Buổi sáng hôm ấy, ánh nắng len lỏi qua cửa sổ, chiếu những tia sáng yếu ớt xuống nền đá lạnh lẽo của tẩm cung. Lâm Tuyết Nhi ngồi dậy, tựa lưng vào chiếc gối thêu hình uyên ương, đôi mắt nàng đỏ hoe vì những giọt lệ đã khô cạn trong đêm. Nàng đưa tay sờ lên chiếc bát sứ men ngọc còn vương mùi cháo nóng mà Hoàng thượng đã tự tay bưng đến cho nàng từ đêm qua. Hương thơm thoang thoảng của gạo nếp và vài lát gừng mỏng tan hòa quyện với mùi trầm hương từ lư hương đồng đặt ở góc phòng.
“Nương nương, người đã tỉnh rồi ạ?” Lý ma ma bước vào, tay bưng một chén thuốc bắc đen đặc, khói bay lên nghi ngút. Bà già nua cẩn thận đặt chén thuốc lên bàn, rồi quỳ xuống bên giường, ánh mắt lo lắng nhìn chủ nhân.
“Ta không sao, ma ma.” Lâm Tuyết Nhi thều thào, giọng khàn đặc vì đã khóc nhiều. Nàng cố gắng ngồi thẳng dậy, nhưng cơ thể yếu ớt khiến nàng phải vịn vào tay Lý ma ma.
“Nương nương, người phải uống thuốc mới khỏe lại được. Hoàng thượng đã dặn thái y phải sắc thật kỹ, không được sơ suất.” Lý ma ma đỡ nàng dậy, đưa thìa thuốc lên miệng nàng.
Lâm Tuyết Nhi nhắm mắt, nuốt từng ngụm thuốc đắng ngắt. Vị đắng lan tỏa khắp cuống họng, nhưng nàng không hề nhăn mặt. Mười năm trong lãnh cung đã dạy nàng chịu đựng mọi đắng cay. Nàng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy những cánh chim sẻ đang nhảy nhót trên cành mai già. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng gió thổi qua tán lá, tạo nên một bản nhạc buổi sáng yên bình.
“Ma ma, Hoàng thượng… người ấy đã đi từ lúc nào?” Nàng hỏi, giọng pha chút ngập ngừng.
“Hoàng thượng đã về Ngự Thư Phòng từ canh năm, nương nương ạ. Người dặn nô tỳ phải chăm sóc nương nương thật tốt, tối nay sẽ lại đến thăm.” Lý ma ma đáp, tay vuốt nhẹ tấm chăn gấm.
Lâm Tuyết, mắt nhìn vào khoảng không. Nàng đã trải qua một đêm dài đằng đẵng, giữa những cơn mê sảng và giấc mơ chập chờn. Trong giấc mơ ấy, nàng thấy mình và Hoàng thượng thuở xưa, còn trẻ và hồn nhiên, cùng nhau đi dạo trong vườn thượng uyển dưới ánh trăng thanh. Hắn nắm tay nàng, dịu dàng gọi nàng là “Tuyết Nhi”. Nhưng rồi cảnh tượng ấy vụt tan biến, thay vào đó là bóng tối lạnh lẽo của lãnh cung, tiếng gió rít qua những khe cửa, và nỗi đau khi biết cha mình đã chết oan.
“Mẹ ma, ta muốn gặp Hoàng thượng.” Nàng nói, giọng bỗng trở nên kiên quyết.
Lý ma ma sững người, nhìn nàng với ánh mắt ngạc nhiên. “Nương nương, người muốn gặp Hoàng thượng ngay bây giờ ư? Thần sắc của người vẫn còn rất kém…”
“Ta biết. Nhưng ta cần nói chuyện với người ấy. Đã đến lúc rồi.” Lâm Tuyết Nhi chậm rãi đứng dậy, bước đến bên chiếc bàn trang điểm bằng gỗ tử đàn. Nàng nhìn vào chiếc gương đồng, thấy khuôn mặt mình hốc hác, đôi mắt thâm quầng. Nàng cầm lược ngà chải lại mái tóc dài, những sợi tóc mềm mại lướt qua kẽ tay như dòng nước.
Nàng thay một bộ y phục màu xanh nhạt, thêu hìắng, đơn giản nhưng thanh tao. Lý ma ma giúp nàng cài lại chiếc trâm cài đầu bằng ngọc bích, thứ duy nhất còn sót lại từ ngày nàng mới vào cung.
“Đi thôi, ma ma.”
Hai người bước ra khỏi tẩm cung, đi dọc theo hành lang dài uốn lượn. Gió sớm thổi qua, mang theo hương thơm của hoa nhài và đất ẩm. Những cung nhân đi ngang qua đều cúi đầu hành lễ, nhưng ánh mắt họ không giấu được sự tò mò. Họ đã nghe tin đồn về việc Lâm Tần được Hoàng thượng sủng ái trở lại, về mối quan hệ phức tạp giữa hai người.
Khi đến trước cửa Ngự Thư Phòng, Lâm Tuyết Nhi dừng lại, hít một hơi thật sâu. Cánh cửa gỗ lim khắc rồng uốn lượn, sơn son thếp vàng, uy nghi và xa cách. Nàng nhớ lại lần cuối cùng nàng đứng trước cánh cửa này, mười năm trước, khi nàng bị giải vào lãnh cung. Lúc ấy, nàng khóc lóc cầu xin, nhưng cánh cửa ấy không bao giờ mở ra cho nàng.
“Phiền Triệu tổng quản thông báo với Hoàng thượng, Lâm Tần cầu kiến.” Nàng nói với Triệu tổng quản đang đứng canh bên ngoài.
Triệu tổng quản nhìn nàng một lát, rồi khẽ gật đầu, đẩy cửa bước vào. Một lúc sau, ông ta trở ra, khom người: “Hoàng thượng mời nương nương vào.”
Lâm Tuyết Nhi bước qua ngưỡng cửa, cảm nhận mùi mực tàu và giấy dó quen thuộc. Gian phòng rộng lớn, với những kệ sách cao ngất, chất đầy sách cổ và thư tịch. Hoàng thượng Minh Đức đang ngồi sau bàn, tay cầm một cuộn thánh chỉ, nhưng mắt hắn không nhìn vào chữ mà nhìn thẳng vào nàng.
“Tuyết Nhi, sao nàng lại đến đây? Thân thể nàng chưa khỏe hẳn.” Hắn đứng dậy, bước nhanh về phía nàng, đỡ tay nàng dẫn đến ghế ngồi.
Lâm Tuyết Nhi để mặc hắn dìu mình, nhưng khi ngồi xuống, nàng rút tay ra, nhìn thẳng vào mắt hắn. Đôi mắt ấy, đen láy và sâu thẳm, từng là thứ khiến nàng say đắm, nhưng giờ đây nàng chỉ thấy trong đó những lớp lang phức tạp của quyền lực và tội lỗi.
“Bệ hạ, thần thiếp có chuyện muốn nói.” Nàng nói, giọng bình tĩnh đến lạ.
Hoàng thượng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, tay đan vào nhau, nhìn nàng chăm chú. “Nàng cứ nói.”
Lâm Tuyết Nhi hít một hơi, cố giữ cho giọng mình không run: “Thần thiếp đã suy nghĩ suốt đêm qua. Về những gì đã xảy ra, về mười năm oan khuất, về cha của thần thiếp.”
Mắt Hoàng thượng tối sầm lại. Hắn cúi đầu, giọng đầy ăn năn: “Trẫm biết, trẫm có lỗi với nàng. Trẫm đã sai lầm với Trần Quý phi, đã để nàng phải chịu khổ suốt mười năm.”
“Không chỉ có thế.” Lâm Tuyết Nhi ngắt lời hắn, ánh mắt nàng ánh lên tia kiên định. “Cha của thần thiếp, ông ấy đã chết oan. Cả gia tộc họ Lâm của thần thiếp bị mang tiếng phản nghịch suốt mười năm nay. Thần thiếp muốn bệ hạ phải cô phụ thân, khôi phục danh dự cho gia tộc.”
Hoàng thượng ngẩng lên, đôi mắt hắn có chút bất ngờ, nhưng rồi hắn gật đầu ngay: “Trẫm sẽ làm. Trẫm đã chuẩn bị thánh chỉ từ mấy ngày trước, chỉ chờ nàng khỏe lại để công bố.”
Hắn đứng dậy, bước đến bàn, lấy một cuộn thánh chỉ vàng óng, mở ra trước mắt nàng: “Đây là thánh chỉ khôi phục tước vị cho Lâm tướng quân, truy phong ông làm Trung Liệt hầu, đồng thời ban thêm ba nghìn khuê mẫộc họ Lâm. Mọi lời đồn về tội phản nghịch đều bị bãi bỏ.”
Lâm Tuyết Nhi nhìn những dòng chữ nắn nót trên thánh chỉ, nước mắt nàng lưng tròng. Nhưng nàng không khóc. Nàng cố kìm nén vì nàng biết đây mới chỉ là bước đầu tiên.
“Thần thiếp còn một yêu cầu nữa.” Nàng nói, giọng nhỏ nhưng đầy trọng lượng.
“Nàng cứ nói, bất cứ điều gì trẫm cũng sẽ làm.” Hoàng thượng đáp, mắt hắn đầy chân thành.
Lâm Tuyết Nhi ngước lên, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Thần thiếp muốn bệ hạ tổ chức một lễ tạ tội công khai. Trước mặt toàn thể triều thần và hậu cung, bệ hạ sẽ công bố sự thật về việc thần thiếp bị vu oan, về tội ác của Trần Quý phi, và về việc bệ hạ đã sai lầm.”
Cả căn phòng như ngừng lại. Hoàng thượng tái mặt, tay hắn siết chặt cuộn thánh chỉ, các khớp ngón tay trắng bệch. Là một hoàng đế, việc công khai thừa nhận sai lầm trước thiên hạ là điều sỉ nhục lớn lao. Nó sẽ là lợi của hắn, tạo cơ hội cho các thế lực ngoại thích và các phe phái trong triều lợi dụng.
“Tuyết Nhi…” Hắn thì thào, giọng đầy đau đớn. “Nàng biết trẫm không thể. Nếu trẫm làm thế, triều đình sẽ loạn, các hoàng tử sẽ tranh quyền đoạt vị, giang sơn sẽ lung lay.”
“Vậy thì bệ hạ hãy chọn đi.” Lâm Tuyết Nhi nói, mắt nàng không hề dao động. “Giữa giang sơn và thần thiếp, bệ hạ chọn cái nào? Nếu bệ hạ thực sự muốn chuộc lỗi, nếu bệ hạ thực sự yêu thần thiếp, thì hãy chứng minh điều đó. Đừng chỉ nói suông.”
Nước mắt nàng cuối cùng cũng lăn dài trên má, những giọt lệ nóng hổi chảy xuống, thấm vào cổ áo xanh. Nàng đã đợi mười năm để có cơ hội này, để đứng trước mặt hắn và đòi lại công bằng cho chính mình. Nhưng sâu thẳm trong tim, nàng cũng sợ hãi. Nàng sợ hắn sẽ chọn giang sơn, sợ nàng sẽ lại một lần nữa bị bỏ rơi, sợ tình yêu của nàng chỉ là ảo ảnh.
Hoàng thượng nhìn nàng khóc, trái tim hắn như bị ai đó bóp nghẹt. Hắn đã thấy nàng khóc rất nhiều trong mười năm qua, trong những giấc mơ của hắn, trong những cơn ác mộng ám ảnh hắn mỗi đêm. Nhưng chưa bao giờ hắn thấy nàng khóc vì hắn, vì một lựa chọn mà hắn phải đưa ra.
Hắn im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng gió thổi qua những trang giấy trên bàn và tiếng tim hắn đập thình thịch. Hắn nhìn ra cửa sổ, thấy mặt trời đã lên cao, ánh sáng vàng rực rỡ chiếu lên những mái ngói lửng của hoàng cung. Từng tấc đất này, từng tòa cung điện này đều do tổ tiên hắn gây dựng, đều là máu xương của bao người. Hắn có quyền gì để đem chúng ra đánh cược?
Nhưng rồi hắn nhìn lại nàng. Lâm Tuyết Nhi đang ngồi đó, yếu ớt nhưng kiên cường, mắt đẫm lệ nhưng không hề cúi đầu. Nàng giống như đóa, mỏng manh mà cứng cỏi, chịu đựng mười năm giá lạnh mà vẫn nở hoa. Hắn nhận ra rằng nếu không có nàng, giang sơn này đối với hắn cũng chỉ là một lồng giam rộng lớn hơn mà thôi.
“Trẫm sẽ làm.” Hắn nói, giọng khàn đi vì cảm xúc. “Trẫm sẽ làm tất cả những gì nàng yêu cầu. Trẫm sẽ cô phụ thân nàng. Trẫm sẽ tổ chức lễ tạ tội trước mặt bá quan văn võ. Trẫm sẽ làm mọi điều để nàng có thể tha thứ cho trẫm.”
Lâm Tuyết Nhi sững người, đôi mắt nàng mở to, không tin vào tai mình. Nàng đã chuẩn bị tinh thần cho việc hắn sẽ từ chối, sẽ lại chọn giang sơn như mười năm trước. Nhưng hắn đã chọn nàng.
“Bệ hạ…” Nàng nghẹn ngào, không nói nên lời.
Hoàng thượng bước đến, quỳ xuống trước mặt nàng, tay nắm lấy tay nàng. Hắn cảm nhận được bàn tay lạnh giá của nàng, gầy guộc và yếu ớt. Hắn nâng tay nàng lên, áp vào má mình. Nước mắt hắn lặng lẽ rơi.
“Tuyết Nhi, trẫm xin lỗi. Trẫm xin lỗi vì đã để nàng chịu khổ, vì đã không bảo vệ nàng, vì đã chọn giang sơn thay vì nàng. Nhưng từ nay, trẫm sẽ không bao giờ để nàng phải khóc vì trẫm nữa. Trẫm sẽ dùng cả đời này để bù đắp cho nàng.”
Lâm Tuyết Nhi nhìn hắn quỳ dưới đất, người đàn ông uy nghiêm nhất thiên hạ đang quỳ trước mặt nàng, nước mắt đầm đìa. Trái tim nàng tan chảy, mọi bức tường phòng thủ nàng dựng lên suốt mười năm qua sụp đổ. Nàng không còn có thể giả vờ hận hắn, không còn có thể che giấu tình cảm thật sự của mình.
“Đứng lên đi, Hoàng thượng.” Nàng nói, giọng run run. “Bệ hạ là thiên tử, không thể quỳ trước thần thiếp.”
“Trẫm quỳ trước người phụ nữ trẫm yêu, chứ không phải trước một phi tần.” Hắn đáp, mắt nhìn nàng đầy chân thành.
Lâm Tuyết Nhi không kìm được nữa, nàng ôm chầm lấy hắn, khóc nức nở. Những tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong Ngự Thư Phòng, hòa cùng tiếng gió và tiếng chim hót bên ngoài. Họ ôm nhau như thể muốn bù đắp cho mười năm xa cách, mười năm đau khổ và hiểu lầm.
“Thần thiếp sẽ tha thứ cho bệ hạ.” Lâm Tuyết Nhi nói, giọng nhỏ nhưng rõ ràng. “Nhưng thần thiếp cần thời gian. Mười năm không thể xóa nhòa trong một ngày, nhưng thần thiếp sẵn lòng cho bệ hạ cơ hội.”
Hoàng thượng ôm nàng chặt hơn, gật đầu lia lịa: “Trẫm hiểu. Trẫm sẽ cho nàng tất cả thời gian nàng cần. Trẫm sẽ chờ nàng, dù có phải chờ cả đời.”
Họ ngồi đó, trong vòng tay nhau, cho đến khi ánh mặt trời buổi trưa xuyên qua cửa sổ, chiếu lên họ những tia sáng ấm áp. Cảm giác như thời gian ngừng lại, như mọi đau khổ đều tan biến trong khoảnh khắc ấy.
Ba ngày sau, một buổi lễ lớn được tổ chức tại điện Thái Hòa. Toàn bộ triều thần, các phi tần trong hậu cung đều có mặt. Hoàng thượng mặc triều phục long bào thêu rồng vàng, uy nghiêm bước lên ngai vàng. Bên cạnh hắn là Lâm Tuyết Nhi, mặc lễ phục màu đỏ thẫm thêu phượng hoàng, tóc búi cao, trâm cài đầu bằng ngọc tỷ tỷ lấp lánh dưới ánh đèn.
“Trẫm, Minh Đức hoàng đế, hôm nay tuyên bố trước toàn thể triều thần và bá quan về sai lầm của trẫm mười năm trước.” Giọng Hoàng thượng vang vọng trong điện, không chút do dự.
Cả điện im phăng phắc, không một tiếng động. Các triều thần nhìn nhau, ngỡ ngàng. Họ không thể tin rằng Hoàng thượng lại công khai thừa nhận sai lầm.
“Lâm tướng quân, phụ thân của Lâm Tần, bị vu oan tội phản nghịch. Trẫm đã tin lời gièm pha, đã kết tội ông một cách bất công. Hôm nay, trẫm chính thức rút lại mọi cáo buộc, khôi phục tước vị và danh dự cho Lâm tướng quân, truy phong ông làm Trung Liệt hầu, ban thêm ba nghìn khuê mẫm họ Lâm.”
Hoàng thượng đọc thánh chỉ, từng chữ từng câu đầy uy lực. Khi dứt lời, hắâm Tuyết Nhi, cúi đầu nhẹ: “Trẫm xin lỗi, Tuyết Nhi. Trẫm đã sai.”
Lâm Tuyết Nhi đứng đó, nước mắt lưng tròng, nhưng trên môi nàng là nụ cười. Nàng nhìn cha mình từ trên cao. Linh hồn ông như đang mỉm cười với nàng. Cuối cùng, công lý đã được thực thi.
Buổi lễ kết thúc, mọi người lục tục rời khỏi điện. Lâm Tuyết Nhi và Hoàng thượng cùng nhau bước ra ngoài, tay trong tay. Họ đi dọc theo hành lang, ra vườn thượng uyển. Mặt trời đã lặn về phía tây, nhuộm cả bầu trời một màu cam đỏ rực rỡ. Những tia nắng cuối ngày chiếu lên mặt hồ trong vườn, tạo thành những gợn sóng lấp lánh.
“Tuyết Nhi, nàng có muốn đi dạo một lát không?” Hoàng thượng hỏi, giọng dịu dàng.
“Dạ, thần thiếp rất muốn.” Nàng đáp, mỉm cười.
Họ bước dọc theo con đường lát đá, giữa những luống hoa hồng đang nở rộ, hương thơm ngọt ngào lan tỏa. Những cánh hoa mỏng manh rơi xuống dưới chân họ, như những mảnh gương vỡ đang dần được gắn lại.
“Nàng còn giận trẫm không?” Hoàng thượng hỏi, mắt nhìn xa xăm.
Lâm Tuyết một lát, rồi nàng đáp: “Thần thiếp không biết nữa. Có lẽ vẫn còn một chút, nhưng không nhiều như trước. Thần thiếp đã học được cách tha thứ, nhưng chưa thể quên.”
“Trẫm hiểu.” Hoàng thượng nắm chặt tay nàng hơn. “Trẫm sẽ không ép nàng. Trẫm chỉ muốn nàng biết rằng trẫm yêu nàng từ ngày đầu tiên cho đến bây giờ và mãi mãi.”
Lâm Tuyết Nhi ngước lên nhìn hắn, thấy trong mắt hắn tình yêu sâu đậm và sự chân thành. Nàng nhận ra rằng dù có hận thù thế nào, tình yêu của nàng dành cho hắn chưa bao giờ mất đi. Nó chỉ bị chôn vùi dưới lớp băng tuyết của mười năm oan khuất, và giờ đây, dưới ánh nắng hoàng hôn ấm áp, nó đang dần tan chảy.
“Thần thiếp cũng yêu bệ hạ.” Nàng thì thầm, giọng nhỏ nhưng đủ để hắn nghe thấy.
Hoàng thượng ôm nàng vào lòng, cảm nhận hương thơm của hoa lài từ tóc nàng. Hắn hít một hơi thật sâu, như muốn khắc sâu khoảnh khắc này vào ký ức.
“Từ nay, trẫm sẽ không bao giờ để nàng phải khóc vì trẫm nữa.” Hắn nói, giọng nhẹ nhàng như gió thoảng.
Lâm Tuyết Nhi dựa đầu vào ngực hắn, nghe nhịp tim hắn đập đều đặn. Nàng nhắm mắt, cảm nhận sự ấm áp từ vòng tay hắn, và lần đầu tiên sau mười năm, nàng cảm thấy bình yên thực sự.
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả khu vườn, và hai người họ đứng đó, ôm nhau dưới bầu trời tím biếc, như một bức tranh thủy mặc đầy cảm xúc. Những cánh hoa hồng rơi lả tả, như những mảnh gương vỡ đang dần được hàn gắn, như những oan khuất đang dần được xóa nhòa.
Phía xa xa, dưới bóng tối của một cây tùng già, Trần Vũ đứng lặng nhìn cảnh tượng ấy. Mắt hắn đỏ hoe, nhưng trên môi là nụ cười nhẹ. Hắn quay lưng bước đi, để lại phía sau tình yêu đơn phương và những ước mơ dang dở. Hắn biết nàng đã tìm được hạnh phúc của mình, và điều đó là đủ.
Trong khi đó, trong một góc tối của lãnh cung, Trần Quý phi ngồi dưới nền đất lạnh, tay ôm chiếc gương đồng vỡ nát. Bà ta nhìn vào những mảnh gương phản chiếu khuôn mặt già nua, hốc hác của mình và khóc nức nở. Mọi mưu đồ, mọi tham vọng đều tan thành mây khói. Bà ta đã mất tất cả vì một tình yêu không thuộc về mình.
Hoàng hôn dần tắt, màn đêm buông xuống và những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời. Lâm Tuyết Nhi và Hoàng thượng vẫn đứng đó, tay trong tay, hứa hẹn một tương lai mới, nơi không còn oan khuất, không còn hận thù, chỉ còn tình yêu và sự hàn gắn.
Nhưng liệu gương vỡ có thực sự lành? Liệu những vết nứt có thể được hàn gắn hoàn toàn? Chỉ có thời gian mới trả lời được. Và họ, cả hai, đều sẵn lòng chờ đợi.