Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Oan Gia Gương Vỡ

Chân tướng bại lộ

2523 từ
Nghe chương này13:24

Màn đêm buông xuống hoàng cung, ánh trăng lạnh lẽo hắt qua những mái ngói lưu ly, nhuộm một màu bạc u buồn lên khắp lối đi. Lâm Tuyết Nhi ngồi trước bàn trang điểm, đôi mắt nhìn vào chiếc gương đồng đã ố màu. Nàng không nhìn mà nhìn vào bóng tối phía sau, nơi những ký ức đau thương đang cuộn trào.

“Nương nương, người không ngủ sao?” Lý ma ma khẽ khàng bước vào, trên tay bưng một chén trà nóng. Hơi nước nghi ngút bốc lên, mang theo mùi thảo mộc thanh khiết.

Tuyết Nhi không quay đầu, giọng nói khàn khàn: “Ma ma, ta không thể ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt, ta lại thấy phụ thân ta đứng trước mặt, ông ấy nhìn ta bằng đôi mắt đầy oan khuất.”

Lý ma ma đặt chén trà xuống bàn, bàạm vào vai nàng: “Nương nương, xin người hãy giữ gìn sức khỏe. Ngày mai là ngày trọng đại, người cần phải tỉnh táo.”

Tuyết Nhi chậm rãi quay lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Lý ma ma: “Người nói đã tìm được nhân chứng? Là thật sao?”

Lý ma ma gật đầu, khuôn mặt già nua hiện lên vẻ phấn khích xen lẫn lo âu: “Thưa nương nương, đúng vậy. Lão thái giám Lý Văn năm xưa từng hầu hạ ở cung Khôn Ninh. Ông ta đã chứng kiến tận mắt Trần Quý phi sai người giấu bùa chú dưới gầm giường của nương nương. Ông ta đã già yếu, sống ở một ngôi miếu hoang ngoài thành, nhưng trí nhớ vẫn còn minh mẫn.”

Tim Tuyết Nhi đập mạnh. Nàng đứng bật dậy, tay siết chặt khăn tay: “Ông ta có chịu ra làm chứng không?”

“Ông ta sợ, nương nương ạ. Nhưng thần đã hứa sẽ bảo vệ ông ta, và ông ta cũng mang nợ máu với phụ thân nương nương năm xưa. Ông ta đồng ý rồi.” Lý ma ma thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm: “Ngày mai, thần sẽ đưa ông ta vào cung. Nhưng nương nương phải cẩn thận, Trần Quý phi có thế lực rất lớn, Hoàng thượng lại còn đang do dự.”

Tuyết Nhi cười nhạt, nụ cười và mỉa mai: “Do dự? Hắn đã do dự mười năm rồi. Mười năm ta sống trong lãnh cung lạnh lẽo, mười năm ta chịu đựng tiếng oan, mười năm ta mất đi phụ thân. Bây giờ, hắn còn do dự nữa sao?”

Lý ma ma không nói gì, chỉ biết lặng lẽ lau nước mắt. Bà biết rõ nỗi đau của nàng, nhưng bà cũng biết Hoàng thượng không phải là người độc ác, chỉ là ông ta có những nỗi niềm riêng.

“Ngày mai, ta sẽ đưa Lý Văn đến Ngự Thư Phòng. Ta sẽ đối chất với Trần Quý phi trước mặt Hoàng thượng. Nếu hắn còn do dự...” Tuyết Nhi ngừng lại, đôi mắt long lanh: “Thì ta sẽ biết lòng hắn thế nào.”

---

Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua những tán cây cổ thụ trong hoàng cung, chiếu những vệt sáng vàng nhạt lên lối đi lát đá. Không khí trong lành, nhưng lại nặng trĩu một cảm giác căng thẳng. Lâm Tuyết Nhi khoác lên mình bộ cung trang màu xanh ngọc, tóc búi cao, cài một chiếc trâm ngọc. Nàng muốn gây ấn tượng với Hoàng thượng bằng vẻ đẹp thanh thoát, nhưng ánh mắt lại sắc bén như dao.

Đi cùng nàng là Lý ma ma và một thái giám già, ống gậy. Đó là Lý Văn, nhân chứng sống duy nhất còn lại. Ông ta mặc bộ đồ thái giám cũ kỹ, đầu cúi thấp, nhưng đôi mắt đục ngầu vẫn ánh lên một tia quyết tâm.

Khi đến Ngự Thư Phòng, Triệu tổng quản đã đứng chờ sẵn. Ông ta nhìn thấy đoàn người, hơi khựng lại, rồi cung kính thi lễ: “Lâm nương nương, bệ hạ đang họp triều. Người có thể chờ ở thiên điện.”

“Không cần,” Tuyết Nhi lạnh lùng nói, giọng nàng vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch: “Ta đến đây để gặp Hoàng thượng và Trần Quý phi. Ta có chuyện quan trọng.”

Triệu tổng quản nhìn nàng, đôi mắt sắc bén như muốn dò xét: “Nương nương, chuyện gì mà quan trọng đến vậy? Bệ hạ đang bận.”

“Chuyện về cái chết của phụ thân ta. Chuyện về mười năm oan khuất của ta.” Tuyết Nhi nhìn thẳng vào mắt ông ta, không chút nao núng: “Tổng quản, người cũng từng là người trung thành với hoàng thượng. Người có muốn thấy công lý được thực thi không?”

Triệu tổng quản im lặng một lúc, rồi thở dài: “Thần sẽ bẩm báo với bệ hạ.”

Khoảng nửa canh giờ sau, Tuyết Nhi được mời vào Ngự Thư Phòng. Không gian rộng lớn, trang nghiêm với những kệ sách cao ngất, những bức tranh thủy mặc treo trên tường. Mùi trầm hương thoang thoảng, hòa cùng mùi giấy cũ và mực tàu. Hoàng thượng Minh Đức ngồi trên long ỷ, tay cầm một cuốn tấu chương, nhưng ánh mắt lại trống rỗng.

Bên cạnh hắn, Trần Quý Phi đứng đó, khoác trên người bộ cung trang đỏ rực, tô điểm bằng vàng bạc châu báu. Nàng ta nhìn Tuyết Nhi bằng ánh mắt khinh miệt pha lẫn tức giận: “Lâm muội muội, có chuyện gì mà phải vội vàng đến vậy? Làm phiền Hoàng thượng đang xử lý quốc sự.”

Tuyết Nhi không thèm liếc nhìn nàng ta. Nàng quỳ xuống, dập đầu ba lần trước Hoàng thượng: “Bệ hạ, thần thiếp có chuyện quan trọng cần tâu.”

Hoàng thượng Minh Đức đặt cuốn tấu chương xuống. Ánh mắt hắn nhìn nàng, có chút mệt mỏi và khó hiểu: “Nàng nói đi.”

Tuyết Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn thẳng vào hắn: “Thần thiếp đã tìm ra chân tướng của vụ án năm xưa. Người đã ần thiếp và giết hại phụ thân thần thiếp, chính là Trần Quý phi.”

Không khí trong Ngự Thư Phòng bỗng chốc đông đặc lại. Trần Quý phi giật mình, sắc mặt tái nhợt, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Nàng ta cười khảy: “Lâm muội muội, muội đang nói gì vậy? Muội bị ma quỷ ám à? Hay là muội muốn vu khống cho ta?”

“Ta không vu khống.” Tuyết Nhi đứng dậy, giọng nặng nề đầy uy lực: “Ta có nhân chứng. Lý Văn, thái giám từng hầu hạ ở cung Khôn Ninh, chính mắt ông ta thấy Trần Quý phi sai người giấu bùa chú dưới gầm giường của ta.”

Nửa, hô lớn: “Mời Lý Văn vào!”

Cánh cửa mở ra. Lý Văn run rẩy bước vào, quỳ xuống trước mặt Hoàng thượng. Ông ta dập đầu, giọng run run: “Bệ hạ, lão thần xin thú tội. Năm xưa, lão thần đã chứng kiến tận mắt Quý phi nương nương sai người giấu bùa chú dưới gầm giường của Lâm nương nương. Lão thần đã không dám nói ra vì sợ bị hãm hại. Nhưng mười năm qua, lương tâm lão thần luôn day dứt. Xin bệ hạ minh xét.”

Trần Quý phi mặt cắt không còn giọt máu, nàng ta chỉ tay vào Lý Văn, giọng the thé: “Đồ già mất trí! Ngươi bị ai mua chuộc mà dám vu khống cho ta?”

“Ta không mua chuộc ai.” Tuyết Nhi nhìn thẳng vào mắt Hoàng thượng: “Bệ hạ, người có thể điều tra. Năm xưa, Trần Quý phi có động cơ rõ ràng. Nàng ta muốn độc sủng, muốn trở thành hoàng hậu. Mà phụ thân thần thiếp, lúc đó là quan giám sát quân đội, đã phát hiện ra tội tham ô của Trần tướng quân, cha của nàng ta. Vì thế, nàng ta đã giết người diệt khẩu, ần thiếp để che giấu tội lỗi của gia tộc.”

Hoàng thượng Minh Đức im lặng. Đôi mắt hắn nhìn Tuyết Nhi, rồi nhìn Trần Quý Phi, rồi nhìn Lý Văn. Hắn không nói gì, nhưng những ngón tay đang siết chặt lấy cuốn tấu chương, đến nỗi móng tay bấm sâu vào giấy.

“Bệ hạ,” Trần Quý phi quỳ xuống, nước mắt lăn dài: “Người đừng tin lời ả ta. Ả ta điên rồi! Ả ta muốn hãm hại thần thiếp vì ghen ghét. Thần thiếp thờ người đã mười năm, chưa từng một lần phản bội người.”

Tuyết Nhi cười nhạt, nụ cười đau và mỉa mai: “Mười năm? Ta đã mất mười năm trong lãnh cung vì nàng. Phụ thân ta đã mất mạng vì nàng. Nàng nói nàng chưa từng phản bội? Nàng đã phản bội lại tất cả những gì thiêng liêng nhất.”

Nààng thượng, giọng nàng nghẹn ngào: “Bệ hạ, người còn nhớ không? Năm xưa, phụ thân thần thiếp là người đã dạy người viết chữ, dạy người cầm quân. Ông ấy là ân sư của người. Vậy mà người đã cho giết ông ấy mà không một lời điều tra.”

Hoàng thượng Minh Đức run lên, khuôn mặt hắn tái nhợt. Hắn nhắm mắt lại, như muốn trốn tránh hiện thực. Một lúc sau, hắn mở mắt ra, giọng khàn đặc: “Lâm Tuyết Nhi, nàng có bằng chứng gì khác không?”

“Có, thần thiếp còn có một bức thư.” Tuyết Nhi rút từ trong tay áo ra một bức thư đã ố vàng: “Đây là bức thư Trần Quý phi viết cho ta, nhờ ông ta xử lý phụ thân thần thiếp. Bức thư này được giấu trong một cái hộp nhỏ dưới gốc tường thượng uyển. Một tỳ nữ thân cận của nàng ta đã giao lại cho thần thiếp trước khi chết.”

Trần Quý Phi nhìn thấy bức thư, mặt cắt không còn giọt máu. Nàng ta lao đến, cố gắng giật lấy: “Đồ giả! Đồ giả! Ngươi dám vu khống ta!”

“Đủ rồi!” Hoàng thượng Minh Đức đập tay xuống bàn. Tiếng động vang lên làm mọi người giật mình. Hắn đứng dậy, bước xuống khỏi long ỷ, đôi mắt nhìn Trần Quý phi đầy uất hận: “Trần Quý phi, nàng có nhận tội không?”

Trần Quý phi run rẩy, nàng ta quỳ rạp xuống đất: “Bệ hạ, thần thiếp vô tội. Thần thiếp thờ người đã mười năm. Tình cảm của thần thiếp dành cho người là thật lòng. Người không thể tin lời ả ta được.”

“Ta từng rất yêu nàng,” hoàng thượng nói, giọng hắn run run: “Ta từng tin tưởng nàng. Nhưng nàng đã phản bội ta. Nàng đã phản bội lòng tin của ta, phản bội cả Lâm Tuyết Nhi.”

Trần Quý phi bật khóc, nước mắt nàng ta tràn ra như suối: “Thần thiếp yêu người, bệ hạ. Thần thiếp yêu người đến mức không thể chịu nổi khi thấy người để mắt đến ả ta. Thần thiếp chỉ muốn loại bỏ ả ta để có được người thôi.”

“Nàng điên rồi,” Hoàng thượng lắc đầu, khuôn mặt hắn đầy đau khổ: “Nàng đã hủy hoại cuộc đời của một người vô tội. Nàng đã giết chết một vị trung thần. Nàng xứng đáng bị trừng phạt.”

Hệ thống quản, giọng nghiêm nghị: “Triệu tổng quản, hãy đưa Trần Quý phi vào lãnh cung. Chờ ta ra lệnh.”

“Bệ hạ!” Trần Quý phi gào lên, nàng ta bám vào chân Hoàng thượng: “Người không thể làm thế với thần thiếp được. Cha thần thiếp là đại tướng quân. Ông ấy nắm giữ binh quyền. Nếu người xử tội thần thiếp, ông ấy sẽ làm loạn mất.”

Hoàng thượng Minh Đức khựng lại, khuôn mặt hắn biến sắc. Hắn nhìn Trần Quý Phi, rồi nhìn Lâm Tuyết Nhi, rồi nhìn về phía xa xăm. Hắn đang do dự.

Lâm Tuyết Nhi nhìn thấy sự do dự đó, trái tim nàng như bị ai bóp nghẹt. Nàng đã mong đợi điều này, nhưng khi nó xảy ra, nàng vẫn cảm thấy đau đớn tột cùng. Hắn vẫn còn do dự vì một lý do nào đó; hắn vẫn còn muốn bảo vệ ả ta.

“Bệ hạ,” nàng nói, giọng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Người vẫn còn muốn bảo vệ ả ta sao? Sau tất cả những gì ả ta đã gần thiếp? Sau tất cả những gì ả ta đã gây cho thân thần thiếp?”

Hoàng thượng Minh Đức nhìn nàng, đôi mắt hắn đầy giằng xé. Hắn muốn nói gì đó, nhưng cổ họng hắn như nghẹn lại. Hắn biết nếu hắn xử tội Trần Quý Phi, đại tướng quân Trần Văn sẽ nổi loạn. Giang sơn này sẽ rơi vào hỗn loạn. Nhưng nếu hắn không xử tội, hắn sẽ mất đi Lâm Tuyết Nhi mãi mãi.

“Lâm Tuyết Nhi,” hắn nói, giọng hắn khàn đặc: “Ta biết nàng đau khổ. Ta biết nàng oan ức. Nhưng ta phải nghĩ đến giang sơn xã tắc. Trần Tướng Quân nắm giữ binh quyền; nếu ta động đến con gái ông ta, ông ta sẽ làm phản.”

“Vậy thì người cứ để ả ta sống? Để ả ta tiếp tục hưởng quý?” Tuyết Nhi cười nhạt, nụ cười: “Bệ hạ, người có biết thần thiếp đã chờ đợi ngày này suốt mười năm không? Người có biết Thần Thiếp đã nuôi dưỡng lòng căm hận này suốt mười năm không? Và bây giờ, người lại bảo thần thiếp phải từ bỏ?”

“Ta không bảo nàng từ bỏ,” Hoàng thượng lắc đầu, khuôn mặt hắn đầy đau đớn: “Ta chỉ xin nàng hãy kiên nhẫn. Hãời gian.”

“Thời gian?” Tuyết Nhi bật cười, tiếng cười khô khốc, đầy mỉa mai: “Người đã có mười năm rồi. Mười năm để điều tra, để tìm ra sự thật. Và bây giờ, người lại xin thêm thời gian?”

Nàng nhìn thẳng vào mắt Hoàng thượng. Đôi mắt nàng đỏ hoe, nhưng không hề có một giọt nước mắt nào rơi xuống. Nàng nói, giọng nàng vẫn đầy uy lực: “Bệ hạ, người vẫn còn muốn bảo vệ ả ta sao?”

Hoàng thượng Minh Đức im lặng. Khuôn mặt hắn tái nhợt. Hắn nhìn nàng, rồi nhìn Trần Quý Phi, rồi nhìn về phía xa xăm. Hắn không trả lời, chỉ có một tiếng thở dài nặng nề vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Lâm Tuyết Nhi nhìn thấy sự im lặng đó, trái tim nàng như vỡ vụn. Nàng đã biết câu trả lời từ lâu, nhưng khi nó đến, nàng vẫn cảm thấy đau đớn không thể tả xiết.

Nàng quay người bỏ đi, không nói thêm một lời nào. Lý ma ma và Lý Văn vội vã theo sau. Khi nàng bước qua cửa, nàng nghe thấy tiếng Hoàng thượng gọi: “Lâm Tuyết Nhi!”

Nàng dừng lại, nhưng không quay đầu.

“Ta xin lỗi,” giọng hắn khàn đặc, đầy đau đớn: “Ta xin lỗi nàng.”

Lâm Tuyết Nhi không nói gì. Nàng chỉ bước tiếp, bước vào bóng tối của hành lang dài, để lại sau lưng Hoàng thượng đang đứng đó, khuôn mặt đầy giằng xé và đau khổ.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo khắc họa tâm lý phức tạp qua chi tiết nhỏ, từ những giọt nước mắt không rơi của Tuyết Nhi đến tiếng thở dài nặng nề của hoàng thượng, để lộ những mâu thuẫn nội tâm sâu sắc hơn những lời nói ra.

📖 Chương tiếp theo

Hoàng đế sẽ phải chọn giữa tình cảm quá khứ và công lý cho người phụ nữ đã mất mười năm để chứng minh vô tội của bản thân.

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord