Màn kịch chưa dừng
Ánh nắng chiếu qua những tán cây cổ thụ trong vườn thượng uyển, chiếu xuống những tia sáng lấp lánh trên mặt hồ phẳng lặng. Lâm Tuyết Nhi khoác lên mình chiếc áo gấm màu xanh ngọc bích, nhẹ nhàng bước đi giữa những lối đi lát đá. Nàng biết hôm nay là một ngày quan trọng, ngày nàng tiếp tục ván cờ mà nàng đã bày ra.
Tiếng bước chân vội vã vang lên từ phía sau. Lý ma ma thở hổn hển chạy đến. Bà ta cúi người, giọng thì thầm:
- Nương nương, Trần tướng quân đã đến theo lời mời của nương nương. Hắn đang đợi ở trà thất phía tây.
Tuyết Nhi khẽ gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên một tia sáng lạnh lẽo. Nàng đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen óng ả, kiểm tra lại y phục đã chỉn chu. Từng chi tiết trên người nàng đều được tính toán kỹ lưỡng, từ màu sắc đến kiểu dáng, tất cả đều nhằm một mục đích duy nhất: khiến trái tim người khác phải rung động.
- Ma ma cứ yên tâm, ta biết mình đang làm gì. - Tuyết Nhi mỉm cười nhạt, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự quyết tâm.
Lý ma ma nhìn nàng với ánh mắt lo lắng. Bà ta đã theo Tuyết Nhi từ những ngày đầu vào cung, chứng kiến mọi thăng trầm trong cuộc đời nàng. Giờ đây, khi thấy nàng bước vào con đường nguy hiểm này, lòng bà không khỏi xót xa.
- Nương nương, Trần tướng quân là em họ của Trần Quý phi. Lỡ như hắn biết được âm mưu của nương nương thì...
- Thì sao? - Tuyết Nhi ngắt lời, đôi mắt nàng sắc lạnh. - Ta chẳng còn gì để mất nữa. Mười năm oan khuất, mười năm sống trong lãnh cung, ta đã mất tất cả. Bây giờ, ta chỉ muốn lấy lại công bằng.
Nàng nói xong, xoay người bước đi về phía trà thất. Mỗi bước chân nàng đều đều đặn, kiên định như chính ý chí không gì lay chuyển được trong lòng nàng.
Trà thất nằm khuất sau rặng trúc xanh, là nơi riêng tư mà Hoàng thượng thường dùng để nghỉ ngơi mỗi khi mệt mỏi. Tuyết Nhi chọn nơi này vì nó ít người qua lại, nhưng lại đủ gần để Hoàng thượng có thể biết được nếu hắn muốn điều tra.
Trần Vũ đang đứng tựa vào cột gỗ, tay cầm một chén trà nóng. Hắn mặc bộ võ phục màu đen tuyền, thân hình cao lớn khỏe khoắn, khuôn mặt góc cạnh toát lên vẻ anh tuấn của một võ tướng. Khi thấy Tuyết Nhi bước vào, mắt hắn sáng lên. Hắn đặt chén trà xuống bàn, tiến đến nghênh đón.
- Lâm nương nương, thứ lỗi cho thần đã đường đột đến sớm. - Trần Vũ ôm quyền, giọng hắn trầm ấm.
- Trần tướng quân khách sáo quá. Mời ngồi. - Tuyết Nhi cười nhẹ, đưa tay chỉ về phía ghế.
Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện với hắn, tự tay rót trà. Hương trà sen thoang thoảng bay lên, quyện với mùi gỗ trầm trong phòng, tạo nên một không gian ấm cúng. Tuyết Nhi nâng chén trà, nhìn Trần Vũ qua làn khói mỏng.
- Tướng quân có biết vì sao Hộ Tịnh tìm đến tướng quân không?
Trần Vũ khựng lại, đôi mắt hắn tối đi một chút. Hắn đưa chén trà lên môi uống một ngụm, rồi chậm rãi đặt xuống.
- Thần không dám đoán. Nhưng thần biết nương nương là người thông minh, mỗi hành động đều có mục đích.
Tuyết Nhi khẽ cười, nụ cười ấy, nỗi buồn sâu thẳm. Nàng nhìn ra cửa sổ, nơi những tán trúc đang đung đưa trong gió.
- Ta sống trong lãnh cung mười năm, Trần tướng quân có biết mười năm đó dài như thế nào không? Ngày nào cũng chỉ có bốn bức tường lạnh lẽo, tiếng gió rỉ rỉ và những giọt nước mắt không ai thấy.
Giọng nàng run nhẹ, nhưng đôi mắt vẫn ráo hoảnh. Nàng không khóc, bởi nước mắt đã cạn từ lâu rồi. Nhưng sự điều khiển giọng nói của nàng thật tài tình, khiến Trần Vũ không khỏi động lòng.
Hắn nắm chặt chén trà, các khớp ngón tay trắng bệch.
- Thần đã nghe chuyện của nương nương. Nương nương bị vu oan, phụ thân nương nương cũng bị hãm hại. Thần biết nỗi đau ấy lớn thế nào.
Tuyết Nhi quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt hắn. Đôi mắt nàng long lanh, nhưng ẩn sâu trong đó là một vực thẳm tăm tối.
- Vậy tướng quân có tin ta bị oan không?
- Thần... - Trần Vũ ngập ngừng, hắn nhìn nàng một lúc lâu, rồi khẽ gật đầu. - Thần tin.
Hai chữ ấy rơi vào lòng Tuyết Nhi như một tia sáng yếu ớt. Dù biết rằng Trần Vũ chỉ là công cụ để nàng thực hiện kế hoạch, nhưng sự tin tưởng của hắn vẫn khiến nàng xúc động. Nàng nuốt xuống cục nghẹn trong cổ họng, cố giữ cho khuôn mặt bình thản.
- Cảm ơn tướng quân. - Nàng nói giọng nhẹ nhàng. - Đã lâu lắm rồi ta mới có người chịu lắói.
Không khí trong trà thất bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Bên ngoài, một cơn gió mạnh thổi qua, làm rặng trúc xào xạc. Những chiếc lá khô bay lên, xoay tròn trong không trung rồi rơi xuống mặt hồ, tạo nên những gợn sóng lăn tăn.
Trần Vũ đứng dậy. Hắn bước đến gần nàng, nhìn xuống mái tóc đen óng ả.
- Nương nương, thần có thể giúp gì cho nương nương không?
Tuyết Nhi ngước lên nhìn hắn. Đôi mắt nàng mở to, trong veo như nước hồ mùa thu. Nàng biết giờ là lúc để tung ra quân bài cuối cùng.
- Tướng quân có biết Trần Quý phi là người thế nào không?
Trần Vũ khựng lại, khuôn mặt hắn biến sắc. Hắn lùi lại một bước, nhìn nàng với ánh mắt phức tạp.
- Nàng ta là em họ của thần. Nhưng thần không thân thiết với nàng ta.
- Thế tướng quân có biết nàng ta đã làm gì với gia đình ta không?
Im lặng kéo dài, chỉ có tiếng gió rì rỉ. Trần Vũ cúi đầu, hai tay hắn siết chặt lại.
- Thần không biết chi tiết. Nhưng thần biết Quý phi nương nương không phải người đơn giản.
Tuyết Nhi đứng dậy. Nàng bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài vườn thượng uyển rộng lớn. Những bông hoa đang khoe sắc dưới nắng, nhưng lòng nàng lại lạnh như băng.
- Khôày đơn giản cả, Trần tướng quân ạ. Mỗi người đều có mưu đồ riêng, đều sẵn sàng bước lên xương máu của người khác để leo cao. Ta đã từng ngu ngốc tin vào tình yêu, tin vào lời thề non hẹn biển, để rồi nhận lại một kết cục thê thảm.
Nàng xoay người lại, đối diện với Trần Vũ. Ánh nắng chiếu vào gương mặt nàng, làm nổi bật đường nét thanh tú nhưng cũng lộ ra những vết hằn của thời gian và đau khổ.
- Tướng quân có bằng lòng giúp ta một việc không?
Trần Vũ nhìn nàng. Đôi mắt hắn chứa đựng nhiều cảm xúc. Hắn gật đầu, giọng kiên định:
- Nương nương cứ nói, thần xin hết sức.
- Ta chỉ muốn tướng quân tiếp tục gặp ta như hôm qua thôi. - Tuyết Nhi mỉm cười, nụ cười ấy không mang ý tốt. - Chỉ vậy thôi, không có gì nguy hiểm cả.
Trần Vũ ngạc nhiên. Hắn nhíu mày.
- Chỉ vậy thôi ư? Nhưng nếu Hoàng thượng biết được...
- Thì sao? - Tuyết Nhi cắt lời, giọng nàng lạnh tanh. - Hoàng thượng đã từng yêu ta, hắn sẽ không làm gì ta đâu. Vả lại, ta đã sống trong lãnh cung mười năm rồi, còn gì để mất nữa đâu?
Trần Vũ im lặng một lúc, rồi hắn gật đầu.
- Thần hiểu rồi. Thần sẽ làm theo lời nương nương.
Tuyết Nhi cười, nụ cười ấy chứa đầy mưu đồ và toan tính. Nàng biết mình đã thành công bước đầu. Trần Vũ đã mắc câu, và giờ chỉ cần đợi con cá lớn hơn cắn câu nữa thôi.
Hai người ngồi lại nói chuyện thêm một lúc, những câu chuyện vô thưởng vô phạt về thơ ca, về võ thuật, về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Nhưng thực chất, mỗi lời nói ra đều được tính toán, mỗi cử chỉ đều được sắp đặt.
Tuyết Nhi cố tình nói chuyện thật lâu, cố tình để Trần Vũ ở lại trà thất đến khi mặt trời lên cao. Nàng muốn chắc chắn rằng tin tức về cuộc gặp gỡ này sẽ đến tai Hoàng thượng và cũng sẽ đến tai Trần Quý phi.
Và quả nhiên, mọi chuyện diễn ra đúng như nàng dự liệu.
Khi hai người đang nói chuyện, cánh cửa trà thất bất ngờ bị đẩy mạnh. Trần Quý phi bước vào, gương mặt nàng ta đỏ bừng vì tức giận. Phía sau nàng ta là một đám cung nhân đông đúc, tất cả đều cúi đầu, không dám ngẩng lên.
- Lâm Tuyết Nhi! - Trần Quý phi gầm lên, giọng nàé. - Ngươi dám dụ dỗ em họ của bản cung!
Tuyết Nhi đứng dậy, bình thản nhìn Trần Quý Phi. Nàng chắp tay, cúi người hành lễ.
- Thần thiếp tham kiến Quý phi nương nương.
- Đừng có giả vờ lễ phép với bản cung! - Trần Quý phi bước đến gần, đôi mắt nàng sòng sọc. - Ngươi tưởng bản cung không biết âm mưu của ngươi sao? Ngươi muốn dùng Trần Vũ để chọc tức Hoàng thượng, rồi lại đổ tội cho bản cung, phải không?
Tuyết Nhi vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng nàng cười lạnh. Mọi chuyện đang diễn ra đúng như kế hoạch.
- Quý phi nương nương nói gì, thần thiếp không hiểu. Thần thiếp chỉ mời Trần tướng quân uống trà, trao đổi vài câu chuyện thôi. Không lẽ ngay cả việc này cũng không được phép?
- Ngươi! - Trần Quý phi nghiến răng, nàng ta giơ tay lên định tát Tuyết Nhi.
Nhưng Trần Vũ đã nhanh tay ngăn lại. Hắn nắm lấy cổ tay của Trần Quý phi, giọng lạnh lùng:
- Quý phi nương nương, xin hãy bình tĩnh. Lâm nương nương không có ý xấu gì đâu.
- Buông ra! - Trần Quý phi giằng tay ra, mắt nàng ta như muốn phun lửa. - Ngươi là em họ của bản cung, sao lại đứng về phía nó? Mày mù rồi sao? Nó chỉ đang lợi dụng mày thôi!
Trần Vũ lùi lại, liếc nhìn Tuyết Nhi một cái. Hắn thấy nàng vẫn đứng yên, gương mặt bình thản đến lạ thường. Trong lòng hắn bỗng nảy sinh một sự nghi ngờ, nhưng hắn nhanh chóng gạt đi.
- Thần chỉ biết Lâm nương nương bị oan khuất suốt mười năm, và thần muốn giúp nàng. - Trần Vũ nói, giọng kiên định.
- Giúp nó? - Trần Quý Phi cười ngặt nghẽo. - Mày sẽ hối hận vì đã giúp nó! Đi, đi gặp Hoàng thượng ngay! Bản cung sẽ để Hoàng thượng xem xét, xem nó là loại yêu tinh thế nào!
Nói rồi, Trần Quý phi xoay người bước ra ngoài, những cung nhân vội vã chạy theo sau. Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên, rồi dần xa.
Tuyết Nhi đứng yên một lúc, rồi nàng từ từ ngồi xuống ghế. Nàng đưa tay nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ. Trà đã nguội, đắng ngắt.
- Nương nương… - Trần Vũ ngập ngừng. Hắn nhìn nàng với ánh mắt lo lắng. - Chúng ta có nên giải thích với Hoàng thượng không?
- Không cần đâu. - Tuyết Nhi lắc đầu, mỉm cười nhạt. - Cứ để mọi chuyện tự nhiên.
Nàng biết rằng giờ đây, mọi thứ đã nằm trong tầm kiểm soát. Trần Quý phi đã tự mình rơi vào bẫy và Hoàng thượng sẽ sớm biết đến cuộc gặp gỡ này.
Một canh giờ sau, một thị vệ đến truyền lời: Hoàng thượng triệu kiến Lâm Tuyết Nhi và Trần Vũ đến Ngự Thư Phòng.
Tuyết Nhi bước vào Ngự Thư Phòng. Nàng thấy Hoàng thượng đang ngồi trên long ỷ. Gương mặt hắn tối sầm. Trần Quý Phi đứng bên cạnh, mắt nàng ta ánh lên vẻ đắc thắng.
- Thần thiếp tham kiến bệ hạ. - Tuyết Nhi quỳ xuống, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng không yếu đuối.
- Trần tướng quân tham kiến bệ hạ. - Trần Vũ cũng quỳ xuống bên cạnh.
Hoàng thượng không nói gì. Hắn chỉ nhìn hai người với ánh mắt lạnh lẽo. Không khí trong phòng nặng nề, chỉ có tiếng tim đập loạn xạ trong lồng ngực mỗi người.
- Trần Quý phi tố cáo các ngươi có hành vi bất chính trong vườn thượng uyển. - Hoàng thượng lên tiếng, giọng hắn khàn đặc. - Có hay không?
Trần Vũ định lên tiếng, nhưng Tuyết Nhi đã nhanh hơn:
- Bệ hạ, thần thiếp chỉ mời Trần tướng quân uống trà, trao đổi vài câu chuyện về thơ ca và võ thuật. Thần thiếp không có hành vi bất chính nào.
- Uống trà? - Hoàng thượng nghiến răng. - Nàng mới ra khỏi lãnh cung có vài ngày, đã vội vàng mời người khác vào cung uống trà. Nàng có biết quy củ của hậu cung không?
Tuyết Nhi ngước lên nhìn hắn. Đôi mắt nàng không hề né tránh.
- Thần thiếp biết quy củ, bệ hạ. Nhưng Thần Thiếp cũng biết rằng mình đã sống trong lãnh cung mười năm, không biết gì về thế giới bên ngoài. Thần thiếp chỉ muốn có người nói chuyện, để quên đi nỗi cô đơn.
Giọng nàng run nhẹ, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì sự xúc động thực sự. Nỗi cô đơn ấy, dù là giả tạo hay thật, cũng đều khiến nàng đau lòng.
Hoàng thượng nhìn nàng, mắt hắn thoáng qua một tia đau đớn. Hắn nhớ lại những ngày xưa, khi nàng còn là phi tần được sủng ái, lúc nào cũng cười nói rạng rỡ. Giờ đây, nàng đã khác, đã già đi, đã mang trên mình những vết thương không thể lành.
- Trần tướng quân, ngươi đi. - Hoàng thượng ra lệnh.
Trần Vũ nhìn Tuyết Nhi một cái, rồi cúi đầu. Khi hắn đần Quý phi, hắn ném cho nàng ta một ánh mắt lạnh lẽo.
Khi chỉ còn lại ba người, Hoàng thượng đứng dậy, bước đến gần Tuyết Nhi. Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt nàng.
- Nàng đang định làm gì đây, Lâm Tuyết Nhi? - Giọng hắn nhỏ nhẹ, nhưng ẩn chứa một sự uy hiếp.
Tuyết Nhi nhìn hắn, mắt nàng không hề chớp.
- Thần thiếp không hiểu bệ hạ muốn nói gì.
- Đừng giả vờ ngu ngốc! - Hoàng thượng gầm lên, tay hắn nắm chặt lại. - Ta biết nàng cố tình tiếp cận Trần Vũ, cố tình để ta nhìn thấy. Nàng muốn ta ghen, muốn ta đau khổ, phải không?
Tuyết Nhi không trả lời. Nàng chỉ nhìn hắn với đôi mắt vô cảm.
Trần Quý phi đứng bên cạnh, nàng ta cười khẩy:
- Bệ hạ, người thấy chưa? Nó đúng là yêu tinh, chỉ biết quyến rũ đàn ông thôi. Người hãy tống nó vào lãnh cung lần nữa đi!
- Im miệng! - Hoàng thượng quát, quay sang Trần Quý phi. - Trẫm đang hỏi nàng ta, không phải hỏi nàng.
Trần Quý phi giật mình. Nàng ta lùi lại, không dám nói thêm lời nào.
Hoàng thượng lết Nhi, mắt hắn đỏ hoe.
- Nàng có biết ta đã đau khổ thế nào trong mười năm qua không? Mỗi ngày, mỗi đêm, ta đều nghĩ về nàng, nghĩ về những lỗi lầm ta đã gây ra. Nhưng nàng thì sao? Vừa ra khỏi lãnh cung, nàng đã vội vàng tìm người khác.
Tuyết nói, lòng nàng bỗng dưng quặn thắt. Những lời ấy, nếu là mười năm trước, có lẽ nàng đã khóc vì hạnh phúc. Nhưng giờ đây, nàng chỉ thấy mỉa mai.
- Bệ hạ đau khổ? - Tuyết Nhi cười, nụ cười ấy đắng cay. - Bệ hạ có biết thần thiếp đã đau khổ thế nào khi bị vu oan, khi cha thần thiếp bị giết oan? Bệ hạ có biết mười năm trong lãnh cung dài như thế nào không? Những đêm lạnh lẽo, những ngày dài vô vọng, chỉ có tiếng gió rít và nước mắt.
Giọng nàng bắt đầu run lên, nước mắt lăn dài trên má.
- Bệ hạ nói thần thiếp tìm người khác? Bệ hạ có biết vì sao thần thiếp làm vậy không? Vì thần thiếp muốn bệ hạ biết cảm giác bị phản bội là thế nào! Vì thần thiếp muốn bệ hạ đau khổ như thần thiếp đã từng đau khổ!
Hoàng thượng đứng sững lại, mắt hắn mở to. Hắn không ngờ nàng lại nói thẳng như vậy.
- Tuyết Nhi… - Hắn gọi tên nàng, giọng khàn đặc.
- Đừng gọi tên thần thiếp! - Tuyết Nhi hét lên. Nàng đứng bật dậy, nhìn thẳng vào mặt hắn. - Bệ hạ không xứng đáng gọi tên thần thiếp! Bệ hạ đã giết cha thần thiếp, đã ần thiếp, giờ lại còn dám nói yêu thương? Thật nực cười!
Trần Quý Phi đứng bên cạnh. Nàng ta cười thầm trong bụng. Mọi chuyện đang diễn ra đúng như nàốn, Tuyết Nhi càng nói càng lỡ lời, càng chọc giận Hoàng thượng.
Nhưng Hoàng thượng không nổi giận như Trần Quý phi nghĩ. Hắn chỉ đứng yên, nhìn Tuyết Nhi với ánh mắt đau khổ.
- — Nàng nói đúng… — hắn thì thầm. - Ta đã sai. Ta đã sai ngay từ đầu. Nhưng ta có nỗi khổ riêng, Tuyết Nhi ạ. Nàng không biết được.
- Nỗi khổ gì? - Tuyết Nhi cười khẩy. - Nỗi khổ của một hoàng đế có quyền sinh sát trong tay? Nỗi khổ của một người có thể tùy tiện kết tội người khác mà không cần chứng cứ?
Hoàng thượng lắc đầu, hắn định nói gì đó, nhưng Trần Quý phi đã lên tiếng:
- Bệ hạ, người thấy chưa? Nó dám mắng người, dám khinh thường người. Người còn dung túng nó sao?
Hoàng thừa Trần Quý phi, mắt hắn sắc lạnh.
- Nàng muốn gì đây, Trần Quý phi?
- Thiếp không muốn gì cả, chỉ muốn bệ hạ ếp. - Trần Quý phi nói, giọng nũng nịu. - Lâm Tuyết Nhi dụ dỗ em họ của thiếp, làm nhục thiếp. Nếu bệ hạ không trừng phạt nó, thiếp còn mặt mũi nào trong hậu cung này?
Hoàng thượng nhìn nàng ta một lúc lâu, rồi hắn cười lạnh.
- Nàng nói nàng bị nhục? Thế nàng có biết nàng đã làm gì với Lâm Tuyết Nhi không? Nàng đã làm nàng ấy phải sống trong lãnh cung mười năm. Nàng có biết nàng đã làm gì với Lâm đại nhân không? Nàng đã hãm hại một trung thần, khiến ông ấy phải chết oan!
Trần Quý Phi tái mặt. Nàng ta lùi lại.
- Bệ hạ… bệ hạ nói gì vậy? Thiếp không làm gì cả…
- Đừng có chối! - Hoàng thượng gầm lên. - Ta biết tất cả! Chỉ là ta chưa có đủ chứng cứ để xử nàng thôi. Nhưng ta sẽ tìm ra, ta sẽ tìm ra tất cả!
Trần Quý Phi run lên. Nàng ta quỳ xuống, nước mắt trào ra.
- Bệ hạ, thiếp bị oan! Lâm Tuyết Nhi nó bịa chuyện, nó muốn hãm hại thiếp!
- Đủ rồi! - Hoàng thượng quát, tay hắn đập mạnh xuống bàn, làm chén trà rơi vỡ tan tành. - Cả hai người chết! Để ta yên tĩnh một mình!
Trần Quý Phi và Tuyết Nhi cúi đầu. Khi ra đến cửa, Tuyết nhìn Hoàng thượng. Nàng thấy hắn đang ngồi trên long ỷ, hai tay ôm đầu, gương mặt hắn nhăn nhó vì đau khổ.
Nàng bước ra ngoài, lòng nàng tràn ngập mâu thuẫn. Một phần trong nàng thấy vui vì kế hoạch đã thành công, nhưng một phần khác lại thấy đau đớn vì những lời hắn nói. Liệu hắn có thực sự hối hận? Liệu hắn có thực sự yêu nàng?
Nhưng nàng nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ đó. Không, nàng không thể mềm lòng. Hắn là kẻ thù, là người đã giết cha nàng, đã hủy hoại cuộc đời nàng. Nàng phải tiếp tục kế hoạch, phải khiến hắn phải trả giá.
Trong Ngự Thư Phòng, Hoàng thượng ngồi im lặng một lúc lâu. Hắn nhìn những mảnh chén vỡ dưới chân, nhìn những giọt trà còn đọng trên sàn. Mùi trà sen thoang thoảng trong không khí, gợi lại những ký ức xưa cũ.
Hắn nhắm mắt lại. Hình ảnh Tuyết Nhi hiện ám trí. Nàng ngày xưa, nụ cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh, tiếng cười trong trẻo. Và nàng bây giờ, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt đầy hận thù.
- Tuyết Nhi… - Hắn thì thầm, giọng khàn đặc. - Ta xin lỗi... Ta xin lỗi nàng...
Nhưng lời xin lỗi ấy chỉ vang lên trong bốn bức tường lạnh lẽo của Ngự Thư Phòng, khô, không ai biết đến.
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra vườn thượng uyển. Những bông hoa vẫn đang khoe sắc dưới nắng, nhưng lòng hắn lại tối đen như mực. Hắn biết rằng ván cờ này mới chỉ bắt đầu, và hắn sẽ phải đối mặt với nhiều đau khổ hơn nữa.
Hắn nắm chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch.
- Đủ rồi! - Hắn gầm lên, tay đập mạnh vào tường. - Đủ rồi! Nàng muốn ta phát điên mới hả?
Nhưng không ai trả lời hắn, chỉ có tiếng vọng của chính hắn vang lên trong không gian trống rỗng.