Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Người Thừa Số Còn Lại

Người Thừa Số Còn Lại

3136 từ

Mặt trời mọc lên từ phía đông, những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp mây bụi phóng xạ, chiếu rọi xuống khu phế tích hoang tàn. Lâm Uyển Nhi ngồi trên một mảnh tường đổ nát, đôi mắt mệt mỏi nhìn về phía chân trời xa xăm. Cơ thể cô vẫn còn đau nhức sau trận chiến với Trần Khải Minh, nhưng không gì có thể so sánh với nỗi đau trong lòng khi nghĩ về Phạm Văn Đức.

Mùi khói và máu tanh vẫn còn vương vấn trong không khí. Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị đắng của thế giới mạt thế len lỏi vào từng tế bào phổi. Bàn tay cô khẽ run lên, những móng tay sắc nhọn dần thu lại, trở về hình dạng bình thường của một người con gái.

“Em ổn chứ?” Hoàng Minh Quân bước đến từ phía sau, giọng nói khàn khàn vì mệt mỏi. Anh ta đưa cho cô một chai nước đã gỉ sét, nước bên trong đục ngầu nhưng ít nhất còn có thể uống được.

Uyển Nhi nhận lấy chai nước, không trả lời ngay. Cô nhìn vào đôi mắt của Minh Quân, đôi mắt từng mang vẻ tàn nhẫn và thực dụng, giờ đây lại ánh lên một tia gì đó rất khác – có lẽ là sự quan tâm, hoặc là sự day dứt. Cô không chắc. Sau tất cả những gì đã xảy ra, cô không thể tin tưởng bất kỳ ai một cách dễ dàng.

“Đức đã chết vì chúng ta,” Uyển Nhi nói, giọng cô khô khốc như vỏ cây cháy. “Vì tôi.”

Minh Quân ngồi xuống bên cạnh cô, cách một khoảng an toàn. Anh ta lấy từ trong túi áo khoác rách nát một điếu thuốc, châm lửa, hít một hơi dài rồi thở ra làn khói trắng xóa hòa vào không khí ô nhiễm.

“Cậu ta chọn cái chết đó,” Minh Quân nói, mắt nhìn xa xăm. “Không phải vì em, mà vì em gái cậu ta. Vì Hồng. Vì một thế giới tốt đẹp hơn.”

Uyểặng. Cô biết Minh Quân nói đúng, nhưng điều đó không làm nỗi đau vơi đi. Cô nhắm mắt lại, hình ảnh Phạm Văn Đức đập vỡ đường ống dẫn khí, thân thể tan biến trong ngọn lửa hừng hực, vẫn còn in hằn trong tâm trí cô như một vết sẹo không thể xóa nhòa.

“Chúng ta nên đi thôi,” Minh Quân đứng dậy, dụi tắt điếu thuốc dưới gót giày. “Tổ chức Khôi Phục sẽ không từ bỏ việc truy lùng em. Trần Khải Minh đã chết, nhưng vẫn còn những kẻ kháơn, tàn bạo hơn.”

Uyển Nhi mở mắt, nhìn xuống bàn tay mình. Những đường gân xanh dưới lớp da mỏng đang dần biến mất, trả lại cho cô diện mạo bình thường. Nhưng cô biết, bên trong cơ thể này, sự đột biến vẫn đang âm ỉ chờ đợi. Nó không bao giờ biến mất, chỉ là cô đã học cách kiểm soát nó.

“Tôi không thể chạy mãi,” Uyển Nhi nói, giọng cô trở nên cứng rắn hơn. “Tôi phải tìm ra cách để sống chung với thứ này. Để biến nó thành vũ khí bảo vệ những người còn lại.”

Minh Quân quay lại nhìn cô, ánh mắt đầy suy tư. Anh ta mở miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Thay vào đó, anh ta chỉ gật đầu, ra hiệu cho cô đi theo.

Họ rời khỏi khu phế tích, băng qua những con đường đầy xe cộ hoen gỉ và xác chết khô cong. Tiếng bước chân của họ vang lên trong không gian tĩnh mịch, thỉnh thoảng bị gián đoạn bởi tiếng rên rỉ của những sinh vật biến dị ẩn nấp trong bóng tối.

“Có một khu ổ chuột cách đây khoảng hai ngày đi bộ,” Minh Quân nói, giọầm xuống. “Hồng đã từng đề cập đến nó. Những người sống sót ở đó đang chống lại tổ chức. Họ cần sự giúp đỡ.”

Uyển Nhi dừng lại, nhìn Minh Quân với ánh mắt nghi ngờ. “Anh muốn tôi đến đó? Để làm gì? Để trở thành một món hàng cho họ mặc cả?”

“Không,” Minh Quân lắc đầu, mắông rời khỏi cô. “Để em có thể sử dụng thứ em có. Để bảo vệ họ. Để tạo ra một nơi an toàn thực sự.”

Cô cười nhạt, nụ cười ấy không mang chút niềm vui nào. “Tôi là quái vật, Minh Quân. Anh quên rồi sao? Tôi là thứ mà tổ chức săn lùng. Là thứ mà những người sống sót sợ hãi.”

“Em là hy vọng,” Minh Quân nói, giọỗng trở nên nghiêm túc, gần như khẩn thiết. “Em có thể không nhìn thấy điều đó, nhưng tôi thấy. Sau tất cả những gì đã xảy ra, em vẫn đứng đây. Vẫn chiến đấu. Vẫn sống.”

Uyển Nhi nhìn vào mắt Minh Quân, tìm kiếm một dấu hiệu của sự dối trá. Nhưng không có gì. Ánh mắư nước suối, không hề dao động. Cô chợt nhận ra, có lẽ từ đầu đến cuối, Hoàng Minh Quân chưa bao giờ thực sự muốn hại cô. Anh ta chỉ là một người lính, tuân theo mệnh lệnh, nhưng tráại thuộc về một điều gì đó lớn lao hơn.

“Được rồi,” Uyển Nhi thở dài, cơ thể cô chùng xuống vì kiệt sức. “Tôi sẽ đi với anh. Nhưng nếu đây là cái bẫy, tôi sẽ khô.”

Minh Quân mỉm cười, nụ cười đầu tiên cô thấy trên môể từ khi họ gặp nhau. “Tôi hiểu.”

Họ tiếp tục cuộc hành trình, băng qua những cánh đồà những khu rừng chết chóc. Mặt trời lên cao, thiêu đốt mặt đất bằng những tia nắng gay gắt. Uyển Nhi cảm thấy cơ thể mình nóng ran, những tế bào trong người cô đang kêu gào đòi hỏi sự biến đổi. Nhưng cô kìm nén nó, hít thở sâu, tập trung vào hơi thở của mình.

“Anh có biết tại sao tôi lại đột biến không?” Uyển Nhi hỏi, phá vỡ sự im lặng.

Minh Quân liếc nhìn cô, suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu. “Không ai biết chính xác. Có thể do virus, có thể do môi trường. Hoặc có thể em là một bước tiến hóa mới của loài người.”

“Một bước tiến hóa?” Uyển Nhi cười chua chát. “Hay một bước thoái hóa? Tôi không biết nữa. Đôi khi tôi cảm thấy mình không còn là con người nữa.”

“Em vẫn là con người,” Minh Quân nói, giọắc nịch. “Chỉ là em có thêm sức mạnh. Sức mạnh mà em có thể dùng để bảo vệ chính mình và những người khác.”

Uyểặng suy ngẫm về những lời đó. Cô nhìn xuống bàn tay mình, những ngóài, những đường chỉ tay rõ ràng. Bàn tay của một nhà khoa học. Bàn tay từng cầm ống nghiệm, từng viết báo cáo, từng hy vọng thay đổi thế giới.

Giờ đây, bàn tay ấy có thể xé toạc thép, có thể giết chết bất kỳ ai đe dọa cô.

Đến chiều, họ tìm thấy một trạm xăng bỏ hoang. Minh Quân kiể, xác nhận không có nguy hiểm, rồi ra hiệu cho Uyển Nhi vào trong.

“Chúng ta sẽ nghỉ ở đây qua đêm,” anh ta nói, đẩy cánh cửa kính vỡ nát. “Sáng mai tiếp tục.”

Bên trong trạm xăng, mọi thứ đã bị cướp sạch. Chỉ còn lại những kệ hàng trống rỗng và mùi xăng dầu cũ kỹ. Uyển Nhi ngồi xuống một góc, dựa lưng vào tường, nhắm mắt lại.

Cô mơ thấy Đức. Trong giấc mơ, anh ta đang cười, tay ôm em gái mình, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc. Rồi hình ảnh đó tan biến, thay vào đó là ngọn lửa, là tiếng nổ, là những mảnh vỡ bay tứ tung.

Uyển Nhi giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Cô thở hổn hển, cố gắng kìm nén tiếng khóc.

Minh Quân ngồi đối diện cô, đang mài mộằng đá mài. Anh ta nhìn cô, không nói gì, chỉ tiếp tục công việc của mình.

“Anh không ngủ à?” Uyển Nhi hỏi, giọng cô khàn đặc.

“Tô,” Minh Quân trả lời, mắt vẫn không rời khỏi con dao. “Ngủ thêm đi. Còn vài giờ nữa mới sáng.”

Uyển Nhi lắc đầu. “Tôi không ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt, tôi lại thấy Đức. Lại thấy những người đã chết vì tôi.”

Minh Quân dừng tay, đặống. Anh ta nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt đen láy như vực thẳm.

“Em không thể cứu tất cả mọi người, Uyển Nhi. Không ai có thể. Điều em có thể làm là tiếp tục sống, tiếp tục chiến đấu, để những cái chết đó không trở nên vô nghĩa.”

“Vô nghĩa?” Uyển Nhi cười, nụ cười ấy đầy cay đắng. “Tất cả đều vô nghĩa. Thế giới này đã chết từ lâu rồi. Chúng ta chỉ là những người thừa số còn lại, cố gắng sống sót trong một thế giới không còn chỗ cho chúng ta.”

Minh Quân đứng dậy, bước đến gần cô. Anh ta ngồi xuống bên cạnh, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài inch.

“Có lẽ em đúng,” anh ta nói, giọng trầm thấp. “Có lẽ chúng ta là những người thừa số. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không thể tạo ra ý nghĩa cho chính mình. Em có tài năng, có trí tuệ, có sức mạnh. Em có thể thay đổi thế giới này, dù chỉ một phần nhỏ.”

Uyển Nhi nhìn vào mắt anh ta, cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể ỏa. Lần đầu tiên sau rất lâu, cô cảm thấy mình không cô đơn.

“Anh tin tôi thật sao?” cô hỏi, giọng cô run run.

“Tôi tin,” Minh Quân nói, không chút do dự. “Và tôi sẽ ở bên em, cho đếông cần tôi nữa.”

Uyểặng, nhưng trong lòng cô, mộọng le lói bắt đầu cháy sáng. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, không biết liệu họ có thể sống sót hay không, nhưng ít nhất, cô không còn phải đối mặt với nó một mình.

Sáng hôm sau, họ rời trạm xăng khi mặt trời vừa ló dạng. Không khí mát lạnh, mang theo mùi của đất ẩm và cây cỏ chết. Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống đang dần trở lại trong cơ thể mình.

Cuộc hành trình đến khu ổ chuột mất hai ngày như Minh Quân đã nói. Khi họ đến nơi, mặt trời đã lặn, bóng tối bao phủ mọi thứ. Khu ổ chuột là một tập hợp những căn nhà tạm bợ, được xây dựng từ những mảnh vụn của thành phố đổ nát. Những ngọn lửa nhỏ cháy leo lét trong bóng tối, tỏa ra hơi ấm và ánh sáng yếu ớt.

Một người đàn ông bước ra từ bóng tối, tay cầm một khẩu súng săn cũ kỹ. Ông ta nhìn họ với ánh mắt cảnh giác.

“Các người là ai?” giọng ông ta khàn khàn, đầy nghi ngờ.

“Tôi là Hoàng Minh Quân. Đây là Lâm Uyển Nhi. Chúng tôi đến từ khu vực cách ly phía đông,” Minh Quân nói, giọình thản nhưng vẫn mang một sự uy hiếp nhất định.

Người đàn ông nhíu mày, ánh mắt ông ta lướân rồi dừng lại trên người Uyển Nhi.

“Cô ta là ai? Tại sao lại đi cùng anh?”

“Cô ấy là một nhà khoa học,” Minh Quân trả lời. “Một người có thể giúp các người.”

Người đàn ông cười nhạt, nụ cười ấy không che giấu được sự mệt mỏi và tuyệt vọng.

“Khoa học? Ở thế giới này? Khoa học đã giết chết chúng tôi. Nó biến chúng tôi thành những con quái vật.”

“Không phải khoa học,” Uyển Nhi lên tiếng, giọng cô vang lên trong bóng tối, rõ ràng và mạnh mẽ. “Mà là lòng tham của con người. Khoa học chỉ là công cụ. Nó có thể giết người, nhưng cũng có thể cứu người.”

Người đàn ông nhìn cô, ánh mắt ông ta thay đổi. Có lẽ ông ta thấy được điều gì đó trong mắt cô, mộọng, một sự quyết tâm.

“Đi theo tôi,” ông ta nói, hạ khẩu súng xuống.

Họ đi theo người đàn ông vào sâu trong khu ổ chuột. Những người sống sót nhìn họ với ánh mắt tò mò và sợ hãi. Trẻ em chạy trốn khi thấy họ, phụ nữ ôm chặt con mình, đàn ông siết chặt vũ khí trong tay.

Người đàn ông dẫn họ đến một căn lều lớn ở trung tâm khu ổ chuột. Bên trong, một người phụ nữ đang ngồi, tay cầm một bản đồ cũ, mắt nhìn chăm chú vào những đường vẽ mờ nhạt.

“Hồng?” Uyển Nhi ngạc nhiên khi nhận ra người phụ nữ đó.

Nguyễn Thị Hồng ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ta sáng lên khi thấy Uyển Nhi.

“Uyển Nhi? Cô còn sống?” Hồng đứng dậy, bước nhanh đến chỗ cô. “Tôi tưởng cô đã chết trong vụ nổ đó.”

“Tôi suýt chết,” Uyển Nhi nói, giọng cô nghẹn ngào. “Nhưng tôi vẫn ở đây.”

Hồng ôm chặt lấy cô, những giọt nước mắt lăn dài trên má. “Cảm ơn trời đất. Tôi đã lo lắng cho cô quá.”

Uyển Nhi vỗ nhẹ vào lưng Hồng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể người phụ nữ ấy. Cô không biết nói gì, chỉ im lặng, để cho những cảm xúc dâng trào trong lòng.

Sau khi bình tĩnh lại, Hồng kể cho họ nghe về khu ổ chuột. Nơi đây có khoảng ba trăm người sống sót, hầu hết là phụ nữ, trẻ em và người già. Họ sống bằng cách trồng trọt trên những mảnh đất nhỏ, săn bắn và nhặt nhạnh những thứ còn sót lại từ thành phố đổ nát.

“Tổ chức Khôi Phục đã từng đến đây,” Hồng nói, giọng cô ta trầm xuống. “Họ muốn bắt tất cả những người có dấu hiệu đột biến. Chúng tôi đã chống lại, nhưng họ quá mạnh. Nhiều người đã chết.”

Uyển Nhi nhìn quanh căn lều, thấy những khuôn mặt mệt mỏi, những đôi mắt đầy tuyệt vọng. Cô hiểu, họ đang cần một phép màu. Và cô, với sự đột biến trong cơ thể, có thể là phép màu đó.

“Tôi có thể giúp các người,” Uyển Nhi nói, giọng cô vang lên, rõ ràng và mạnh mẽ. “Tôi có thể dạy các người cách chống lại tổ chức. Tôi có thể giúp các người tạo ra vũ khí, thuốc men, và một nơi an toàn thực sự.”

Hồng nhìn cô, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Cô có thể làm được điều đó? Cô chỉ là một nhà khoa học.”

“Tôi không chỉ là một nhà khoa học,” Uyển Nhi nói, cô giơ tay lên, để cho những móng tay sắc nhọn mọc ra, để cho làn da cô biến đổi, để cho đôi mắt cô sáng lên trong bóng tối. “Tôi là một người đột biến. Và tôi đã học cách kiểm soát sự đột biến đó.”

Mọi người trong lều đều lùi lại, sợ hãi nhìn cô. Nhưng Hồng vẫn đứng yên, mắt cô ta nhìn chăm chú vào Uyển Nhi.

“Cô là quái vật,” Hồng nói, nhưng giọng cô ta không có sự sợ hãi, mà là sự tò mò.

“Có lẽ,” Uyển Nhi nói, cô để cho cơ thể mình trở lại bình thường. “Nhưng tôi là quái vật của các người. Tôi sẽ chiến đấu vì các người. Tôi sẽ bảo vệ các người.”

Hồng im lặng một lúc lâu, rồi cô ta mỉm cười. Nụ cười ấy là sự chấp nhận, là sự tin tưởng.

“Được rồi,” Hồng nói. “Chúng tôi sẽ tin cô.”

Từ ngày đó, Uyển Nhi bắt đầu cuộc sống mới ở khu ổ chuột. Cô dùng kiến thức di truyền học của mình để tạo ra những loại thuốc kháng sinh, những loại vắc-xin yếu ớt nhưng có thể giúp mọi người chống lại bệnh tật. Cô dạy họ cách nhận biết dấu hiệu đột biến, cách kiểm soát nó, cách biến nó thành sức mạnh.

Minh Quân trở thành người bảo vệ của khu ổ chuột, huấn luyện những người đàn ông trẻ cách chiến đấu, cách sử dụng vũ khí. Anh ta không còn là kẻ săn lùng nữa, mà là người bảo vệ.

Mỗi ngày, Uyển Nhi thức dậy khi mặt trời chưa mọc, kiểm tra cơ thể mình, học cách kiểm soát sự biến đổi. Cô dần hiểu rằng, sự đột biến không phải là lời nguyền, mà là món quà. Món quà mà cô có thể dùng để bảo vệ những người mà cô yêu thương.

Một buổi sáng, khi mặt trời vừa ló dạng, Uyển Nhi ngồi trên một mảnh tường đổ nát, nhìn xuống bàn tay mình. Những móng tay sắc nhọn dần thu lại, làn da trở nên mịn màng, đôi mắt trở lại màu đen bình thường.

Cô mỉm cười. Nụ cười ấy nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một sức mạnh vô hình.

Minh Quân bước đến, ngồi xuống bên cạnh cô. Anh ta nhìn cô, im lặng, nhưng trong mắó một tia sáng ấm áp.

“Hôm nay là một ngày mới,” anh ta nói.

“Phải,” Uyển Nhi trả lời, giọng cô trong trẻo như tiếng suối. “Một ngày mới.”

Cô nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang lên cao, xua tan bóng tối. Trong lòng cô, niềm hy vọng đang cháy sáng. Cô biết, tương lai sẽ còn nhiều khó khăn, nhiều thử thách. Tổ chức Khôi Phục vẫn còn đó, vẫn đang săn lùng cô. Nhưng ít nhất, cô không còn đơn độc nữa.

Cô có Minh Quân bên cạnh. Có Hồng, có những người sống sót trong khu ổ chuột. Và cô có chính mình, với sức mạnh đột biến mà cô đang học cách kiểm soát.

Bàn tay cô nắm chặt lại, cảm nhận sức mạnh đang chảy trong huyết quản. Cô sẵn sàng đối mặt với bất kỳ điều gì đến, dù là tổ chức săn lùng, dù là lũ biến dị, hay là chính sự đột biến trong cơ thể mình.

Cô là Lâm Uyển Nhi, người thừa số còn lại của thế giới mạt thế. Và cô sẽ sống, sẽ chiến đấu, sẽ bảo vệ những người mà cô yêu thương, cho đến khi hơi thở cuối cùng.

Ánh bình minh chiếu rọi lên khuôn mặt cô, sưởi ấm trái tim cô. Uyển Nhi mỉm cười, nhẹ nhàng, sẵn sàng cho một ngày mới.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thể hiện sự chuyển biến tâm lý sâu sắc của nhân vật chính—từ mất mát và tuyệt vọng sang quyết tâm sống sót. Chi tiết hình ảnh khôi phục đầu tiên (lông vuốt biến về bình thường) là biểu tượng ẩn dụ mạnh mẽ cho cuộc tái sinh nội tâm của Uyển Nhi.

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord