Cuộc điện thoại từ khách sạn Khải Dự đến với tôi vào lúc tôi đang uống một tách trà nhài còn ấm. Giọng của quản lý vang lên vội vã, kể về một vụ hỗn loạn bằng dao. Sở Nhất Minh đã ra tay; mục tiêu là Tiêu Bằng, tài xế riêng của tôi. Kết quả thật hoàn hảo: một người bị thương, người kia – cha của Sở Nhất Minh – đột ngột lên cơn đau tim vì sốc, ngã gục ngay tại sảnh và được chuyển thẳng vào phòng cấp cứu đặc biệt.
Tôi đặt tách trà xuống, những ngón tay lướt nhẹ trên thành sứ nóng. Trong lòng tôi trào dâng một cảm giác hài lòng lạnh lẽo. Tiêu Bằng là một người thông minh, thậm chí còn thù dai hơn tôi tưởng. Tôi biết hắn sẽ không bỏ qua câu chuyện tôi kể – chuyện tôi tự cứa vào tay mình khi còn bé để đưa kẻ bắt nạt vào tù. Chỉ cần một hạt mầm độc ác được gieo xuống, nó sẽ tự tìm cách nảy mầm. Và Tiêu Bằng đã làm được điều đó. Hắn để Sở Nhất Minh cầm dao, hắn kích thích hắn ta tấn công, hy sinh cả một ngón tay và bảy, tám vết thương lớn nhỏ rải rác khắp cơ thể – tất cả chỉ để đạt chuẩn thương tích nghiêm trọng.
Những vết thương ấy, mỗi một vết đều được tính toán. Tôi hiểu rõ điều đó.
Với tư cách là vợ hợp pháp của Sở Nhất Minh, tôi đã chuyển khoản cho Tiêu Bằng hai mươi triệu. Đó là khoản bồi thường cho ngón tay bị đứt lìa của hắn, nhưng thực chất là tiền công cho một vở kịch hoàn hảo. Tiêu Bằng không phải kẻ ngốc. Sau khi nhận tiền, hắn lập tức tắt máy, không thèm nghe bất kỳ cuộc gọi nào từ nhà họ Sở. Họ không thể xin được lá thư tha thứ. Không có thư tha thứ, Sở Nhất Minh phải đối mặt với bản án mười năm tù vì tội cố ý gây thương tích.
Tôi ngồi xuống ghế, nhấp thêm một ngụm trà. Vị chát nhẹ tan trên đầu lưỡi. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, như thể một tảng đá đè lên ngực suốt bao năm tháng cuối cùng cũng được nhấc đi. Nhưng rồi, vào lần thứ bảy mươi tám, hắn ta tìm cách gặp tôi. Tôi đã đồng ý. Tôi đến trại giam, ngồi trước mặt hắn qua lớp kính dày.
Sở Nhất Minh nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe, quầng thâm sâu hoắm như hai vết mực loang trên giấy. Giọng hắn khàn đặc, run rẩy:
“Miễn ngữ, chúng ta đã là vợ chồng. Anh cầu xin em, xin em giúp anh giữ Mộng Tinh.”
Tôi nghe hắn nói, nhưng trong đầu tôi văng vẳng tiếng dao rơi trên nền đá hoa ngày hôm đó ở khách sạn. Tiếng hét của Tiêu Bằng, tiếng người cha già ngã xuống. Tất cả hòa vào nhau thành một bản nhạc du dương đến kỳ lạ. Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng đặt tay lên mặt kính ngăn cách giữa hai chúng tôi.
Tôi nhìn thẳng vào Sở Nhất Minh, và trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt đen u tối bỗng nhiên bừng lên một tia sáng kỳ lạ. Khuôn mặt vù, bầm dập như một miếng thịt lợn vừa bị người ta vứt vào chảo dầu sôi. Nhìn cảnh tượng ấy, cơn giận từng thiêu đốt lồng ngực tôi suốt bao tháng trời bỗng nhiên nguội đi một cách đáng kể. Tôi không thể tin được, kẻ từng kiêu ngạo đến mức coi trời bằng vung lại có thể trở nên thảm hại đến thế này.
Tôi lười biếng ngả người ra sau, dựa vào lưng ghế làm bằng gỗ hồng đánh bóng, cảm nhận hơi lạnh từ lớp sơn bóng thấm qua lớp áo mỏng. Môi tôi cong lên một nụ cười nhạt, giọng nói thảnh thơi như đang bàn chuyện thời tiết: “Sở Nhất Minh, cầu xin không phải chỉ dùng miệng suông đâu, mà phải quỳ xuống cơ.”
Anh ta sững người, như thể vừa bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt. Đôi môi khô nứt nẻ mím chặt lại. Tôi thấy yết hầu chuyển động lên xuống, như đang nuốt một thứ gì đó rất đắng. Những ngón tay gầy guộc bấu chặt vào thành ghế, các khớp xương trắng bệch vì dùng lực. Anh ta muốn nói, nhưng lời nói cứ mắc kẹt ở cổ họng, không thể thoát ra được.
Một khoảng lặng dài đầy nặng nề trôi qua. Rồi Sở Nhất Minh từ từ đứng dậy khỏi ghế, động tác chậm chạp như một cỗ máy sắp rỉ sét. Sắm chặt đến mức các mạch máu xanh nổi lên cuồn cuộn trên mu bàn tay. Anh ta cúi đầu thấp xuống, gò má hõm sâu hằn lên những vết thâm tím, rồi quỳ gối xuống trước mặt tôi. Cả người đứng đờ như một khúc gỗ vô hồn, không hề có chút linh hoạt nào của một sinh vật sống.
“Miễn Ngữ, anh cầu xin em,” giọng đặc, như thể vừa nuốt phải một nắm cát vụn, “bố anh đang ở phòng ICU, cần tiền gấp để chữa trị…”
Tôi nhìn anh ta và trong đầu tôi bỗng dưng hiện lên những hình ảnh của vài tháng trước. Cuộc sống trong tù đã tàn nhẫn mài mòn từng góc cạnh sắc nhọn của Sở Nhất Minh, đánh tan đi cái vẻ kiêu ngạo từng là thứ vũ khí duy nhất. Tôi nhớ lại cái bóng dáng anh ta ôm Tiểu Nhã, đứng trước cửa nhà tôi, như một con ác quỷ đang xua đuổi linh hồn tội lỗi khỏi địa giới của nó. Nhưng giờ đây, hình ảnh ấy mờ nhạt dần, xa xôi như những kẻ phản bội trong một kiếp sống khác, cuối cùng tan biến thành bụi dưới ánh sáng chói chang của ký ức.
Hình ảnh cuối cùng của Sở Nhất Minh mà tôi còn lưu giữ trong tâm trí chỉ là một gã tù nhân đáng thương, quỳ gối trước mặt tôi với đôi mắt đỏ hoe vì tủi nhục. Lòng thương hại bỗng nhiên dâng trào trong tôi, thứ cảm xúc ấy len lỏi vào từng mạch máu, làm tôi không kìm được một nụ cười khoan khoái. Tôi cúi xuống nhìn anh ta, giọng nói nhẹ nhàng nhưng từng chữ đều rơi xuống như những nhát búa:
“Sở Nhất Minh, tôi đã bán toàn bộ cổ phần của Mộông ty Thành Hữu rồi. Đúng vậy, chính là kẻ thù không đội trời chung của anh.”
Tôi đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo choàng trên người, mắt nhìn thẳng vào gương mặt tái xanh của Sở Nhất Minh. Hắn đang ngồi bệt dưới sàn, hai tay chống xuống nền đá lạnh, cả người run lên như chiếc lá sắp rụng trong cơn gió cuối thu.
“Thành Hữu ra giá cao nhất,” tôi nói, giọng tôi vang lên trong căn phòng rộng, “ngay cả mẹ anh cũng thấy đáng. Bà ấy đã bán hết cổ phần của Mộng Tinh, lấy một khoản tiền lớn để chữa trị cho bố anh.”
Tôi dừng lại một chút, nhìn thấy ánh mắt hắn mở to dần. Trong lồng ngực tôi, có một thứ gì đó vừa chua xót vừa cay đắng đang cuộn lên. Tôi đã chờ khoảnh khắc này suốt sáu tháng qua, từng đêm từng đêm tôi nằm mơ thấy cảnh hắn ngã gục trước mặt tôi. Nhưng giờ đây, khi nó thực sự xảy ra, tôi lại không thấy vui sướng như tôi tưởng.
“Nhất Minh,” tôi nói tiếp, “Mộng Tinh giờ không còn tồn tại nữa. Thành Hữu đã đổi tên Mộng Tinh thành Hữu Tinh.”
Tôi cố tình nhấn mạnh chữ “Hữu Tinh” như một mũi dao nhọn đâm vào tai hắn. Cái tên ấy như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ hắn từng xây dựng, từng yêu quý, giờ đã thuộc về người khác.
“Tên cũng hay đấy chứ, anh thấy sao?”
Khi tôi dứt lời, Sở Nhất Minh sụp đổ. Tôi nhìn thấy từng đường gân trên mặt hắn co giật, khuôn mặt vốn từng khiến tôi say mê giờ đây trắng bệch như tờ giấy. Hắn ngồi bệt xuống đất, bờ vai rũ xuống, môi mấp máy lẩm bẩm: “Tại sao, tại sao đối xử với anh như vậy?”
Giọng hắn khản đặc, như thể mọi thứ bên trong hắn đã vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ. Tôi nhìn xuống đỉnh đầu hắn, nơi những sợi tóc lòa xòa che lấp vầng trán. Trong lòng tôi chợt nhói lên một nỗi đau cũ, nhưng tôi nhanh chóng dập tắt nó.
Tại sao ư? Vì sự phản bội phải trả giá.
Tôi bình tĩnh đứng dậy, kéo thẳng tà áo dài màu xanh đậm. Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng từ chiếc lư đồng trên bàn hòa quyện với mùi mồ hôi lạnh của hắn, tạo nên một thứ hương vị kỳ lạ khiến tôi hơi chóng mặt.
“Đơn ly hôn sẽ được gửi đến vào buổi chiều,” tôi nói, giọng tôi lạnh tanh như nước suối mùa đông, “nếu anh ký ngay lập tức, mỗi thứ bảy tôi sẽ để anh trải qua chút cảm giác dễ chịu trong tù.”
Hai tay tôi nắm chặt lại, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến mức đau nhói. Tôi phải giữ bình tĩnh, không được để hắn thấy tôi run rẩy. Trong đầu tôi văng vẳng tiếng cười của Lâm Cẩn Thăng khi hắn nói với tôi về kế hoạch này, nhưng tôi không muốn nhớ đến hắn lúc này.
“Là em? Là em đã khiến những người đó đánh anh mỗi ngày?” Sở Nhất Minh không tin nổi, ngẩng mặt lên nhìn tôi, hai mắt đỏ ngầu như sắp khóc.
Tôi nhìn hắn, không nói gì. Trước đây sao tôi không nhận ra Sở Nhất Minh lại ngốc đến vậy? Hắn cứ ngỡ tôi là con mèo nhỏ ngoan ngoãn, là người vợ hiền thục chỉ biết chờ chồng về nhà. Hắn không biết rằng suốt ba năm qua, tôi đã âm thầm thu thập từng mảnh bằng chứng, từng cuộc điện thoại, từng lần hắn lén gặp người đàn bà khác. Mỗi lần hắn về nhà với mùi nước hoa lạ trên cổ áo, tôi lại cắn chặt môi, nuốt nước mắt vào trong và ghi nhớ.
Không còn đường lui, Sở Nhất Minh đặt cược cơ hội cuối cùng vào vụ kiện ly hôn với tôi.
Luật sư của hắn đưa ra bằng chứng tôi ngoại tình không chỉ một lần, đối tượng là Lâm Cẩn Thăng và một người đàn ông tên Chu Dư Sinh.
Tôi nhìn những tờ giấy trên bàn, bên trên là những bức ảnh chụp tôi cùng Lâm Cẩn Thăng trong một nhà hàng, có cả ảnh tôi và Chu Dư Sinh đứng trước cửa khách sạn. Nhưng sự thật thì sao? Lâm Cẩn Thăng là đồng phạm của tôi. Hắn giúp tôi dàn dựng vở kịch này. Còn Chu Dư Sinh? Hắn là em trai của Chu Dư Uyển, người đàn bà mà Sở Nhất Minh đã cướp khỏi tay tôi ba năm trước. Chu Dư Sinh đến gặp tôi chỉ để cầu xin tôi tha thứ cho chị gái hắn, chứ không phải để hẹn hò.
Tôi đứng yên, môi khẽ mỉm cười. Sở Nhất Minh, anh có biết không, những bằng chứng ấy chính là thứ tôi cố tình để lộ ra. Tôi muốn hắn tin rằng tôi là kẻ phản bội, để hắn không nghi ngờ gì về những thứ khác. Và hắn đã mắc bẫy.
Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt ba năm, kể từ khi tôi tỉnh dậy trong căn phòng bệnh trắng toát, hai bàn tay nắm chặt ga giường, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Khi ấy tôi biết mình không phải là Triệu Miễn Ngữ của kiếp này nữa, mà là kẻ mang theo ký ức máu và nước mắt từ một kiếp trước đã chết.
Sở Nhất Minh vô tình bấm vào tài liệu để trên máy tính bàn. Anh ta tưởng đó là bản nháp kịch bản mới, nhưng thứ hiện ra trên màn hình là một bộ phim ngắn tôi đặt tên là “Lưỡi cưa”. Những thước phim được tạo ra từ trí tuệ nhân tạo, gương mặt của Chu Dư Sinh được ghép vào từng khung hình — nụ cười ấy, ánh mắt tôi dưới ánh hoàng hôn tím ngắt, cả những ngón tay từng vuốt ve mái tóc tôi. Và xuyên suốt bộ phim là những dòng chữ nhỏ chạy dưới đáy màn hình, những lời tôi chưa bao giờ nói ra với bất kỳ ai, những nỗi nhớ mà tôi chỉ dám gửi gắm vào từng con chữ vô tri. Tôi viết chúng bằng cả trái tim đã chết một lần, bằng cả linh hồn đã từng tan nát dưới bàn tay của chính người tôi yêu.
Tôi biết Sở Nhất Minh sẽ tìm thấy. Tôi đã tính toán mọi thứ, từ cách thứô tình khám phá ra tập tin, đến những bước đi tiếp theo của anh ta. Anh ta đã chi không biết bao nhiêu tiền để thuê thám tử tư, mướn cả đội ngũ luật sư giỏi nhất thành phố, chỉ để tìm kiếm Chu Dư Sinh. Nhưng làm sao họ có thể tìm thấy một người đã chết từ kiếp trước? Làm sao họ có thể lần ra dấu vết của một bóng ma đã biến mất khỏi dòng thời gian này?
Đường Luật sư, người đứng đầu đội ngũ pháp lý mà Sở Nhất Minh thuê, sau nhiều tháng lùng sục vô vọng, đành phải móc Lâm Cẩn Thăng. Họ nghĩ rằng Lâm Cẩn Thăng, người bạn thân nhất của tôi suốt hai kiếp, nhất định phải biết Chu Dư Sinh ở đâu. Nhưng họ đã lầm.
Lâm Cẩn Thăng vốn dĩ đã chán ngấy những cuộc điện thoại quấy rầy, những cuộc gặp mặt ép buộc từ phía luật sư Đường. Anh ta thẳên mạng xã hội tấm giấy chứng nhận kết hôn với một nữ diễn viên hạng mười tám trong làng giải trí — một cô gái có cái tên trùng khớp hoàn hảo với thị nữ thân cận nhất của tôi từ kiếp trước. Cùng ngày hôm đó, cô gái ấy đăng tải lên trang cá nhân hình ảnh chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trị giá hàng chục triệu, cùng căn biệt thự rộng lớn mà Lâm Cẩn Thăng đã mua tặng cô ta.
Mạng xã hội vỡ òa trong những lời chúc phúc. Người ta bàn tán xôn xao về mối tình đẹp như mơ giữa một tổng tài độc thân và một nữ diễn viên trẻ. Người với cô gái may mắn ấy không biết rằng cô ta chỉ là một quân cờ trong ván cờ mà tôi đã sắp đặt từ lâu.
Sở Nhất Minh đứng trước màn hình máy tính, nhìn những dòng bình luận chúc phúc tràn ngập màn hình. Tôi có thể tưởng tượng ra khuôn mặt tái nhợt của cậu này. Cuối cùng, sau bao ngày tháng điên cuồng truy tìm một bóng ma, anh ta cũng bắt đầu nhận ra sự thật phũ phàng.
“Triệu Miễn Ngữ,” anh ta thì thào, giọng nói khàn đặc như vừa khóc, “rốt cuộc em là người thế nào?”
Câu hỏi ấy vang lên quá muộn. Nếu tôi ba năm trước, khi tôi mới tỉnh dậy trong bệnh viện, có lẽ tôi đã khóc và kể tất cả. Nhưng bây giờ, khi tôi đã đi được nửa chặng đường trả thù, khi tôi đã gieo xuống những hạt mầm oán hận và chúng đang bắt đầu đâm chồi nảy lộc, thì câu hỏi ấy chỉ còn là tiếng vọng từ quá khứ đã chết.
Sự trả thù của tôi, ngay từ đầu, đã không cần đến bất kỳ sự trợ giúp nào từ người khác. Tôi không đặt hy vọng vào bất kỳ ai, dù đó có là Lâm Cẩn Thăng — người bạn đã đồng hành cùng tôi suốt đời. Tôi biết rõ, trên thế gian này, chỉ có bản thân mình mới là chỗ dựa đáng tin cậy nhất. Có lẽ chính vì cái tính cách cô độc và kiêu ngạo đến tận xương tủy này, kiếp trước tôi đã giết nhầm Chu Dư Sinh. Nhưng kiếp này, tôi sẽ không phạm phải sai lầm ấy nữa.
Tôi sẽ khiến tất cả bọn họ, từng kẻ một, phải trả giá cho những gì đã gây ra. Và khi màn đêm buông xuống, khi tôi một mình đứng trước cửa sổ nhìn ra thành phố lung linh ánh đèn, tôi mỉm cười. Bởi vì tôi biết ván cờ này, tôi đã thắng ngay từ nước đi đầu tiên.
Tôi chưa từng mang nợ ai điều gì trên đời này, ngoại trừ Chu Dư Sinh. Món nợ ấy cứ âm ỉ trong lòng tôi như một vết thương không bao giờ lành hẳn, mỗi khi nhớ đến lại khiến tôi thấy hụt hẫng.
Tôi đã tự hỏi không biết bao nhiêu lần: nếu tôi không mang thân phận công chúa của một triều đại đã khuất, nếu anh ấy không phải là ất của vị tướng quân đã hy sinh nơi chiến trận, thì liệu tôi và anh ấy có thể nắm tay nhau đi qua những ngày tháng thanh bình hay không? Nhưng đời này không có chữ “nếu” và tôi biết điều đó quá rõ.
Bảy năm trước, khi tôi lần đầu tiên bắt gặp Sở Nhất Minh giữa dòng người tấp nập ở khu phố cổ, tim tôi như ngừng đập. Gương mặt ấy, ánh mắt ấy, thậm chí cả cách anh khẽ nghiêng đầu khi cười — tất cả đều giống hệt Chu Dư Sinh. Lòng áy náy trong tôi bỗng trỗi dậy mạnh mẽ, cuồn cuộn như thủy triều dâng. Tôi nhận ra rằng đây chính là cơ hội để tôi sửa sai, để tôi trả món nợ mà kiếp trước tôi chưa kịp trả.
Trong thời đại hòa bình này, không còn chiến tranh, không còn triều đình, không còn những ràng buộc hà khắc nữa. Chàng chưa vợ, nàng chưa chồng — tại sao tôi không thể phóng túng một lần? Tôi tự nhủ với lòng mình như thế, như một lời biệ những hành động sau này.
Hai năm mập mờ trôi qua, đầy những lời nói nửa thật nửa đùa và những ánh nhìn vụng trộm. Tôi tiễn Lý Tư Thuần ra đi, người bạn thuở nhỏ mà tôi từng coi như anh trai, và cuối cùng tôi quyết định kết hôn với Sở Nhất Minh. Trong tâm trí tôi, đó là cách để hoàn thành hôn lễ mà kiếp trước tôi và Chu Dư Sinh chưa thể tổ chức — một hôn lễ dưới bầu trời không có tiếng súng và tiếng kèn xung trận.
Suốt năm năm sống bên Sở Nhất Minh, tôi đã đánh mất cả sự dịu dàng và khoan dung mà tôi từng mắc nợ Chu Dư Sinh. Tôi chăm sóc ốm, tôi lả lơi về những giấc mơ thời thơ ấu, tôi nhẫn nhịn trước những cơn nóng giận vô cớ của anh. Tôi nghĩ rằng bằng cách này, tôi đang trả nợ, đang xoa dịu lương tâm mình. Đây thực sự là chấp niệm của tôi — một chấp niệm dai dẳng đến mức tôi thậm chí nghĩ rằng chính vì nó mà tôi đã mang theo ký ức kiếp trước khi đến thế giới này.
“Triệu Đậu Đậu, Sở Nhất Minh bị vô sinh là do cô sắp đặt, đúng không? Lòng dạ hiểm độc không ai bằng cô!”
Tin nhắn của Lâm Cẩn Thăng hiện lên trên màn hình điện thoại, xé toạc bức màn bình yên mà tôi đã dày công dựng lên suốt năm năm qua. Đậu Đậu — cái tên thân mật mà chỉ những người thân tín trong phủ công chúa mới biết, cái tên mà tôi đã cố chôn vùi cùng với quá khứ. Anh ta đã nhận ra tôi nhờ cái tên ấy khi còn học tiểu học, và giờ đây, anh ta dùng nó như một con dao để đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình, ngó. Sở Nhất Minh bị vô sinh — đó là sự thật mà tôi đã giấu kín trong lòng suốt ba năm qua, từ khi chúng tôi đi khám sức khỏe tiền hôn nhân và bác sĩ thông báo kết quả. Tôi chưa bao giờ nói với ai, chưa bao giờ đổ lỗi cho ai, và cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc sắp đặt bất cứ điều gì. Nhưng Lâm Cẩn Thăng, kẻ thông minh và sắc sảo hơn bất kỳ ai tôi từng gặp, đã kết luận như vậy.
Tôi thở dài, cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Có lẽ tôi đã sai ngay từ đầu — sai khi nghĩ rằng tôi có thể thay thế một người đã chết bằng một người đang sống, sai khi nghĩ rằng tình yêu có thể trả nợ, sai khi nghĩ rằng quá khứ có thể được sửa chữa bằng hiện tại. Nhưng tôi đã chọn con đường này, và tôi sẽ phải bước tiếp, dù biết rằng cuối con đường chỉ có bóng tối đang chờ đợi.
Tôi đứng trước cửa phòng lưu trữ, ngón tay còn chưa kịp rời khỏi nắm khóa. Cả người tôi cứng đờ. Lisa vừa gửi tin nhắn kèm một bức ảnh chụp từ camera hành lang — một chàng trai trẻ, chưa đến hai lăm, đứng thẳng người trước cửa văn phòng của tôi. Gương mặt ấy lạnh lùng, đôi mắt sâu thẳm, và tôi nhận ra ngay.
Chu Dư Sinh.
Không, tôi tự nhủ với lòng mình, đó không thể là anh ấy được. Anh ấy đã chết từ lâu. Tôi đã tự tay đặt bia mộ cho anh ấy, đã đứng trước nấm mồ lạnh tanh ấy suốt ba ngày ba đêm cho đến khi ngất đi. Cảnh tượng ấy khắc sâu vào xương tủy tôi, như một vết sẹo không bao giờ lành. Vậy mà bây giờ, một người mang gương mặt ấy lại đứng trước cửa văn phòng của tôi, đúng vào lúc tôi vừa quyết định buông bỏ tất cả.
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi giấy cũ kỹ của phòng lưu trữ hòa lẫn với mùi ẩm mốc mơ hồ từ những tập tài liệu chưa từng được mở ra. Tôi cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh hơn bình thường, một thứ cảm xúc mà tôi tưởng đã chết cùng với kiếp trước.
Lâm Cẩn Thăng từng nói tôi hiểm độc, nói tôi tính toán từng bước. Anh ta nghĩ tôi mua cổ phần Mộng Tinh là để dồn ép người khác, nghĩ tôi là kẻ thủ đoạn không từ thủ đoạn. Như ông hiểu. Tôi đã tha cho Lý Tư Thuần và Tiểu Nhã, dù tôi có thể khiến họ mất hết tất cả chỉ bằng một cú điện thoại. Tôi đã thấy quá nhiều người phụ nữ đau khổ ở kiếp trước, những người bị cuộc đời vùi dập đến không còn sức để đứng dậy. Tôi không muốn trở thành kẻ giẫm lên người khác để sống sót.
Nghĩ đến đây, tôi mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào bức ảnh trên màn hình. Chàng trai ấy mặc áo sơ mi trắng đơn giản, cổ áo hơi nhăn, như thể vừa trải qua một chặng đường dài. Đôi mắt của anh ta — đôi mắt ấy — chính xác là đôi mắt của Chu Dư Sinh. Cùng một ánh nhìn lạnh lùng, cùng một sự xa cách như thể anh ta đang nhìn xuyên qua người đối diện.
“Chủ tịch Triệu,” tôi đọc lại tin nhắn của Lisa, “người này nó, à ,Chu Dư Sinh, người mà công chúa Vĩnh Ninh đang tìm.”
Công chúa Vĩnh Ninh. Cái tên ấy vang lên trong đầu tôi như một tiếng chuông xé toạc màn sương mù. Đó là danh hiệu mà tôi từng mang ở kiếp trước, cái danh hiệu gắn liền với những ngày tháng đau khổ nhất trong cuộc đời tôi. Và bây giờ, có người đang tìm tôi, tự xưng là Chu Dư Sinh.
Tôi cúi xuống nhìn tay mình — bàn tay vẫn còn nắm chặt chiếc điện thoại, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mức. Tôi đã xóa đi “Lưỡi cưa”, xóa đi chấp niệm kéo dài hai kiếp, xóa đi những gì còn sót lại của anh ấy trong thế giới này. Tôi đã nghĩ rằng mình có thể bước tiếp, rằng tôi đã đủ mạnh mẽ để đối mặt với cuộc đời mới.
Nhưng bây giờ, tôi đứng đây, trước cánh cửa phòng lưu trữ vừa khóa, và tôi không dám mở điện thoại để gọi lại cho Lisa. Tôi sợ những gì tôi sẽ nghe thấy. Tôi sợ rằng người đàn ông ấy thực sự là Chu Dư Sinh, và tôi lại phải đối mặt với nỗi đau mà tôi đã cố chôn vùi suốt bao năm qua.
Tôi ngước mắt lên nhìn trần nhà, cố kìm nén những giọt nước mắt đang trào dâng. Không, tôi không thể yếu đuối. Tôi đã sốc người, đã chứng kiến cái chết của những người tôi yêu thương nhất. Tôi đã học được rằng khóc lóc không giải quyết được gì, rằng chỉ có hành động mới thay đổi được số phận.
Tôi mở khóa điện thoại, gọi cho Lisa.
“Đưa vào phòng chờ,” tôi nói, giọng tôi bình thản đến mức chính tôi cũng phải ngạc nhiên. “Tôi sẽ xuống ngay.”
Rồi tôi tắt máy, nhìn vào màn hình tối đen phản chiếu gương mặt mình — một người phụ nữ trung niên với đôi mắt đã nhìn thấu quá nhiều đau khổ. Tôi tự hỏi, nếu người đàn ông kia thực sự là Chu Dư Sinh, liệu anh ấy có nhận ra tôi không? Liệu anh ấy có còn nhớ những gì đã xảy ra giữa chúng tôi không?
Hay tất cả chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, một trò đùa tàn nhẫn của số phận?
Tôi bước ra khỏi phòng lưu trữ. Tiếng giày cao gót vang lên trên nền đá hoa. Từng bước chân nặng nề như đeo đá. Hành lang dài vô tận, mỗi bước đi của tôi đều như kéo dài thời gian thêm một giây. Tôi muốn chạy, muốn lao xuống gấp tức, nhưng tôi cũng muốn quay đầu bỏ chạy, trốn tránh sự thật.
Khi tôi đến cửa phòng chờ, tôi dừng lại. Qua tấm kính trong suốt, tôi có thể thấy bóng dáng của chàng trai trẻ — anh ta ngồi trên ghế sofa, lưng thẳng, hai tay đặt trên đầu gối, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định. Anh ta trông thật trẻ, thật non nớt so với hình ảnh của Chu Dư Sinh trong ký ức tôi.
Tôi đẩy cửa bước vào. Anh ta ngước mắt lên nhìn tôi, và trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Đôi mắt ấy — chính xác là đôi mắt ấy — nhìn tôi với một sự quen thuộc đến đau lòng.
“Triệu tổng,” anh ta nói, giọng trầm ấm, “tôi là Chu Dư Sinh. Tôi biết điều này nghe có vẻ điên rồ, nhưng tôi đến từ một kiếp sống khác, và tôi đã tìm cô suốt mười năm.”