấy có sự kiên quyết bảo vệ tôi, nhưng cũng thoáng chút dằn vặt vì phải đối đầu với một bậc trưởng bối.
Cuộn hỗn loạn chỉ chấm dứt khi Đường phụ, mặt xám xịt, bước tới kéo mạnh vợ mình ra phía sau. Ông thở dài một hơi nặng nề, giọng khàn đặc đầy mệt mỏi: “Thôi đủ rồi! Còn mặt mũi nào nữa mà ở lại đây? Về nhà đi!” Đường mẫu vẫn còn gào thét, nhưng sức lực đã yếu dần. Trước khi bị kéo đi, Đường phụ quay lại nhìn tôi. Ánh mắt ông già nua, đầy vẻ cầu xin và một nỗi buồn sâu thẳm. Ông lắp bắp: “Yêu Yêu… dù sao… dù sao nó cũng là chị của con. Máu loãng còn hơn nước lã…”
Câu nói cuối cùng của ông như một nhát dao cứa nhẹ vào nơi vừa chớm ấm trong lòng tôi. Nhưng lần này, vết thương không chảy máu nữa. Nó chỉ khiến tôi thấy rõ hơn sự mỏi mệt của những mối ràng buộc chỉ tồn tại trên danh nghĩa. Tôi im lặng, không đáp lại.
Khi chỉ còn lại hai vợ chồng tôi, Trình Hàn nhẹ nhàng xoay người tôi lại, đôi tay ấm áp nắm lấy vai tôi. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, nói bằng một giọng điềm tĩnh và tôn trọng: “Yêu Yêu, đây là việc của con. Anh sẽ đứng sau ủng hộ mọi quyết định của em. Nếu em muốn rút đơn, dừng lại tất cả, chúng ta sẽ làm thế.”
Không cần suy nghĩ. Câu trả lời đã bật ra từ sâu thẳm trái tim tôi, rõ ràng và dứt khoát đến kinh ngạc: “Không! Con sẽ không rút đơn. Con phải kiện đến cùng!”
Những lời độc ác, những âm mưu hãm hại, cái nhìn khinh miệt của Đường Tinh và cả sự im lặng mặc nhiên đồng lõa của những người được gọi là ruột thịt ấy, đã giết chết mọi sự mong đợi cuối cùng trong tôi. Trong căn phòng tĩnh lặng, tôi nghe thấy tiếng vỡ tan của thứ gì đó rất mong manh. Đó là sợi dây cuối cùng nối tôi với quá khứ. Giờ đây, nó đã đứt. Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm lạ thường. Chúng ta không còn nợ nhau điều gì nữa. Làm sai, thì phải gánh lấy hậu quả. Đó là đạo lý công bằng duy nhất tôi còn tin.
Phiên tòa diễóng. Với những chứng cứ rõ ràng, Đường Tinh bị tuyên phạt hai năm tù giam vì tội phỉ báng. Tôi ngồi ở hàng ghế nguyên đơn, lòng bình thản như mặt nước hồ thu. Không còn đau đớn, cũng chẳng hả hê. Chỉ là sự kết thúc cần thiết.
Sau ngày đó, Đường phụ và Đường mẫu nhiều lần tìm đến, khi thì năn nỉ, khi thì quát tháo, thậm chí khóc lóc. Nhưng họ không bao giờ còn có cơ hội đối mặt với tôi nữa. Trình Hàn trở thành tấm khiên vững chắc, anh nhẹ nhàng nhưng kiên quyết chặn mọi cuộc gặp, giải tán mọi sự quấy rối. Anh không cần nói nhiều, chỉ cần đứng đó với thái độ bình tĩnh và cứng rắn, đã đủ để họ hiểu rằng, từ lâu, tôi đã không còn là cô con gái đơn độc, dễ bị bắt nạt của nhà họ Đường nữa.
Mùi hương trầm nhè nhẹ trong phòng sách không thể xua đi cảm giác mệt mỏi đang đè nặng lên hai thái dương tôi. Từ cửa sổ mở, tiếng xe ngựa hối hả và những lời xì xào bàn tán từ phố chợ vọng lên, tất cả đềữ "Đường thị". Một năm trước, cái tên ấy còn khiến người ta nể phục; giờ đây, nó chỉ gợi lên sự tò mò lẫn thương hại. Tôi nhắm mắt lại, ngóẹ vào thái dương, để mặc cho những âm thanh hỗn độn ấy tràn vào. Sự bình yên mà tôi đang có, thật trớ trêu, lại được đánh đổi bằng sự hỗn loạn của chính gia tộc mình.
Mọi chuyện bắt đầu từ khi Trình Hàn đặt chân vào cổng Đường gia. Hắn ta như một con bạch tuộc khổng lồ, từ từ thả những xúc tu quyền lực của mình bám vào từng mạch máu vận hành của Đường thị. Những quyết định tài chính trở nên chậm chạp và sai lệch một cách khó hiểu. Các đối tác lâu năm lần lượt rút lui dưới những điều khoản bất lợi đột ngột được đưa ra. Kho hàng thì liên tục gặp sự cố, từ chuyến hàng thủy tinh quý giá bị vỡ tan trên đường vận chuyển cho đến lô lụa là bị ẩm mốc không rõ nguyên nhân. Cha tôi, vị chủ gia từng điềm tĩnh, giờ thường xuyên thức trắng đêm trong thư phòng, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng người gầy guộc lên tường. Mẹ tôi thì lo lắng đến nỗi những sợi tóc bạc ngày càng nhiều hơn trên mái tóc đen từng được ví như mây.
Còn tôi, Đường Uyển Nhi, từ một tiểu thư khuê các chỉ biết đàn họa thơ phú, giờ đã quen với việc lặng lẽ ngồi trong góc, quan sát và tính toán. Tôi nhìn thấy sự mệt mỏi trong đôi mắt đỏ ngầu của các quản sự mỗi sáng điểm danh. Tôi nghe thấy tiếng thở dài nặng nề của những người thợ lành nghề nhất khi nhận lương tháng ngày một ít đi. Cả một đế chế thương mại đang rệu rã từ bên trong, và người đứng mũi chịu sào, ít nhất là trên danh nghĩa, lại là Trình Hàn - người đàn ông cha tôi tin cậy giao phó một nửa gia nghiệp.
Đôi khi, trong những buổi chiều tà, tôi lại ra vườn sau, nơi có một khóm hoa mộc lan trắng muốt. Hươết, dịu dàng khác hẳn với mùi tiền bạc và toan tính đang bao trùm lấy Đường phủ. Tôi ngồi đó, lòng bàn tay cảm nhận độ mát mịn của chiếc ghế đá, và tự hỏi liệu sự bình yên hiện tại của bản thân có phải là một sự ích kỷ. Nhưng rồi, tôi lại nhớ đến những lần chạm mặt Trình Hàn trong hành lang. Ánh mắt của hắn sắc lạnh như dao, luôn dừng lại trên người tôi một chút quá lâu, khiến làn da tôi nổi lên những cơn run rẩy khó hiểu. Trong ánh mắt ấy không có tình thân, càng không có sự tôn trọng, mà chỉ có sự tính toán lạnh lùng của một kẻ đi săn. Tôi biết mình phải tồn tại thật yên lặng, thật ngoan ngoãn, như một bông hoa mộc lan kia, để không trở thành mục tiêu tiếộc chơi xoay chuyển gia tộc của hắn.
Vì vậy, tôi thu mình lại. Tôi vùi đầu vào những cuốn sách cổ, vào những bản nhạc không lời, vào việc chăm sóc khóm hoa nhỏ của riêng mình. Tôi học cách làm một người vô hình, một cô con gái lớn ngoan hiền chẳng biết gì đến chuyệối ren ngoài kia. Sự bận rộn đến "đầu tắt mặt tối" của họ, của cha tôi, của các quản sự, và cả của Trình Hàn, đã vô tình tạo ra một khoảng trống an toàn cho tôi. Trong cơn bão tố ập đến với Đường thị, tôi may mắn tìm được một góc khuất để trú chân. Cuộc sống bình yên ấy, dẫu được xây dựng trên nền tảng của sự suy tàn, dẫu nhuốm màu của sự cô đơn và cảnh giác, nhưng với tôi lúc này, nó quý giá hơn tất thảy. Nó cho tôi thời gian để thở, để quan sát, và để chờ đợi. Chờ đợi một cơ hội, hoặc một phép thử, mà tôi biết chắc rằng sớm muộn cũng sẽ đến.