Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ một bóng đèn huỳnh quang chết chóc trên trần nhà. Lâm Uyển Nhi cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc, từng thớ thịt, từng sợi gân đau nhức âm ỉ. Cô mở mắt, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, lẫn với mùi máu khô trên quần áo mình. Căn phòng nhỏ, tường bê tông trần, không cửa sổ, chỉ có một cánh cửa thép nặng trịch.
Cô nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng ở khu ổ chuột. Tiếng súng, tiếng la hét, và rồi cô ngất đi. Cơ thể cô lúc ấy như có một luồng năng lượng kỳ lạ bùng phát, đánh gục Lão Bảy, nhưng cũng khiến cô kiệt sức hoàn toàn. Giờ đây, cô nằm trên một chiếc giường sắt lạnh lẽo, tay chân bị trói bằng dây đày.
Cô cựa mình, cảm nhận sức mạnh đang từ từ hồi phục trong huyết quản. Cơ thể cô không còn đau đớn nữa, thay vào đó là một cảm giác lạnh toát, như thể từng tế bào đang thức tỉnh, đang chờ đợi một mệnh lệnh.
Cánh cửa thép mở ra, ánh sáng từ hành lang tràn vào, làm cô nheo mắt. Một bóng người bước vào, dáng vẻ quen thuộc. Hoàng Minh Quân. Anh ta mặc một bộ đồ đen, áo khoác dài, trên tay cầm một chiếc cặp kim loại. Gương mặạnh lùng, không biểu lộ cảm xúc, nhưng đôi mắt sắc bén như dao.
“Cô tỉnh rồi,” giọàn khàn, như thể vừa trải qua một cuộc chiến. “Cô đã ngất suốt sáu tiếng.”
Lâm Uyển Nhi nhìn anh ta, lòng cô đầy cảnh giác. Cô nhớ anh ta là kẻ đã bao vây khu ổ chuột, là tay sai của tổ chức Khôi Phục. “Tôi đang ở đâu?” cô hỏi, giọng khô khốc.
“Trong một căn cứ bí mật của tôi,” Minh Quân đặt chiếc cặp xuống bàn, mở khóa. “Cô không cần lo, nơi này an toàn.”
“An toàn?” Uyển Nhi cười nhạt, mắt cô lóe lên tia sáng xanh lục. “Anh bắt tôi, trói tôi lại, và nói đây là an toàn?”
Minh Quân không trả lời ngay. Anh ta lấy ra một ống tiêm chứa chất lỏng màu xanh lam, đặt lên bàn. “Tôi không có ý định làm hại cô, Lâm Uyển Nhi.” Anh ta nhìn thẳng vào mắt cô. “Tôi biết cô là ai, và tôi biết cô đình thứ gì.”
Uyển Nhi siết chặt tay, dây đăng ra. “Anh biết gì về tôi?”
“Mọi thứ,” Minh Quân bước đến gần, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. “Cô là nhà di truyền học hàng đầu, người đã phát hiện ra cơ chế tự đột biến của virus. Cô là chìa khóa để tạo ra đội quân biến dị mà Trần Khải Minh đang mơ ước.”
Tim Uyển Nhi đập thình thịch. Cô biết cái tên đó. Trần Khải Minh, kẻ đứng đầu tổ chức Khôi Phục, kẻ cuồng khoa học, vô cảm. “Anh nói vậy là sao?”
Minh Quân thở dài, đôi mắáng vẻ mệt mỏi. “Tôi từng là cánh tay phải của hắn. Tôi đã giúp hắn xây dựng đế chế này, nhưng rồi tôi phát hiện ra sự thật. Hắn không muốn cứu thế giới. Hắn muốn tạo ra một chủng tộc mới, một đội quân biến dị để thống trị tất cả những gì còn sót lại.”
Uyển Nhi cảm thấy lạnh sống lưng. Cô từng làm việc trong phòng thí nghiệm của tổ chức, nhưng cô không hề biết đến âm mưu này. “Tạại nói với tôi điều này?”
“Vì tôi cần cô,” Minh Quân đứng dậy, đi đến cửa sổ nhỏ trên tường, nhìn ra ngoài. Bên ngoài là một thành phố đổ nát, những tòa nhà chọc trời đổ vỡ, bầu trời xám xịt. “Trần Khải Minh đã phản bội tôi. Hắn biết tôi không đồng ý với kế hoạch của hắn, nên hắn đã cho người truy sát tôi. Tôi đã phải chạy trốn, sống trong bóng tối.”
ại, nhìn cô chăm chú. “Cô là mẫu vật duy nhất sống sót sau quá trình đột biến tự nhiên. Cô có khả năng kiểm soát sự biến đổi trong cơ thể mình. Nếu hắn có được cô, hắn sẽ hoàn thiện công thức huyết thanh, tạo ra một đội quân bất khả chiến bại.”
Uyểặng, lòng cô xoay chuyển như vòng xoáy. Cô có nêông? Kẻ thù của kẻ thù có thể là bạn? Hay đây chỉ là một cái bẫác?
“Tôi không có lý do gì để tin anh,” cô nói, giọng lạnh tanh. “Anh vừa bao vây khu ổ chuột, suýt giết chết những người đã che chở cho tôi.”
Minh Quân gật đầu, không hề phản bác. “Đúng, đó là nhiệm vụ của tôi. Nhưng tôi đã cố tình làm chậm lại, để cô có thời gian trốn thoát. Tôi biết Nguyễn Thị Hồng sẽ giúp cô. Cô ta là một người phụ nữ thông minh.”
Uyển Nhi nhớ lại khoảnh khắc Hồng đưa cô đến đường hầm bí mật. Cô ta thực sự đã cố gắng giúp cô, bất chấp nguy hiểm. “Hồng đâu?” cô hỏi.
“Cô ta an toàn,” Minh Quân đáp. “Tôi đã cho người đưa cô ta và nhóm của cô ta đến một nơi an toàn hơn, xa khỏi khu vực này. Họ sẽ không bị truy đuổi nữa.”
Uyển Nhi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không buông lỏng cảnh giác. “Anh muốn gì ở tôi?”
“Hợp tác,” Minh Quân nói thẳng. “Tôi có thông tin, có vũ khí, có một mạng lưới người trung thành. Cô có kiến thức, có sức mạnh. Cùng nhau, chúng ta có thể ngăn chặn Trần Khải Minh.”
Anh ta mở chiếc cặp, lấy ra một tập tài liệu. “Đây là những ghi chép của tôi về các thí nghiệm của hắn. Hắn đã tạo ra hàng trăm biến dị, nhưng tất cả đều mất kiểm soát, trở thành quái vật. Chỉ có cô là thành công. Cô là mảnh ghép cuối cùng.”
Uyển Nhi nhìn những trang giấy, những hình ảnh chụp các sinh vật biến dạng, những dòng ghi chú đầy máu lạnh. Cô cảm thấy ghê tởm. Trần Khải Minh không khác gì một kẻ điên, sẵn sààng ngàn mạng ngườọng của mình.
“Tôi đồng ý,” cô nói, giọng kiên định. “Nhưng với một điều kiện. Anh phải thả tôi ra, và tôi sẽ tự do đi lại. Tôi không phải là tù nhân.”
Minh Quân nhìn cô một lúc, rồi gật đầu. Anh ta rút mộỏ, cắt đứt dây đai. “Được thôi. Nhưng đừng thử chạy trốn. Nơi này là khu vực cách ly, đầy rẫy nguy hiểm. Nếu cô ra ngoài một mình, cô sẽ chết.”
Uyểổ tay, cảm nhận dòng máu lưu thông trở lại. Cô đứng dậy, chân hơi yếu, nhưng cô gắng giữ thăng bằng. Cô nhìn quanh căn phòng, nhìn thấy một tấm gương trên tường. Trong gương, cô thấy mình, nhưng có điều gì đó khác lạ. Đôi mắt cô đã hoàn toàn chuyển sang màu xanh lục, và làn da cô nhợt nhạt đến mức gần như phát sáng trong bóng tối.
Cô không còn là con người hoàn toàn nữa. Cô là một sinh vật mới, một kẻ thù trong chính cơ thể mình.
Minh Quân bước đến bên cô, nhìn vào gương. “Cô đang thay đổi. Mỗi ngày, mỗi giờ. Cô phải học cách kiểm soát nó, nếu không cô sẽ mất đi nhân tính.”
Uyểại, mắt cô lóe sáng. “Tôi biết. Tôi đã cảm nhận được nó. Sức mạnh này, nó đang chờ để bùng phát.”
Cô bước đến bàn, cầm ống tiêm màên. “Đây là gì?”
“Huyết thanh tạm thời,” Minh Quân giải thích. “Nó sẽ giúp cô ổn định sự đột biến trong vòng hai mươi bốn giờ. Nhưng nó không phải là giải pháp lâu dài.”
Uyển Nhi nhìn chất lỏng trong ống tiêm, lòng cô đầy suy tư. Cô biết mình không thể dùng huyết thanh mãi mãi. Cơ thể cô sẽ tự tạo ra kháng thể, và rồi thuốc sẽ không còn tác dụng. Cô phải tìm ra cách kiểm soát sự biến đổi từ bên trong.
“Chúng ta cần một phòng thí nghiệm,” cô nói. “Tôi cần xét nghiệm máu, phân tích DNA, và tìm ra cơ chế hoạt động củơ thể tôi.”
Minh Quân gật đầu. “Tôi có một phòng thí nghiệm nhỏ ở tầng dưới. Không hiện đại như của tổ chức, nhưng đủ để cô làm việc.”
Anh ta dẫn cô ra khỏi phòng, đi qua một hành lang dài, tối tăm. Những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy, tạo ra những cái bóng kỳ dị trên tường. Không khí ẩm thấp, lạnh lẽo, mang theo mùi ẩm mốc và máu.
“Đây là căn cứ của tôi,” Minh Quân nói, giọng vọng lại trong hành lang. “Một boongke cũ từ thời trước mạt thế. Tôi đã cải tạo lại, biến nó thành nơi trú ẩn.”
Họ đi xuống một cầu thang xoắn ốc, đến một cánh cửa thép khác. Minh Quân mở khóa, đẩy cửa ra. Bên trong là một phòng thí nghiệm nhỏ, nhưng được trang bị khá đầy đủ. Máy ly tâm, kính hiển vi, tủ lạnh bảo quản mẫu, và một máy tính cũ kỹ.
Uyển Nhi bước vào, cảm giác như trở về nhà. Cô đã dành cả đời mình trong những căn phòng như thế này, nghiên cứu, phân tích, tìm kiếm câu trả lời.
Cô ngồi xuống trước kính hiển vi, lấy một ống máu từ trong tủ lạnh. “Đây là máu của tôi?” cô hỏi.
“Đúng,” Minh Quân đáp. “Tôi đã lấy mẫu khi cô bất tỉnh.”
Uyển Nhi nhỏ một giọt máu lên lam kính, đặt dưới kính hiển vi. Cô điều chỉnh tiêu cự, nhìn vào thế giới vi mô. Những tế bào máu của cô không còn bình thường nữa. Chúng có hình dạng kỳ lạ, như những ngôi sao sáu cánh, phát ra ánh sáng xanh lục yếu ớt.
“Đây là một cấu trúc chưa từng thấy,” cô thì thầm, lòng đầy kinh ngạc. “Virus đã tái cấu trúc hoàn toàn DNA của tôi. Nó không phá hủy tế bào, mà nâng cấp chúng.”
Minh Quân bước đến bên cô, nhìn qua kính hiển vi. “Nâng cấp? Cô có ý gì?”
“Ý tôi là virus này không giống bất kỳ loại virus nào khác,” Uyển Nhi giải thích, mắt cô vẫn dán vào thị kính. “Nó không làm chết tế bào, mà biến đổi chúng thành một dạng sống mới, mạnh mẽ hơn, thông minh hơn. Nó giống như một bước nhảy vọt trong tiến hóa.”
Cô ngẩng lên, nhìn Minh Quân. “Nhưng nó cũng có một mặt tối. Nếu tôi không kiểm soát được, nó sẽ nuốt chửng ý thức của tôi, biến tôi thành một con quái vật vô tri.”
Minh Quân im lặng, đôi mắối sầm lại. “Đó là lý do tại sao chúng ta phải ngăn chặn Trần Khải Minh. Hắn không quan tâm đến việc kiểm soát. Hắn chỉ muốn sức mạnh.”
Uyển Nhi gật đầu, lòng cô trĩu nặng. Cô biết mình đang đứng trên bờ vực. Một bước sai lầm, và cô sẽ mất tất cả.
Họ làm việc suốt nhiều giờ liền. Uyển Nhi phân tích mẫu máu, ghi chép lại từng biến đổi nhỏ nhất. Cô phát hiện ra rằng virus có một cơ chế tự điều chỉnh, nhưng nó không hoàn hảo. Nó cần một chất xúc tác để ổn định, và chất xúc tác đó chính là một loại protein đặc biệt chỉ có trong cơ thể cô.
“Đây là chìa khóa,” cô nói, chỉ vào màn hình máy tính. “Protein này hoạt động như một công tắc. Nếu tôi có thể sản xuất đủ lượng, tôi có thể kiểm soát quá trình biến đổi.”
Minh Quân nhìn vào dữ liệu, lòng đầy hy vọng. “Vậy là cô có thể tạo ra thuốc giải?”
“Không hẳn,” Uyển Nhi lắc đầu. “Tôi không thể đảo ngược quá trình. Tôi chỉ có thể kiểm soát nó. Nhưng điều đó cũng đủ để tôi sống như một con người.”
Cô đang nói thì đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía trên. Cả căn phòng rung chuyển, bụi từ trần nhà rơi xuống. Còi báo động rú lên chói tai.
Minh Quân đứng bật dậy, mặt tái mét. “Chúng đến rồi.”
“Ai?” Uyển Nhi hỏi, tim cô đập loạn.
“Trần Khải Minh,” Minh Quân nói, út một khẩu súng ngắn từ thắt lưng. “Hắn đã tìm ra nơi này.”
Họ chạy lên cầu thang, lao vào hành lang. Những tiếng súng vang lên từ phía trên, lẫn với tiếng la hét của những người lính canh. Mùi thuốc súng nồng nặc tràn vào không khí.
Khi họ lên đến tầng trên cùng, cảnh tượng trước mắt khiến Uyển Nhi lạnh người. Cánh cửa thép chính đã bị xé toạc, và những sinh vật kỳ dị đang tràn vào. Chúng có hình dáng giống người, nhưám, mắt đỏ rực, và những móng vuốt sắc nhọn dài ngoằng.
“Đội quân biến dị,” Minh Quân thì thầm, giọng đầy tuyệt vọng. “Hắn đã hoàn thiện chúng.”
Trong đám sinh vật đó, một bóng người bước ra. Trần Khải Minh. Hắn ta mặc một bộ đồ trắng tinh, gương mặt điển trai nhưng lạnh lùng vô cảm. Đôi mắt hắn ta nhìn Uyển Nhi như nhìn một món đồ quý giá.
“Lâm Uyển Nhi,” giọng hắên, êm ái nhưng đầy đe dọa. “Cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau. Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.”
Uyển Nhi cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Cô đứng bên cạnh Minh Quân, cả hai đều biết rằng họ đang bị bao vây, không đường thoát.
“Cô nghĩ cô có thể trốn khỏi tôi sao?” Trần Khải Minh cười nhạt. “Tôi đã tạo ra cô. Tôi là người đã tiêm cho cô liều virus đầu tiên. Cô là kiệt tác của tôi.”
Uyển Nhi mở to mắt, lòng đầy kinh hoàng. Cô nhớ lại ngày đó, khi cô còn làm việc trong phòng thí nghiệm, và một tai nạn đã xảy ra. Nhưng không phải tai nạn. Đó là một thí nghiệm có chủ đích.
“Đúng vậy,” Trần Khải Minh nói, như đọc được suy nghĩ của cô. “Tai nạn đó là do tôi sắp đặt. Tôi cần một vật chủ hoàn hảo, và cô chính là người đó.”
Minh Quân siết chặt khẩu súng, mắt anh ta đầy căm phẫn. “Đồ khốn!”
Trần Khải Minh không thèm để ý đến anh ta. Hắn ta bước về phía Uyển Nhi, những sinh vật biến dị xung quanh gầm gừ, sẵn sàng tấn công. “Hãy đến với tôi, Lâm Uyển Nhi. Tôi sẽ cho cô sức mạnh vô hạn. Cô sẽ trở thành nữ hoàng của thế giới mới.”
Uyển Nhi lùi lại, lòng cô đầy hỗn loạn. Cô nhìn Minh Quân, nhìn thấy trong mắự quyết tâm. Cô nhìn lại Trần Khải Minh, nhìn thấy sự điên cuồng trong đôi mắt hắn ta.
Cô biết mình phải chọn. Một bên là sự hủy diệt, một bên là hy vọng mong manh.
“Tôi không bao giờ thuộc về anh,” cô nói, giọng lạnh lùng như băng. “Tôi là người thừa số còn lại, và tôi sẽ tự quyết định số phận của mình.”
Trần Khải Minh cười lớn, tiếng cười vang vọng trong căn phòng. “Thú vị đấy. Nhưng cô nghĩ cô có thể làm gì? Cô chỉ là một món đồ thí nghiệm, không hơn không kém.”
Hắên, đàn sinh vật biến dị tràn tới, những móng vuốt sắc nhọn chĩa thẳng về phía Uyển Nhi và Minh Quân.
Minh Quân nổ súng, bắn hạ hai con quái vật đầu tiên, nhưng chúng vẫn tiếp tục tràn lên. Uyển Nhi đứng đó, cảm nhận sức mạnh trong cơ thể mình đang trỗi dậy. Đôi mắt cô sáng lên màu xanh lục, làn da cô bắt đầu phát sáng.
Cô biết mình phải sử dụng sức mạnh đó. Dù có phải đánh đổi bằng nhân tính, cô cũng phải sống sót.
Cô hít một hơi thật sâu, và rồi mọi thứ xung quanh cô như chậm lại. Cô cảm nhận được từng chuyển động của kẻ thù, từng nhịp đập của trái tim mình. Cơ thể cô như một cỗ máy hoàn hảo, sẵn sàng chiến đấu.
Nhưng trước khi cô kịp hành động, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau. Cả căn phòng rung chuyển, một mảng tường lớn sụp đổ, tạo ra một lỗ hổng. Bụi mù mịt bay lên, che khuất tầm nhìn.
Từ trong đám bụi, một giọng nói vang lên, giọng của một người phụ nữ. “Còn sống không, Uyển Nhi?”
Uyểại, kinh ngạc nhìn thấy Nguyễn Thị Hồng đang đứng đó, tay cầm một khẩu súng phóng tên lửa, sau lưng cô ta là nhóm người sống sót từ khu ổ chuột, cùng với Phạm Văn Đức và em gái anh ta.
“Hồng?” Uyển Nhi thốt lên.
“Tôi không thể để cô đi một mình được,” Hồng cười, mắt cô ta sáng lên. “Chúng ta có một cuộc chiến phải thắng.”