Tôi còn chưa kịp định thần, một bàn tay gầy guộc nhưng vô cùng mạnh mẽ đã nắm chặt lấy cánh tay tôi. Dì Trương không nói thêm lời nào, kéo tôi đi một cách thô bạo ra khỏi khu vực đó, xa khỏi cánh cửa phòng cấm. Hơi ấm từ lòng bàn tay khô ráp của bà truyền qua, nhưng chỉ khiến tôi thêm lạnh giá. Bà đưa tôi trở lại đoạn hành lang sáng sủa hơn, nơi có những bức ảnh và những chậu cây cảnh được chăm sóc cẩn thận.
“Cô Sở,” bà buông tay tôi ra, đứng thẳng người, giọng nói trầm xuống, mang theo một sự uy nghiêm lạnh lùng của người đã gắn bó quá lâu với nơi này, “tôi đã phục vụ ở căn biệt thự này được tròn hai mươi năm rồi. Tôi hiểu rõ từng ngóc ngách, từng quy tắc ở đây.” Bà nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt không chút nhân nhượng: “Tôi hy vọng cô tự mình hiểu chuyện, đừng làm những việc vô ích khiến người khác phải khó xử.”
Nỗi sợ hãi bị dồn nén, trộn lẫn với sự bất bình và tò mò, cuối cùng cũng bùng lên. Tôi không kìm được nữa. “Vậy thì dì nói đi,” giọng tôi khẽ run, nhưng cố gắng tỏ ra cứng rắn, “người được thờ cúng ở trong phòng kia… rốt cuộc là ai? Tại sao tôi chưa từng nghe Lục Khiêm nhắc đến một lần?”
Tên của anh ấy vang lên trong không gian tĩnh lặng, nhưng dường như không mang lại chút an toàn nào. Dì Trương nghe thấy, khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm, như một tấm mặt nạ bằng sáp. “Có những chuyện,” bà nói, từng chữ rõ ràng, lạnh tanh, “không phải việc cô nên biết, cũng không cần phải biết.” Rồi bà ra lệnh, dứt khoát và không cho phép phản kháng: “Giờ thì mau trở về phòng ngủ của cô đi. Đêm đã khuya rồi.”
Tôi đứng đó, bàn chân như dính chặt xuống sàn. Sự bất lực và một chút bướng bỉnh dâng lên trong lòng. Từ cái ngày đầu tiên dọn vào đây, ánh mắt của dì Trương, những quy tắc ngầm, và sự tồn tại bí ẩn của căn phòng cấm ấy, tất cả đều như những bức tường vô hình vây quanh tôi. Bà ta chưa bao giờ ưa tôi. Điều đó tôi cảm nhận được rõ ràng. Và giờ đây, sự thờ ơ lạnh nhạt trước nỗi sợ hãi có thật của tôi càng khẳng định điều đó. Tôi quay người, bước đi trên hành lang dài, lưng cảm nhận rõ ánh mắt của dì Trương vẫn đang dõi theo, như một lời cảnh cáo im lặng.
Tôi quay lưng bước đi, lòng đầy uất ức. Mỗi bước chân trên hành lang dài như dằn lên từng đốt sống cổ mình. Dì Trương, một người hầu, lại dám đối xử với tôi – tiểu thư của gia tộc họ Lục – bằng thái độ ấy. Bà ta chăm sóc Lục Khiêm từ nhỏ, điều đó ai cũng biết, nhưng không có nghĩa là bà ta được quyền vượt mặt. Cái cảm giác bị coi thường, bị xem nhẹ bởi chính người làm công trong nhà, nó cứa vào lòng tự trọng của tôi từng nhát một.
Tiếng gọi khàn đặc, đứt quãng phía sau khiến tôi khựng lại. Giọng nói ấy không giống với chất giọng the thé, đầy quyền uy mà dì Trương vẫn dùng để trách mắng tôi mỗi ngày.
Tôi quay đầu lại. Ánh đèn vàng ọp ẹp trên trần hành lang dường như càng lúc càng yếu đi, chỉ đủ vẽ nên những mảng tối loang lổ trên tường gỗ cũ kỹ. Căn biệt thự nằm lọt thỏm giữa rừng núi này quanh năm thiếu vắng ánh mặt trời, đến không khí cũi ẩm mốc của rêu và đất lạnh. Dì Trương vẫn đứng trước cửa căn phòng cấm ấy, nhưng dáng vẻ cứng nhắc đến kỳ lạ.
Khuôn mặt bà ta chìm trong bóng tối ở góc hành lang, nhưng tôi vẫn trông thấy một sự tái nhợt khác thường. Nó không phải là vẻ nhợt nhạt vì mệt mỏi, mà giống như màu của sáp nến để lâu ngày, thiếu sinh khí một cách đáng sợ.
“Cô Sở…”
Hai tiếng gọi tên tôi được thốt ra một cách khó nhọc. Tôi có cảm giác như dì Trương đang phải dùng hết sức lực để ép không khí đản, vừa mơ hồ vừa nặng trịch, tựa hồ trong miệng bà ta có thứ gì đó cản trở.
Đầu bà ta từ từ gục xuống, cái cổ như không còn chút lực nào để nâng đỡ lấy nó. Toàn thân run lên nhè nhẹ, hai bàn tay nắm chặt vào vạt áo, các khớp ngón tay trắng bệch.
“Dì nói gì vậy?” Tôi cất giọng, cố tình khiến nó nghe thật to và rõ, như để xua đi cảm giác bất an đang len lỏi trong ngực.
“Mau chạy đi.”
Câu nói ấy thốt ra như một hơi thở cuối cùng, ngắn ngủi, đứt gãy và hoàn toàn không đầu không đuôi. Trước khi tôi kịp hiểu hoặc hỏi thêm bất cứ điều gì, dì Trương đã hành động.
Đôi chân của bà ta bước lên. Nhưng đó không phải là dáng đi bình thường. Các khớp gối và hông của bà ta dường như bị khóa cứng lại, tạo nên những bước chân cứng đờ, giật cục, thiếu sinh khí. Từng bước một, bà ta tiến vào trong căn phòng tối om mà chính bà ta đã nhiều lần nghiêm cấm tôi không được lại gần. Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại từ từ sau lưng bà ta, không một tiếng động.
Tôi đứng hình tại chỗ, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã khép kín. Trong đầu vang lên lời cảnh báo của dì Trương: “Cô tuyệt đối không được bước vào căn phòng đó.” Thế mà giờ đây, chính bà ta lại đi vào.
“Thật là kỳ quặc,” tôi lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có tôi nghe thấy, như để trấn an chính mình. “Nói không được vào, vậy mà mình lại vào. Lại còn bảo ta chạy đi… Chạy đi đâu?”
Một sự tò mò lẫn lo lắng kỳ lạ trỗi dậy. Tôi quyết định đợi. Thời gian trôi qua chậm chạp trong không gian tĩnh lặng đến rợn người của tòa biệt thự. Chỉ có tiếng gió rít cửa sổ và mùi ẩm mốc càng lúc càng đậm đặc. Mười phút. Mười lăm phút. Cánh cửa vẫn im lìm. Dì Trương không hề đi ra.
Tôi đang ngồi thừ trên ghế sofa, mắt nhìn vô định vào màn hình tivi đang chiếu một chương trình giải trí vô vị, thì chiếc điện thoại trên. Giọng nói của Lục Khiêm vang lên, nặng trĩu một thứ gì đó tôi chưa từng nghe thấy trong suốt ba năm chúng tôi bên nhau. Nó đặc quánh, khàn đục, như thể anh vừa khóc hoặc vừa vật lộn với điều gì kinh khủng.
"Em nghe này, Sở Sở…"
Anh ngừng lại một nhịp, hơi thở qua ốm nặng. "Dì Trương… dì ấy không còn nữa."
Không phải "qua đời", không phải "mất", mà là "không còn nữa". Cụm từ ấy đập thẳng vào màng nhĩ tôi, khiến toàn thân tôi co giật nhẹ. Một cơn rùng mình buốt giá, tựa như có dòng nước đá chảy từ đốt sống cổ xuống tận gót chân, làm tê cứng mọi giác quan. Căn phòng ấm áp bỗng chốc tràn ngập hơi lạnh.
"Một chiếc xe tải," giọng Lục Khiêm tiếp tục, đều đều và chậm rãi một cách đáng sợ, "trên con đường đèo chiều nay. Tài xế ngủ gật. Dì ấy… không kịp tránh."
Tôi cố nuốt một ngụm không khí, nhưng cổ họng khô đặc. "Làm sao… có thể chứ?"
Tiếng của tôi nghe lạ hoắc, run rẩy và nhỏ bé. Chỉ cách đây vài giờ thôi, dì Trương còn đứng trong nhà bếp của tôi, khuôn mặt hiền hậu với những nếp nhăn quen thuộc. Làm sao một sinh mạng có thể biến mất dễ dàng và đột ngột như thế?
"Tại hiện trường," anh nói thêm, giọng trầm xuống, "các bác sĩ nói dì ấy ra đi rất nhanh, không đau đớn nhiều."
Tôi biết anh đang cố an ủi tôi, cố gắng tìm một điểm sáng nhỏ ịch này. Nhưng lời nói ấy nghe trống rỗng làm sao. "Dì ấy chăm sóc anh từ nhỏ, gần như là người mẹ thứ hai. Giờ thì…"
Giọng anh nghẹn lại, để lộ ra khoảng trống của nỗi đau mà mọi ngôn từ đều bất lực.
Điện thoại tắt. Sự im lặng ùa vào, đè nặng lên đôi tai. Tôi ngồi đó, tay vẫn giữ chặt chiếc điện thoại, cảm giác lạnh lẽo thấm sâu vào từng thớ thịt. Ánh mắt tôi không tự chủ lại hướng về cuối hành lang, nơi có cánh cửa phòng ngủ mà dì Trương đã bước vào lần cuối cùng tôi nhìn thấy bà.
Lục Khiêm không bao giờ là người đùa cợt về những chuyện như thế này. Sự chân thật đầy đau đớn trong giọng anh là thứ không thể giả mạo.
Đứng dậy, đôi chân tôi như có trọng lượng ngàn cân, từng bước một kéo lê trên sàn gỗ. Tôi lại đứng trước cánh cửa gỗ màu nâu sẫm ấy. Hơi thở tôi nín lại. Tôi đưa tay, đẩy nhẹ. Một âm thanh khô khan, lạnh lẽo vang lên: cái chốt cửa vẫn cài chặt từ bên trong, chưa hề được mở ra.
Tuyệt đối im lặng.
Không một tiếng động, không một hơi thở, thậm chí không có cả cái bóng quen thuộc in trên kính cửa sổ bên trong. Căn phòng như một khối đá tĩnh lặng chết chóc. Và rồi, ký ức về cảnh tượng ban chiều ập về với sự rõ ràng đáng sợ: Dì Trương đã khô, không mở khóa. Bà ấy chỉ đơn giản là bước tới, và thân hình mảnh khảnh, hơi còng ấy dường như đã hòa tan, lướt nhẹ xuyên qua lớp gỗ rắn chắc để vào bên trong, như một làn khói mờ.
Một nỗi khiếp sợ nguyên thủy, không tên, bóp nghẹt trái tim tôi. Da đầu tôi tê dại, từng sợi tóc dựng đứng. Tôi quay người, vấp váp, bám vào tường, chân tay bủn rủn chạy trốn khỏi hành lang tối đó, lao vào phòng mình và đóng sập cửa lại. Lưng tựa vào cánh cửa, tim đập thình thịch như muốn thoát ra khỏi lồng ngực.
Trong căn phòng được ánh đèn vàng ấm áp bao phủ, tôi lấy điện thoại ra, ngửa mặt tì. Tôi cần một giọng nói khác, một sự tồn tại bình thường nào đó để xác nhận rằng thế giới này vẫn còn đang vận hành. Tôi bấm gọi cho Vân Huyền.
Mưa bắt đầu rơi, thốt ra câu cuối cùng, như thể bầu trời cũng đang cười nhạo kế hoạch chạy trốn non nớt của tôi. Những tiếng lộp độp dồn dập trên mái ngói và cửa sổ gỗ cũ kỹ nghe chói tai, lấn át cả hơi thở gấp gáp của tôi. Tôi đứng đó, tay vẫn cầm chiếc áo đang chuẩn bị nhét vào túi, cả người cứng đờ. Trận mưa này không đến một cách tự nhiên. Nó đến quá nhanh, quá đúng lúc, như một lời cảnh báo đanh thép từ một thế lực nào đó rằng mọi lối thoát đều đã bị khóa chặt.
Tôi quay mặt nhìn Vân Huyền, ánh mắt hoảng loạn tìm kiếm một sự trấn an. Cậu ta không nhìn tôi mà đang chăm chú nhìn ra cửa sổ, nơi màn mưa dày đặc đã biến cảnh vật thành một bức tranh mực tàm nhòe nhoẹt. Gương mặt thanh tú của Vân Huyền trong ánh chớp lóe lên thoáng chút gì đó rất khó nắm bắt – không phải sợ hãi, mà là một sự nghiêm trọng thăm thẳm.
“Xuống núi?” Giọng cậu ta nhẹ nhàng, gần như thì thầm, nhưng lại xuyên thấu qua tiếng mưa gào thét. “Trời đã không cho cậu đi đâu rồi.”
Câu nói ấy như một nhát dao lạnh buốt đâm thẳng vào tim tôi. Tôi cảm thấy hai chân mình bỗng mất hết sức lực. Cái ý nghĩ về một cuộc chạy trốn đơn giản giờ đây thật nực cười và tuyệt vọng. Tôi buông chiếc áo trong tay, từ từ ngồi phịch xuống nền đất lạnh ngắt. Hơi lạnh từ mặt đất xuyên qua lớp vải mỏng, khiến tôi rùng mình. Cái cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo này sao mà quen thuộc thế. Nó gợi tôi nhớ lại cái đêm định mệnh ấy, cái cảm giác tương tự khi tôi bị đẩy vào căn phòng tối om ấy.
“Cậu nói… hồn của dì Trương bị ăn mất rồi.” Tôi lặp lại lời Vân Huyền, giọng khàn đặc vì sợ hãi. Mỗi từ ngữ bật ra khỏi miệng tôi đều nặng trĩu một sự kinh hoàng không thể diễn tả. “Là… do cái thứ mà bạn trai tôi đang nuôi sao?”
Vân Huyền cuối cùng cũng rời ánh mắt khỏi cửa sổ, nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt cậu ta sâu như giếng cạn, chứa đầy những điều tôi không dám hiểu hết. “Ban đầu, tôi chỉ nghĩ anh ta nuôi ‘người chết’ để luyện một thứ tà thuật nào đó.” Cậu ta chậm rãi nói, từng chữ được cân nhắc kỹ lưỡng. “Nhưng tôi đã nhầm. Thứ anh ta nuôi không còn là ‘người chết’ thông thường nữa. Nó đã biến chất, trở thành một thực thể tham lam hơn, một con ác quỷ thực sự. Nó không chỉ khao khát sinh khí của người sống, mà ngay cả những linh hồn như dì Trương cũng là mồ.”
Tôi nhắm nghiền mắt lại. Hình ảnh dì Trương hiện lên rõ mồn một. Không phải khuôn mặt hiền hậu thường ngày, mà là khuôn mặt đờ đẫn, đôi mắt trống rỗng khi bà mở cửa phòng kéo tôi ra. Lúc ấy, tôi chỉ biết ơn vì được thoát ra, hoàn toàn không để ý đến sự bất thường trên người bà. Giờ nghĩ lại, mọi thứ đều là manh mối. Bàn tay bà nắm lấy tay tôi lạnh ngắt, không phải cái lạnh của da thịt, mà là một thứ hàn khí thấu xương. Cái cách bà kéo tôi đi, từng bước một, cứng nhắc và nặng nề, như có một sợi dây vô hình đang giật lấy các khớp xương của bà vậy.
“Dì ấy… dì ấy đã cứu tôi.” Tôi thì thào, nước mắt bắt đầu trào ra mà không hay biết. Chúng chảy xuống má, hòa vào mồ hôi lạnh, mặn chát. “Vậy mà tôi… tôi đã bỏ chạy, để mặc dì ấy ở lại đó.”
“Dì Trương trở về với một ý định duy nhất: cảnh báo cậu.” Vân Huyền nói, giọng trầm xuống. “Có lẽ, bằng cách nào đó, bà ấy đã cố gắng can thiệp, cố bảo vệ cậu khỏi cái thứ trong phòng ấy. Hành động mở cửa kéo cậu ra chính là minh chứng. Nhưng việc đó đã khiến bà lộ diện và chọc giận con ác quỷ đang đói khát kia.”
Tôi nghẹn ngào, hình ảnh tiếp theo ập đến không cách nào ngăn lại: dì Trương, sau khi đẩy tôi đi, đã quay người và tự mình bước trở lại căn phòng đen ngòm ấy. Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại từ từ sau lưng bà, nuốt chửng bóng hình già nua ấy vào trong bóng tối.
“Nhưng… dì ấy đã tự đi vào.” Tôi nói, giọng run rẩy. “Tôi nhìn thấy mà. Dì ấy tự mình quay lại.”
Vân Huyền im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng mưa rơi rào rào. Rồi cậu ta hỏi, câu hỏi nhẹ nhưng đầy sức nặng: “Cậu có thực sự chắc chắn là ‘tự mình’ không? Hay là… bà ấy đã bị một thứ gì đó khống chế, lôi kéo? Cậu có nhớ dáng đi của bà lúc ấy thế nào không?”
Tôi rùng mình toàn thân. Nhớ, làm sao mà không nhớ được. Đó không phải dáng đi của một người bình thường. Nó giật cục, từng bước một, như thể có ai đó đang nắm lấy dây xích vô hình trói buộc bà và kéo đi. Hai chân bà như bị đóng đinh xuống đất rồi lại nhấc lên một cách khó nhọc. Tôi đã thấy, nhưng lúc ấy trí óc choáng váng vì sợ hãi đã từ chối phân tích nó. Giờ thì sự thật phũ phàng ập đến: dì Trương không tự nguyện. Bà bị buộc phải trở lại, trở thành miếng mồi cho cái thứ mà chính người tôi yêu đang nuôi dưỡng.
“Ác quỷ… cũng ăn cả quỷ sao?” Tôi hỏi, giọng nhỏ dần.
“Sinh khí người sống là thứ nó muốn, nhưng linh hồn đã ly thể mới là thứ khiến nó trở nên mạnh mẽ thực sự.” Vân Huyền giải thích, ánh mắt không rời tôi. “Nó đang lớn lên. Và có vẻ như nó đã để mắt đến cậu từ lâu rồi.”
Tôi lập tức đứng sững sờ, dù biết không thể chạm vào được. Cảm giác về con mắt vô hình ấy ngày càng rõ rệt. Nó không chỉ nhìn nữa mà dường như đang hé mở, đang chuẩn bị nhìn thấu mọi thứ về tôi. Một cơn buồn nôn ập đến. “Đúng… đúng vậy. Cái cảm giác ấy… nó mạnh hơn trước rất nhiều. Như có ai đang dùng ngón tay ấn nhẹ vào da thịt tôi vậy.” Tôi thốt lên trong hoảng loạn. “Vân Huyền, tôi phải làm sao? Tôi không thể ở đây chờ chết được!”