Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Phong tục kỳ quái

Chương 1

5722 từ

Tôi vẫn còn cảm thấy cái nồi đất nặng trịch đang đè lên đỉnh đầu mình khi viết những dòng này. Mùi tro bếp khô khốc, vị mặn chát của khói cũ, và bóng tối dày đặc bao quanh – đó là tất cả những gì còn lại trong khoảnh khắc tôi thu mình trong lòng bếp. Hai đầu gối tê dại vì ngồi xổm quá lâu, nhưng nỗi sợ đã đóng băng mọi phản xạ muốn duỗi chân. Tôi chỉ dám thở, những hơi thở nông và run rẩy, cố không tạo ra bất cứ tiếng động khẽ nào.

Sự yên lặng bên ngoài càng lúc càng trở nên đáng sợ. Nó không phải là thứ yên tĩnh của một đêm quê bình thường, mà là một sự tĩnh lặng bóp nghẹt, như có một lớp màng vô hình đang bọc kín căn nhà. Bà nội vẫn chưa về. Suy nghĩ đó đâm vào tim tôi như một mũi kim lạnh. Bà đã bảo tôi đợi. Bà sẽ ra vườn đưa ba về. Vườn… nơi tôi vừa bỏ chạy khỏi đó, nơi Cục Than đứng đó.

Cục Than. Cái tên thân thương gọi con chó màu đen tuyền của nhà tôi giờ nghe như một lời nguyền. Tôi nhắm nghiền mắt lại, nhưng hình ảnh nó vẫn hiện ra rõ mồn một. Không phải hình ảnh con chó trung thành hay ăn, mà là cái sinh vật đang đứng dưới gốc cau. Bộ lông đen của nó dường như hút hết ánh trăng, trở thành một mảng tối di động. Cái đầu nó không còn ngẩng cao vẫy đuôi mừng rỡ nữa. Nó rũ xuống, một cách không tự nhiên, như thể cổ nó đã gãy. Và con mắt. Ôi, con mắt bên trái của nó lồi ra khỏi hốc, lòng trắng đục ngầu lẫn những tia máu đỏ, lơ lửng trên một sợi gân nào đó. Hàm răng nhe ra, những chiếc răng nanh vàng ố và sắc nhọn dính một thứ chất lỏng đặc quánh, vừa đỏ tươi của máu mới, vừa loãng nhờ nhờ của nước dãi. Nó nhìn tôi, cái miệng ấy mấp máy.

Không phải tiếng sủa. Mà là tiếng nói. Một thứ âm thanh khàn khàn, rè rè, như gió lùa qua kẽ đá, nhưng cấu thành những từ ngữ rõ ràng, ghê rợn: “Tiểu… chủ… nhân…”

Chính tiếng gọi ấy đã xé toang màn đêm và đẩy đôi chân tôi chạy. Tôi đã không nghĩ gì đến ba, người đang tưới rau ở cuối vườn. Tôi chỉ biết lao về phía ngôi nhà, nơi có ánh đèn dầu và bóng hình bà nội. Sự ích kỷ của một đứa trẻ khiếp sợ khiến giờ đây trái tim tôi thắt lại vì ân hận. Ba tôi vẫn ở ngoài đó. Còn bà nội, bà đã xô tôi vào bếp, lấy ra một gói vải màu vàng nghệ, cũ kỹ, buộc bằng sợi dây gai. Nét mặt bà, thường ngày hiền hậu và phúc hậu, trong ánh đèn dầu chập chờn đã biến sắc. Nó tái đi, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nghiêm trọng lạnh lùng. Bà không giải thích nhiều, chỉ nói những lời khiến xương sống tôi lạnh buốt: “Chó đen năm tuổi vốn dĩ đã thông linh tới hạn. Giờ nó mang nặng oán khí, sắp hóa thành yêu quái rồi.”

Bà nhấc cái nồi đất to dùng nấu nước luộc bánh chưng ngày Tết, đặt xuống trước lòng bếp. “Chui vào đây. Trong bếp có Táo Quân trấn giữ, tà khó xâm nhập. Cứ ngồi yên, đừng tạo tiếng động.” Giọng bà cứng rắn, không cho phép bàn cãi. Rồi bà quay đi, bước khỏi bếp, để lại tôi trong bóng tối với chiếc nồi úp trên đầu. Tôi nghe tiếng bước chân của bà nhẹ mà vội vã trên nền đất, rồi biến mất. Tiếng cửa bếp kẽo kẹt khép lại, như một tiếng thở dài bằng gỗ.

Và rồi, chỉ còn lại tôi. Thường tối trở nên vô định. Có thể là một khắc, cũng có thể là một canh giờ. Đôi chân tôi bắt đầu kêu gào vì tê cứng, các ngón lại. Lồng ngực tôi thấy nặng trĩu, mỗi hơi thở hít vào toàn mùi tro tàn và hơi ẩm mốc. Tôi cần không khí. Tôi cần biết bên ngoài ra sao. Ý nghĩ đó lớn dần, lấn át cả nỗi sợ mơ hồ về con chó biết nói. Tay trái tôi run run, từ từ nhấc lên. Các đầu ngón tay chạm vào bề mặt thô ráp, mát lạnh của đáy nồi. Tôi dùng một lực thật nhẹ, thật chậm, nâng chiếc nồi lên một khoảng vừa đủ để một làn khí mát tràn vào.

Cái bóng dài ngoẵng ấy in trên nền đất, cứ như một con quỷ đang giương nanh múa vuốt. Tôi nín thở, nép mình trong góc tối nhất của căn bếp, lưng dán chặt vào tường gỗ thô ráp. Mùi tro tàn lạnh ngắt và hơi ẩm mốc của gian bếp bỏ không xộc vào mũi. Từ khe hở của tấm vách gỗ mục, tôi có thể thấy hắn – hay nó – đang bước vào.

Hắn bước đi thật kỳ lạ. Hai chân như bị trói buộc, cứ nhấc lên một cách khó nhọc rồi đập xuống sàn gỗ “cộc cộc”, từng bước một, chậm rãi mà đầy áp lực. Đó không phải dáng đi của ba tôi. Ba tôi bước nhanh nhẹn, vững chãi, chân đạp xuống đất, nghe âm thanh đầy sức sống. Còn thứ đang di chuyển trong nhà lúc này, giống như một con rối vụng về hoặc một cái xác biết đi. Tim tôi đập thình thịch. Âm thanh ấy lớn đến nỗi tôi sợ nó sẽ lọt vào tai hắn. Tôi ép bàn tay đầy tro bẩn lên ngực, cố dẹp đi nhịp đập hỗn loạn ấy.

“Dương Dương… con trốn ở đâu rồi?”

Giọng nói vang lên lần nữa. Vẫn là âm điệu của ba, nhưng sao nghe đờ đẫn, thiếu hẳn cái hơi ấm quen thuộc. Nó như được phát ra từ một cái hộp, đều đều và vô hồn. Câu hỏi không mang sự sốt ruột, lo lắng của một người cha đi tìm con, mà giống như một lời nhắc lại máy móc. Một mảnh ký ức chợt lóe lên: chiều nay, bà tôi, với đôi mắt đầy vẻ kinh hãi tôi chưa từng thấy, đã nắm chặt vai tôi mà dặn dò: “Dù nghe thấy gì, thấy ai giống ba cháu đến mấy, cũng đừng mở cửa. Đợi bà về.” Rồi bà vội vã ra đi, để lại tôi với căn nhà trống vắng và nỗi sợ mơ hồ. Lời Cục Than lúc chiều, giọng trầm đầy nghiêm trọng, lại văng vẳng bên tai: “Có thứ đang mượn hình dạng người thân để lừa gạt…”

Cánh cửa phòng ngủ của tôi bị đẩy ra. Tiếng “cọt kẹt” chói tai xé toạc không gian tĩnh lặng. Bóng người kia đứng khựng ở ngưỡng cửa, đầu từ từ quét qua căn phòng nhỏ. Tôi thấy rõ phần lưng áo của hắn – chiếc áo ba tôi thường mặc – giờ đây phủ đầy một lớp bụi đất màu xám xịt, như vừa lăn lộn từ dưới mộ lên. Một mùi tanh nhẹ, mùi của đất ẩm lâu ngày và thứ gì đó ngọt lợ, thoang thoảng lan tỏa, lẫn vào mùếp. Tôi buộc phải ngậm chặt miệng, sợ một tiếng động nhỏ nhất sẽ khiến hắn chú ý.

Hắn quay người, lại tiếp tục bước. Mục tiêu tiếp theo là gian bếp này. Từng bước, từng bước một. Cái bóng dài thượt của hắn đã chạm đến ngưỡng cửa bếp. Ánh trăng lờ mờ từ cửa sổ hắt vào, chiếu rõ một đôi giày vải đầy bùn đất. Đôi giày ba tôi đi làm vẫn sạch sẽ cơ mà. Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Tôi co người lại, thu nhỏ bản thân nhất có thể, đôi mắt mở to dán chặt vào khe hở. Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: “Đừng phát hiện ra, xin đừng phát hiện ra.”

Rồi hắn dừng lại, ngay trước cửa bếp. Cái đầu từ từ, rất từ từ, quay về phía góc tối nơi tôi đang trốn. Dường như có một ánh mắt vô hình, lạnh lẽo như băng, xuyên qua bóng tối và tấm vách gỗ, đang dò xét tôi. Tôi gần như ngừng thở. Toàn thân cứng đờ, chỉ có trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trong khoảnh khắc tưởng như vô tận ấy, tôi chợt nhớ tới cái nồi đất. Chiếc nồi bà dặn phải đội lên đầu để… để che dấu cái gì đó. Tôi đã quên mất nó, để nó nằm lăn lóc giữa nhà khi lao vào đây. Một sự hối hận cào xé tim gan. Nếu có nó, liệu tôi có an toàn hơn không?

Nhưng không còn thời gian để nghĩ ngợi nữa. Bóng người kia đã nhấc chân, bước qua ngưỡng cửa, tiến thẳng vào gian bếp tối om.

Tôi nghe thấy tiếng móng tay cào trên tấm sắt, từng tiếng một, chậm rãi và đầy ám ảnh như có ai đó đang cố moi tim mình ra. Âm thanh ấy xé toạc không khí tĩnh lặng chật hẹp, khiến từng sợi lông tơ trên người tôi dựng đứng lên. Tim tôi đập thình thịch ở họng, mỗi nhịp đều như một lời cảnh báo khẩn cấp. Tôi cuộn tròn người trong góc tối nhất, cố thu nhỏ bản thân thành một cục, hy vọng hơi thở của mình hòa tan vào mùi tro tàn và dầu mỡ cũ kỹ.

Ông ấy đã tìm thấy tôi rồi. Hoặc ít nhất, ông ấy biết tôi đang ở đâu đó rất gần.

Mọi chuyện bắt đầu từ tiếng chân nặng nề đập xuống sàn nhà lúc nãy. Tôi vội vã chui tọt vào cái hang nhỏ phía sau lò bếp, nơi vẫn còn hơi ấm từ bữa cơm chiều. Từ trong bóng tối, tôi nghe tiếng ông lần mò, đảo mắt khắp gian bếp nhỏ. Hơi thở nặng nề, gấp gáp của ông phả ra một mùi chua nồng của rượu và sự tức giận. Nó lan tỏa trong không khí, khiến tôi buồn nôn. Ông tiến lại gần, từng bước một. Tôi biết mình sắp bị phát hiện. Trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ liều lĩnh. Tay run rẩy, tôi với lấy một cành củi mục còn vương chút than hồng, đẩy nó lên phía ống khói. Một đám tro đen kịt cùng làn khói xám ngắt bỗng ụp xuống, rồi bốc ngược lên. Khói cay xè len lỏi vào mắt, vào mũi. Tôi cắn chặt môi để kìm tiếng ho. Nước mắt giàn giụa.

Tiếng ho sặc sụa, đứt quãng của ông vang lên ngay bên ngoài. Ông ta lảo đảo bước ra. Đó là khoảnh khắc hiếm hoi. Tim tôi như nhảy khỏi lồng ngực. Tôi vội vã chui ra, nhặt vội chiếc nồi đất nguội lạnh, úp lên đầu như một chiếc mũ bảo hộ kỳ quặc. Rồi tay tôi túm lấy tấm sắt nặng trịch, kéo mạnh nó che kín miệng lò. Bóng tối và sự ngột ngạt ập đến ngay lập tức. Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập và hơi thở gấp gáp của chính mình trong lòng nồi đất.

Nhưng sự yên tĩnh chỉ được một lát. Tiếng ho ngừng. Rồi tiếng bước chân nặng nề lại trở vào. Lần này, chúng còn hung hãn hơn. Tôi nghe thấy tiếng lục xới điên cuồng. Tiếng bát đĩa trong chạn rơi vỡ loảng xoảng, tiếng thùng gỗ bị đá đổ, và cả tiếng xèo xèo khi nồi cháo còn nóng bị hất tung, mùi gạo nếp hòa với đỗ đen tỏa. Ông ta đang phá tan mọi thứ, như một con thú bị dồn vào chân tường. Rồi mọi thứ chợt im bặt. Tôi cảm nhận thấy một bóng người đứng sát ngay bên ngoài tấm sắt. Hơi thở nóng hổi phả qua khe hở, mang theo mùi hôi hám.

Rồi âm thanh ấy vang lên. *Cào… cào… cào…* Móng tay ông ta cào lên bề mặt tấm sắt, tạo ra thứ âm thanh chói gắt, the thé, như muốn xuyên thủng màng nhĩ tôi. Từng đường cào như cào thẳng vào tâm can. Sống lưng tôi bỗng dưng tê dại, một cơn rùng mình chạy dọc từ đốt sống cổ xuống tận thắt lưng. Da thịt nổi lên những nốt sởn gai nhỏ. Tôi nhắm nghiền mắt lại, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, cố gắng biến mình thành một hòn đá, một khúc gỗ. Áo sau tôi dính sát vào da, lạnh ngắt và ẩm ướt bởi mồ hôi.

Có vẻ ông ta không tìm ra cách để mở tấm chắn này. Những cú cào chỉ khiến nó rung lên nhè nhẹ. Tôi nín thở, cảm giác phổi như sắp nổ tung. Hy vọng trong tôi. Nhưng nó vụt tắt ngay lập tức. Một bàn tay gầy guộc, với những ngón tay dài và đầy vết bẩn, thò qua khe hở bên cạnh. Những ngón tay ấy quặp lấy mép tấm sắt. Chúng trông thật khỏe. Một lực kéo mạnh, dứt khoát. Ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu bên ngoài ùa vào, cùng với đó là khuôn mặt đỏ gay, méo mó vì giận dữ của ông. Từ sâu trong cổ họng ông, một tiếng gầm gừ, pha trộn giữa sự thịnh nộ và thỏa mãn, vang lên đầy đe dọa.

Đôi chân tôi như bị đóng đinh xuống nền đất lạnh ngắt khi tiếng cào móng tay chấm dứt. Sự im lặng đột ngột ấy còn đáng sợ hơn cả âm thanh trước đó. Nó là thứ tĩnh mịch đặc quánh, nặng trịch, như một lớp màng bọc lấy không gian chật hẹp nơi tôi đang co ro. Hơi thở của tôi nín lại, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch, dồn dập ở hai bên thái dương. Tôi khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lấm lét nhìn ở giữa thân mình và thành bếp.

Một mảng sáng mờ từ bên ngoài lọt vào, chiếu lên nắp chiếc nồi đất to đặt gần đó. Nắp nồi… nó đã dịch chuyển. Một khe hở hình lưỡi liềm, đen ngòm và bí ẩn, xuất hiện. Trong tim tôi chợt thót lên một tiếng kêu thầm tuyệt vọng. Rồi, từ trong cái khe hở tối om ấy, một thứ gì đó từ từ lấp đầy. Là da thịt, là một mảng khuôn mặt. Nó áp sát vào, đến nỗi tôi có thể thấy rõ từng lỗ chân lông bất thường, từng sợi lông tơ dựng đứng.

Hàm răng của hắn trắng bệch và không đều, một nụ cười quá rộng. “Thì ra mày trốn ở đây.”

Giọng nói ấy vẫn mang âm sắc quen thuộc của ba, nhưng nó được phát ra từ một cái miệng méo mó, với một nửa khuôn mặt không còn nguyên vẹn. Hai tiếng “ba ơi” nghẹn ứ trong cổ họng tôi, chẳng thể nào thoát ra thành lời. Tôi muốn tin đó là một cơn ác mộng, một trò đùa kinh dị nào đó. Nhưng mùi tanh nồng của máu tươi, mùi ẩm mốc của đất lạnh phả vào mũi, tất cả đều quá chân thực.

Hắn đẩy mạnh và toàn bộ khuôn mặt thảm khốc ập vào tầm mắt tôi. Một bên má gần như bị xé rách toạc, để lộ ra phần xương hàm và những chiếc răng nghiến chặt, ken két. Một hốc mắt trống rỗng, sâu hoắm, như một giếng trời đen ngòm không đáy. Vành tai bên đó chỉ còn một mẩu da thịt teo tóp. Máu đã khô quánh lại thành những mảng thâm sì, nhưng vẫn có dòng mới, đỏ tươi và ấm nóng, rỉ ra từ các vết rách. Sự tàn phá ấy không giống bất kỳ vết thương nào do người gây ra. Nó mang một vẻ hoang dại, thô bạo, như bị một thú dữ nào đó cào xé.

Mọi suy nghĩ trong đầu tôi vụt tắt. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, mạnh mẽ và nguyên thủy. Tay tôi, lúc nãy còn bủn rủn, bỗng chốc vung lên, hất tung chiếc nồi đất nặng trịch đang che trên đầu. Nó đập vào khuôn mặt kinh hoàng kia với một âm thanh đục ngắc. Tôi không chờ xem hắn phản ứng ra sao. Đôi chân như có lò xo, bật thẳng người dậy, phóng về phía ô cửa bếp nhỏ xa tít tắp. Ánh sáng đèn dầu leo lét từ phòng ngoài lọt vào, giờ đây là tia hy vọng duy nhất, là bến bờ sống sót mà tôi phải với tới. Tiếng bước chân rượt đuổi phía sau chưa vang lên, nhưng tôi cảm nhận được hơi thở lạnh ngắt của tử thần đang nhanh chóng bám sát gót chân mình.

Mùi tanh của máu tươi và mùi đất ẩm mốc xộc thẳng vào mũi tôi khi cái nồi đất nặng trịch đập trúng mặt hắn. Một tiếng rít the thé, đầy đau đớn và phẫn nộ vang lên “bịch” đục. Tôi chưa kịp mừng thì đôi mắt đỏ ngầu của hắn đã nhìn thẳng về phía tôi. Ánh mắt ấy như muốn xé xác tôi ra từng mảnh. Hắn loạng choạng lùi lại hai bước, tay ôm lấy mũi, nhưng chỉ một thoáng sau, hắn đã lao về phía tôi.

Tim tôi đập thình thịch, chân chạy như có lửa đốt phía sau. Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: vào nhà! Cánh cổng gỗ kia là nơi trú ẩn duy nhất. Tôi không dám ngoái lại, nhưng tiếng bước chân thô bạo, hổn hển của hắn cứ bám sát gót chân tôi, mỗi lúc một gần. Một ý nghĩ lóe lên: có lẽ hắn không đuổi kịp đâu. Khoảng cách đã giãn ra một chút rồi. Nhưng sự yên tâm ấy chỉ vừa chớm nở thì đã bị một cảnh tượng kinh hoàng dập tắt.

Khi tôi liều mạng ngoái đầu nhìn, hắn không còn đứng thẳng nữa. Hắn bất ngờ phục xuống đất, hai bàn tay đen sì chống xuống nền đất, cái đầu từ từ ngẩng lên. Rồi hắn trườn. Thân hình hắn di chuyển theo một cách méo mó, quái dị đến rợn người, nhanh như một con thằn lằn khổng lồ trên cát. Cổ họng tôi nghẹn lại, một nỗi khiếp sợ tột cùng trào lên. Tôi không còn dám nhìn thêm một giây nào nữa, chỉ biết cắm đầu lao về phía cánh cửa nhà.

Bảy của tôi túm lấy chiếc then cài bằng gỗ. Kéo. Đẩy. Chiếc then vẫn nằm im. Cánh cửa gỗ dày cộp không nhúc nhích. Nó đã bị khóa chặt từ bên trong. Sao lại thế? Ai đã khóa nó? Tuyệt vọng bóp nghẹt lấy trái tim tôi. Tiếng động lạch cạch, sột soạt của hắn đã đến ngay sau lưng. Tôi có thể cảm nhận được hơi thở lạnh ngắt phả vào gáy mình. Xong rồi. Tôi nhắm nghiền mắt lại, cơ thể cứng đờ chờ đợi một cú tấn công.

Thì ngay lúc ấy, từ phía sân, một giọng quát mắng đầy giận dữ vang lên, xé toang không khí u ám. “Cút ngay!”. Đó là giọng của bà nội. Tiếp theo là một tiếng vèo trong gió. Một vật gì đó màu trắng ngà bay vút qua đầu tôi, rơi xuống đất với một tiếng “cạch” khô khốc, nằm chắn ngay giữa tôi và hắn. Đó là một khúc xương trắng nhợt, không biết là xương của loài vật gì.

Kỳ lạ thay, vừa ngửi thấy mùi từ khúc xương ấy – một thứ mùi cổ xưa, khô và nhẹ, phảng phất mùi khói bếp và rễ cây – hắn đột nhiên dừng lại. Toàn thân hắn run lên một trận, hai mắt đỏ ngầu hiện lên vẻ sợ hãi tột độ. Hắn phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ, rồi quay đầu, bò trườn thục mạng ra xa, biến mất vào bóng tối màn đêm chỉ trong chớp mắt, nhanh đến mức tôi tưởng mình vừa trải qua một cơn ác mộng.

Tôi quay người, hai chân mềm nhũn, suýt ngã xuống đất. Bà nội tôi, tay cầm một cây đuốc, đang dắt một ông lão râu tóc bạc phơ – ông lão Trần ở đầu làng – tiến về phía tôi. Ánh mắt bà lo lắng dò xét khắp người tôi. Bà chạy tới, ôm chầm lấy tôi vào lòng. Bàn tay nhăn nheo của bà sờ lên trán, lên mặt tôi, nơi toát đầy mồ hôi lạnh. Tôi vẫn còn run, miệng lẩm bẩm những điều vô thức. Thấy vậy, vẻ mặt bà đột nhiên tái đi. Bà buông tôi ra, quỳ phịch xuống đất trước mặt ông lão Trần, hai tay chắp lại.

“Ông Trần ơi”, giọng bà nghẹn ngào, đầy nước mắt, “nhà tôi chỉ còn mỗi mụ già này và đứa cháu trai này thôi. Ông phải cứu nó, ông nhất định phải cứu cháu tôi… Nếu cháu tôi mà có mệnh hệ gì, tôi già này sống còn có ý nghĩa gì nữa!”. Những giọt nước mắt nóng hổi của bà rơi xuống nền đất.

Ông lão Trần không nói gì, chỉ lặng lẽ cúi xuống nhặt khúc xương trắng trên mặt đất lên. Ông phủi nhẹ bụi đất trên đó, rồi cẩn thận đặt nó vào lòng bàn tay tôi, nắm chặt các ngón tay tôi lại. Da tay ông khô ráp và ấm áp. “Giữ lấy,” giọng ông trầm và đầy uy lực, “đây là hài cốt của Sơn quân. Cháu phải mang nó theo bên mình ngày đêm, tuyệt đối không được để thất lạc. Chỉ có nó mới giữ được mạng sống cho cháu trong lúc này.”

Tôi nắm chặt khúc xương trong tay. Cảm giác lạnh lẽo và trơn nhẵn của nó dường như truyền một chút sức mạnh kỳ lạ vào người. Tôi thở phào một hơi, nhưng rồi một nỗi lo khác lại trào lên. Tôi ngước mắt nhìn ông, giọng: “Thưa ông… vậy còn… còn thằng Soản thì sao ạ?”. Cái tên ấy thốt ra từ miệng tôi nghe thật chua chát và đau đớn.

Ông Trần hút hơi thuốc lào thật dài, khói xám cuộn lên quyện vào nếp nhăn sâu trên trán ông. Mùi thuốc lào nồng đặc, hăng hắc, lẫn với mùi ẩm mốc của gian nhà cũ, khiến tôi muốn hắt hơi. Ông thở ra một luồng khói dài, đôi mắt đục mờ nhìn bà nội tôi – bà Nguyệt Nga – với một vẻ mệt mỏi không giấu nổi. Giọng ông trầm xuống, như có vật gì nặng trĩu đè lên từng chữ: “Nguyệt Nga à, chẳng phải lão nhẫn tâm đâu. Cốt Sơn quân của lão chỉ có hai mảnh, một mảnh còn phải giữ để giữ mạng già này. Thằng Soản nhà chị nó trêu gan thứ không nên trêu, khiến nó thành tinh, ấy là cái nghiệp nó phải gánh rồi… Lão cũng đành bó tay.”

Soản. Cái tên thân thương ấy chỉ có bà nội và những người lớn tuổi trong làng gọi ba tôi. Tim tôi thắt lại. Lời ông Trần như một nhát dao cắt đứt niềm hy vọng của chúng tôi. Vậy là thật sao? Ba tôi, người vẫn cười đùa với tôi chiều hôm qua, thật sự không còn đường cứu?

Bà nội tôi đứng im. Bàn tay gầy guộc, chai sạn của bà siết chặt đầu gậy trúc, đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch. Bà hiểu. Tôi thấy được sự thấu hiểu và nỗi đau đang giằng xé trong đôi mắt đục mờ của bà. Bà từng kể cho tôi nghe, nhiều năm trước, có kẻ trong làng ngang ngược không tin lời cảnh báo, nhất quyết phá đền thờ thổ địa, rồi mời thầy tà về. Hậu quả là một nửa làng chìm trong ác mộng, người chết, kẻ điên. Mãi sau, tốn bao công sức, xương máu, mới trừ được con yêu quái ấy. Bài học xương máu ấy, cả làng còn nhớ như in. Việc ba tôi bây giờ tự ý trêu chọc thứ không nên trêu, khiến nó dậy sóng, thành tinh, thì quả thực là đã tự chuốc lấy họa. Ông Trần – người giữ bùa hộ mệnh cuối cùng của làng – từ chối ra tay, cũng là điều dễ hiểu. Ông phải nghĩ cho cả mạng sống của chính mình và, có lẽ, cho sự an nguy của cả làng nữa.

Bỗng nhiên, một lực đẩy nhẹ nhưng dứt khoát từ phía sau lưng khiến tôi chúi người về phía trước, về phía ông Trần. Hơi ấm từ bàn tay bà nội rời khỏi vai tôi. Tôi quay lại, chỉ kịp thấy bóng lưng còng của bà, dưới ánh sáng lờ mờ chiếu qua cửa, đang chậm rãi nhưng kiên quyết bước ra khỏi gian nhà. Bà chống gậy, từng bước một, tiếng gậy chạm đất “cộc, cộc” nghe thật cô độc và quyết liệt.

Ông Trần giật mình, mặt cắt không còn giọt máu. Ông buông chiếc điếu cày, vội vàng bước lên: “Cụ Nguyệt Nga! Cụ đi đâu?”

Bà nội tôi dừng bước ngay ở ngưỡng cửa. Cái lưng còng ấy như càng thêm trĩu nặng. Bà không quay lại, giọng nói khàn đặc, rõ ràng từng tiếng, vang lên trong căn phòng tĩnh mịch: “Soản là con ruột của tôi. Làm mẹ, tôi không thể đứng nhìn nó bị con sũy mà không làm gì. Ông Trần, phiền ông trông chừng Dương Dương giúp tôi. Nếu… nếu tôi không về được…” Bà ngừng một nhịp, hơi thở như nghẹn lại, “… thì đành làm phiền ông, từ nay coi nó như cháu ruột vậy.”

Ông Trần không chần chừ thêm một giây nào. Ông vội vã bước tới, tay với ra nắm chặt lấy cánh tay gầy guộc của bà nội, giọng đầy vội vàng và lo sợ: “Cụ đừng có dại! Cụ đi một mình thế này chẳng khác nào đưa thân vào miệng cọp!”

Tôi đứng sau lưng bà nội, hai tay nắm chặt lấy vạt áo bà mà run lên vì phẫn uất. Nước mắt tôi rơi không ngừng, mặn chát nơi khóe miệng, nhưng tất cả đều vô ích trước cái thái độ cố chấp của dì Lý. Bà nội tôi, người mà cả làng này vẫn nể trọng, giờ đây lại phải cúi thấp giọng trước một kẻ tiểu nhân.

Mọi chuyện bắt đầu từ cái khoảnh khắc ông Trần, giọng nói đầy lo âu, vang lên à nhỏ của chúng tôi. "Nguyệt Nga!"

. Ông gọi tên bà nội tôi bằng một âm sắc mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ. "Đây không phải chuyện nhỏ. Hay để tôi gọi thêm mấy người trai tráng. Hồi chia cốt Sơn quân, nhà nào cũng giữ lại một hai mảnh. Gom thêm người, cùng nhau đi tìm, bà thấy sao?"

.

Tôi thấy bà nội im lặng, đôi mắt nhìn xa xăm về phía chiếc tủ thờ cũ kỹ. Không khí trong nhà đặc quánh lại bởi mùi hương trầm cũ và nỗi sợ hãi mơ hồ. Rồi bà gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi và nặng trĩu. Trong lòng tôi chợt dâng lên một nỗi mong manh. Có lẽ mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Nhưng hy vọng ấy tan vỡ ngay khi chúng tôi vừa bước chân ra khỏi ngưỡng cửa, dưới bầu trời chiều âm u đang dần phủ một lớp sương mỏng. Dì Lý, người đàn bà nổi tiếng đanh đá nhất làng, đã đứng chắn ngang trước cổng nhà bà ta như một bức tường thành. Ánh mắt dì lạnh như băng, phủ đầy sự bài xích và khiếp sợ.

"Không được đi!"

. Giọng dì Lý chồi, cắt ngang không khí yên tĩnh. Bà ta không thèm nhìn tôi mà chỉ thẳng tay vào mặt bà nội tôi. "Chuyện năm đó chưa đủ đau à? Giờ nhà bà lại lôi ra cái trò tà ma quỷ quái này, lại còn là chó đen thành tinh! Bà muốn hại chết cả làng hay sao?"

. Từng lời nói như những mũi dao đâm thẳng vào tim. Tôi cảm thấy tay bà nội tôi run lên, nhưng bà vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

Ông Trần vội bước tới, giơ ư muốn xoa dịu. "Chị Lý à, không thể nói thế được." Giọng ông trầm xuống, đầy vẻ thuyết phục. "Giờ chuyện cũng đã xảy ra rồi. Con chó đen ấy đã dính máu người rồi, nó sẽ không buông tha đâu. Nó không ăn sạch cả làng thì không yên đâu. Đây không còn là chuyện riêng nhà thằng Soản nữa đâu."

.

Nhưng dì Lý chỉ khịt mũi một tiếng đầy khinh bỉ. Sự sợ hãi đã biến thành sự cứng đầu ngu ngốc. Bà ta thậm chí còn buông ra những lời cay độc, giọng nói the thé xé toạc màn yên tĩnh của xóm làng. "Thì mặc kệ! Dù có phải dọn đi chỗ khác ở, tôi cũng sẽ không giúp cái nhà này một tay!"

. Tôi nhìn thấy nét mặt ông Trần thoáng hiện sự bất lực.

Bà nội tôi quay lại nhìn đồng hồ treo tường trong nhà, khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng tột độ. Thời gian cứ thế trôi qua một cách tàn nhẫn. Bà bước thêm một bước về phía trước, giọng nói trở nên khẩn thiết, đầy vẻ van nài. "Chị Lý, tôi xin chị…"

. Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như thắt lại. Bà nội tôi, một người đáng tuổi mẹ của dì Lý, giờ đây lại phải cúi mình, hạ thấp giọng trước sự ương ngạnh của kẻ khác. Sự nhún nhường ấy không phải vì yếu thế, mà là vì trách nhiệm với cả đám con cháu đang run rẩy sau lưng bà.

Tôi ấm ức nhìn thẳng vào khuôn mặt dữ tợn của dì Lý, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã, thấm ướt cả vạt áo. Mỗi giọt nước mắt là một lời oán trách không thể thốt thành lời, là nỗi đau đớn khi chứng kiến sự cao quý của bà nội bị vùi dập bởi sự hèn nhát và ích kỷ.

Mùi đất ẩm và hơi nước lạnh buốt bám đầy lên da thịt tôi khi chúng tôi lần mò qua những lối mòn nhỏ hẹp. Tiếng quát tháo ầm ĩ của những người đàn ông trong làng vẫn còn văng vẳng đâu đây, nhưng giờ đã nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng gió rít qua kẽ lá và tiếng bước chân chúng tôi xào xạc trên lớp cỏ dại ướt sương. Dì Lý đi trước tôi nửa bước, bàn tay bà nắm lấy cánh tay tôi một cách gượng gạo, như thể sợ tôi bỏ chạy mất. Cái cách bà nghiến chặt hàm răng khi bị buộc phải quay về nhà lấy áo tơi và chiếc đèn lồng cũ kỹ vẫn còn in hằn trong tâm trí tôi. Tôi biết bà không muốn đi chút nào. Ánh mắt bà khi ấy là một vũng nước đục ngầu của sự phẫn uất và miễn cưỡng, nhưng áp lực từ những cái nhìn hằn học và lời nói như dao nhọn của họ hàng đã đẩy bà vào thế không thể chối từ.

Chúng tôi đã rời khỏi con đường đất chính từ lúc nào không hay. Khoảng không trở nên âm u lạ thường, những tán cây cổ thụ vươn cành như những cánh tay gầy guộc chắn ngang lối đi, che khuất cả ánh trăng mờ tỏ. Một cảm giác bối trong lòng tôi. Tôi chợt giật mình nhận ra tiếng bước chân chậm rãi, khò khè của bà nội đã biến mất từ bao giờ. Chỉ còn lại tiếng thở gấp của tôi và nhịp bước dồn dập, gần như vội vã của dì Lý.

Tim tôi đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi dừng chân, cố xoay người lại, đôi mắt căng ra tìm kiếm trong màn đêm dày đặc. Chỉ thấy một màn sương mỏng bắt đầu giăng nhẹ và những bóng cây đen ngòm lặng im. Bà nội – người vừa đi cùng chúng tôi cách đây chỉ vài khúc quanh – đã biến mất tựa như một làn khói.

“Dì Lý,” giọng tôi khẽ run, cố nén nỗi hoảng hốt đang trào dâng, “bà cháu… bà cháu đâu rồi ạ?”

Câu hỏi vừa buông ra, bàn tay đang nắm lấy cánh tay tôi của dì Lý bỗng siết chặt lại một cách thô bạo, đến mức tôi cảm thấy xương cổ tay mình như muốn vỡ vụn. Dì quay người lại. Ánh đèn lồng yếu ớt chiếu lệch lên khuôn mặt bà, làm lộ ra một nụ cười méo mó, kéo dài khóe miệng. Nó không giống bất kỳ nụ cười nào tôi từng thấy trên gương mặt dì trước đây. Đó là một nụ cười lạnh lẽo, thấm đẫm một thứ gì đó khiến ruột gan tôi quặn lại.

“Còn bà nữa à?” Giọng dì the thé, châm chọc, xé toạc sự yên tĩnh của khu rừng. Bà kéo tôi lại gần hơn, hơi thở của bà phả vào mặt tôi với khói bếp và một chút gì đó chua chua. “Không đi ngay đi, con bé ạ. Lát nữa… không những gặp bà, mà còn gặp luôn cả bà cố của mày nữa đấy!”

Lời nói của bà như một dòng nước đá đổ thẳng vào sống lưng tôi. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, trí óc trống rỗng, chỉ còn cảm nhận được sự siết chặt đau nhói trên cổ tay và nụ cười quái dị kia. Dì Lý không còn là dì Lý của những bữa cơm chiều hay của những lần đi chợ cùng nữa. Có một thứ gì đó tăm tối, vội vã và đầy đe dọa đang ẩn nấp ở đó, và nó đã lộ diện trong đêm mờ sương này.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram