Bầu trời u ám phủ xuống lãnh cung như một tấm vải liệm tang thương. Tuyết Nhi đứng trước cửa sổ đã vỡ mất hai cánh, mặc cho gió lùa vào từng cơn lạnh buốt như lưỡi dao cắt vào da thịt. Cuốn nhật ký của Hoàng thượng vẫn còn nằm đâu đó dưới gối, nhưng nội dung trong đó đã khắc chạm vào tâm can nàng như một vết dao chém sâu đến tận xương tủy. Mười năm. Mười năm oan khuất. Mười năm nhục nhã. Và tất cả đều do chính người nàng từng dùng cả trái tim để yêu.
“Nương nương, người làm sao vậy? Sắc mặt người kém lắm.” Tiếng Lý ma ma từ ngoài cửa vọng vào, giọng nói đầy lo lắng, pha lẫn chút run rẩy của tuổi già.
Tuyết Nhi không quay đầu, chỉ lặng lẽ nhắm mắt, để cho nước mắt chảy ngược vào lòng. Nàng siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rướm máu, nhưng nỗi đau ấy chẳng thấm gì so với những gì nàng phải chịu đựng suốt mười năm qua.
“Ta không sao, Lý ma ma.” Giọng nàng khàn khàn, nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh. “Ngươi vào đi.”
Lý ma ma đẩy cánh cửa gỗ mục, bước vào trong căn phòng tối tăm, ẩm thấp. Bà nhìn quanh, thấy mấy chiếc bát sứt mẻ trên bàn, thức ăn thừa đã bốc mùi chua lòm. Đôi mắt mờ đục của bà thoáng chút cay cay.
“Nương nương, người gầy đi nhiều quá. Có chuyện gì đã xảy ra với người vậy?” Lý ma ma tiến lại gần, đưa bàn tay nhăn nheo định chạm vào vai nàng, nhưng rồi lại khựng lại.
Tuyết bắt gặp ánh mắt quan tâm chân thành của Lý ma ma. Nàng cố nặn ra một nụ cười, nhưng nó không thể che giấu nỗi đau đớn và hận thù đang cuộn trào trong lồng ngực.
“Có một chuyện, ta vừa phát hiện ra.” Tuyết Nhi nói, giọng từ tốn nhưng mỗi chữ đều như đâm xuyên qua không khí. “Ngươi có biết cha ta chết vì tội mưu phản, ta bị đày vào lãnh cung vì tội tư thông với cấm vệ quân. Nhưng tất cả, tất cả đều là do Hoàng thượng chủ mưu.”
Lý ma ma trợn mắt, sắc mặt bà biến thành màu tro tàn. Bà loạng choạng lùi lại, suýt ngã vào bức tường rêu phong.
“Nương nương nói gì? Hoàng thượng? Không thể nào. Người từng yêu thương nương nương như thế…” Lý ma ma lắc đầu nguầy nguậy, như thể đang cố gắng phủ nhận một sự thật đáng sợ.
“Ngươi còn nhớ Trần Quý phi chứ?” Tuyết Nhi cười lạnh. Nụ cười làm khuôn mặt gầy gò của nàng có chút đáng sợ. “Nàng ta là con gái của Trần tướng quân, người nắm giữ một nửa binh quyền trong triều. Cha ta từng phát hiện ra tội trạng tham ô của Trần tướng quân, đòi dâng sớ lên Hoàng thượng. Nhưng Hoàng thượng sợ mất đi thế lực của Trần gia, sợ mất ngai vàng. Nên hắn ta đã giết cha ta để bịt miệng. Còn ta, ta chỉ là vật hy sinh, một con tốt bị vứt bỏ.”
Mỗi câu nói của Tuyết Nhi như một nhát búa đập vào ngực Lý ma ma. Bà nhìn nàng, không nói nên lời, chỉ có nước mắt lăn dài trên khuôn mặt già nua.
“Nương nương, vậy người định làm gì? Kẻ thù là hoàng thượng, là bậc chí tôn.” Lý ma ma hỏi, giọng nói khản đặc.
“Làm gì?” Tuyết Nhi ngẩng mặt nhìn lên trần nhà mốc meo, đôi mắt nàng bỗng sáng lên một tia lạnh lẽo. “Ta sẽ trả thù. Ta sẽ khiến hắn nếm trải nỗi đau mà ta đã chịu đựng suốt mười năm. Ta sẽ khiến hắn ghen, khiến hắn điên cuồng, khiến hắn nhận ra rằng hắn đã mất đi thứ quý giá nhất.”
“Nhưng làm sao để người có thể ra khỏi lãnh cung? Nương nương đang bị giam cầm, không có thánh chỉ của Hoàng thượng, không ai dám thả người.” Lý ắng.
Tuyếặng một lát, rồi bỗng nàng nghe thấy tiếng ồn ào từ bên ngoài truyền vào. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng hô hoán của cung nhân và cả tiếng khóc than thảm thiết.
“Có chuyện gì vậy?” Tuyết Nhi hỏi.
Lý ma ma vội vàng chạy ra ngoài cửa, nhìn về phía xa xa. Một lát sau, bà quay lại, mặt mày tái mét.
“Thái hậu nương nương bạo bệnh, các ngự y đều bó tay. Hoàng thượng đang cho người đi khắp nơi tìm danh y. Nhưng nghe đâu tình hình rất nguy kịch, e rằng không qua khỏi.” Lý ma ma nói.
Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu Tuyết Nhi. Nàng nhớ lại những cuốn sách y thuật cũ kỹ mà phụ thân nàng để lại, những kiến thức mà nàng đã học được từ nhỏ. Phụ thân nàng từng là một người nổi tiếng trước khi làm quan.
“Lý ma ma, ngươi có thể tìột bộ y phục tử tế không? Và ngoài một lát.” Tuyết Nhi nói, giọng nàng bỗng trở nên quyết đoán.
“Nương nương định làm gì?” Lý ma ma ngạc nhiên.
“Cứu thái hậu.” Tuyết Nhi đáp, một nụ cười bí ẩn hiện trên môi. “Nếu ta cứu được thái hậu, hoàng thượng buộc phải thả ta ra khỏi lãnh cung. Đó là cơ hội duy nhất của ta.”
Lý ma ma nhìn nàng, đôi mắt già nua thoáng chút do dự, nhưng rồi bà gật đầu.
“Được, nương nương chờ ta.”
Lý ma ma biến mất sau cánh cửa. Tuyết Nhi đứng yên trong bóng tối, lòng nàng cuộn trào bao nhiêu suy nghĩ. Nàng biết đây là canh bạc, một canh bạc sinh tử. Nếu thành công, nàng sẽ bước ra khỏi lãnh cung, bắt đầu cuộc chiến trả thù. Nếu thất bại, nàng sẽ chết trong nhục nhã, không ai thèm đoái hoài.
Nàng bước đến bên chiếc bàn gỗ mục, nhặt lên một mảnh gương vỡ. Trong mảnh gương ấy, nàng thấy khuôn mặt mình – gầy gò, hốc hác, đôi mắt đen láy chứa đầy hận thù. Nàng nhớ lại hình ảnh của mình mười năm trước, một thiếu nữ xinh đẹp, hồn nhiên, tin tưởng vào tình yêu. Tất cả, tất cả đã tan vỡ như gương vỡ, không thể nào hàn gắn.
“Gương vỡ khó lành, nhưng ta sẽ khiến ngươi phải trả giá.” Tuyết Nhi thì thầm, giọng nàng lạnh tanh.
Khoảng nửa canh giờ sau, Lý ại, mang theo một bộ y phục bằng gấm xanh đã cũ nhưng còn sạch sẽ. Bà cởi chiếc khăn che mặt.
“Nương nương, mặc vào đi. Ta đã tìm cách đánh lạc hướng lính canh. Chúng ta chỉ có một chút thời gian.” Lý ma ma nói, giọng gấp gáp.
Tuyếóục, dùng khăn che mặt và tóc. Nàng đi theo Lý ỏi lãnh cung, len lỏi qua những con đường nhỏ, lẫn vào dòng người hối hả đang chạy qua chạy lại vì bệnh tình của thái hậu.
Cung điện của thái hậu nằm ở phía tây hoàng cung, một tòa kiến trúc nguy nga, tráng lệ nhưng giờ đây chỉ toàn tiếng khóc than và tiếng bước chân vội vã. Tuyết Nhi đứng ở góc khuất, nhìn thấy Hoàng thượng đang đứng bên ngoài điện, mặt mày xám xịt, đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ.
Hắn ta vẫn còn đó, vẫn uy nghiêm, vẫn lạnh lùng, nhưng trong lòng nàng, hình ảnh ấy không còn khiến nàng rung động. Thay vào đó, nàng chỉ thấy một kẻ tàn nhẫn, một kẻ giết người không gớm tay.
“Lý ma ma, ngươi ở đây chờ ta.” Tuyết Nhi nói rồi bước thẳng về phía cổng điện.
“Ngươi là ai? Dừng lại!” Một tên thị vệ chặn nàng lại, thanh kiếm sáng loáng giơ lên.
Tuyết Nhi từ từ gỡ khăn che mặt, để lộ khuôn mặt gầy gò nhưng vẫn toát lên vẻ thanh cao. Tên thị vệ nhìn nàng, khựng lại một chút, rồi như nhận ra, hắn giật mình.
“Lâm... Lâm Tần nương nương? Sao người lại ở đây?” Tên thị vệ ngập ngừng.
“Ta đến để cứu thái hậu. Hãy báo với Hoàng thượng, nói rằng ta có thể chữa khỏi bệnh cho thái hậu.” Tuyết Nhi nói, giọng nàng bình tĩnh nhưng đầy uy lực.
Tên thị vệ nhìn nàng, rồi quay vào trong báo tin. Một lát sau, hắn quay ra, mời nàng vào.
Tuyết Nhi bước vào điện. Mùi thuốc Bắc nồng nặc xộc vào mũi. Thái hậu nằm trên giường, mặt mày tái mét, hơi thở yếu ớt. Các ngự y đang quỳ dưới đất, đầu cúi gằm, không dám ngẩng lên.
Hoàng thượng đứng bên cạnh giường, mắt nhìn nàng chằm chằm. Ánh mắt hắn phức tạp, vừa có ngạc nhiên, vừa có nghi ngờ, và còn có một thứ gì đó mà nàng không muốn nhìn ra.
“Lâm Tuyết Nhi, nàng có chắc là mình có thể cứu được mẫu hậu không?” Hoàng thượng lên tiếng, giọng trầm thấp.
“Bệ hạ, thần thiếp có thể thử. Nếu không, thần thiếp xin chịu tội chết.” Tuyết Nhi đáp, mắt nàng nhìn thẳng vào hắn, không chút né tránh.
Hoàng thượng im lặng một lát, rồi gật đầu.
“Được, nàng hãy làm đi. Nhưng nếu mẫu hậu có mệnh hệ gì, nàng sẽ phải trả giá.”
Tuyết Nhi không nói thêm lời nào, bước lại gần giường. Nàng cầm lấy tay thái hậu, bắt mạch. Đôi mắt nàng nhắm lại, tập trung cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt. Nàng nhận ra thái hậu bị trúng phong hàn, nhưng lại bị chữa sai cách, khiến bệnh càng nặng thêm.
“Lý ma ma, lấy cây kim bạc, một ít gừng tươi và rượu trắng.” Tuyết Nhi nói.
Lý ma ma vội vàng đi lấy đồ.
Tuyết Nhi dùng kim bạc châm vào các huyệt đạo trên cơ thể thái hậu. Tay nàng nhanh nhẹn, chính xác, từng động tác đều toát ra sự tự tin và điêu luyện. Các ngự y nhìn nàng, vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ.
Sau một lúc, thái hậu bỗng ho dữ dội, rồi búng đờm đen sì. Khuôn mặt bà dần hồng hào trở lại, hơi thở cũng đều đặn hơn.
“Mẫu hậu! Mẫu hậu tỉnh rồi!” Hoàng thượng reo lên, lao đến bên giường.
Thái hậu từ từ mở mắt, nhìn quanh, rồi nhìn về phía Tuyết Nhi. Bà mỉm cười yếu ớt.
“Tuyết Nhi… là con sao? Con đã cứu ta.”
Tuyết Nhi quỳ xuống, cúi đầu.
“Thần thiếp xin tâu thái hậu, người đã khỏi bệnh. Chỉ cần uống thêm vài thang thuốc bổ, người sẽ hồi phục hoàn toàn.”
Hoàng thượng đứng dậy, nhìn Tuyết Nhi với ánh mắt phức tạp. Hắn im lặng một lúc lâu, rồi phất tay.
“Triệu tổng quản!”
Triệu tổng quản bước vào, cúi đầu chờ lệnh.
“Soạn thánh chỉ, phục hồi vị trí cho Lâm tần nương nương, ban cho nàng ta cung điện, và sai người dọn dẹp sạch sẽ.” Hoàng thượng nói với giọng lạnh nhạt.
Tuyết Nhi cúi đầu, nhưng trong lòng nàng không hề có chút vui mừng. Nàng biết đây chỉ mới là bước đầu. Hoàng thượng vẫn lạnh nhạt với nàng, vẫn xem nàng như một kẻ thù. Nhưng nàng cần điều này, cần bước ra khỏi lãnh cung để bắt đầu cuộc chiến.
“Thần thiếp tạ ơn bệ hạ.” Tuyết Nhi nói, giọng nàng vẫn bình thản.
Nàng đứng dậy, cùng Lý ma ma đi ra khỏi điện. Nhưng vừa bước ra ngoài, nàng đã bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Trần Quý Phi đang đứng từ xa nhìn nàng. Trần Quý phi mặc y phục lộng lẫy, đôi mắt phượng hẹp dài chứa đầy sự căm ghét và lo lắng.
“Xem ra Lâm tần nương nương đã có bước tiến lớn đấy.” Trần Quý phi lên tiếng, giọng ngọt ngào nhưng ẩn chứa dao găm.
“Nhờ phúc của thái hậu và hoàng thượng.” Tuyết Nhi đáp, mắt nàng không hề né tránh.
“Chúc mừng nương nương. Nhưng đừng quên, hoàng cung này không phải chỗ dễ sống.” Trần Quý phi nói rồi quay lưng bỏ đi, nhưng trước khi đi, nàng ta liếc mắt ra hiệu cho một tên thái giám đứng gần đó.
Tuyết Nhi biết Trần Quý Phi sẽ không dễ dàng buông. Nàng ta sẽ cho người theo dõi nàng, tìm mọi cách để hãm hại nàng. Nhưng nàng không sợ. Nàng đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc chiến này.
Thanh Phong Các là một cung điện nhỏ, nằm ở phía đông hoàng cung, gần vườn thượng uyển. Cung điện tuy không lớn nhưng sạch sẽ, yên tĩnh. Lý ma ma dọn dẹp lại, sắp xếp đồ đạc cho nàng.
Tuyết Nhi đứng bên cửa sổ, nhìn ra vườn thượng uyển. Trong vườn, những bông hoa mẫu đơn đang nở rộ, màu đỏ rực rỡ như máu. Nàng nhớ lại những ngày xưa, khi nàng còn là một thiếu nữ, nàng thường cùng Hoàng thượng dạo chơi trong vườn, ngắm hoa, ngắm trăng. Nhưng tất cả đã qua, không bao giờ quay lại.
“Nương nương, người nên nghỉ ngơi đi. Suốt mười năm ở lãnh cung, người đã chịu quá nhiều khổ cực.” Lý ma ma nói, giọng ân cần.
“Ta không thể nghỉ ngơi. Có quá nhiều việc phải làm.” Tuyệt, mắt nàng sáng lên một tia quyết tâm. “Ngươi có biết Trần Vũ không? Em họ của Trần Quý phi?”
“Dạ, có. Hắn là võ tướng trẻ tuổi, đang giữ chức thống lĩnh cấm vệ quân.” Lý ma ma đáp.
“Ta cần ngươi tìm hiểu về hắn. Thói quen, sở thích, những nơi hắn thường lui tới.” Tuyết Nhi nói.
“Nương nương định làm gì?” Lý ma ma ngạc nhiên.
“Khiến Hoàng thượng ghen.” Tuyết Nhi cười lạnh. “Ta sẽ dùng Trần Vũ để đánh vào lòng tự ái của hắn. Hãy xem, khi thấy vợ mình thân mật với người khác, hắn có còn lạnh nhạt được không?”
Lý ma ma nhìn nàng, đôi mắt già nua thoáng chút lo lắng, nhưng rồi bà gật đầu.
“Vâng, thần sẽ đi ngay.”
Những ngày tiếp theo, Tuyết Nhi bắt đầu ra ngoài nhiều hơn. Nàng thường đến vườn thượng uyển, nơi Trần Vũ thường tập kiếm vào buổi sáng. Nàng đứng dưới gốc cây liễu, mặc y phục màu xanh nhạt, mái tóc dài thả lơi, nhìn hắn với ánh mắt đầy ẩn ý.
Trần Vũ là một thanh niên tuấn tú, cao lớn, khỏe mạnh. Hắn ta có đôi mắt sáng, nụ cười hào sảng và một khí chất oai hùng. Khi nhìn thấy Tuyết Nhi, hắn ta dừng lại, mắt nhìn nàng với vẻ thích thú.
“Lâm Tần nương nương, sao người lại ra đây sớm thế?” Trần Vũ tiến lại, cúi chào.
“Ta thích ngắm hoa vào buổi sáng. Những bông hoa này thật đẹp, nhưng cũng thật ngắn ngủi.” Tuyết Nhi đáp, giọng nàng nhẹ nhàng, phảng phất nỗi buồn.
“Hoa có tàn nhưng sẽ nở lại. Chỉ có lòng người là khó đoán.” Trần Vũ nói, mắt hắn nhìn nàng sâu thẳm.
Tuyết Nhi mỉm cười. Nụ cười ấy làm trái tim Trần Vũ rung động. Nàng biết hắn đã mắc câu.
Nàng cố tình để cho Hoàng thượng thấy cảnh này. Một lần, khi Hoàng thượng đườn thượng uyển, hắn thấy Tuyết Nhi đang đứng cạnh Trần Vũ, hai người đang nói chuyện rất vui vẻ. Hoàng thượng dừng lại, mắt hắn tối sầm, siết chặt bàn tay.
“Triệu tổng quản, Lâm tần nương nương thường xuyên ra vườn thượng uyển vào buổi sáng sao?” Hoàng thượng hỏi, giọng lạnh lùng.
“Dạ, thưa bệ hạ, gần đây nương nương thường ra ngoài dạo chơi.” Triệu tổng quản đáp.
Hoàng thượng không nói gì, nhưng ánh mắt hắn nhìn về phía Tuyết Nhi và Trần Vũ đầy sự ghen tuông và tức giận.
Tuyết Nhi biết mưu kế của nàng đã bắt đầu phát huy tác dụng.
Một buổi tối, Hoàng thượng đột nhiên đếác. Hắn đẩy cửa bước vào, mắt long sòng sọc nhìn Tuyết Nhi đang ngồi bên bàn, đọc sách.
“Lâm Tuyết Nhi, nàng đang giở trò gì vậy? Tại sao lại thường xuyên tiếp xúc với Trần Vũ?” Hoàng thượng gầm lên, giọng nói vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng.
Tuyết Nhi ngước nhìn hắn, mắt nàng tràn ngập sự lạnh lùng. Nàng từ từ đặt cuốn sách xuống, đứng dậy.
“Bệ hạ nói gì? Thần thiếp chỉ ra vườn thượng uyển để ngắm hoa. Trần đại nhân tình cờ cũng ở đó. Chúng ta chỉ trò chuyện vài câu.” Tuyết Nhi nói, giọng nàng bình thản.
“Chỉ trò chuyện vài câu?” Hoàng thượng nghiến răng. “Nàng nghĩ ta không biết gì sao? Nàng đang cố tình khiến ta ghen, phải không?”
Tuyết Nhi cười nhẹ, nụ cười ấy càng khiến Hoàng thượng tức giận.
“Bệ hạ, người nghĩ quá nhiều rồi. Thần thiếp chỉ là một phi tần bị bỏ rơi, có tư cách gì mà khiến bệ hạ ghen?” Tuyết Nhi đáp, giọng nàng có chút mỉa mai.
Hoàng thượng bước lại gần nàng, mắt hắn như muốn thiêu đốt nàng. Hắn giơ tay lên, định nắm lấy cằm nàng, nhưng Tuyết lùi lại.
“Đừng đụng vào ta!” Tuyết Nhi nói, giọng nàng sắc lạnh. “Ngươi không xứng.”
Hoàng thượng khựng lại, mắt hắn mở to, ngạc nhiên trước sự cứng rắn của nàng.
“Lâm Tuyết Nhi, nàng dám nói với ta như vậy?”
“Ta dám.” Tuyết Nhi nhìn thẳng vào mắt hắn, không hề run sợ. “Ngươi đã hại chết cha ta, hại ta phải chịu oan khuất mười năm. Ngươi nghĩ, ta còn có thể yêu ngươi được sao?”
Hoàng thượng im lặng, mắt hắn tràn ngập sự giằng xé. Hắn muốn nói gì đó, nhưng lại thôi. Cuối cùng, hắn chỉ phất tay, quay lưng bỏ đi.
“Ngươi ở lại đây, suy nghĩ cho kỹ đi. Đừng để ta phải dùng đến biện pháp mạnh.”
Cánh cửa đóng lại, để lại Tuyết Nhi đứng trong bóng tối. Nàng thở dài, lòng nàng tràn ngập nỗi đau và hận thù. Nàng biết cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
Đêm hôm đó, một thánh chỉ được truyền đế. Hoàng thượng lệnh cho Tuyết Nhi phải thị tẩm vào tối mai.
Tuyết Nhi nhận thánh chỉ, tay nàng run nhẹ. Nàng biết đây là lần đầu tiên sau mười năm nàng phải đối mặt với hắn trong phòng the. Lòng nàng vừa hận vừa đau. Nhưng nàng biết nàng không thể trốn tránh.
Tối hôm ấy, Thanh Phong được trang hoàng lộng lẫy. Đèn lồng đỏ treo khắp nơi, nến thơm tỏa hương ngào ngạt. Tuyết Nhi mặc một bộ y phục màu đỏ thẫm, thêu hình hoa mẫu đơn, tóc được búi cao, cài trâm vàng.
Nàng ngồi bên mép giường, mắt nhìn về phía cửa. Lòng nàng như lửa đốt, vừa căm hận, vừa đau đớn. Nàng nhớ lại những đêm tân hôn năm xưa, khi nàng còn là một thiếu nữ ngây thơ, tràn đầy hy vọng.
Cánh cửa mở ra, Hồng Thượng ước vào. Hắn mặc long bào màu vàng, đầu đội mũ miện, nhưng ánh mắt hắn lại đầy sự mệt mỏi và phức tạp.
Hắn đứng nhìn nàng một lúc lâu, rồi từ từ bước lại gần.
“Tuyết Nhi…” Hắn gọi tên nàng, giọng trầm thấp.
Tuyết Nhi ngước nhìn hắn, trên môi nàng nở một nụ cười lạnh. Nụ cười ấy không có chút ấm áp, chỉ có sự mỉa mai và cay đắng.
“Hoàng thượng, đã lâu không gặp.”
Hoàng thượng khựng lại, mắt hắn nhìn nàng, như muốn tìm lại hình bóng của người thiếu nữ năm xưa. Nhưng tất cả đã tan biến, chỉ còn lại sự lạnh lùng và hận thù trong đôi mắt ấy.
Hắn tiến lại, ngồi xuống bên cạnh nàng. Mùi hương của hắn quen thuộc, nhưng giờ đây chỉ khiến nàng buồn nôn.
“Tuyết Nhi, ta biết nàng hận ta. Nhưng ta có nỗi khổ riêng.” Hoàng thượng nói: giọng nàng có chút nghẹn ngào.
“Nỗi khổ?” Tuyết Nhi cười nhạt. “Ngươi có nỗi khổ gì? Ngươi giết cha ta, hại ta, tất cả vì ngai vàng của ngươi. Đừng giả tạo nữa.”
“Ta không thể làm gì khác. Trần Tướng Quân nắm giữ binh quyền, nếu ta không làm theo ý hắn, giang sơn sẽ loạn.” Hoàng thượng nói, mắt hắn đầy sự giằng xé.
“Vậy ngươi đã chọn. Ngươi chọn giang sơn, chọn quyền lực, chứ không chọn ta.” Tuyết Nhi nói, giọng nàng lạnh tanh. “Vậy thì đừng thể tha thứ cho ngươi.”
Hoàng thượng im lặng, mắt hắn nhìn nàng, như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi.
Cuối cùng, hắn đứng dậy, quay lưng bỏ đi.
“Ta sẽ không ép nàng. Nàng nghỉ ngơi đi.”
Cánh cửa đóng lại, để lại Tuyết Nhi ngồi trong bóng tối. Nàng nhìn theo bóng hắn khuất dần, lòng nàng vừa hận vừa đau. Nước mắt nàng lặng lẽ rơi, nhưng trên môi, nàng vẫn giữ nụ cười lạnh.
“Hoàng thượng, ngươi đã mất ta rồi. Và ta sẽ khiến ngươi phải hối hận vì điều đó.”