Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Người Thừa Số Còn Lại

Bước Ngoặt Đầu Tiên

3031 từ

Mùi máu tanh hòa lẫn với mùi hóa chất khử trùng xộc thẳng vào khoang mũi. Lâm Uyển Nhi nín thở, lưng áp sát vào bức tường bê tông lạnh lẽo, lắng nghe tiếng bước chân đều đặn vang lên từ hành lang bên ngoài. Chúng đang đến gần. Cô có thể nghe thấy tiếng kim loại va chạm khô khốc, tiếng hít thở nặng nhọc qua lớp mặt nạ phòng độc.

Ba tháng. Ba tháng kể từ ngày cô bị mắc kẹt trong làn sóng virus đầu tiên, ba tháng cô tưởng mình đã may mắn thoát khỏi sự biến đổi. Nhưng sự thật còn tàn khốc hơn bất kỳ cơn ác mộng nào.

Những tế bào máu đang nhảy múa dưới kính hiểòng thí nghiệm nhỏ của cô vẫn hiện rõ trong tâm trí. Cấu trúc xoắn kép bắt đầu phát sáng một màu xanh lục quái dị, tự tách ra và tái tổ hợp theo một cách mà cô chưa từng thấy trong bất kỳ tài liệu di truyền học nào. Chúng không phải là virus, không phải là vi khuẩn, không phải là bất kỳ dạng sống nào mà nhân loại từng biết đến.

Cô đang trở thành một thứ gì đó hoàn toàn mới.

Tiếng đập cửa vang lên từ tầng dưới làm cô giật bắn. Lâm Uyển Nhi đưa tay lên siết chặt ống tiêm trong túi áo khoác trắng. Trong đó là năm mililit huyết thanh thử nghiệm mà cô vừa pha chế từ các hóa chất có sẵn trong phòng thí nghiệm. Một công thức vội vã, dựa trên lý thuyết ức chế enzyme mà cô từng nghiên cứu từ thời đại học. Cô không biết nó có hiệu quả hay không, nhưng cô không có lựa chọn nào khác.

Cô chạy vào phòng hóa chất, ở tủ thuốc. Những lọ thuốc thử xếp ngay ngắn trên kệ, ánh sáng đèn huỳnh quang yếu ớt chiếu lên chúng những vệt sáng xanh xám. Cô nhanh chóng lấy ra lọ chất ức chế kinase cuối cùng còn sót lại, hòa trộn với dung dịch đệm và một ít glucoza. Mỗi thao tác đều phải chính xác, mỗi mililit đều phải đúng tỷ lệ, nhưng thời gian không cho phép cô kiểm tra lại.

Một tiếng động lớn vang lên từ cửa chính. Chúng đã phá được khóa.

Giọng nói khàn đặc vọóng thanh từ bên ngoài: “Lâm Uyển Nhi, cô đang bị bao vây. Ra ngoài vớơ lên. Tổ chức Khôi Phục chỉ muốn hỏi cô vài câu hỏi về mẫu máu của cô.”

Hỏi vài câu hỏi? Lâm Uyển Nhi cười nhạt. Cô biết tổ chức Khôi Phục quá rõ. Những người bị đưa vào trung tâm nghiên cứu của họ hiếm khi trở ra với một cơ thể nguyên vẹn. Họ sẽ mổ cô ra, tách từng tế bào, phân tích từng gen để tìm ra bí mật của sự đột biến này. Và khi họ có được thứ họ muốn, cô sẽ trở thành một xác chết vô danh trong hầm thí nghiệm.

Cô cắn chặt môi, rút ống tiêm ra khỏi túi. Mũi kim lạnh lẽo chạm vào da thịt, tìm kiếm tĩnh mạch dưới lớp da mỏng. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, và đâm kim vào.

Cảm giác đau nhói lan từ cánh tay lên vai, nhưng cô không dừng lại. Cô từ từ đẩy pít-tông, cảm nhận chất lỏng lạnh tanh chảy vào trong mạch máu. Mỗi giọt huyết thanh đi vào cơ thể mang theo một hy vọà một nỗi sợ hãi vô hình. Cô không biết chất này có giết chết mình hay không, nhưng cô biết chắc một điều: ở lại đây, cô chắc chắn sẽ chết.

Vài giây sau, cơn sốt bắt đầu. Một làn sóng nhiệt lan tỏa từ trong lồng ngực ra khắp cơ thể, làm mồ hôi túa ra trên trán cô. Cô cảm thấy các cơ bắp co thắt lại, xương cốt kêu răng rắc như thể có một bàn tay vô hình đang bóp chặt chúng. Nhưng rồi, từ từ, cơn đau dịu đi. Cô nhìn xuống cánh tay mình: những đường gân xanh đang dần biến mất, trở lại màu da bình thường.

Nó có tác dụng. Ít nhất là tạm thời.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngay ngoài cửa phòng. Lâm Uyển Nhi nhìn quanh, mắt cô dừng lại ở ống thông gió trên trần nhà. Cô kéo một chiếc ghế, leo lên, dùng tay đẩy tấm lưới sắt ra. Không gian bên trong tối om, hẹp đến ngột thở, nhưng đó là lối thoát duy nhất.

Cô chui vào, kéo tấm lưới lại đúng lúc cánh cửa phòng bị đạp tung. Ánh đèn pin chiếu xuyêở, rọi thẳng vào bức tường đối diện. Lâm Uyển Nhi nín thở, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào. Cô có thể nghe thấy tiếng lục tung các ngăn kéo, tiếng đập vỡ kính, tiếng chửi rủa bằng một thứ ngôn ngữ thô tục.

“Không có ai ở đây,” một giọng nói vọng lên. “Phòng thí nghiệm trống rỗng.”

“Kiểm tra lại đi,” giọng khác cáu kỉnh. “Lão Hoàng sẽ không vui nếu chúng ta về không.”

Nhưng rồi, một giọng nói trầm ổn hơn vang lên, mang theo sự lạnh lùng khiến mọi âặt: “Cô ta đã chạy thoát qua ống thông gió. Nó vừa được mở. Truy theo.”

Đó là Hoàng Minh Quân. Lâm Uyển Nhi nhậọng nói của tên săn người khét tiếng nhất tổ chức. Cô đã từng thấy ảnh chụp của hắn trong các báo cáo: khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt luôn nheo lại như một con thú săn mồi, và một vết sẹo dài chạy từ thái dương xuống tận cằm. Hắn không chỉ là một tay sai, hắn là một cỗ máy giết người được đào tạo bài bản.

Cô phải đi nhanh hơn.

Bò trong ống thông gió là một cực hình. Không gian chật hẹp, không khí ngột ngạt, bụi bẩn bám đầy vào tóc và da thịt cô. Nhưng cô không dám dừng lại. Cô có thể nghe thấy tiếng bước chân của họ từ bên dưới, tiếng họ leo cầu thang, tiếng họ lùng sục từng góc phòng.

Rẽ trái, rồi rẽ phải, rồi lại rẽ trái. Cô cố gắng nhớ lại bản đồ của tòa nhà từ những lần bảo trì hệ thống. Ống thông gió dẫn xuống tầng hầm, nơi có lối thoát ra bãi đỗ xe ngầm. Nếu cô có thể đến đó, tìm được một chiếc xe, cô có thể chạy thoát.

Nhưng đột nhiên, cơ thể cô bắt đầu nóng lên trở lại. Cơn sốt quay trở lại, mạnh mẽ hơn trước. Lâm Uyển Nhi cảm thấy mắt mình hoa lên, tay chân run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra trên lưng. Huyết thanh không thể kéo dài được bao lâu. Cô cần tìm một nơi an toàn để nghỉ ngơi, để tính toán lại.

Cô ráng sức đẩy tấm lưới thông gió ở cuối đường hầm. Nó kêu lên một tiếng rít chói tai trước khi rơi xuống nền xi măng. Lâm Uyển Nhi thò đầu ra, nhìn xuống. Một hành lang tối tăm, trần thấp, tường ẩm mốc. Đây là khu vực nào? Cô không nhận ra.

Cô thả mình xuống, đáp nhẹ trên nền đất lạnh. Đôi giày thể thao của cô hấp thụ lực va chạm, nhưng đầu gối cô vẫn kêu lên một tiếng rạn nhẹ. Cô đứng dậy, nheo mắt nhìóng tối. Mùi nấm mốc, mùi nước thải, mùi của những thứ đã mục nát từ lâu.

Một tiếng động vọng ra từ cuối hành lang.

Lâm Uyển Nhi giật mình, tay rút trong túi áo ra một cây dao mổ mà cô đã giấu từ phòng thí nghiệm. Nó không phải là vũ khí tốt, nhưng tốt hơn là tay không.

“Ai ở đó?” một giọng nói vang lên, mang theo sự cảnh giác và sợ hãi.

Một bóng người xuất hiện từ trong bóng tối. Đó là một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi, tóc cắt ngắn, quần áo lấm lem bùn đất, tay cầm một cây gậy sắt. Sau lưng chị ta là một nhóm người, khoảng năm bảy người, đàn ông có, phụ nữ có, cả trẻ con. Tất cả đều gầy gò, mệt mỏi, nhưng đôi mắt của họ sáng lên một ánh nhìn đầy cảnh giác.

“Tôi…” Lâm Uyển Nhi ngập ngừng. Cô không biết phải nói gì. Nếu họ biết cô là một kẻ đột biến, họ sẽ giết cô ngay lập tức. Người sống sót trong mạt thế không có chỗ cho lòng thương xót. “Tôi bị lạc. Tôi đang chạy trốn khỏi tổ chức Khôi Phục.”

Người phụ nữ nheo mắt nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở ống tiêô và chiếc áo khoác trắng của phòng thí nghiệm. “Cô là người của tổ chức?”

“Không,” Lâm Uyển Nhi lắc đầu. “Tôi là nhà nghiên cứu. Họ muốn bắt tôi.”

Một người đàn ông đứng sau lưng người phụ nữ, khoảng ba mươi lăm tuổi, khuôn mặt hiền lành nhưng đôi mắt đầy lo lắng, lên tiếng: “Hồng, chị ta có thể là gián điệp. Tổ chức thường gài người vào các khu ổ chuột để dò thông tin.”

Hồng. Nguyễn Thị Hồng. Lâm Uyển Nhi nhận ra tên này từ những lời đồực cách ly. Chị ta là thủ lĩnh của một nhóm người sống sót trong khu ổ chuột, nổi tiếng với sự cứng rắn và tàn nhẫn. Nhưng cũng là người không bao giờ bỏ rơi người yếu thế.

“Tôi biết chị là ai,” Lâm Uyển Nhi nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Nguyễn Thị Hồng. Người đã lãnh đạo nhóm người sống sót ở khu ổ chuột phía nam. Tôi đã từng nghe nói về chị từ một thương nhân trên đường phố.”

Hồng không tỏ ra ngạc nhiên, nhưng ánh mắt chị ta sắc lạnh hơn. “Vậy thì cô cũng biết tôi không dễ bị lừa. Nói đi, tại sao tổ chức lại muốn bắt cô?”

Lâm Uyểặng một lúc. Cô có thể nói dối, bịa ra một câu chuyện về việc cô biết quá nhiều bí mật của tổ chức, về việc cô từ chốác thí nghiệm vô nhân đạo. Nhưng cô nhận ra rằng, trong thế giới này, sự thật là thứ duy nhất có thể cứu cô. Nếu cô bị phát hiện nói dối, cô sẽ chết. Mà cô cũng có thể chết nếu nói thật.

Cô chọn nói thật.

“Bởi vì tôi đã bị đột biến,” cô nói, giọng run run. “Cơ thể tôi đang biến đổi thành một thứ gì đó mới. Tổ chức muốn bắt tôi để nghiên cứu, để tạo ra vũ khí.”

Một sự im lặng bao trùm. Những người đàn ông và phụ nữ trong nhóm nhìn nhau, ánh mắt đầy sợ hãi và nghi ngờ. Đột biến là thứ đáng sợ nhất trong mạt thế này. Nó biến con người thành quái vật. Nó là lý do khiến thế giới sụp đổ.

“Cô điên rồi,” người đàn ông hiền lành lúc nãy nói, giọng đầy hoảng loạn. “Cô mang mầm bệnh đến đây. Chúng ta phải giết cô ta, Hồng. Ngay bây giờ.”

“Khoan đã, Đức,” Hồng giơ tay ra hiệặng. Chị ta nhìn Lâm Uyển Nhi với ánh mắt sắc bén, như muốn xuyên thấu tâm can cô. “Cô nói cô là nhà nghiên cứu. Cô có thể chứng minh điều đó không?”

Lâm Uyển Nhi gật đầu, mở túi áo khoác lấy ra một cuốn sổ ghi chép nhỏ. Đó là cuốn nhật ký thí nghiệm của cô, ghi lại tất cả những quan sát về sự biến đổi của cơ thể mình. Cô đưa nó cho Hồng.

Hồng cầm lấy, lật nhanh vài trang. Đôi mắt chị ta di chuyển nhanh trên những dòng chữ nhỏ, những công thức hóa học, những biểu đồ phức tạp. Chị ta không hiểu hết, nhưng chị ta có thể nhận ra rằng thứ này không phải là thứ mà một kẻ lừa đảo có thể tạo ra.

“Cô nói cô đã tiêm huyết thanh ức chế,” Hồng nói, mắt vẫn dán vào cuốn sổ. “Nó có tác dụâu?”

“Tôi không biết chắc,” Lâm Uyển Nhi thú thật. “Tôi chỉ vừa mới pha chế nó. Có thể vài giờ, có thể vài ngày. Tôi cần thêm thời gian và nguyên liệu để nghiên cứu thêm.”

Hồng gấp cuốn sổ lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Uyển Nhi. Trong ánh mắt của người đàn bà này, cô thấy sự đấu tranh. Một bên là nỗi sợ hãi đối với những kẻ đột biến, một bên là hy vọng rằng kiến thức của cô có thể giúp ích cho nhóm.

“Cô có thể ở lại,” Hồng nói, giọng chậm rãi và nặng nề. “Nhưng với những điều kiện sau. Một, cô không được tiết lộ tình trạng của mình cho bất kỳ ai ngoài nhóm này. Hai, cô phải dùng kiến thức của mình để giúp đỡ chúng tôi, nếu có người bị thương hay bị bệnh. Ba, nếu cô có bất kỳ dấu hiệu mất kiểm soát nào, tôi sẽ tự tay giết cô.”

Lâm Uyển Nhi gật đầu, lòng nhẹ nhõm hơn một chút. “Tôi đồng ý.”

“Và một điều nữa,” Hồng nói thêm, giọng trở nên lạnh lùng. “Nếu tổ chức tìm đến đây vì cô, tôi sẽ giao cô ra. Tôi không thể đánh đổi mạng sống của cả nhóm vì một người.”

Lâm Uyển Nhi cảm thấy một nỗi đau nhói trong lồng ngực, nhưng cô hiểu. Trong thế giới này, không ai có thể tin tưởng ai hoàn toàn. Sống sót là trên hết.

“Tôi hiểu,” cô nói khẽ.

Hồóm người của mình, ra hiệu cho họ hạ vũ khí xuống. “Đưa cô ta vào trong. Cho cô ta một chỗ ngủ và một ít nước. Chúng ta sẽ nói chuyện sau.”

Người đàn ông tên Đức vẫn còn do dự, nhưng cuối cùũng hạ gậy sắt xuống. Anh ta nhìn Lâm Uyển Nhi với ánh mắt đầy nghi ngờ và sợ hãi, nhưng không nói gì thêm.

Lâm Uyển Nhi đi theo họ vào sâu trong đường hầm. Đây là một khu vực ngầm rộng lớn, từng là một trạm tàu điện ngầm cũ, giờ đây đã được cải tạo thành một khu ổ chuột. Những người sống sót dựng lên những lều bạt từ vải vụn và bạt nhựa, đốt lửa để sưởi ấm và nấu ăn. Mùi khói, mùi thức ăn hôi thối, mùi mồ hôi và máu hòa lẫn vào nhau tạo nên một thứ mùi khó tả.

Nhưng đó là mùi của sự sống. Mùi của những con người đang cố gắng tồn tại giữa đống đổ nát của thế giới.

Họ dẫn cô vào một góc nhỏ, nơi có một tấm nệm cũ và một ít chăn mền. Trên tường, ai đó đã vẽ một bức tranh bằng than: một mặt trời mọc, có lẽ là biểu tượng của hy vọng.

“Cô nghỉ ngơi đi,” Hồng nói. “Tôi sẽ cho người mang nước và thức ăn đến. Chúng tôi không có nhiều, nhưng chúng tôi chia sẻ với nhau.”

“Cảm ơn chị,” Lâm Uyển Nhi nói, giọng đầy biết ơn.

Hồng không trả lời, chỉ quay lưng bước đi. Nhưng trước khi đi, chị ta nói thêm một câu: “Đừng làm tôi thất vọng, Lâm Uyển Nhi.”

Cô ngồi xuống tấm nệm, ôm lấy đầu gối. Cơ thể cô vẫn còn run rẩy vì cơn sốt, nhưng nó đang dần lắng xuống. Huyết thanh tạm thời đang phát huy tác dụng, ít nhất là trong lúc này.

Cô nhìn quanh khu ổ chuột, nhìn những khuôn mặt hốc hác, những đôi mắt vô hồn của những người sống sót. Họ không biết cô là ai, không biết cô mang trong mình thứ gì. Nếu họ biết, họ sẽ không ngần ngại giết cô.

Nhưng cô phải sống. Không chỉ vì bản thân, mà còn vì một lý do lớn hơn. Cô phải tìm ra cách kiểm soát sự đột biến này, không chỉ cho mình, mà còn cho tất cả những người đang phải chịu đựng số phận tương tự.

Màn đêm buông xuống, khu ổ chuột chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh lửa le lói từ những đống lửa nhỏ. Lâm Uyển Nhi nằm xuống tấm nệm, nhắm mắt lại. Nhưng giấc ngủ không đến.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng cô. Rồi một cơn sốt khác bắt đầu, dữ dội hơn, nóng hơn. Lần này, nó không chỉ là một cơn sốt thông thường. Cô cảm thấy xương cốt mình như muốn nứt ra, các cơ bắp co thắt không kiểm soát, những mạch máu như muốn nổ tung dưới da.

Cô mở mắt ra. Trong bóng tối, cô thấy cánh tay mình bắt đầu phát sáng một màu xanh lục mờ ảo. Những đường gân xanh chạy dọc dưới da, nhấp nhô như những con rắn đang bò. Cô cố gắng kìm nén một tiếng rên, nhưng nó vẫn thoát ra khỏi cổ họng.

Một bàn tay chạm vào vai cô. Lâm Uyển Nhi giật mình, quay lại. Đó là Đức, người đàn ông hiền lành lúc nãy. Anh ta nhìn cô với ánh mắt đầy sợ hãi.

“Cô ổn không?” anh ta hỏi, giọng run run.

Lâm Uyển Nhi muốn trả lời, nhưng cổ họng cô nghẹn lại. Một cơn co giật khác ập đến, khiến cơ thể cô cong lên như một cây cung. Cô cắn chặt môi để không la lên, mùi máỏa trong miệng.

“Đi… đi gọi Hồng…” cô thì thào, giọng yếu ớt.

Đức chần chừ một lúc, rồi quay người chạy đi. Lâm Uyển Nhi nằm trên nệm, cơ thể co giật không ngừng. Cô có thể cảm nhận được sự biến đổi đang diễn ra bên trong mình, một sự thay đổi không thể đảo ngược.

Và cô biết, đêm nay sẽ là một đêm dài.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thành công trong việc xây dựng căng thẳng tâm lý qua chi tiết sinh học chân thực, từ mùi hóa chất đến hình ảnh tế bào biến đổi, khiến cảm giác kinh sợ của nhân vật trở nên cụ thể và dễ cảm nhận với độc giả. Sự chuyển tiếp từ hy vọng (công thức huyết thanh) sang tuyệc vọng (biến đổi không kiểm soát) tạo nên arc nội tâm thuyết phục.

📖 Chương tiếp theo

Đêm biến dị sắp bắt đầu, và câu hỏi lớn nhất là liệu Hồng, hay bất kỳ ai, có thể cứu được Uyển Nhi hay cô sẽ mất đi chính mình trong quá trình này.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord