Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️

Tôi chưa bao giờ tin vào chữ “ngẫu nhiên” cho đến khi chính tay viết những dòng chữ lên tấm danh thiếp trắng tinh của Lisa vào buổi sáng hôm ấy. Nắng tháng chín chiếu xiên qua ô cửa kính lớn của phòng họp, hắt lên mặt bàn gỗ óc chó một vệt sáng dài như lưỡi dao. Tôi cầm bút, nét mực đen chạy đều trên mặt giấy cứng: “Có muốn thay đổi vị trí không?”. Chỉ bảy chữ, nhưng tôi biết Lisa đủ thông minh để hiểu. Cô ta đọc xong, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong không rõ ý tứ, rồi gật đầu thật nhẹ. Ở cái thế giới thượng lưu này, một cái gật đầu cũng đủ làm đảo lộn cả một ván cờ.

Lisa biết rõ hơn ai hết rằng Sở Nhất Minh sẽ không bao giờ chọn Khải Nhị. Cô ta đã nhìn thấy ánh mắt của hắn khi nhắc đến Mộng Tinh – thứ ánh mắt mà một người đàn ông chỉ dành cho thứ họ thực sự khao khát. Vậy nên khi tôi ngỏ ý, cô ta không hề do dự. Tôi cũng chẳng cần do dự. Trong cái ngành công nghiệp này, lòng trung thành chỉ là một món hàng có giá – và ai trả giá cao hơn, người đó thắng. Tôi đã trả cái giá ấy bằng một lời hứa suông, và Lisa đã móc câu.

Sau đó, mọi chuyện diễn ra đúng như tôi tính toán. Lisa, với bàn tay khéo léo của mình, đã sắp xếp để Lý Tư Thuần và Tiểu Nhã lọt vào buổi họp báo. Tôi đứng ở hàng ghế cuối, nhìn từ xa, thấy khuôn mặt Sở Nhất Minh tái mét khi nhận ra bóng dáng người phụ nữ năm nào. Cảm giác ấy thật tuyệt – như nhìn một con thú bị thương giãy chết trong lưới. Khi Lý Tư Thuần, với đôi mắt đẫm lệ, đứng trước ống kính và kể về nỗi thất vọng của mình, tôi biết rằng con bài cuối cùng đã được lật ngửa.

Tôi tìm gặp mẹ con họ thông qua Lisa, trong một quán cà phê nhỏ ở góc phố, nơi ánh đèn vàng mờ ảo và mùi hương cà phê rang xộc vào mũi như một thứ thuốc gây mê. Lý Tư Thuần ngồi trước mặt tôi, hai tay ôm chặt lấy ly nước nóng như thể đó là phao cứu. Đôi mắt đẹp của cô ấy sưng húp lên, đỏ hoe, trông chẳng khác gì hai quả óc chó ướt. Cô ấy nói, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vẻ kiên định:

“Triệu Miễn Ngữ, tôi không lừa chị, Tiểu Nhã thực sự là con gái của Nhất Minh!”

Tôi nhìn cô ấy, thấy rõ từng đường gân xanh trên cổ tay cô ấy đang căng lên vì lo lắng. Cô ấy cứ lặp đi lặp lại rằng mình đã ời Sùng Ninh, như thể muốn tự thuyết phục chính mình trước khi thuyết phục tôi. Tôi rót thêm một ly nước nóng, đặt nhẹ nhàng trước mặt cô ấy, rồi ngồi xuống ghế đối diện. Tôi nghiêng đầu, cười một cách lười nhác, cố tình kéo dài từng giây im lặng để cô ấy thêm phần bấn loạn.

“Lý Tư Thuần, Tiểu Nhã có đôi chút giống Nhất Minh, nhưng cô có dám chắc một trăm phần trăm rằng cô bé là con gái của Sở Nhất Minh không?”

Giọng tôi nhẹ bẫng như đang hỏi thăm thời tiết, nhưng từng chữ đều như mũi kim chích vào lòng tự trọng của cô ấy. Tôi biết câu hỏi này sẽ khiến cô ấy chao đảo. Tôi dám chắc rằng Lý Tư Thuần – dù có yêu thương Tiểu Nhã đến đâu – cũng không dám khẳng định chắc chắn. Bởi vì trong thâm tâm cô ấy luôn có một góc tối mà chính cô ấy cũng không dám đối diện.

Quả nhiên, Lý Tư Thuần không dám nhìn thẳng vào tôi. Đôi mắt cô ấy lảng tránh, đảo qua đảo lại trên mặt bàn như tìm kiếm một lối thoát. Hai tay cô ấy bấu chặt vào thành ly nước nóng, móng tay trắng bệch vì lực siết. Đôi môi tái nhợt, mím chặt lại, bị tôi hỏi đến mức không nói nên lời. Tôi nhìn cô ấy, và trong đầu tôi chợt hiện ra hình ảnh năm năm trước – cũng chính khuôn mặt ấy, cũng vẻ mặt lúng túng sợ hãi ấy, khi tôi tiễn cô ấy rời khỏi Sùng Ninh. Lúc ấy cô ấy cũng ôm một cái bụng bầu, cũng run rẩy, cũng không dám nhìn tôi.

Có những thứ, dù thời gian có trôi qua, cũng không bao giờ thay đổi.

Tôi chưa từng nghĩ rằng cái ngày nàng ta lẳng lặng đặt sính lễ xuống, rồi quay lưng rời khỏi Sùng Ninh, lại là do tôi đã nhìn thấu tất cả. Không phải vì gia tộc họ Lý bị uy hiếp, cũng chẳng phải vì nàng ta đột nhiên giác ngộ điều gì. Chỉ đơn giản là tôi đã biết – biết cái bí mật mà nàng ta giấu kín trong lòng bấy lâu nay, thứ mà nàng ta sẵn sàng đánh đổi cả danh dự để che đậy.

Tôi đặt tấm vé máy bay và tấm thẻ ngân hàng lên mặt bàn gỗ, mặt kính lạnh lẽo phản chiếu ánh mắt đầy toan tính của chính mình. Tôi nhìn thẳng vào nàng ta, giọng nói không nhanh không chậm:

“Lý Tư Thuần, cô hãy nghĩ cho Tiểu Nhã mà suy nghĩ kỹ. Hợp tác với tôi đi.”

Một khoảng lặng kéo dài, tôi thấy đôi vai nàng ta khẽ run lên, nhưng tôi vẫn tiếp tục, từng chữ rơi xuống như mũi dao găm vào lòng kiêu hãnh của nàng ta:

“Đừng ngốc nữa. Người đó không đáng đâu.”

Nghe đến đó, đôi mắt nàng ta lập tức đỏ hoe, nước mắt lăn dài trên gò má. Từng giọt nước mắt ấy rơi xuống, thấm vào tấm thảm dưới chân, để lại những vệt ướt sũng. Tôi biết nàng ta không ngờ rằng dù đã tốn bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu đêm trằn trọc để đi đến bước đường này, cuối cùng vẫn phải quay về vạch xuất phát, tay trắng, lòng tan nát.

Nhưng nàng ta còn lựa chọn nào khác sao? Tôi nhìn vào đôi mắt đẫm lệ ấy và tôi thấy rõ sự bất lực. Sau buổi họp báo hôm đó, Sở Nhất Minh chỉ vứt cho nàng ta vài chục nghìn tệ như một món bố thí, rồi tắt máy, không thèm nghe điện thoại của nàng ta thêm một lần nào nữa. Cùng lúc ấy, Lisa – trợ lý thân cận của tôi – thì thầm vào tai tôi rằng Sở Nhất Minh vừa đặt một chiếc nhẫn kim cương trị giá mười lăm triệu tệ, dành riêng cho tôi. Ánh kim cương lấp lánh dưới ánh đèn của cửa hàng sang trọng, và tôi biết đó là dấu chấm hết cho mọi hy vọng của nàng ta.

Nàng ta không thể đấu lại tôi. Không phải vì tôi giàu hơn, xinh đẹp hơn hay quyền thế hơn. Mà vì nàng ta vẫn còn có Tiểu Nhã – đứa con gái bé bỏng đang say ngủ ở phòng bên, hơi thở đều đều, khuôn mặt non nớt vô ưu. Tôi biết, vì đứa trẻ ấy, nàng ta sẽ chấp nhận thua cuộc, sẽ cúi đầu nhận lấy sự bố thí mà tôi đưa ra.

Đêm hôm ấy, dưới ánh đèn ngủ màu cam nhạt hắt ra từ phòng Tiểu Nhã, Lý Tư Thuần cuối cùng cũng đưa tay ra, những đầu ngón tay chạm vào tấm vé máy bay và tấm thẻ ngân hàng lạnh ngắt. Nàng ta ôm chặt con gái vào lòng, hôn lên trán đứa trẻ, rồi lặng lẽ thu xếp hành lý. Nàng ta sẽ đưa Tiểu Nhã ra nước ngoài, sống một cuộc đời xa lạ, mãi mãi không quay trở lại mảnh đất này nữa.

Trước khi cánh cửa khép lại, Lisa bước đến, đưa cho nàờ giấy ghi chú. Đó là những việc cuối cùng tôi nhờ nàng ta làm. Thứ nhất, gửi một tin nhắn – chỉ một dòng ngắn ngủi – đến một người nào đó. Và thứ hai, thay đổi mọi thông tin liên lạc, xóa sạch dấu vết, như thể nàng ta chưa từng tồn tại trong thế giới này.

Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần tôi chịu đựng đủ lâu, rốt cuộc sẽ nhìn thấy những gì tôi đã hy sinh. Nhưng tôi đã sai. Từ cái khoảnh khắc tôi tin vào cái gọi là chân tình của Sở Nhất Minh.

Sáng hôm ấy, khi ngón tay tôi lướt qua màn hình điện thoại, từng dòng tin nhắn hiện ra như những nhát dao cứa thẳng vào lồng ngực. Lý Tư Thuần đã tung lên mạng xã hội toàn bộ đoạn hội thoại giữa cô ta và Sở Nhất Minh. Cô ta không chỉ đăng trên một nền tảng mà còn đăng trên tất cả, cùng một nội dung, cùng một giờ. Video dài ba phút, kèm theo ảnh chụp màn hình, kể về việc Sở Nhất Minh bỏ rơi mẹ con cô ta suốt hai năm trời.

Tôi nhìn chăm chăm vào những dòng chữ mà Lý Tư Thuần công khai, cảm giác như có một bàn tay vô hình bóp chặt lấy trái tim tôi.

“Nhà họ Triệu không có ai tốt cả, bọn họ đều coi thường tôi. Tôi nhất định phải đưa Triệu Kiến Phong vào tù.”

Tôi đọc đi đọc lại câu ấy, mỗi lần đọc là một lần những ngón tay tôi run lên bần bật. Đây là giọng của Sở Nhất Minh, là cách nói chuyện của anh ta, từng chữ từng chữ quen thuộc đến mức tôi có thể nghe thấy âm điệu trong đầu.

“Tư Thuần, em không biết Triệu Miễn Ngữ ngu ngốc đến mức nào đâu. Cô ta còn tưởng anh thực sự bị vô sinh. Cô ta không biết báo cáo sức khỏe là giả.”

Tôi bật cười, nhưng tiếng cười khô khốc như tiếng giấy vụn bị xé toạc. Tôi nhớ lại cái ngày tôi đứng trước mặt bác sĩ, nước mắt lưng tròng khi nhận kết quả xét nghiệm. Tôi đã an ủi anh ta, đã nói rằng không sao đâu, dù không có con thì chúng ta vẫn có thể sống với nhau đến già. Tôi đã khóc vì thương anh ta, vì sợ anh ta tự ti, vì sẽ buồn. Hóa ra, tất cả chỉ là một vở kịch. Tôi là con hề duy nhất trên sân khấu ấy, diễn tròn vai mà không biết mình đang bị lừa.

“Tư Thuần, chỉ khi ở bên cảm thấy yên tâm. Đợi đến toàn nắm được Khải Nhị, anh sẽ đón em và Tiểu Nhã về Sùng Ninh.”

Khải Nhị. Công ty của ba tôi. Công ty mà tôi đã dùng tuổi thanh xuân, dùng cả danh dự và thể diện để giữ vững. Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống phố xá đông đúc bên dưới. Cả thế giới dường như đang quay cuồng, nhưng tôi lại cảm thấy mình đang đứng yên ở một nơi nào đó rất xa, rất lạnh.

Những đoạn hội thoại ấy đã phá vỡ hoàn toàn thế giới quan của cư dân mạng. Dư luận xoay chiều, đổ dồn về phía tôi. Một làn sóng phẫn nộ tràn qua các diễn đàn, qua từng bình luận, từng bài chia sẻ. Những người hôm qua còn chửi tôi là kẻ độc ác, hôm nay đã đồng loạt trích Sở Nhất Minh.

Ba tôi, người đang cần một khoản tiền bảo lãnh lên đến hàng tỷ để được trở về nhà, bỗng nhiên có cơ hội. Những kẻ trước đây đứng về phía Sở Nhất Minh, sợ bị liên lụy, vội vàng đồng ý cho tôi nộp trước một tỷ để đưa ba về. Họ sợ. Họ sợ cái mớ hỗn độn này sẽ kéo họ xuống vũng bùn cùng với Sở Nhất Minh.

Và Sở Nhất Minh, mất đi con át chủ bài cuối cùng, mất đi tất cả những gì anh ta từng nắm trong tay, đã chọn cách hạ mình nhận sai.

Anh ta gọi cho tôi. Giàn đặc, không còn vẻ kiêu ngạo ngày nào.

“Miễn Ngữ, anh xin lỗi. Là anh sai rồi.”

Tôi không trả lời. Tôi chỉ lắng nghe, lắng nghe cái giọng nói mà tôi từng yêu đến mức có thể chết vì nó, giờ đây vang lên như một tiếng vọng từ quá khứ đổ nát. Tôi cúp máy, nhìn ra ngoài trời. Mây đen kéo đến, báo hiệu một cơn mưa sắp đổ xuống. Và tôi biết cơn mưa này sẽ không thể rửa sạch được những vết thương mà anh ta đã khắc sâu vào tim tôi.

Tôi đã gặp vô số kiểu người trong đời, nhưng chưa ai vừa nói lời yêu lại vừa đạp ga mạnh đến thế. Tiếng động cơ gầm lên như một con thú bị thương, và tôi cảm nhận được từng cơn rung lắc truyền qua ghế da, len lỏi vào tận xương tủy. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ ràng cái cách mà thế giới này bóp méo tất cả: kẻ phản bội lại trở thành nạn nhân, và người làm tổn thương lại là kẻ đau khổ nhất.

Tôi chẳng nói gì, chỉ để tay mình nhẹ nhàng vuốt dọc sống lưng Sở Nhất Minh. Một cái, hai cái, cho đến khi tôi cảm thấy hơi thở của đầu đều đặn trở lại, như thể tôi là liều thuốc duy nhất có thể xoa dịu cơn cuồng nộ trong lồng ngực anh ta. Nhưng thực ra, tôi chỉ đang đếm từng giây trôi qua, chờ đợi điều tất yếu sẽ xảy ra.

Và nó đã xảy ra, đúng lúc tôi vỗ cái thứ ba.

Âm thanh chuông điện thoại xé toạc bầu không khí ấm áp giả tạo trong xe. Giọng của bố Sở Nhấên, lạc đi vì hoảng loạn, nhưng mỗi chữ đều rơi xuống như một nhát búa:

“Con mau đến đây ngay, kết quả xét nghiệm ADN nói Tiểu Nhã là con gái của con!”

Tôi thấy Sở Nhất Minh cứng đờ. Cả cơ thể anh ta, từ cái cầm chặt vô lăng đến cái cách cột sườn lại, đều nói lên một điều: anh ta không tin. Trong tôi, ánh mắt đầy do dự, như thể đang cầu xin tôi phủ nhận điều đó, như thể tôi có thể xóa sạch sự thật bằng một cái lắc đầu.

Nhưng tôi không làm thế.

Tôi chỉ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng như chưa từng có, và nhẹ nhàng nói: “Anh đi đi.”

Hai tiếng ấy, tôi thốt ra mà không hề do dự. Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, từ cái ngày tôi phát hiện ra sự thật về Lý Tư Thuần và Tiểu Nhã. Sở Nhất Minh tưởng rằng có thể dùng tình yêu để che đậy tội lỗi, tưởng rằng sự dịu dàng của tôi là thật. Nhưng tất cả những gì tôi làm, từng cái vuốt ve, từng câu nói ngọt ngào, đều là một màn kịch được dàn dựng tỉ mỉ.

Bởi vì trong lòng tôi, người đàn ông thực sự tồn tại – Tiêu Bằng – đang ngồi ngay hàng ghế trước, với ánh mắt sắc lạnh và tốc độ xe không ngừng tăng lên. Anh ta không cần phải nói gì, bởi vì hành động của anh ta đã là câu trả lời rõ ràng nhất. Và tôi, tôi chỉ là người đạo diễn cho vở kịch cuối cùng này.

Khi Sở Nhất Minh vẫn còn đứng đó, tay cầm điện thoại run rẩy, tôi nhẹ nhàng rút tay mình ra khỏi lưng anh ta. Tôi không còn cần phải an ủi ai nữa. Tôi chỉ cần nhìn về phía trước, nơi con đường đang mở ra, và mỉm cười với kết thúc mà tôi đã viết sẵn từ đầu.

Tôi bước xuống xe. Cánh cửa đóng lại sau lưng, phát ra một tiếng “rầm” khô khốc. Gió đêm thổi vào mặt tôi, mang theo mùi bụi đường và mồ hôi, nhưng trong đầu tôi vẫn còn in hằn hình ảnh đôi mắt đỏ ngầu của Tiêu Bằng qua kính chiếu hậu. Đôi mắt ấy như một vũng máu đông, âm ỉ và chết chóc. Tôi liếc nhìn sang bên ghế phụ, nơi từng tặng hắn vẫn nằm chói sáng trong ngăn cửa, lưỡi thép phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt. Tôi tự hỏi liệu có phải mình vừa đặt một quả bom hẹn giờ vào tay một kẻ mất hết tất cả hay không.

Tiêu Bằng đã nhẫn nhịn suốt năm năm qua. Hắn giả vờ là một người đàn ông hiền lành, cam chịu, nhưng tôi biết rõ, dưới lớp vỏ bọc ấy là một cơn sóng ngầm đang cuộn trào. Nếu hắn phát hiện ra rằng Tiểu Nhã, đứa bé mà hắn nuôi dưỡng bằng tất cả tình yêu thương suốt năm năm nay, thực ra là con của Sở Nhất Minh, thì chuyện gì sẽ xảy ra? Còn Sở Nhất Minh, gã ta vừa đuổi người phụ nữ mà Tiêu Bằng yêu nhất đi, lại còn thu hồi căn nhà và số tiền mà hắn đã dành dụm bấy lâu. Căm thù chồng chất lên nhau, một kẻ không còn gì để mất thì lý trí còn có thể kìm hãm được bản năng bao lâu? Tôi rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì tôi biết chắc chắn rằng sát ý đã nảy mầm trong lòng hắn từ lâu rồi.

Tôi nhớ lại lần đầu tiên tôi để ý đến Tiêu Bằng. Hồi ấy, tôi vô tình phát hiện ra Lý Tư Thuần, vị hôn thê của Sở Nhất Minh, vừa đính hôn với gã, vừa lén lút hẹn hò với một người đàn ông khác. Tôi chỉ nghĩ đó là một câu chuyện tình ái vụng trộm tầm thường, cho đến khi Lisa, cô bạn thân của tôi, buột miệng nói rằng Tiêu Bằng trông có vẻ như họ hàng xa của Lý Tư Thuần. Câu nói vô tình ấy như một mảnh ghép rơi đúng chỗ, khiến tôi bắt đầu dò xét. Tôi thuê người điều tra và kết quả khiến tôi chết lặng.

Hóa ra, Tiêu Bằng mới chính là người yêu thực sự của Lý Tư Thuần. Họ yêu nhau từ trước khi cô ta gặp Sở Nhất Minh. Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh họ đã từng hẹn hò dưới những tán cây rợp bóng mát, hay trên những con phố đông đúc. Năm năm trước, em trai của Tiêu Bằng lâm bệnh nặng, cần một số tiền lớn để mua thuốc cứu mạng. Lý Tư Thuần, vì muốn cứu người em trai ấy, đã đồng ý kết hôn với Sở Nhất Minh, dùng thân mình để lừa lấy số sính lễ kếch xù. Nhưng rồi, bởi vì sự xuất hiện đột ngột của tôi, mọi kế hoạch đổ vỡ. Cô ta buộc phải trả lại toàn bộ sính lễ, và em trai của Tiêu Bằng cũng qua đời ngay sau đó vì không có tiền mua thuốc. Cái chết ấy như một nhát dao cứa vào lòng cả hai người, để lại một vết sẹo không bao giờ lành. Giờ đây, khi tất cả sự thật sắp sửa bị phơi bày, tôi chỉ biết đứng nhìn mọi chuyện diễn ra như một vở kịch bi thảm, mà tôi là kẻ vô tình giật dây cho hồi kết.

Tôi vẫn nhớ cái ngày mẹ dắt tay Tiểu Nhã rời khỏi Sùng Ninh. Ba năm, tôi cứ ngỡ đó là ba năm hạnh phúc nhất đời mình. Tôi nhìn con bé lớn lên từng ngày, từng tiếng cười, từng bước đi chập chững. Nhưng rồi, khi khuôn mặt nó bắt đầu lộ rõ những đường nét quen thuộc ấy, tôi chợt nhận ra một sự thật đau đớn. Càng lớn, Tiểu Nhã càng giống Sở Nhất Minh. Tôi nhìn con bé mỗi ngày, lòng quặn thắt như có ai đó dùng dao cào xé từng thớ thịt. Cảm giác ấy, nó không phải là ghen tuông, cũng chẳng phải thù hận. Nó là sự thất vọng cùng cực, là nỗi nhục nhã khi nhìn thấy hình bóng của kẻ khác ngự trị trong chính máu thịt mình.

Tôi lao vào cờ bạc trực tuyến như một kẻ mất hồn. Những con số nhảy nhót trên màn hình, những tiếng chuông báo thắng thua, tất cả đều trở thành liều thuốc tê liệt tạm thời. Tôi đốt tiền như đốt giấy, nợ nần cứ thế chồng chất lên nhau. Đến khi bọn tín dụng đen đứng trước cửa nhà, tôi mới biết mình đã chìm sâu đến nhường nào. Vài triệu, con số ấy hiện ra trước mắt tôi như một vực thẳm không đáy.

Rồi, như một lẽ tất nhiên, tôi và Lý Tư Thuần lại nghĩ đến Sở Nhất Minh. Cô ta luôn có cách để lợi dụng mọi thứ, kể cả tôi. Lần này cũng vậy. Cô ta giới thiệu tôi vào làm cho Sở Nhất Minh, với cái giá phải trả là những thông tin nội bộ. Tôi không ngạc nhiên. Trong cái thế giới này, ai cũng là quân cờ, và tôi chỉ là một con tốt nằm gọn trong lòng bàn tay của kẻ khác. Nhờ những thông tin tôi cung cấp, Trình Kha đã sắp xếp một màn kịch hoàn hảo. Đúng thời điểm, đúng người, đúng chỗ. Cha của Trình Kha vào tù, Sở Nhất Minh trở mặt với cô ta. Mọi thứ trôi chảy như một vở kịch được dàn dựng công phu.

Nhưng tôi đã lầm. Tôi không ngờ Trình Kha lại có thể bình tĩnh đến thế. Cô ta giữ vững Khải Nhị, không hề nao núng. Cô ta còn rộng lượng tha thứ cho Sở Nhất Minh, keo lại chống lại Lý Tư Thuần. Điều đó khiến tôi hoảng sợ. Tôi bắt đầu thấy những mảnh ghép rời rạc đang dần khớp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, và tôi, ở một góc nào đó, chỉ là một kẻ ngốc nghếch đang bị dắt mũi.

Trong cơn hoang mang, tôi làm điều duy nhất tôi biết: tôi truyền cho Lý Tư Thuần những thôệch. Những thôính Trình Kha cố tình gieo rắc. Tôi tưởng mình đang điều khiển ván cờ, nhưng thực ra tôi chỉ là một con rồng ta. Buổi họp báo ấy, Sở Nhất Minh bị các nhà đầu tư ép đến đường cùng. Nhìn xuống, tôi thấy một niềm vui thích thoáng qua, nhưng rồi nó nhanh chóng tan biến khi tôi nhận ra mọi thứ đều đã được an bài. Sở Nhấại bên Trình Kha, như một con thiêu thân lao vào lửa.

Giờ nghĩ lại, tôi thấy mình thật nực cười. Trong mắt Sở Nhất Minh, trong mắt Trình Kha, tôi có lẽ chỉ là một cô tiểu thư giàu có ngây thơ, một con mồi béo bở để họ chặt chém. Nhưng tôi đâu có ngây thơ. Tôi chỉ là một kẻ tham lam, một kẻ yếu đuối, một kẻ đã đánh mất tất cả vì không thể chấp nhận sự thật. Tiểu Nhã càng lớn càng giống Sở Nhất Minh. Đó không phải lỗi của nó. Đó là lỗi của tôi, vì đã yêu một người phụ nữ mà trong lòng luôn có bóng hình kẻ khác.

Tôi từng nghĩ rằng mình sẽ chết trong căn phòng lạnh lẽo và ẩm mốc đó, nhưng khi mở mắt ra, tôi lại thấy mình đang nằm trên chiếc giường gấm thêu hoa mẫu đơn, ánh nắng chiếu lên trần nhà những vệt sáng vàng vọt. Cảnh tượng quen thuộc đến nỗi tôi suýt bật khóc – đây là phòng của tôi, là đêm trước ngày tôi gả vào phủ phò mã.

Tôi đưa tay lên sờ ngực mình, nơi vết thương chí mạng năm ấy từng rỉ máu. Da thịt lành lặn, không một vết sẹo. Trái tim đập dữ dội dưới lồng ngực, như thể nó vừa thoát khỏi lồng giam. Tôi nhắm mắt lại, để ký ức ùa về như thủy triều – cái chết của tôi, nụ cười của hắn, và những lời cuối cùng mà hắn nói với tôi khi tôi nằm trong vũng máu.

Chu Dư Sinh. Phò mã tương lai của tôi. Kẻ đã dùng chính đôi tay dịu dàng nhất để siết chặt lấy cổ họng tôi.

“Nhưng những kẻ săn mồi thực sự thường xuất hiện dưới hình dáng con mồi.”

Câu nói ấy văng vẳng trong đầu tôi, như một lời nguyền mà tôi đã tự tay khắc sâu vào tâm trí mình suốt những ngày tháng cuối cùng trước khi chết. Hắn đã dạy tôi điều đó bằng chính sinh mạng của tôi. Hắn giả vờ yếu đuối, giả vờ yêu tôi, giả vờ là con mồi ngoan ngoãn để rồi khi tôi buông lỏng cảnh giác, hắn lộ ra bộ mặt thật – nanh vuốt sắc bén của một con thú săn mồi lão luyện.

Tôi ngồi dậy, hai tay nắm chặt lấy ga giường. Mùi trầm hương thoang thoảng trong phòng, hòa lẫn với mùi hoa nhài ngoài vườn đêm. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng phân tử không khí len lỏi vào phổi mình. Sống rồi. Tôi đã sống lại. Và lần này, tôi sẽ không để mình bị lừa nữa.

Trong kiếp trước, tôi đã yêu hắn như yêu chính mạng sống của mình. Tôi tin tất cả những gì hắn nói, tin vào đôi mắt hồ mùa thu ấy, tin vào giọng nói trầm ấm thì thầm những lời ngọt ngào bên tai tôi. Tôi là một con mồi ngu ngốc, tự nguyện bước vào cạm bẫy mà hắn giăng ra, mỉm cười khi hắn từ từ kéo lưới thít chặt quanh người tôi.

Nhưng bây giờ thì khác rồi.

Tôi bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền đá lạnh. Mỗi bước đi đều vang lên tiếng động khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Tôi đến bên bàn trang điểm, nhìn vào gương đồng. Khuôn mặt trong gương trẻ trung, xinh đẹp, với đôi mắt sáng ngời của một thiếu nữ mười tám tuổi chưa từng biết đến đau khổ. Nhưng đôi mắt ấy bây giờ đã khác – chồi bóng tối của cái chết, sự lạnh lùng của một kẻ đã từng bước giữa hai thế giới.

Tôi mỉm cười. Nụ cười không chạm đến mắt.

“Phò mã đại nhân,” tôi thì thầm, giọng nhẹ như làn khói, “lần này, ai mới là con mồi đây?”

Cơn gió đêm thổi ra, làm ngọn nến chập chờn. Tôi quay người, nhặt chiếc áo choàng trên giá, khoác lên vai. Đã đến lúc chuẩn bị cho đám cưới rồi. Và lần này, tôi sẽ mang đến cho hắn một món quà cưới mà hắn không bao giờ ngờ tới.

Tôi bước ra ngoài hành lang. Tiếng bước chân vang vọng trong đêm tối. Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống sân, tạo nên những cái bóng dài ngoằn ngoèo như những ngón tay xương xẩu đang vươn ra. Tôi ngừng lại, ngước nhìn lên bầu trời đầy sao. Mỗi vì sao lấp lánh như một con mắt đang dõi theo tôi, chứng kiến sự tái sinh kỳ diệu này.

Tôi biết rằng từ giờ phút này, mọi thứ sẽ khác. Tôi không còn là nàng công chúa ngây thơ, mù quáng trong tình yêu nữa. Tôi đã chết một lần, và cái chết ấy đã tôi luyện tôi thành một thứ gì đó sắc bén hơn, nguy hiểm hơn.

Tôi vuốt nhẹ tà áo, mỉm cười trong bóng tối. Chu Dư Sinh, em đã trở về rồi đây. Và lần này, em sẽ là người dạy học về những kẻ săn mồi thực sự.

💡 Điểm nhấn chương này

Bước ngoặt tâm lý của nhân vật chính được khắc họa tuyệt diệu qua sự chuyển biến từ những hành động tính toán lạnh lùng đến những suy tư sâu thẳm về tái sinh và sự thay đổi bản thân. Cảnh tượng kết thúc với ánh trăng lạnh lẽo và những bóng xương xẩu tạo nên không khí hồi hộp đầy sức hút.

📖 Chương tiếp theo

Đám cưới sắp diễn ra sẽ trở thành chiến trường cuối cùng, nơi Chu Dư Sinh tiết lộ từng quân bài và kiểm chứng lòng trung thành của những người xung quanh.

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram