Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Người Thừa Số Còn Lại

Sự Hy Sinh Cuối Cùng

2938 từ

Bụi và khói đặc quánh trong không khí, hòa cùng mùi thuốc súng và máu tanh nồng. Tiếng gầm rú của lũ biến dị vọng ra từ hành lang hẹp phía trước, xen lẫn tiếng la hét thất thanh của những người lính thuộc tổ chức Khôi Phục. Cả căn cứ ngầm rung chuyển như sắp sụp đổ.

Lâm Uyển Nhi lao đi, cơ thể cô lúc này nhẹ hơn bao giờ hết. Những mạch máu đen trên tay đã lặn xuống, nhưng dòng năng lượng cuồn cuộn chạy dọc sống lưng cô thì rõ ràng hơn bất cứ thứ gì. Cô có thể cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim mình, từng chuyển động của những khối cơ dưới làn da. Sức mạnh này, vừa quen thuộc vừa xa lạ, đang kêu gọi cô giải phóng nó.

“Bên trái!” Hoàng Minh Quân hét lên, giọng hắn khản đặc. Hắn vừa bắn một loạt đạn về phíến dị lao ra từ một góc tối. Viên đạn xuyên thủng hộp sọ của con đầu tiên, nhưòn lại vẫn lao tới. Minh Quân chửi thề, lùi lại và nạp đạn.

Uyểắt. Cô không cần nhìn, cô cảm nhận được. Cảm nhận được đường đi của những móng vuốt sắc nhọn, cảm nhận được sự dao động trong không khí ngay trước khi chúng tấn công. Cô xoay người, một cú đá tung ra nhanh đến mức tạo thành một vệt mờ. Chân cô chạm vào ngực con biến dị thứ hai với một lực khủng khiếp. Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên, con biến dị bay ngược ra sau, đập mạnh vào tường, lõm sâu vào bê tông.

Con thứ ba chưa kịp dừng lại đã bị cô tóm gọn. Những ngóài của cô bấu chặt vào cổ họng nó. Cảm giác ghê rợn khi chạm vào làn da nhầy nhụa, thối rữa của sinh vật này khiến dạ dày cô quặn lên, nhưng cô kìm nén. Cô siết chặt. Một tiếng động ướt át, rồi con biến dị đổ gục xuống, bất động.

Minh Quân nhìn cô, ánh mắt hắn lóe lên một tia phức tạp. “Cô… kiểm soát được nó rồi sao?”

“Chưa hẳn,” Uyển Nhi thở dốc, nhìn xuống bàn tay mình. Những mạch máu đen lại bắt đầu nổi lên, chạy dọc từ cổ tay lên đến khuỷu tay. “Nó đang đòi hỏi nhiều hơn. Tôi phải… tiết chế nó.”

Sự thật là, liều huyết thanh cuối cùng đó không chỉ kích hoạt sức mạnh. Nó đã mở ra một cánh cửa trong tâm trí cô, một cánh cửa dẫn đến một vực thẳm đầy đói khát. Cô nghe thấy tiếng thì thầm, một tiếng gọi từ sâu trong máu thịt mình, thúc giục cô xé xác, giết chóc. Phải mất một nỗ lực ý chí khổng lồ để kìm nén nó.

“Chúng ta phải tìm đến phòng thí nghiệm trung tâm,” Minh Quân nói, kéo cô vào một góc khuất. “Khải Minh chắc chắn ở đó. Hắn sẽ không bỏ chạy đâu. Đây là cả một đời nghiên cứu của hắn.”

“Anh biết đường?”

“Tôi đã từng làm việc ở đây, nhớ không?” Minh Quân mỉm cười mỉa mai, nhưng nụ cười đó nhanh chóng tắt lịm. “Nhưng tôi không ngờ hắn lại xây một cái hố sâu đến thế này. Một mê cung của chết chóc.”

Họ lần theo một hành lang hẹp, nơi những sợi cáp điện lòi ra khỏi trần nhà như những mớ dây thần kinh lộ thiên. Ánh sáng từ những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những bóng đen méo mó trên tường. Mùi ẩm mốc và hóa chất nồng nặc xộc vào mũi, khiến cô nhớ đến cái mùi của phòng thí nghiệm năm xưa.

Đột nhiên, một tiếng súng vang lên từ xa. Không phải tiếng súng của lính tổ chức, đó là tiếng súng săn đặc trưng của Hồng.

“Phía đó!” Uyển Nhi nói, lao về phía âm thanh. Trái tim cô thắt lại. Cô hy vọng Hồng và Đức đã tìm được chỗ ẩn nấp an toàn.

Họ chạy qua một khu vực rộng lớn, nơi những lồng sắt chất đầy xác của những sinh vật biến dị thất bại. Một vài con còn sống, cựa quậy yếu ớt, phát ra những tiếng rên rỉ thảm thương. Cảnh tượng đó khiến lòng cô se lại. Chúng cũng từng là người.

Rồi cô nhìn thấy họ.

Nguyễn Thị Hồng đang đứng chắn trước một cánh cửa sắt lớn, tay cầm khẩu súng săn đã hết đạn. Cô ấy dùng báng súng đập vào đầu một con biến dị đang lao tới. Phía sau Hồng, Phạm Văn Đức ôm chặt em gái mình, một bé gái khoảng mười hai tuổi, mặt mũi tái mét vì sợ hãi.

“Hồng! Đức!” Uyển Nhi gọi to.

Hồng quay lại, mắt cô sáng lên khi thấy Uyển Nhi. “Cô đến rồi! Tôi tưởng cô đã chết rồi!”

“Chưa đâu,” Uyển Nhi nói, lao đến bên cạnh Hồng. Cô đưa tay ra, một móng tay sắc nhọn mọc ra, xé toạc cổ họng con biến dị cuối cùng. “Khải Minh đâu?”

“Ở trong đó,” Hồng chỉ vào cánh cửa sắt. “Hắn đã cho một lũ biến dị ra và đóng cửa lại. Bọn tôi bị kẹt ở đây.”

“Chúng tôi… chúng tôi không thể vào được,” Đức nói, giọng run run. “Cửa được khóa bằng mật mã. Anh ấy… anh ấy đã thiết lập một hệ thống phòng thủ tự động bên trong.”

Minh Quân bước lên, nhìn vào bảng điều khiển bên cạnh cánh cửa. Một màn hình nhỏ hiển thị dòng chữ “Truy cập bị từ chối”. Hắn cắn môi. “Cần có vân tay của hắn. Hoặc một mã số đặc biệt.”

“Chúng ta không có thời gian,” Uyển Nhi nói. Cô có thể cảm nhận được sự hiện diện của Khải Minh ở bên trong, như một bóng đen lạnh lẽo. “Tôi có thể phá nó.”

“Bằng cách nào?” Hồng hỏi, mắt cô mở to.

Uyển Nhi không trả lời. Cô đưa tay lên, tập trung tất cả ý chí vào lòng bàn tay. Cảm giác nóng rực lan tỏa từ ngực ra khắp cơ thể. Những mạch máu đen nổi lên dữ dội, bao phủ toàn bộ cánh tay cô. Da cô chuyển sang màu xám xanh. Cô cảm thấy những chiếc gai xương nhỏ nhú ra dưới lớp da, rồi hợp nhất lại thành một thứ vũ khí sắc nhọn.

“Lùi lại!” Minh Quân hét lên, kéo Hồng và Đức ra xa.

Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, rồi đấm thẳng vào cánh cửa sắt.

Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Cả căn phòng rung chuyển. Cánh cửa bị lõm sâu một mảng lớn, nhưng không vỡ. Cô đấm lần thứ hai. Lần thứ ba.

Đến cú đấm thứ tư, một vết nứt xuất hiện trên mặt kim loại. Cô hét lên, dồn toàn bộ sức mạnh vào cánh tay phải. Một cú đấm cuối cùng, mạnh mẽ hơn tất cả. Cánh cửa bị xé toạc khỏi bản lề, bay vào bên trong, đập vỡ một chiếc bàn thí nghiệm.

Bên trong là một căn phòng rộng lớn, sáng trưng ánh đèn. Hàng loạt màn hình hiển thị dữ liệu, những lọ hóa chất xếp đầy trên kệ, và ở trung tâm, Trần Khải Minh đang đứng sau một tấm kính chịu lực, tay cầm một ống tiêm chứa chất lỏng màu xanh lục phát quang.

“Chào mừng, Lâm Uyển Nhi,” giọng hắn vang lêóng thanh, trầm ổn và đầy chế giễu. “Tôi đã chờ cô từ lâu. Mẫu vật hoàn hảo nhất của tôi.”

“Khải Minh, trò chơi kết thúc rồi,” Minh Quân nói, giương súng về phía hắn. “Buông vũ khí ra.”

“Trò chơi?” Khải Minh cười khẩy. “Đây không phải trò chơi, Hoàng Minh Quân. Đây là sự tiến hóa. Cô ta là bằng chứng. Một bước nhảy vọt của nhân loại.”

“Cô ta là con người!” Hồng gầm lên.

“Con người?” Khải Minh lắc đầu. “Không. Cô ta đã vượt qua giới hạn của con người rồi. Cô ta là một sinh vật mới. Tôi sẽ hoàn thiện cô ta, và tạo ra một đội quân từ cô ta.”

Uyển Nhi nhìn chằm chằm vào hắn. Sự căm ghét cuộn lên trong lòng cô, nóng rực như ngọn lửa. Nhưng cùng lúc đó, cô cảm thấy một sự bình tĩnh lạnh lùng bao trùm lấy mình. Cô không còn sợ hãi nữa.

“Anh sẽ không bao giờ có được tôi,” cô nói, giọng lạnh tanh.

Cô lao về phía tấm kính chịu lực. Tốc độ của cô nhanh đến mức khiến Hồng phải hét lên kinh ngạc. Cô đập mạnh vào tấm kính, nhưng nó chỉ rung lên. Khải Minh đưa tay lên, ấn một nút. Những lỗ thông gió trên trần nhà mở ra, và một làn khí màu vàng bắt đầu phun xuống.

“Khí độc!” Minh Quân hét lên, bịt miệng. “Hắn định giết tất cả chúng ta!”

Uyển Nhi cảm thấy cổ họng mình bỏng rát. Làn khí đó không chỉ là khí độc, nó là một loại huyết thanh đặc biệt được thiết kế để vô hiệu hóa sự biến dị. Cơ thể cô bắt đầu co giật. Sức mạnh trong người cô suy yếu dần.

“Cô thấy không?” Khải Minh nói, giọng hắn đầy tự mãn. “Tôi biết mọi điểm yếu của cô. Tôi đã tạo ra cô mà.”

“Chị Uyển Nhi!” Em gái của Đức khóc lóc.

Đức nhìn em gái mình, rồi nhìn Uyển Nhi. Một quyết định lóe lên trong mắt anh. Anh đột nhiên lao về phía một bảng điều khiển trên tường, nơi có một hộp cứu hỏa.

“Đức! Dừng lại!” Hồng hét lên.

“Không kịp đâu!” Đức đập vỡ kính hộp cứu hỏa, lấy ra một cái bình cứu hỏa. Nhưng anh không dùng nó để dập lửa. Anh lao thẳng về phía đường ống dẫn khí chính trên trần nhà.

Khải Minh nhìn thấy hành động của Đức, mắt hắn mở to. “Đồ ngu! Anh sẽ khiến cả căn phòng phát nổ!”

“Đức! Đừng!” Uyển Nhi gào lên. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân cô yếu ớt vô lực.

Đức quay lại, nhìn em gái mình lần cuối. Một nụ cười buồn bã nhưng kiên định hiện trên môi anh. “Chăm sóc em ấy nhé, Hồng.”

Rồi anh đập mạnh bình cứu hỏa vào đường ống dẫn khí.

Một tiếng nổ long trời lở đất. Lửa và khói bùng lên dữ dội. Sức nóng khủng khiếp hất văng tất cả mọi người ra xa. Uyểược về phía sau, đập mạnh vào tường. Một mảnh kính vỡ cắm sâu vào vai cô.

Máu chảy ra, nóng hổi và tanh nồng.

