Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Những Điều Luật Kỳ Bí Trong Tờ Giấy

Em gái quỷ ăn thịt mẹ của tôi

1464 từ

Tôi đã dùng hết lần trốn trong tủ quần áo duy nhất của ngày hôm nay rồi. Cánh cửa tủ bằng gỗ sồi lạnh ngắt dưới đầu ngón tay tôi như một lời nhắc nhở tàn nhẫn. Mùi mốc phả ra từ khe hở, giờ đây chỉ còn là mùi của sự bất lực. Tim tôi đập thình thịch, từng nhịp đau nhói lồng ngực, như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim tôi trong lòng bàn tay lạnh cóng.

"

Chị gái, lại muốn chơi trốn tìm nữa à?"

Giọng nói ấy vang lên ngay sát sau lưng. Tôi quay phắt lại. Cái đầu của nó – đứa em gái mà tôi từng dắt tay đi chơi mỗi chiều – giờ đang nhảy lò cò trên sàn nhà gỗ, phát ra những tiếng "cộc, cộc" khô khốc mỗi khi chạm xuống. Ánh mắt nó sáng rực lên một niềm hân hoan kỳ quái. "

Nếu em bắt được chị, chị phải đồng ý yêu cầu của em nhé."

"**Cút đi!**"

Tiếng gào của tôi vỡ ra thành từng mảnh sắc nhọn, xé toạc không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt trong căn nhà. Chân tôi chạy, không phải hướng về đâu cả, mà chỉ là một vòng xoáy hỗn loạn quanh phòng khách. Ba con mèo, những sinh vật lông lá cuối cùng còn sót lại, kêu lên những tiếng "meo" chói tai và nhảy dựng lên, vồ vập vào chân ghế, rèm cửa. Sự hỗn loạn của chúng phản chiếu chính tâm trí rối bời của tôi. Một ý nghĩ chợt lóe lên, tàn nhẫn nhưng là tia hy vọng duy nhất: lũ mèo đã ăn thịt mẹ. Liệu phép màu ấy có lặp lại? Liệu chúng có thể trở thành lưỡi hái tử thần, cắt đứt mối đe dọa này thay tôi?

Tay tôi vươn ra, chộp lấy con mèo trắng gần nhất. Bộ lông nó mềm mại và ấm áp một cách đau đớn, một sự sống động trái ngược hoàn toàn với cái chết đang rình rập. Tôi không cho phép mình suy nghĩ thêm. Tôi ném nó, dùng hết sức bình sinh, về phía cái bóng đang tiến lại gần. Tôi nhắm mắt lại, trong lòng cầu khẩn một phép màu lần thứ hai.

Nhưng chỉ nghe thấy một tiếng "

ực" nhỏ, khô khan.

Tôi mở mắt. Con mèo trắng đã biến mất. Trên khóe miệng em gái tôi, một sợi lông trắng duy nhất còn dính lại. Nó thè chiếc lưỡi dài một cách bất thường ra, liếm nhẹ sợi lông ấy, ánh mắt chưa từng rời khỏi tôi. "

Mèo và tủ quần áo giống nhau đấy, chỉ bảo vệ được một lần thôi."

Giọng nó vẫn thản nhiên, như đang giải thích một luật chơi. Rồi nó hỏi, như cho tôi một ân huệ cuối cùng: "

Chị muốn bị em ăn thịt, hay trở thành đồng loại của em?"

Câu hỏi ấy xoáy sâu vào nỗi khiếp sợ. Trở thành đồng loại? Nghĩa là gì? Trở nên giống nó? Một cơn buồn nôn dâng lên cổ họng tôi. Tuyệt vọng biến thành một ngọn lửa phẫn nộ không còn kiểm soát được. "**Tao muốn mày chết!!!**"

Tiếng thét của tôi không còn là của một con người, mà là tiếng gào của một con thú bị dồn vào chân tường.

Nó không giận. Nó chỉ cười, một nụ cười rộng dần đến mức không tự nhiên, và bước từng bước chậm rãi về phía tôi. Mỗi bước chân của nó như một nhịp đếm ngược. Tôi lùi, lưng tôi chạm vào thứ gì đó cứng và lạnh. Đó là cánh cửa phòng. Không còn chỗ nào để lùi nữa. Gỗ thô ráp của cánh cửa in hằn vào da thịt qua lớp áo mỏng, nhắc nhở tôi về sự bế tắc tuyệt đối.

Ánh mắt đen trắng của nó nhìn xuống tôi, nơi tôi đã co cụm lại. "

Chị chỉ còn cơ hội cuối cùng thôi đấy."

Giọng nói thì thầm, đầy vẻ tò mò và chờ đợi, như một đứa trẻ sắp được mở món quà.

Đầu cô ấy xoay từ từ, từng chút một, như một con rối bị vặn cót quá chặt. Khi khuôn mặt hướng hoàn toàn về phía tôi, nó dừng lại ở một góc nghịch dị mà xương cốt con người không thể chịu nổi. Đôi mắt đục ngầu, vô hồn nhìn xuống sàn, nhưng cái miệng lại ngửa lên, để lộ hàm răng nhuốm màu nâu sẫm, hướng thẳng về phía tôi. Giọng nói khàn đặc, rỉ ra từ khe răng: “Nói em nghe đáp án đi nào.”

Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi, đóng băng mọi suy nghĩ. Trong đầu chỉ còn vang vọng một câu duy nhất, một mệnh lệnh nguyên thủy: “Ch*t đi!!!” Tiếng hét ấy không phải từ cổ họng, mà từ tận sâu trong lồng ngực đang co thắt vì khiếp sợ.

Mùi hôi thối, mùi của thịt rữa và một thứ gì đó ngọt lợ khó tả, xộc thẳng vào mũi tôi từ hơi thở của nó. Cổ họng tôi nghẹn lại, dạ dày quặn thắt. Mọi quy tắc, mọi chỉ dẫn tôi cố gắng ghi nhớ bấy lâu, trong khoảnh khắc ấy tan biến như khói. Chúng chẳng là gì cả. Thứ còn sót lại chỉ là bản năng thuần túy, thô sơ và mạnh mẽ nhất: phải sống. Và để sống, tôi phải chạy.

Chạy nhưng động tác lại nhanh đến kinh ngạc. Tôi lao về phía cánh cửa chống trộm bằng thép, những ngón tay lạnh cóng vồ lấy tay nắm. Tôi dồn hết sức bình sinh, xoay mạnh, đạp cửa bật ra. Ánh sáng xám xịt của hành lang ngoài tràn vào, và tôi phóng thẳng ra đó, không dám ngoái lại nhìn. Trong lòng chỉ có một niềm tin mù quáng: ra khỏi cái không gian ngột ngạt, đáng sợ này.

Ngay lúc ấy, như một phép màu tàn nhẫn, tiếng “ting” vang lên. Cửa thang máy ở cuối hành lang từ từ mở ra, để lộ khoang kim loại trống trải. Tôi như con thiêu thân, lao vào trong đó, những ngón tay bấm loạn xạ lên hàng nút. Cửa từ từ khép lại.

Nó không đuổi theo. Qua khe hẹp dần của cánh cửa thang máy, tôi thấy nó. Nó đã tiến sát đến tận nơi, khuôn mặt áp chặt vào khe cửa, biến dạng bởi lực ép. Những ngón tay với móng dài, đen sạm cào xuống bề mặt gỗ của cửa thang máy, phát ra những âm thanh chói tai, lạnh lẽo. Nhưng đáng sợ nhất là đôi mắt. Ánh mắt ấy vẫn dán chặt vào tôi, và trên đôi môi tím tái, một nụ cười đông cứng, đầy vẻ thỏa mãn khó hiểu đang nở ra. Nó không giận dữ. Nó đang cười. Tại sao? Câu hỏi ấy lóe lên trong đầu tôi, giữa lúc tim đập thình thịch như trống trận. Phải chăng nó, hay thứ đang điều khiển nó, chỉ có thể hoạt động trong căn hộ đó? Cánh cửa này là ranh giới? Nhưng nếu vậy, tại sao nụ cười kia lại trông đắc thắng đến thế, như thể tôi vừa bước vào một cái bẫy mà chính mình không hay biết?

Tôi không có thời gian để tìm câu trả lời. Khoảnh khắc cô đơn ngắn ngủi trong chiếc hộp kim loại lơ lửng này chợt khiến một dòng chữ lạnh lẽo hiện về trong ký ức: “Khi mẹ không có nhà, tuyệt đối không ra ngoài.” Quy tắc số bảy, hay số tám gì đó. Giờ thì đã quá muộn. Tôi đã ở ngoài này rồi. Và dù có phải thế nào đi nữa, ý nghĩ phải quay lại căn hộ ấy, đối diện với thứ đang đứng sau cánh cửa kia, khiến tôi buồn nôn hơn cả cái chết. Không, tôi không thể quay lại.

Trong hoảng loạn, tôi lục tìm mảnh giấy ghi các quy tắc, thứ đã từng là kim chỉ nam của tôi. Hy vọng sẽ có một gợi ý mới, một lối thoát cho tình huống hiện tại. Nhưng khi mở nó ra, trước mắt tôi chỉ là một mảnh giấy trắng tinh, trống trơn. Mọi con chữ, mọi dòng mực đã biến mất không một dấu vết, như chúng chưa từng tồn tại. Sự trống rỗng ấy còn đáng sợ hơn cả những dòng chữ trước đây. Nó như một lời tuyên bố: những quy tắc ấy đã hết hiệu lực. Từ giờ, tôi hoàn toàn đơn độc.

Ting… ting…

Chuông báo tầng reo lên hai tiếng ngắn ngủi, chói tai. Cửa thang máy mở ra, để lộ cả một không gian bên ngoài.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng tâm lý hoảng loạn qua chi tiết mảnh giấy biến mất, biến trừu tượng hóa sự mất kiểm soát của nhân vật - khi bản đồ cuộc sống tan rã, chỉ còn lại bóng tối và những tiếng chuông lạ trong thang máy.

📖 Chương tiếp theo

Cánh cửa thang máy mở ra tiết lộ cái nhìn đầu tiên về thế giới ngoài - liệu tác giả có đang chờ để định hình lại số phận nhân vật hay không?

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram