Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Nữ Đế Của Ta

Chương 1

3258 từ

Mùi thuốc sắc đắng ngắt lan tỏa khắp gian phòng, hòa lẫn với mùi mực tàu nồng nặc từ những bản đồ binh pháp còn đang mở rộng trên bàn. Tôi đứng nép sau bức bình phong gỗ mun, từng hơi thở đều cố nén lại thành sợi chỉ mảnh, sợ chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ để lộ mình. Nhưng tiếng nói của hắn, thứ âm thanh từng một thời là giấc mộng êm đềm của tôi, giờ lại đang vạch ra một kế hoạch khiến tim tôi thắt lại.

“Thiên hạ này, làm sao có thể để một người phụ nữ ngồi trên ngai vàng?”

Giọng hắn vang lên, khô khan, lạnh lẽo và đầy khinh miệt, hoàn toàn không còn chút âm sắc dịu dàng ngày nào khi thì thầm bên tai tôi. Tôi nhắm mắt lại, hình ảnh năm năm trước ập về như một thước phim cũ. Chính hắn, Cố Tri Luật, dẫn theo kỵ binh thiết giáp, phá tan cổng thành cấm cung, tiến thẳng đến trước mặt tôi – một công chúa sắp bị ép làm vậính trị. Hắn không cướp ngai vàng, mà quỳ xuống, dâng lên tôi trên đôi tay còn đầy máu và bụi đường. Ánh mắt hắn khi ấy sáng như sao Bắc Đẩu, giọng nóì xúc động: “Đây là sính lễ của thần. Thiên hạ này, xin dâng lên Bệ hạ.” Trái tim tôi khi ấy tan chảy thành một vũng nước ấm. Tôi tin tưởng, tôi trao gửi, và rồi chúng tôi có với nhau một mụn con.

Giờ đây, vết thương trên đầu đã cướp đi của hắn ký ức ngọt ngào ấy, đưa hắn trở về thời điểm của một thiếu niên chỉ đầy tham vọng và hoài bão khô khan. Hắn quên tôi, quên cả đứỏ đang tập nói tiếng “phụ vương”. Trong đầu hắn giờ chỉ còn là một bàn cờ chính trị, và tôi, kẻ nắm giữ ngai vàng, trở thành cái gai cần nhổ bỏ.

“Chưa từng có tiền lệ nào như vậy. Ngai vàng của nàng ta, căn cơ không vững.”

Một giọng nói khác, của một mưu sĩ nào đó, nối tiếp theo. Lòng tôi chua xót. Căn cơ không vững ư? Năm năm qua, tôi đã thức trắng bao đêm để xử lý chính sự, đã dùng sự cẩn trọng và lòng nhân từ để thu phục nhân tâm, tất cả đều để chứng minh rằng một nữ đế vương cũng có thể khiến thiên hạ thái bình. Nhưng trong mắt họ, tất cả chỉ vì tôi là đàn bà.

“Chi bằng… trực tiếp dẫn quân vây hãm hoàng thành, ép nữ hoàng đế kia phải thoái vị!”

Câu nói cuối cùng của Cố Tri Luật như một nhát dao lạnh buốt, đâm thẳng vào tim tôi. Tôi mở mắt ra, nhìở của bình phong. Ánh đèn dầu chiếu lên gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng của hắn, đôi mắt sáng rực lên vì nhiệt huyết của một kẻ đang vạch ra đại kế. Hắn trông thật xa lạ. Hắn hoàn toàn không nhận ra sự im lặng khác thường của những thuộc hạ thân tín xung quanh. Những người từng chứng kiến tình cảm của chúng tôi, từng hân hoan chúc mừng khi tiểu hoàng tử ra đời, giờ đây chỉ có thể cúi đầu, ánh mắt đầy bất lực và một nỗi buồn không thể thốt thành lời.

Đúng lúc ấy, Tần Hằng, cận vệ trung thành nhất của hắn, bị ai đó đẩy ra phía trước. Gã thanh niên có khuôn mặt chữ quốc ấy trầy trật mở miệng, giọng nói đầy vẻ khó xử: “Chủ… chủ tử… năm năm trước, chẳng phải chính ngài đã hạ thành, rồi… nhất quyết đem cả giang sơn này dâng lên cho Bệ hạ sao?”

Không gian như đóng băng. Cố Tri Luật nhíu mày, vẻ mặt hoài nghi lẫn khó chịu, như thể đang nghe một câu chuyện cười vô vị.

Tần Hằng hít một hơi thật sâu, dường như lấy hết can đảm để nói tiếp: “Ngài còn nói… đó là sính lễ tân hôn. Chúng hạ thần khuyêần, ngài đều không nghe, một mực muốn đặt cả thiên hạ dưới chân Bệ hạ. Giờ… giờ tiểu hoàng tử cũng đã chào đời, sao… sao lại có thể tính chuyện phản nghịch chứ?”

Lời nói của Tần Hằng như những hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng của sự lãng quên. Cố Tri Luật ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn chớp lên một tia rối bời, thoáng qua, rồi nhanh chóng bị lớp băng giá của lý trí và tham vọng che phủ. Hắn cười khẽ, một nụ cười không chút nhiệt độ: “Ngươi nói lảm nhảm cái gì thế? Ta sao có thể làm chuyện ngốc nghếch đến vậy?”

Câu nói ấy của hắn cuối cùng đã trở thành nhát dao cuối cùng. Tôi từ từ buông tay đang bám chặt vào tấm bình phong, lặng lẽ quay người, bước ra khỏi căn phòng ngập mùi thuốc đắng và âm mưu. Ngoài trời, gió thu thổi qua, mang theo hơi lạnh cắt da. Tôi biết, trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu. Không phải trên sa trường, mà là trong chính trái tim đã trở nêủa người đàn ông tôi từng yêu thương, và trên ngai vàng mà tôi sẽ không dễ dàng buông bỏ.

Cố Tri Luật cảm thấy hai chân mình như đang đứng trên một lớp băng mỏng, vừa bước lên đã nứừng mảng. Câu nói của Tần Hằng vang lên trong đầu hắn, không phải từ tai mà từ chính những kẽ nứt ấy, len lỏi vào tận xương tủy. "Đã đánh thắng một lần rồi?"

Giọng nói của chính hắn nghe thật xa lạ, khô khốc như tiếng vỏ cây mục vỡ ra.

Hắn nhìn thấy chính mình trong ánh mắt đầy ái ngại của Tần Hằng. Một vị công tử kiêu ngạo, mặt mày đông cứng lại vì kinh ngạc, trông thật nực cười. Một cảm giác phản bội dâng lên, nhưng không phải từ người khác, mà từ chính trái tim và khối óc của hắn. Nó đã dám làm một việc mà ý chí sắt đá của hắn không hề hay biết.

"Không phải chứ, nàng ta là ai?"

Hắn thốt lên, giọng đã hơi the thé. "Hoàng thành ta đánh hạ, bằng mồ hôi và xương máu của bao nhiêu người, dựa vào cái gì mà tặng cho nàng ta như một món đồ chơi?"

Hắn tưởng tượng ra cảnh tượng ấy, một bàn tay đẫm máu lại nâng niu dâng lên một đóa hoa, thật khiến người ta buồn nôn. "Lại còn sính lễ tân hôn! Đùa cái gì thế?"

Một ý nghĩ chợt lóe lên, khiến tim hắn đập thình thịch. "Chẳng lẽ ta thầm mến nàng ta?"

Khoảnh khắc đó, hắn như nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của một người con gái, nhưng chỉ thoáng qua rồi tan biến, để lại một nỗi trống rỗng mênh mông. Ngay lập tức, bản năng thống trị trỗi dậy, dập tắt ngọn lửa hoang đường ấy. "Không thể nào! Ta tuyệt đối không vì một nữ nhân mà chắp tay nhường ra quyền lực đã nắm chắc trong tay, giống như những kẻ nhu nhược ta từng khinh thường!"

Cả cuộc đời hắn hiệốc lát. Từ thuở ba tuổi cầm bút viết chữ trong thư phòng lạnh lẽo, bốn tuổi rèn kiếm dưới cơn mưa tầm tã, mỗi bước đi đều để thoát khỏi sự sắp đặt của số phận. Hắn nhìn thấy sự mục ruỗng của triều đình qua ánh mắt của một đứa trẻ, và hạt giống phản nghịch đã nảy mầm từ đó. Tất cả chỉ để một ngày, tự mình đứng trên đỉnh cao, nắm giữ vận mệnh của thiên hạ. Làm sao cái kết cục ấy lại có thể bị đánh đổi bởi một bàn tay mềm mại?

"Ngài không có thầm mến người ta…"

Tần Hằng chần chừ, hơi thở ngắn dần như thể đang cố gắng leo lên một bức tường quá cao. Sự do dự ấy khiến Cố Tri Luật hơi nhẹ nhõm. Phải, chắc chắn là không. Tình cảm là thứ xa xỉ nguy hiểm, hắn đã vứt bỏ nó từ lâu rồi.

Nhưng Tần Hằng lại tiếp tục, giọng nói nhỏ dần nhưng mỗi chữ lại rõ ràng khắc vào không khí: "Ngài là ‘minh luyến’ đến mức cả thiên hạ đều biết đấy ạ!"

"Công khai?"

Hai chữ ấy vang vọng. Không phải là bí mật dịu dàng, mà là một ngọn lửa rực cháy giữa thanh thiên bạch nhật. Trí nhớ vẫn trống rỗng, nhưng Cố Tri Luật chợt ngửi thấy một mùi hương, mùi hương của tro tàn sau một đám cháy lớn. Tần Hằng gật đầu, ánh mắt phức tạp. Phải, trước khi ngài mất đi ký ức, tình cảm của ngài dành cho cô ấy, cả cung đình này không ai là không thấy, không ai là không biết. Nó sáng rõ và mãnh liệt như chính con người ngài vậy.

Mùi hương trầm nhè nhẹ trong phòng ngự long sàng đã trở nên quen thuộc đến mức tôi có thể nhắm mắt mà nhận ra. Nhưng đêm nay, nó bị át đi bởi một mùi hương khác, mùi của sự trêu ngươi và thách thức tỏa ra từ người đàn ông đang nằm dài trên long sàng của tôi. Hắn nằm đó, tay chống cằm, ánh mắt lấp lánh như có sao, nhìn tôi đứng bên giường với vẻ mặt đờ đẫn.

“Hoàng thượng,” giọng hắn nhẹ nhàng, mềm mại như nhung, nhưng mỗi âm tiết đều là mũi khoan đang đục vào sự kiên nhẫn của tôi. “Vi thần tới thị tẩm đây.”

Tôi thở dài, một hơi thở dàự mệt mỏi của cả một ngày dài xử lý chính sự. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Cố Tri Luật trên triều đường, ngồi ở vị trí Nhiếp chính vương, dáng vẻ nghiêm túc, lời nói đanh thép khiến trăm quan phải cúi đầu. Cái bóng quyền uy ấy và con người đang nằm ườn ra trước mặt tôi sao có thể là cùng một người? Có lẽ hắn đã tách linh hồn mình ra làm hai, một nửa dàơn xã tắc, và nửa kia, tiếc thay, lại dành hết cho việc trêu chọc tôi.

Hắn chậm rãi cởi dây đai áo bào, từng động tác chậm rãi cố ý. Vạt áo rơi xuống, để lộ một phần cơ thể vạm vỡ với làn da rám nắng. Ánh nếến những đường nét cơ bắp ấy như được tô điểm thêm. “Người phải nhẹ nhàng một chút nhé,” hắn nói, giọng giả bộ run rẩy, “người ta sợ lắm đó~”

Lời nói ấy như một ngọn gió lạnh luồn qua gáy tôi. Tôi biết rõ, đằng sau vẻ mặt sợ hãi giả tạo ấy là một con cáo già đang thích thú quan sát phản ứng của con mồi. Mỗi lần hắn dùng giọng điệu này, tôi lại có cảm giác mình là một kẻ bất lực, bị nhốt trong lồng vàng với một con thú săn mồi nguy hiểm nhưng lại thích giả vờ làm thú cưng.

Rồi hắn nhíu mày, vẻ mặt đột nhiên trở nên lo lắng, một nỗi lo lắng được diễn xuất quá mức tinh vi. “Chúng ta thế này,” hắn hỏi, ngón tay chỉ chỉ vào hắn rồi lại chỉ chỉ vào tôi, “Hoàng hậết được chắc không giận đâu nhỉ?”

Tim tôi thắt lại. Hai chữ “Hoàng hậu” như một lời nhắc nhở chua chát về sự bất lực của tôi. Cả hậu cung rộng lớn, nhưng thực chất chỉ là một tòa thành trống rỗng. Hắn tiếp tục, tự hỏi tự đáp, giọng lúc cao lúc thấp: “Chắc là không đâu, không đâu nhỉ?”

Tôi đứng im, để mặc cho hắn diễn trò một mình. Cảnh tượng này lặp đi lặp lạêu đêm, đến mức tôi gần như có thể đoán được từng lời thoại tiếp theo. Cố Tri Luật bên ngoài là một tảng băng trầm mặc, nhưng khi ở riêng với tôi, hắn lại hóa thành ngọn lửa ma quái, thiêu đốt mọi sự yên tĩnh và lý trí. Hắn như một con hồ ly đã tu luyện ngàn năm, dùng vẻ ngoài mê hoặc và những trò chơi tâm lý để khẳng định sự sở hữu của mình.

Ghen. Đó là căn bệnh kinh niên của hắn. Một căn bệnh được che giấu dưới lớp vỏ bọc của những trò đùa và sự trêu chọc. Tôi biết rõ điều đó. Hậu cung của tôi, nói cho cùng, đã bị hắn dọn dẹp thành một nơi vô cùng an toàn. An toàn đến mức, như tôi thường tự mỉa mai, ngay cả một con muỗi đực cũng không dám bay vào. Mỗi lần nghĩ đến điều này, eo tôi lại âm ỉ nhức nhối, như một lời nhắc nhở bằng xương bằng thịt về hậu quả của việc thử thách lòng kiên nhẫn của hắn. Nếu có một sinh mệnh nam tính nào khác dám đến gần, tôi e rằng cái eo mỏng manh này của tôi khó lòng mà giữ được.

Nhưng đêm nay, có điều gì đó khác biệt. Ánh mắt của Cố Tri Luật, thường ngày đầy vẻ trêu ngươi và tự tin, giờ đây lại lộ ra một sự bối rối thật sự. Vẻ mặt thiếu niên không còn là lớp mặt nạ, mà dường như đã trở thành bản chất duy nhất của hắn lúc này. Hắn ngồi bật dậy, khuôn mặt đỏ lên vì một cảm xúc mà tôi nhận ra là sự phẫn nộ và tổn thương. “Không thể nào!” Hắn nói, giọng nói vang lên đầy kiên quyết, nhưng lại có chút run rẩy của tuổi trẻ. “Ta là người có nguyên tắc!”

Nguyên tắc. Từ đó nghe thật buồn cười khi thốt ra từ miệng của kẻ đang chiếm giữ long sàng của hoàng đế. Nhưng tôi không cười nổi. Bởi vì tiếp theo, hắn nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt sắc lẹm như dao, chất vấn: “Ngươi tưởng giữa giang sơn và mỹ nhân, ta không biết chọn sao?”

Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong không khí đặc quánh mùi trầm. Nó không còn là lời trêu đùa nữa. Nó là một lời chất vấn, một sự hoài nghi, và đâu đó ẩn sâu, là một nỗi sợ hãi. Tôi nhìn vào đôi mắt ấy, đôi mắt của một Cố Tri Luật không còn ký ức, không còn những mưu đồ chính trị phức tạp, chỉ còn lại tính khí thẳng thắn và dễ tổn thương của một chàng trai trẻ. Hắn như một thùng thuốc súng, và câu hỏi của tôi, hay đúng hơn là sự hiện diện của tôi, chính là ngọn lửa đang châm ngòi. Tôi biết hắn sắp nổ tung. Mọi dấu hiệu đều chỉ về điều đó.

Mùi hương trầm nhẹ trong thư phòng bỗng trở nên ngột ngạt. Tôi nhìn thấy gương mặt của Nhiếp chính vương đang tối sầm lại từng giây, như một bầu trời sắp giáng xuống cơn thịnh nộ. Không khí nặng nề đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở của mình đang trở nên gấp gáp. Tôi phải làm gì đó, bất cứ điều gì, để chuyển hướng sự chú ý đáng sợ ấy đi nơi khác. Tay tôi vươn ra phía sau lưng hắn, nắm lấy cái tay cầm bằng đồng lạnh ngắt của chiếc tủ sách nhỏ, kéo mạnh nó ra. Âm thanh lách cách của cơ khí vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. "Dãy tủ này," giọng tôi vội vã, hơi run, "đều là những món ngài tự tay sưu tầm. Ngài... ngài có thể tự mình kiểm chứng."

Cố Tri Luật như bị kéo ra khỏi cơn cuồng nộ đang dâng trào. Hơi thở của hắn trầm xuống, một âm thanh rít nhẹ qua kẽ răng. Ánh mắt hắn quét qua Tần Hằng – người đang đứng im như tượng ở góc phòng – và tôi thấy rõ hàm răng hắn siết chặt, những cơ ở quai hàm căng cứng. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu: đây không phải là sự tức giận thuần túy. Đây là sự hoảng loạn. Một nỗi hoảng loạn mất mát, bất an, được che đậy dưới lớp vỏ hung hãn. Hắn đang bám víu vào bất cứ thứ gì còn sót lại để khẳng định mình vẫn là chính mình.

"Dù có mất đi năm, sáu năm trời ký ức đi chăng nữa," giọng hắn vang lên, từng chữ như được đục ra từ đá, đầy vẻ tự tin cố hữu nhưật gượng gạo, "thì gu thẩm mỹ của ta cũng không thể tầm thường được. Chắc chắn phải là những bức thư pháp, danh họa tuyệt tác, những cổ vật vô giá không đâu có được!"

Sự tự tin ấy, như một tấm khiên, hắn giương cao lên rồi bước tới. Ngón tay hắn, những ngón tay thường chỉ vào bản đồ quân sự hay nắm chặt chuôi kiếm, giờ run nhẹ khi chạm vào núm đồng của ngăn tủ đầu tiên. Một tiếng click khô khan. Ánh mắt đầy mong đợi của hắn nhìn vào bên trong.

Chỉ là một nửa miếng bánh hồ đào khô teo tóp, vụn vỡ, nằm trên một mảnh giấy dầu đã ố vàng.

Không một lời nói. Hơi thở của hắn như ngừng lại. Bàn tay lại chuyển sang ngăn thứ hai. Mở ra. Một dải ruy băng lụa màu xanh biển đã phai, buộc tóc loại rất thô sơ, có vẻ đã được giữ gìn cẩn thận nhưng vẫn không giấu được vẻ cũ kỹ.

Đến ngăn thứ ba. Vài hạt tiêu đen nhỏ xíu, lăn lóc trong góc tủ, tỏa ra một mùi hăng hăng thoang thoảng.

Sự im lặng trong phòng giờ đây còn đáng sợ hơn cả tiếng quát tháo. Tôi thấy sống mũi hắn phập phồng, đôi mày rậm nhíu lại thành một nếp sâu hoắm, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào những thứ vô nghĩa trong tủ, như thể đang cố giải một bài toán không có lời giải. "Mấy cái thứ... quỷ quái gì đây?"

Giọng hắn khàn đặc, không còn là tiếng gầm gừ mà là một câu hỏi đầy bối rối, thậm chí có chút bất lực.

Nhưng kỳ lạ thay, khôòng tỏ ra ngạc nhiên. Những cận vệ khác, thậm chí cả viên thư lại đang cúi đầu ghi chép, tất cả đều giữ một vẻ mặt điềm nhiên đến lạ. Họ đã quá quen với điều này rồi sao? Chỉ có Tần Hằng, từ góc phòng, thở ra một hơi thật dài, nặng nề. Tiếng thở dài ấy chứa đựng quá nhiều thứ: sự thông hiểu, nỗi xót xa, và có lẽ, cả một gánh nặng từ quá khứ mà chỉ một mình hắn biết. Là người theo chân Nhiếp chính vương từ thuở ấu thơ, lại là huynh đệ đồng môn, Tần Hằng nhìn thấu được tâm trạng hỗn loạn thực sự đang giày vò Cố Tri Luật lúc này. Đó không phải là cơn giận vì bị xem thường, mà là nỗi kinh hoàng khi đối diện với một phần đời mình bỗng trở nên xa lạ, khó hiểu, được ký thác bằng những thứ tầm thường đến vô lý.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram