Ngự Thư Phòng chìm trong bầu không khí nặng nề sau khi Trần Quý phi bị giải đi. Những ngọn nến trên giá chạm trổ rồng phượng cháy lập lòe, bóng đổ dài trên nền gạch men xanh. Mùi mực tàu hòa với mùi trầm hương thoang thoảng, nhưng không thể xua tan được cái lạnh đang thấm dần vào xương tủy của Lâm Tuyết Nhi. Nàng đứng yên trước bàn ngự, hai tay nắm chặt vào nhau đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch.
Hoàng thượng ngồi trên long ỷ, tay đặt trên cuộn thánh chỉ vừa ban ra. Hắn không nhìn nàng, mắt đăm đăm vào ngọn lửa trên đỉnh nến. Gương mặt hắn trong ánh sáng lờ mờ lộ rõ những đường nét mệt mỏi, những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt và trán. Hắn từng là người nàng yêu nhất, người nàng tin tưởng nhất, nhưng giờ đây khi nhìn hắn, nàng chỉ thấy một bóng ma của quá khứ.
“Tuyết Nhi,” hắn lên tiếng, giọng khàn khàn, “nàng có biết ta đau lòng thế nào không?”
Nàng bật cười chua chát. “Bệ hạ đau lòng? Mười năm trong lãnh cung lạnh lẽo, mười năm bị khinh rẻ, mười năm — người bảo ta có biết người đau lòng không?”
Hoàng thượng đứng dậy, chậm rãi bước đến gần nàng. Mỗi bước chân của hắn như nện trên nền đá, vang lên những tiếng trầm đục. “Ta biết ta có lỗi với nàng. Nhưng nàng phải hiểu, ta là hoàng đế, ta phải nghĩ cho giang sơn, cho trăm họ.”
“Giang sơn? Trăm họ?” Nàng ngẩng mặt lên nhìn hắn, đôi mắt long lanh ánh nước. “Vậy còn ta? Ta không phải là người từng thề non hẹn biển? Ta không phải là người hứa sẽ bảo vệ đến trọn đời?”
Hắn khựng lại, tay run run đưa lên như muốn chạm vào má nàng, nhưng rồi lại hạ xuống. “Nàng nói đúng. Ta đã thất hứa với nàng. Nhưng năm đó, cha của Trần Quý phi nắm giữ vạn đại quân. Nếu ta xử tội nàng ta, đất nước sẽ lâm vào cảnh nội chiến, máu sẽ đổ khắp nơi.”
“Vậy người đã để máu của cha ta đổ!” Nàng gào lên, tiếng vọng ra khắp Ngự Thư Phòng. Những tỳ nữ và thị vệ bên ngoài chắc hẳn nghe thấy, nhưng nàng không còn quan tâm nữa. “Mười năm qua, người biết ta vô tội nhưng vẫn để ta chịu khổ. Người biết nhưng vẫn để hắn chết trong tủi nhục. Đó là sự lựa chọn của người!”
Hoàng thượng lùi lại, tựa lưng vào cột trụ, mặt mày tái nhợt. “Phải, đó là lựa chọn của ta. Và ta đã sống với nó suốt mười năm. Mỗi đêm ta trằn trọc, mỗi khi thấy nàng trong mơ ta lại giật mình tỉnh dậy với mồ hôi lạnh trên trán.”
Hắn ngừng lại, hít một hơi thật sâu. Mùi gỗ trầm từ cột trụ thoang thoảng bên cạnh hắn, nhưng sao mùi hương ấy lại khiến hắn nhớ đến những ngày xưa, khi hai người còn ngồi bên thượng uyển, cười nói vô tư.
“Nàng biết không,” hắn tiếp tục, giọng nhỏ dần, “ta từng nghĩ rằng nàng sẽ hiểu. Hiểu rằng ta làm vậy vì đại cục. Nhưng ta đã sai. Làm sao nàng hiểu được khi nàng là người phải trả giá cho sự lựa chọn của ta?”
Lâm Tuyết lại không muốn nhìn thấy gương mặt hối hận của hắn. Nàng nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng lóe, chiếu thành vệt dài trên nền gạch. Cảm giác lạnh lẽo từ mặt đất thấm qua đôi hài mỏng, nhưng còn lạnh hơn là nỗi đau trong lòng nàng.
“Người vừa giáng Trần Quý phi làm thứ nhân,” nàng nói, giọng đều đều nhưng ẩn chứa bao sóng gió. “Người quản thúc nàng ta, nhưng không giết. Vì sao? Vì người vẫn sợ cha nàng ta?”
“Ta…”
“Đừng nói với ta rằng người còn yêu nàng ta,” nàng ngắt lời, quay phắt lại. “Ta biết người không yêu. Người chỉ yêu ngai vàng, yêu quyền lực, yêu giang sơn của người.”
Hoàng thượng bước tới, hai tay nắm chặt lấy vai nàng. Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền qua lớp lụa mỏng, nhưng nàng không cảm nhận được chút nào. “Sai rồi! Ta yêu nàng! Ta chưa bao giờ ngừng yêu nàng! Nhưng ta là hoàng đế…” Hắn ngừng lại, mắt rưng rưng. “Nàng có biết mỗi lần ta đến lãnh cung, đứng từ xa nhìn nàng, ta muốn chạy vào ôm nàng, đưa nàng ra khỏi nơi đó không? Nhưng ta không thể. Nếu ta làm vậy, mọi chuyện sẽ sụp đổ.”
Lâm Tuyết Nhi giật mình. Nàng nhớ những lần mơ hồ cảm thấy có ai đó đang nhìn mình từ xa trong những đêm lạnh giá ở Lãnh cung. Nàng từng nghĩ đó là ảo giác, là sự tuyệt vọng của những hình ảnh hư ảo. Nhưng giờ đây, khi nghe hắn nói, tất cả trở nên rõ ràng.
“Người đến lãnh cung?” nàng hỏi, giọng run run. “Người những đêm đông lạnh giá, nhảy vì thiếu chăn ấm, nhìn ta khóc một mình giữa bốn bức tường ẩm mốc? Và người không làm gì cả?”
Hắn buông tay nàng ra, quỳ xuống trước mặt nàng. Hành động của hoàng đế làm tất cả cung nhân trong phòng kinh ngạc. Họ vội vàng cúi đầu, không dám nhìn. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn chỉ chăm chăm nhìn nàng, hai tay đan vào nhau, run rẩy.
“Ta có lỗi,” hắn nói, giọng nghẹn ngào. “Ta xin nàng tha thứ. Ta biết mười năm không thể bù đắp bằng một lời xin lỗi. Nhưng hãy hội để sửa sai. Ta sẽ trả lại cho nàng mọi thứ, ta sẽ phong nàng làm hoàng hậu, ta sẽ…”
“Im đi!” Tuyết Nhi hét lên, nước mắt trào ra. “Người nghĩ rằng ta muốn ngai vàng? Ta muốn danh phận? Thứ ta muốn là cha ta sống lại! Thứ ta muốn là mười năm cuộc đời ở lại! Người có thể làm được không?”
Hoàng thượng cúi đầu, không dám nhìn nàng. Những giọt nước mắt của hắn rơi xuống nền gạch, hòa vào bóng tối. “Ta không thể làm cha nàng sống lại. Nhưng ta có thể dành phần đời còn lại để bù đắp cho nàng.”
“Bù đắp?” Nàng bật cười đau đớn. “Người có biết mười năm trong lãnh cung là thế nào không? Những bức tường ẩm mốc, mùi hôi thối của rơm mục, cái lạnh thấu xương không có chăn ấm, những bữa ăn chỉ có cơm nguội và rau thối. Cảm giác tuyệt vọng khi không thấy nước mắt nàng. Không ai thấy nước mắt nàng. Và trên hết, nỗi đau khi biết người mình yêu chính là người đã đẩy mình vào địa ngục.”
Nàng thở dốc, nước mắt chảy dài trên má. Nàng nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, đau đớn đến nỗi tưởng chừng sắp vỡ ra.
“Người nói người yêu ta,” nàng tiếp tục, giọng nhỏ dần, “nhưng tình yêu của người là gì? Là nhìn ta đau khổ trong im lặng? Là để ta chịu đựng mười năm mà không một lời giải thích? Là để ta nghĩ rằng người đã phản bội ta?”
Hoàng thượng ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe. “Ta đã sai, ta biết ta sai. Nhưng nàng có hiểu không? Ta sợ mất nàng. Nếu ngày đó ta công khai bênh vực nàng, cả triều đình sẽ chống lại ta, cha nàng sẽ chết nhanh hơn, và nàng cũng không thoát được.”
“Và kết quả là cha ta vẫn chết, ta vẫn chịu khổ!” Nàng gào lên. “Người có nghĩ đến việc nóết sự thật không? Để ta biết rằng người không phản bội ta? Để ta có thể cùng người chịu đựng?”
Hắn lắc đầu, mắt nhắm nghiền. “Ta sợ. Ta sợ nàng không giữ được bí mật, sợ nàng một phút nông nổi sẽ hỏng hết mọi chuyện. Ta tưởng rằng cách tốt nhất là để nàng ghét ta, để nàng oán ta, để nàng sống trong oán hận mà vẫn an toàn.”
“An toàn?” Nàng nắm lấy vạt áo hắn, kéo hắn đứng dậy. “Người gọi mười năm trong lãnh cung là an toàn? Người có biết ta đã suýt chết vì sốt rét, suýt chết vì đói, suýt chết vì tuyệt vọng không?”
Hoàng thượng run lên, tay nắm chặt tay nàng. “Ta biết. Ta đã sai người chăm sóc nàng trong bí mật. Nhưng có những lúc ta không thể can thiệp, vì sợ lộ chuyện.”
“Người chăm sóc ta?” Nàng hỏi, mắt mở to.
“Lý ma ma,” hắn thú nhận. “Nàng ấy là người của ta. Ta đã sai nàng ấy vào lãnh cung để bảo vệ nàng.”
Lâm Tuyết Nhi lảo đảo lùi lại. Lý ma ma? Người đã ở bên nàng suốt mười năm, người đã lau nước mắt cho nàng, đã thức trắng đêm khi nàng bệnh, đã khuyên nàng kiên nhẫn chờ ngày công lý — người đó là gián điệp của hoàng thượng?
“Không thể nào,” nàng lẩm bẩm. “Lý ma ma là người trưởng nhất, ta coi bà ấy như mẹ ruột.”
“Bà ấy thật lòng yêu thương nàng,” Hoàng thượng vội nói. “Ta không ép bà ấy làm điều gì xấu. Ta chỉ nhờ bà ấy bảo vệ nàng, bảo vệ tình hình của nàng.”
Nàng bật cười, nhưng tiếng cười nghe như tiếng khóc. “Vậy ra mọi thứ ta biết, mọi thứ ta trải qua, đều trong tầm kiểm soát của người. Người biết ta đau, người biết ta khổ, nhưng người chỉ đứng nhìn và sai người khác bảo vệ ta. Và người gọi đó là tình yêu?”
“Tuyết Nhi…”
“Đừng gọi tên ta!” Nàng hét lên, hai tay bịt chặt lấy tai. “Ta không muốn nghe giọng người nữa!”
Nàng quay người chạy ra cửa, nhưng Hoàng thượng nhanh chóng bước tới, chặn nàng lại. Hắn ôm chặt lấy nàng từ phía sau, vòng tay mạnh mẽ nhưng run rẩy.
“Tha thứ cho ta, Tuyết Nhi,” hắn thì thầm bên tai nàng. “Ta biết ta không xứng đáng, nhưng. Đừng bỏ ta. Đừng để ta mất nàng một lần nữa.”
Hơi ấm từ cơ thể hắn truyền qua lớp áo, nhưng nàng chỉ cảm thấy lạnh. Nàng cảm nhận được trái tim hắn đập mạnh sau lưng nàng, cảm nhận được nỗi đau trong từng lời nói của hắn. Nhưng nỗi đau đó có đáng để nàng quên đi mười năm tủi nhục?
“Người nói người yêu ta,” nàng nói, giọng đều đều, “nhưng tình yêu của người là sự ích kỷ. Người yêu cầu của người không phải theo cách ta cần. Người bảo vệ ta theo cách người cho là đúng, không phải theo cách khiến ta hạnh phúc.”
Nàng vùng ra khỏi vòng tay hắn, quay lưng bước về phía cửa. Mỗi bước chân nàng nặng trĩu, nhưng nàng không dừng lại.
“Tuyết Nhi, xin nàng…” Giọng hắn vang lên từ phía sau, yếu ớt và tuyệt vọng.
Nàng dừng lại ở ngưỡng cửa, tay đặt lên khung cửa bằng gỗ tử đàn. Những đường vân gỗ sờn dưới ngón tay nàng, như những vết sẹo trong lòng nàng. Nàng không quay đầu lại, chỉ nói, giọng nhẹ như gió thoảng:
“Tha thứ? Người có biết mười năm trong lãnh cung là thế nào không? Khi nàng nằm trên nền đất lạnh, run rẩy vì sốt, không ai bên cạnh, chỉ có bóng tối và tiếng chuột kêu. Khi nàng cầu xin trò chuyện, phép màng, phép màu không bao giờ đến. Khi nàng tuyệt vọng đến mức muốn chết, nhưng không có can đảm để kết thúc mọi thứ.”
Nàng ngừng lại, nước mắt chảy dài. “Người có biết cảm giác bị người mình yêu nhất phản bội là thế nào không? Khi mọi ký ức đẹp đẽ trở thành nỗi đau, khi mỗi lần nhớ về người là một lần tim nàng vỡ vụn.”
Hoàng thượng không nói gì, chỉ đứng yên đó, nhìn bóng lưng nàng trong ánh nến lập lòe.
“Người muốứ,” nàng nói tiếp, giọng nhỏ dần, “nhưng vết thương mười năm không thể lành trong một ngày. Nỗi đau mười năm không thể xóa nhòa bằng một lời xin lỗi. Người có thể là thiên hạ, nhưng người không thể trả lại những gì đã mất.”
Nàng quay đầu lại, chỉ một chút, đủ để nhìn thấy bóng hắn qua khóe mắt. “Ta không thể tha thứ cho người. Ít nhất là bây giờ.”
Nói xong, nàng bước ra khỏi Ngự Thư Phòng, để lại Hoàng thượng đứng một mình giữa những ngọn nến lập lòe.
Nàng đi dọc hành lang dài, bước chân vội vã, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Những ngọn đèn lồng hai bên đường phát ra ánh sáng vàng vọt, chiếu lên gương mặt tái nhợt của nàng. Gió đêm thổi qua, làm tà áo nàng bay phần phật, nhưng nàng không cảm thấy lạnh. Nỗi đau trong lòng nàng còn lạnh hơn ngàn lần cơn gió đêm.
Nàng rẽ vào một góc tối, nơi bóng tối bao phủ như muốn nuốt chửng nàng. Nàng tựa lưng vào tường, từ từ trượt xuống, ngồi trên nền gạch lạnh lẽo. Những tiếng nấc nghẹn bật ra từ cổ họng nàng, không thể kìm nén.
“Sao người có thể,” nàng thì thầm giữa những tiếng khóc, “sao người có thể nói yêu ta như vậy? Sao người có thể nhìn ta đau khổ và không làm gì?”
Nàng nhắm mắt lại và trong bóng tối, những ký ức ùa về. Hình ảnh Hoàng thượng khi còn là thái tử cùng nàng ngồi bên hồ sen, cười nói vô tư. Bàn tay hắn dịu dàng nắm tay nàng, đôi mắt hắn nhìn nàng đầy yêu thương. Những lời thề non hẹn biển, những giấc mơ về tương lai.
Tất cả vỡ tan như gương rơi xuống đất.
Nàng mở mắt, nhìn lên bầu trời ở giữa những mái ngói. Những ngôi sao lấp lánh xa xôi, lạnh lẽo, như những giọt nước mắt của vũ trụ.
“Ta từng yêu người,” nàng nói với gió đêm, với những ngôi sao, với chính mình. “Ta từng yêu người hơn cả mạng sống của ta. Nhưng tình yêu đó đã chết trong lãnh cung, đã chết, đã chết trong mười năm dài đằng đẵng.”
Nàng đứng dậy, lau nước mắt, tự hứa với lòng mình sẽ không khóc nữa. Nhưng khi nhìn lại Ngự Thư Phòng xa xa, nơi vẫn còn ánh đèn sáng, nàng biết đó là lời nói dối.
Trong lòng nàng, tình yêu vẫn còn đó, như một ngọn lửa nhỏ dai dẳng không chịu tắt giữa cơn bão tuyết. Nàng ghét nó, ghét bản thân vì vẫn còn yêu, nhưng nàng không thể phủ nhận.
“Tha thứ?” Nàng lẩm bẩm, bước đi trong bóng tối. “Không phải bây giờ. Có thể không bao giờ.”
Tiếng bước chân nàng xa dần, hòa vào màn đêm yên tĩnh. Phía sau nàng, những ngọn đèn trong Ngự Thư Phòng vẫn sáng, như ngọn lửa hy vọng của một hoàng đế đang chờ đợi sự tha thứ không bao giờ đến.