Căn phòng bí mật rung lên dữ dội. Những mảnh vữa trần rơi lả tả xuống nền xi măng lạnh lẽo. Lâm Uyển Nhi đứng dậy khỏi chiếc giường sắt, cơ thể vẫn còn đau nhứỉnh dậy. Cô nhìn Hoàng Minh Quân, kẻ đang đứng cạnh cánh cửa thép, lắng nghe tiếng động từ bên ngoài.
“Bọn chúng đến rồi,” Minh Quân nói, giọng hắn khàn đặc. “Khải Minh không bao giờ để mất dấu một con mồi.”
Uyển Nhi siết chặt tay. Những móng tay cô bắt đầu dài ra, sắc nhọn như lưỡi dao. Cô có thể cảm nhận được dòng máu đang sôi sục trong huyết quản, thôi thúc cô giải phóng thứ sức mạnh đang ngủ yên bên trong.
“Anh nói cần tôi hợp tác,” cô nói, giọng lạnh tanh. “Vậy thì nói cho tôi biết kế hoạch của anh.”
Minh Quân quay lại, đôi mắt hắn tối sầm. Hắn rút từ trong túi áo khoác một ống tiêm nhỏ, bên trong chứa chất lỏng màu xanh lục phát quang.
“Đây là huyết thanh cuối cùng tôi lấy được từ phòng thí nghiệm của Khải Minh. Nó có thể kích hoạt hoàn toàn khả năng đột biến của cô.”
Uyển Nhi cầm lấy ống tiêm, ngắm nhìn chất lỏng lấp lánh dưới ánh đèn yếu ớt. Cô biết thứ này nguy hiểm. Một khi tiêm vào cơ thể, sẽ không có đường quay lại. Sự biến dị sẽ hoàn thiện, và cô sẽ không còn là con người thuần túy nữa.
“Cô có vài phút để quyết định,” Minh Quân nói thêm. “Hoặc chúng ta chết dưới tay Khải Minh, hoặc cô biến thành thứ mà hắn sợ nhất.”
Tiếng đập cửa vang lên từ bên ngoài. Những tiếng hét, tiếng la hét và tiếng súng nổ lẫn vào nhau. Bức tường phía tây căn phòng bắt đầu nứt ra, những đường nứt chạy dài từ trần xuống sàn.
Uyển Nhi nhìn xuống ống tiêm. Cô nhớ lại những ngày tháng trong phòng thí nghiệm, những lần bị tiêm đủ loại hóa chất, những cơn đau xé toạc từng tế bào. Cô đã từng là một nhà khoa học, từng tin rằng mình có thể kiểm soát mọi thứ bằng trí tuệ. Nhưng bây giờ, trí tuệ không đủ. Cô cần sức mạnh.
“Tôi cần gì để sống sót?” cô tự hỏi mình. Câu trả lời đến ngay lập tức: mọi thứ.
Cô đâm ống tiêm vào cánh tay, bơm toàn bộ chất lỏng vào tĩnh mạch. Một cảm giác nóng rực lan tỏa khắp cơ thể, như ngọn lửa thiêu đốt từ bên trong. Cô gục xuống sàn, hai tay ôm lấy ngực, cố kìm nén tiếng hét đau đớn.
Minh Quân đứng nhìn, không can thiệp. Hắn biết đây là lựa chọn của cô. Hắn chỉ có thể chờ đợi.
Những tế bào trong cơ thể Uyển Nhi bắt đầu thay đổi với tốc độ chóng mặt. Cô có thể cảm nhận được từng sợi cơ co rút, từng mạch máu giãn nở. Làn da cô trở nên xám xịt, nổi lên những đường vân đen chằng chịt. Đôi mắt cô chuyển sang màu đỏ rực, phát ra ánh sáng kỳ lạ trong bóng tối.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Minh Quân. Giọng cô vang lên, nhưng đã thay đổi — trầm hơn, vang hơn, như tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn.
“Tôi sẵn sàng.”
Minh Quân gật đầu, không một chút do dự. Hắn mở cánh cửa thép, lao ra ngoài trước. Uyể, đôi chân cô di chuyển nhanh đến mức tạo thành những vệt mờ.
Bên ngoài, hành lang tối om. Những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy, chiếu sáng những xác chết nằm la liệt trên sàn. Mùi máu tanh nồng nặc, hòa lẫn với mùi thuốc súng và mùi khét từ những thiết bị điện bị cháy.
“Chúng ta phải ra được tầng hầm,” Minh Quân nói, vừa chạy vừa nạp đạn cho khẩu súng lục. “Ở đó có một lối thoát dẫực ngoại vi.”
Một tiếng gầm vang lên từ cuối hành lang. Ba con biến dị lao tới, thân hình chúng phồng lên, da bọc xương, móng vuốt dài ngoằng. Mắt chúng đỏ ngầu, không còn chút lý trí nào.
Uyển Nhi không dừng lại. Cô lao thẳng vào chúng, tay phải cô biến thành một lưỡi dao sắc lẻm, chém ngang một con biến dị. Máu đen bắn ra, nhưng cô không dừng lại. Cô đá vào ngực con thứ hai, khiến nó bay ngược vào tường, vỡ vụn như thủy tinh.
Con biến dị cuối cùng lao tới, móng vuốt chém vào mặt cô. Cô né sang bên, nhưng vẫn bị xước một đường dài trên má. Máu chảy ra, nhưng vết thương nhanh chóng lành lại, da thịt tái tạo ngay trước mắt.
Minh Quân bắn hai phát súng vào đầu con biến dị, kết liễu nó. Hắn nhìn Uyển Nhi, đôi mắt ánh lên sự ngạc nhiên.
“Cô kiểm soát được nó?”
“Tôi không biết,” Uyển Nhi thở hổn hển, “nhưng tôi không để nó kiểm soát tôi.”
Họ tiếp tục chạy. Mỗi góc hành lang, mỗi cánh cửa đều có thể ẩn chứa nguy hiểm. Uyển Nhi cảm nhận được mọi thứ xung quanh một cách rõ ràng hơn bao giờ hết — tiếng tim đập của Minh Quân, tiếng máu chảy trong huyết quản hắn, tiếng bước chân của những kẻ săn lùng ở tầng trên.
Họ đến một cánh cửa thép lớn, trên đó có dòng chữ “Khu vực thí nghiệm – Cấm vào”. Minh Quân mở khóa bằng một thẻ từ, cánh cửa mở ra, để lộ một căn phòng rộng lớn, trần cao, đầy những lồng sắt và bàn mổ.
Ở giữa phòng, một người đàn ông mặc áo blouse trắng đang đứng. Hắn quay lại, nở nụ cười lạnh lẽo. Đó là Trần Khải Minh.
“Chào mừng trở về nhà, Lâm Uyển Nhi,” hắn nói, giọng the thé. “Tôi đã chờ cô từ lâu.”
Uyển Nhi siết chặt tay, móng tay cô cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô nhìn thấải Minh có ít nhất hai mươi tên lính, tất cả đều mang súng tự động, nhắm thẳng vào cô và Minh Quân.
“Anh phản bội tôi,” Minh Quân gầm gừ, giơ súng lên.
“Phản bội?” Khải Minh cười lớn. “Tôi không bao giờ coi anh là đồng minh, Hoàng Minh Quân. Anh chỉ là một công cụ, và bây giờ công cụ đã hết hạn sử dụng.”
Hắn giơ tay lên, ra hiệu. Hai mươi khẩu súng đồng loạt nhả đạn. Minh Quâên, núp sau một bàn mổ. Uyển Nhi đứng yên, để những viên đạn bay tới.
Cơ thể cô di chuyển. Không phải bằng ý chí, mà bằng bản năng thuần túy. Cô né tránh từng viên đạn, di chuyển với tốc độ không thể tin nổi. Những viên đạn bay qua, chỉ xướô, nhưng vết thương lập tức lành lại.
Cô lao vào giữa đám lính, tay biến thành lưỡi dao, chém tới tấp. Mỗi nhát chém là một mạng người. Máu bắn tung tóe, tiếng la hét vang lên khắp căn phòng.
Khải Minh nhìn cảnh tượng, đôi mắt hắn sáng lên vì phấn khích.
“Tuyệt vời! Cô là một kiệt tác, Lâm Uyển Nhi! Một sinh vật hoàn hảo!”
Uyển Nhi không nghe thấy gì nữa. Mọi thứ xung quanh cô trở nên mờ ảo. Cô chỉ cảm nhận được sức mạnh đang tuôn trào, thôi thúc cô giết chết tất cả.
Cô lao về phía Khải Minh, nhưng bị một bức tường vô hình chặn lại. Một tấm kính cường lực hạ xuống từ trần nhà, ngăn cách cô với hắn.
“Chưa phải lúc này,” Khải Minh nói, giọng vẫn bình thản. “Tôi cần cô sống để nghiên cứu thêm.”
Hắn bấm một nút trên điều khiển. Sàn nhà dưới chân Uyển Nhi mở ra, để lộ một hố sâu hun hút. Cô rơi xuống, nhưng trước khi chạm đáy, cô đã bám vào mép hố, kéo mình lên.
Minh Quân chạy tới, nắm lấy tay cô, kéo cô lên.
“Chúng ta phải rời khỏi đây!”
“Không,” Uyển Nhi nói, giọng đầy căm phẫn. “Tôi không chạy nữa.”
Cô gạân ra, đứng dậy. Cơ thể cô đang thay đổi một lần nữa. Những đường vân đen lan rộng khắp người, đôi mắt cô đỏ rực hơn, và từ lưng cô, những chiếc gai xương nhô ra, xuyên thủng da thịt.
“Cô đang tự hủy hoại mình!” Minh Quân hét lên.
“Không,” Uyển Nhi nói, “tôi đang trở thành thứ tôi phải trở thành.”
Cô lao vào tấm kính cường lực, đập vỡ nó bằng một cú đấm. Những mảnh kính văng tung tóe, và cô bước qua, đối diện với Khải Minh.
Hắn lùi lại, lần đầu tiên trên gương mặt xuất hiện sự sợ hãi.
“Cô không thể giết tôi,” hắn nói, giọng run run. “Nếu tôi chết, toàn bộ hệ thống sẽ sụp đổ. Cô sẽ không bao giờ tìm được cách chữa trị.”
“Tôi không cần chữa trị,” Uyển Nhi nói, giọng lạnh như băng. “Tôi chấp nhận con người mới của mình.”
Cô giơ tay lên, móng tay dài ra, sắc nhọn. Nhưng trước khi cô kịp ra tay, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa. Bức tường phía sau Khải Minh sụp đổ, để lộ một lỗ hổng lớn, và từ đó, những người lính của tổ chức Khôi Phục tràn vào.
“Bắt sống cô ta!” một giọng nói vang lên.
Uyểại, đối mặt với hàng chục khẩu súng. Nhưng cô không sợ. Cô đã vượt qua nỗi sợ hãi từ lâu.
Cô lao vào đám đông, đánh trả với sức mạnh của một con quái vật. Mỗi cú đấm là một mạng người, mỗi cú đá là một xác chết. Máu bắn lên tường, lên trần, lên mặt cô.
Minh Quân cũến đấu, bắn từng phát súng chính xác vào đầu kẻ thù. Hắn và Uyển Nhi phối hợp với nhau một cách hoàn hảo, như thể họ đã chiến đấu cùng nhau hàng năm.
Nhưng số lượng quân địch quá đông. Mỗi khi họ hạ được một tên, hai tên khác xuất hiện. Đạn dược của Minh Quân cạn dần, và sức mạnh của Uyển Nhi bắt đầu suy giảm.
“Chúng ta không thể tiếp tục thế này,” Minh Quân nói, thở hổn hển. “Cô phải dùng sức mạnh tối đa.”
“Tôi đang dùng rồi,” Uyển Nhi nói, giọng mệt mỏi.
“Không,” Minh Quân nói, nhìn thẳng vào mắt cô. “Cô đang kìm hãm nó. Cô sợ mất kiểm soát. Nhưng đây không phải lúc để sợ hãi. Hãy để nó ra ngoài.”
Uyển Nhi nhắm mắt lại. Cô biết Minh Quân nói đúng. Cô đã luôn kìm hãm sức mạnh của mình, sợ rằng một khi để nó ra ngoài, cô sẽ không thể kiểm soát được. Nhưng bây giờ, không còn lựa chọn nào khác.
Cô hít một hơi thật sâu, và buông bỏ mọi sự kiểm soát.
Cơ thể cô bắt đầu biến đổi dữ dội. Những chiếc gai xương mọc ra từ khắp nơi, da cô trở nên cứng như thép, và đôi mắt cô phát ra ánh sáng chói lóa. Một luồng năng lượng cuồn cuộn tỏa ra từ cô, làm rung chuyển cả căn phòng.
Những người lính của tổ chức Khôi Phục lùi lại, kinh hoàng trước cảnh tượng trước mắt. Họ chưa từng thấy một sinh vật nào như thế này.
Uyển Nhi giơ hai tay lên trời, và từ lòng bàn tay cô, những tia sáng màu tím phóng ra, đánh tan mọi thứ trên đường đi. Tường sập, trần đổ, và những người lính bị hất văng ra xa.
Khải Minh đứng sau một tấm kính khác, mắt mở to vì kinh ngạc. Hắn chưa từng thấy một biến dị nào mạnh đến thế. Cô là thứ vũ khí hoàn hảo mà hắn luôn tìm kiếm.
“Bắt lấy cô ta!” hắn hét lên. “Bằng mọi giá!”
Nhưng không ai dám tiến lên. Tất cả đều sợ hãi, lùi lại, bỏ chạy.
Uyển Nhi đứng đó, cơ thể đầy máu, đôi mắt đỏ rực, nhìn thẳng vào Khải Minh. Cô bước từng bước về phía hắn, mỗi bước chân để lại một vết lõm trên sàn.
“Mày không thể thoát khỏi tao,” cô nói, giọng vang vọng như tiếng sấm. “Mày sẽ trả giá cho tất cả.”
Khải Minh lùi lại, tay hắấm nút trên điều khiển. Một cánh cửa bí mật mở ra sau lưng hắn, và hắn biến mất vào trong.
Uyểới, nhưng cánh cửa đã đóng lại. Cô đập mạnh vào nó, nhưng vô ích. Bức tường quá dày.
“Đừng đuổi theo,” Minh Quân nói, chạy tới bên cô. “Chúng ta phải rời khỏi đây trước khi cả tòa nhà sụp đổ.”
Uyển Nhi nhìn cánh cửa, rồi nhìn Minh Quân. Cô có thể cảm nhận được sự tức giận đang sôi sục trong lòng, nhưng cô cũng biết Minh Quân nói đúng. Nếu ở lại, họ sẽ chết.
“Đi thôi,” cô nói, giọng khàn đặc.
Họ chạy ra khỏi phòng thí nghiệm, băng qua những hành lang đổ nát, leo lên những cầu thang bị hư hỏng. Cuối cùng, họ thoát ra ngoài qua một lỗ hổng trên tường, rơi xuống một con hẻm tối.
Uyển Nhi nằm trên mặt đất, thở hổn hển. Cơ thể cô dần trở lại bình thường, những chiếc gai xương rút vào trong, da trở lại màu sắc tự nhiên. Cô vẫn là con người, nhưng cô biết rằng một phần của cô đã thay đổi mãi mãi.
Minh Quân ngồi xuống bên cạnh, nhìn lên bầu trời đen kịt.
“Chúng ta đã sống sót.”
“Chưa,” Uyển Nhi nói, giọng yếu ớt. “Khải Minh còn sống. Hắn sẽ trở lại.”
“Nhưng lần sau,” Minh Quân nói, “chúng ta sẽ chuẩn bị tốt hơn.”
Uyển Nhi nhắm mắt lại, để những giọt mưa đầu tiên rơi xuống mặt. Cô biết cuộc chiến chưa kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu. Và lần này, cô sẽ chiến đấu với tất cả sức mạnh của mình — con người lẫn quái vật.