Khi cô cố gắng mở mắt ra, mọi thứ trước mắt cô là một màu đỏ rực. Căn phòng đã bị phá hủy một nửa. Tấm kính chịu lực nơi Khải Minh đứng đã vỡ tan. Hắn đang loạng choạng đứng dậy, mặt mũi đầy máu, tay vẫn nắm chặt ống tiêm.

“Cô… cô phá hỏng mọi thứ rồi!” hắn gầm lên, giọng điên cuồng. “Nhưng tôi vẫn còn cô! Tôi sẽ có được cô!”

Hắn lao về phía Uyển Nhi, ống tiêm giơ lên cao.

Uyển Nhi nhìn hắn. Cơn đau từ vết thương ở vai như một lời nhắc nhở về sự thật. Cô không còn là Lâm Uyển Nhi của ngày xưa nữa. Cô là một sinh vật mới. Một sinh vật đượừ sự tuyệt vọng và hy vọng.

Cô đưa tay lên, những móng tay dài và sắc nhọn mọc ra. Cô tập trung tất cả sức mạnh còn lại, cảm nhận dòng năng lượng cuồn cuộn trong huyết quản. Khi Khải Minh lao đến, cô xoay người, né tránh mũi kim, và đâm thẳng bàn tay vào ngực hắn.

Một tiếng “phập” ẩm ướt.

Khải Minh trợn tròn mắt. Hắn nhìn xuống ngực mình, nơi bàn tay của Uyển Nhi đã xuyên qua. Máu đen chảy ra, thấm đẫm áo blouse trắng của hắn. Hắn há miệng như muốn nói gì đó, nhưng chỉ có một tiếng khò khè thoát ra.

Uyển Nhi rút tay ra. Khải Minh ngã quỵ xuống, ống tiêm lăn khỏi tay hắn. Hắn nhìn cô lần cuối, ánh mắt đầy sự không tin và uất hận, rồi tắt thở.

Căn phòng im lặng đến rợn người. Chỉ còn tiếng lửa cháy lách tách và tiếng thở hổn hển của những người sống sót.

Uyển Nhi loạng choạng, ngồi phịch xuống sàn. Vết thương ở vai đau nhức, máu vẫn không ngừng chảy. Cô nhìn về phía xác của Đức, nằm dưới đống đổ nát. Cảm giác tội lỗi và đau đớn xé toạc trái tim cô.

“Đức…” Hồng khóc nấc lên, ôm chặt lấy em gái của Đức, bé gái đang gào thét trong vô vọng. “Anh ấy đã hy sinh…”

“Vì chúng ta,” Uyển NNi thì thầm, nước mắt lăn dài trên má. Cô không thể kìm nén được sự đau đớn đó. Dù cô có mạnh mẽ đến đâu, dù cô có biến đổi thành thứ gì đi chăng nữa, thì sự mất mát này vẫn khiến cô tan nát.

Minh Quân bước đến bên cạnh cô. Hắn nhìn cô, rồi nhìn xác Khải Minh, rồi nhìn ra cánh cửa đã bị phá hủy, nơi tiếng bước chân của lính tổ chức đang đến gần.

“Chúng ta phải đi,” hắn nói, giọng đầy căng thẳng. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay.”

Uyển Nhi gật đầu, cố gắng đứng dậy. Nhưng cô quá yếu. Cô lại ngã xuống. Minh Quân nhanh tay đỡ lấy cô.

“Cô bị thương nặng rồi,” hắn nói, nhìn vào vết thương sâu hoắm ở vai cô. “Máu chảy nhiều quá.”

“Tôi… tôi không thể đi được,” Uyển Nhi thều thào. “Các anh… hãy đi đi. Đưa bé gái đó đi.”

“Không!” Hồng gào lên. “Chúng ta không thể bỏ cô lại!”

Tiếng bước chân ngày một gần. Tiếng la hét của lính tổ chức vọng ra từ hành lang. Họ sắp bị bao vây.

Minh Quân nhìn Uyển Nhi. Trong mắt hắn có một sự giằng xé dữ dội. Hắn là một kẻ săn lùng. Hắn được huấn luyện để tiêu diệt những mẫu vật đột biến như cô. Hắn đã từng giết hàng trăm người vì mệnh lệnh. Nhưng bây giờ, khi đối diện với cô, hắn không thể làm điều đó.

Hắn rút khẩu súng lục trong bao, chĩa vào cô.

Uyển Nhi nhìn vào nòng súng. Cô không sợ. Cô đã chấp nhận cái chết từ lâu. Nhưng cô không muốn chết vì tay hắn. Cô muốn sống. Sống để bảo vệ những người còn lại, để tưởng nhớ đến sự hy sinh của Đức.

“Làm đi,” cô nói, giọng bình thản. “Nếu đó là mệnh lệnh.”

Minh Quân nhìn cô. Một cơn giận dữ bất chợt bùng lên trong mắt hắn. Hắn không phải là một cỗ máy. Hắn có trái tim.

Hắn quay nòng súng, nhắm vào chiếc bộ đàm trên thắt lưng mình. Một phát súng khô khốc. Chiếc bộ đàm vỡ tan, những mảnh vụóe.

“Tôi không nhận lệnh từ bọn chúng nữa,” hắn nói, giọng đầy cương quyết. Hắn cúi xuống, nhấc bổng Uyển Nhi lên. Cô nhẹ đến không ngờ. “Chúng ta đi.”

Hồng nhìn Minh Quân, mắt cô mở to. Cô không ngờ kẻ săn lùng tàn nhẫn lại làm điều đó. Cô ôm chặt em gái của Đức, chạy theo sau.

Minh Quân băng qua đống đổ nát, lao ra cửa sau. Những viên đạn của lính tổ chứút bên tai, nhưng hắn không dừng lại. Hắn lao vào bóng tối của hành lang, nơi không có ánh đèn, không có lối thoát.

Nhưng hắn biết đường. Hắn biết mọi ngóc ngách của căn cứ này.

Cuối cùng, họ thoát ra khỏi một lối thông gió, rơi xuống một bãi phế liệu đầy rác thải. Bầu trời đêm tối đen như mực, chỉ có những vì sao lấp lánh xa xa. Gió lạnh thổi qua, xua tan mùi khói và máồng ngực.

Minh Quân đặt Uyển Nhi xuống, dựa vào một bức tường đổ nát. Cô nhắm mắt, thở hổn hển. Vết thương của cô vẫn chảy máu, nhưng có vẻ đã ngừng lại. Cơ thể biến dị của cô bắt đầu tự chữa lành.

“Cô ấy sẽ ổn chứ?” Hồng hỏi, giọng đầy lo lắng.

“Cô ấy là một sinh vật mới,” Minh Quân nói, nhìn Uyển Nhi. “Cô ấy sẽ tự hồi phục.”

Hắn ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn lên bầu trời. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, hắn cảm thấy tự do. Hắn đã phản bội tổ chức. Hắn sẽ không bao giờ có thể quay lại.

Uyển Nhi từ từ mở mắt. Cô nhìn thấy Minh Quân đang ngồi bên cạnh, tay nắm chặt lấy tay cô. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay hắn truyền sang cô, xua tan đi cái lạnh của màn đêm.

Cô không nói gì. Cô khẽ siết chặt tay hắn.

Họ không cần lời nói. Họ đã hiểu.

Phía sau họ, tiếng còi báo động của tổ chức Khôi Phục vang lên từ xa. Nhưng lúc này, nó chỉ là một tiếng vọng xa xôi, không còn đe dọa nữa.

Họ nắm tay nhau, cùng nhau bước vào bóng tối. Họ không biết phía trước là gì, nhưng họ biết rằng, họ còn có nhau.

Và như vậy, là đủ.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo chuyển từ hành động dữ dội sang lyricism tĩnh lặng, để những cảm xúc không nói thành lời trở nên mạnh mẽ nhất. Chi tiết "nắm tay" trở thành biểu tượng của sự chọn lựa và cuộc nổi dậy, chứ không chỉ là một cử chỉ lãng mạn.

📖 Chương tiếp theo

Người thừa số sẽ phải đối mặt với câu hỏi: liệu tuổi trẻ và tình cảm có đủ sức để chống lại một tổ chức quyền lực?

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord