Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Những Điều Luật Kỳ Bí Trong Tờ Giấy

Gương mặt kinh hoàng trong nồi nước

1843 từ

Em gái tôi ngồi đó, dưới ánh đèn nhà bếp le lói. Nó đang dùng tay xé những mảng thịt từ trong một chiếc nồi lớn, đưa vội vào miệng. Màu đỏ thẫm dính đầy quanh môi nó, trên cằm, trên những ngón tay gầy guộc. Tôi thấy nó nhổ ra một vật trắng nhỏ rơi lóc cóc xuống sàn – một chiếc răng hàm. Rồi, như một hành động tự nhiên, nó giật một nắm tóc dài từ trên đầu chính mình, nhét tất cả vào miệng, nhai ngấu nghiến. Mái tóc vén lên để lộ khuôn mặt nó, nhưng ánh mắt tôi không dừng lại ở đó. Tôi nhìn vào chiếc nồi. Thứ đang nằm trong đó, với đôi mắt mở trừng trừng, mái tóc đen ướt dính bết… là khuôn mặt của tôi.

Một tiếng nổ ù đi trong đầu tôi. Mọi suy luận logic sụp đổ. Tôi đang đứng đây, còn khuôn mặt kia… cũng là tôi. Cơ thể tôi lạnh cứng, nhưng bản năng sinh tồn thúc giục. Tôi lao tới, ké – bàn tay ấy dính nhớp và lạnh ngắt – lôi nó về phía cửa chính. Tôi áp mắt vào ống nhòm cửa, gào lên: “Cứu tôi với! Có thứ quái dị trong nhà tôi! Cứu!”

Giọng tôi vỡ ra, khàn đặc vì sợ hãi. Nhưng bên ngoài trống trải, im lìm. Không một bóng người qua lại, không một tiếng động đáp lại. Sự vắng lặng đó còn đáng sợ hơn cả tiếng gào. Nó khiến một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi. Một ý nghĩ điên rồ chợt lóe lên: Phải chăng, lời cầu cứu chỉ có hiệu lực khi mọi thứ đã trở nên thực sự không thể cứu vãn? Khi cái lưỡi củái này mọc đầy những nhãn cầu đỏ ngầu, và chính tôi, với tất cả sự tuyệt vọng tột cùng, mới kêu lên được?

“Chị gái à,” giọng nói của nó chợt vang lên, nhẹ nhàng, thản nhiên, như thể vừa đọc được dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu tôi. “Chị nhầm rồi. Bởi vì em đã có mắt đỏ rồi này.”

Khóe miệng nó từ từ kéo lên, tạo thành một nụ cười rộng đến mức phi tự nhiên, như thể da mặt sắp bị rách ra. Trong khoang miệng tối đó, trên bề mặt lưỡi đỏ hỏn, tôi thấy những hạt nhỏ li ti bắt đầu nhú lên, lấp lánh dưới ánh đèn như những viên đá quý ướt máu. Chúng chớp chớp, hướng về phía tôi.

Sợ hãi biến thành một lực đẩy mạnh mẽ. Tôi hất tay ra, đẩy em gái tôi ngửa ra sàn nhà. Nó không kêu lên. Thay vào đó, tiếng cười khúc khích, rỉ rả phát ra từ cổ họng của nó. Tay chân nó quặp lại, bò một cách linh hoạt kỳ lạ trên mặt gạch lạnh. Cái cổ của nó xoay tròn một góc không tưởng, để khuôn mặt vẫn cười đó hướng thẳng về phía tôn hình đang nằm sấp. “Hí hí, chị gái à, đầu sư tử bố nấu ngon lắm,” nó nói, giọng líu ríu như trẻ con. “Sao chị không ăn? Chị không ăn… sẽ hối hận đấy.”

Một mùi tanh nồng, lạnh lẽo xộc thẳng vào mũi tôi trước khi tôi kịp nhận ra mình đã mở toang cánh cửa. Bàn chân trắng bệch, trơn nhẵn như đá cuội dưới nước của người đứng ngoài kia đập vào mắt. Tim tôi đập thình thịch, nhịp đập hỗn loạn ấy dội lên hai bên thái dương, át cả tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Tôi đã phạm luật. Câu chữ trong mảnh giấy hiện lên rõ mồn một trong đầu: “Đừng mở, lập tức trốn xuống gầm giường.” Giờ thì đã quá muộn.

Người mẹ trong chiếc váy đỏ ướt sũng bước vào. Nước từ gấu váy nhỏ xuống sàn nhà gỗ, thành từng giọt đục ngầu, không phải mưa mà là thứ chất lỏng đặc quánh mang mùi sắt gỉ. Tôi lùi một bước, lưng chạm vào tường lạnh toát. Sự sung sướng khi thấy bóng dáng quen thuộc vừa bùng lên đã tắt ngấm, thay vào đó là một nỗi sợ tê cóng, len lỏi từ xương sống lên óc. Đây không phải là mẹ tôi. Dáng đi ấy, cái cách bàn chân kia lê trên sàn, nặng nề và lạnh lùng, chẳng giống chút nào.

– Con gái, sao mặt con tái thế? – Giọng nói phát ra từ cổ họng bà ta nghe có vẻ quen, nhưng lại thiếu đi hơi ấm tôi từng biết. Nó bằng phẳng, vô hồn, như một bản ghi âm cũ kỹ.

Tôi cố nuốt khan, cổ họng khô đắng. Mọi giác quan bỗng trở nên sắc bén lạ thường. Tôi nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt đều đều, tiếng lạo xạo từ gầm ghế sofa, và cả tiếng thở gấp, nông cợt của chính mình. Ý nghĩ về con mèo đen chợt lóe lên, như tia sáng duy nhất trong bóng tối. “Mắt mèo”… có lẽ tôi đã hiểu sai. Cơ hội sống sót bây giờ không nằm ở chiếc ống nhòm cửa vô tri, mà ở đôi mắt phòng kia.

– Con… con mừng là mẹ đã về – Tôi lắp bắp, cố gắng kéo dài thời gian, từ từ lùi về phía chiếc ghế sofa. Chạy, nhưng ý chí thì buộc phải vững vàng. Em gái tôi vẫn bất động trên giường, da dẻ xanh xám. Tôi phải cứu nó. Tôi phải sống.

Bà ta bước thêm một bước nữa. Khoảng cách thu hẹp lại. Cái mùi tanh ấy càng lúc càng đậm, ám vào từng thớ vải, từng khe sàn nhà. Tôi liếc nhanh về phía gầm ghế. Một bóng đen nhỏ, hai chấm xanh lờ mờ.

– Meo.

Tiếng kêu nhỏ, yếu ớt vang lên đúng lúc. Như một phép thử. Người mẹ trong váy đỏ đột nhiên dừng bước, cái đầu nghiêng sang một góc kỳ lạ, như thể đang lắng nghe. Đó là cơ hội. Tôi khom người, lao về phía góc tối, hai tay quờ quạng trong không trung. Lông mao mềm mại chạm vào đầu ngón tay. Tôi túm lấy. Con mèo đen giãy giụi, mắt nó mở to, hai con ngươi như hai hòn pha lê, phản chiếu ánh đèn mờ ảo và cả bóng dáng đáng sợ đang đứng giữa phòng.

Tôi siết chặt nó, quay mặt lại, nhìn thẳng vào đôi mắt mèo. Trong đáy mắt nó, tôi thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình – khuôn mặt tái nhợt, đầy vẻ tuyệt vọng – và phía sau lưng tôi, bóng dáng màu đỏ đang từ từ tiến lại gần.

– Cứu… cứu chúng tôi với! – Tôi thốt lên, giọng nói rạn vỡ, dồn hết hy vọng cuối cùng vào đôi mắt bé này.

Khoảnh khắc ấy, căn phòng như nín thở. Tiếng nước nhỏ giọt ngừng bặt. Ánh đèn chập chờn. Và từ sâu trong đôi mắt mèo kia, một tia sáng xanh lạnh lẽo bỗng lóe lên.

Tôi đóng sầm cánh cửa lại, tiếng gỗ va vào không gian tĩnh mịch. Trái tim đập thình thịch như muốn xé toang lồng ngực. Tôi không nhớ mình đã chạy vào phòng ngủ bằng cách nào, chỉ biết cơ thể tự động khom xuống, lao vào khoảng tối hun hút dưới chiếc giường gỗ. Mười ngón tay bấu chặt vào sàn nhà lạnh ngắt. Quy tắc ấy, dòng chữ màu đỏ tươi trong cuốn sổ tay, bỗng hiện lên trong đầu tôi như một lời cảnh báo rợn người: “Nếu có người mặc đồ đỏ gõ cửa, đừng mở, lập tức trốn xuống gầm giường.” Tôi đã quên mất. Tôi đã mở cửa. Và giờ đây, thứ đứng ngoài kia, ang hình hài của mẹ tôi, nhưng tôi biết chắc nó không phải. Mùi hương ngọt ngào đến nghẹt thở, nó ra khác hẳn mùi xà phòng thơm mát quen thuộc. Tôi chỉ còn biết nép mình vào nơi này, hy vọng sự tối tăm che giấu được hơi thở hổn hển của mình.

Bụi bám đặc quánh trong không khí, mỗi nhịp thở đều khiến cổ họng tôi cay xè. Tôi co người lại, cằm tì lên đầu gối, toàn thân run rẩy không ngừng. Sự im lặng bên ngoài cánh cửa phòng ngủ càng đáng sợ hơn bất kỳ âm thanh nào. Nó như một sự chờ đợi đầy tính toán. Phải chăng tôi đã thoát? Phải chăng thứ đó đã bỏ đi? Mộọỏi trong lồng ngực đang đóng băng của tôi.

Không chịu nổi, tôi từ từ ngẩng mặt lên, mắt nhìn ra khoảng sáng mờ ảo phía ngoài gầm giường. Hành lang trống trơn. Không có bóng dáng nào trong chiếc váy đỏ thẫm như máu khô. Một hơi thở dài thoát ra ngoài, tôi cảm thấy các cơ bắp đang căng cứng bỗng chùng xuống. Cổ tay, cổ chân tê dại vì tư thế ngồi bó gối quá lâu. Nước mắt bỗng trào ra, nóng hổi trên má. Thế giới này đang dần sụp đổ từ bao giờ? Tại sao mọi thứ trở nên xa lạ và đe dọa đến vậy, ngay trong chính ngôi nhà của mình?

Tôi phải gọi cho mẹ. Ý nghĩ đó thúc giục tôi cựa quậy, định bò ra ngoài. Nhưng có lẽ vì vội vàng, đầu tôi đập mạnh vào tấm ván giường phía trên. Tôi nhíu mày, chờ đợi cơn đau nhói quen thuộc. Nhưng không. Thứ tôi chạm vào không cứng và khô như gỗ. Nó mềm, đàn hồi và… hơi ấm. Một thứ hơi ấm bất thường. Một nỗi sợ tê liệt lan tỏa khắp sống lưng.

Tôi quay đầu lại, chậm rãi, như thể cổ đã hóa đá. Và tôi nhìn thấy. Một khuôn mặt trắng đến ghê người, đôi mắt đen kịt không có tròng, chiếc miệng đang mở rộng với dải lưỡi dài ngoằng thập thò. Nó thì thầm, giọng nói bắt chước y hệt giọng mẹ tôi, nhưng âm sắc thì lạnh lẽo, trơn tuột: “Chiêu Chiêu, làm sao thế? Đang chơi trốn tìm với mẹ à?”

Tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng, biến thành một âm thanh khàn đặc. Tôi vùng vẫy, lết người ra khỏi gầm giường một cách thảm hại, lưng áo cào xước trên sàn nhà.

Thứ đó cũng chuyển động. Cả thân hình nó như không có xương, uốn éo một cách kinh tởm, tuồn ra từ khoảng tối một cách dễ dàng. Nó vẫn cười, nụ cười kéo dài đến tận mang tai. Tôi lùi từng bước, lưng chạm vào tường lạnh buốt. “Đừng… đừng lại gần tôi!” Giọng tôi run rẩy, đứt quãng.

Nụ cười trên khuôn mặt biến dạng ấy tắt phụt. Ánh mắt đen kịt hướng về phía tôi, chứa đầy một sự giận dữ giả tạo. “Mẹ là mẹ của con mà!” Nó kéo dài giọng, thân hình mềm oặt tiến về phía trước. “Sao con dám nói thế với mẹ?!”

💡 Điểm nhấn chương này

Chương sử dụng hiệu ứng tâm lý kinh dị cấp độ cao: dung hợp giữa kinh hoàng sinh lý (hình ảnh sinh động) và khủng hoảng tâm thần (sự lẫn lộn giữa thực tại và ảo ảnh). Phong cách kể chuyện tăng tốc độ với câu văn ngắn gọn, tạo nên nhịp điệu sặc sở, dồn áp lực tâm lý lên bạn đọc.

📖 Chương tiếp theo

Cô gái bí ẩn sở hữu thân thể quái dị sẽ tiết lộ những bí mật kinh hoàng về bản chất của những luật lệ kỳ bí trong tờ giấy.

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram