Bình minh chưa kịp ló dạng thì tiếng còi báo động đã xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của khu ổ chuột. Lâm Uyển Nhi giật mình ngồi bật dậy, làn da còn rát bỏng vì cơn đột biến đêm qua. Cô nhìn quanh căn phòng chật chội, nơi Phạm Văn Đức đang ôm chặt em gái trong góc, mặt tái mét.
Nguyễn Thị Hồng lao vào, tay cầm khẩu súng ngắn đã lên đạn. Mồ hôi lấm tấm trên trán bà, giọng khàn đặc vì căng thẳng: “Bọn Khôi Phục đến rồi. Chúng bao vây cả khu. Mày có biết tại sao không?”
Uyển Nhi siết chặt nắm đấm, móng tay cô đã dài và sắc hơn bình thường. “Chúng đến vì tôi.”
Tiếng loa phát thanh vọng từ bên ngoài, âm thanh méo mó xuyên qua lớp tường bê tông mỏng manh: “Khu vực cách ly số bảy, các người có ba mươi phút để giao nộp đối tượng đột biến Lâm Uyển Nhi. Nếu không, chúng tôi sẽ san bằng toàn bộ khu ổ chuột này.”
Tiếng xì xào nổi lên từ những căn lều xung quanh. Những người sống sót bắt đầu nhốn nháo, ánh mắt họ đổ dồn về phía căn phòng nhỏ nơi Uyển Nhi đang ẩn náu.
“Thấy chưa?” Một người đàn ông trung niên với khuôn mặt hốc hác bước ra, ngóỉ thẳng vào Uyển Nhi. “Tôi đã bảo mà. Đem nó vào đây là mang họa đến cho tất cả chúng ta. Nó là thứ nguy hiểm, là quái vật!”
“Im đi, Lão Bảy!” Hồng gầm lên, nhưng giọng bà không còn vẻ kiên quyết như đêm qua. Bà nhìn Uyển Nhi, đôi mắt đầy mâu thuẫn. “Cô có cách nào không? Cô là nhà khoa học, cô phải có cách gì đó chứ?”
Uyển Nhi đứng dậy, cảm nhận từng thớ cơ trong cơ thể đang căng lên, sẵn sàng bùng nổ. Cô nhìửa, thấy hàng chục chiếc xe bọc thép màu đen xếp thành vòng tròn quanh khu ổ chuột. Những họng súng chĩa thẳng vào những căn nhà tồi tàn. Ở trung tâm đội hình, một người đàn ông mặc quân phục đen đứng đó, tay cầm ống nhòm.
Hoàng Minh Quân.
Dù chỉ nhìn thấừ xa, Uyển Nhi vẫn cảm nhận được sự nguy hiểm toát ra từ người đàn ông đó. Anh ta không giống nhữường thấy của tổ chức. Anh ta có một thứ gì đó lạnh lùng và tính toán trong cách đứng, cách quan sát.
“Tôi sẽ ra đầu thú,” Uyển Nhi nói, giọng bình thản đến kỳ lạ.
“Cô điên rồi sao?” Đức buột miệng, nhưng rồi lại im bặt khi thấy ánh nhìn của Uyển Nhi. Cô gái này đã thay đổi. Không còn là nhà nghiên cứu yếu đuối đêm qua nữa. Trong mắt cô có một tia sáng lạnh, một sự quyết đoán đến rợn người.
“Nếu tôi ở lại, tất cả các người sẽ chết. Tôi không muốn mang thêm nợ máu nào nữa,” Uyển Nhi nói, bước về phía cửa.
Nhưng Hồng giơ tay chặn lại. “Khoan đã. Bọn tao không phải loại người vứt bỏ người khác để tự cứu mình. Nếu mày đã ngủ dưới mái nhà này, mày là người của tao.”
Bà quay sang đám đông đang tụ tập, giọng the thé nhưng đầy uy lực: “Nghe đây! Khu ổ chuột này sống được đến hôm nay là nhờ chúng ta đoàn kết. Nếu bây giờ các người vì sợ hãi mà giao nộp một người đang cầu cứu, thì ngày mai, khi bọn Khôi Phục đến lấy con các người, ai sẽ đứng ra bảo vệ?”
Đám đông im lặng. Một vài người gật gù, nhưng đa số vẫn nhìn Uyển Nhi với ánh mắt dè chừng. Sự sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy họ sau bao năm sống trong thế giới mạt thế này.
“Chúng ta sẽ giấu cô ấy ở hầm bí mật phía sau nhà kho,” Hồng nói nhỏ với Uyển Nhi. “Đi theo tao.”
Uyểự. Cô biết rõ khả năng của mình lúc này. Cơn đột biến đêm qua đã mở ra một cánh cửa mà cô chưa từng tưởng tượng tới. Cơ thể cô có thể di chuyển với tốc độ chóng mặt, sức mạnh gấp nhiều lần người thường. Nhưng cũng chính sức mạnh đó khiến cô mất kiểm soát, suýt giết chết một đứa trẻ vô tội.
“Tôi đi với bà,” Uyển Nhi thì thầm, bước theo Hồng qua những lối đữa những căn lều dựng tạm.
Mùi ẩm mốc và nước thải bốc lên từ mặt đất. Những đứa trẻ gầy gò ngồóc, mắt mở to nhìn họ đi qua. Uyển Nhi cảm thấy một nỗi đau nhói trong lồng ngực. Cô đã từng nghĩ rằng khoa học có thể cứu thế giới này. Nhưng bây giờ, chính khoa học đã biến cô thành thứ mà thế giới này sợ hãi nhất.
Đến trước một cánh cửa sắt cũ kỹ, Hồng lôi từ trong túi áo ra một chìa khóa gỉ sét. “Đây là hầm chứa đồ cũ. Dưới đó có đường hầm thoát hiểm, dẫn ra ngoài khu vực bao vây. Bọn tao đã đào nó từ ba năm trước, phòng khi có chuyện.”
Bà mở cửa, một luồng khí lạnh và ẩm thấp ùa ra. “Xuống đi, tao sẽ...”
Tiếng súng nổ.
Một phát đạn xé toạc không khí, găm thẳng vào vai Hồng. Bà loạng choạng, ngã khuỵu xuống, máu đỏ tươên nền đất bẩn.
“Hồng!” Uyển Nhi lao đến đỡ lấy bà, nhưng một bàn tay thô ráp đã túm lấy tóc cô, giật ngược đầu cô lại.
“Tao xin lỗi, Hồng. Nhưng tao không thể để cả khu này chết vì một con quái vật được.”
Đó là Lão Bảy. Khuôn mặt hốc hác của ông ta nhăn nhúm trong sự hối hận và sợ hãi. Tay ôầm khẩu súng ngắn, nòng súng vẫn còn khói.
“Mày đã bán đứng chúng tao...” Hồng rên rỉ, tay ôm chặt vết thương đang chảy máu không ngừng.
“Tao có vợ, có con, tao phải bảo vệ chúng!” Lão Bảy gào lên, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nhăn nheo. “Bọn Khôi Phục hứa sẽ ày nếu giao nộp nó. Chỉ cần nó thôi!”
Uyển Nhi cảm thấy một luồng nhiệt nóng bỏng lan tỏa từ trong lồng ngực. Đôi mắt cô bắt đầu phát sáng xanh lục, những đường gân xanh nổi lên trên cánh tay. Cô biết cơn thịnh nộ đang chiếm lấy cơ thể mình, nhưng lần này, cô không kìm nén nó.
“Buông tay,” cô nói, giọng trầm thấp, vang vọng như tiếng thì thầm từ sâu thẳm.
Lão Bảy giật mình lùi lại, nhưng đã quá muộn. Uyểười, một cú đấm thẳng vào mặt ông ta với tốc độ mà mắt thường không thể theo kịp. Tiếng xương gãy vang lên giòn tan. Lão Bảy bay ngược ra sau, đập vào tường, bất tỉnh.
“Đưa bà ấy vào hầm!” Uyển Nhi quát với mấy người đang đứng nhìn. Họ vội vàng khiêng Hồng xuống dưới, tiếng bước chân vội vã vang lên trên bậc thang sắt.
Uyển Nhi đứng dậy, cảm nhận cơn đau từ vết thương trên lưng — một mảnh kính vỡ từ cửa sổ đã cứa vào da thịt cô khi cô xoay người. Nhưng cơn đau đó không làm cô yếu đi, mà ngược lại, nó kích thích thứ sức mạnh đang cuộn trào trong huyết quản.
Cô bước ra khỏi con hẻm, ra khu vực trống trải trước mặt đội quân của tổ chức Khôi Phục. Ánh nắếu rọi, nhưng không khí lại u ám như sắp có bão.
Hoàng Minh Quân đứng đó, cách cô chừng năm mươi mét. Anh ta không cầm vũ khí, chỉ đứng đó, hai tay đút túi, nhìn cô với vẻ mặt kỳ lạ — vừa tò mò, vừa thích thú.
“Lâm Uyển Nhi, phải không?” Giọầm, đều đều, không hề tỏ ra sợ hãi hay căng thẳng. “Tôi đã nghe rất nhiều về cô. Một thiên tài di truyền học, người duy nhất sống sóêm huyết thanh thử nghiệm. Và bây giờ, cô trông không còn giống con người nữa.”
“Tôi vẫn là con người,” Uyển Nhi nói, giọng lạnh tanh. “Chỉ là một con người mạnh mẽ hơn.”
“Mạnh mẽ hơn?” Minh Quân cười nhẹ, một nụ cười không hề có ý tốt. “Cô có biết cơ thể cô đang trải qua quá trình gì không? Virus trong người cô đang tái cấu trúc DNA, biến cô thành một loài mới. Và cô nghĩ rằng mình có thể kiểm soát nó?”
“Tôi đã kiểm soát được.”
“Thật không?” Minh Quân giơ tay ra hiệu. Hai tên lính khiêng ra một chiếc lồng sắt, bên trong là Phạm Văn Đức và em gái anh ta. Đức giãy giụa, miệng bị bịt kín, mắt mở to nhìn Uyển Nhi.
“Đêm qua, cô suýt giết chết đứa bé này,” Minh Quân nói, giọng vẫn bình thản. “Nếu tôi không sai, cơn đột biến của cô đang ngày càng dữ dội hơn. Mỗi lần cô sử dụng sức mạnh, nó lại ăn sâu hơn vào ý thức cô. Và rồi một ngày, cô sẽ thức dậy và không còn nhớ mình là ai nữa.”
Từng lời nói củư mũi kim đâm vào tim Uyển Nhi. Cô biếói đúng. Cô cảm nhận được điều đó. Mỗi lần sức mạnh trỗi dậy, một phần ký ức, một phần nhân tính của cô lại mờ đi. Như thể có một bóng tối đang nuốt chửng cô từ bên trong.
“Thả họ ra,” Uyển Nhi nói.
“Cô đầu hàng, tôi thả họ. Đơn giản vậy thôi.”
Uyển Nhi nhìn Đức và em gái anh ta. Đôi mắt cô gái nhỏ đẫm lệ, run rẩy trong vò. Cô nhớ lại cảm giác đêm qua, khi móng tay mình sắp xé toạc cổ họng đứa bé. Nếu không kịp tỉnh lại, cô đã trở thành kẻ sát nhân.
“Được,” Uyển Nhi nói, giọng đột nhiên trở nên mệt mỏi. “Tôi sẽ đi với anh.”
Minh Quân gật đầu, ra hiệu cho lính mở lồng. Đức và em gái được thả ra, họ chạy về phía khu ổ chuột, không dám quay đầu lại nhìn.
Uyển Nhi bước về phía đội quân, từng bước chân nặng nề. Cô cảm thấy mình như một con thú bị dồn vào đường cùng, không còn lựa chọn nào khác. Nhưng trong đầu cô, một kế hoạch đang hình thành. Một kế hoạch điên rồ, liều lĩnh.
Khi cô chỉ còn cách Minh Quân chừng mười mét, hai tên lính tiến đến, mang theo còng tay bằng kim loại đặc biệt. Chúng giơ tay định khóa tay cô lại.
Và đó là lúc Uyển Nhi hành động.
Cô lao người về phía trước với tốc độ chóng mặt, vòên lính như một làn khói. Trong tích tắc, cô đã ở ngay trước mặt Minh Quân, tay giơ lên định tấn công.
Nhưng Minh Quân đã chuẩn bị sẵn sàng.
Anh ta lùi lại nửa bước, tay phải rút ra một khẩu súng lục bạc, bóp cò. Ba phát đạn liên tiếp xé toạc không khí, găm thẳng vào người Uyển Nhi.
Cô cảm thấy một cơn đau dữ dội xé toạc bụng mình. Máu phun ra, nóng hổi, thấm đẫm chiếc áo khoác trắng của cô. Cô loạng choạng, ngã khuỵu xuống, đầu gối đập mạnh xuống mặt đường nhựa nứt nẻ.
“Tôi đã nói rồi,” Minh Quân nói, giọng vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. “Cô mạnh mẽ hơn người thường, nhưng vẫn là thịt da. Đạn vẫn xuyên qua được.”
Uyển Nhi ôm bụng, máu không ngừng chảy qua kẽ tay. Cơn đau làm mờ đi mọi suy nghĩ, nhưng nó cũng kích thích sức mạnh đột biến trong cô. Đôi mắt cô lại phát sáng, những đường gân xanh nổi lên dữ dội.
“Đừng cố,” Minh Quân nói, giơ súng lên. “Nếu cô tiếp tục kích hoạt sức mạnh, vết thương sẽ càng nặng hơn. Máu sẽ chảy nhanh hơn, và cô sẽ chết trong vòng năm phút nữa.”
Uyển Nhi cười, một nụ cười đắng ngắt. “Thế thì tôi sẽ kéo anh xuống địa ngục cùng tôi.”
Cô cố đứng dậy, nhưng đôi chân đã không còn nghe theo. Cô ngã sõng soài trên mặt đường, mắt vẫn nhìn thẳng vào Minh Quân, ánh mắt không hề khuất phục.
Và rồi, điều không ai ngờ tới đã xảy ra.
Minh Quân quay người, giơ súng lên và bóp cò. Một phát đạn găm thẳng vào đầu Lão Bảy, kẻ vừa tỉnh dậy sau cú đấm của Uyển Nhi, đang loạng choạng bước ra từ con hẻm.
Tiếng la hét vang lên từ đám đông. Mọi người nhìn nhau, hoảng loạn.
Minh Quân bỏ súng xuống, quay sang thuộc hạ, giọng lạnh lùng: “Rút lui. Tất cả.”
“Nhưng thưa ngài...” Một tên lính lúng túng.
“Tôi nói rút lui!” Minh Quân quát, giọng đột nhiên trở nên dữ dội, uy lực đến mức không ai dám cãi lời.
Đội quân bắt đầu di chuyển. Những chiếc xe bọc thép quay đầu, từ từ rời khỏi khu ổ chuột. Minh Quân là người cuối cùng đi. Anh ta dừng lại, nhìn Uyển Nhi đang nằm trên mặt đường, máu loang thành vũng.
“Cô còn sống không?” Anh ta hỏi, giọng nhẹ đến mức gần như không nghe thấy.
Uyển Nhi không trả lời. Mắt cô đã mờ dần, ý thức đang trôi xa. Cô chỉ thấy bóng dáng Minh Quân mờ dần trong tầm nhìn, rồi tất cả chìm vào bóng tối.