Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Oan Gia Gương Vỡ

Mười năm oan khuất

2430 từ
Nghe chương này13:48

Hoàng cung về đêm lạnh đến thấu xương. Những ngọn đèn lồng đỏ treo dọc hành lang chập chờn trong gió, hắt lên tường thành những bóng hình quái dị như những linh hồn đang nhảy múa. Từ lãnh cung, nơi góc xa nhất của Tử Cấm Thành, tiếng gió rỉa gỗ mục nghe như tiếng ai oán than.

Lâm Tuyết Nhi ngồi trên chiếc giường tre ọp ẹp, hai tay ôm lấy đầu gối. Mười năm rồi. Mười năm nàng sống trong bốn bức tường ẩm mốc này, mười năm nghe tiếng chuông gió từ xa vọng lại mỗi đêm, nhắc nàng nhớ rằng thế giới bên ngoài vẫn đang vận hành. Còn nàng, người từng là Lâm quý tần sủng ái nhất hậu cung, giờ chỉ là một kẻ bị ruồng bỏ.

Kẽo kẹt. Cánh cửa gỗ khẽ động.

Tuyết Nhi ngẩng đầu lên. Một bóng người gầy gò, lá lửa hẹp, tay cầm theo một chiếc đèn dầu nhỏ. Ánh sáng hiu hắt từ ngọn đèn để lộ khuôn mặt nhăn nheo đầy nếp nhăn của Lý ma ma. Bà ta là người duy nhất còn nhớ đến nàng, người duy nhất dám bất chấp cung quy để mang cơm cho nàng suốt mười năm qua.

“Nương nương, sao vẫn chưa ngủ ạ?” Lý ma ma khẽ khàng đặt đèn lên chiếc bàn gỗ đã mối mọt.

“Ngủ?” Tuyết Nhi cười nhạt, giọng khản đặc. “Mười năm rồi, thấy ta ngủ được đêm nào không?”

Lý ma ma thở dài. Bà lấy từ trong tay áo ra một gói nhỏ bọc bằng vải. “Nô tỳ lấy được ít bánh từ phòng bếp. Tuy đã nguội nhưng vẫn còn ăn được. Nương nương cố dùng chút đi.”

Tuyết Nhi lắc đầu. “Ta không đói.”

“Nương nương…” Lý ma ma ngập ngừng. “Sáng nay nô tỳ nghe được một chuyện. Trần Quý phi lại được Hoàng thượng sủng hạnh. Nghe nói bà ta đã mang thai.”

Ngón tay Tuyết Nhi bấu vào vạt áo. Trần Quý phi. Cái tên ấy như một lưỡi dao cắm sâu vào tim nàng. Nàng nhắm mắt lại. Hình ảnh ngày ấy lại hiện về. Cảnh tượng nàng bị trói trên giá gỗ, quần áo rách nát. Những ngón roi quất xuống da thịt, từng tiếng rít trong không khí rồi nổ tung trên sống lưng nàng.

“Ngươi có nhận tội không?” Hoàng thượng ngồi trên long ỷ, mắt lạnh như băng.

“Thần thiếp vô tội!” Nàng gào lên, nhưng chỉ nhận lại thêm một roi nữa.

“Lâm Tuyết Nhi tư thông với cấm vệ quân, mưu hại thái tử. Chứng cứ rành rành. Trẫm niệm tình ngươi từng hầu hạ trẫm nên cho ngươi một con đường sống. Nhận tội rồi, trẫm sẽ giảm án cho ngươi.”

Nàng khạc ra máu, nhìn thẳng vào mắt hắn. Hoàng thượng Minh Đức, người nàng từng trao trái tim. Người nàng từng thức suốt đêm để sắc thuốc khi hắn đau ốm. Người nàng từng làm thơ cùng hắn dưới ánh trăng vườn thượng uyển. Giờ đây hắn lạnh lùng nhìn nàng bị đánh đập như một con thú, trên môi còn nở nụ cười.

“Mở toang mắt ra mà nhìn!” Lý ma ma kéo tay áo nàng, giọng khẩn thiết. “Nương nương, nô tỳ biết nương nương đau khổ, nhưng cố sống qua ngày đã. Cơm vẫn phải ăn mới có sức mà nghĩ tiếp.”

Tuyết Nhi cắn môi, đưa tay nhận chiếc bánh. Bánh đã khô cứng, nhưng vị ngọt của đường phèn vẫn còn. Nàng nhai chậm rãi, từng miếng một, cố nuốt xuống để lấy sức. Đúng vậy, nàng không thể chết đói được.

“Mẹ ma có mang theo thư tịch gì không?” Tuyết Nhi hỏi.

Lý ma ma lục trong người, đưa ra một cuốn sách đã ố vàng. “Nô tỳ chỉ xin được cuốn này từ thư viện. Là của một vị thái y thời tiên đế viết về y thuật.”

Tuyết Nhi đón lấy, lật qua vài trang. Mắt nàng sáng lên. “Cảm ơn ma ma.”

Lý ma ma nhìn nàng đầy thương xót. “Nương nương, nô tỳ phải về trước khi trời sáng. Mai nô tỳ sẽ mang thêm ít dầu cho đèn.”

Bà ta lẳng lặng rời đi, để lại Tuyết Nhi một mình với cuốn sách y và ngọn đèn dầu sắp tàn.

Nàng ngồi xuống, lật giở từng trang sách. Mười năm qua, nàng đã đọc hết mọi thứ có thể đọc. Từ sách sử, thơ văn, đến y thuật, binh pháp. Bất cứ thứ gì Lý ma ma mang được vào đây, nàng đều đọc. Đọc để quên đi đau đớn. Đọc để giữ cho tâm trí không bị điên loạn.

Nhưng tối nay, một điều gì đó khiến nàng không thể tập trung vào những dòng chữ. Trần Quý phi mang thai. Hoàng thượng sủng hạnh bà ta. Hình ảnh hai người họ quấn quýt bên nhau khiến ruột gan nàng quặn thắt.

Nàng gấp sách lại, đứng dậy bước đến bên cửa sổ. Tấm rèm vải thô đã bạc màu, phủ đầy bụi. Nàng kéo nhẹ, nhìn ra ngoài. Bầu trời đêm đầy sao, ánh trăng vằng vặc chiếu xuống những mái ngói lử.

Đột nhiên, mắt nàng chạm phải một thứ. Một vết lồi lên trên bức tường phía tây, nơi những viên gạch cũ kỹ đã bong tróc vôi vữa. Nàng nheo mắt nhìn kỹ. Trong ánh trăng nhạt, nàng thấy một vật thể nhỏ nằm kẹt giữa hai viên gạch, gần như vô hình nếu không chú ý.

Tim nàng đập mạnh. Nàng vội vã bước ra góc tường, dùng móng tay cậy viên gạch ra. Một cuốn sổ nhỏ bọc da đã mốc xanh rơi xuống đất.

Tuyết Nhi cúi xuống nhặt lên. Cuốn sổ rất cũ, bìa da đã nứt nẻ, những đường chỉ khâu đã đứt đoạn. Nàở ra. Những trang giấy vàng úa hiện ra với nét chữ nắn nót, nét mực đã phai màu.

Nhưng khi đọc những dòng chữ đầu tiên, máu trong người nàng như đông cứng lại.

“Ngày mười lăm tháng chín. Hôm nay trẫm lại gặp nàng trong vườn thượng uyển. Nàng mặc chiếc áo màu xanh ngọc, tóc cài trâm bạc, đẹp như tiên nữ. Trẫm biết nàng yêu trẫm, nhưng trẫm không thể... Trẫm sẽ phải làm tổn thương nàng.”

Tuyết Nhi lật tiếp.

“Ngày hai mươi tháng chín. Trần Tướng Quân đã nói rõ với Trẫm. Nếu trẫm không xử lý Lâm Quý Tần, ông ta sẽ động binh. Quân đội của ông ta nắm giữ ba thành trọng yếu ở phía bắc. Trẫm không thể mạo hiểm. Lâm quý tần phải hy sinh.”

Nàng lật nhanh hơn, tay run lên không kiểm soát.

“Ngày mười lăm tháng mười. Kế hoạch đã xong. Trẫm sẽ vu cho nàng tội tư thông với cấm vệ quân. Trần Quý Phi sẽ cung cấp chứng cứ. Trẫm biết nàng vô tội, nhưng trẫm phải chọn. Giang sơn hay nàng? Trẫm chọn giang sơn. Xin lỗi, Tuyết Nhi.”

Nước mắt nàng trào ra. Những giọt nước mắt mặn chát lăn dài trên má, rơi xuống những trang giấy vàng úa, làm nhòe đi những dòng chữ. Nàng đọc tiếp, từng chữ một, như đang nuốt phải từng mảnh thủy tinh vỡ.

“Ngày hai mươi tháng mười. Phiên tòa hôm nay. Trẫm nhìn nàng bị đánh đập. Nàng kêu khóc vô tội. Trong lòng trẫm đau như cắt. Nhưng trẫm không thể dừng lại. Trần Tướng Quân ngồi bên cạnh, mắt nhìn trẫm như diều hâu. Một sai lầm và cả nước sẽ chìm trong máu.”

“Ngày hai mươi lăm tháng mười. Nàng bị đày vào lãnh cung. Trẫm đứng trên tường thành nhìn nàng bị lôi đi. Nàng quay lại nhìn trẫm, đôi mắt ấy... Trẫm sẽ không bao giờ quên được. Trẫm đã làm gì thế này?”

Tuyết Nhi siết chặt cuốn sổ. Những ngón tay nàng trắng bệch vì gồng mình. Toàn thân nàng run lên bần bật, không phải vì lạnh, mà vì giận dữ. Một cơn giận dữ như sóng thần cuộn trào trong lồng ngực nàng, đe dọa xé toạc nàng ra từ bên trong.

“Hắn biết…” Nàng thì thào, giọng khản đặc. “Hắn biết ta vô tội. Hắn biết tất cả. Vậy mà hắn vẫn làm.”

Nàng lật đến trang cuối cùng. Nét chữ ở đây vội vã hơn, như thể người viết đang rất vội vàng.

“Ngày ba tháng mười một năm thứ ba. Trần Tướng Quân đã chết trong một trận chiến ở biên cương. Trẫm có thể àng rồi. Nhưng trẫm sợ. Trẫm sợ đối diện với nàng. Trẫm sợ nhìn vào mắt nàng và thấy sự khinh bỉ. Trẫm hèn nhát. Trẫm biết.”

“Ngày rằm tháng giêng năm thứ tư. Trẫm mơ thấy nàng. Nàng cười với trẫm, nụ cười ngày xưa ở bên nhau. Trẫm thức dậy và khóc. Trẫm chưa từng khóc từ khi lên sáu tuổi. Nhưng đêm nay trẫm khóc.”

“Ngày mùng một tháng hai năm thứ năm. Trẫm quyết định. Trẫm sẽ để nàng ở lại Lãnh cung. Đó là nơi an toàn nhất cho nàng. Nếu trẫm phục hồi vị trí cho nàng, triều thần sẽ nghi ngờ; Trần Quý phi sẽ tìm cách hại nàng. Ở lãnh cung, nàng được an toàn. Dù trẫm có nhớ nàng đến phát điên, dù trẫm có muốn chạy đến ôm nàng đến thế nào đi nữa, trẫm vẫn phải giữ khoảng cách.”

“Để bảo vệ nàng, trẫm phải tiếp tục làm kẻ ác.”

Cuốn sổ kết thúc ở đây. Những trang giấy sau đó bị xé mất.

Tuyết Nhi ngồi sụp xuống nền đất lạnh, cuốn sổ ôm chặt trong lòng. Nàng khóc. Khóc cho mười năm đau khổ của mình. Khóc cho tình yêu đã chết. Khóc cho sự thật phũ phàng mà nàng vừa khám phá.

“Hắn bảo vệ ta?” Nàng cười nhạt, giọng cười nghe như tiếng khóc. “Hắn bảo vệ ta bằng cách để ta mục nát ở đây mười năm? Bằng cách giết chết phụ thân ta?”

Phụ thân. Lâm đại nhân, người từng là một học sĩ trung thành của triều đình. Sau khi nàng bị đày, ông bị kết tội “dạy con bất hiếu” và bị đày đi biên cương. Trên đường đi, ông “bệnh chết”. Nàng chưa từng được nhìn mặt ông lần cuối.

Nàng đưa tay lên quệt nước mắt. Đôi mắt nàng đỏ hoe, nhưng ánh nhìn đã thay đổi. Không còn là sự đau khổ, không còn là sự tuyệt vọng. Thay vào đó là một ngọn lửa lạnh lẽo, một quyết tâm như dao cắt.

“Minh Đức.” Nàng nói, giọng bình thản đến kỳ lạ. “Ngươi nói ngươi yêu ta. Ngươi nói ngươi bảo vệ ta. Vậy thì tại sao không nói với ta sự thật? Tại sao khựa chọn? Ngươi cướp đi mười năm cuộc đời ta. Ngươi cướp đi phụ thân ta. Ngươi cướp đi danh dự của ta.”

Nàng đứng dậy, cuốn sổ vẫn siết chặt trong tay. Ngọn đèn dầu sắp tàn, chỉ còn một đốm lửa nhỏ leo lét. Nàng đưa cuốn sổ lên trước ngọn lửa, nhưng rồi lại hạ xuống.

“Không, ta phải giữ lại. Làm chứng cho tội ác của ngươi.”

Nàng bước đến bên giường, nhẹ nhàng đặt cuốn sổ dưới tấm nệm rơm. Rồi nàng quay lại bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đầy sao.

Mười năm. Mười năm nàng tưởng mình bị vu oan, tưởng mình là nạn nhân của một âm mưu nào đó trong hậu cung. Nàng từng nghĩ thủ phạm là Trần Quý phi hoặc một vị phi tần nào đó ghen tị với nàng. Nàng chưa từng nghĩ đến khả năng Hoàng thượng chính là người chủ mưu.

“Nàng là hy sinh cần thiết.” Nàng nhại lại giọng hắn, giọng nàng đầy mỉa mai. “Hy sinh. Ta chỉ là món của ngươi.”

Nàng nhắm mắt lại. Trong bóng tối, hình ảnh hắn hiện ra. Gương mặt tuấn tú, đôi mắt sâu thẳm, nụ cười nhẹ khi hắn nhìn nàng. Những ngày đầu tiên khi nàng mới vào cung, hắn đối xử với nàng dịu dàng như nước. Hắn đưa nàng đi dạo vườn thượng uyển. Hắn cùng nàng thưởng trà dưới ánh trăng. Hắn ôm nàng trong lòng và nói rằng nàng là báu vật duy nhất trong đời hắn.

Tất cả chỉ là giả dối. Nụ cười ấy. Những lời đường mật ấy. Tất cả chỉ là một màn kịch để hắn dễ dàng khi cần.

Đôi mắt nàng bỗng mở to, ánh nhìn sắc lạnh như lưỡi gươm. Đôi tay nàng nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, để lại những vết đỏ sậm.

“Ngươi nợ ta mười năm. Ngươi nợ ta phụ thân. Ngươi nợ ta danh dự.” Nàng thì thầm, giọng run nhẹ nhưng kiên định. “Và ngươi sẽ trả. Bằng chính giang sơn ngươi đã chọn thay vì ta.”

Trong đầu nàng, một kế hoạch đang hình thành. Một kế hoạch đen tối và nguy hiểm. Nàng sẽ không giết hắn. Chết là quá nhẹ cho hắn. Nàng sẽ khiến hắn đau khổ như nàng đã từng. Nàng sẽ khiến hắn nhìn thấy người khác, yêu người khác, để hắn hiểu cảm giác bị phản bội là thế nào.

Nhưng trước hết, nàng phải thoát khỏi lãnh cung này. Nàng phải trở lại thế giới ngoài kia. Phải đối diện với hắn, với Trần Quý Phi, với tất cả những kẻ đã hại nàng.

“Lý ma ma chắc chắn sẽ giúp ta.” Nàng lẩm bẩm. “Ta biết bà ấy có cách. Bà ấy biết quá nhiều bí mật trong cung.”

Nàng đưa tay vuốt nhẹ cuốn sổ dưới nệm. Cảm giác làn da tiếp xúc với bìa da cũ kỹ khiến nàng rùng mình. Nhưng nàng sẽ không để cảm xúc chi phối nữa. Từ giờ phút này, mọi hành động của nàng đều phải là tính toán.

Bên ngoài, tiếng chuông điệp điệp ra từ xa. Tiếng chuông trầm đục, từng tiếng một, như điểm vào tim nàng.

Nàng thở ra một hơi dài, hơi thở trắng xóa trong không khí lạnh. “Mười năm ta sống như địa ngục, giờ đến lượt ngươi, Minh Đức.”

Nàng nói khẽ nhưng từng chữ lại như khắc sâu vào bóng đêm, vào những bức tường ẩm mốc, vào bầu trời đầy sao đang lặng lẽ chứng kiến lời thề của nàng.

Một lời thề sẽ thay đổi số phận của cả hoàng cung.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc khi khắc họa hành trình tâm lý từ tuyệt vọng đến quyết tâm của nàng chính, nơi mỗi chi tiết—từ tiếng chuông gió đến cuốn sổ ẩm mốc—đều trở thành biểu tượng cho sự sống dở dang và khát vọng phục kích sâu thẳm.

📖 Chương tiếp theo

Lý ma ma có những bí mật nào trong cung để giúp Tuyết Nhi thoát khỏi lãnh cung, và liệu sự trở lại sẽ như một con phượng lửa hay một con ma hành húc?

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord