Tôi đã dùng hết lần trốn trong tủ quần áo duy nhất của ngày hôm nay rồi. Cánh cửa tủ bằng gỗ sồi lạnh ngắt dưới đầu ngón tay tôi như một lời nhắc nhở tàn nhẫn. Mùi mốc phả ra từ khe hở, giờ đây chỉ còn là mùi của sự bất lực. Tim tôi đập thình thịch, từng nhịp đau nhói lồng ngực, như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim tôi trong lòng bàn tay lạnh cóng.
"
Chị gái, lại muốn chơi trốn tìm nữa à?"
Giọng nói ấy vang lên ngay sát sau lưng. Tôi quay phắt lại. Cái đầu của nó – đứa em gái mà tôi từng dắt tay đi chơi mỗi chiều – giờ đang nhảy lò cò trên sàn nhà gỗ, phát ra những tiếng "cộc, cộc" khô khốc mỗi khi chạm xuống. Ánh mắt nó sáng rực lên một niềm hân hoan kỳ quái. "
Nếu em bắt được chị, chị phải đồng ý yêu cầu của em nhé."
"**Cút đi!**"
Tiếng gào của tôi vỡ ra thành từng mảnh sắc nhọn, xé toạc không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt trong căn nhà. Chân tôi chạy, không phải hướng về đâu cả, mà chỉ là một vòng xoáy hỗn loạn quanh phòng khách. Ba con mèo, những sinh vật lông lá cuối cùng còn sót lại, kêu lên những tiếng "meo" chói tai và nhảy dựng lên, vồ vập vào chân ghế, rèm cửa. Sự hỗn loạn của chúng phản chiếu chính tâm trí rối bời của tôi. Một ý nghĩ chợt lóe lên, tàn nhẫn nhưng là tia hy vọng duy nhất: lũ mèo đã ăn thịt mẹ. Liệu phép màu ấy có lặp lại? Liệu chúng có thể trở thành lưỡi hái tử thần, cắt đứt mối đe dọa này thay tôi?
Tay tôi vươn ra, chộp lấy con mèo trắng gần nhất. Bộ lông nó mềm mại và ấm áp một cách đau đớn, một sự sống động trái ngược hoàn toàn với cái chết đang rình rập. Tôi không cho phép mình suy nghĩ thêm. Tôi ném nó, dùng hết sức bình sinh, về phía cái bóng đang tiến lại gần. Tôi nhắm mắt lại, trong lòng cầu khẩn một phép màu lần thứ hai.
Nhưng chỉ nghe thấy một tiếng "
ực" nhỏ, khô khan.
Tôi mở mắt. Con mèo trắng đã biến mất. Trên khóe miệng em gái tôi, một sợi lông trắng duy nhất còn dính lại. Nó thè chiếc lưỡi dài một cách bất thường ra, liếm nhẹ sợi lông ấy, ánh mắt chưa từng rời khỏi tôi. "
Mèo và tủ quần áo giống nhau đấy, chỉ bảo vệ được một lần thôi."
Giọng nó vẫn thản nhiên, như đang giải thích một luật chơi. Rồi nó hỏi, như cho tôi một ân huệ cuối cùng: "
Chị muốn bị em ăn thịt, hay trở thành đồng loại của em?"
Câu hỏi ấy xoáy sâu vào nỗi khiếp sợ. Trở thành đồng loại? Nghĩa là gì? Trở nên giống nó? Một cơn buồn nôn dâng lên cổ họng tôi. Tuyệt vọng biến thành một ngọn lửa phẫn nộ không còn kiểm soát được. "**Tao muốn mày chết!!!**"
Tiếng thét của tôi không còn là của một con người, mà là tiếng gào của một con thú bị dồn vào chân tường.
Nó không giận. Nó chỉ cười, một nụ cười rộng dần đến mức không tự nhiên, và bước từng bước chậm rãi về phía tôi. Mỗi bước chân của nó như một nhịp đếm ngược. Tôi lùi, lưng tôi chạm vào thứ gì đó cứng và lạnh. Đó là cánh cửa phòng. Không còn chỗ nào để lùi nữa. Gỗ thô ráp của cánh cửa in hằn vào da thịt qua lớp áo mỏng, nhắc nhở tôi về sự bế tắc tuyệt đối.
Ánh mắt đen trắng của nó nhìn xuống tôi, nơi tôi đã co cụm lại. "
Chị chỉ còn cơ hội cuối cùng thôi đấy."
Giọng nói thì thầm, đầy vẻ tò mò và chờ đợi, như một đứa trẻ sắp được mở món quà.
Đầu cô ấy xoay từ từ, từng chút một, như một con rối bị vặn cót quá chặt. Khi khuôn mặt hướng hoàn toàn về phía tôi, nó dừng lại ở một góc nghịch dị mà xương cốt con người không thể chịu nổi. Đôi mắt đục ngầu, vô hồn nhìn xuống sàn, nhưng cái miệng lại ngửa lên, để lộ hàm răng nhuốm màu nâu sẫm, hướng thẳng về phía tôi. Giọng nói khàn đặc, rỉ ra từ khe răng: “Nói em nghe đáp án đi nào.”
Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi, đóng băng mọi suy nghĩ. Trong đầu chỉ còn vang vọng một câu duy nhất, một mệnh lệnh nguyên thủy: “Ch*t đi!!!” Tiếng hét ấy không phải từ cổ họng, mà từ tận sâu trong lồng ngực đang co thắt vì khiếp sợ.
Mùi hôi thối, mùi của thịt rữa và một thứ gì đó ngọt lợ khó tả, xộc thẳng vào mũi tôi từ hơi thở của nó. Cổ họng tôi nghẹn lại, dạ dày quặn thắt. Mọi quy tắc, mọi chỉ dẫn tôi cố gắng ghi nhớ bấy lâu, trong khoảnh khắc ấy tan biến như khói. Chúng chẳng là gì cả. Thứ còn sót lại chỉ là bản năng thuần túy, thô sơ và mạnh mẽ nhất: phải sống. Và để sống, tôi phải chạy.
Chạy nhưng động tác lại nhanh đến kinh ngạc. Tôi lao về phía cánh cửa chống trộm bằng thép, những ngón tay lạnh cóng vồ lấy tay nắm. Tôi dồn hết sức bình sinh, xoay mạnh, đạp cửa bật ra. Ánh sáng xám xịt của hành lang ngoài tràn vào, và tôi phóng thẳng ra đó, không dám ngoái lại nhìn. Trong lòng chỉ có một niềm tin mù quáng: ra khỏi cái không gian ngột ngạt, đáng sợ này.
Ngay lúc ấy, như một phép màu tàn nhẫn, tiếng “ting” vang lên. Cửa thang máy ở cuối hành lang từ từ mở ra, để lộ khoang kim loại trống trải. Tôi như con thiêu thân, lao vào trong đó, những ngón tay bấm loạn xạ lên hàng nút. Cửa từ từ khép lại.
Nó không đuổi theo. Qua khe hẹp dần của cánh cửa thang máy, tôi thấy nó. Nó đã tiến sát đến tận nơi, khuôn mặt áp chặt vào khe cửa, biến dạng bởi lực ép. Những ngón tay với móng dài, đen sạm cào xuống bề mặt gỗ của cửa thang máy, phát ra những âm thanh chói tai, lạnh lẽo. Nhưng đáng sợ nhất là đôi mắt. Ánh mắt ấy vẫn dán chặt vào tôi, và trên đôi môi tím tái, một nụ cười đông cứng, đầy vẻ thỏa mãn khó hiểu đang nở ra. Nó không giận dữ. Nó đang cười. Tại sao? Câu hỏi ấy lóe lên trong đầu tôi, giữa lúc tim đập thình thịch như trống trận. Phải chăng nó, hay thứ đang điều khiển nó, chỉ có thể hoạt động trong căn hộ đó? Cánh cửa này là ranh giới? Nhưng nếu vậy, tại sao nụ cười kia lại trông đắc thắng đến thế, như thể tôi vừa bước vào một cái bẫy mà chính mình không hay biết?
Tôi không có thời gian để tìm câu trả lời. Khoảnh khắc cô đơn ngắn ngủi trong chiếc hộp kim loại lơ lửng này chợt khiến một dòng chữ lạnh lẽo hiện về trong ký ức: “Khi mẹ không có nhà, tuyệt đối không ra ngoài.” Quy tắc số bảy, hay số tám gì đó. Giờ thì đã quá muộn. Tôi đã ở ngoài này rồi. Và dù có phải thế nào đi nữa, ý nghĩ phải quay lại căn hộ ấy, đối diện với thứ đang đứng sau cánh cửa kia, khiến tôi buồn nôn hơn cả cái chết. Không, tôi không thể quay lại.
Trong hoảng loạn, tôi lục tìm mảnh giấy ghi các quy tắc, thứ đã từng là kim chỉ nam của tôi. Hy vọng sẽ có một gợi ý mới, một lối thoát cho tình huống hiện tại. Nhưng khi mở nó ra, trước mắt tôi chỉ là một mảnh giấy trắng tinh, trống trơn. Mọi con chữ, mọi dòng mực đã biến mất không một dấu vết, như chúng chưa từng tồn tại. Sự trống rỗng ấy còn đáng sợ hơn cả những dòng chữ trước đây. Nó như một lời tuyên bố: những quy tắc ấy đã hết hiệu lực. Từ giờ, tôi hoàn toàn đơn độc.
Ting… ting…
Chuông báo tầng reo lên hai tiếng ngắn ngủi, chói tai. Cửa thang máy mở ra, để lộ cả một không gian bên ngoài.
Tôi bước ra, chân như đeo chì. Khu dân cư vốn ồn ào, đông đúc, lúc nào cũng nghe tiếng trẻ con nô đùa, tiếng tivi, tiếng người qua lại, giờ đây chìm trong một sự tĩnh lặng chết chóc. Không một bóng người. Nhưng đáng sợ hơn cả sự vắng bóng của con người là cả thế giới dường như đã bị tước đoạt hết sắc màu và âm thanh. Mọi thứ khoác lên một màu xám tro, từ những tòa nhà, mặt đường, đến bầu trời thấp thẳm. Không một tiếng chim hót, không tiếng côn trùng rả rích, thậm chí không cả tiếng gió thổi vi vu. Sự im lặng ở đây không phải là yên bình, mà là thứ im lặng của sự hủy diệt, của một nơi mà sự sống đã bị hút cạn đến tận cùng. Tôi đứng đó, giữa một thế giới đã ch*t, cảm thấy hơi thở của chính mình trở nên thật thô bạo, thật lạc lõng và vô cùng đáng sợ.
Mồ hôi lạnh thấm qua lớp áo, bám dính vào da thịt như một lớp keo tê buốt. Giữa cái rét cắt da cắt thịt của mùa đông, toàn thân tôi run lên từng cơn. Ý nghĩ đen tối nhất, yếu đuối nhất, cứ luẩn quẩn trong đầu: quay về. Chỉ cần quay về căn nhà ấm áp kia, mọi thứ sẽ kết thúc.
Nhưng rồi, khuôn mặt em gái tôi hiện ra. Cái miệng há to không tự nhiên, đôi mắt trợn ngược,và cả khuôn mặt méo mó vì kinh hãi tột cùng. Hình ảnh ấy như một mũi kim đâm thẳng vào tim, khiến cơn sợ hãi cá nhân bị đè bẹp bởi một nỗi kinh hoàng lớn hơn. Tôi cắn chặt hàm răng, đến nỗi có vị tanh của máu nơi đầu lưỡi, rồi lao mình ra khỏi khu dân cư yên tĩnh đến chết chóc ấy.
Con phố trước mặt trải dài vắng lặng, không một bóng người. Sự yên tĩnh này không giống sự thanh bình, mà là thứ tĩnh lặng của một nghĩa địa rộng lớn. Thế nhưng, nghịch lý thay, ở quán bánh bao đối diện, nồi xôi vẫn bốc hơi nghi ngút, làn khói trắng mỏng trong không trung lạnh giá. Một đống lá khô vừa được quét dồn lại còn nằm ngổn ngang bên vệ đường, chiếc xe rác và người quét dọn đã biến mất tự bao giờ. Mọi thứ đều đang ở trạng thái "đang diễn ra", chỉ có sinh mạng thì biến mất. Cảnh tượng này không đơn thuần là chết chóc, mà là một sự ngưng đọng đáng sợ, như thể Thần Chết vừa vung lưỡi hái và phút chốc cướp đi mọi linh hồn giữa nhịp sống đang hối hả.
Tôi ngửa mặt lên trời. Bầu trời xám xịt, nặng nề, không một tiếng chim, không một gợn mây động đậy. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mình là sinh vật duy nhất còn sót lại trên thế gian. Một cảm giác cô độc tột cùng, lạnh lẽo hơn cả gió đông, xâm chiếm toàn bộ tâm can. Chạy tiếp ư? Rồi sẽ đi về đâu? Trong thế giới không còn một bóng người, không một tiếng nói, tôi sẽ đói, sẽ khát, sẽ sợ hãi đến phát điên, và rồi, cái đích cuối cùng chờ đợi tôi, chẳng phải vẫn là cái chết sao? Suy nghĩ ấy khiến đầu gối tôi như muốn khuỵu xuống.
Đúng lúc tuyệt vọng muốn buông xuôi, một âm thanh xé toạc màn tĩnh lặng.
"
Cứu… cứu tôi với!"
Giọng nói thảm thiết, đầy hoảng loạn, vang lên từ phía cuối phố. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, tôi lập tức lách mình vào trong phòng bảo vệ nhỏ bé bên đường, đóng hờ cánh cửa lại, chỉ dám nhích một khe hở hẹp.
Một cô gái mặc chiếc váy trắng đang chạy thục mạng về phía này. Phía sau cô, cách một quãng, là một đám… vật thể kỳ dị. Hàng trăm sinh vật với thân hình gớm guốc, phần đầu mang hình dáng con người nhưng lại nối với chiếc cổ dài ngoẵng, uốn éo như rắn. Đáng sợ nhất là những chiếc lưỡi của chúng, thè dài ngoằng, và trên đó chi chít những con mắt lồi, đảo liên tục, dò xét khắp nơi. Cô gái chạy như ma đuổi, sức lực dường như đã cạn kiệt, trong khi lũ quái vật kia lại đuổi theo một cách thong thả, chậm rãi, như đang thưởng thức nỗi kinh hoàng của con mồi trước khi vồ lấy.
Tôi biết rõ cô gái ấy không thể thoát. Trái tim tôi đập thình thịch, hai bàn tay nắm chặt đến đau. Nhưng tôi sẽ không ra ngoài. Ra ngoài, tôi chỉ là miếng mồi thứ hai, chẳng những không cứu được ai mà còn tự đẩy mình vào chỗ chết. Sự ích kỷ của kẻ cầu sinh trỗi dậy, dập tắt ánh lửa nhỏ nhoi của lòng trắc ẩn. Tôi chỉ có thể im lặng, run rẩy và nhìn.
Cô gái chạy càng lúc càng gần. Hơi thở dồn dập, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi và kiệt sức hiện rõ trước mắt tôi.
*Bịch!*
Âất rõ. Cô ta vấp ngã, thân hình gầy guộc đổ sập xuống nền đất lạnh giá. Vị trí cô ngã chính là ngay trước cửa phòng bảo vệ, nơi tôi đang trốn. Qua khe cửa, tôi nhìn thấy rõ mồn một. Giữa khung cảnh thế giới ảm đạm, xám xịt toàn một màu chết chóc, cô gái trong váy trắng giống như một đóa hoa còn sót lại. Mái tóc đen dính đầy mồ hôi và bụi đường, gương mặt tuy nhợt nhạt nhưng vẫn mang những đường nét bình thường, hồng hào của một con người. Cô ấy giống như mình, thường chẳng may lạc bước vào thế giới quái dị đầy những quy tắc điên rồ này.
Cô ngẩng mặt lên, đôi mắt đẫm lệ đầy tuyệt vọng, nhìn về phía tôi – hay đúng hơn là nhìn về phía cánh cửa đang khép hờ, và thều thào cất lời lần nữa: "
Cứu tôi… xin hãy cứu tôi."
Tôi đã nghĩ mình giấu kín đến mức không một ai có thể phát hiện ra. Nhưng đôi mắt đen tuyền ấy, đẫm nước và lấp lánh một thứ ánh sáng kỳ lạ, vẫn tìm thấy tôi trong góc tối sau cánh cửa gỗ mục nát. Cô ấy nằm bẹp trên nền đất lạnh, bàn tay nhỏ nhắn với những ngón tay vươn về phía tôi một cách vô vọng. Giọng nói của cô khàn đặc, rách nát vì đau đớn và sợ hãi, nhưng mỗi âm tiết lại vang lên rành rọt đến kinh người: "
Xin anh, cứu tôi."
Tim tôi thắt lại, một cục nặng nghẹn ở cổ họng. Cứu ư? Làm sao tôi có thể? Tôi chỉ có thể co người nhỏ hơn, nép sâu hơn vào bóng tối, nín thở đến mức phổi như muốn nổ tung. Tôi ước mình trở thành một phần của bức tường cũ kỹ này, một hạt bụi vô hình trên sàn nhà. Sự nhút nhát và ích kỷ của bản thân khiến tôi buồn nôn, nhưng đôi chân tôi như bị rễ cây bám chặt xuống đất, không nhúc nhích nổi.
Âm thanh lộp bộp, rít lên và lạo xạo từ cuối hành lang ập đến nhanh như một cơn lũ đen. Chúng tôi tới rồi. Những bóng hình dị dạng, méo mó, tràn ngập không gian với mùi tanh nồng của rong rêu và thịt thối. Chúng không thèm nhìn tôi. Tất cả sự chú ý của lũ quái vật đều dồn về cô gái trong chiếc váy trắng đã vấy bẩn. Chúng phủ lên người cô ấy một đám đông nhung nhúc, đen ngòm.
Tôi nhắm nghiền mắt lại, chờ đợi tiếng thét cuối cùng rồi tắt lịm. Nhưng điều diễn ra sau đó không đơn giản là sự nuốt chửng. Nó chậm rãi, tỉ mỉ và man rợ một cách kỳ lạ. Từng mảng, từng mảng. Tôi bỗng nhớ đến con mèo hoang ngày xưa, nó cũng xé xác mẹ tôi từng chút một như vậy, với một sự kiên nhẫn đáng sợ của loài ăn thịt. Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi.
"
Á!"
Tiếng hét đầu tiên vang lên, đầy phẫn nộ và nguyền rủa. Tôi biết cô ấy đang nguyền rủa tôi, kẻ đứng nhìn mà không làm gì. Nhưng rồi, những lời nguyền rủa ấy nhanh chóng tan biến, chỉ còn lại âm thanh gào thét thuần túy của nỗi đau thể xác, thảm thiết đến xé lòng. Kỳ dị thay, ngay cả khi thân thể không còn nguyên vẹn, tiếng thét ấy vẫn không dứt. Nó như xuất phát từ một nơi nào đó sâu thẳm hơn cả thể xác.
Và rồi, trong khoảnh khắc cuối cùng, khi khuôn mặt xinh đẹp kia sắp bị nhấn chìm trong đám đông quái thú, cô ấy bỗng ngoái cổ lại. Đôi mắt đen ấy, giờ đây không còn chứa đựng sự căm thù, xuyên thủng bóng tối và ánh mắt hoảng loạn của tôi. Giọng nói của cô vang lên rõ ràng, khắc sâu vào từng tế bào thính giác của tôi: “Chị chết đi, chị chết ngay đi! Chỉ khi chị chết đi, em mới không còn đau khổ như thế này nữa!”
Nó không giống một lời nguyền. Nó giống như một lời khẩn thiết, một sự giải thoát được đánh đổi bằng cả sinh mạng. Tại sao? Câu hỏi ấy đập vào đầu tôi như một nhát búa. Tại sao cô ấy, trong giây phút cuối cùng ấy, lại cầu xin tôi chết đi?
Bầy quái vật tan biến vào bóng tối như cách chúng đến, để lại trên nền đất ẩm ướt chỉ là vài mảnh vải trắng tả tơi, lấm lem vết bẩn kỳ lạ. Nhìn những mảnh vải ấy, thái dương tôi đập thình thịch, một cơn đau nhói xé toạc màn sương trong tâm trí. Những mảnh hình ảnh rời rạc, lởn vởn như những con bướm đêm chết, bỗng nhiên vụt hiện.
Tôi là một người viết truyện. Một tác giả sống bằng những thế giới trong đầu mình.
Và cảnh tượng vừa rồi… cái chết của cô gái áo trắng dưới nanh vuốt của lũ quái vật… nó sao quá đỗi quen thuộc. Nó giống y hệt, từng chi tiết nhỏ nhặt, một phân đoạn tôi đã viết trong cuốn tiểu thuyết dang dở của mình. Mùi tanh của máu, âm thanh xé vải, ánh mắt cuối cùng đầy ám ảnh ấy… tất cả đều đã từng nằm trên trang giấy.
Nhưng ngoài điều đó ra, đầu óc tôi trống rỗng. Tôi không thể nhớ nổi mình là ai, tại sao lại ở đây, và điều gì đang thực sự xảy ra. Chỉ có cảnh tượng kinh hoàng ấy và cảm giác mơ hồ về nghề nghiệp của bản thân là hiện lên rõ nét, như một tia chớp lóe lên rồi vụt tắt trong đêm đen dày đặc.