Hồng Trần Truyện
Nhặt được

Chương 1

3091 từ

Năm ta bước sang tuổi năm, ta tìm thấy một con Thao Thiết nhỏ bé nằm dưới chân dãy núi Thanh Khâu, gần bờ suối.

Thân hình của nó trưng trình những vết thương sâu sắc, bộ lông xù xì lâm xâm máu me, nằm sõng soài trên tảng đá trơn, từng hơi thở yếu ớt như sắp tắt lịm.

Ta tiến gần để nhìn kỹ, bỗng nó giật mình mở to mắt, khẽ gầm gừ doạ dẫm.

Ánh nhìn của nó ác liệt vô tận, như lửa trong tinh thần sân si, muốn rung cắn thịt ta tại đây.

Ta kinh hoảng lùi dần hai bước, chân không đặt vững mà ngã phịch xuống dòng suối, bụi bặt hết cả người.

Nó dán mắt nhìn ta một lúc lâu, sau đó gục đầu xuống, lấp mũi vào hai chân trước, như chẳng còn để tâm đến sự hiện hữu của ta.

Mẫu thân từng dặn dò ta, những con thú hoang trong núi rừng không nên tùy tiện mang về, chúng sẽ x撕rách người với nanh vuốt.

Nhưng nhìn thấy dáng vẻ bất lực của nó, tâm ta đầy thương xót, những vết thương vẫn còn nhỏ giọt máu đỏ, nếu lơ là thì chắc khó mà vượt qua đêm nay.

Ta rón rén móc ra từ trong túi một quả linh quả mà sáng nay tự lén giấu, rồi cẩn trọng từng chút một tiến gần tới nó.

Hương thơm của quả truyền vào, đôi tai nó nhẹ nhàng lay động, nhưng nó vẫn chưa chịu ngẩng đầu dậy.

Ta lại khéo léo đưa quả sát vào, gần như đã chạm tới mũi nó rồi.

Cuối cùng thì nó cũng nhé mở mắt lên, dùng những đôi con mắt vàng chói ấy dõi theo ta lâu lâu, sau đó từng chút chút há miệng, cắn lấy quả ở trong lòng bàn tay ta.

Kiểu cách ăn của nó thực sự ghê gớm, nuốt chửng như con hổ đợi chết đói, nước quả tươi ơi chảy trào theo góc miệng.

Khi nó nuốt hết quả, ta dũng cảm nhấc tay sờ sờ lên cái đầu lông xù của nó.

Lần này nó không còn hiểm dữ với ta nữa, chỉ xoay tai ra sau, phát ra một tiếng gừ rùng rùng sâu trong họng.

Ta siết chặt nó vào lòng, ấm áp che chở, mang về nhà.

Phụ thân và mẫu thân chứng kiến cảnh này, cả hai đều ngơ ngác ngây ngất.

"

Tiểu Sơn Dao, con đó là cái gì vậy?"

"

Là một con Thao Thiết thôi."

Ta trả lời bình thản như chuyện bình thường.

Phụ thân gần như mất thăng bằng: "

Thao Thiết?! Con nhóc biết cái gì đó không? Đó là hung thú! Là thượng cổ hung thú!"

Ta cúi mắt nhìn sinh vật nhỏ bé nằm trong tay, nó lại ngẩng đầu nhìn lại ta, những sợi lông trên đầu khẽ rung động.

"

Nó rất ngoan mà."

Ta nói.

Mẫu thân hít một hơi dài, bảo ta đặt Thao Thiết xuống, sau đó sai người mời trưởng lão của tộc tới.

Trưởng lão vòng quanh con Thao Thiết bé xíu kia ba lần, vuốt râu dài của mình rồi im lặng suy tư.

"

Thao Thiết quả là loài dữ tợn, nhưng con này còn nhỏ lắm, nếu nuôi dạy cho lớn rồi thuần hóa được, tương lai nó sẽ có thể bảo vệ toàn bộ Thanh Khâu Sơn."

Phụ thân nhăn mặt: "

Ngài muốn giữ nó lại sao?"

Trưởng lão gật đầu: "

Thao Thiết khi nhận chủ, cả đời chỉ phục tùng một người duy nhất. Nếu tiểu Dao có thể tiến gần nó, chứng tỏ nó đã chọn con bé làm chủ nhân. Cưỡng chế đuổi đi, chỉ tạo thêm rắc rối."

Như thế, con Thao Thiết nhỏ được lưu lại tại Thanh Khâu Sơn.

Ta đặt tên cho nó là "

Tuế".

Vì trưởng lão từng nói nó có thể sống một thời gian rất dài, dài lắm, năm ối năm, tháng kế tháng.

Thời thơ ấu, Tuế thực sự khó chăm sóc lắm.

Nó chọn chọn trong ăn.

Linh quả chỉ ăn loại ngon ngọt nhất, sương thơm chỉ uống giọt tươi tắn nhất đọng trên cánh hoa, thậm chí việc phơi nắng cũng cần tìm chỗ xanh mát, nơi mặt trời xuyên qua kẽ lá một cách dịu nhẹ.

Mỗi ngày chỉ để hầu hạ nó, ta đã phải chạy khắp nửa sườn núi.

Nó còn hay chê chỗ ở.

Ta đan dệt nhiều chiếc ổ cho nó, trải đầy cỏ bồ mềm mượt nhất, nó cứ từ chối ngủ.

Lót bằng lông thỏ mềm, nó cũng từ chối.

Sau cùng chúng ta phát hiện ra rằng, nó chỉ chịu nằm ngủ bên cạnh gối của chúng ta, và phải gối đầu lên cánh tay chúng ta mới肯 chịu.

Mỗi khi phụ thân nhìn thấy cảnh tượng này, gương mặt của ông lập tức tối đen: "

Còn ra thể thống gì nữa, một con Thao Thiết lại nằm ngủ trên giường con trai ta."

Tuế lập tức ngẩng đầu lên, nhe nanh với ông.

Phụ thân tức giận đến mức râu cũng vểnh cả lên, nhưng rốt cuộc cũng chẳng có cách nào để làm gì được nó.

Tính tình của Tuế quả nhiên là rất xấu.

Ngoại trừ chúng ta, bất kỳ ai đến gần cũng bị nó cắn người.

Mấy đứa trẻ trong tộc kéo đến xem náo nhiệt, bị Tuế đuổi chạy khắp cả núi.

Mẫu thân mang cơm đến cho chúng ta, Tuế cũng phải đứng chặn trước cửa nhìn chằm chằm bà, chỉ đến khi bà đặt bát cơm xuống rồi lui ra ngoài, nó mới chịu cho người qua.

Chỉ riêng đối với chúng ta, nó chưa bao giờ hung dữ.

Chúng ta chạy nhảy điên cuồng trong núi, nó liền lẽo đẽo theo sát phía sau.

Có những lúc chúng ta chạy quá nhanh mà ngã ra, nó sẽ dùng đầu húc nhẹ nhàng đỡ chúng ta dậy, sau đó liếm liếm những vết trầy xước trên đầu gối của chúng ta.

Lúc ấy chúng ta còn nhỏ dại, chẳng hiểu được điều gì là hung thú hay không hung thú, chỉ thấy nó là một vật nhỏ mà chính bàn tay chúng ta đã nhặt về, và chúng ta phải có trách nhiệm nuôi dưỡng nó.

Vào mùa đông lạnh giá, chúng ta ôm nó vào lòng để sưởi ấm.

Vào mùa hè nắng nóng, chúng ta dẫn nó xuống suối ngâm mình, thuận tay chải lông, tắm rửa cho nó.

Chòm lông rậm rạp trên đầu nó dần dần trở nên mềm mượt và sáng bóng, ánh mắt nhìn chúng ta cũng ngày một dịu dàng hơn.

Có những lúc chúng ta ngồi bệt dưới đất ngẩn người, nó sẽ nằm phục bên cạnh, dùng cặp mắt vàng óng ấy nhìn chúng ta, chỉ nhìn thế là cả một buổi chiều trôi qua.

Chúng ta hỏi nó: "

Ngươi nhìn gì vậy?"

Khi ấy nó vẫn còn chưa biết nói, chỉ dùng đầu cọ cọ vào tay chúng ta.

Năm Tuế bước sang tuổi tám, Thanh Khâu Sơn đột nhiên xuất hiện một vị khách không được mời mà tự đến.

Là một con Ba Xà đã tu hành suốt nhiều năm trời, khát khao nuốt chửng các linh thú ở trong núi để nâng cao tu lực.

Nó lang thang ở lfoot núi liên tiếp mấy hôm, giết chết không biết bao nhiêu thú nhỏ.

Những người thuộc p派phái liền tổ chức đuổi, nhưng con Ba Xà kia quá khổng lồ, về cơ bản không thể xua đuổi nổi.

Hôm chiều hôm đó, tôi đưa Tuế lên sườn dãy núi hái lấy quả tươi, thì con Ba Xà bỗng nhiên lao từ trong bụi cỏ rậm ra, mở rộng miệng to bằng chậu máu há định cắn thẳng về phía người tôi.

Sợ hãi óc đảo lộn, tôi hoàn toàn không còn sức để cử động.

Nhưng chỉ trong chớp mắt ấy, Tuế đã lao tới.

Lúc bấy giờ nó chưa cao bằng thắt lưng tôi, so với con Ba Xà to bằng thân cây khổng lồ, nó thực sự nhỏ bé như một sợi sâu bọ.

Dù vậy nó vẫn cứ chắn trước mặt tôi, phát ra tiếng gầm rú mà tôi chưa bao giờ nghe được từ trước tới nay.

Con Ba Xà giật mình kinh ngạc trong khoảnh khắc, lại co rút lùi về phía sau vài bước.

Bộ lông trên thân Tuế dựng thẳng từng sợi, cặp mắt vàng ấy rực sáng dữ dằn.

Nó lao xông về phía con Ba Xà, cắn chặt chỗ hạ bụng của nó, dù chết dù sống cũng không肯 thả buông.

Ba Xà rất đau đớn, lăn mình gập gè xuống mặt đất, cái đuôi quật quèo đập gãy rất nhiều cây lớn.

Cuối cùng con Ba Xà tháo chạy thoát thân, còn Tuế cũng bị nó quật hất ra quá xa, đập mạnh vào tảng đá, mất lâu mới bò dậy được.

Tôi chạy tới ôm lấy nó, toàn bộ cơ thể nó đỏ bực máu, nhưng vẫn ngẩng đầu nhìn ta, thè lưỡi liếm nhẹ lên bàn tay tôi.

Ý nghĩa ấy dường như muốn truyền đạt, đừng lo lắng, tôi chẳng sao cả.

Tôi ôm nó và khóc quá lâu.

Sau đó trưởng lão đến thăm, nói rằng Tuế không có vấn đề gì, chỉ cần dưỡng dặm một thời gian là sẽ bình phục.

Nhưng ánh nhìn của ngài dành cho tôi lại chứa đựng vẻ phức tạp nào đó.

"

Thao Thiết hộ chủ vốn là bản năng, nhưng nó mới tám tuổi thôi, đã dám liều chết với con Ba Xà trăm năm…"

"

Tiểu Dao, trong tim nó, ngươi quý trọng hơn cả sự sống của chính nó."

Lúc bấy giờ, ta vẫn chưa nắm bắt được trọng lượng thật sự của những lời nói này.

Ta chỉ biết rằng mỗi ngày phải canh chừng bên cạnh nó, thoa thuốc cho nó, nhét những trái linh quả vào miệng nó ăn, chẳng dám cách xa nửa bước.

Cho đến khi vết thương của nó hoàn toàn lành lặn, ta mới phát hiện nó đã thay đổi theo một cách nào đó.

Nó bám víu ta còn chặt chẽ hơn xưa, miễn là ta nằm trong vòng nhìn của nó, ánh mắt nó luôn dán chặt vào ta.

Có những lúc ta bước đi xa thêm một chút nữa, nó lập tức sáp sát theo sau, không dám rời xa nửa bước.

Vào ban đêm, nó sẫm đầu vào sát cổ ta, từng hơi thở xâm nhập từng cử chỉ, mãi lâu lắm ta mới thấy nó chịu buông xuống mà ngủ.

Mẫu thân bảo, Thao Thiết sau khi trải qua nỗi kinh hoàng, sẽ càng ngợm sợ mất đi chủ nhân hơn bao giờ hết.

Ta vuốt ve đầu Tuế, thầm lên nói: "

Ta sẽ không đi đâu hết, ta sẽ mãi mãi ở bên cạnh."

Nó ngẩng đầu lên nhìn ta, và trong đôi mắt của nó là bóng dáng của chính ta.

Thời ấy, ta mới chín mươi tuổi, còn nó tám mươi tuổi.

Đến năm Tuế bước sang tuổi mười hai, nó bắt đầu có những dấu hiệu khác thường.

Cụ thể là khác ở điểm nào, ta cũng không thể diễn tả rõ ràng.

Nó vẫn cứ bám theo ta từng bước, vẫn chỉ chịu ăn những gì ta đút cho, vẫn mỗi đêm gác đầu lên cánh tay ta để ngủ.

Tuy nhiên, cách nó nhìn ta dần dần bắt đầu tỏ ra có sự khác biệt.

Ta không thể nói rõ được điều đó.

Năm ta bước sang mười lăm tuổi, gia tộc bắt đầu bàn luận về chuyện kết duyên.

Thanh Khâu Hồ tộc, mỗi thế hệ đều phải liên kết hôn nhân với những phe phái mạnh mẽ, đó là luật lệ truyền thống.

Tới đời chúng ta, người được định kết duyên là con gái của Ứng Long ở dãy núi kề bên, đã tu luyện suốt hàng ngàn năm.

Ứng Long tên gọi là Ngao Canh, ta từng có dịp gặp mặt một lần.

Hắn ghé thăm Thanh Khâu Sơn với tư cách một vị khách, hiện về hình dáng con người, mặc một bộ y phục trắng tinh khôi, gương mặt tỏa ra vẻ hiền hòa, lời nói cũng đầy tính lịch sự.

Phụ thân ta thắc mắc về năng lực tu hành của hắn, hắn mỉm cười đáp rằng, kỹ năng của hắn cũng tầm thường, chỉ có thể triệu hoán gió nước một chút mà thôi.

Ta đứng ở phía bên cạnh lắng nghe, lòng không có xao động gì.

Tuế cũng ở gần ta, mắt không rời khỏi Ngao Canh.

Ngao Canh nhận ra sự chú ý của nó, khúc môi cười nhẹ nhàng nói: "

Chính là con Thao Thiết nhỏ bé mà ngươi từng chăm sóc sao? Bây giờ đã lớn phổng phao rồi."

Tuế vô tư không xem xét hắn.

Ngao Canh cũng không để tâm, quay lại tiếp tục trao đổi những việc quan trọng với phụ thân ta.

Khi tiễn Ngao Canh ra khỏi cửa, suốt cả ngày hôm đó Tuế cơ cơ không muốn quan tâm đến ta.

Ta dâng linh quả cho nó, nó từ chối ăn.

Ta nhẹ tay vuốt mau lông nó, nó lại xoay người bỏ đi.

Ta quỳ xuống để nhìn nó, nó lại hạ mắt xuống, tránh ánh mắt ta.

Ta tương tưởng nó bị ốm đau nào đó, tâm trí ta bồn chồn khôn cùng.

Đến khi hoàng hôn buông xuống, nó cuối cùng chịu để ta tiếp xúc, nhưng vẫn không chịu ngước mắt nhìn ta, chỉ âm thầm vùi sâu cái đầu vào lòng bàn tay ta, nằm đó lâu lâu mà không di chuyển.

Hôm sau nó trở về trạng thái bình thường, ăn uống và yên giấc như trước kia.

Năm Tuế bước sang tuổi hai mươi, cuối cùng cũng bắt đầu quá trình hóa hình.

Chiều hôm ấy ta đang dạo bước bình thường trong khu rừng núi, nó bỗng dừng chân, toàn bộ cơ thể run rấy không ngừng.

Ta tái mặt hoảng sợ, cho rằng nó có thể bị độc hay đã gặp phải điều gì đó khốc liệt, chưa kịp lao tới thì thấy cả thân hình nó bị bao phủ bởi một dòng ánh sáng chói chang.

Khi ánh sáng dần phai mờ, đứng trước mặt ta là một chàng trai.

Mái tóc đen sâu, đôi mắt vàng rực, nét mặt xinh đẹp tuyệt vời đến độ khó có thể tưởng tượng.

Hắn cụi mặt xuống nhìn ta, trong ánh mắt ấy ta cảm thấy quá quen thuộc, đó chính là ánh nhìn của Tuế từ ngày này qua ngày khác.

Ta đơ người ở đó một lúc trước khi tỉnh lại: "

Tuế?"

Hắn hơn lên cái gật đầu.

Ta đi vòng quanh hắn hai vòng, tấm tắc lấy làm lạ: "

Thì ra ngươi trông như thế này."

Hắn hé miệng, phát ra giọng nói khàn khàn: "… Dao Dao."

Lần đầu tiên mở miệng nói chuyện, gọi chính là tên của ta.

Ta bật cười: "

Gọi tỷ tỷ."

Hắn lắc đầu: "

Không gọi."

"

Ta lớn hơn ngươi năm tuổi đấy."

"

Không gọi."

Giọng hắn vẫn khàn khàn, nhưng nghe ra là một dòng giọng trầm thấp, hoàn toàn khác với những gì ta đã tưởng tượng.

Ta hỏi xem hắn có cảm thấy thế nào không, hắn đáp lại rằng đang cảm thấy đói.

Ta dẫn hắn đi tìm những trái linh quả, hắn nhai ngấu nghimportant cho tới khi ăn hết cả một giỏ lớn mới thôi.

Đêm hôm ấy, Tuế không còn nằm bên cạnh ta nữa.

Sau khi hóa hình, hắn chuyển vào căn phòng kế bên, do phụ thân riêng biệt sắp xếp và dọn dẹp lại.

Ta nằm trên giường, trằn trọc suốt đêm không sao nhắm được mắt, luôn cảm thấy có cái gì đó thiếu vắng trong lòng.

Giữa đêm, có tiếng gõ cửa vang lên.

Ta mở cửa, chứng kiến Tuế đứng ở ngoài, tóc xơ rối, đôi mắt dưới ánh sáng mặt trăng lóng lánh như những hạt sương.

Hắn tĩnh lặng trong giây phút, rồi nói: "

Không ngủ được."

Ta sà sang một bên, hắn bước vào phòng, đứng cạnh giường, vẻ như đang do dự xem liệu có nên ngồi hay không.

Ta kéo hắn xuống, khiến hắn nằm sát bên cạnh ta, giống như những ngày hồi còn nhỏ.

"

Ngủ đi."

Hắn gật đầu nhẹ, nhắm mắt xuống.

Chốc lát sau, hắn tựa đầu sang, dựa vào vai ta.

Cùng với những kỷ niệm hồi bé dại.

Kể từ khi Tuế hóa hình, đời sống hàng ngày cũng không có gì thay đổi lớn.

Hắn vẫn theo sát bước chân ta chạy khắp các núi non, ta đi tới đâu hắn cũng theo tới đó.

Khi ta hái quả thì hắn cầm giỏ, khi ta ngâm mình dưới dòng suối thì hắn canh chừng bên cạnh, khi ta ngồi ngẩn người nhìn xa xôi thì hắn cũng ngồi sát bên, ngẩn người theo ta.

Hắn không hay nói lời, nhưng bất cứ khi nào nói chuyện cùng ta, ánh mắt hắn luôn nhắm vào ta mà không rời.

Mẹ kế tìm cơ hội thì thầm nói với ta, ánh mắt của đứa con gái Thao Thiết này khi nhìn ta có điều gì đó không bình thường.

Ta hỏi lại, chẳng bình thường chỗ nào?

Bà đáp, nó giống chính cái cách những người trong tộc họ ta nhìn những người yêu thương trong lòng vậy.

Ta chỉ cười nhẹ, bảo bà là suy tưởng quá nhiều rồi.

Vậy mà Tuế là ta nhặt về lúc còn bé, nuôi dạy từ khi nhỏ, làm sao có thể phát sinh những tình cảm như thế được.

Chỉ là, thỉnh thoảng ta cũng phát hiện ra một điều gì đó khá lạ lùng.

Chẳng hạn như lúc hắn đưa quả cho ta, khi đầu ngón tay hắn chạm vào tay ta thì hắn sẽ dừng lại một cách gượng gạo.

Chẳng hạn như ta đi ở phía trước, hắn bước theo phía sau, mỗi lần ta xoay người lại, ta luôn bắt được ánh mắt của hắn đang nhìn ta.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio