Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️

Mồ hôi lạnh thấm qua lớp áo, dính chặt vào da thịt tôi như một lớp keo ẩm ướt và ghê rợn. Cánh cửa bếp kia giờ đây là ranh giới giữa thế giới tôi từng biết và một thứ gì đó hoàn toàn khác. Ngón tay tôi run rẩy, chưa dám xoay nắm cửa. Tiếng xèo xèo đều đều từ trong bếp vọng ra, kèm theo mùi tanh nồng nặc, thứ mùi mà tôi giờ đây mới nhận ra không phải mùi của thịt lợn hay thịt bò, mà là một thứ gì đó ngọt lợ, nặng trịch, bám đầy.

Tôi nhìn xuống tờ giấy trong tay. Những dòng chữ mới hiện lên, nguệch ngoạc, vội vàng, như thể được viết trong cơn hoảng loạn tột cùng. “Đừng chọc giận ‘nó’.” Câu chữ ấy đập vào mắt tôi. Trái tim tôi thắt lại. Nếu không phải bố, thì thứ đang đứng trong bếp, cầm vá đảo lên thứ trong chảo ấy, là cái gì? Và “nó” đã làm gì với bố thật sự? Suy nghĩ ấy khiến dạ dày tôi quặn lên, một cơn buồn nôn trào ngược cổ họng. Tôi nuốt khô giọng, cố kìm nén tiếng thở dốc.

“Con gái, ra ăn cơm đi!” Giọng nói ấy vẫn thân thuộc, ấm áp, phát ra từ sau cánh cửa. Nhưng giờ đây, mỗi âm tiết đều khiến lông tôi dựng ngược. Đó là giọng của bố, nhưng lại không phải. Có một sự gượng gạo, một sự cố gắng bắt chước quá hoàn hảo trong đó, khiến nó trở nên vô hồn và đáng sợ. Tôi nhắm nghiền mắt lại. Hình ảnh cái đầu người với mái tóc dài đen nhánh, dính đầy thứ nước màu nâu đỏ trong chiếc chảo lại hiện lên. Khuôn mặt ấy bị che khuất, nhưng tôi có thể tưởng tượng ra đôi mắt nhắm nghiền, hay thậm chí… đang mở to.

Tôi phải giả vờ. Tôi phải hành xử như thể không có gì bất thường. Quy tắc đã dặn: “Hãy nhớ, mẹ chỉ về sau một tuần.” Một tuần. Bảy ngày dài đằng đẵng. Tôi có sống nổi không? Cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi tanh từ khe cửa bếp lùa vào khiến tôi choáng váng. Tôi từ từ mở mắt ra, cố gắng dàn xếp lại nét mặt, hạ thấp giọng xuống cho thật bình thường.

“Dạ… con ra ngay.” Giọng tôi khàn đặc, vỡ vụn. Tôi hy vọng “nó” không nhận ra sự sợ hãi đang ăn mòn từng tế bào trong tôi. Tôi quay lưng lại cánh cửa bếp, từ từ bước về phía phòng khách. Mỗi bước chân đều nặng trịch như đeo chì. Ánh mắt tôi liếc nhìn về phía lồng của lũ mèo. Chúng vắng tanh. Chiếc lồng mở toang, những chiếc đệm nhỏ xíu vẫn còn đó, nhưng bầy mèo thì biến mất. Một ý nghĩ kinh hoàng lóe lên: liệu thứ trong chảo có phải chỉ là…? Tôi lắc đầu, xua đuổi suy nghĩ ấy đi. Không, không thể. Mẹ yêu chúng đến thế cơ mà.

Nhưng mẹ đã bảo tôi ăn thịt chúng. Trên mảnh giấy ấy. Tất cả đều sai. Tất cả đều đảo lộn. Tôi ngồi phịch xuống ghế sofa, tay vẫn siết chặt mảnh giấy. Tôi nhớ lại sáng nay, khi tôi thức dậy, nhà cửa yên tĩnh một cách kỳ lạ. Thường thì mẹ sẽ dậy sớm, cho mèo ăn và chuẩn bị bữa sáng. Nhưng hôm nay, chỉ có tiếng động từ trong bếp. Và bố… hay thứ đang giả làm bố ấy, đã nói mẹ đi công tác. Một chuyến đi đột ngột, không một lời nhắn nhủ trực tiếp nào với tôi. Điều đó thật vô lý.

Tiếng bước chân rõ ràng, chậm rãi từ phía bếp vọng ra. Tôi ngồi thẳng lưng, toàn thân căng cứng. “Nó” bước ra, tay bưng một bát lớn nghi ngút khói. Mùi tanh ập thẳng vào mặt tôi. “Nó” vẫn mặc bộ đồ ngủ quen thuộc của bố, khuôn mặt vẫn là khuôn mặt ấy, nhưng đôi mắt… đôi mắt có vẻ như hơi mờ đục, thiếu đi sự ấm áp thường ngày. “Nó” mỉm cười, đặt bát xuống bàn trước mặt tôi.

“Nào, con gái, ăn đi. Bố hầm kỹ lắm.” Tôi nhìn xuống bát. Những viên thịt màu nâu sẫm nổi trong thứ nước súp đặc quánh. Một sợi tóc dài, đen mảnh, vương trên thành bát. Tim tôi đập thình thịch, ù cả hai tai. Tôi phải làm gì? Tôi không thể ăn. Nhưng tôi cũng không thể từ chối. “Đừng chọc giận ‘nó’.” Lời cảnh báo như dao khắc vào óc.

Tôi chậm rãi cầm lấy chiếc thìa, tay run lẩy bẩy. Tôi đưa mắt nhìn “nó”. “Nó” vẫn đứng đó, nhìn tôi chăm chú, nụ cười gượng gạo trên môi chưa hề tắt. Tôi múc một ít nước súp, đưa lên miệng. Vị mặn chát, ngọt gắt và cái mùi tanh đặc trưng xộc thẳng vào cuống họng. Phản xạ buồn nôn dâng trào, tôi phải dùng hết sức bình sinh để kìm nén, nuốt trôi. Cổ họng như có lửa đốt.

“Ngon không, con?” Giọng nói ấy vang lên ngay sát tai. Tôi giật nảy mình, hóa ra “nó” đã ngồi xuống đối diện tôi từ lúc nào. Khoảng cách gần khiến tôi có thể nhìn thấy rõ những chi tiết kỳ lạ: làn da trên tay “nó” hơi tái, các khớp ngón tay có vẻ cứng nhắc hơn bình thường. Tôi gật đầu, không dám mở miệng, sợ rằng mình sẽ nôn ngay ra đó. Tôi cúi mặt xuống, giả vờ tiếp tục ăn, nhưng chỉ lật lật những viên thịt trong bát bằng thìa.

“Ăn thịt đi, bổ lắm.” “Nó” thúc giục. Áp lực trong không khí dường như đặc quánh lại. Tôi biết mình không thể trì hoãn thêm. Tôi đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, bầu trời xám xịt một màu chì, không một bóng người qua lại. Cả thế giới như đã bỏ rơi căn nhà nhỏ bé này. Tôi chợt nhớ đến dòng chữ cuối cùng: “Khi mẹ vắng nhà, tuyệt đối không ra ngoài.” Cánh cửa đi ra đường giờ đây có lẽ còn nguy hiểm hơn cả căn bếp kia.

Tôi gấp một viên thịt, nhắm nghiền mắt lại, đưa nó vào miệng. Kết cấu dai dai, xơ xơ, mùi vị kỳ quái không giống bất cứ thứ gì tôi từng nếm. Tôi nuốt vội, nước mắt giàn giụa vì cố gắng và sợ hãi. Tôi mở mắt ra, thấy “nó” vẫn đang nhìn tôi, nụ cười giờ đã nở rộng hơn, đến mức không tự nhiên, kéo dài hai khóe miệng một cách kỳ dị.

“Tốt lắm.” “Nó” nói, giọng trầm xuống, có vẻ hài lòng.

“Bố đi dọn bếp. Con ăn nốt đi.” “Nó” đứng dậy, bước đi. Nhưng dáng đi có vẻ cứng nhắc, như một con rối đang tập diễn. Tôi nhìn theo bóng lưng “nó” cho đến khi khuất sau cánh cửa bếp. Ngay lập tức, tôi nhổ ngay thứ vừa nuốt vào một chiếc khăn giấy, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh. Tôi phải tìm cách. Tôi phải sống sót cho đến khi mẹ về. Và tôi phải biết, thứ đang giả dạng làm bố tôi kia, rốt cuộc là cái gì. Tôi liếc nhìn mảnh giấy trong lòng bàn tay đang run rẩy, hy vọng nó sẽ lại thay đổi, cho tôi thêm một manh mối, một chỉ dẫn nào đó. Căn phòng im lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng lọc cọc của thìa trong bát và nhịp tim điên cuồng đập trong lồng ngực tôi.

Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, mỗi nhịp như một mũi kim đâm thẳng vào màng nhĩ tôi. Qua khe hở hẹp của cánh cửa gỗ, tôi thấy đôi chân trần của bố, da thịt nhợt nhạt dính những vệt bùn đất lạ. Giọng nói quen thuộc vọng vào, ấm áp đến giả tạo: “Thịt viên chín rồi, ra ăn đi cả nhà!”

Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Tôi cắn chặt môi, đến nỗi vị tanh của máu loang ra đầu lưỡi. Trong đầu tôi vang lên những dòng chữ nguệch ngoạc của mẹ, như những lời thần chú ám ảnh: *Nếu có người mặc đồ đỏ gõ cửa, đừng mở.* Bố không mặc đồ đỏ, nhưng sự xuất hiện của ông lúc này, sau tờ giấy ấy, còn đáng sợ hơn bất kỳ màu áo nào. Tôi hít một hơi thật sâu, cố nén tiếng họng: “Bố ơi, chúng con chưa đói.”

“Chị không đói chứ em đói! Em muốn ăn thịt!”

Giọt ngang không khí ngột ngạt. Nó vừa kết thúc một ván điện tử, khuôn mặt vẫn hồng hào, ánh mắt vẫn tinh nghịch như mọi ngày. Nó phóng qua tôi như một cơn gió, bật chạm vào tay nắm cửa. Trái tim tôi thót lại, muốn ngăn nó lại, nhưng chân tay như đông cứng. Sự bình thường của nó lúc này lại chính là thứ khiến nó tốt. Liệu tờ giấy kia là sự thật hay chỉ là trò đùa quái ác? Hay chính tôi, người đang nghi ngờ người thân của mình, mới là kẻ bất thường?

Em gái tôi vẫn nằm trên giường, má đỏ bừng vì sốt, thở đều đều. Tôi liếc nhìn nó, rồi lại nhìn em trai đang mở cửa. Cánh cửa kẽo kẹt mở ra. Ánh sáng từ hành lang tràn vào, làm lộ rõ bóng dáng quen thuộc của bố. Ông đứng đó, tay cầm một đĩa thịt viên còn bốc khói nghi ngút. Mùi thơm của thịt nướng với gia vị lan tỏa, một mùi hương vốn khiến tôi thèm thuồng ,giờ đây lại gợi lên một nỗi buồn nôn khó tả. Tôi chú ý đến đôi chân trần của ông. Những vệt bùn ấy khô lại, nứt nẻ, có màu nâu đỏ kỳ lạ, không giống bùn trong vườn nhà.

“Sao đứng ngây ra thế? Vào ăn đi, con.” Bố mỉm cười, nụ cười vẫn hiền lành như xưa, nhưng đôi mắt ông dường như không chớp. Chúng dán chặt vào tôi, như thể đang quan sát từng phản ứng nhỏ nhất.

Em trai đã háo hức kéo ghế ngồi vào bàn. Tôi lê từng bước chân nặng trịch, đầu óc quay cuồng với những mệnh lệnh trên tờ giấy. *Trong tủ lạnh có đủ thức ăn chay.* Tại sao mẹ lại dặn điều đó? Và tại sao, nếu thèm thịt, lại là… ăn mèo? Tôi lướt mắt nhìn quanh phòng khách. Mèo Mun đang cuộn tròn trên ghế sofa. Mèo Tam Thể thì nằm dài dưới chân bàn. Chỉ có hai con. Tôi thầm đếm nhẩm, lòng như có mấy trăm con kiến đang bò. *Nếu xuất hiện con thứ ba…* Câu chữ ấy lặp đi lặp lại như một điệp khúc ma quái.

“Con ăn đi, nguội mất.” Bố gấp một viên thịt to đặt vào bát tôi. Viên thịt tròn, màu nâu cánh gián, tỏa hương. Nhưng tôi chỉ có thể nhìn thấy những vệt bùn trên chân ông. Chúng giống như đã khô từ rất lâu. Một ý nghĩ chợt lóe lên: Liệu có phải ông đã đi đâu đó rất xa, trên một con đường đất đỏ, và vừa mới… trở về?

“Bố,” tôi cất tiếng, giọng khàn đặc, “mẹ… mẹ để lại một tờ giấy. Mẹ nói bố đã…”

“Ừ, bố biết.” Ông cắt ngang tôi, giọng vẫn bình thản, tay tiếp tục gắp thịt. “Mẹ con hay đùa thế. Bố đi công tác xa, có lẽ mẹ con buồn, viết đỡ nhớ.”

Lời giải thích nghe có vẻ hợp lý. Nhưng tại sao mẹ lại viết những điều kỳ quặc đến thế? Đùa kiểu gì mà lại dặn con đề phòng chính người cha của chúng? Tôi nhìn xuống đĩa thịt. Mèo Tam Thể bỗng dụi đầu vào chân tôi, kêu “meo” một tiếng nhẹ. Một cơn rùng mình chạy dọc da thịt tôi. Tôi đẩy cái baột chút.

“Con không đói thật à?” Ánh mắt bố vẫn dán chặt vào tôi. Ánh đèn phòng khách chiếu xuống, tạo nên những bóng tối sâu hoắm dưới đôi mắt ông. “Hay là con không thích thịt viên của bố? Con muốn ăn… thứ gì khác?”

Câu hỏi cuối cùng được thốt ra chậm rãi, như có một ý nghĩa ẩn giấu. Em trai tôi ngừng nhai, nhìn tôi chằm chằm. Căn phòng im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng thở khò khè của em gái từ phòng ngủ bên cạnh. Tiếng thở ấy đều đều, quá đều, như thể… nó đang cố gắng bắt chước nhịp thở của một người đang ngủ say.

Tôi từ từ đứng dậy, hai tay nắm chặt thành ghế để giữ thăng bằng. “Con… con hơi mệt. Con vào phòng với em gái một lát.”

Bố gật đầu, không nói thêm gì. Nhưng tôi cảm nhận rõ ánh nhìn của ông dõi theo từng bước đi của tôi, nặng trịch như chì, cho đến khi cánh cửa phòng ngủ khép hờ lại, cắt đứt tầm mắt của ông. Tôi dựa lưng vào cánh cửa gỗ, tim đập thình thịch. Em gái vẫn nằm đó. Tôi nhìn chằm chằm vào cổ nó, từ góc độ của cái đầu đặt trên gối. Một ý nghĩ điên rồ lại trỗi dậy: *Nếu chúng xoay đầu 180 độ…*

Rồi, như để đáp lại nỗi sợ đang dâng trào trong tôi, từ phòng khách vọng vào tiếng em trai, trong trẻo mà lạnh lùng: “Bố ơi, chị ấy không ăn. Chúng ta ăn hết nhé?”

Và giọng bố, trầm ấm, đều đều: “Ừ. Cứ từ từ. Mọi chuyện… rồi sẽ ổn thôi.”

Những lời nói ấy không hề có gì đáng ngờ. Nhưng sao chúng lại khiến tôi toát mồ hôi lạnh? Tôi lần mò đến bên giường, ngồi xuống cạnh em gái. Tay tôi run run đặt lên trán nó. Vẫn nóng hừng hực. Tôi thở dài, có lẽ mình thực sự đang bị căng thẳng quá độ. Có lẽ tờ giấy kia chỉ là một trò đùa tệ hại. Có lẽ…

*Cọt… kẹt…*

Một âm thanh lạ, khô khốc, như tiếng xương khớp bị vặn xiết, phảng phất dưới gầm giường.

Tim tôi như ngừng đập. Từ từ, rất từ từ, tôi cúi người xuống, nhìn vào khoảng tối đen dưới tấm nệm.

Hai điểm sáng màu xanh lục, lờ mờ, đang nhìn chằm chằm vào tôi từ trong bóng tối.

Đó là đôi mắt của một con mèo.

Nhưng Mèo Mun và Tam Thể đều ở ngoài phòng khách.

Đây là con mèo thứ ba.

Tôi đã biết mọi chuyện sẽ kết thúc như thế này ngay từ khoảnh khắc cánh cửa mở ra. Mùi tanh nồng nặc, thứ mùi của thịt sống và máu tươi hòa lẫn với hơi nóng bốc lên từ chiếc nồi đất to tắp, đập thẳng vào mặt tôi. Tôi không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra thứ bên trong. Nhưôi, thằng bé mười bốn tuổi với đôi mắt ccò và dạ dày yếu ớt, đã không chịu nổi. Tiếng thét của nó xé toang không khí ngột ngạt trong căn phòng bếp chật hẹp, đầy vẻ kinh hoàng tột độ.

“Bố gi*t người rồi! Đây… đây là đầu người!”

Từng lời nói như những mũi kim đâm vào màng nhĩ tôi. Tim tôi thót lại, một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Quy tắc duy nhất, quy tắc sinh tồn tôi đã tự nhủ đi nhủ lại hàng trăm lần, bỗng hiện lên rõ mồn một trong đầu: Đừng chọc giận nó. Đừng bao giờ tỏ ra sợ hãi hoặc nghi ngờ.

Bố tôi quay sang. Ông ta nhíu mày, một biểu cảm giả vờ khó hiểu, nhưng khuôn mặt đã bắt đầu biến đổi. Làn da trắng bệch như sáp nến dường như đang chảy xệ, kéo giãn hai hốc mắt một cách phi tự nhiên, để lộ ra nhiều hơn phần tròng trắng đục ngầu, lạnh lẽo. Và cái miệng – khóe miệng của ông ta từ từ kéo dài, rách ra, mở rộng đến tận mang tai, như một vết nứt sâu hoắm trên khuôn mặt. Tôi cảm thấy buồn nôn, nhưng phải nuốt chửng cảm giác ấy xuống. Sự sống của chúng tôi phụ thuộc vào màn kịch này.

“Em nhìn lầm rồi,” giọng tôi vang lên, gượng gạo nhưng cố tỏ ra bình thản, ôi, đã kéo mạnh cánh tay lạnh ngắt của thằng bé. “Đây là đồ ăn bố nấu cho chúng ta. Một món đặc biệt.” Tôái sinh vật đang đứng đó với chiếc nồi trên tay, cố gắng mỉm cười. “Bố đừng giận, em ấy đang cáu đấy ạ.”

Cái sinh vật mà chúng tôi gọi là “bố” vẫy tay một cái, cử chỉ có vẻ như xua đi. “Thôi, ăn đi.” Giọng nói vẫn là giọng nói quen thuộc, nhưng khi cái miệng rộng ngoác ấy mấp máy, tôi nhìn thấy bên trong – trên bề mặt lưỡi đỏ hỏn, lấm tấm, lồi lên hàng trăm, hàng nghìn con mắt nhỏ xíu màu đỏ ngầu. Chúng đảo qua đảo lại, đồng loạt dán chặt vào chúng tôi. Một cơn rùng mình không thể kiềm chế chạy khắp người tôi.

“Vâng… chúng con sẽ ăn.”

Tôi nắm chặt lòng bàn tay tôi, ướt đẫm mồ hôi lạnh. Từng bước chân tôi kéo lê trên nền gạch men lạnh giá, nặng trịch như đeo đá. Thằng bé bên cạnh run lẩy bẩy, toàn thân cứng đờ. Nó như một con thú non bị dồn vào đường cùng, đôi mắt mở to đầy vẻ tuyệt vọng, nhìn tôi rồi lại nhìn về phía cánh cửa đang hé mở – con đường thoát duy nhất, nhưng cũng là cái bẫy chết người nếu chạy không đúng cách.

“Sao, con không muốn ăn?”

Giọng nói vang lên. Cái sinh vật đã nghiêng đầu, cái cổ dài ngoẵng một cách bất thường, để khuôn mặt biến dạng của nó áp sát vào chúng tôi. Đôi mắt trắng dã không còn chút sinh khí nhìn chằm chằm. “Đây là món bố nấu rất vất vả.” Hơi thở của nó phả ra, mang theo mùi tanh tưởi và một thứ mùi ngọt lợ khó tả, như thịt thối rữa.

Sự chịu đựng đã vỡ tung. Mọi nỗi sợ hãi bị dồn nén bỗng bùng lên thành một tiếng hét điên cuồng, phản kháng. “Quái vật! Mày là quái vật!!!” Nó giật tay tôi ra, một lực mạnh đến bất ngờ từ sự hoảng loạn, rồi lao thẳng về phía cánh cửa. Trái tim tôi như ngừng đập. Không!

“Không ăn à? Thật là phí của.”

Cái sinh vật lẩm bẩm, giọng điệu có vẻ tiếc nuối, nhẹ nhàng. Nhưng ngay sau đó, một âm thanh rợn người vang lên – tiếng xương khớp kêu răng rắc, kéo giãn. Cổ họng nó, hay đúng hơn là cả cái cổ, bỗng dàóng, như một dải lụa thịt trắng hếu, mềm oặt, biến thành một con lò xo sống. Nó vươn dài tới ba bốn mét trong nháy mắt, lao về phía tôi đang chạy. Chiếc cổ quấn chặt lấy thằng bé, siết lại. Cái miệng rộng ngoác đến mức kinh hoàng, gần như xé toang cả khuôn mặt, há ra một góc gần 180 độ, rồi phủ kín lấy đầu thằng bé. Tất cả diễặng, nếu không kể tiếng rít gió nhẹ và tiếng vật lộn yếu ớt, ngắn ngủi. Tôi đứng đó, chân tay bủn rủn, nhìn cảnh tượng ấy với đôi mắt mở to, khô khốc. Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ lặp đi lặp lại: quy tắc. Phải tuân thủ quy tắc.

Tôi đứng chôn chân trước cửa phòng ngủ, lòng bàn tay dính đầy mồ hôi lạnh trên nắm đấm khóa. Tiếng gõ cửa cứng nhắc, đều đều như nhịp trốên sau lưng. "

Thịt viên sốt cà chua nguội hết rồi, hai đứa ra ăn cơm mau!"

Giọng nói ấy vẫn là giọng của bố, quen thuộc đến rợn người, nhưng giờ đây nó chứa đựng một sự bực dọc mỏng manh, như sợi tóc treo lưỡi dao.

Tim tôi đập thình thịch, ép chặt lồng ngực. Tôi phải đưa em gái trốn vào tủ quần áo ngay lập tức. Quay lại giường, tay tôi run rẩy nắm lấy mép chăn. Hơi ấm từ cơ thể em vẫn còn đó, nhưng sao có mùi ngọt lạnh, tựa như hoa huệ tây héo trong bình nước cũ. Tôi giật tấm chăn xuống.

Một cú giật mình khiến toàn thân tôi tê dại. Đầu em gái tôi không còn ở vị trí cũ. Nó đã xoay một trăm tám mươi độ, gáy em áp sát vào xương bả vai, còn khuôn mặt thì hướng thẳng về phía tấm phản gỗ phía sau lưng. Cổ em vặn xoắn một cách bất khả thi, da căng bóng lên để lộ những đường gân xanh ngoằn ngoèo. Cơ thể em co quắp, hai tay vặn ngược ra phía sau, các ngón lại như móng vuốt của một con thú. Trông em chẳng khác nào một con búp bê gỗ bị trẻ con nghịch ngợm bẻ gãy rồi lắp ráp sai cách.

Một tiếng thét cắt ngang cổ họng tôi, âm thanh chói gắt mà chính tôi cũng không nhận ra. Tôi buông vội mép chăn, lùi lại hai bước, gót chân đập mạnh vào chân tủ. Cơn đau nhói lan từ xương gót lên tận óc, nhưng nó không thể nào át đi nỗi kinh hoàng đang bủa vây.

Em gái tôi từ từ xoay người lại. Cả thân hình vặn vẹo ấy cử động một cách giật cục, xương khớp kêu lên những tiếng lạo xạo khô khốc. Khuôn mặt em, giờ đã hướng về phía tôi, vẫn mang vẻ mệt mỏi vì cơn sốt, nhưng đôi mắt thì mở to, tròng đen giãn rộng chiếm gần hết con ngươi, đen ngòm và trống rỗng. Môi em khẽ mấp máy.

"

Chị..."

Giọng em yếu ớt, khàn đặc. "

Em… đau quá."

Lời nói ấy như một nhát kim đâm thẳng vào ý thức đang tê liệt của tôi. Đây vẫn là em gái tôi. Nhưng cái gì đã xảy ra với em? Phải chăng, trong lúc tôi quay lưng chạy vào phòng, "nó" đã làm gì em? Hoặc có một quy tắc nào đó tôi đã vi phạm? Tôi liếc nhìn mảnh giấy đang nắm chặt trong tay, những dòng chữ mới hiện lên như một lời cảnh báo thảm khốc. "

Tuyệt đối không ở quá 10 phút."

Chúng tôi đã ở trong phòng này bao lâu rồi?

Tiếng gõ cửa trở nên gấp gáp, mạnh hơn. "

Mở cửa ra!"

Giọng bố đã mất hết vẻ kiên nhẫn, trở nên chát chúa và đe dọa. "

Đồ ăn nguội hết rồi!"

Tôi nhìn em gái, nhìn cái tủ quần áo kế bên, rồi nhìn về phía cánh cửa đang rung lên bần bật. Không có lựa chọn nào an toàn. Nhưng tôi phải hành động. Tôi cắn chặt môi, lao về phía giường, vòng tay ôm lấy phần thân trên đầy vặn xoắn của em. Da thịt em lạnh ngắt và tôi có thể cảm nhận rõ ràng những khối xương ở vị trí dưới lớp da. Em rên lên một tiếng đau đớn.

"

Xin lỗi, em," tôi thì thào, giọng đứt quãng vì sợ hãi. "

Nhưng chúng ta phải trốn."

Tôi đứng chôn chân giữa phòng, không dám thở mạnh. Mùi tanh nồng của máu tươi và thứ gì đó chua lợm, tựa như sữa bị hỏng, bắt đầu len lỏi trong không khí. Tiếng em gái tôi, vốn trong trẻo, giờ đây vang lên the thé, đầy hoảng loạn.

"

Chị ơi! Đầu… đầu em bị lệch rồi!"

Hai bàn tay nhỏ nhắn của nó, những ngón tay trắng nõn thường ngày chỉ biết cầm bút và vuốt ve mèo, giờ đang bấu chặt vào cổ áo, gân trắng nổi lên. Nó đang cố xoay cái đầu mình về đúng vị trí, nhưng cứ như có một bàn tay vô hình nào đó đã vặn ngược nó đi một nửa vòng tròn. Mái tóc đen dài của em rũ xuống, che khuất một phần khuôn mặt, nhưng tôi vẫn thấy rõ đôi mắt của em. Đôi mắt ấy tràn đầy nước, không phải là nước mắt của sự giận hờn hay đau đớn thể xác thông thường, mà là thứ nước mắt của sự kinh hãi tột cùng, của một linh hồn đang bị nhốt trong một cái lồng xương thịt đang dần biến dạng. Ánh nhìn của em hướng về phía tôi, cầu cứu, van nài. "

Giúp em…"

Lời nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Nhưng đôi chân tôi như bị đóng đinh xuống sàn gỗ lạnh ngắt. Tôi nhớ đến những dòng chữ được viết vội bằng mực đỏ trên mảnh giấy nhàu nát tìm thấy sáng nay: "

Nếu em trai/em gái xoay đầu 180 độ và lưỡi mọc đầy mắt đỏ, hãy lập tức kêu cứu qua ống nhòm cửa."

Tôi liếc nhìn cổ họng em. Da trắng mịn, chưa có dấu hiệu của những con mắt đỏ ngầu nào mọc lên. Một lóe lên. Có lẽ quá trình nhiễm độc mới chỉ bắt đầu. Có lẽ, nếu tôi chạy thật nhanh đến chiếc ống nhòm bằng đồng gắn ở cửa chính và nhìn xuyên qua nó, tiếng kêu cứu của tôi sẽ được ai đó nghe thấy, và em tôi sẽ được cứu. Ý nghĩ đó khiến ngực tôi nhói lên một niềm khẩn thiết.

Nhưng tất cả hy vọng vụt tắt trong một âm thanh chát chúa.

Rầm!

Cánh cửa phòng ngủ, tấm chắn cách chúng tôi với phần còn lại của ngôi nhà, bị đạp bật ra khỏi bản lề. Bóng dáng của bố tôi, hay đúng hơn là thứ gì đó mang hình hài của bố, hiện ra. Thân hình ông vẫn đứng ngoài hành lang tối om, nhưng cái cổ, trơn nhẵn và dài một cách bất thường, như cổ của một con thiên nga quái dị, đã vươn vào tận trong phòng. Theo sau là đôi tay, vẫn cầm chắc chiếc nồi đất nặng trịch mà bố thường dùng để hầm thịt. Tất cả lơ lửng trước mặt tôi, tỏa ra mùi thịt sống ươn ướt.

"

Bố mớm cho con ăn."

Gương mặt bố tái nhợt, hai gò má trũng sâu. Cái miệng ông mấp máy, nhưng âm thanh phát ra lại từ một nơi khác. Từ cổ họng ông, nơi da thịt đang chuyển động một cách ghê rợn, hàng chục con mắt nhỏ màu đỏ ngầu, lồi ra như những quả nho thối, đang nhìn chằm chằm vào tôi. Chúng đồng thanh gào lên, giọng the thé xé rách không gian yên tĩnh: "

Ăn đi, ăn mau!"

Mùi thịt từ trong nồi bốc lên nồng nặc. Tôi biết đó là thứ gì. Ký ức về em trai tôi, về bữa tối hôm qua, khiến dạ dày tôi quặn lại. Tôi không thể. Tuyệt đối không thể đưa thứ đó vào miệng. Nhưng nếu tôi từ chối, nếu tôi làm "nó" - thứ đang chiếm giữ hình hài bố tôi - nổi giận, tôi sẽ biến mất như em trai, tan thành một món ăn trong chiếc nồi đất này. Sự giằng xé giữa nỗi khiếp sợ và lòng thương xót khiến đầu óc tôi quay cuồng.

Và rồi, như một tia chớp trong đêm đen, những dòng chữ khác trên mảnh giấy hiện lên: "

Gặp nguy hiểm, hãy trốn vào tủ quần áo."

Tôi không nghĩ nữa. Bản năng sinh tồn chiếm lĩnh. Dùng hết sức bình sinh, tôi đẩy chiếc nồi đất cùng đôi tay lạnh ngắt đang cầm nó ra, lao về phía chiếc tủ gỗ lớn cạnh giường. Gỗ sồi già, lạnh buốt dưới tay tôi. Tôi chui tọt vào trong, kéo cánh tủ đóng sập lại. Bóng tối và mùi mốc của quần áo cũ ôm lấy tôi. Chỉ qua khe hở hẹp, tôi có thể nhìn ra ngoài.

Và tôi chợt nhớ ra. Em gái. Em gái tôi vẫn còn ở ngoài kia.

Tim tôi đập thình thịch, cổ họng nghẹn lại lời gọi. Nhưng đã quá muộn. Qua khe tủ, tôi thấy cái cổ dài ngoẵng, trơn nhẵn của bố đã quấn quanh người em gái bé nhỏ, như một con trăn khổng lồ siết chặt con mồi. Gương mặt âm trệ của bố áp sát mặt em. Những con mắt đỏ trên cổ họng ông nháy lia lịa. Giọng nói the thé, giả tạo vang lên, pha trộn giữa âm sắc của bố và thứ gì đó xa lạ: "

Đệ Đệ, con thích thịt viên của bố nhất nhỉ?"

Em gái tôi không trả lời. Nó chỉ khóc, những tiếng nức nở nghẹn ngào, đứt quãng, như thể không khí không thể vào được phổi. Vài giây sau, những tiếng khóc đó im bặt. Cơ thể em cứng đờ, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng về phía trước. Nó bước xuống giường, những bước chân chậm rãi, cứng nhắc, như một con rối bị giật dây, đi ra phía phòng khách.

Rồi từ phòng khách, âên. Tiếng nhai, tiếng xương bị nghiền nát dưới hàm răng, tiếng húp nước xộc xệch. Một bữa tiệc kinh hoàng đang diễn ra, và khách mời duy nhất là em gái tôi. Tôi ngồi bó gối trong tủ, hai tay bịt chặt tai, nhưng những âm thanh ấy vẫn xuyên thấu, ăn sâu vào từng tế bào, trở thành thứ nhạc nền ám ảnh cho địa ngục mà ngôi nhà này đã trở thành.

Tôi đếm từng nhịp thở của mình trong bóng tối chật hẹp của chiếc tủ quần áo. Mùi gỗ cũ và bụi vải bám đặc trong cổ họng. Mười phút – khoảng thời gian ngắn ngủi được quy định cho mỗi lần trốn chạy. Khi kim giây trên đồng hồ điện thoại sắp chạm đến vạch cuối, tôi hít một hơi thật sâu, mở cửa tủ và bước ra ngoài.

Căn nhà tối om, yên lặng một cách bất thường. Không có dấu hiệu của bố. Chỉ có một âm thanh lạo xạo, ướt át vọng từ phía bếp – tiếng nhai, nuốt,và cả tiếng xương vỡ lép bép. Tay tôi cầmấy chiếc đèn bàn bằng kim loại nặng trịch, coi nó như một khí giới. Từng bước chân thận trọng đưa tôi đến cửa phòng khách.

Em gái tôi ngồi đó, dưới ánh đèn nhà bếp le lói. Nó đang dùng tay xé những mảng thịt từ trong một chiếc nồi lớn, đưa vội vào miệng. Màu đỏ thẫm dính đầy quanh môi nó, trên cằm, trên những ngón tay gầy guộc. Tôi thấy nó nhổ ra một vật trắng nhỏ rơi lóc cóc xuống sàn – một chiếc răng hàm. Rồi, như một hành động tự nhiên, nó giật một nắm tóc dài từ trên đầu chính mình, nhét tất cả vào miệng, nhai ngấu nghiến. Mái tóc vén lên để lộ khuôn mặt nó, nhưng ánh mắt tôi không dừng lại ở đó. Tôi nhìn vào chiếc nồi. Thứ đang nằm trong đó, với đôi mắt mở trừng trừng, mái tóc đen ướt dính bết… là khuôn mặt của tôi.

Một tiếng nổ ù đi trong đầu tôi. Mọi suy luận logic sụp đổ. Tôi đang đứng đây, còn khuôn mặt kia… cũng là tôi. Cơ thể tôi lạnh cứng, nhưng bản năng sinh tồn thúc giục. Tôi lao tới, ké – bàn tay ấy dính nhớp và lạnh ngắt – lôi nó về phía cửa chính. Tôi áp mắt vào ống nhòm cửa, gào lên: “Cứu tôi với! Có thứ quái dị trong nhà tôi! Cứu!”

Giọng tôi vỡ ra, khàn đặc vì sợ hãi. Nhưng bên ngoài trống trải, im lìm. Không một bóng người qua lại, không một tiếng động đáp lại. Sự vắng lặng đó còn đáng sợ hơn cả tiếng gào. Nó khiến một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi. Một ý nghĩ điên rồ chợt lóe lên: Phải chăng, lời cầu cứu chỉ có hiệu lực khi mọi thứ đã trở nên thực sự không thể cứu vãn? Khi cái lưỡi củái này mọc đầy những nhãn cầu đỏ ngầu, và chính tôi, với tất cả sự tuyệt vọng tột cùng, mới kêu lên được?

“Chị gái à,” giọng nói của nó chợt vang lên, nhẹ nhàng, thản nhiên, như thể vừa đọc được dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu tôi. “Chị nhầm rồi. Bởi vì em đã có mắt đỏ rồi này.”

Khóe miệng nó từ từ kéo lên, tạo thành một nụ cười rộng đến mức phi tự nhiên, như thể da mặt sắp bị rách ra. Trong khoang miệng tối đó, trên bề mặt lưỡi đỏ hỏn, tôi thấy những hạt nhỏ li ti bắt đầu nhú lên, lấp lánh dưới ánh đèn như những viên đá quý ướt máu. Chúng chớp chớp, hướng về phía tôi.

Sợ hãi biến thành một lực đẩy mạnh mẽ. Tôi hất tay ra, đẩy em gái tôi ngửa ra sàn nhà. Nó không kêu lên. Thay vào đó, tiếng cười khúc khích, rỉ rả phát ra từ cổ họng của nó. Tay chân nó quặp lại, bò một cách linh hoạt kỳ lạ trên mặt gạch lạnh. Cái cổ của nó xoay tròn một góc không tưởng, để khuôn mặt vẫn cười đó hướng thẳng về phía tôn hình đang nằm sấp. “Hí hí, chị gái à, đầu sư tử bố nấu ngon lắm,” nó nói, giọng líu ríu như trẻ con. “Sao chị không ăn? Chị không ăn… sẽ hối hận đấy.”

Một mùi tanh nồng, lạnh lẽo xộc thẳng vào mũi tôi trước khi tôi kịp nhận ra mình đã mở toang cánh cửa. Bàn chân trắng bệch, trơn nhẵn như đá cuội dưới nước của người đứng ngoài kia đập vào mắt. Tim tôi đập thình thịch, nhịp đập hỗn loạn ấy dội lên hai bên thái dương, át cả tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Tôi đã phạm luật. Câu chữ trong mảnh giấy hiện lên rõ mồn một trong đầu: “Đừng mở, lập tức trốn xuống gầm giường.” Giờ thì đã quá muộn.

Người mẹ trong chiếc váy đỏ ướt sũng bước vào. Nước từ gấu váy nhỏ xuống sàn nhà gỗ, thành từng giọt đục ngầu, không phải mưa mà là thứ chất lỏng đặc quánh mang mùi sắt gỉ. Tôi lùi một bước, lưng chạm vào tường lạnh toát. Sự sung sướng khi thấy bóng dáng quen thuộc vừa bùng lên đã tắt ngấm, thay vào đó là một nỗi sợ tê cóng, len lỏi từ xương sống lên óc. Đây không phải là mẹ tôi. Dáng đi ấy, cái cách bàn chân kia lê trên sàn, nặng nề và lạnh lùng, chẳng giống chút nào.

– Con gái, sao mặt con tái thế? – Giọng nói phát ra từ cổ họng bà ta nghe có vẻ quen, nhưng lại thiếu đi hơi ấm tôi từng biết. Nó bằng phẳng, vô hồn, như một bản ghi âm cũ kỹ.

Tôi cố nuốt khan, cổ họng khô đắng. Mọi giác quan bỗng trở nên sắc bén lạ thường. Tôi nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt đều đều, tiếng lạo xạo từ gầm ghế sofa, và cả tiếng thở gấp, nông cợt của chính mình. Ý nghĩ về con mèo đen chợt lóe lên, như tia sáng duy nhất trong bóng tối. “Mắt mèo”… có lẽ tôi đã hiểu sai. Cơ hội sống sót bây giờ không nằm ở chiếc ống nhòm cửa vô tri, mà ở đôi mắt phòng kia.

– Con… con mừng là mẹ đã về – Tôi lắp bắp, cố gắng kéo dài thời gian, từ từ lùi về phía chiếc ghế sofa. Chạy, nhưng ý chí thì buộc phải vững vàng. Em gái tôi vẫn bất động trên giường, da dẻ xanh xám. Tôi phải cứu nó. Tôi phải sống.

Bà ta bước thêm một bước nữa. Khoảng cách thu hẹp lại. Cái mùi tanh ấy càng lúc càng đậm, ám vào từng thớ vải, từng khe sàn nhà. Tôi liếc nhanh về phía gầm ghế. Một bóng đen nhỏ, hai chấm xanh lờ mờ.

– Meo.

Tiếng kêu nhỏ, yếu ớt vang lên đúng lúc. Như một phép thử. Người mẹ trong váy đỏ đột nhiên dừng bước, cái đầu nghiêng sang một góc kỳ lạ, như thể đang lắng nghe. Đó là cơ hội. Tôi khom người, lao về phía góc tối, hai tay quờ quạng trong không trung. Lông mao mềm mại chạm vào đầu ngón tay. Tôi túm lấy. Con mèo đen giãy giụi, mắt nó mở to, hai con ngươi như hai hòn pha lê, phản chiếu ánh đèn mờ ảo và cả bóng dáng đáng sợ đang đứng giữa phòng.

Tôi siết chặt nó, quay mặt lại, nhìn thẳng vào đôi mắt mèo. Trong đáy mắt nó, tôi thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình – khuôn mặt tái nhợt, đầy vẻ tuyệt vọng – và phía sau lưng tôi, bóng dáng màu đỏ đang từ từ tiến lại gần.

– Cứu… cứu chúng tôi với! – Tôi thốt lên, giọng nói rạn vỡ, dồn hết hy vọng cuối cùng vào đôi mắt bé này.

Khoảnh khắc ấy, căn phòng như nín thở. Tiếng nước nhỏ giọt ngừng bặt. Ánh đèn chập chờn. Và từ sâu trong đôi mắt mèo kia, một tia sáng xanh lạnh lẽo bỗng lóe lên.

Tôi đóng sầm cánh cửa lại, tiếng gỗ va vào không gian tĩnh mịch. Trái tim đập thình thịch như muốn xé toang lồng ngực. Tôi không nhớ mình đã chạy vào phòng ngủ bằng cách nào, chỉ biết cơ thể tự động khom xuống, lao vào khoảng tối hun hút dưới chiếc giường gỗ. Mười ngón tay bấu chặt vào sàn nhà lạnh ngắt. Quy tắc ấy, dòng chữ màu đỏ tươi trong cuốn sổ tay, bỗng hiện lên trong đầu tôi như một lời cảnh báo rợn người: “Nếu có người mặc đồ đỏ gõ cửa, đừng mở, lập tức trốn xuống gầm giường.” Tôi đã quên mất. Tôi đã mở cửa. Và giờ đây, thứ đứng ngoài kia, ang hình hài của mẹ tôi, nhưng tôi biết chắc nó không phải. Mùi hương ngọt ngào đến nghẹt thở, nó ra khác hẳn mùi xà phòng thơm mát quen thuộc. Tôi chỉ còn biết nép mình vào nơi này, hy vọng sự tối tăm che giấu được hơi thở hổn hển của mình.

Bụi bám đặc quánh trong không khí, mỗi nhịp thở đều khiến cổ họng tôi cay xè. Tôi co người lại, cằm tì lên đầu gối, toàn thân run rẩy không ngừng. Sự im lặng bên ngoài cánh cửa phòng ngủ càng đáng sợ hơn bất kỳ âm thanh nào. Nó như một sự chờ đợi đầy tính toán. Phải chăng tôi đã thoát? Phải chăng thứ đó đã bỏ đi? Mộọỏi trong lồng ngực đang đóng băng của tôi.

Không chịu nổi, tôi từ từ ngẩng mặt lên, mắt nhìn ra khoảng sáng mờ ảo phía ngoài gầm giường. Hành lang trống trơn. Không có bóng dáng nào trong chiếc váy đỏ thẫm như máu khô. Một hơi thở dài thoát ra ngoài, tôi cảm thấy các cơ bắp đang căng cứng bỗng chùng xuống. Cổ tay, cổ chân tê dại vì tư thế ngồi bó gối quá lâu. Nước mắt bỗng trào ra, nóng hổi trên má. Thế giới này đang dần sụp đổ từ bao giờ? Tại sao mọi thứ trở nên xa lạ và đe dọa đến vậy, ngay trong chính ngôi nhà của mình?

Tôi phải gọi cho mẹ. Ý nghĩ đó thúc giục tôi cựa quậy, định bò ra ngoài. Nhưng có lẽ vì vội vàng, đầu tôi đập mạnh vào tấm ván giường phía trên. Tôi nhíu mày, chờ đợi cơn đau nhói quen thuộc. Nhưng không. Thứ tôi chạm vào không cứng và khô như gỗ. Nó mềm, đàn hồi và… hơi ấm. Một thứ hơi ấm bất thường. Một nỗi sợ tê liệt lan tỏa khắp sống lưng.

Tôi quay đầu lại, chậm rãi, như thể cổ đã hóa đá. Và tôi nhìn thấy. Một khuôn mặt trắng đến ghê người, đôi mắt đen kịt không có tròng, chiếc miệng đang mở rộng với dải lưỡi dài ngoằng thập thò. Nó thì thầm, giọng nói bắt chước y hệt giọng mẹ tôi, nhưng âm sắc thì lạnh lẽo, trơn tuột: “Chiêu Chiêu, làm sao thế? Đang chơi trốn tìm với mẹ à?”

Tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng, biến thành một âm thanh khàn đặc. Tôi vùng vẫy, lết người ra khỏi gầm giường một cách thảm hại, lưng áo cào xước trên sàn nhà.

Thứ đó cũng chuyển động. Cả thân hình nó như không có xương, uốn éo một cách kinh tởm, tuồn ra từ khoảng tối một cách dễ dàng. Nó vẫn cười, nụ cười kéo dài đến tận mang tai. Tôi lùi từng bước, lưng chạm vào tường lạnh buốt. “Đừng… đừng lại gần tôi!” Giọng tôi run rẩy, đứt quãng.

Nụ cười trên khuôn mặt biến dạng ấy tắt phụt. Ánh mắt đen kịt hướng về phía tôi, chứa đầy một sự giận dữ giả tạo. “Mẹ là mẹ của con mà!” Nó kéo dài giọng, thân hình mềm oặt tiến về phía trước. “Sao con dám nói thế với mẹ?!”

Cánh cửa tủ quần áo khép lại, nhưng tiếng gõ cửa ngoài phòng khách vẫn đều đặn vang lên, từng nhịp khô khốc xuyên thấu lớp gỗ dày. Âm thanh ấy bỗng trở thành sợi dây cứt trong căn phòng ngập tràn mùi máu tanh và thịt tươi sống. Lòng bàn tay lạnh buốt của mẹ, thứ vừa còn như những xúc tu bám chặt vào da đầu tôi, khẽ giật mình buông lỏng. Sự gián đoạn ấy chỉ kéo dài chưa đầy một giây, nhưng đủ để tôi cảm nhận được một khe hở trong vỏ hoàn hảo của sự điên rồ đang bao trùm căn nhà.

Tôi không biết ai đang ở ngoài kia. Có thể là một người hàng xóm, một người đưa thư, hay thậm chí là một mối nguy hiểm khác. Nhưng bất cứ thứ gì cũng không thể kinh khủng hơn thứ đang diễn ra trên bàn ăn. Hàm răng của em gái tôi giờ đã sắc nhọn và dài bất thường, vẫn đang nghiến nát những mảnh xương vụn với âm thanh răng rắc rợn người. Bố tôi ngồi đó, nụ cười trên khuôn mặt vẫn dịu dàng, đôi mắt lại trống rỗng như hai hố sâu không đáy, chỉ biết lặp đi lặp lại những lời nói nhạt nhẽo. Còn mẹ… mẹ đang cầm trên tay thứ mà tôi không dám nhìn thẳng. Một mùi tanh nồng nặc, mùi của nội tạng và của sự hủy diệt, bốc lên từ chiếc nồi đất cũ kỹ.

Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này gấp gáp hơn. “Để con ra mở cửa, mẹ ạ.” Tôi nói, giọng khản đặc vì sợ hãi nhưng cố gắng ép thành một sự bình tĩnh giả tạo. Cơ thể tôi cứng đờ, từng bước một lê đi trên sàn nhà lạnh ngắt. Mỗi bước chân, tôi đều cảm thấy ánh mắt của mẹ dịu dàng nặng trĩu và đầy đe dọa. Bà ta không nói gì, nhưng tôi nghe thấy tiếng thở khò khè, phì phò phát ra từ đâu đó trong căn phòng, không rõ là từ cái miệng đầy mắt lưỡi của bà hay từ cổ họng của đứa em gái đang biến dạng kia.

Tôi đã sai. Sai một cách ngu ngốc và chết người khi mở cửa đón cái bóng đen ấy vào nhà ba ngày trước. Nó đã núp bóng dưới hình hài thân thuộc, với giọng nói và ký ức của mẹ tôi. Lúc ấy, tôi chỉ thấy mẹ về muộn, quần áo lấm lem bùn đất, và đôi mắt hơi đờ đẫn. Tôi nghĩ bà mệt. Tôi hối hận. Sự hối hận ấy cào xé ruột gan, nhưng giờ đây, nó phải nhường chỗ cho bản năng sinh tồn đang gào thét. Tôi không thể trở thành một phần trong bữa tiệc thịt thối rữa đó. Tôi không thể để thứ mà mẹ đang cầm trên tay chạm vào môi mình.

Khi tay tôi chạm vào khóa cửa bằng kim loại lạnh giá, một ý nghĩ chợt lóe lên. Cánh cửa này, liệu nó có phải là ranh giới giữa địa ngục này và thế giới bên ngoài? Hay ngoài kia chỉ là một màn đêm còn đen tối hơn? Tôi không biết. Nhưng tôi phải mở nó ra. Bởi sự bất ngờ, dù là gì, cũng là thứ duy nhất có thể phá vỡ cái kịch bản chết chóc đã được an bài trong căn phòng khách này.

Tôi xoay khóa. Tiếng lách cách vang lên. Ánh sáng vàng vọt từ đèn đường lóe, cắt một vệt dài trên sàn nhà tối om. Và trong vệt sáng mờ ảo ấy, tôi thấy bóng một người đàn ông gầy gò, mặc áo mưa dù trời không mưa.

Tôi đã từng nghĩ mình không còn gì để sợ nữa, sau tất cả những điều kỳ quái đã xảy ra. Nhưng khi nhìn qua lỗ nhòm cửa, cơ thể tôi vẫn cứng đờ. Người phụ nữ đứng ngoài kia mặc chiếc áo thọ đen dài thượt, khuôn mặt của cô ta… giống tôi một cách đáng sợ. Từng đường nét, từng chi tiết, như thể ai đó đã vẽ lại tôi bằng một bàn tay lạnh lẽo. Một câu hỏi nghẹn lại trong cổ họng, cuối cùng cũng bật ra thành lời, giọng tôi khàn đặc vì căng thẳng.

“Cô là ai?”

Âm thanh trả lời vang lên, bằng phẳng, không một chút ngấm ngầm, như tiếng máy móc. Cô ta nói mẹ tôi đi vắng, nhờ mang đồ ăn tới. Rồi một túi xách được đưa, bên trong thứ gì đó cựa quậy. Trước khi bóng đen kia quay đi, ánh mắt tôi kịp bắt được một khoảnh khắc khi cô ta xoay người. Phía sau gáy, nơi lẽ ra là tóc và da thịt, lại là một khuôn mặt nữa. Cũng với đôi mắt, chiếc mũi,và nụ cười đó. Khuôn mặt thứ hai ấy cũng chính là tôi. Cánh cửa đóng sầm lại, tiếng khóa then cài nghe chồi trong không gian tĩnh lặng. Tôi quay vào, toàn thân run rẩy, muốn hét lên cho bớt nghẹn thở.

Mẹ tôi vẫn ngồi đó, bên bàn ăn. Bà phớt lờ hoàn toàn tiếng động và sự có mặt vừa rồi của người lạ. “Ăn đi, con,” giọng bà nhẹ nhàng, quá đỗi bình thường, nhưng chính sự bình thường ấy lại khiến tôi ớn lạnh. Cổ bà như rụt sâu vào giữa hai vai, đôi mắt thì nhìn về một hướng khác, nhưng ánh nhìn lại đổ dồn chính xác vào tôi, đầy vẻ thúc giục. “Ăn nóng đi, nhìn em con ăn ngon kìa.” Tôi liếc nhìn đứa em gái và bố, họ vẫn cúi đầu ăn uống chăm chú, tiếng đũa bát lách cách. Thình lình, một tiếng rít chói tai xé toang không khí. Con mèo từ trong túi xách phóng ra như một mũi tên đen, lao thẳng vào mặt mẹ tôi.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Những móng vuốt sắc nhọn xé rách da thịt, những chiếc răng nanh cắn sâu vào các hốc mắt, lỗ mũi, miệng của bà. Một thứ chất lỏng đỏ thẫm, đặc quánh, phun ra từ những khe hở ấy. Nhưng khuôn mặt đang bị hủy hoại dữ dội kia vẫn nở một nụ cười. Khúc khích. Đôi mắt đã mất đi, nhãn cầu vẫn dán chặt vào tôi. Tiếng cười ấy xuyên thấu màng nhĩ, nhồi vào trong đầu tôi, như hàng ngàn mũi kim mảnh và lạnh đang đồng loạt đâm tới. Một cơn đau nhói đến choáng váng, khiến tôi phải dựa vào cánh cửa phía sau để khỏi ngã.

Tôi đứng đó, bất lực, nhìn con vật đen nhỏ bé ăn sạch sẽ từng mảnh thân thể người phụ nữ tôi từng gọi là mẹ. Chỉ trong chốc lát, trước bàn ăn giờ chỉ còn một đống hỗn độn. Bố và em gái vẫn tiếp tục bữa ăn của họ, như thể chuyện vừa xảy ra chỉ là một phân cảnh không đáng chú ý trên tivi. Trong đầu tôi, những mảnh ghép rời rạc bỗng sắp xếp lại thành một trật tự khủng khiếp. Một quy luật sống còn của thế giới quái đản này dần hiện ra.

Những kẻ mặc đồ đỏ đã bị nhiễm thứ gì đó. Cánh cửa là ranh giới. Mở cửa cho họ đồng nghĩa với việc chấp nhận trở thành bữa ăn của họ, hoặc tệ hơn, trở thành một thứ giống họ. Còn những bóng đen trong áo thọ mang theo những con mèo. Và những con mèo ấy chính là công cụ để tiêu diệt những kẻ áo đỏ. Suy nghĩ này mang đến cho tôi một chút bình tĩnh lạ thường. Chỉ cần tôi cẩn thận, chỉ cần tôi không tùy tiện mở cánh cửa này ra, tôi sẽ an toàn.

Tôi thò tay vào túi, lục tìm mảnh giấy ghi các quy tắc mà tôi luôn mang theo. Những dòng chữ trên đó lại một lần nữa thay đổi. Dưới những dòng cũ, một câu mới hiện lên, mực vẫn còn ẩm và tối màu: “Mèo sẽ cứu bạn. Khi đói, bạn có thể ăn thịt mèo.” Tôi nhìn về phía con mèo đen nhỏ, giờ đang liếm láp những vệt đỏ cuối cùng trên sàn nhà. Nó ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh lạnh lẽo quay về phía tôi.

Tôi ôm chặt cái đầu ấy mà khóc, nước mắt nóng hổi rơi xuống mái tóc đen dài vẫn còn mềm mại. Tim tôi đập thình thịch, mỗi nhịp đều như một nhát búa đập vào xương sườn. Tôi vừa mới nhắm mắt lại. Bây giờ tôi với lấy thứ gì đó mềm mại và ấm áp quấn quanh chân mình. Làm sao lại thành ra thế này? Làm sao lại là em?

Mùi tanh nồng của máu xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với mùi nước nhẹ em vẫn thường dùng. Hai thứ mùi đối lập ấy quyện vào nhau tạo thành một thứ gì đó thật ám ảnh. Từ trong cổ họng tôi vang lên những tiếng nấc nghẹn ngào, không thành lời. Tôi nhớ ra, lúc nãy con mèo trắng kia đã đẩy tôi ngã ra xa khỏi cái bóng đen lao tới từ phía sau cánh cửa. Giờ thì tôi hiểu cái bóng ấy là gì rồi.

Quy tắc đầu tiên vang lên trong đầu tôi, rõ ràng và lạnh lùng: “Nhà có hai con mèo. Nếu xuất hiện mèo thứ ba, hãy vứt nó vào thùng rác.” Con mèo trắng là kẻ thứ ba. Nhưng tôi đã nhắm mắt. Tôi đã không dám nhìn. Sự hèn nhát của bản thân giờ đây đang ôm lấy hậu quả tàn khốc nhất.

“Một tuần nữa mẹ nhất định sẽ về.” Lời hứa của mẹ hôm qua bỗng chốc trở nên xa vời vợi, như một câu chuyện cổ tích ai đó bịa ra để an ủi một đứa trẻ. Liệu mẹ có về kịp không? Liệu mẹ có còn nhận ra căn nhà này và những gì còn sót lại trong này?

Tôi khẽ đặt cái đầu của em xuống, bàn tay vương vấn chút hơi ấm cuối cùng. Ánh mắt tôi lờ đờ nhìn về phía con mèo trắng. Nó vẫn đang ngồi đó, chậm rãi liếm láp vết thương trên chân, bộ lông trắng muốt nhuốm màu đỏ thẫm. Nó cứu tôi. Và tôi, kẻ vừa được cứu, lại gián tiếp hại chết em gái mình. Một vòng luẩn quẩn của sự sống và cái chết được quyết định bởi một lựa chọn mù quáng.

Tôi nhìn sang góc phòng, cái tủ quần áo lớn vẫn đứng im lìm. Quy tắc dán trên đó hiện lên trong tâm trí: “Mỗi ngày chỉ được trốn trong tủ quần áo một lần, mỗi lần không quá mười phút. Sau khi trốn, ‘nó’ sẽ quên yêu cầu với bạn.” Tôi đã dùng quyền trốn ấy hôm nay chưa? Tôi không nhớ nữa. Đầu óc tôi giờ đây chỉ là một mớ hỗn độn của sợ hãi, đau đớn và hối hận.

Hai con mèo đen, Nguyên Bảo và Phú Bà, giờ mới lảng vảng từ trong bếp bước ra. Chúng khẽ kêu “meo meo”, đôi mắt xanh lục nhìn tôi chằm chằm, rồi lại nhìn sang cái đầu trên sàn nhà. Ánh mắt chúng lạnh lùng, dửng dưng, không chút xáo động. Có lẽ chúng đã quen với những cảnh tượng như thế này rồi. Hoặc có lẽ, chính chúng mới là những kẻ thiết lập nên trò chơi quy tắc đẫm máu này.

Tôi từ từ đứng dậy, đôi chân như bị rót chì. Tôi biết mình phải làm gì tiếp theo. Quy tắc nói rõ: “Hãy vứt nó vào thùng rác. Dù “nó” bây giờ là ai, là cái gì, tôi vẫn phải tuân thủ. Bởi vì tôi vẫn còn muốn sống. Sự ích kỷ tột cùng lại một lần nữa trỗi dậy, nhấn chìm nỗi đau và khiến tôi hành động.

Tôi cúi xuống, một lần nữa ôm lấy cái đầu của em. Da thịt đã bắt đầu lạnh dần. Tôi bước từng bước nặng nề về phía nhà bếp, nơi đặt thùng rác phân loại lớn. Cánh cửa bếp mở ra, hơi lạnh từ tủ đông tỏa ra khiến tôi rùng mình. Tôi mở nắp thùng rác màu xám, bên trong còn rất trống.

“Xin lỗi.” Tôi thì thầm lần nữa, giọng khàn đặc vì khóc. “Em đừng lo. Chị chỉ… chỉ vứt em vào đây thôi. Quy tắc không yêu cầu giết. Em sẽ không chết đâu.” Lời nói ấy vang lên nghe thật vô lý và nực cười. Nhưng tôi vẫn cố tự nhủ như vậy, như một cách để giữ cho tâm trí mình không hoàn toàn sụp đổ.

Trước khi đặt em vào, tôi chợt nhìn thấy trên cổ áo em còn đính một chiếc nơ nhỏ màu hồng, món quà sinh nhật tôi tặng em năm ngoái. Một làn sóng đau đớn mới lại trào dâng. Tôi nhắm nghiền mắt lại, buông tay. Tiếng một vật gì đó rơi xuống đáy thùng rác nghe thật chông gai, tĩnh lặng đến ghê người.

Tôi đóng nắp thùng lại. Âm thanh “cạch” khô khốc ấy như một dấu chấm hết. Tôi quay lưng lại, không dám nhìn. Con mèo trắng không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh tôi, nó cọ cái đầu lông đỏ vào chân tôi, như an ủi, hay như nhắc nhở. Tôi khẽ khàng ngồi thụp xuống, vòng tay ôm lấy nó. Hơi ấm từ cơ thể nhỏ bé ấy lan tỏa là thứ duy nhất còn có thể khiến tôi cảm thấy mình chưa hoàn toàn đóng băng.

“Một tuần nữa,” tôi lẩm bẩm với chính mình, giọng nói vọng lại trong căn bếp trống trải, “chỉ còn một tuần nữa thôi.” Nhưng liệu tôi có còn là tôi của một tuần trước, và em có còn là em, khi mẹ trở về? Căn nhà im lặng, chỉ còn tiếng thở dốc của tôi và tiếng rên khẽ của con mèo trắng đang đau đớn. Những quy tắc khác vẫn còn đó, treo lơ lửng trong không khí, chờ đợi được kích hoạt. Và tôi biết trò chơi kinh hoàng này vẫn chưa kết thúc.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram