Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Người Thừa Số Còn Lại

Phát Hiện Kinh Hoàng

2879 từ

Căn phòng thí nghiệm nhỏ hẹp chìm trong thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo từ dãy đèn huỳnh quang chết chóc. Lâm Uyển Nhi ngồi bất động trước kính hiển vi điện tử, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhìn chăm chăm vào mẫu máu vừa được chiết xuất từ tĩnh mạch cổ tay trái. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào khoang mũi, hòa lẫn với vị tanh kim loại của máu khô còn vương trên đầu ngón tay cô. Cả cơ thể cô run lên, không phải vì lạnh, mà vì thứ cô vừa nhìn thấy qua ống kính.

Các tế bào máu của cô đang tự biến đổi.

Chúng không còn là những đĩa tròn lõm hai mặt bình thường nữa. Từng tế bào một đang kéo dài ra, hình thành những sợi tơ mảnh như mạng nhện, đan xen vào nhau thành một cấu trúc lưới phức tạp. Ở trung tâm mỗi cụm tế bào, một nhân mới đang hình thành, phát ra thứ ánh sáng xanh lục yếu ớt, nhấp nháy theo từng nhịp đập của tim cô.

“Không thể nào…”

Giọng cô khàn đặc, khô khốc như giấy ráp. Cô đưa bàn tay lên vuốt mặt, cảm nhận làn da nóng bừng dưới lòng bàn tay. Cơn sốt nhẹ đã hành hạ cô suốt ba ngày qua, nhưng cô nghĩ đó chỉ là phản ứng miễn dịô tình tiếp xúc với một mẫu bệnh phẩm nhiễm virus. Cô là một nhà di truyền học hàng đầu, người đã dành mười năm cuộc đời để nghiên cứu cấu trúc gene của loại virus đã hủy diệt nền văn minh nhân loại. Cô biết rõ mọi dấu hiệu nhiễm bệnh, mọi giai đoạn biến đổi của tế bào dưới tác động của mầm bệnh.

Nhưng thứ cô đang thấy không nằm trong bất kỳ tài liệu khoa học nào.

Cô với tay lấy một ống nghiệm thủy tinh sạch, đặt lên bàn, rồi cẩn thận đưa đầu kim tiêm vào tĩnh mạch cổ tay phải. Máu đỏ thẫm chảy vào ống, nhưếp xúc với không khí, nó bắt đầu chuyển màu. Lớp máu bên ngoài chuyển sang màu xanh lục nhạt, phát ra những bọt khí li ti nổi lên mặt chất lỏng. Cô nhanh chóng đậy nắp ống nghiệm, lắc nhẹ. Dưới ánh đèn, chất lỏng bên trong phát quang, óng ánh như một viên ngọc lục bảo sống động.

Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, chảy dọc theo sống mũi, nhỏ giọt xuống mặt kính hiển vi. Cô lau vội, nhưng tay cô run đến nỗi suýt làm rơi lam kính.

“Mình đang biến đổi,” cô thì thào, như thể nói to lên sẽ khiến sự thật đó trở nên hiển nhiên hơn. “Cơ thể mình… đang trở thành một thứ gì đó mới.”

Cô ngả người ra ghế, nhắm mắt. Ký ức về ba tháng trước ùa về như một cơn lũ. Cô đang làm việc trong phòng thí nghiệm cấp bốn của tổ chức Khôi Phục, khu vực cáàn nhất còn sót lại ở Đông Nam Á. Đêm đó, một vụ nổ lớn làm rung chuyển cả tòa nhà. Hệ thống cửa kín bị phá hủy, khí gas nhiễm virus tràn vào phòng. Cô nhớ mình đã kịp đeo mặt nạ phòng độc, nhưng một vết xước trên ống dẫn khí đã khiến cô hít phải một lượng nhỏ khí độc trước khi kịp chạy thoát.

Cô đã tự cáòng riêng suốt hai tuần. Không có triệu chứng nào xuất hiện. Các xét nghiệm đều âm tính. Cô nghĩ mình đã thoát. Nhưng sự thật lại tàn nhẫn hơn nhiều.

Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào ống nghiệm đang phát sáng trên bàn. Ánh sáng xanh lục đó, cấu trúc tế bào đó… Không phải virus thông thường. Đây là một dạng đột biến di truyền chưa từng được ghi nhận. Các tế bào của cô không bị phá hủy, chúng đang tự tái cấu trúc. Chúng đang học cách thích nghi, cách sinh tồn, cách trở thành một sinh vật hoàn toàn khác.

Cô đứng dậy, đi đến tủ lạnh bảo quản mẫu. Cánh tay cô chạm vào tay nắm, và cô giật mình. Da tay cô ấm hơn bình thường, ấm đến mức có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lòng bàn tay. Cô mở tủ, lấy ra một lọ huyết thanh thử nghiệm mà cô đã điều chế từ tuần trước. Đó là một loại thuốc ức chế tạm thời dành cho những người mới nhiễm bệnh. Cô rút một liều, tiêm vào cánh tay.

Cảm giác lạnh buốt của kim loại xuyên qua da. Cô đợi.

Một phút.

Hai phút.

Không có gì thay đổi.

Cô nhìn vào kính hiển vi lần nữa. Các tế bào vẫn tiếp tục biến đổi, không hề bị ảnh hưởng bởi huyết thanh. Thậm chí, chúng dường như còn phát triển nhanh hơn, như thể huyết thanh là thức ăn kích thích sự tăng trưởng của chúng.

“Chết tiệt!”

Cô đập tay xuống bàn, làm rơi cả chồng giấy tờ. Tiếng động vang lên trong căn phòng yên tĩnh, át đi tiếên tục của máy điều hòa không khí đã cũ. Cô cúi xuống nhặt giấy tờ, và khi ngẩng lên, cô nhìn thấy khuôn mặt mình phản chiếu trong tấm kính đen của màn hình máy tính.

Đôi mắt cô đang phát sáng.

Một tia sáng xanh lục mờ nhạt lóe lên trong đồng tử rồi biến mất. Cô dụi mắt, nghĩ rằng mình đang ảo giác. Nhưng khi cô nhìn lại, đôi mắt cô trở lại bình thường, chỉ có quầng thâm mệt mỏi dưới mí mắt là còn đọng lại.

“Mình cần phải đi,” cô nói với chính mình, giọng run rẩy. “Mình không thể ở lại đây. Nếu tổ chức phát hiện…”

Cô không dám nghĩ tiếp. Tổ chức Khôi Phục săn lùng tất cả những người có dấu hiệu đột biến. Họ không quan tâm bạn là ai, bạn đã cống hiến bao nhiêu cho nhân loại. Một khi bị phát hiện có biến dị, bạn sẽ trở thành mẫu thí nghiệm, một con chuột bạch trong lồng kính. Cô đã chứng kiến điều đó. Cô đã từng là người đứng sau kính hiển vi, quan sát những người bị bắt về, ghi chép lại sự biến đổi của họ từng giây từng phút.

Bây giờ, cô là người ở phía bên kia tấm kính.

Cô lao vào phòng ngủ nhỏ bên cạnh phòng thí nghiệm, mở tủ quần áo. Cô không mang nhiều đồ. Một ba lô đã được chuẩn bị sẵn từ nhiều tháng trước, phòng cho trường hợp khẩn cấp. Bên trong có vài bộ quần áo, một hộp lương khô, nước uống, một bộ dụng cụ y tế, và một khẩu súng ngắn. Cô nhặt ba lô lên, quàng qua vai.

Trước khi rời đi, cô quay lại bàn làm việc. Cô nhìn ống nghiệm phát sáng, nhìn những ghi chép của mình. Cô không thể mang tất cả đi được. Nhưng cô cũng không thể để lại thứ gì có thể giúp tổ chức truy tìm cô. Cô nhặt bật lửa lên, châm lửa đốt chồng giấy tờ. Ngọn lửa bùng lên, nuốt chửng những dòng chữ ghi lại quá trình biến đổi của cô. Khói đen cuộn lên trần nhà, mùi giấy cháy hòa lẫn với mùi khử trùng tạo nên một thứ mùi khó chịu, gợi nhớ đến những xác chết bị thiêu trong các khu vực cách ly.

Cô mở cửa phòng, bước ra hành lang.

Hành lang vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân của cô vọng lại trên nền gạch men lạnh lẽo. Đèn hành lang đã hỏng từ lâu, chỉ còn vài bóng đèn khẩn cấp phát ra thứ ánh sáng đỏ mờ ảo, khiến mọi vật trông như chìm trong biển máu loãng. Cô đi nhanh về phía cầu thang bộ, tránh thang máy vì tiếng ồn của nó có thể thu hút sự chú ý.

Khi cô đến gần cửa thoát hiểm, cô nghe thấy tiếng động.

Tiếng bước chân.

Nhiều bước chân.

Cô đứng sững lại, nín thở. Tiếng bước chân vang lên từ phía dưới cầu thang, đều đặn, kỷ luật. Đó không phải bước chân của những người sống sót hoảng loạn. Đó là bước chân của lính canh, của những kẻ được huấn luyện bài bản.

Cô lùi lại, rón rén trở về phía cuối hành lang. Có một lối thoát khác, một cửa sổ dẫn xuống mái hiên của tầng dưới. Cô mở cửa sổ, gió đêm lạnh buốt ùa vào, thổi tung mái tóc rối bù của cô. Cô trèo ra ngoài, bám vào mép cửa sổ, rồi nhẹ nhàng nhảy xuống mái hiên bê tông.

Mái hiên trơn trượt vì sương đêm. Cô loạng choạng, suýt ngã, nhưng kịp vịn vào một ống thoát nước. Cô nhìn xuống dưới.

Và trái tim cô như ngừng đập.

Bên dưới, xung quanh tòa nhà, hàng chục bóng đen đang di chuyển. Chúng mang theo đèn pin, ánh sáng trắng xóa quét qua quét lại các góc tối. Một số người mặc áo giáp chống đạn, tay cầm súng trường. Một số kháồng sắt và dây xích, những dụng cụ dùng để bắt giữ người đột biến.

Cô nhìn thấy một chiếc xe bọc thép đỗ trước cửa chính tòa nhà. Trên nóc xe, một người đàn ông đứng đó, bất động như một bức tượng. Hắn mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, cổ áo dựng đứng che kín nửa dưới khuôn mặt. Đôi mắt hắn sắc lạnh như lưỡi dao, nhìn thẳng lên phía cô.

Cô không nhìn rõ mặt hắn, nhưng cô biết hắn là ai.

Hoàng Minh Quân.

Tên thợ săn khét tiếng nhất của tổ chức Khôi Phục. Hắn được giao nhiệm vụ truy bắt những mục tiêu nguy hiểm nhất, những người có biến dị đặc biệt. Người ta đồn rằng hắn chưa bao giờ thất bại, rằng hắn có thể ngửi thấy mùi của người đột biến từ xa hàng cây số.

Cô lùi vào bóng tối, cố gắng kiểm soát hơi thở của mình. Tim cô đập mạnh đến nỗi cô sợ hắn có thể nghe thấy. Cô nhìn quanh, tìm đường thoát. Phía bên trái có một thang thoát hiểm bằng sắt, nhưng nó đã rỉ sét, và mỗi bước đi trên đó sẽ tạo ra tiếng động lớn. Phía bên phải là một khoảng trống, không có chỗ để bám.

Cô quyết định. Cô sẽ nhảy xuống mái hiên của tầng dưới, rồi từ đó leo xuống con hẻm nhỏ phía sau tòa nhà. Đó là con đường duy nhất.

Cô bắt đầu di chuyển, lặng lẽ như một con mèo. Nhưng khi cô vừa đặt chân lên mép mái hiên, một viên gạch mục dưới chân cô vỡ vụn. Tiếng động vang lên trong đêm yên tĩnh, rõ ràng như một tiếng súng.

“Ở trên đó!”

Tiếng hét vang lên từ bên dưới. Ánh đèn pin đồng loạt chiếu lên phía cô. Cô bị mù tạm thời, nhưng cô không dừng lại. Cô nhảy.

Cơ thể cô lao xuống khoảng không. Cô cảm nhận được gió rít bên tai, cảm nhận được sự nóng bừng trong lồng ngựô đập loạn nhịp. Cô tiếp đất bằng hai chân, lăn một vòng để giảm xung lực. Đầu gối cô đau nhói, nhưng cô không có thời gian để quan tâm.

Cô đứng dậy và chạy.

Cô chạy dọẻm tối, bỏ qua những tiếng la hét và tiếng bước chân đang đến gần từ phía sau. Cô rẽ trái, rẽ phải, lao qua những đống rác và mảnh vỡ của thế giới cũ. Con hẻm ngày càng hẹp, cuối cùng dẫn đến một bức tường gạch cao.

Ngõ cụt.

Cô quay lại, thở hổn hển. Những kẻ săn lùng đã chặn lối vào con hẻm. Đèn pin của chúng chiếu thẳng vào mặt cô, khiến cô phải đưa tay lên che mắt. Cô nghe thấy tiếng súng lên đạn, tiếng kim loại va chạm vào nhau.

“Lâm Uyển Nhi,” một giọng nói vang lên từ phía sau ánh đèn. Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng, không chút cảm xúc. “Cô không thể trốn thoát. Hãy đi với chúng tôi một cách bình tĩnh. Tôi sẽ không làm cô đau.”

Cô nhận ra giọng nói đó. Hoàng Minh Quân.

Cô không trả lời. Cô nhìn quanh, tìm kiếm một lối thoát. Bức tường gạch cao khoảng bốn mét, có những chỗ lồi lõm có thể bám vào. Cô có thể trèo lên, nếu cô đủ nhanh.

Nhưng cô biết, ngay cả khi cô trèo lên được, những kẻ săn lùng sẽ bắn cô. Họ sẽ bắn vào chân, vào tay, bất cứ chỗ nào để khiến cô không thể chạy thoát.

“Cô đang lãng phí thời gian,” giọng Minh Quân lại vang lên, gần hơn. “Tôi biết cô đang nghĩ gì. Đừng làm điều gì dại dột.”

Cô nghiến răng. Cô không thể để chúng bắt mình. Cô sẽ không trở thành một mẫu thí nghiệm, không phải sau tất cả những gì cô đã thấy.

Cô đưa tay vào túi áo, rút ra một ống tiêm nhỏ. Bên trong là một chất lỏng màu xanh đậm, phát ra ánh sáng yếu ớt. Đó là một liều huyết thanh thử nghiệm mà cô đã bí mật phát triển, một thứ có thể tạm thời tăng cường sức mạnh thể chất. Cô chưa bao giờ thử nghiệm nó, chưa bao giờ có cơ hội.

Bây giờ là lúc.

Cô cắm ống tiêm vào cổ, bấm pít-tông. Chất lỏng lạnh buốt tràn vào tĩnh mạch, lan tỏa khắp cơ thể. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt cô. Cô rên lên, quỳ xuống, hai tay ôm lấy đầu.

“Bắt cô ta!” Minh Quân ra lệnh.

Những kẻ săn lùng lao về phía cô.

Nhưng rồi, một điều kỳ lạ xảy ra.

Cơ thể cô nóng lên, nóng đến mức cô có thể cảm nhận được làn da mình đang bốc hơi. Đôi mắt cô mở to, đồng tử co lại thành một chấm nhỏ, rồi giãn ra, phát ra thứ ánh sáng xanh lục chói lòa.

Cô đứng dậy.

Cô cảm thấy sức mạnh đang trào dâng trong cơ thể, một sức mạnh mà cô chưa từng biết đến. Cô nhìn vào những kẻ săn lùng đang lao tới, và cô thấy mọi chuyển động của chúng chậm lại, như thể thời gian đang trô-rô.

Cô né tránh cú tóm đầu tiên, xoay người, đấm thẳng vào mặt kẻ đó. Nắm đấm của cô va chạm với xương hàm của hắn, và cô nghe thấy tiếng xương vỡ. Kẻ đó ngã vật ra, bất động.

Cô tiếp tục. Một cú đá vào bụng kẻ thứ hai, một cú quật ngã kẻ thứ ba. Cơ thể cô di chuyển với tốc độ và sự chính xác mà cô chưa bao giờ có. Cô không còn là Lâm Uyển Nhi, nhà di truyền học yếu đuối nữa. Cô là một thứ gì đó khác, một thứ gì đó mới.

Nhưng sức mạnh đó không kéo dài.

Cô cảm thấy cơ thể mình đang kiệt sức, như thể sự biến đổi đang đốt cháy năng lượng của cô với tốc độ chóng mặt. Đầu cô quay cuồng, mắt cô hoa lên. Cô loạng choạng, suýt ngã.

“Đừng để cô ta chạy thoát!” Minh Quân hét lên.

Cô nhìn thấy hắn tiến về phía mình, tay cầm một khẩu súng điện. Đôi mắt hắn lạnh lùng, vô cảm, như thể hắn đang nhìn một con vật bị thương.

Cô không thể chiến đấu nữa.

Cô quay lại, chạy về phía bức tường. Cô nhảy lên, bám vào một khe hở giữa các viên gạch. Cô trèo, bằng tất cả sức lực còn lại. Móng tay cô rách toạc, máu chảy ra, nhưng cô không cảm thấy đau. Cô chỉ cảm thấy sự sống còn đang thúc giục cô tiến lên.

Cô leo lên đỉnh tường. Cô nhìn xuống.

Bên dưới, trong bóng tối, Hoàng Minh Quân đang nhìn cô. Ánh mắt hắn lạnh lùng, nhưng ẩn sâu bên trong là một tia tò mò, một sự thích thú.

“Cô thú vị đấy, Lâm Uyển Nhi,” hắn nói, giọng nhẹ nhàng đến mức cô phải tập trung mới nghe thấy. “Nhưng cuộc chơi vẫn chưa kết thúc đâu.”

Cô không trả lời. Cô nhảy xuống phía bên kia bức tường, lao vào màn đêm.

Phía sau cô, tiếng còi báo động vang lên, xé toạc sự yên tĩnh của thành phố đổ nát. Phía trước cô, những ánh đèn le lói của khu ổ chuột đang chờ đón cô.

Cô chạy, không ngừng chạy, để lại đằng sau tất cả những gì cô từng biết. Cô là một kẻ đột biến, một món hàng bị săn lùng, một người thừa trong thế giới mạt thế này.

Nhưng cô vẫn còn sống.

Và cô sẽ chiến đấu để giữ lấy sự sống đó, bằng bất cứ giá nào.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả dệt nên không khí kinh dị bằng chi tiết sinh học chân thực kết hợp với tâm lý hoảng loạn nhân vật, đồng thời xây dựng nhân vật chính với sức mạnh tiềm ẩn chưa được khai phá – hứa hẹn một hành trình sinh tồn đầy căng thẳng và biến số.

📖 Chương tiếp theo

Chạy trốn trong thành phố hoang tàn, Lâm Uyển Nhi sẽ gặp gỡ những người như cô hay những lực lượng khác có mục đích với cô?

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord