Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️

Cơn đói cồn cào xé ruột cuối cùng cũng kéo tôi trở về trước cánh cửa nhà mình. Ngửa gõ lên mặt gỗ, và trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra ánh mắt cùng nụ cười kia của em gái khi tôi bỏ chạy. Nó không phải sự giễu cợt, mà là sự chắc chắn. Cô ấy biết rõ tôi sẽ phải quay lại, như một con thiêu thân lao vào lửa, bởi bản năng sinh tồn mạnh hơn bất kỳ nỗi sợ hãi mơ hồ nào.

Cánh cửa mở ra, hơi ấm quen thuộc phả ra kèm theo mùi hương nhẹ nhàng của tinh dầu quế. Em gái đứng đó, mái tóc đen dài buông xõa, vẻ mặt bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Giọng cô ấy nhẹ nhàng, rành rọt: “Chị muốn ăn thịt trong nồi, hay là từ chối em để bị em ăn thịt?”. Câu hỏi cũ ập lại, nhưng lần này tôi không còn cảm giác choáng váng. Một sự bình tâm kỳ lạ tràn ngập trong tôi, như thể tất cả những xáo trộn ban ngày đã lắng xuống, chỉ còn lại một quyết tâm duy nhất: sống sót. Tôi bước qua ngưỡng cửa, bỏ mặc câu hỏi treo lơ lửng trong không khí, và hướng thẳng đến chiếc tủ quần áo lớn trong phòng ngủ.

Bóng tối trong tủ ôm lấy tôi, mùi gỗ và vải cũ thoang thoảng. Tôi ngồi đó, đếm từng nhịp thở của mình, lắng nghe tiếng tim đập thình thịch như muốn vỡ tung khung xương sườn. Mười phút dài đằng đẵng trôi qua. Khi tôi bước ra, ánh mắt em gái dường như đã trở nên xa lạ, mờ nhòe đi, như thể mọi sự đe dọa ban nãy chỉ là một giấc mơ. Cô ấy quay đi, không nói thêm lời nào. Nhưng sự yên ắng đó chưa kịp trở thành niềm an ủi thì một bóng hình khác đã chặn lối tôi. Bố, tay bưng chiếc nồi đất còn bốc khói nghi ngút, đứng sừng sững giữa phòng khách. Ánh mắt ông âm trầm, sâu thẳm như giếng cạn, giọng nói khàn đặc: “Con muốn ăn thịt trong nồi, hay là từ chối bố để bị bố nuốt sống như thằng em trai?”.

Sự im lặng của tôi lần này không còn là sự chần chừ, mà là một tảng băng lạnh giá bao trùm lấy cổ họng. Tôi cắn chặt môi, cảm nhận rõ vị tanh của máu thấm ra đầu lưỡi. Sự tức giận trên khuôn mặt bố bỗng bùng lên dữ dội. Da mặt ông như đang giãn ra, và cổ ông – trời ơi, cổ ông đang vươn dài ra một cách ghê rợn, như một con rắn khổng lồ đang nhắm mồi. Không khí như đặc quánh lại, nỗi sợ hãi tột cùng khiến chân tay tôi tê cứng. Tôi nghĩ mình đã xong đời, rằng mọi thứ sẽ kết thúc trong đau đớn tại đây. Thì một âm thanh chói tai, liên hồi vang lên: tiếng chuông báo động chống trộm.

Âm thanh khẩn cấp ấy như một phép màu cắt đứt không khí chết chóc. Cổ bố co lại, ánh mắt dữ tợn chuyển hướng về phía cửa. Tôi lao đến, vặn mở khóa. Bên ngoài, trong màn đêm đen như mực, một người phụ nữ mặc bộ đồ dài màu than đậm đứng đó, tay xách một chiếc lồng mây. Trong lồng, một con mèo trắng muốt ngồi yên, đôi mắt xanh lục phát sáng trong bóng tối. Nó nhìn thẳng vào bố tôi. Rồi mọi chuyện diễn ra quá nhanh, chỉ thoáng thấy một bóng trắng lao qua, vài tiếng động lạch cạch, rồi… chỉ còn lại sự yên tĩnh. Bố đã biến mất. Người phụ nữ kia cũng không còn dấu vết, chỉ để lại con mèo trắng đang liếm chân trước cửa nhà tôi.

Cánh cửa đóng lại. Căn nhà rộng thênh thang giờ chỉ còn lại hai chị em tôi. Luật lệ trong đầu tôi vang lên rõ ràng: khi một yêu cầu được đưa ra và bị né tránh thành công bằng cách trốn vào tủ, thì người đưa ra yêu cầu sẽ quên bẵng nó đi. Em gái tôi giờ đây đang ngồi xem ti-vi trong phòng khách, khuôn mặt thơ ngây như chưa từng trải qua bất cứ điều gì bất thường. Hơi thở tôi dần trở nên đều đặn hơn. Có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, hôm nay tôi sẽ được an toàn. Nhưng ánh mắt của con mèo trắng ngoài cửa sổ vẫn đang dõi theo tôi, khiến “an toàn” ấy chợt trở nên cùng.

Mùi tanh của rác thối lên men xộc thẳng vào mũôi buông ra. Con vật lông xám mềm oặt rơi xuống đáy thùng với tiếng động ùm nhỏ. Cơn đói đã thiêu đốt hết mọi thứ trong tôi, kể cả nỗi sợ và sự ghê tởm ban đầu. Nó biến tôi thành một cỗ máy trống rỗng, chỉ còn lại bản năng sinh tồn nguyên thủy. Tôi quay ngoắt người, lao về phía chiếc tủ lạnh câm lặng.

Những ngọn rau diếp xanh nhợt, những cọng giá trắng bệch, tất cả bị tôi nhét vào miệng một cách vô hồn. Tôi nhai, nuốt, cảm giác mát lạnh và giòn tan trôi tuột xuống cổ họng nhưng chẳng lấp đầy được thứ gì. Bụng tôi căng tức, phình ra dưới lớp áo mỏng, một sự no giả tạo. Nhưng tiếng gầm gừ từ sâu trong ruột gan vẫn không ngớt; nó réo lên một khát thịt. Phải là thịt mèo mới thỏa được cơn thèm khát đang bào mòn lý trí này.

Tôi siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Đau. Cái đau nhói ấy kéo tôi về với thực tại, dập tắt ngọn lửa hoang dã trong đầu. Không được. Tuyệt đối không được. Tôi lết thân xác nặng nề lên giường, nhắm nghiền mắt lại, cố gắng đè nén mọi thứ xuống để chìm vào giấc ngủ. Đêm đó, tôi ngủ trong tiếng bụng đói cồn cào và mồ hôi lạnh.

Khi ánh sáng ban ngày xuyêửa, căn nhà im ắng đến lạ thường. Chỉ còn tôi và em gái. Nó đứng đó, với nụ cười ngây thơ nhưng đôi mắt lại vô hồn, tay chỉ về phía chiếc nồi đặt trên bếp lửa đang âm ỉ. Mùi thịt chín thoang thoảng bay ra, nhưng thứ mùi ấy khiến tôi buồn nôn. Lựa chọn được đưa ra, quen thuộc và tàn nhẫn như mọi lần: ăn hoặc bị ăn.

Trái tim tôi đập thình thịch. Tôi lùi lại, lưng chạm vào cánh tủ gỗ cũ kỹ. Trong một tích tắc, tôi mở tủ, chui tọt vào trong và đóng chặt cửa lại. Bóng tối và mùi mốc của quần áo cũ bao trùm lấy tôi. Tôi ngồi bó gối, nín thở lắng nghe từng âm thanh bên ngoài. Mười phút, dài như một thế kỷ. Khi tôi dũng cảm bước ra, phòng khách trống trơn. Em gái đang ngồi xếp hình trên sàn, khuôn mặt thanh thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Một ngày nữa, tôi lại an toàn.

Những ngày tiếp theo, tôi sống như một con chuột trong chính ngôi nhà của mình. Tiếng gõ cửa chậm rãi, nặng nề vang lên vào đúng giờ đó mỗi ngày. Tôi biết rõ ai đang đứng bên ngoài: bóng dáng người phụ nữ trong chiếc váy đỏ thẫm, loang lổ những vệt ẩm ướt tối màu. Tôi không bao giờ mở cửa. Tôi trườn mình xuống gầm giường, nằm im giữa bụi bặm và mạng nhện, cho đến khi tiếng bước chân kéo lê dần đi xa. Tuân thủ quy tắc. Chỉ có tuân thủ quy tắc mới giữ được mạng ssống

Và rồi, ngày tôi chờ đợi nhất cũng đến. Tấm giấy nhàu náôi, nét chữ của mẹ vẫn còn đó: "

Một tuần nữa mẹ về. Con gái ngoan, đợi mẹ nhé."

Tôi tưởng tượng ra hình ảnh mẹ, dịu dàng trong tà váy xanh biếc mát lành, mở cửa bước vào với vòng tay ấm áp. Tôi ngồi chờ từ sáng đến tối, từ tối đến khuya. Ánh đèn đường lóe lên cửa sổ, căn phòng chỉ có bóng trên ghế.

Một ngày. Hai ngày. Rồi một tháng lặng lẽ trôi qua mòn mỏi và nỗi cô đơn tê tái. Sự thật phũ phàng ập đến, chậm rãi mà tàn nhẫn: mẹ sẽ không về nữa. Tôi đã bị bỏ rơi trong chính cái mê cung quái đản này.

Cho đến một buổi sáng thức giấc, sau một đêm dài vật vã với cơn đói, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi. Những quy tắc kỳ dị này không phải để dồn tôi vào chỗ chết. Chúng là một lối thoát được sắp đặt một cách khéo léo. Mỗi lần ranh giới sinh tử mong manh nhất, luôn có một bóng đen xuất hiện. Một người phụ nữ mặc y phục đen tuyền và một con mèo đến và can thiệp. Dường như… cái chết luôn lảng tránh tôi.

Tim tôi đập loạn nhịp. Một khả năng kinh hoàng và kỳ lạ hiện hữu. Khoan đã! Phải chăng… tôi bất tử?

Một mảnh ký ức mờ nhạt bỗng sống dậy. Hình như… trong một cuốn tiểu thuyết tôi từng viết, nhân vật nữ chính của tôi cũng sở hữu khả năng không thể chết. Một câu chuyện tôi đã tạo ra từ rất lâu rồi. Nhưng đó là cuốn sách nào? Tôi cố gắng lục tìm trong ký ức hỗn độn của mình, nhưng chỉ thấy một màn sương mù dày đặc.

Tôi tỉnh dậy với cái cổ đau nhức và mùi nhựa máy tính nóng hổi xộc thẳng vào mũi. Màn hình máy tính vẫn sáng, ánh sáng xanh lạnh lẽo cắt ngang bóng tối của căn phòng, làm tôi nheo mắt. Trên đó, những dòng chữ đen hiện ra lạnh lùng, ghi lại một câu chuyện mà tôi đã vật lộn viết suốt đêm qua. Tôi chợt nhớ ra mình là ai – một kẻ viết lách kiếm sống, đang mắc kẹt với một cuốn tiểu thuyết kỳ quặc về những quy tắc.

Ký ức về giấc mơ, hay là một thứ gì đó còn sống động hơn cả mơ, ập về như một cơn lũ. Tôi đã sống trong đó. Từng ngày lặp lại một cách vô vọng, với cái tủ quần áo chật hẹp và bụi bặm dưới gầm giường. Mùi mốc meo của vải cũ và hơi thở nghẹt thở của chính mình trong bóng tối vẫn còn đọng lại trong cổ họng. Sự nhàm chán ấy là một thứ axit ăn mòn ý chí, khiến cái chết trở thành một viễn cảnh đáng mong hơn là một nỗi sợ.

Và rồi, tôi đã chọn nó. Tôi nhớ rõ cái cảm giác lưỡi của cô ấy, ướt sũng và lạnh ngắt, cuốn lấy đầu tôi. Không khí bị cắt đứt, thay vào đó là mùi tanh nồng của dịch tiêu hóa và bóng tối nhầy nhụa. Trong khoảnh khắc ngạt thở tột cùng ấy, giọng nói của cô gái váy trắng lại vang lên, không còn là lời thì thầm bí ẩn nữa, mà là một tiếng hét đầy đau đớn và giải thoát. Cô ấy đã thúc giục tôi chết. Đó không phải là lời nguyền rủa, mà là một lời cầu xin.

Tôi ngồi thẳng người trên ghế, các khớp xương kêu răng rắc. Căn phòng yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng quạt máy tính vo ve đều đều. Tất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng quá độ sao? Nhưng tại sao cảm giác bị nuốt chửng lại chân thực đến ghê người như vậy? Tôi đưa tay lên sờ cổ, như để kiểm tra có còn nguyên vẹn không.

Mắt tôi dán chặt vào dòng chữ cuối cùng trên màn hình: “Vậy bây giờ tôi đã bị em gái ăn thịt, phải chăng tôi sắp thoát khỏi thế giới quy tắc?…” Dấu ba chấm nhấp nháy sau câu hỏi ấy như một lời mời gọi đầy mỉa mai. Tôi đã viết ra nó, và rồi chính tôi lại trải nghiệm nó. Ranh giới giữa tác giả và nhân vật, giữa sáng tạo và hiện thực, trong giây phút này thật mong manh đến đáng sợ.

Cô ấy – nhân vật em gái trong truyện của tôi – giờ đây lại hiện lên trong tâm trí tôi không phải với dáng vẻ một con quái vật, mà với đôi mắt đầy một nỗi buồn sâu thẳm. Có lẽ, việc bị buộc phải đóng vai ác quỷ lặp đi lặp lại mỗi ngày cũng là một cực hình đối với cô ấy. Lời của cô gái váy trắng giờ tôi mới thấm thía: cái chết của tôi, của nhân vật chính, cũng chính là sự giải thoát cho cả thế giới ấy. Phá vỡ quy tắc không chỉ là hành động của kẻ điên, mà còn là lòng thương xót cuối cùng dành cho tất cả.

Tôi đặt những ngón tay còn hơi run lên bàn phím. Ánh sáng từ màn hình chiếu lên mặt tôi. Có lẽ, việc thức dậy ở đây, trước màn hình máy tính, không phải là kết thúc. Nó là một sự chuyển giao. Tôi đã thoát ra khỏi thế giới quy tắc trong truyện, nhưng có chăng tôi chỉ vừa bước vào một vòng lặp mới, lớn hơn và tinh vi hơn? Một vòng lặp của những câu chuyện không bao giờ kết thúc, của những nhân vật vật vờ đòi quyền được sống thật?

Dù sao đi nữa, tôi hít một hơi thật sâu, mùi không khí trong phòng dù ngột ngạt nhưng vẫn là thứ không khí tự do. Tôi nhìn vào dấu ba chấm đang nhấp nháy. Ngón tay tôi bắt đầu gõ. Câu chuyện, dù thế nào, cũng phải có một cái kết. Và lần này, tôi sẽ viết nó bằng tất cả sự thấu hiểu mới mẻ này, dù cho nó có dẫn tôi đi đâu chăng nữa.

Tôi vừa mở mắt, hơi thở vẫn còn gấp gáp như thể vừa chạy thoát khỏi một cơn ác mộng dài. Tim đập thình thịch trong lồng ngực, âm thanh ấy át cả tiếng quạt trần đang quay đều trên đầu. Một giấc mơ. Chỉ là một giấc mơ thôi. Tôi tự nhủ như vậy, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Trong mơ, tôi bước vào chính thế giới do mình tạo ra, một nơi tăm tối và đầy những quy tắc kỳ quái mà giờ đây, mỗi khi nhớ lại, da thịt tôi vẫn nổi gai ốc.

Tôi ngồi dậy, kéo chiếc ghế lại gần chiếc bàn gỗ đã cũ. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính bật sáng, chiếu vào khuôn mặt còn đang mơ màng của tôi. Trên đó, những dòng chữ hiện ra rõ ràng, lạnh lùng như một bản án. Đó là dàn ý cho cuốn tiểu thuyết mới nhất của tôi, thứ mà tôi đã đắm chìm trong nhiều tuần qua.

Mắt tôi lướt qua từng dòng. "

Nữ chính là một tiểu thuyết gia sống ở thời đại chúng ta, cô ấy viết một câu chuyện kinh dị xoay quanh những quy tắc sinh tồn."

Tim tôi chợt thắt lại. "

Trong sách, nhân vật nữ chính ấy xuyên vào chính tác phẩm mình viết."

Cảm giác quen thuộc đến rợn người. "

Cô ấy chỉ giữ lại được vài giây ký ức mơ hồ về việc xuyên qua."

Tôi nuốt khan, cổ họng khô rát. Tại sao nó giống những gì tôi vừa trả lời đến thế?

Tôi cuộn chuột xuống. "

Thời điểm cô ấy viết cuốn truyện kinh dị ấy là năm 4022."

Một tươi. "

Năm đó, một đại dịch khủng khiếp bùng phát."

Từ ngữ hiện lên lạnh lẽo. "

Căn bệnh ấy giết chết ngay lập tức mọi sinh vật sống, chỉ trừ con người."

Không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt. "

Người nhiễm bệnh sẽ biến dạng, cổ dài ngoẵng, đầu lệch hẳn sang một bên, và đôi mắt thì mọc ngay trên chiếc lưỡi đen sì."

Tôi nhắm nghiền mắt lại, hình ảnh quái dị ấy hiện ra sống động như thật, kèm theo mùi tanh nồng của máu và thứ gì đó thối rữa mà tôi tưởng như có thể ngửi thấy.

"

Phần lớn nhân loại đã trở thành những yêu quái ấy."

Tôi thở dài, mở mắt ra, cố gắng đọc tiếp. "

Một nhóm nhỏ những người thông minh nhất còn sót lại phát hiện sự tồn tại."

Dòng chữ tiếp theo khiến tôi nhíu mày. "

Khi cảm thấy đói, hãy ăn thịt con mèo trong nhà."

Lòng tôi se lại, một cảm giác buồn nôn nhẹ trào lên. Tôi yêu mèo. "

Nếu có người mặc đồ đỏ gõ cửa, đừng bao giờ mở và lập tức trốn xuống gầm giường."

Sự im lặng trong phòng tôi bỗng trở nên đáng sợ, như thể đang chờ đợi một tiếng gõ cửa nào đó.

Rồi đến phần về nhân vật mẹ. "

Mẹ của nữ chính là thủ lĩnh của nhóm người chưa nhiễm bệnh."

Tôi cảm thấy một niềm kiêu hãnh và xót xa lẫn lộn cho nhân vật của mình. "

Bà ấy muốn rời khỏi nơi trú ẩn an toàn để tìm một con đường sống mới cho các con của mình."

Một hy vọng nhỏ nhoi trong bóng tối. Nhưng rồi, "

Chỉ vì một sơ suất, bà đã không xử lý thi thể của chồng mình. Ông ta sống dậy, cắn xé và ăn thịt cậu con trai út, rồi lây nhiễm căn bệnh quái ác cho cô con gái nhỏ…"

Dàn ý kết thúc ở đó, để lại một khoảng trống đầy ám ảnh. Tôi ngả người ra ghế, cảm thấy kiệt sức. Rõ ràng là tôi đã viết quá say sưa, quá đắm chìm vào thế giới đen tối ấy, đến nỗi nó đã xâm nhập cả vào giấc mơ của tôi. Đồ quỷ tha ma bắt, con quái vật với đôi mắt nằm trên lưỡi ấy thật đáng sợ. Tôi thầm thề với lòng mình, từ giờ trở đi tuyệt đối sẽ không đụng đến thể loại kinh dị nữa. Tâm trí tôi cần được nghỉ ngơi với những thứ nhẹ nhàng, tươi sáng hơn.

Tôi vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc. Cơn đói bụng bắt đầu cồn cào. Tôi định gọi to hỏi mẹ, xem hôm nay bà nấu món gì mà có mùi thơm thoang thoảng từ nhà bếp vọng lên. Vừa đứng dậy, tay áo tôi vướng vào một vật gì đó trên bàn. Một tờ giấy ghi chú màu vàng nhạt rơi xuống sàn nhà, xoay vài vòng rồi nằm im lìm dưới chân tôi.

Mùi tanh nồng đặc, thứ mùi của thịt tươi sống vừa được xay nhuyễn, xộc thẳng vào mũi tôi trước khi tiếng gọi từ nhà bếp vang lên. Tim tôi thót lại, một cảm giác bất an nguyên thủy lan tỏa khắp sống lưng. Giọng nói ấy trầm ấm, quen thuộc, là giọng của bố tôi. Nhưng mùi này… mùi này không giống mùi gia vị hay thức ăn bình thường chút nào. Nó gợi nhớ đến một thứ gì đó tươi rói, ẩm ướt và đầy nguy hiểm.

Tôi cúi nhìn mảnh giấy đang nằm trong lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Nét chữ của mẹ loằng ngoằng và vội vã như thể được viết trong cơn hoảng loạn tột cùng. Những dòng chữ ấy không phải là lời dặn dò, mà là một bản án, một lời tiên tri đáng sợ về những ngày sắp tới. Ngón tay tôi lướt trên dòng chữ cuối cùng, những nét mực đâm xuyên qua giấy: “Nhớ kỹ, bố con đã ch*t rồi.” Một tiếng thở dốc thoát ra từ cổ họng tôi. Nếu bố đã chết, vậy người đang đứng trong bếp, người đang gọi tôi bằng giọng điệu âu yếm ấy… là ai?

Tôi không nhớ mình đã làm gì để đến đây. Khoảnh khắc trước, tôi còn đang gõ những dòng chữ cuối cùng cho cốt truyện kinh dị của mình, cười khẩy với cái kết bế tắc mà nhân vật chính không thể thoát ra. Khoảnh khắc sau, không khí quanh tôi đã chuyển thành thứ không khí lạnh lẽo, ẩm mốc của căn nhà này. Một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên: liệu đây có phải là sự trừng phạt dành cho một kẻ sáng tạo ra những thế giới đau khổ? Tôi, tác giả, lại bị nhấn chìm vào chính địa ngục do mình tạo ra. Nỗi khiếp sợ ấy khiến chân tay tôi bủn rủn. Tôi không muốn trải qua, dù chỉ một lần, cảm giác bị xé nát, bị đè nén, bị hủy diệt trong vòng lặp vô tận ấy.

Tôi phải làm gì? Ghi nhớ các quy tắc. Quy tắc số một: Ăn thịt con mèo. Tôi liếc nhìn về phía góc phòng, nơi con mèo tam thể của nhà tôi thường nằm cuộn tròn. Nhưng hôm nay, nó biến mất. Chỉ còn lại chiếc đệm nhỏ trống không. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

“Chiêu Chiêu, con làm sao vậy? Ra ăn đi, sủi cảo nguội mất.” Giọng nói từ nhà bếp lại vang lên, gần hơn, như thể bố tôi đang bước về phía phòng khách. Âm thanh bước chân nện xuống sàn gỗ nghe nặng nề một cách kỳ lạ.

Tôi phải tỉnh táo. Tôi phải hành động như thể không biết gì. Tôi xếp mảnh giấy lại, nhét nó vào túi áo ngực, nơi gần với nhịp đập điên cuồng của trái tim. Hơi thở tôi gấp gáp, nhưng tôi cố nén xuống, ép mình bước ra khỏi phòng. Sàn nhà lạnh buốt xuyên qua đôi chân trần.

Bố tôi đứng ở cửa nhà bếp, tạp dề còn vương những vệt đỏ tươi. Nụ cười trên khuôn mặt ông vẫn dịu dàng như mọi ngày, nhưng đôi mắt… đôi mắt ấy dường như không có độ sâu, như hai hố đen phẳng lì phản chiếu ánh đèn vàng vọt. Ông giơ lên một đĩa sủi cảo còn bốc khói nghi ngút. Mùi thịt sống càng lúc càng nồng nặc.

“Bố với mẹ… có chuyện gì sao?” Tôi cất tiếng, giọng khẽ run, cố gắng bắt chước thái độ của một đứa con gái đang lo lắng. “Con thấy mẹ để lại giấy…”

“Chẳng có gì đâu.” Bố tôi cắt ngang, bước tới gần hơn. Mùi cơ thể ông thường là mùi xà phòng thơm mát, giờ phảng phất một thứ mùi ngai ngái, như đất ẩm lâu ngày. “Mẹ con đi công tác gấp, dặn dò lung tung thôi. Nào, ăn đi con. Ba làm cả buổi sáng đấy.”

Ông đặt đĩa sủi cảo xuống bàn ăn. Những chiếc bánh trắng nõn, căng tròn, được xếp ngay ngắn. Nhưng tôi như có thể nhìn thấu qua lớp vỏ bột mỏng manh ấy, thấy được thứ nhân thịt đỏ hồng bên trong. Thịt của con gì? Câu hỏi ấy khiến dạ dày tôi quặn lại.

Tôi ngồi xuống, tay cầm đũa như có ngàn cân. Ánh mắt của bố tôi dán chặt lấy tôi, nụ cười vẫn không tắt trên môi. Tôi biết mình không thể từ chối. Trong câu chuyện của chính tôi, việc từ chối thức ăn do “bố” chuẩn bị là một tín hiệu dẫn đến cái chết nhanh chóng. Tôi phải ăn, hoặc ít nhất, phải giả vờ.

Tôi gấp lên một chiếc. Hơi nóng bốc lên mặt. Trong đầu tôi, những dòng chữ về quy tắc số một hiện lên rõ mồn một. “Khi đói, hãy ăn thịt con mèo trong nhà.” Tôi không đói. Nhưng liệu đây có phải là thịt mèo? Một cơn buồn nôn dâng lên cổ họng.

Đúng lúc đó, từ phía cửa trước, vang lên ba tiếng gõ cửa chậm rãi, nặng nề.

*Cốc. Cốc. Cốc.*

Cả tôi và bố tôi cùng quay đầu nhìn về phía cửa. Qua ô kính mờ, tôi có thể thấy một bóng người đứng đó và một mảng màu đỏ chói, đỏ thẫm như máu, ầm mắt.

Quy tắc số hai lập tức bùng lên trong ý thức tôi: “Nếu có người mặc đồ đỏ gõ cửa, tuyệt đối không mở và lập tức trốn dưới gầm giường.”

Tim tôi như ngừng đập.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram