Nửa đêm, tiếng nồi canh sôi lục bục trong bếp là âm tiết cắt ngang sự tĩnh lặng của căn nhà. Tôi bưng bát canh ngân nhĩ còn bốc khói, hơi ấm từ chiếc bát sứ truyền vào lòng bàn tay khiến tôi an tâm đôi chút. Dạo này Trương Vĩ làm việc đến khuya lắm. Anh cần chút đồ ăn để tiếp sức. Cánh cửa phòng ngủ màu gỗ sẫm khép hờ, để lộ một khe tối om bên trong. Tôi đẩy cửa, bước vào.
Chiếc giường trống trải, chăn gối vẫn nguyên vẹn như chưa ai động đến. Cảm giác hụt hẫng ban đầu nhường chỗ cho một nỗi băn khoăn mơ hồ. Sao lại thế? Đèn bàn trong góc phòng vẫn sáng, màn hình máy tính phát ra thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo, chiếu lên những trang tài liệu còn dang dở. Một ly cà phê đen ngồi đó, mặt nước lặng im, lạnh ngắt. Anh ấy còn ở đây mà. Tôi đặt bát canh xuống đầu giường. Tiếng sứ chạm mặt gỗ nghe “cộc” một tiếng khô khan. Có lẽ ông hút thuốc chăng? Tôi quyết định ra thư phòng tìm.
Vừa mới xoay người, một âm thanh chợt cầm chân tôi lại.
Không phải tiếng động từ bên ngoài. Nó phát ra từ ngay dưới chân tôi, từ khoảng tối đen dưới gầm giường. Một tiếng sột soạt, như vải cọ vào nhau, lại như móng tay khẽ khua trên tấm ván gỗ. Tim tôi thót lại. Mọi suy nghĩ về ly cà phê nguội, về màn hình máy tính, đều tan biến. Chỉ còn lại thứ âm thanh nhỏ xíu ấy, nó to đến mức lấp đầy mọi ngóc ngách trong ý thức tôi. Có con gì đó sao? Một ý nghĩ ngớ ngẩn. Nhưng đôi chân tôi đã tự động khụy xuống. Tay tôi chống lên nền gỗ lạnh buốt, từ từ cúi đầu, đưa mắt nhìn vào khoảng không tăm tối dưới gầm giường.
Ánh sáng yếu ớt từ đèn bàn vươn tới đó một cách miễn cưỡng.
Và trong thứ ánh sáng nửa vời ấy, một khuôn mặt hiện ra.
Da trắng bệch, một thứ màu trắng không có sức sống, như sáp. Đôi mắt mở to đến mức không tự nhiên, tròng đen dường như chiếm hết cả lòng trắng, đang dán chặt vào mặt tôi. Khóe miệng từ từ nhếch lên. Đó là một nụ cười. Một nụ cười kéo dài, chậm rãi, không chút âm thanh, nhưng là một bầu trời quen thuộc đến rợn người. Tôi biết khuôn mặt ấy. Ba tháng trước, những tờ thông báo tìm người mất tích còn dán đầy ở cột điện đầu ngõ. Bà Vương là người hàng xóm tốt bụng của chúng tôi.
Bà đã biến mất từ ba tháng trước.
Và giờ đây, bà đang ở đây, dưới gầm giường của tôi, nhìn tôi và mỉm cười.
Tiếng cọ sàn khẽ khàng như tiếng mèo con chơi đùa vừa dứt thì tôi đã đứng hình giữa phòng ngủ. Trái tim đập thình thịch ở họng, một nhịp đập đôi chưa từng biết đến. Căn hộ lúc này quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng bụi rơi trong luồng ánh trăng lóe qua cửa sổ. Mùi ẩm mốc của những ngày mưa dầm còn vương vấn hòa lẫn với mùi nước hoa trên gối, tạo thành một thứ hương vị kỳ lạ, chua chua, ngai ngái.
Tôi không tin vào đôi tai mình. Có lẽ vì làm việc khuya quá, đầu óc đang mơ màng thôi. Nhưng linh tính, thứ mách bảo mơ hồ trong ruột gan, lại không ngừng giục giã, thôi thúc tôi phải nhìn xuống cái khoảng tối đen dưới gầm giường ấy. Tôi từ từ khụy xuống, tay phải bám vào mép nệm, tay trái vén tấm drap giường màu xám nhạt lên. Hơi thở tôi nín lại. Chỉ có bóng tối, một màu đen đặc quánh, không hình thù.
Chiếc điện thoại. Ngón tay tôi lướt qua, chùm ánh sáng trắng lạnh lẽo của đèn pin chiếu thẳng vào nơi ấy. Và rồi, tất cả không khí trong phòng như đông cứng lại. Một khuôn mặt trắng bệch như sáp, hiện điểm của vòng sáng. Đôi mắt mở to, nhưng trống rỗng, không một tia sáng sống, đang nhìn xuyên thẳng về phía tôi. Nó không chớp, không nhúc nhích, chỉ nhìn.
Một tiếng thét cắt ngang cổ họng tôi bật ra, không tự chủ. Chiếc điện thoại văng khỏi tay, rơi xuống thảm với một tiếng “cụp” đục ngắc. Tim đập như trống dồn, máu dồn lên mặt. Nhưng trong khoảnh khắc hoảng loạn tột cùng ấy, nhận thức vẫn lóe lên. Tôi biết khuôn mặt đó. Đó là bà lão hàng xóm Vương Thị, người sống một mình ở căn hộ 603 đối diện. Bà đã không còn xuất hiện từ ba tháng trước, một sự biến mất thinh lặng khiến cả tòa nhà xôn xao bàn tán, rồi cũng dần chìm vào quên lãng. Cảnh sát đến, điều tra, rồi cũng lắc đầu. Vậy mà giờ đây, bà lại nằm đây, trong căn phòng của tôi, trong góc tối nhất.
Cơ thể bà bất động hoàn toàn, tư thế nằm nghiêng co quắp, mặc nguyên bộ đồ ngủ vải cotton kẻ ô xanh trắng mà tôi nhớ rõ đã thấy bà mặc lần cuối. Mái tóc bạc trắng của bà rối tung, dính bết vào gò má xanh xao. Tôi cúi xuống, run rẩy nhặt chiếc điện thoại lên. Ánh sáng lại chiếu xuống. Mọi thứ vẫn y nguyên. Bà không thở. Bà đã chết. Sự thật lạnh lùng đó đập vào mặt tôi.
“Trương Vĩ!”
Tôi hét lên, tiếng gọi tên chồng vang lên the thé, xé toang sự yên tĩnh chết chóc. Nó dội vào bốn bức tường trống, vang vọng lại như một lời nhại lại đầy chế nhạo.
“Trương Vĩ, anh ở đâu rồi! Anh ra đây ngay!”
Chỉ có im lặng trả lời tôi. Căn hộ hai phòng ngủ này bỗng trở nên rộng thênh thang và đáng sợ. Tôi lướt màn hình điện thoại, bấm số anh ấy. Tiếng chuông bài hát quen thuộc vang lên. Ngay lập tức, từ phía tủ đầu giường bên anh vẫn nằm. Tôi bước vội qua, kéo ngăn tủ. Chiếc điện thoại của Trương Vĩ nằm đó, đang rung lên trong ánh sáng nhấp nháy. Nhưng chiếc giường thì trống trơn, chăn gối lộn xộn. Anh ấy đã đi đâu? Sao lại để điện thoại lại? Và làm sao bà Vương… có thể ở đây?
Tôi không dám nhìn xuống nữa, nhưng cảm giác ấy vẫn còn đó. Cái nhìn vô hồn từ trong bóng tối dưới gầm giường, như một lớp băng mỏng bám chặt lấy da thịt, không cách nào rũ bỏ. Tôi đứng giữa phòng khách, hai tay nắm chặt lấy nhau, móng tay cắn sâu vào lòng bàn tay. Cơn đau nhói ấy là thứ duy nhất xác nhận tôi vẫn còn tỉnh táo, rằng tất cả những gì đang thấy không phải là một cơn ác mộng dài.
Tiếng chuông cửa vang lên trong không gian tĩnh lặng, khiến tôi giật nảy mình. Tim đập thình thịch, tôi bước từng bước nặng nề về phía cửa. Qua lỗ nhòm, tôi thấy bóng dáng của hai bộ đồng phục màu xanh lam. Một cảm giác nhẹ nhõm tột độ, pha lẫn sự yếu đuối muốn được cứu rỗi, trào lên trong lòng. Tôi vặn khóa, kéo cánh cửa ra với tất cả sự vội vàng của một kẻ sắp chết đuối vừa trông thấy phao.
Không khí lạnh buốt từ hành lang ùa vào, nhưng thứ khiến tôi đông cứng lại không phải là cái lạnh ấy. Người đứng đó, với khuôn mặt quá đỗi quen thuộc và túi ni lông đen nặng trĩu trên tay, chính là Trương Vĩ. Ánh mắt dịu dàng như mọi khi, thậm chí còn nở một nụ cười nhẹ. Nụ cười ấy giờ đây trông như một tấm mặt nạ hoàn hảo, che giấu điều gì đó tăm tối đang lởn vởn đằng sau.
“Vợ à, khuya rồi sao còn chưa ngủ?” Giọng thản, thậm chí còn pha chút trách móc âu yếm. Tay anh ta đưa ra, không phải để ôm lấy tôi, mà là để đẩy nhẹ cánh cửa cho khép hẳn lại. Tiếng khóa lách tách cài vào nghe chói tai hơn bao giờ hết. Cánh cửa đã đóng, cắt đứt con đường thoát hiểm duy nhất của tôi với thế giới bên ngoài, cũng khóa chặt tôi lại trong không gian chật hẹp này với… cái thứ đang nằm dưới gầm giường.
Mọi câu hỏi chất chứa trong lòng bỗng nghẹn lại cổ họng. Tôi cố hết sức để giữ cho giọng nói của mình không run lên thành tiếng khóc. “Anh… anh vừa đi đâu vậy?” Câu hỏi thốt ra yếu ớt, trong khi ý nghĩ thực sự trong đầu tôi là một tiếng hét: Dưới gầm giường kia! Có một thứ gì đó! Có một người! Là bà Vương!
Trương Vĩ không trả lời ngay. Anh ta đặt túi ni lông đen xuống sàn nhà, phát ra một tiếng động ùm nhẹ. Trước mắt nhìn tôi, nụ cười trên môi vẫn không tắt. Ánh đèn trong phòng khách chiếu xuống, in bóng dài ngoẵng trên sàn, chạm đến tận chân tường, như một con quái vật thầm lặng đang giương nanh múa vuốt. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một sự thật kinh hoàng: sự bình yên mà tôi từng biết, cuộc sống êm đềm mà tôi từng nghĩ mình đang có, tất cả chỉ là một lớp sơn mỏng manh. Và giờ đây, lớp sơn ấy đã bong tróc, để lộ ra bức tường thật sự, thứ đã bị giấu kín từ rất lâu, đen kịt và lạnh lẽo.
Tôi đứng chôn chân trước cửa phòng ngủ, hai bàn tay lạnh ngắt siết chặt vào nhau, khi Trương Vĩ bước thẳng về phía chiếc giường. Tiếng bước chân anh dội vào sàn gỗ như những nhịp trống khô khốc, đập thẳng vào thái dương tôi. Anh đặt chiếc túi màu xám xuống ghế sofa một cách cẩn thận, quá cẩn thận, trước khi tiến đến. Trong lòng tôi, một tiếng thét thầm lặng gào lên: Đừng! Đừng nhìn xuống đó!
Nhưng anh đã làm. Anh quỳ xuống, tay vén tấm drap trải giường màu ngà đang buông thõng. Ánh đèn pin từ điện thoại anh xé toạc mảng tối dưới gầm giường, một vệt sáng trắng lạnh lẽo quét qua.
Trống rỗng.
Gầm giường sạch sẽ đến phát sợ, không một hạt bụi, không một sợi tóc vương vãi. Nó trống trơn như một cái hộp đựng đồ mới mua, chưa từng có ai chạm vào. Sự sạch sẽ ấy không khiến tôi an tâm, ngược lại, nó khiến da thịt tôi nổi lên một lớp da gà. Cả căn phòng bỗng trở nên tĩnh lặng một cách kỳ quái, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của chính mình.
“Em có phải mệt quá rồi không?” Giọng Trương Vĩ vang lên, nhẹ nhàng, đầy vẻ quan tâm. Anh đứng dậy, phủi nhẹ đầu gối, rồi bước đến bên tôi. Ánh mắt anh nhìn tôi thật lâu, chất chứa một sự lo lắng chân thành đến mức khiến tôi hoang mang. “Hay là đi nghỉ sớm một chút nhé?”
Tôi lắc đầu, mắt vẫn dán chặt vào khoảng tối dưới gầm giường vừa được chiếu sáng. Đầu óc tôi quay cuồng. Làm sao có thể? Chỉ vài phút trước, chính tôi, bằng xương bằng thịt, đã nhìn thấy bà Vương nằm ở đó. Làn da nhăn nheo, đôi mắt mở trừng trừng và cái mùi ẩm mốc đặc trưng của bà. Đó không thể là sản phẩm của trí tưởng tượng được. Cảm giác chân thực ấy vẫn còn ám ảnh trong từng thớ thịt.
“Em vừa rõ ràng thấy…” Giọng tôi khàn đặc, như bị ai bóp nghẹt cổ họng.
“Thấy gì cơ?” Trương Vĩ khẽ nhíu mày. Nếp nhăn giữa lông mày anh hiện lên, nhưng trong ánh mắt thoáng qua một tia gì đó khó hiểu, nhanh đến mức tôi tưởng mình nhìn lầm. Đó là sự hoài nghi, hay… một chút cảnh giác?
*Đinh đinh đinh!*