Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Người Ấy Của Tôi Và Tín Ngưỡng Thiêng Liêng

Những dấu chân bí ẩn biến mất vào đêm

3904 từ

Tay tôi run lên, màn hình điện thoại bỗng trở nên nặng trịch. Dòng bình luận ấy hiện ra như một lời nguyền, khiến hơi thở tôi đứt quãng. Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh bắt đầu len lỏi dọc sống lưng, mặc dù tôi đang ngồi trong phòng ngủ kín đáo.

Tức giận trào lên, một thứ tức giận có phần hoảng loạn, tôi gõ phím trả lời: "Đã hơn nửa đêm rồi, cậu nói gì thế?"

Không ngờ, người dùng tên Vân Huyền ấy phản hồi nhanh đến chóng mặt, như thể đang chờ đợi sẵn. Những dòng chữ tiếp theo hiện lên, lạnh lùng và rành mạch, từng câu như một nhát dao cứa vào sự yên ổn mà tôi tưởng chừng đang có. Cậu ta viết rằng nhang thơm bình thường dùng để cúng thần linh, nhưng các bức ảnh tôi đăng lên lại bị cắm ngược. Cách cắm ấy là để dành cho người chết.

Tim tôi thắt lại. Một tiếng "lộp bộp" vang lên trong lồng ngực, âm thanh của sự sụp đổ. Cậu ta còn hỏi: Có phải bạn trai tôi luôn thắp nhang vào đúng ba giờ sáng?

Đúng. Chính xác là như vậy. Mỗi đêm, khi chiếc đồng hồ điện tử nhấp 03:00, anh sẽ thức dậy, bước ra trước chiếc lư hương bằng đồng đen đặt ở phòng khách với những bước chân nhẹ nhàng nhưng đều đặn đến kỳ lạ. Tôi từng càu nhàu về thói quen kỳ quặc này, cho rằng nó ảnh hưởng đến giấc ngủ của cả hai. Anh chỉ xoa đầu tôi, nở một nụ cười dịu dàng mà tôi luôn cho là ấm áp, giải thích rằng đó là tập tục gia truyền, một nghi thức nhỏ để tưởng nhớ tổ tiên, và anh không muốn thất lễ.

Tôi đã tin anh. Làm sao có thể không tin? Gia cảnh chúng tôi cách biệt một trời một vực. Nhà tôi bình thường, còn gia tộc anh là một đại gia đình giàu có lâu đời, đầy những quy tắc mà tôi chẳng thể hiểu hết. Nhưng từ khi quen nhau, anh luôn chiều chuộng, bảo vệ tôi. Anh khiến tôi cảm thấy mình được nâng niu. Vì vậy, tôi đã chấp nhận "tập tục nhỏ"

ấy, xem nó như một nét đặc biệt trong cuộc sống chung.

Nhưng Vân Huyền chưa dừng lại. Cậu ta đào sâu hơn, tìm lại cả bức ảnh ngôi nhà tôi từng đăng hồi mới dọn về. Những dòng tin nhắn tiếp tục dội xuống: "Phong thủy căn nhà này cực kỳ xấu. Tọa lạc hướng Đông Bắc, mặt tiền lại quay về phía Tây Nam, chính là hướng về cửa quỷ, nơi quỷ môn khai mở. Trong sân còn trồng quá nhiều cây hòe. Cây hòe âm khí nặng, dễ dẫn dụ những thứ không sạch sẽ."

"Chẳng lẽ cô chưa bao giờ tự hỏi," dòng chữ cuối cùng hiện lên, chậm rãi và đầy ám ảnh, "vì sao nhiệt độ trong nhà này, quanh năm suốt tháng, lúc nào cũng thấp hơn bên ngoài dù đóng hay mở cửa sao?"

Câu hỏi ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Tôi ngồi bật dậy, toàn thân lạnh run. Đúng vậy. Luôn luôn là như vậy. Mùa hè, trong nhà mát mẻ một cách khác thường, tôi còn lấy làm thích thú. Mùa đông, dù bật điều hòa hay sưởi ấm hết công suất, một cái lạnh thấm xương vẫn cứ bám riết lấy da thịt, một thứ lạnh không giống với cái lạnh của thời tiết. Tôi từng nói với anh về điều này. Anh chỉ ôm lấy tôi, nói rằng có lẽ do nhà được xây theo kiến trúc đặc biệt, rồi hứa sẽ lắp thêm máy sưởi.

Giờ đây, tất cả những chi tiết nhỏ nhặt ấy bỗng chốc hiện lên, xoay cuồng và liên kết với nhau thành một bức tranh ghê rợn mà tôi không dám nghĩ tới. Tôi nhìn ra cửa phòng ngủ, hướng về phía phòng khách tối om. Ở đó, chiếc lư hương bằng đồng đen lặng lẽ trong bóng tối, và mùi hương nhè nhẹ, nồng nặc luôn ám vào từng thớ vải, đồ đạc trong nhà, thứ mùi mà tôi đã quen thuộc, giờ bỗng trở nên gai người.

Tôi đứng sững giữa căn phòng khách trống trải, lời cảnh báo của Vân Huyền vẫn còn đang văng vẳng bên tai, như một luồng khí lạnh thấm dần qua từng lớp áo len mỏng tôi đang mặc. Căn biệt thự này, ngay cả giữa trưa hè tháng sáu, vẫn toát ra một thứ hơi lạnh âm ỉ từ những bức tường đá cẩm thạch trắng toát. Nó không phải cái lạnh dễ chịu, mà là một sự ẩm ướt, rờn rợn, như thể hơi thở của một thứ gì đó đang ngủ yên dưới nền nhà. Tôi nhớ mình đã từng than thở với Lục Khiêm về điều này, trong một buổi tối khi tôi phải quấn thêm một chiếc chăn lông vũ để xem tivi. Anh chỉ cười nhẹ, ánh mắt lướt qua cửa sổ lớn nhìn ra rặng núi mờ xanh phía xa, và nói rằng nhà ở trên núi thì phải chịu vậy thôi. Giọng anh bình thản, nhưng giờ nghĩ lại, trong cái bình thản ấy dường như có một sự thờ ơ lạnh lùng.

“Cậu nên rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.” Giọng nói của Vân Huyền qua điện thoại trầm và gấp gáp, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh thường ngày của cô. “Ở lại, chỉ có đường vào chứ không có lối ra.” Câu nói như một lời tiên tri đen tối, khiến trái tim tôi đập thình thịch, bàn tay cầm điện thoại lạnh toát. Nhưng điều khiến máu trong người tôi gần như đông cứng lại là câu hỏi tiếp theo của cô. “Sau lưng cậu, có phải có một hình xăm không? Một con mắt… đang nhắm.”

Không khí quanh tôi dường như loãng đi trong giây lát. Tôi thực sự đã chết lặng. Một cảm giác tê dại lan từ sống lưng lên tới óc. Làm sao cô ấy biết? Tôi chưa bao giờ khoe hình xăm ấy trên bất cứ mạng xã hội nào, thậm chí còn tránh mặc những bộ đồ hở lưng. Người duy nhất biết đến sự tồn tại của nó, người duy nhất từng chạm vào những đường nét ấy trên da thịt tôi, chỉ có Lục Khiêm. Chính anh là người đã đưa tôi đến tiệm xăm năm đó, với lời thì thầm đầy thuyết phục bên tai. Anh bảo hình con mắt huyền bí ấy là một biểu tượng cổ, có thể giữ của, chiêu tài, bảo vệ cho chủ nhân. Tôi, lúc ấy đang chìm đắm trong tình yêu và sự tin tưởng mù quáng, chỉ thấy hình vẽ trông kỳ lạ và cuốn hút, đã gật đầu đồng ý. Cảm giác kim châm từng mũi lên da thịt lúc ấy giờ tưởng như còn âm ỉ.

“Đó không phải hình xăm bình thường.” Giọng Vân Huyền trở nên khẩn trương hơn, từng chữ như được đập thẳng vào màng nhĩ tôi. “Nó gọi là ‘Mắt Quan Tài’. Một thứ hình vẽ âm. Xăm lên người sống, thì người sống… cuối cùng sẽ trở thành quan tài cho một cái hồn khác.” Tôi nghe thấy tiếng thở của chính mình, gấp gáp và nông. “Khi con mắt sau lưng cậu ‘mở’ ra… cậu sẽ bị con người mà hắn ta đã nuôi dưỡng đoạt mất hồn phách.”

Căn phòng im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường cổ ở phòng bên. Cái lạnh từ sàn nhà bằng đá xám bốc lên, len qua đôi tất len, khiến các ngón chân tôi tê cóng. Tôi chậm rãi quay đầu lại, dù biết không thể nhìn thấy gì, nhưng cảm giác về hình xăm ấy trên da thịt bỗng trở nên rõ rệt đến đau đớn. Nó như một sinh thể lạ, đang bám chặt vào xương sống của tôi, im lìm chờ đợi. Và Lục Khiêm… anh ta thực sự là ai? Một tình yêu ngọt ngào hay một cái bẫy được sắp đặt từ lâu? Mỗi lần anh ôm tôi từ phía sau, bàn tay ấm áp của anh khẽ đặt lên vị trí ấy, đó là cử chỉ yêu thương, hay là sự kiểm tra, sự mong chờ? Nỗi sợ hãi trào dâng, hòa lẫn với sự tổn thương và nghi ngờ, khiến chân tôi như bị rễ cây trói chặt vào nền đá lạnh giá. Tôi phải làm gì bây giờ?

Mùi hương trầm lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trong cổ họng tôi, như một lời nhắc nhở dai dẳng về những gì Vân Huyền đã nói. "Nếu cậu vẫn không tin lời tôi nói, chi bằng nửa đêm hôm nay tự mình đi xem thử, rốt cuộc là bạn trai cậu thắp nhang thế nào?"

Giọng nói ấy không phải là sự xúi giục, mà giống như một mũi xẻ chính xác vào lớp vỏ tự lừa dối mà tôi đã bọc quanh mình suốt thời gian qua. Nó khiến một thứ gì đó cứng cỏi và liều lĩnh trỗi dậy trong lòng tôi, một sự thúc giục không thể chối từ. Phải, tôi phải tự mình nhìn thấy. Tôi phải biết sự thật, dù nó có tàn nhẫn đến đâu.

Tôi bước vào phòng tắm, căn phòng nhỏ chỉ có ánh đèn vàng hắt xuống từ trên cao. Không khí ẩm ướt và tĩnh lặng đến ngột ngạt. Từng chiếc cúc áo, từng nút thắt dây lưng được tôi cởi bỏ một cách máy móc, như thể đang tháo gỡ những lớp nghi ngờ cuối cùng. Rồi tôi quay lưng lại với chiếc gương lớn treo tường, ngoái cổ nhìn lại.

Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi, không phải từ nhiệt độ mà từ thứ tôi thấy. Con mắt sau lưng ấy, thứ mà tôi đã quen nghĩ rằng nó mãi mãi nhắm nghiền trong một giấc ngủ vĩnh cửu, giờ đây không còn như xưa nữa. Nó không còn là một đường chỉ khép kín. Mi mắt của nó, tựa như bị một sức mạnh vô hình nào đó ép buộc, đã hé mở một khe hở nhỏ xíu, mong manh nhưng đầy ám ảnh. Qua khe hở ấy, không phải là màu mắt quen thuộc, mà là một mảng trắng đục, vô hồn, lạnh lẽo như thạch cao. Nó nhìn mà như không nhìn, nhưng chính sự vô thần ấy lại khiến tôi kinh hãi đến mức tim đập thình thịch, muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi vội vã kéo vội chiếc áo lót người lên, che đi thứ hình ảnh ma quái ấy, như che đi một tội lỗi mà chính tôi cũng không hiểu.

Khi tay tôi đang lần mò với chiếc áo khoác ngoài, một chuyển động nhẹ trong tấm gương đã đánh cắp sự chú ý của tôi. Không phải từ hình ảnh của tôi, mà từ khoảng tối phía sau, nơi cánh cửa phòng tắm hé mở. Nó khẽ động đậy, mở ra thêm một chút, lách một tia sáng mờ từ hành lang vào, rồi dừng lại ở một góc hẹp đầy khiêu khích. "Ai đó?"

Tiếng hỏi của tôi bật ra khô khốc, đầy cảnh giác. Tôi xoay người thật nhanh, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.

Hành lang bên ngoài trống rỗng, chỉ có bóng tối và sự im lặng dày đặc. Nhưng ánh mắt tôi hạ thấp xuống sàn nhà gỗ sáng bóng và tất cả hơi thở trong tôi như bị bóp nghẹt. Ở đó, ngay ngưỡng cửa, in hằn hai dấu chân rõ ràng. Chúng không phải là dấu vết sạch sẽ. Một thứ bùn đất sẫm màu, lấm tấm những hạt cát nhỏ, đã để lại hình hài của bàn chân trên nền gỗ sáng loáng. Thứ bùn ấy, tôi biết, không thể có trong ngôi nhà sạch sẽ này, càng không thể là của bất kỳ người giúp việc nào. Một cảm giác nghẹn ứ, khô khốc trào lên cổ họng tôi. Tôi nuốt nước bọt một cách khó nhọc, âm thanh ấặng nghe thật to. Dấu chân ấy không dừng lại. Chúng kéo dài, từng bước một, in hằn lên sàn gỗ, dẫn dụ ánh mắt của tôi đi sâu vào dải hành lang tối om, nơi chỉ có một ngọn đèn mờ cuối hầm lập lòe.

Đôi chân tôi, dường như không còn điều khiển của lý trí nữa, đã bước theo những vết bùn đất ấy. Mỗi bước chân của tôi đều nhẹ nhàng, run rẩy, như sợ đánh thức một thứ gì đó đang ngủ trong bóng tối. Dấu chân dẫn tôi đi qua những căn phòng đóng kín cửa, cho đến khi dừng lại trước một cánh cửa gỗ nặng nề ở cuối hành lang. Sự dẫn đường đột ngột chấm dứt tại đây, ngay trước ngưỡng cửa. Căn phòng này. Tôi biết rõ nó. Vào ban ngày, cánh cửa này luôn bị khóa chặt bằng một ổ khóa lớn. Đây chính là nơi anh ấy, bạn trai tôi, đặt chiếc lư hương bằng đồng cổ kia. Mùi trầm trong ký ức tôi bỗng trở nên sống động, hòa lẫn với mùi bùn đất lạnh lẽo dưới chân, tạo thành một thứ mùi vị ám ảnh khôn nguôi.

Tôi đứng chôn chân trước cánh cửa gỗ, hơi thở đột nhiên ngưng lại. Khe hở nhỏ hẹp ấy, tối om như một con mắt đang nhìn chằm chằm vào tôi. Anh ấy đã về rồi sao? Tim tôi thắt lại, một cảm giác kỳ quái len lỏi từ ngón chân lên đến sống lưng. Rõ ràng bên ngoài nắng ban trưa đang rực rỡ, thế mà từ khe cửa này, chỉ có bóng tối lạnh lẽo và tĩnh mịch phả ra.

Mùi. Một thứ mùi lạ lùng, nồng nặc, chua lòm xộc thẳng vào mũi khi tôi cúi người lại gần. Nó không giống mùi ẩm mốc, càng không phải mùi bụi bặm. Nó là thứ mùi của sự cũ kỹ bị bỏ quên, của hơi thở tù đọng không lối thoát. Tôi nhớ đến lời cha tôi, giọng ông trầm đục mỗi khi kể về những căn phòng không cửa sổ, những không gian bưng bít sinh khí, chỉ dành cho những thứ không thuộc về dương gian. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

Bàn tay tôi run run đặt lên tay nắm cửa lạnh ngắt. Lần duy nhất tôi được thấy bên trong là lần dọn dẹp, còn tôi lén lút chụp vội vài tấm hình. Anh là người duy nhất giữ chìa khóa, duy nhất được phép bước vào. Sự cẩn trọng thái quá ấy, giờ đây trong ánh nắng ban ngày, bỗng hiện lên đầy vẻ ma quái.

Tôi hít một hơi thật sâu, dùng hết sức đẩy cánh cửa nặng nề. Âm thanh rít lên chói tai, như tiếng rên của gỗ già, xé toạc không gian tĩnh lặng. Bóng tối dày đặc, đặc quánh như nước, ập đến nuốt chửng luôn cả hình dáng của tôi nơi ngưỡng cửa. Không một tia sáng. Tuyệt đối không có một khe hở nào cho ánh sáng lọt vào. Căn phòng này là một khối đen hoàn chỉnh.

Tôi lóng ngóng mở đèn pin trên điện thoại. Luồng sáng yếu ớt cắt ngang bóng tối, như một nhát. Nó chiếu xuống nền nhà và tôi thấy những dấu chân. Vô số dấu chân chồng chéo lên nhau, loạn xạ, điên cuồng. Chúng không hướng ra cửa mà xoáy tròn, vẽ nên những vòng tròn bế tắc ngay giữa phòng. Như có ai đó đã đi, đã chạy, đã vật vã ở đây trong một thời gian dài.

Ánh đèn dần dần nhích lên, run rẩy leo lên bức tường trống trơn, rồi cuối cùng dừng lại ở trung tâm căn phòng. Ở đó, một chiếc bàn thờ bằng gỗ đen bóng lộ ra. Trên mặt bàn, một chiếc lư hương đồng xanh rêu nằm im lìm. Không có bài vị, không có di ảnh, không có hoa quả cúng bái. Chỉ có chiếc lư hương cô độc ấy, như một dấu chấm hỏi đầy ám ảnh giữa biển dấu chân hỗn loạn.

Mùi thối rữa ban nãy giờ càng lúc càng rõ. Nó phảng phất từ chiếc lư, từ những bức tường, thậm chí từ chính những dấu chân trên sàn. Tôi đưa tay lên mũi. Cảm giác buồn nôn dâng lên cổ họng. Căn phòng này không chỉ trống trải. Nó đang chứa đựng một thứ gì đó. Một thứ mà anh tôi, người bạn trai cẩn trọng đến mức bệnh hoạn ấy, đang cố giấu kín. Một ý nghĩ lạnh buốt chợt lóe lên: phải chăng anh không nuôi một người chết trong này? Mà chính căn phòng này mới là thứ đã chết từ lâu?

Bốn cây nhang cháy dở cắm ngược, khói tỏa ra thứ mùi ngọt ngào kỳ lạ, không phải mùi trầm hương quen thuộc. Tôi chưa kịp hiểu vì sao người ta lại cúng bái theo cách kỳ quái như thế thì ánh mắt đã đập vào tấm ảnh đen trắng phía trước. Một người đàn ông lạ hoắc, nụ cười hiền lành đến mức khiến lòng tôi dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Lục Khiêm, người chồng sắp cưới của tôi, chưa một lần nhắc đến sự tồn tại của người này.

Tiếng động giòn, phá vỡ sự tĩnh lặng nặng nề. Một chiếc chén cúng nhỏ bằng sứ rơi từ trên bàn thờ xuống, hạt gạo sống trắng muốt vung vãi lên nền gạch lạnh như băng. Tôi cúi xuống, đặt chiếc chén lên. Trong khoảnh khắc đầu gối chạm đất ấy, tôi ngẩng mặt lên và tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Đôi mắt trong bức ảnh, vốn đang nhìn thẳng, giờ đã đảo xuống dưới. Ánh nhìn ấy xuyên qua lớp giấy ảnh, đóng đinh vào tôi, lạnh lẽo và sắc như dao. Tôi ngã phịch xuống nền nhà, hơi thở đứt quãng. Bàn tay lần mò trong túi quần, tìm chiếc điện thoại, nhưng màn hình chỉ là một mảng đen vô hồn. Ngọn đèn hắt ngoài kia bỗng tắt phụt, nhấn chìm căn phòng vào bóng tối dày đặc, chỉ còn mùi nhang ngọt gắt càng lúc càng nồng nặc.

Rầm!

Tiếng cửa đóng sầm sau lưng khiến tôi giật nảy mình. Bóng tối bao trùm, dày đặc và hữu hình như một tấm vải liệm. Tôi bò dậy, tay chân bủn rủn, vị giác tràn ngập vị sợ hãi tanh tưởi. Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lần theo bức tường lạnh ngắt về phía cánh cửa vừa đóng. Nhưng thay vì chạm vào khóe, các ngón tay tôi lại trượt phải một thứ gì đó.

Một cảm giác mềm mại, lạnh buốt thấm qua lớp vải găng tay mỏng. Nó có độ đàn hồi của cơ bắp và làn da. Tôi lần theo, nhận ra hình dáng một bắp chân, rồi đến mắt cá. Trong bóng đêm tuyệt đối, có một người, một cơ thể, đang đứng sừng sững ngay trước mặt tôi, im lặng. Nước mắt trào ra, nghẹn ứ nơi cổ họng, tôi sắp thét lên thì…

Ánh sáng ập vào.

Cánh cửa mở ra, luồng khí lạnh từ hành lang ùa vào, cùng với bóng dáng quen thuộc của dì Trương, người quản gia già của biệt thự này. Dì đứng đó, khuôn mặt dưới ánh đèn vàng vọt khó hiểu, nhìn tôi đến nền nhà giữa đống gạo vãi và chiếc chén nứt vỡ.

Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi ẩm mốc của hành lang cũ kỹ vẫn còn bám đầy. Ánh mắt của dì Trương, người quản gia già nua, không phải là sự quan tâm, mà là một lớp sương mù dày đặc của sự nghi ngờ và mệt mỏi. Trái tim tôi đập thình thịch. Âm thanh ấy vang lên, như muốn phá vỡ không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt này. Tôi biết mình đang trông giống một kẻ mất trí, nhưng nỗi sợ hãi vừa trải qua là có thật, thực đến nỗi lòng bàn tay tôi vẫn còn cảm giác lạnh buốt.

“Dì Trương, đang có thứ gì đó ở trong phòng!”

Giọng nói của tôi vỡ ra thành từng mảnh, pha lẫn tiếng nấc nghẹn ngào mà chính tôi cũng không kiểm soát nổi. Tôi vươn tay ra, như thể muốn bám vào cánh tay bà, vào sự quen thuộc duy nhất trong tòa biệt thự xa lạ và lạnh lẽo này.

Dì Trương không nhúc nhích. Khuôn mặt đầy những nếp nhăn khắc sâu của bà không hề giãn ra. Ánh mắt âm u, lạnh lẽo như băng giá cuối đông, quét từ trên xuống dưới người tôi.

“Cô Sở,” giọng bà khàn khàn, chậm rãi, từng chữ như được nhấn xuống nền đá, “Cô đang nói bậy bạ gì thế?” Bà nhắc lại điều cấm kỵ mà tôi đã được nghe không dưới một lần: “Cậu Lục đã dặn đi dặn lại, chúng ta không được tự ý đi vào căn phòng cuối hành lang này.”

Tôi lắc đầu cuống quýt, chỉ về phía cánh cửa gỗ sẫm màu vẫn đang khép hờ. “Nhưng mà… căn phòng này vẫn luôn được khóa kín mà. Làm sao tôi có thể vào được nếu không có chìa?”

Câu hỏi của bà như một nhát dao lạnh lẽo, nhưng lại khiến tôi chợt thấy có lý. Phải, cửa luôn khóa. Vậy thì làm sao? Một ý nghĩ chợt lóe lên và tôi như bắt được manh mối. “Dì không thấy những dấu chân đó sao?” Tôi nói, giọng run rẩy không ngừng, ngón tay chỉ xuống sàn gỗ bóng loáng ngay trước ngưỡng cửa. “Ngay đây, dấu chân ướt dẫn thẳng vào trong!”

Tôi nhớ rất rõ. Những vệt nước mờ nhạt, in hình bàn chân, có kích thước lớn hơn bàn chân tôi rất nhiều. Chúng không phải của tôi.

Dì Trương cúi xuống, đôi mắt già nua nheo lại, nhìn chăm chăm vào khoảng sàn tôi chỉ. Vẻ ngờ vực trên mặt bà càng lúc càng đậm. “Dấu chân gì?”

Tim tôi thắt lại. Tôi cúi theo ánh mắt bà.

Mặt sàn gỗ sẫm màu, bóng loáng dưới ánh đèn vàng mờ từ trần cao rọi xuống, trống trơn. Không một vết tích. Không một gợn nước. Sạch sẽ một cách hoàn hảo, như thể vừa được lau chùi cẩn thận, hay đơn giản là chưa từng có gì xáo động.

Chúng đã biến mất.

Sự biến mất ấy nhanh chóng và triệt để đến mức phi lý, khiến toàn bộ nỗi kinh hoàng ban nãy trong tôi bỗng trở nên hư ảo, giống như một cơn ác mộng tỉnh giấc mà vẫn còn hồi hộp. Tôi sững sờ, cổ họng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, không thể thốt nên lời. Chúng chưa từng tồn tại ư? Vậy thì thứ tôi nhìn thấy là gì? Áo ảnh? Hay là… sự đánh lừa của chính tâm trí tôi?

💡 Điểm nhấn chương này

Tinh tế của chương nằm ở cách xây dựng nghi ngờ tâm lý: từ sự bình tĩnh bề ngoài đến sự tan vỡ từng chút một khi những chi tiết đáng ngờ bị phơi bày. Sự biến mất của dấu chân không chỉ là twist kịch tính mà còn là chiêu trò độc đáo, vừa xóa mờ ranh giới giữa hiện thực và ảo tưởng, vừa gieo rắc hoài nghi sâu sắc về độ tin cậy của chính nhân vật chính.

📖 Chương tiếp theo

Dì Trương che giấu điều gì đó liên quan đến những nghi lễ kỳ quái này, hay cô gái trẻ đang từng bước bước vào một âm mưu tình cảm đầy nguy hiểm?

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord