Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Những Điều Luật Kỳ Bí Trong Tờ Giấy

Cô gái khát sợ trong bếp bí ẩn

2024 từ

Mồ hôi lạnh thấm qua lớp áo, dính chặt vào da thịt tôi như một lớp keo ẩm ướt và ghê rợn. Cánh cửa bếp kia giờ đây là ranh giới giữa thế giới tôi từng biết và một thứ gì đó hoàn toàn khác. Ngón tay tôi run rẩy, chưa dám xoay nắm cửa. Tiếng xèo xèo đều đều từ trong bếp vọng ra, kèm theo mùi tanh nồng nặc, thứ mùi mà tôi giờ đây mới nhận ra không phải mùi của thịt lợn hay thịt bò, mà là một thứ gì đó ngọt lợ, nặng trịch, bám đầy.

Tôi nhìn xuống tờ giấy trong tay. Những dòng chữ mới hiện lên, nguệch ngoạc, vội vàng, như thể được viết trong cơn hoảng loạn tột cùng. “Đừng chọc giận ‘nó’.” Câu chữ ấy đập vào mắt tôi. Trái tim tôi thắt lại. Nếu không phải bố, thì thứ đang đứng trong bếp, cầm vá đảo lên thứ trong chảo ấy, là cái gì? Và “nó” đã làm gì với bố thật sự? Suy nghĩ ấy khiến dạ dày tôi quặn lên, một cơn buồn nôn trào ngược cổ họng. Tôi nuốt khô giọng, cố kìm nén tiếng thở dốc.

“Con gái, ra ăn cơm đi!” Giọng nói ấy vẫn thân thuộc, ấm áp, phát ra từ sau cánh cửa. Nhưng giờ đây, mỗi âm tiết đều khiến lông tôi dựng ngược. Đó là giọng của bố, nhưng lại không phải. Có một sự gượng gạo, một sự cố gắng bắt chước quá hoàn hảo trong đó, khiến nó trở nên vô hồn và đáng sợ. Tôi nhắm nghiền mắt lại. Hình ảnh cái đầu người với mái tóc dài đen nhánh, dính đầy thứ nước màu nâu đỏ trong chiếc chảo lại hiện lên. Khuôn mặt ấy bị che khuất, nhưng tôi có thể tưởng tượng ra đôi mắt nhắm nghiền, hay thậm chí… đang mở to.

Tôi phải giả vờ. Tôi phải hành xử như thể không có gì bất thường. Quy tắc đã dặn: “Hãy nhớ, mẹ chỉ về sau một tuần.” Một tuần. Bảy ngày dài đằng đẵng. Tôi có sống nổi không? Cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi tanh từ khe cửa bếp lùa vào khiến tôi choáng váng. Tôi từ từ mở mắt ra, cố gắng dàn xếp lại nét mặt, hạ thấp giọng xuống cho thật bình thường.

“Dạ… con ra ngay.” Giọng tôi khàn đặc, vỡ vụn. Tôi hy vọng “nó” không nhận ra sự sợ hãi đang ăn mòn từng tế bào trong tôi. Tôi quay lưng lại cánh cửa bếp, từ từ bước về phía phòng khách. Mỗi bước chân đều nặng trịch như đeo chì. Ánh mắt tôi liếc nhìn về phía lồng của lũ mèo. Chúng vắng tanh. Chiếc lồng mở toang, những chiếc đệm nhỏ xíu vẫn còn đó, nhưng bầy mèo thì biến mất. Một ý nghĩ kinh hoàng lóe lên: liệu thứ trong chảo có phải chỉ là…? Tôi lắc đầu, xua đuổi suy nghĩ ấy đi. Không, không thể. Mẹ yêu chúng đến thế cơ mà.

Nhưng mẹ đã bảo tôi ăn thịt chúng. Trên mảnh giấy ấy. Tất cả đều sai. Tất cả đều đảo lộn. Tôi ngồi phịch xuống ghế sofa, tay vẫn siết chặt mảnh giấy. Tôi nhớ lại sáng nay, khi tôi thức dậy, nhà cửa yên tĩnh một cách kỳ lạ. Thường thì mẹ sẽ dậy sớm, cho mèo ăn và chuẩn bị bữa sáng. Nhưng hôm nay, chỉ có tiếng động từ trong bếp. Và bố… hay thứ đang giả làm bố ấy, đã nói mẹ đi công tác. Một chuyến đi đột ngột, không một lời nhắn nhủ trực tiếp nào với tôi. Điều đó thật vô lý.

Tiếng bước chân rõ ràng, chậm rãi từ phía bếp vọng ra. Tôi ngồi thẳng lưng, toàn thân căng cứng. “Nó” bước ra, tay bưng một bát lớn nghi ngút khói. Mùi tanh ập thẳng vào mặt tôi. “Nó” vẫn mặc bộ đồ ngủ quen thuộc của bố, khuôn mặt vẫn là khuôn mặt ấy, nhưng đôi mắt… đôi mắt có vẻ như hơi mờ đục, thiếu đi sự ấm áp thường ngày. “Nó” mỉm cười, đặt bát xuống bàn trước mặt tôi.

“Nào, con gái, ăn đi. Bố hầm kỹ lắm.” Tôi nhìn xuống bát. Những viên thịt màu nâu sẫm nổi trong thứ nước súp đặc quánh. Một sợi tóc dài, đen mảnh, vương trên thành bát. Tim tôi đập thình thịch, ù cả hai tai. Tôi phải làm gì? Tôi không thể ăn. Nhưng tôi cũng không thể từ chối. “Đừng chọc giận ‘nó’.” Lời cảnh báo như dao khắc vào óc.

Tôi chậm rãi cầm lấy chiếc thìa, tay run lẩy bẩy. Tôi đưa mắt nhìn “nó”. “Nó” vẫn đứng đó, nhìn tôi chăm chú, nụ cười gượng gạo trên môi chưa hề tắt. Tôi múc một ít nước súp, đưa lên miệng. Vị mặn chát, ngọt gắt và cái mùi tanh đặc trưng xộc thẳng vào cuống họng. Phản xạ buồn nôn dâng trào, tôi phải dùng hết sức bình sinh để kìm nén, nuốt trôi. Cổ họng như có lửa đốt.

“Ngon không, con?” Giọng nói ấy vang lên ngay sát tai. Tôi giật nảy mình, hóa ra “nó” đã ngồi xuống đối diện tôi từ lúc nào. Khoảng cách gần khiến tôi có thể nhìn thấy rõ những chi tiết kỳ lạ: làn da trên tay “nó” hơi tái, các khớp ngón tay có vẻ cứng nhắc hơn bình thường. Tôi gật đầu, không dám mở miệng, sợ rằng mình sẽ nôn ngay ra đó. Tôi cúi mặt xuống, giả vờ tiếp tục ăn, nhưng chỉ lật lật những viên thịt trong bát bằng thìa.

“Ăn thịt đi, bổ lắm.” “Nó” thúc giục. Áp lực trong không khí dường như đặc quánh lại. Tôi biết mình không thể trì hoãn thêm. Tôi đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, bầu trời xám xịt một màu chì, không một bóng người qua lại. Cả thế giới như đã bỏ rơi căn nhà nhỏ bé này. Tôi chợt nhớ đến dòng chữ cuối cùng: “Khi mẹ vắng nhà, tuyệt đối không ra ngoài.” Cánh cửa đi ra đường giờ đây có lẽ còn nguy hiểm hơn cả căn bếp kia.

Tôi gấp một viên thịt, nhắm nghiền mắt lại, đưa nó vào miệng. Kết cấu dai dai, xơ xơ, mùi vị kỳ quái không giống bất cứ thứ gì tôi từng nếm. Tôi nuốt vội, nước mắt giàn giụa vì cố gắng và sợ hãi. Tôi mở mắt ra, thấy “nó” vẫn đang nhìn tôi, nụ cười giờ đã nở rộng hơn, đến mức không tự nhiên, kéo dài hai khóe miệng một cách kỳ dị.

“Tốt lắm.” “Nó” nói, giọng trầm xuống, có vẻ hài lòng.

“Bố đi dọn bếp. Con ăn nốt đi.” “Nó” đứng dậy, bước đi. Nhưng dáng đi có vẻ cứng nhắc, như một con rối đang tập diễn. Tôi nhìn theo bóng lưng “nó” cho đến khi khuất sau cánh cửa bếp. Ngay lập tức, tôi nhổ ngay thứ vừa nuốt vào một chiếc khăn giấy, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh. Tôi phải tìm cách. Tôi phải sống sót cho đến khi mẹ về. Và tôi phải biết, thứ đang giả dạng làm bố tôi kia, rốt cuộc là cái gì. Tôi liếc nhìn mảnh giấy trong lòng bàn tay đang run rẩy, hy vọng nó sẽ lại thay đổi, cho tôi thêm một manh mối, một chỉ dẫn nào đó. Căn phòng im lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng lọc cọc của thìa trong bát và nhịp tim điên cuồng đập trong lồng ngực tôi.

Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, mỗi nhịp như một mũi kim đâm thẳng vào màng nhĩ tôi. Qua khe hở hẹp của cánh cửa gỗ, tôi thấy đôi chân trần của bố, da thịt nhợt nhạt dính những vệt bùn đất lạ. Giọng nói quen thuộc vọng vào, ấm áp đến giả tạo: “Thịt viên chín rồi, ra ăn đi cả nhà!”

Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Tôi cắn chặt môi, đến nỗi vị tanh của máu loang ra đầu lưỡi. Trong đầu tôi vang lên những dòng chữ nguệch ngoạc của mẹ, như những lời thần chú ám ảnh: *Nếu có người mặc đồ đỏ gõ cửa, đừng mở.* Bố không mặc đồ đỏ, nhưng sự xuất hiện của ông lúc này, sau tờ giấy ấy, còn đáng sợ hơn bất kỳ màu áo nào. Tôi hít một hơi thật sâu, cố nén tiếng họng: “Bố ơi, chúng con chưa đói.”

“Chị không đói chứ em đói! Em muốn ăn thịt!”

Giọt ngang không khí ngột ngạt. Nó vừa kết thúc một ván điện tử, khuôn mặt vẫn hồng hào, ánh mắt vẫn tinh nghịch như mọi ngày. Nó phóng qua tôi như một cơn gió, bật chạm vào tay nắm cửa. Trái tim tôi thót lại, muốn ngăn nó lại, nhưng chân tay như đông cứng. Sự bình thường của nó lúc này lại chính là thứ khiến nó tốt. Liệu tờ giấy kia là sự thật hay chỉ là trò đùa quái ác? Hay chính tôi, người đang nghi ngờ người thân của mình, mới là kẻ bất thường?

Em gái tôi vẫn nằm trên giường, má đỏ bừng vì sốt, thở đều đều. Tôi liếc nhìn nó, rồi lại nhìn em trai đang mở cửa. Cánh cửa kẽo kẹt mở ra. Ánh sáng từ hành lang tràn vào, làm lộ rõ bóng dáng quen thuộc của bố. Ông đứng đó, tay cầm một đĩa thịt viên còn bốc khói nghi ngút. Mùi thơm của thịt nướng với gia vị lan tỏa, một mùi hương vốn khiến tôi thèm thuồng ,giờ đây lại gợi lên một nỗi buồn nôn khó tả. Tôi chú ý đến đôi chân trần của ông. Những vệt bùn ấy khô lại, nứt nẻ, có màu nâu đỏ kỳ lạ, không giống bùn trong vườn nhà.

“Sao đứng ngây ra thế? Vào ăn đi, con.” Bố mỉm cười, nụ cười vẫn hiền lành như xưa, nhưng đôi mắt ông dường như không chớp. Chúng dán chặt vào tôi, như thể đang quan sát từng phản ứng nhỏ nhất.

Em trai đã háo hức kéo ghế ngồi vào bàn. Tôi lê từng bước chân nặng trịch, đầu óc quay cuồng với những mệnh lệnh trên tờ giấy. *Trong tủ lạnh có đủ thức ăn chay.* Tại sao mẹ lại dặn điều đó? Và tại sao, nếu thèm thịt, lại là… ăn mèo? Tôi lướt mắt nhìn quanh phòng khách. Mèo Mun đang cuộn tròn trên ghế sofa. Mèo Tam Thể thì nằm dài dưới chân bàn. Chỉ có hai con. Tôi thầm đếm nhẩm, lòng như có mấy trăm con kiến đang bò. *Nếu xuất hiện con thứ ba…* Câu chữ ấy lặp đi lặp lại như một điệp khúc ma quái.

“Con ăn đi, nguội mất.” Bố gấp một viên thịt to đặt vào bát tôi. Viên thịt tròn, màu nâu cánh gián, tỏa hương. Nhưng tôi chỉ có thể nhìn thấy những vệt bùn trên chân ông. Chúng giống như đã khô từ rất lâu. Một ý nghĩ chợt lóe lên: Liệu có phải ông đã đi đâu đó rất xa, trên một con đường đất đỏ, và vừa mới… trở về?

“Bố,” tôi cất tiếng, giọng khàn đặc, “mẹ… mẹ để lại một tờ giấy. Mẹ nói bố đã…”

“Ừ, bố biết.” Ông cắt ngang tôi, giọng vẫn bình thản, tay tiếp tục gắp thịt. “Mẹ con hay đùa thế. Bố đi công tác xa, có lẽ mẹ con buồn, viết đỡ nhớ.”

Lời giải thích nghe có vẻ hợp lý. Nhưng tại sao mẹ lại viết những điều kỳ quặc đến thế? Đùa kiểu gì mà lại dặn con đề phòng chính người cha của chúng? Tôi nhìn xuống đĩa thịt. Mèo Tam Thể bỗng dụi đầu vào chân tôi, kêu “meo” một tiếng nhẹ. Một cơn rùng mình chạy dọc da thịt tôi. Tôi đẩy cái baột chút.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng căng thẳng tâm lý qua chi tiết nhỏ—tiếng xèo xèo đều đều, vệt bùn trên chân, sự gượng gạo trong giọng—biến một bữa cơm thường ngày thành trận đấu sinh tử giữa nghi ngờ và bản năng sinh tồn. Cách kết hợp hoang mang của nữ chính với những cảnh báo mơ hồ từ tờ giấy tạo nên một tác phẩm kinh dị tâm lý đáng chú ý.

📖 Chương tiếp theo

Liệu cô gái có dám ăn miếng thịt trên bàn hay sẽ phát hiện ra sự thật khủng khiếp đang chờ đợi phía sau cánh cửa bếp?

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord