Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Người Đi Âm

Ngu Phi Sương đón nhận lời cầu xin đau thương

1086 từ

Tiếng khóc nức nở vỡ òa trong điện thoại khi tôi vừa nhấc máy. Một giọng phụ nữ già nua, đứt quãng vì nghẹn ngào, xé toạc sự yên tĩnh mệt mỏi trong việc làm của tôi. "Cô… cô là Ngu Phi Sương? Con trai tôi… nó mất rồi. Tôi cần cô đưa tôi đi gặp nó. Tôi biết hết quy tắc hai mươi vạn. Tôi không mặc cả đâu."

Lòng tôi chùng xuống. Một cái chết trẻ. Cảm giác quen thuộc ấy, cái cảm giác về một cuộc đời vụt tắt khi còn chưa kịp cháy hết mình, luôn khiến dạ dày tôi thắt lại. Tôi nhìn đôi bàn tay mình, các ngón tay vẫn còn hơi tê dại và lạnh giá sau lần "dẫn đường" vừa rồi. Cơ thể đang kêu gào sự nghỉ ngơi. Tôi thở dài, một hơi thở dài cố ý để người bên ấy.

"Bác hiểu là tốt rồi," tôi nói, giọng cố tình mệt mỏi và đầy vẻ do dự. "Nhưng duyên đến thì tôi nhận, duyên chưa tới thì tôi không thể ép. Tôi vừa xong việc, sức lực hao tổn quá nhiều, e là không đảm đương nổi chuyến đi này."

Tiếng nấc bên kia bỗng trở nên tuyệt vọng, thê thảm, như một con thú bị thương. "Xin cô… nó mới hai mươi sáu tuổi thôi. Đi đột ngột lắm, chẳng kịp nói một lời… Cô thương tôi, một bà già mất con, mà giúp tôi một lần này đi. Tôi van cô."

Mỗi tiếng nấc như những mũi kim đâm vào lương tri tôi. Sự mệt mỏi về thể xác và sự thôi thúc của đồng tiền đang giằng xé trong lòng. Rồi tôi nghĩ đến số tiền gấp đôi. Mùi vị ngọt ngào của nó dường như đã thoảng qua khứu giác, xua tan mọi nhọc nhằn. Tôi chậm rãi hạ giọng, như thể đang rất đắn đo.

"Thôi được… Tôi vốn cũng không nỡ lòng. Coi như là giúp người, tăng ca một bữa vậy."

Tôi ngừng lại đúng ba giây, để sự im lặng tạo nên áp lực. "Nhưng mà, giá cả… phải tính lại."

Không một chút ngập ngừng, giọng người phụ nữ lập tức vang lên, khô khốc và dứt khoát hẳn, như thể bà ta chỉ chờ có thế. "Bốn mươi vạn. Cô tới đây ngay bây giờ đi."

Một luồng hưng phấn bất ngờ xóa tan mọi cảm giác kiệt sức. Số tiền ấy, gấp đôi, tự tìm đến tận cửa. Tôi cảm thấy sức lực như ùa về, các đầu ngón tay ấm lên. Một nụ cười nhẹ nở trên môi tôi, dù chẳng ai nhìn thấy.

"Vậy bác gửi địa chỉ cho tôi," tôi nói, giọng đã trở nên nhẹ nhõm và chuyên nghiệp hẳn. Kiếm tiền mà có người còn sốt sắng trả gấp đôi thế này, từ chối thì thật là có tội với trời đất. Lại còn là một "khách hàng lớn" hiếm có.

Mặt nạ phẫu thuật bằng sáp ong nằm trong lòng bàn tay tôi vẫn còn hơi ấm của phòng điều hòa. Tôi nhìn nó, rồi lại nhìn ra cửa sổ nơi màn đêm đã buông xuống dày đặc. Tiếng chuông điện thoại vừa dứt, nhưng âm thanh của người phụ nữ khản đặc bên kia đầu dây vẫn còn vương vấn. Cô ấy đồng ý tất cả, chỉ cần tôi đến, chỉ cần đất của cô được ra đi trong vẻ ngoài nguyên vẹn. Lòng tôi chùng xuống một nhịp. Mười chín tuổi. Một cái tuổi mà người ta thường nghĩ đến những chuyến phiêu lưu, những rung động đầu đời, chứ không phải là cái lạnh vĩnh viễn của nhà xác.

Tôi thở dài, hơi thở làm mờ đi một chút mặt kính cửa sổ. Tích đức ư? Có lẽ vậy. Nhưng nhiều khi, tôi tự hỏi việc mình làm thực sự là vì người đã khuất, hay là để xoa dịu những người đang sống, những người không thể chịu đựng thêm một vết thương thị giác nào nữa trên nỗi đau mất mát của họ. Một cái chết thanh thản, không tai nạn, không biến dạng… đó là một ân huệ hiếm hoi. Tôi đã thấy quá nhiều những gương mặt không còn nguyên hình hài, và mỗi lần như vậy, công việc này lại trở nên nặng nề gấp bội. Đôi tay lành nghề của tôi có thể khôi phục nhiều thứ, nhưng không thể khôi phục lại sự sống, cũng khó lòng hàn gắn trọn vẹn nỗi đau trong mắt người thân.

Điện thoại lại rung lên, lần này là cuộc gọi video từ cô bạn thân. Tôi biết rõ cái vẻ mặt háo hức pha lẫn hăm dọa của cô ấy lúc này sẽ như thế nào. Tôi tắt máy, không do dự. Sự lựa chọn này chẳng có gì để bàn cãi. Giữa một buổi tối đối diện với trai Hàn và một buổi tối đối diện với cái chết của một đứa trẻ, thì cái sau dường như kéo tôi đi bằng một sợi dây trách nhiệm vô hình mà chắc chắn hơn nhiều.

Tin nhắn thoại của cô ấy dội đến, giọng nói the thé xuyên qua lớp loa: “Ngu Phi Sương! Cậu dám hủy hẹn với tôi sau nửa tháng chờ đợi ư? Nhóm múa đó chỉ lưu diễn ba ngày thôi, hôm nay là đêm cuối! Tôi không quan tâm đâu, cậu phải có mặt, không thì tôi xách dép đến nhà cậu ngay bây giờ!”

Tôi có thể tưởng tượng rõ mồn một cảnh cô ấy nhảy cẫng lên, mái tóc xoăn, đôi mắt to tròn đang nảy lửa. Một biểu tượng cảm xúc hình con dao dẫm, nhấn mạnh thêm cho lời đe dọa. Một nụ cười mệt mỏi nở trên môi tôi. Bạn bè, những ràng buộc ấm áp của thế giới người đang sống. Thật tốt khi cô ấy vẫn còn có thể tức giận vì những chuyện như thế này.

Tôi nhắn lại, những ngón tay gõ phím nhanh và dứt khoát: “Tôi đang giúp cậu tiết kiệm một khoản đấy, ngoan nào, cậu cứ tự đi đi. Tối nay tôi có ‘suất’ miễn phí rồi.” Chữ “suất miễn phí” tôi để trong ngoặc kép, một thuật ngữ lạnh lùng mà chỉ tôi và công việc của mình hiểu. Nó chẳng liên quan gì đến tiền bạc, mà liên quan đến một lời cầu xin, một số phận và một đêm làm việc.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả xây dựng nhân vật Ngu Phi Sương qua những chi tiết tâm lý tinh tế: sự mệt mỏi kéo dài, mâu thuẫn giữa đồng tiền và lương tâm, và niềm vui bất ngờ khi bạn bè vẫn còn tức giận vì những điều bình thường. Đó là sự cân bằng giữa thế giới tối và ánh sáng của con người thực.

📖 Chương tiếp theo

Trên đường đưa linh hồn người chết tới nơi an tịnh, Ngu Phi Sương bất ngờ gặp phải một nữ y tá đêm trong tình cảnh nguy hiểm không lường trước.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord