Cánh cửa tủ quần áo khép lại, nhưng tiếng gõ cửa ngoài phòng khách vẫn đều đặn vang lên, từng nhịp khô khốc xuyên thấu lớp gỗ dày. Âm thanh ấy bỗng trở thành sợi dây cứt trong căn phòng ngập tràn mùi máu tanh và thịt tươi sống. Lòng bàn tay lạnh buốt của mẹ, thứ vừa còn như những xúc tu bám chặt vào da đầu tôi, khẽ giật mình buông lỏng. Sự gián đoạn ấy chỉ kéo dài chưa đầy một giây, nhưng đủ để tôi cảm nhận được một khe hở trong vỏ hoàn hảo của sự điên rồ đang bao trùm căn nhà.
Tôi không biết ai đang ở ngoài kia. Có thể là một người hàng xóm, một người đưa thư, hay thậm chí là một mối nguy hiểm khác. Nhưng bất cứ thứ gì cũng không thể kinh khủng hơn thứ đang diễn ra trên bàn ăn. Hàm răng của em gái tôi giờ đã sắc nhọn và dài bất thường, vẫn đang nghiến nát những mảnh xương vụn với âm thanh răng rắc rợn người. Bố tôi ngồi đó, nụ cười trên khuôn mặt vẫn dịu dàng, đôi mắt lại trống rỗng như hai hố sâu không đáy, chỉ biết lặp đi lặp lại những lời nói nhạt nhẽo. Còn mẹ… mẹ đang cầm trên tay thứ mà tôi không dám nhìn thẳng. Một mùi tanh nồng nặc, mùi của nội tạng và của sự hủy diệt, bốc lên từ chiếc nồi đất cũ kỹ.
Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này gấp gáp hơn. “Để con ra mở cửa, mẹ ạ.” Tôi nói, giọng khản đặc vì sợ hãi nhưng cố gắng ép thành một sự bình tĩnh giả tạo. Cơ thể tôi cứng đờ, từng bước một lê đi trên sàn nhà lạnh ngắt. Mỗi bước chân, tôi đều cảm thấy ánh mắt của mẹ dịu dàng nặng trĩu và đầy đe dọa. Bà ta không nói gì, nhưng tôi nghe thấy tiếng thở khò khè, phì phò phát ra từ đâu đó trong căn phòng, không rõ là từ cái miệng đầy mắt lưỡi của bà hay từ cổ họng của đứa em gái đang biến dạng kia.
Tôi đã sai. Sai một cách ngu ngốc và chết người khi mở cửa đón cái bóng đen ấy vào nhà ba ngày trước. Nó đã núp bóng dưới hình hài thân thuộc, với giọng nói và ký ức của mẹ tôi. Lúc ấy, tôi chỉ thấy mẹ về muộn, quần áo lấm lem bùn đất, và đôi mắt hơi đờ đẫn. Tôi nghĩ bà mệt. Tôi hối hận. Sự hối hận ấy cào xé ruột gan, nhưng giờ đây, nó phải nhường chỗ cho bản năng sinh tồn đang gào thét. Tôi không thể trở thành một phần trong bữa tiệc thịt thối rữa đó. Tôi không thể để thứ mà mẹ đang cầm trên tay chạm vào môi mình.
Khi tay tôi chạm vào khóa cửa bằng kim loại lạnh giá, một ý nghĩ chợt lóe lên. Cánh cửa này, liệu nó có phải là ranh giới giữa địa ngục này và thế giới bên ngoài? Hay ngoài kia chỉ là một màn đêm còn đen tối hơn? Tôi không biết. Nhưng tôi phải mở nó ra. Bởi sự bất ngờ, dù là gì, cũng là thứ duy nhất có thể phá vỡ cái kịch bản chết chóc đã được an bài trong căn phòng khách này.
Tôi xoay khóa. Tiếng lách cách vang lên. Ánh sáng vàng vọt từ đèn đường lóe, cắt một vệt dài trên sàn nhà tối om. Và trong vệt sáng mờ ảo ấy, tôi thấy bóng một người đàn ông gầy gò, mặc áo mưa dù trời không mưa.
Tôi đã từng nghĩ mình không còn gì để sợ nữa, sau tất cả những điều kỳ quái đã xảy ra. Nhưng khi nhìn qua lỗ nhòm cửa, cơ thể tôi vẫn cứng đờ. Người phụ nữ đứng ngoài kia mặc chiếc áo thọ đen dài thượt, khuôn mặt của cô ta… giống tôi một cách đáng sợ. Từng đường nét, từng chi tiết, như thể ai đó đã vẽ lại tôi bằng một bàn tay lạnh lẽo. Một câu hỏi nghẹn lại trong cổ họng, cuối cùng cũng bật ra thành lời, giọng tôi khàn đặc vì căng thẳng.
“Cô là ai?”
Âm thanh trả lời vang lên, bằng phẳng, không một chút ngấm ngầm, như tiếng máy móc. Cô ta nói mẹ tôi đi vắng, nhờ mang đồ ăn tới. Rồi một túi xách được đưa, bên trong thứ gì đó cựa quậy. Trước khi bóng đen kia quay đi, ánh mắt tôi kịp bắt được một khoảnh khắc khi cô ta xoay người. Phía sau gáy, nơi lẽ ra là tóc và da thịt, lại là một khuôn mặt nữa. Cũng với đôi mắt, chiếc mũi,và nụ cười đó. Khuôn mặt thứ hai ấy cũng chính là tôi. Cánh cửa đóng sầm lại, tiếng khóa then cài nghe chồi trong không gian tĩnh lặng. Tôi quay vào, toàn thân run rẩy, muốn hét lên cho bớt nghẹn thở.
Mẹ tôi vẫn ngồi đó, bên bàn ăn. Bà phớt lờ hoàn toàn tiếng động và sự có mặt vừa rồi của người lạ. “Ăn đi, con,” giọng bà nhẹ nhàng, quá đỗi bình thường, nhưng chính sự bình thường ấy lại khiến tôi ớn lạnh. Cổ bà như rụt sâu vào giữa hai vai, đôi mắt thì nhìn về một hướng khác, nhưng ánh nhìn lại đổ dồn chính xác vào tôi, đầy vẻ thúc giục. “Ăn nóng đi, nhìn em con ăn ngon kìa.” Tôi liếc nhìn đứa em gái và bố, họ vẫn cúi đầu ăn uống chăm chú, tiếng đũa bát lách cách. Thình lình, một tiếng rít chói tai xé toang không khí. Con mèo từ trong túi xách phóng ra như một mũi tên đen, lao thẳng vào mặt mẹ tôi.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Những móng vuốt sắc nhọn xé rách da thịt, những chiếc răng nanh cắn sâu vào các hốc mắt, lỗ mũi, miệng của bà. Một thứ chất lỏng đỏ thẫm, đặc quánh, phun ra từ những khe hở ấy. Nhưng khuôn mặt đang bị hủy hoại dữ dội kia vẫn nở một nụ cười. Khúc khích. Đôi mắt đã mất đi, nhãn cầu vẫn dán chặt vào tôi. Tiếng cười ấy xuyên thấu màng nhĩ, nhồi vào trong đầu tôi, như hàng ngàn mũi kim mảnh và lạnh đang đồng loạt đâm tới. Một cơn đau nhói đến choáng váng, khiến tôi phải dựa vào cánh cửa phía sau để khỏi ngã.
Tôi đứng đó, bất lực, nhìn con vật đen nhỏ bé ăn sạch sẽ từng mảnh thân thể người phụ nữ tôi từng gọi là mẹ. Chỉ trong chốc lát, trước bàn ăn giờ chỉ còn một đống hỗn độn. Bố và em gái vẫn tiếp tục bữa ăn của họ, như thể chuyện vừa xảy ra chỉ là một phân cảnh không đáng chú ý trên tivi. Trong đầu tôi, những mảnh ghép rời rạc bỗng sắp xếp lại thành một trật tự khủng khiếp. Một quy luật sống còn của thế giới quái đản này dần hiện ra.
Những kẻ mặc đồ đỏ đã bị nhiễm thứ gì đó. Cánh cửa là ranh giới. Mở cửa cho họ đồng nghĩa với việc chấp nhận trở thành bữa ăn của họ, hoặc tệ hơn, trở thành một thứ giống họ. Còn những bóng đen trong áo thọ mang theo những con mèo. Và những con mèo ấy chính là công cụ để tiêu diệt những kẻ áo đỏ. Suy nghĩ này mang đến cho tôi một chút bình tĩnh lạ thường. Chỉ cần tôi cẩn thận, chỉ cần tôi không tùy tiện mở cánh cửa này ra, tôi sẽ an toàn.
Tôi thò tay vào túi, lục tìm mảnh giấy ghi các quy tắc mà tôi luôn mang theo. Những dòng chữ trên đó lại một lần nữa thay đổi. Dưới những dòng cũ, một câu mới hiện lên, mực vẫn còn ẩm và tối màu: “Mèo sẽ cứu bạn. Khi đói, bạn có thể ăn thịt mèo.” Tôi nhìn về phía con mèo đen nhỏ, giờ đang liếm láp những vệt đỏ cuối cùng trên sàn nhà. Nó ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh lạnh lẽo quay về phía tôi.
Tôi ôm chặt cái đầu ấy mà khóc, nước mắt nóng hổi rơi xuống mái tóc đen dài vẫn còn mềm mại. Tim tôi đập thình thịch, mỗi nhịp đều như một nhát búa đập vào xương sườn. Tôi vừa mới nhắm mắt lại. Bây giờ tôi với lấy thứ gì đó mềm mại và ấm áp quấn quanh chân mình. Làm sao lại thành ra thế này? Làm sao lại là em?
Mùi tanh nồng của máu xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với mùi nước nhẹ em vẫn thường dùng. Hai thứ mùi đối lập ấy quyện vào nhau tạo thành một thứ gì đó thật ám ảnh. Từ trong cổ họng tôi vang lên những tiếng nấc nghẹn ngào, không thành lời. Tôi nhớ ra, lúc nãy con mèo trắng kia đã đẩy tôi ngã ra xa khỏi cái bóng đen lao tới từ phía sau cánh cửa. Giờ thì tôi hiểu cái bóng ấy là gì rồi.
Quy tắc đầu tiên vang lên trong đầu tôi, rõ ràng và lạnh lùng: “Nhà có hai con mèo. Nếu xuất hiện mèo thứ ba, hãy vứt nó vào thùng rác.” Con mèo trắng là kẻ thứ ba. Nhưng tôi đã nhắm mắt. Tôi đã không dám nhìn. Sự hèn nhát của bản thân giờ đây đang ôm lấy hậu quả tàn khốc nhất.
“Một tuần nữa mẹ nhất định sẽ về.” Lời hứa của mẹ hôm qua bỗng chốc trở nên xa vời vợi, như một câu chuyện cổ tích ai đó bịa ra để an ủi một đứa trẻ. Liệu mẹ có về kịp không? Liệu mẹ có còn nhận ra căn nhà này và những gì còn sót lại trong này?
Tôi khẽ đặt cái đầu của em xuống, bàn tay vương vấn chút hơi ấm cuối cùng. Ánh mắt tôi lờ đờ nhìn về phía con mèo trắng. Nó vẫn đang ngồi đó, chậm rãi liếm láp vết thương trên chân, bộ lông trắng muốt nhuốm màu đỏ thẫm. Nó cứu tôi. Và tôi, kẻ vừa được cứu, lại gián tiếp hại chết em gái mình. Một vòng luẩn quẩn của sự sống và cái chết được quyết định bởi một lựa chọn mù quáng.
Tôi nhìn sang góc phòng, cái tủ quần áo lớn vẫn đứng im lìm. Quy tắc dán trên đó hiện lên trong tâm trí: “Mỗi ngày chỉ được trốn trong tủ quần áo một lần, mỗi lần không quá mười phút. Sau khi trốn, ‘nó’ sẽ quên yêu cầu với bạn.” Tôi đã dùng quyền trốn ấy hôm nay chưa? Tôi không nhớ nữa. Đầu óc tôi giờ đây chỉ là một mớ hỗn độn của sợ hãi, đau đớn và hối hận.
Hai con mèo đen, Nguyên Bảo và Phú Bà, giờ mới lảng vảng từ trong bếp bước ra. Chúng khẽ kêu “meo meo”, đôi mắt xanh lục nhìn tôi chằm chằm, rồi lại nhìn sang cái đầu trên sàn nhà. Ánh mắt chúng lạnh lùng, dửng dưng, không chút xáo động. Có lẽ chúng đã quen với những cảnh tượng như thế này rồi. Hoặc có lẽ, chính chúng mới là những kẻ thiết lập nên trò chơi quy tắc đẫm máu này.
Tôi từ từ đứng dậy, đôi chân như bị rót chì. Tôi biết mình phải làm gì tiếp theo. Quy tắc nói rõ: “Hãy vứt nó vào thùng rác. Dù “nó” bây giờ là ai, là cái gì, tôi vẫn phải tuân thủ. Bởi vì tôi vẫn còn muốn sống. Sự ích kỷ tột cùng lại một lần nữa trỗi dậy, nhấn chìm nỗi đau và khiến tôi hành động.
Tôi cúi xuống, một lần nữa ôm lấy cái đầu của em. Da thịt đã bắt đầu lạnh dần. Tôi bước từng bước nặng nề về phía nhà bếp, nơi đặt thùng rác phân loại lớn. Cánh cửa bếp mở ra, hơi lạnh từ tủ đông tỏa ra khiến tôi rùng mình. Tôi mở nắp thùng rác màu xám, bên trong còn rất trống.
“Xin lỗi.” Tôi thì thầm lần nữa, giọng khàn đặc vì khóc. “Em đừng lo. Chị chỉ… chỉ vứt em vào đây thôi. Quy tắc không yêu cầu giết. Em sẽ không chết đâu.” Lời nói ấy vang lên nghe thật vô lý và nực cười. Nhưng tôi vẫn cố tự nhủ như vậy, như một cách để giữ cho tâm trí mình không hoàn toàn sụp đổ.
Trước khi đặt em vào, tôi chợt nhìn thấy trên cổ áo em còn đính một chiếc nơ nhỏ màu hồng, món quà sinh nhật tôi tặng em năm ngoái. Một làn sóng đau đớn mới lại trào dâng. Tôi nhắm nghiền mắt lại, buông tay. Tiếng một vật gì đó rơi xuống đáy thùng rác nghe thật chông gai, tĩnh lặng đến ghê người.
Tôi đóng nắp thùng lại. Âm thanh “cạch” khô khốc ấy như một dấu chấm hết. Tôi quay lưng lại, không dám nhìn. Con mèo trắng không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh tôi, nó cọ cái đầu lông đỏ vào chân tôi, như an ủi, hay như nhắc nhở. Tôi khẽ khàng ngồi thụp xuống, vòng tay ôm lấy nó. Hơi ấm từ cơ thể nhỏ bé ấy lan tỏa là thứ duy nhất còn có thể khiến tôi cảm thấy mình chưa hoàn toàn đóng băng.
“Một tuần nữa,” tôi lẩm bẩm với chính mình, giọng nói vọng lại trong căn bếp trống trải, “chỉ còn một tuần nữa thôi.” Nhưng liệu tôi có còn là tôi của một tuần trước, và em có còn là em, khi mẹ trở về? Căn nhà im lặng, chỉ còn tiếng thở dốc của tôi và tiếng rên khẽ của con mèo trắng đang đau đớn. Những quy tắc khác vẫn còn đó, treo lơ lửng trong không khí, chờ đợi được kích hoạt. Và tôi biết trò chơi kinh hoàng này vẫn chưa kết thúc.