Đêm xuống, khu ổ chuột ngầm chìm trong thứ ánh sáng đỏ cam lờ mờ từ những ngọn đèn dầu tái chế. Mùi ẩm mốc, mồ hôi và máu khô hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ khí vị đặc trưng của sự sống sót. Lâm Uyển Nhi ngồột góc căn phòng nhỏ, lưng dựa vào bức tường bê tông lạnh lẽo. Những ngón tay cô siết chặt ống tiêm rỗng, đầu óc quay cuồng với hàng tá dữ liệu và giả thuyết.
Cơn đau bắt đầu từ vùng xương ức, lan ra như những sợi tơ điện châm chích khắp cơ thể. Lâm Uyển Nhi cắn chặt môi, cố kìm nén tiếng rên. Cô biết điều này sẽ đến. Huyết thanh tạm thời chỉ là một lớp băng cá nhân che lên vết thương hở. Sự thật là những tế bào trong cơ thể cô đang tự tổ chức lại, xây dựng một thứ gì đó vượt ngoài kiến thức di truyền của cả nhân loại.
“Cô ổn không?” Giọng Phạm Văn Đức vang lên từ phía cửa, nhỏ nhẹ nhưng đầy lo lắng. Anh ta bước vào với một bát cháo loãng, hơi nóng bốc lên trong không khí lạnh.
“Đừng đến gần.” Lâm Uyển Nhi nói, giọng khàn đặc. Cô cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ đang cuộn trào trong huyết quản, như thể cơ thể cô đang chuẩn bị cho một cuộc chiến với chính nó.
Phạm Văn Đức dừng lại, đôi mắt hiền lành nhìn cô với vẻ bối rối. “Cô cần ăn gì đó. Hồng nói cô có thể ở lại qua đêm, nhưng ngày mai…”
“Ngày mai tôi sẽ đi.” Lâm Uyển Nhi ngắt lời. Cô không muốn liên lụy thêm ai. Mỗi người ở đây đều đang vật lộn để sống sót qua ngày, và việột mục tiêu săn lùng của tổ chức Khôi Phục là một bản án tử hình cho cả nhóm.
Nhưng cơn đau không chờ đợi. Nó bùng lên dữ dội, xé toạc từng thớ thịt. Lâm Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, móng tay cô bấu vào lòng bàn tay đến chảy máu. Một màu xanh lục kỳ dị lóe lên dưới lớp da, và cô cảm thấy các cơ bắp co rút, kéo giãn, như thể một bộ xương mới đang được đúc từ bên trong.
“Cô Lâm!” Phạm Văn Đức hốt hoảng đặt bát cháo xuống, lao tới. Nhưng hắn ta chỉ kịp chạm vào vai cô trước khi một lực đẩy khủng khiếp hất văng hắn vào tường.
Tiếng va đập vang lên khô khốc. Phạm Văn Đức rên rỉ, người trượt xuống nền đất. Mắt hắn mở to kinh hoàng khi nhìn thấy Lâm Uyển Nhi đứng dậy, cơ thể cô run lên từng hồi, và đôi mắt cô — đôi mắt vốn luôn lạnh lùng và sắc bén — giờ đây phát ra một ánh sáng xanh mờ ảo trong bóng tối.
“Chạy đi.” Lâm Uyển Nhi thì thào, giọng cô vỡ vụn như kính. “Tôi… tôi không kiểm soát được.”
Cô cảm thấy thế giớở nên chậm lại. Từng hạt bụi bay lơ lửng trong không khí, từng nhịp tim đập trong lồng ngực cô vang lên như tiếng trống. Sức mạnh — một thứ sức mạnh không tưởng — đang trào dâng từ sâu thẳm trong tế bào, biến cơ thể cô thành một vũ khí sống. Và tệ hơn cả, một phần trong cô thích điều đó.
Phạm Văn Đức cố bò ra phía cửa, nhưng chưa kịp thoát ra thì một bóng người nhỏ bé lao vào. Em gái hắn, một cô bé chừng mười hai tuổi với đôi mắt trong veo, ôm chặt lấình.
“Anh Đức! Anh bị sao vậy?” Giọng cô bé thảng thốt.
Lâm Uyểại. Mọi giác quan của cô đều tập trung vàể nhỏ bé kia. Máu của họ chảy, mùi mồ hôi thoang thoảng, tiếng tim đập loạn nhịp vì sợ hãi. Và nhất là cô bé — thứ năng lượng sống tỏa ra từ cô bé ấy mạnh mẽ và tươi mới, như một bữa tiệc giữa sa mạc.
“Đừng nhìn tôi.” Lâm Uyển Nhi gầm lên, giọng cô không còn là giọng người nữa. Nó vang lên từ sâu trong cổ họng, như tiếng động vật đang gầm gừ. “Mang nó đi!”
Phạm Văn Đức kéo em gái ra phía sau, che chắn cho cô bé bằng chính cơ thể mình. Hắn run rẩy, nhưng ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào Lâm Uyển Nhi, không phải sự thách thức, mà là một lời cầu xin.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Uyển Nhi nhìn thấy chính mình qua đôi mắt của họ. Một quái vật. Một thứ biến dị đáng sợ. Nhưng sâu trong thâm tâm, cô vẫn còn là Lâm Uyển Nhi — nhà di truyền học, người từng dành cả đời để chữa bệnh, để kéo dài sự sống.
Cô gào lên, gồng mình chống lại cơn đột biến. Mỗi tế bào trong cơ thể cô đều đang lao vào trận chiến, và cô là chiến trường duy nhất. Mồ hôi lạnh toát ra, trộn lẫn với máu từ những mạch máu vỡ dưới da. Cơ thể cô cong lên, rồi đột nhiên sụp xuống, như một con rối bị cắt đứt dây.
Lâm Uyển Nhi ngã khuỵu, hai tay chống xuống nền đất lạnh. Hơi thở cô nặng nhọc, từng hơi thở như xé rách phổi. Ánh sáắt cô tan biến, nhường chỗ cho màu đen mệt mỏi.
“Tôi xin lỗi.” Cô nói, giọng khàn đặc. “Tôi xin lỗi. Tôi suýt… suýt nữa…”
Phạm Văn Đức từ từ đứng dậy, kéo em gái vào lòng. Hắn nhìn cô với vẻ phức tạp — sợ hãi xen lẫn thương hại. “Cô bị nhiễm, phải không? Không phải loại virus thường.”
“Tôi không biết mình là gì nữa.” Lâm Uyển Nhi thừa nhận, giọng yếu ớt. “Tôi chỉ biết rằng cơ thể tôi đang thay đổi, và tôi không thể ngăn nó lại.”
Tiếng bước chân vội vã vang lên từ hành lang. Nguyễn Thị Hồng xuất hiện, tay cầm một cây gậy sắt, mặt đầy cảnh giác. Bà ta nhìn cảnh tượng trước mắt — Phạm Văn Đức ôm em gái, Lâm Uyển Nhi quỳ trên nền đất, bát cháo đổ tung tóe — và thở dài.
“Chuyện gì đã xảy ra?” Giọng Nguyễn Thị Hồng khô khốc, không giấu được sự bực tức.
“Cô ấy… cô ấy suýt tấn công tụi tôi.” Phạm Văn Đức nói, giọng run run. “Nhưng cô ấy đã kìm lại được.”
Nguyễn Thị Hồng bước tới, đứng trước mặt Lâm Uyển Nhi. Bà ta cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt cô. “Cô có thứ gì trong người? Nói thật đi, tôi không có thờững lời nói dối.”
Lâm Uyển Nhi ngước lên, nhìn vào đôi mắt sắc sảo của người phụ nữ đối diện. Cô có thể nói dối, có thể bịa ra một câu chuyện để trấn an họ. Nhưng không. Sự tuyệt vọng trong cô đã cạn kiệt, chỉ còn lại sự trung thực trần trụi.
“Tôi là nhà di truyền học. Tôi đã nghiên cứu virus này từ khi đại dịch bắt đầu.” Lâm Uyển Nhi nói, giọng đều đều. “Ba tháng trước, trong một lần thí nghiệm, tôi bị nhiễm. Nhươ thể tôi không giống với những gì tôi từng thấy. Nó không biến tôi thành một kẻ điên loạn. Nó… nó biến tôi thành một cái gì đó khác.”
“Khác như thế nào?” Nguyễn Thị Hồng hỏi.
“Tôi có sức mạnh, tốc độ, và nhiều thứ nữa mà tôi chưa khám phá hết.” Lâm Uyển Nhi nhìn xuống bàn tay mình, những đường gân xanh lờ mờ dưới da. “Nhưng nó cũng có thể kiểm soát tôi nếu tôi yếu đuối. Giống như vừa rồi.”
Nguyễn Thị Hồng đứng thẳng người, khoanh tay. Bà ta nhìn Phạm Văn Đức, rồi nhìn Lâm Uyển Nhi. Sự im lặng kéo dài vài giây, nặng nề như tảng đá.
“Cô có thể giết tất cả chúng tôi bất cứ lúc nào không?” Nguyễn Thị Hồng hỏi thẳng.
Lâm Uyển Nhi lắc đầu. “Tôi không biết. Nếu tôi mất kiểm soát, có thể. Nhưng tôi sẽ không để điều đó xảy ra. Tôi thà chết còn hơn trở thành quái vật.”
“Lời nói suông.” Nguyễn Thị Hồng nhếch mép. “Ai cũng nói vậy cho đến khi họ đối mặt với cái chết.”
“Đúng vậy.” Lâm Uyển Nhi gật đầu. “Nhưng tôi đã đối mặt với cái chết hàng trăm lần trong phòng thí nghiệm. Tôi biết giá trị của nó.”
Phạm Văn Đức bước tới, đặt tay lên vai Nguyễn Thị Hồng. “Hồng, cô ấy vừa cứu em gái tôi. Cô ấy đã kìm lại được.”
“Có thể là do may mắn.” Nguyễn Thị Hồng nói, nhưng giọng bà ta đã bớt gay gắt hơn.
“Không phải may mắn.” Lâm Uyển Nhi nói, ngẩng đầu lên. “Tôi đã tập luyện để kiểm soát nó. Mỗi ngày, mỗi giờ. Tôi biết cơ thể mình, biết các dấu hiệu báo trước. Vừa rồi là một cơn đột biến dữ dội hơn bình thường, nhưng tôi đã thắng.”
Nguyễn Thị Hồng nhìn cô một lúc lâu, đôi mắt bà ta như muốn xuyên thấu tâm can. Cuối cùng, bà ta thở dài. “Cô có thể ở lại đêm nay. Nhưng tôi sẽ cử người canh gác. Nếu cô có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào, tôi sẽ tự tay giải quyết cô, không cần tổ chức Khôi Phục.”
“Cảm ơn.” Lâm Uyển Nhi nói, giọng nhẹ nhõm đến lạ.
“Đừng cảm ơn vội.” Nguyễn Thị Hồng quay lưng bước đi. “Sáng mai, chúng ta sẽ nói chuyện về tương lai. Cô có kiến thức, tôi có kế hoạch. Biết đâu chúng ta có thể giúp nhau.”
Lâm Uyển Nhi ngồi đó, nhìn theo bóng Nguyễn Thị Hồng khuất dần trong bóng tối. Cô nhận ra rằng mình vừa có được một cơ hội — một cơ hội sống sót, một cơ hội để tiếp tục cuộc chiến chống lại sự đột biến trong cơ thể. Nhưng đồng thời, cô cũng vừa đặt cả nhóm người này vào nguy hiểm.
Phạm Văn Đức đưa em gái ra ngoài, quay lại với một cái chăn cũ. Hắn đặt nó bên cạnh cô, không dám đến gần. “Cô nghỉ đi. Tôi sẽ canh ở ngoài.”
“Cảm ơn anh.” Lâm Uyển Nhi nói, kéo chăn lên người. Cô nhắm mắt, nhưng không thể ngủ. Trong đầu cô, hàng ngàn câu hỏi xoay vần: Tại sao cô lại bị đột biến khác với những người khác? Làm thế nào để kiểm soát nó? Và liệu cô có thể tìm ra cách chữa trị trước khi hoàn toàn biến thành một thứ gì đó không còn là con người?
Nhưng trong bóng tối, một phần trong cô thì thầm một câu hỏi khác: Liệu cô có thực sự muốn chữa trị không? Hay cô đang bắt đầu tận hưởng sức mạnh này?
--- Ngoài khu ổ chuột, trong một tòa nhà đổ nát cách đó vài trăm mét, Hoàng Minh Quân đứng trước một bản đồ cũ, xung quanh là các thành viên trong đội săn lùng của hắn.
“Dấu vết dẫn vào khu ổ chuột ngầm.” Một tên lính báo cáo, chỉ tay vào một điểm trên bản đồ. “Chúng tôi tìm thấy vết máu và dấu giày ở lối vào.”
Hoàng Minh Quân gật đầu, đôi mắt hắn sáng lên trong bóng tối. “Cô ta xuống đó rồi. Tốt. Khu ổ chuột là nơi dễ kiểm soát hơn là những tòa nhà chọc trời.”
“Thưa ngài, dân trong đó có vũ khí. Họ không ưa tổ chức chúng ta.” Một tên lính khác nói.
Hoàng Minh Quân cười lạnh. “Họ không cần phải ưa chúng ta. Họ chỉ cần biết sợ. Sáng mai, chúng ta sẽ bao vây toàn bộ khu vực. Cắt nguồn nước, cắt nguồn thực phẩm. Ép họ giao nộp cô ta trong vòng hai mươi bốn giờ.”
“Và nếu họ không chịu?”
Hoàng Minh Quân nhìn ra cửa sổ, nơi những tia sáng đỏ cam từ khu ổ chuột le lói trong đêm. “Thì chúng ta sẽ biến nơi đó thành một lò mổ. Tôi không cần toàn bộ bọn họ sống, tôi chỉ cần cô ta.”
Hắn quay lại, nhìn vào màn hình thiết bị trên tay. Trên đó, một dấu chấm đỏ nhấp nháy, chỉ thị vị trí của Lâm Uyển Nhi. Mộà hắn đã cấy vào cơ thể cô từ ba tháng trước, khi cô còn là nhà nghiên cứu chính của dự án.
“Em nghĩ em có thể chạy khỏi anh sao, Lâm Uyển Nhi?” Hắn lẩm bẩm, giọng đầy chế giễu. “Anh đã theo dõi em từng bước. Em là tác phẩm của anh, và anh sẽ không để tác phẩm của mình đi lạc.”
Hắn tắt thiết bị, ra lệnh cho đội của mình chuẩn bị. Trong bóng tối, nụ cười của hắn lạnh lẽo như lưỡi dao.
--- Trong khu ổ chuột, Lâm Uyển Nhi bỗng giật mình mở mắt. Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng cô, như thể ai đó vừa gọi tên cô từ xa. Cô nhìn quanh, nhưng chỉ thấy bóng tối và những âộc của khu ổ chuột.
Nhưng trong lòng cô, một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi. Cô không biết rằng cuộc săn đuổi đã bắt đầu, và kẻ săn mồi đang đến gần hơn bao giờ hết.
Đêm dài vẫn còn, và những biến dị vẫn đang chờ đợi ở phía trước.