Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Oan Gia Gương Vỡ

Mưu kế ghen tuông

3494 từ
Nghe chương này16:50

Ánh nắng chiều tà buông xuống vườn thượng uyển, nơi những đóa mẫu đơn đỏ rực như máu đang héo úa dần trong cái lạnh đầu đông. Lâm Tuyết Nhi đứng bên hồ sen, mặc dù đã được phục hồi vị trí từ Lãnh Cung, nhưng y phục trên người nàng vẫn đơn giản đến lạnh lẽo. Chiếc áo choàng mỏng bằng tơ tằm màu xanh nhạt phất phơ trong gió, ôm lấy thân hình gầy gò của nàng như một lời nhắc nhở về mười năm oan khuất.

Nàng đưa tay vuốt nhẹ những cánh hoa sắp tàn, ngón lạnh buốt chạm vào từng lớp cánh mỏng manh. Mùi hương của đất ẩm và hoa mục hòa quyện với không khí tĩnh mịch của hoàng cung, tạo nên một thứ hương vị vừa quen thuộc vừa xa lạ. Chim sẻ líu lo trên những cành cây khô trụi, nhưng âm thanh ấy chẳng thể xua tan được bầu không khí nặng nề đang bao trùm lấy nàng.

Từ xa, nàng đã thấy bóng dáng của Trần Vũ đang tiến lại gần. Hắn là võ tướng trẻ tuổi nhất triều đình, em họ của Trần Quý phi, với thân hình cao lớn, vạm vỡ và khuôn mặt anh tuấn đầy khí phách. Bộ võ phục màu đen thêu chỉ bạc làm nổi bật thân hình cường tráng của hắn và đôi mắt sáng quắc luôn ánh lên sự ngưỡng mộ mỗi khi nhìn về phía nàng.

Tuyết Nhi hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh tràn vào phổi như những mũi kim nhọn. Tim nàng đập nhanh hơn, không phải vì rung động trước vẻ ngoài tuấn tú của Trần Vũ, mà vì kế hoạch mà nàng sắp thực hiện. Nàng biết rõ rằng mỗi bước đi của mình đều đang bị theo dõi, mỗi hành động đều có thể bị đem ra mổ xẻ. Nhưng nàng không còn lựa chọn nào khác. Con đường trả thù đã được vạch ra, và nàng nhất định phải bước đi trên đó, dù có phải dẫm lên gai nhọn hay lửa đỏ.

Trần Vũ dừng lại cách nàng chừng ba bước, chắp tay cúi đầu:

- Lâm nương nương vạn phúc. Thần là Trần Vũ, vô tình đườn thượng uyển, không ngờ lại gặp được nương nương ở đây.

Giọng hắn trầm ấm, pha chút rụt rè của một người trẻ tuổi lần đầu đối diện với mỹ nhân. Tuyết Nhi khẽ quay người lại, ánh mắt nàng nhìn hắn với một tia dịu dàng được tính toán kỹ lưỡng. Nàng biết rằng đôi mắt mình là vũ khí lợi hại nhất, và nàng sẽ dùng nó để khuấy động trái tim của bất kỳ kẻ nào có thể giúp nàng đạt được mục đích.

- Trần tướng quân không cần đa lễ. - Nàng cất giọng nhẹ nhàng, pha chút mệt mỏi - Ta chỉ là một phi tần thất sủng, đâu dám nhận đại lễ của tướng quân.

- Nương nương nói quá lời. - Trần Vũ ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào nàng, không giấu được vẻ say mê. - Thần đã nghe chuyện nương nương cứu chữa cho thái hậu. Y thuật của nương nương thật khiến người ta khâm phục.

Tuyết Nhi khẽ cười, một nụ cười nhẹ như làn khói thoảng, nhưng đủ để làm trái tim chàng võ tướng trẻ loạn nhịp. Nàng bước nhẹ về phía trước, vờ như vấp phải một viên đá nhỏ trên lối đi. Trần Vũ nhanh như cắt đỡ lấy tay nàng, bàn tay ấm áp của hắn bao lấy bàn tay lạnh giá của nàng.

- Nương nương cẩn thận! - Giọng hắn lo lắng, đôi mày rậm nhíu lại.

Tuyết Nhi không rút tay về ngay lập tức. Nàng để yến thêm vài giây, cảm nhận hơi ấm từ lòng bạn vì cầm kiếm của hắn truyền sang. Cảm giác ấy khác xa với bàn tay lạnh lẽo của hoàng thượng, nhưng nó không làm nàng rung động. Trong lòng nàng lúc này chỉ có một mục tiêu duy nhất, và Trần Vũ chỉ là một quân cờ trong ván cờ trả thù.

- Đa tạ tướng quân. - Nàng nhẹ nhàng rút tay về, cúi đầu e thẹn. - Lâu ngày không ra ngoài, đi đứng có phần lóng ngóng.

- Nương nương có tâm sự gì chăng? - Trần Vũ hỏi, giọng đầy quan tâm - Thần thấy nương nương hình như có điều phiền muộn.

Tuyết Nhi thở dài, một tiếng thở dài đầy u uất nhưng cũng đầy toan tính. Nàng biết rằng lúc này là cơ hội tốt nhất để gieo rắc những hạt giống đầu tiên.

- Trong cung này, nào có ai không phiền muộn? - Nàng nói, mắt nhìn xa xăm về phía chân trời nơi mặt trời đang lặn - Có những nỗi oan khuất chất chồng mười năm, nay dù được minh oan, nhưng vết thương trong lòng nào có dễ gì lành.

Trần Vũ im lặng một lát, rồi hắn nói với giọng trầm trầm:

- Thần đã nghe nói về chuyện của nương nương. Thần… thần thấy thật bất công cho nương nương.

Tuyếại nhìn hắn, đôi mắt nàư sắp khóc:

- Cảm ơn tướng quân đã hiểu cho nỗi oan khuất của ta. Trong hoàng cung này, ít người dám nói thật lòng như tướng quân.

Nàng cố tình nghiêng người một chút, để ánh nắng chiều tà chiếu vào khuôn mặt mình, làm nổi bật những đường nét thanh tú và làn da trắng ngần. Nàng biết rằng trong ánh hoàng hôn, nàng đẹp như một bức tranh thủy mặc, và nàng sẽ dùng vẻ đẹp ấy để mê hoặc bất kỳ ai.

Trần Vũ có vẻ xúc động, hắn bước thêm một bước về phía nàng, giọng thì thào:

- Thần… thần có thể giúp gì cho nương nương không? Bất kỳ điều gì, thần cũng nguyện làm.

Tuyết Nhi khẽ lắc đầu, vờ như không muốn làm phiền hắn:

- Không có gì đâu, tướng quân. Ta chỉ là một phi tần thất sủng, không đáng để tướng quân bận tâm.

- Nương nương đừng nói vậy! - Trần Vũ nóng lòng - Trong mắt thần, nương nương là người tài sắc vẹn toàn, xứng đáng được hưởng mọi quý.

Tuyết Nhi mỉm cười, nhưng trong lòng nàng chỉ thấy lạnh lẽo. Những lời đường mật ấy nàng đã nghe quá nhiều trong đời, và giờ đây chúng chỉ còn là công cụ để nàng lợi dụng.

- Nếu tướng quân thực lòng, thì ngày mai giờ này, ta sẽ lại ra vườn thượng uyển ngắm hoàng hôn. - Nàng nói, giọng nhẹ như gió thoảng - Có lẽ sẽ có chuyện muốn nhờ tướng quân giúp đỡ.

- Thần nhất định sẽ đến! - Trần Vũ đáp ngay, ánh mắt sáng rực.

Ngay lúc ấy, từ phía xa, Tuyết Nhi liếc thấy bóng dáng của Hoàng thượng đang cùng Triệu tổng quản đi dạo trong vườn thượng uyển. Tim nàng đập mạnh, nhưng mặt nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Đây chính là thời điểm nàng chờ đợi.

Nàng cố tình đứng sát lại gần Trần Vũ hơn, giả vờ như đang buộc lại dây áo bị lỏng. Từ xa nhìn lại, hai người dường như đang thì thầm những lời tâm tình. Nàng có thể cảm nhận được ánh mắt của Hoàng thượng đang đổ dồn về phía mình, nóng rực như lửa đốt.

- Nương nương… - Trần Vũ có vẻ ngượng ngùng khi thấy nàng đứng gần như vậy.

- Suỵt, đừng nói gì cả. - Tuyết Nhi thì thào, hơi thở ấm áp phả vào tai hắn - Chỉ một lát thôi.

Nàng biết rằng hành động của mình thật nguy hiểm. Nếu bị tố cáo tư thông với ngoại thần, nàng sẽ phải đối mặt với án tử. Nhưng nàng cũng biết rằng Hoàng thượng sẽ không để chuyện đó xảy ra, ít nhất là chưa. Trong mắt hắn, nàng vẫn còn là một công cụ có thể dùng để điều khiển, và hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Hoàng thượng dừng lại ở lối đi, cách hai người chừng mười trượng. Ánh mắt hắn lạnh như băng, gương mặt không biểu lộ cảm xúc, nhưng đôi tay siết chặt sau lưng đã nói lên tất cả. Triệu tổng quản đứng sau lưng hắn, mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng đã hiểu rằng một cơn bão sắp nổi lên.

- Đi thôi. - Hoàng thượng nói, giọng trầm xuống một quãng - Về thư phòng.

Hắn quay người bước đi, không thèm nhìn lại lần nữa. Nhưng Tuyết Nhi biết rằng hắn đã nhìn thấy tất cả, và cơòng hắn đã bắt đầu bùng cháy.

Khi bóng Hoàng thượng đã khuất xa, Tuyết Nhi lùi lại một bước, cách xa Trần Vũ. Nàng cúi đầu nhẹ nhàng:

- Tướng quân, trời cũng đã tối, ta xin phép về cung.

- Vâng, nương nương đi đường cẩn thận. - Trần Vũ đáp, mắt vẫn không rời khỏi nàng.

Người bước đi, lòng nàng đầy những suy tính. Bước chân nàng nhẹ nhàng trên lối đi lát đá, nhưng trong lòng nặng trĩu như đeo đá. Nàng biết rằng mình vừa thực hiện một nước cờ mạo hiểm và hậu quả của nó có thể là sinh tử.

Đêm hôm ấy, khi Tuyết Nhi đang ngồi trước gương lược tóc thì một thị vệ đến truyền lời: "Hoàng thượng triệu kiến nương nương ở thư phòng." Nàng biết rằng giờ phút quyết định đã đến. Nàng chậm rãi thay một bộ y phục mới, thêu hìu, đơn giản nhưng thanh thoát. Trên đường đi, nàng cảm nhận được những ánh mắt dõi theo mình từ trong bóng tối, những lời thì thào của cung nhân khi thấy nàng đi về phía thư phòng Hoàng thượng vào giờ này. Họ nghĩ rằng nàng sắp được sủng hạnh, nhưng họ không biết rằng nàng sắp bước vào một trận chiến không khoan nhượng.

Thư phòng của Hoàng thượng rộng lớn và uy nghiêm, với những kệ sách cao ngất và những bức tranh thủy mặc treo trên tường. Ngọn đèn bàn làm việc, ánh bóng của hoàng thượng lên bức tường phía sau, tạo nên một hình ảnh vừa cô độc. Hắn đang ngồi trên long ỷ, một tay chống cằm, mắt nhìn chăm chăm vào ngọn lửa bập bùng. Đôi mày kiếm nhíu lại, đôi môi mím chặt, và những đường nét trên gương mặt hắn trong ánh nến mờ ảo hiện lên vừa lạnh lùng vừa đau khổ.

Tuyết Nhi quỳ xuống hành lễ:

- Thần thiếp tham kiến bệ hạ.

Hoàng thượng không nói gì, chỉ nhìn nàng với ánh mắt sắc lạnh. Im lặng kéo dài, chỉ có tiếng nến cháy lách tách và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực mỗi người. Tuyết Nhi có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như một sợi dây đàn sắp đứt. Nàng biết rằng hắn đang cố kiềm chế cơn giận, và nàng cũng biết rằng mình phải giữ vững bình tĩnh, nếu không, mọi kế hoạch sẽ tan thành mây khói.

Cuối cùng, hoàng thượng lên tiếng, giọng trầm và lạnh:

- Nàng đang chơi trò gì vậy, Lâm Tuyết Nhi?

Tuyết Nhi chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng đối diện với ánh mắt của hắn. Nàng có thể thấy trong mắt hắn có lửa, có sự giận dữ, có sự ghen tuông, và có cả một nỗi đau mà nàng không thể hiểu nổi. Nhưng nàng sẽ không để mình bị lung lay.

- Thần thiếp không hiểu bệ hạ muốn nói gì. - Nàng đáp, giọng điềm nhiên đến mức khiến người ta phát điên.

Hoàng thượng đứng dậy, bước về phía nàng với những bước chân nặng nề. Hắn dừng lại trước mặt nàng, cúi xuống nhìn nàng từ trên cao, bóng của hắn phủ lên người nàng như một cái bóng đen khổng lồ.

- Không hiểu? - Hắn nghiến răng. - Nàng tưởng ta không thấy gì sao? Ở vườn thượng uyển, với Trần Vũ! Nàng đã làm những gì với hắn?

- Thần thiếp chỉ tình cờ gặp Trần tướng quân ở vườn thượng uyển. - Tuyết Nhi thản nhiên đáp: - Tướng quân giúp thần thiếp khi suýt vấp ngã, thế thôi.

- Thế thôi? - Hoàng thượng cười nhạt, giọng đầy châm biếm - Thế thôi mà nàng đứng sát vào người hắn, thì thầm những lời gì đó? Thế thôi mà mắt nàng nhìn hắn như nhìn một người yêu?

Tuyết Nhi nhìn thẳng vào mắt hắn, không chút né tránh:

- Bệ hạ có quyền nghĩ bất cứ điều gì bệ hạ muốn. Thần thiếp đã giải thích sự thật, nếu bệ hạ không tin, thần thiếp cũng không biết làm sao.

Vẻ mặt của nàng lúc này là sự pha trộn giữa ngoan cố và khiêu khích. Nàng muốn hắn nổi giận, muốn hắn mất bình tĩnh, muốn hắn lộ ra những cảm xúc thật sự của mình. Và nàng đã thành công.

Hoàng thượng nắm chặt tay nàng, kéo nàng đứng dậy. Bàn tay hắn siết chặt đến nỗi những khớp xương của nàng kêu lên răng rắc. Hắn nghiến răng, từng chữ từng chữ thốt ra như lửa đốt:

- Nàng đang chơi trò gì vậy, Lâm Tuyết Nhi?

Tuyết Nhi cảm nhận cơn đau từ bàn tay mình, nhưng nàng không hề nao núng. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt đen láy ánh lên một tia cười lạnh:

- Thần thiếp không chơi trò gì cả, bệ hạ. Thần thiếp chỉ đang sống cuộc đời của mình, theo cách mà thần thiếp muốn.

Hoàng thượng siết tay nàng chặt hơn, giọng hắn khàn khàn như vừa nuốt phải than hồng:

- Nàng là phi tần của ta. Nàng không có quyền làm những điều như vậy!

- Phi tần? - Tuyết Nhi cười nhạt, nụ cười đầy chua chát - Mười năm nay, thần thiếp có khác gì một kẻ tù nhân? Bệ hạ đã từng đối xử với thần thiếp như một phi tần đâu?

Những lời nói của nàng như những mũi dao đâm thẳng vào tim hắn. Hoàng thượng lùi lại một bước, tay hắn buông lỏng ra, nhưng vẫn giữ chặt tay nàng. Mắt hắn ánh lên một tia đau đớn, nhưng nhanh chóng bị che lấp bởi vẻ lạnh lùng.

- Ta đã có lý do của ta. - Hắn nói, giọng trầm xuống - Nàng không hiểu được những gì ta phải đối mặt.

- Thần thiếp hiểu. - Tuyết Nhi đáp, giọng nàng đầy mỉa mai - Thần thiếp hiểu rõ hơn ai hết. Bệ hạ đã hy sinh thần thiếp để giữ vững ngai vàng, để làm vừa lòng Trần tướng quân. Thần thiếp chỉ là một quân cờ, một vật hy sinh.

Hoàng thượng nhắm mắt lại, như thể đang cố kìm nén một cơn đau nào đó. Khi mở mắt ra, đôi mắt hắn đã trở nên lạnh lùng như băng:

- Dù sao đi nữa, nàng là phi tần của ta. Nàng không được phép gặp gỡ bất kỳ người đàn ông nào, nhất là Trần Vũ.

- Tại sao? - Tuyết Nhi thách thức - Vì hắn là em họ của Trần Quý phi? Vì hắn có thể làm tổn hại đến vị trí của bệ hạ? Hay vì… bệ hạ không muốn thấy thần thiếp bên cạnh người khác?

Câu hỏi cuối cùng của nàng như một mũi tên bắn thẳng vào trái tim hắn. Hoàng thượng im lặng, mắt nhìn nàng với một vẻ phức tạp khó tả. Hắn muốn nói điều gì đó, nhưng môi mím chặt không thốt nên lời.

- Trả lời thần thiếp đi, bệ hạ. - Tuyết Nhi kiên trì, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng - Tại sao Bệ hạ lại quan tâm đến việc Thần thiếp gặp ai? Tại sao bệ hạ lại nổi giận khi thấy thần thiếp bên cạnh Trần Vũ?

Hoàng thượng buông tay nàng ra, quay lưng về phía nàng. Hắn đứng im lặng một lúc lâu, nhìn vào ngọn nến đang cháy trên bàn. Bóng của hắn đổ dài trên sàn nhà, run rẩy theo từng ngọn lửa, như những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu hắn.

- Nàng về đi. - Cuối cùng hắn nói, giọng mệt mỏi: - Từ nay đừng gặp Trần Vũ nữa.

- Thần thiếp không thể hứa điều đó. - Tuyết Nhi đáp, giọng cứng rắn - Trần tướng quân là người tốt, hắn đối xử với thần thiếp bằng sự chân thành. Thần thiếp không muốn làm tổn thương hắn.

- Nàng! - Hoàng thượng quay phắt lại, mắt đỏ ngầu vì giận - Nàng dám...

- Dám gì? - Tuyết Nhi ngắt lời hắn, giọng nàng vẫn điềm tĩnh - Dám nói sự thật? Dám bảo vệ một người đối xử tốt với mình? Bệ hạ đã từng đối xử với thần thiếp như vậy sao? Bệ hạ đã từng chân thành với thần thiếp sao?

Những câu hỏi của nàng như những nhát roi quất vào lòng hắn. Hoàng thượng đứng im, mặt tái mét, hai tay siết chặt đến nỗi gân xanh nổi lên. Hắn muốn nói ra sự thật, muốn giải thích những lý do đã khiến hắn phải làm những việc tàn nhẫn ấy, nhưng niềm kiêu hãnh của một bậc đế vương đã ngăn cản hắn.

- Nàng không hiểu. - Cuối cùng hắn nói, giọng khàn khàn - Có những điều ta phải làm, vì giang sơn, vì xã tắc.

- Thần thiếp hiểu quá rõ. - Tuyết Nhi đáp, giọng nàng đầy chua xót - Vì giang sơn, vì xã tắc, bệ hạ đã hy sinh tất cả. Cả thần thiếp, cả phụ thân thần thiếp, cả những giọt nước mắt của thần thiếp suốt mười năm qua. Tất cả chỉ là vươn của bệ hạ.

Hoàng thượng không nói gì, chỉ nhìn nàng với đôi mắt đầy biển động. Trong khoảnh khắc ấy, Tuyết Nhi có thể thấy được những giọt lệ sắp trào ra từ khóe mắt hắn, nhưng hắn đã kịp thời kiềm chế lại. Bàn tay hắn run lên, nhưng hắn vẫn giữ được vẻ ngoài lạnh lùng.

- Ta sẽ không cho phép nàng gặp Trần Vũ nữa. - Hắn nói, giọng đã lấy lại được sự kiên định - Đây là thánh chỉ.

- Thần thiếp không tuân. - Tuyết Nhi đáp, giọng nàng cũng cứng rắn không kém - Thần thiếp đã tuân theo thánh chỉ mười năm, và kết quả là gì? Mười năm oan khuất, mười năm đau khổ. Thần thiếp sẽ không để mình bị điều khiển nữa.

Nàng nói xong, quay người bước ra cửa, không thèm hành lễ. Bước chân nàng nhanh và dứt khoát, không chút do dự. Nàng biết rằng mình vừa vượt qua một ranh giới nguy hiểm, nhưng nàng cũng biết rằng mình đã đạt được mục đích: gieo vào lòng Hoàng thượng những hạt giống của ghen tuông và đau khổ.

Khi cánh cửa thư phòng đóng lại sau lưng nàng, Tuyết Nhi dừng lại một chút, dựa lưng vào cánh cửa lạnh lẽo. Tim nàng đập nhanh, tay nàng run lên vì hồi hộp và sợ hãi. Nàng biết rằng những gì mình vừa làm là một canh bạc lớn, và nàng không biết kết quả sẽ ra sao. Nhưng trong lòng nàng lúc này, giữa những cảm xúc hỗn loạn, có một tia thỏa mãn. Nàng đã làm cho hắn đau, như hắn đã làm cho nàng đau suốt mười năm qua.

Nhưng sâu thẳm trong tim, một giọng nói nhỏ bé thì thào: "Liệu nàng có đang làm đúng không? Liệu con đường trả thù này có mang lại cho nàng hạnh phúc hay chỉ là thêm đau khổ?"

Tuyết Nhi lắc đầu, xua tan những suy nghĩ ấy. Nàng đã chọn con đường này, và nàng sẽ bước đi trên nó cho đến cùng. Dù có phải đối mặt với bất kỳ hậu quả nào, nàng cũng sẽ không lùi bước.

Nàng bước đi trong bóng tối của hoàng cung, lòng đầy những toan tính cho bước tiếp theo. Nàng biết rằng Trần Quý phi sẽ sớm biết chuyện, và nàng cũng biết rằng những kế hoạch tiếp theo sẽ còn nguy hiểm hơn. Nhưng nàng đã sẵn sàng. Nàng đã sẵn sàng chiến đấu cho đến khi kẻ thù của nàng phải trả giá cho tất cả những đau khổ mà họ đã gây ra.

Trong đêm tối, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi nàng. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu.

💡 Điểm nhấn chương này

Biên tập nhận xét: Chương này khéo léo khắc họa tâm lý nhân vật qua chi tiết cảnh quan tượng trưng (hoa mẫu đơn héo úa), thể hiện sự lưỡng lự nội tâm giữa khát khao trả thù và nỗi sợ hãi hậu quả bằng giọng nói thì thào ở cuối.

📖 Chương tiếp theo

Trần Quý phi sẽ nhanh chóng phát hiện mưu kế của Tuyết Nhi, và những nước cờ tiếp theo sẽ trở nên nguy hiểm hơn gấp bội.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord