Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Oan Gia Gương Vỡ

Gương vỡ khó lành

2721 từ
Nghe chương này14:49

Đêm ấy, Lâm Tuyết Nhi nằm trên giường gấm, mắt mở trừng trừng nhìn lên màn trướng màu xanh nhạt. Ngọn đèn dầu leo lét trên bàn thờ tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, hắt bóng những đường nét kỳ dị lên vách tường. Nàng lắng nghe tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ, âm thanh như tiếng khóc của ai đó từ rất xa vọng về.

Lý ma ma ngồi ở góc phòng, tay cầm quạt phe phẩy, mắt dõi theo từng cử động của nàng.

“Nương nương, đã muộn rồi, người nên nghỉ ngơi.”

Lâm Tuyết Nhi không đáp, chỉ khẽ nghiêng đầu. Hương trầm thoang thoảng từ lư hồng len vào mũi, mang theo chút ngai ngái khó tả. Nàng nhắm mắt, nhưng hình ảnh Hoàng thượng quỳ gối trước mặt nàng vẫn hiện rõ mồn một. Đôi mắt hắn đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào, tất cả đều chân thật đến mức khiến tim nàng quặn thắt.

“Sao ta có thể tin hắn được?” Nàng tự hỏi lòng mình.

Mười năm oan khuất, mười năm sống trong lãnh cung lạnh lẽo, mười năm nhìn từng tấc da thịt mình héo. Cha nàng chết trong nhục nhã, gia tộc nàng tan tác, danh dự nàng vùi dập. Tất cả đều do một tay hắn gây ra, dù hắn có nói rằng hắn bị ép buộc, hắn có hối hận, thì những gì đã qua làm sao có thể xóa nhòa?

Nhưng trái tim nàng, cái trái tim khốn khổ ấy, lại đập rộn ràng mỗi khi nghĩ đến hắn.

Nàng thở dài, xoay người sang phía khác. Lý ma ma khẽ đứng dậy, đi đến bên giường, nhẹ nhàng kéo chăn lên cho nàng.

“Nương nương, người đừng nghĩ nhiều quá. Sức khỏe của người còn yếu, cần tĩnh dưỡng.”

“Ma ma,” Lâm Tuyết Nhi thì thầm, “ta không biết phải làm sao nữa. Hận hắn, ta đã làm được. Nhưng yêu hắn… ta cũng chẳng thể ngừng.”

Lý ặng một lát, rồi khẽ nói: “Tình cảm là thứ khó nắm bắt nhất trên đời, nương nương ạ. Có khi nó đến lúc ta không ngờ, cũng có khi nó đi lúc ta không hay. Hãy để thời gian trả lời.”

Lâm Tuyết Nhi không đáp, chỉ nhắm mắt lại. Hơi ấm từ chiếc chăn lụa mỏng lan tỏa khắp cơ thể, nhưng trong lòng nàng vẫn lạnh như băng. Nàng mơ màng chìm vào giấc ngủ, để mặc cho những suy nghĩ hỗn độn cuốn trôi.

Khi mở mắt ra, nàng thấy mình đang đứng giữa một khu vườn đầy nắng.

Ánh nắng xuyên qua những tán cây, tạo thành những vệt sáng trên mặt đất. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm ngọt ngào của hoa cỏ. Tiếng chim hót líu lo từ đâu đó vọng lại, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ gần đó.

“Tuyết Nhi!”

Nàng quay lại, thấy Hoàng thượng đang đứng dưới gốc mai lớn, tay cầm một cành hoa trắng muốt. Hắn mặc một bộ long bào màu vàng nhạt, mái tóc dài được búi gọn, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

“Nàng nhìn này, hoa mai năm nay nở đẹp quá,” hắn nói, giơ cành hoa về phía nàng. “Ta đã chờ nàng từ sáng sớm, định cùng nàng ngắm hoa, uống trà.”

Lâm Tuyết Nhi bước đến, cảm giác nhẹ nhàng lạ thường. Nàng đưa tay đón lấy cành hoa. Những cánh hoa mỏng manh chạm vào da thịt nàng, mát lạnh.

“Bệ hạ, sao người lại cho nhiều thứ như vậy?” Nàng hỏi, giọng ngọt ngào như mật.

“Vì nàng là người quan trọng nhất đối với ta,” hắn đáp, mắt nhìn nàng đầy yêu thương. “Ta có thể bỏ cả thiên hạ, chỉ để được ở bên nàng.”

Nàng cười. Tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp khu vườn. Hắn nắm tay nàng, dẫn nàng đi dọc theo con đường lát đá. Hai bên là những khóm hoa đủ màu sắc khoe sắc. Gió thổi qua, những cánh hoa rơi xuống như mưa, phủ lên mái tóc và vai áo của hai người.

“Nàng có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?” Hắn hỏi.

“Nhớ chứ,” nàng gật đầu, mắt xa xăm. “Ở vườn thượng uyển, khi thần thiếp vô tình làm rơi chiếc lược ngọc xuống hồ. Bệ hạ đã lặn xuống mò lên cho thần thiếp.”

“Và ta đã yêu nàng từ khoảnh khắc đó,” hắn nói, dừng lại, quay sang nhìn nàng. “Khi nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng sáng như sao, nụ cười nàng làm ta quên hết mọi muộn phiền.”

Lâm Tuyết Nhi cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Nàng muốn nói điều gì đó, nhưng lời nói không thể thoát ra. Hắn đưa tay vuốt nhẹ má nàng, ngón tay ấm áp lướt trên làn da.

“Đừng bao giờ rời xa ta, Tuyết Nhi,” hắn thì thầm. “Hãy ở bên ta mãi mãi.”

Nàng gật đầu, nước mắt lưng tròng. Nhưng đột nhiên, khung cảnh bắt đầu thay đổi. Những cá sống biến thành máu đỏ, mặt đất nứt nẻ, bầu trời tối sầm lại. Tiếng chim hót biến thành tiếng gào thét, tiếng nước chảy biến thành tiếng khóc nức nở.

“Tuyết Nhi!” Giọng Hoàng thượng vang lên, nhưng xa xôi, mơ hồ.

Nàng quay lại, thấy hắn đang lùi dần vào bóng tối, tay vẫn vươn về phía nàng, nhưng không thể chạm tới.

“Đừng! Đừng bỏ ta!” Nàng hét lên, lao về phía hắn.

Nhưng mặt đất dưới chân nàng sụp đổ, nàng rơi vào một vực sâu không đáy. Cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo bao trùm lấy nàng, khiến nàng không thể thở nổi.

Lâm Tuyết Nhi bật dậy, mồ hôi ướt đẫm trán. Nàng thở hổn hển, mắt mở to nhìn quanh phòng. Ngọn đèn dầu vẫn cháy. Lý ma ma đã ngủ gục trên ghế, tiếng ngáy nhẹ nhàng. Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi, từng giọt mưa gõ nhẹ lên mái ngói, tạo thành một bản nhạc buồn.

Nàng đưa tay lên sờ mặt, thấy ướt đẫm nước mắt.

“Sao ta lại khóc?” Nàng tự hỏi. “Giấc mơ đó có ý nghĩa gì?”

Nàng nằm xuống, nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh Hoàng thượng trong mơ vẫn ám ảnh nàng. Hắn yêu nàng. Nàng biết điều đó. Nhưng tình yêu của hắn có đủ để xóa nhòa những đau khổ mà hắn đã gây ra? Nàng không biết.

Nàng trở mình, cố gắng chìm vào giấc ngủ, nhưng không thể. Những ký ức về mười năm trước ùa về, từng mảnh, từng mảnh ghép lại thành một bức tranh đau thương. Nàng nhớ cảm giác bị xiềng xích đưa vào lãnh cung, nhớ những đêm dài cô đơn, nhớ những giọt nước mắt đã rơi trong bóng tối.

Nhưng nàng cũng nhớ những ngày hạnh phúc bên hắn, nhớ nụ cười ấm áp của hắn, nhớ những lời hứa ngọt ngào.

“Ta không thể tiếp tục như thế này,” nàng nói với chính mình. “Ta phải chọn một hướng đi.”

Nhưng tim nàng đau nhói khi nghĩ đến việc phải đưa ra quyết định.

Sáng hôm sau, khi Lâm Tuyết Nhi tỉnh dậy, nàng thấy đầu óc mình nặng trĩu. Cả người nàng nóng ran, mồ hôi túa ra khắp người. Nàng cố gắng ngồi dậy, nhưng chân tay rã rời, không có sức lực.

“Lý ma ma...” Nàng gọi, giọng khàn đặc.

Lý ma ma giật mình tỉnh giấc, vội vàng chạy đến bên giường. Bà đặt tay lên trán nàng, mặt biến sắc.

“Nương nương, người bị sốt rồi! Để con đi gọi ngự y.”

“Không cần,” Lâm Tuyết Nhi lắc đầu, “chỉ là cảm mạo thôi, nghỉ một lát là khỏi.”

“Không được, nương nương. Bệnh tình của người không thể coi thường.” Lý ma ma nói, quay người bước ra ngoài.

Lâm Tuyết Nhi nằm trên giường, mắt nhìn lên trần nhà. Hơi nóng từ cơ thể nàng tỏa ra, làm không khí trong phòng trở nên ngột ngạt. Nàng cảm thấy mệt mỏi, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần.

Một lát sau, Lý ại, cùng với một vị ngự y. Ông ta bắt mạch cho nàng, mặt trầm tư.

“Nương nương bị phong hàn, kết hợp với ưu tư quá độ, thân thể suy nhược,” ngự y nói. “Tôi sẽ kê một thang thuốc, uống vài ngày sẽ khỏi.”

“Đa tạ đại phu,” Lâm Tuyết Nhi nói yếu ớt.

Ngự y lui ra, Lý ma ma tiễn ôửa. Khi trở vào, bà thấy Lâm Tuyết Nhi đã nhắm mắt, dường như đã ngủ. Bà nhẹ nhàng kéo chăn lên cho nàng, rồi ngồi xuống ghế, mắt dõi theo từng hơi thở của nàng.

Buổi chiều, khi Lâm Tuyết Nhi tỉnh dậy, nàng thấy một bát cháo nóng đặt trên bàn cạnh giường. Hương thơm của gạo nếp hòa quyện với mùi gừng và thịt băm, xông vào mũi nàng, kích thích vị giác.

“Ma ma đã nấu chá?” Nàng hỏi, cố gắng ngồi dậy.

“Không phải con,” một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cửa.

Lâm Tuyết thấy Hoàng thượng đang đứng đó, tay cầm một chiếc khay gỗ. Hắn mặc một bộ thường phục màu xám, tóc hơi rối, mắt có quầng thâm, trông như đã thức trắng đêm.

“Bệ hạ?” Nàng ngạc nhiên.

Hoàng thượng bước vào, đặt khay lên bàn. Hắn ngồi xuống bên giường, nhìn nàng với ánh mắt đầy lo lắng.

“Ta nghe nói nàng bị bệnh, nên đến xem thế nào,” hắn nói, giọng nhẹ nhàng. “Ta đã tự tay nấu cháo cho nàng, hy vọng nàng sẽ thích.”

Lâm Tuyết Nhi nhìn bát cháo, rồi nhìn hắn. Nàng không biết phải nói gì. Một hoàng thượng, người đứng đầu thiên hạ, lại tự mình xuống bếp nấu cháo cho nàng? Nàng có nên tin không?

“Tại sao bệ hạ lại làm vậy?” Nàng hỏi, giọng khàn đặc.

Hoàng thượng im lặng một lát, rồi nói: “Vì ta muốn chuộc lỗi. Ta biết nàng không tha thứ cho ta, nhưng ta muốn nàng biết rằng ta thật lòng hối hận. Ta sẵn sàng làm mọi thứ để nàng tha thứ.”

Lâm Tuyết Nhi nhìn hắn. Đôi mắt nàng lấp lánh nước. Nàng muốn nói rằng nàng ghét hắn, rằng nàng không cần sự thương hại của hắn. Nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng.

“Thần thiếp không đáng để bệ hạ phải làm vậy,” cuối cùng nàng nói, giọng run run.

“Nàng xứng đáng với tất cả,” Hoàng thượng nói, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối của nàng. “Nàng là người duy nhất mà ta yêu, là người duy nhất ta muốn ở bên suốt đời.”

Lâm Tuyết Nhi cắn môi, cố kìm nén những giọt nước mắt sắp trào ra. Nàng đưa tay đón lấy bát cháo, thìa cháo đầu tiên chạm vào môi, vị ngọt của gạo hòa quyện với vị ấm nóng của gừng, lan tỏa khắp cơ thể nàng.

“Ngon không?” Hoàng thượng hỏi, mắt đầy hy vọng.

Lâm Tuyết Nhi gật đầu, không nói được lời nào. Nàng ăn từng thìa, cảm nhận hương vị của tình yêu và sự hối lỗi mà hắn đã gửi gắm vào từng hạt gạo.

Hoàng thượng ngồi nhìn nàng, mắt không rời. Hắn thấy nàng gầy đi nhiều, da dẻ tái nhợt, nhưng vẻ đẹp của nàng vẫn khiến hắn say đắm. Hắn muốn ôm nàng vào lòng, muốn hôn lên đôi môi tái nhợt của nàng, nhưng hắn biết hắn không có quyền làm vậy.

“Ta sẽ ở đây với nàng,” hắn nói, giọng đầy quyết tâm. “Cho đến khi nàng khỏe lại.”

“Bệ hạ không cần phải vậy,” Lâm Tuyết Nhi nói, mắt nhìn xuống bát cháo. “Thần thiếp chỉ là một phi tần tội nghiệp, không đáng để bệ hạ hao tâm tổn sức.”

“Nàng đừng nói vậy,” Hoàng thượng lắc đầu, giọng kiên quyết. “Nàng là hoàng hậu trong lòng ta, dù ai có nói gì, ta cũng không thay đổi.”

Lâm Tuyết ặng, không đáp. Nàng ăn hết bát cháo rồi đặt bát xuống bàn. Hoàng thượng dường như dành cho nàng cử chỉ nhẹ nhàng như chăm sóc một đứa trẻ.

“Ngủ đi,” hắn nói, giọng dịu dàng. “Ta sẽ ở đây, canh chừng cho nàng.”

Lâm Tuyết Nhi nhắm mắt, để mặc cho cơn mệt mỏi kéo mình vào giấc ngủ. Nàng cảm nhận được bàn tay ấm áp của hắn nắm lấy tay nàng. Hơi ấm ấy lan tỏa khắp cơ thể, xua tan cái lạnh trong lòng.

Nhưng trong giấc ngủ, nàng vẫn thấy những hình ảnh đau thương, những ký ức không thể phai nhòa. Nàng mơ thấy cha mình bị kéo đi, mơ thấy lãnh cung lạnh lẽo, mơ thấy những đêm dài cô đơn.

Khi tỉnh dậy, nàng thấy mình đang nằm trong lòng Hoàng thượng. Hắn ngồi dựa vào thành giường, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn. Tay hắn vẫn nắm chặt tay nàng, như sợ nàng biến mất.

Lâm Tuyết Nhi nhìn hắn, thấy quầng thâm dưới mắt hắn, thấy những nếp nhăn trên trán hắn. Hắn đã già đi nhiều, không còn là chàng trai trẻ trung, hồn nhiên ngày nào. Những năm tháng làm vua đã để lại dấu vết trên khuôn mặt hắn.

Nàng đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào má hắn. Làn da hắn ấm áp, hơi thô ráp. Hắn khẽ động đậy, mở mắt ra.

“Nàng tỉnh rồi?” Hắn hỏi, giọng ngái ngủ.

Lâm Tuyết Nhi gật đầu, mắt nhìn hắn. Nàng thấy đôi mắt hắn long lanh, như chứa đựng cả một biển tình yêu. Nàng muốn nói điều gì đó, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.

“Bệ hạ đã ở đây suốt đêm sao?” Nàng hỏi.

“Ta đã hứa sẽ ở bên nàng,” hắn đáp, nở một nụ cười mệt mỏi. “Ta không thể thất hứa với nàng.”

Lâm Tuyết Nhi cảm thấy tim mình đau nhói. Nàng đưa tay, nắm chặt lấy tay hắn. Bàn tay nàng lạnh ngắt, nhưng khi chạm vào tay hắn, nàng cảm thấy ấm áp lạ thường.

“Thần thiếp… thần thiếp không biết phải làm sao nữa,” nàng nói, giọng run run. “Thần thiếp hận bệ hạ, nhưng thần thiếp cũng yêu bệ hạ. Thần thiếp không thể sống với hận thù, cũng không thể quên đi những đau khổ.”

Hoàng thượng im lặng nhìn nàng, mắt đầy đau đớn. Hắn nâng tay nàng lên, đặt lên môi, hôn nhẹ.

“Ta biết, ta biết tất cả,” hắn nói, giọng nghẹn ngào. “Ta biết nàng đau khổ, ta biết nàng khó xử. Nhưng hãy một cơ hội. Hãy để ta chuộc lỗi, để ta yêu nàng lần nữa.”

Lâm Tuyết Nhi nhìn hắn, nước mắt lăn dài trên má. Nàng muốn nói có, muốn nói rằng nàng tha thứ cho hắn, muốn nói rằng nàng yêu hắn. Nhưng nỗi đau mười năm vẫn còn đó, như một vết thương chưa lành.

“Thần thiếp không biết,” cuối cùng nàng nói, giọng yếu ớt. “Thần thiếp cần thời gian.”

“Ta sẽ chờ,” Hoàng thượng nói, mắt đầy hy vọng. “Ta sẽ chờ nàng cho đến khi nàng sẵn sàng.”

Lâm Tuyết Nhi gật đầu, không nói thêm gì nữa. Nàng để mặc cho hắn ôm nàng vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn. Nàng nhắm mắt, để mặc cho những giọt nước mắt lăn dài, thấm ướt áo hắn.

Ngoài kia, mưa đã tạnh. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, tạo thành những vệt sáng trên nền gạch. Tiếng chim hót líu lo từ vườn thượng uyển vọng vào, hòa cùng tiếng thở đều đều của hai người.

Lâm Tuyết Nhi cảm thấy trong lòng mình có một tia sáng nhỏ, như ánh nắng sau cơn mưa. Nàng không biết tương lai sẽ ra sao, không biết nàng có thể tha thứ cho hắn hay không. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, nàng không còn cảm thấy cô đơn.

Nàng nắm chặt tay hắn, như nắm lấy một hy vọng mong manh. Và nàng tự hứa với lòng mình sẽ để thời gian trả lời tất cả.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo miêu tả cuộc chiến nội tâm của nhân vật nữ chính thông qua chi tiết tâm lý tinh tế, không rơi vào cảm xúc quá khích. Cách Lâm Tuyết Nhi chọn "thời gian" thay vì một câu trả lời quyết liệt cho thấy sự trưởng thành và thực tế của con người sau những tổn thương sâu sắc.

📖 Chương tiếp theo

Trong chương tiếp theo "Tái hợp sau bão tố", liệu hoàng thượng và Lâm Tuyết Nhi có thể xây dựng lại tình cảm từ những mảnh vỡ còn sót lại?

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord