Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Phong tục kỳ quái

Con chó đen nói tiếng người

1151 từ

Tôi vẫn còn cảm thấy cái nồi đất nặng trịch đang đè lên đỉnh đầu mình khi viết những dòng này. Mùi tro bếp khô khốc, vị mặn chát của khói cũ, và bóng tối dày đặc bao quanh – đó là tất cả những gì còn lại trong khoảnh khắc tôi thu mình trong lòng bếp. Hai đầu gối tê dại vì ngồi xổm quá lâu, nhưng nỗi sợ đã đóng băng mọi phản xạ muốn duỗi chân. Tôi chỉ dám thở, những hơi thở nông và run rẩy, cố không tạo ra bất cứ tiếng động khẽ nào.

Sự yên lặng bên ngoài càng lúc càng trở nên đáng sợ. Nó không phải là thứ yên tĩnh của một đêm quê bình thường, mà là một sự tĩnh lặng bóp nghẹt, như có một lớp màng vô hình đang bọc kín căn nhà. Bà nội vẫn chưa về. Suy nghĩ đó đâm vào tim tôi như một mũi kim lạnh. Bà đã bảo tôi đợi. Bà sẽ ra vườn đưa ba về. Vườn… nơi tôi vừa bỏ chạy khỏi đó, nơi Cục Than đứng đó.

Cục Than. Cái tên thân thương gọi con chó màu đen tuyền của nhà tôi giờ nghe như một lời nguyền. Tôi nhắm nghiền mắt lại, nhưng hình ảnh nó vẫn hiện ra rõ mồn một. Không phải hình ảnh con chó trung thành hay ăn, mà là cái sinh vật đang đứng dưới gốc cau. Bộ lông đen của nó dường như hút hết ánh trăng, trở thành một mảng tối di động. Cái đầu nó không còn ngẩng cao vẫy đuôi mừng rỡ nữa. Nó rũ xuống, một cách không tự nhiên, như thể cổ nó đã gãy. Và con mắt. Ôi, con mắt bên trái của nó lồi ra khỏi hốc, lòng trắng đục ngầu lẫn những tia máu đỏ, lơ lửng trên một sợi gân nào đó. Hàm răng nhe ra, những chiếc răng nanh vàng ố và sắc nhọn dính một thứ chất lỏng đặc quánh, vừa đỏ tươi của máu mới, vừa loãng nhờ nhờ của nước dãi. Nó nhìn tôi, cái miệng ấy mấp máy.

Không phải tiếng sủa. Mà là tiếng nói. Một thứ âm thanh khàn khàn, rè rè, như gió lùa qua kẽ đá, nhưng cấu thành những từ ngữ rõ ràng, ghê rợn: “Tiểu… chủ… nhân…”

Chính tiếng gọi ấy đã xé toang màn đêm và đẩy đôi chân tôi chạy. Tôi đã không nghĩ gì đến ba, người đang tưới rau ở cuối vườn. Tôi chỉ biết lao về phía ngôi nhà, nơi có ánh đèn dầu và bóng hình bà nội. Sự ích kỷ của một đứa trẻ khiếp sợ khiến giờ đây trái tim tôi thắt lại vì ân hận. Ba tôi vẫn ở ngoài đó. Còn bà nội, bà đã xô tôi vào bếp, lấy ra một gói vải màu vàng nghệ, cũ kỹ, buộc bằng sợi dây gai. Nét mặt bà, thường ngày hiền hậu và phúc hậu, trong ánh đèn dầu chập chờn đã biến sắc. Nó tái đi, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nghiêm trọng lạnh lùng. Bà không giải thích nhiều, chỉ nói những lời khiến xương sống tôi lạnh buốt: “Chó đen năm tuổi vốn dĩ đã thông linh tới hạn. Giờ nó mang nặng oán khí, sắp hóa thành yêu quái rồi.”

Bà nhấc cái nồi đất to dùng nấu nước luộc bánh chưng ngày Tết, đặt xuống trước lòng bếp. “Chui vào đây. Trong bếp có Táo Quân trấn giữ, tà khó xâm nhập. Cứ ngồi yên, đừng tạo tiếng động.” Giọng bà cứng rắn, không cho phép bàn cãi. Rồi bà quay đi, bước khỏi bếp, để lại tôi trong bóng tối với chiếc nồi úp trên đầu. Tôi nghe tiếng bước chân của bà nhẹ mà vội vã trên nền đất, rồi biến mất. Tiếng cửa bếp kẽo kẹt khép lại, như một tiếng thở dài bằng gỗ.

Và rồi, chỉ còn lại tôi. Thường tối trở nên vô định. Có thể là một khắc, cũng có thể là một canh giờ. Đôi chân tôi bắt đầu kêu gào vì tê cứng, các ngón lại. Lồng ngực tôi thấy nặng trĩu, mỗi hơi thở hít vào toàn mùi tro tàn và hơi ẩm mốc. Tôi cần không khí. Tôi cần biết bên ngoài ra sao. Ý nghĩ đó lớn dần, lấn át cả nỗi sợ mơ hồ về con chó biết nói. Tay trái tôi run run, từ từ nhấc lên. Các đầu ngón tay chạm vào bề mặt thô ráp, mát lạnh của đáy nồi. Tôi dùng một lực thật nhẹ, thật chậm, nâng chiếc nồi lên một khoảng vừa đủ để một làn khí mát tràn vào.

Cái bóng dài ngoẵng ấy in trên nền đất, cứ như một con quỷ đang giương nanh múa vuốt. Tôi nín thở, nép mình trong góc tối nhất của căn bếp, lưng dán chặt vào tường gỗ thô ráp. Mùi tro tàn lạnh ngắt và hơi ẩm mốc của gian bếp bỏ không xộc vào mũi. Từ khe hở của tấm vách gỗ mục, tôi có thể thấy hắn – hay nó – đang bước vào.

Hắn bước đi thật kỳ lạ. Hai chân như bị trói buộc, cứ nhấc lên một cách khó nhọc rồi đập xuống sàn gỗ “cộc cộc”, từng bước một, chậm rãi mà đầy áp lực. Đó không phải dáng đi của ba tôi. Ba tôi bước nhanh nhẹn, vững chãi, chân đạp xuống đất, nghe âm thanh đầy sức sống. Còn thứ đang di chuyển trong nhà lúc này, giống như một con rối vụng về hoặc một cái xác biết đi. Tim tôi đập thình thịch. Âm thanh ấy lớn đến nỗi tôi sợ nó sẽ lọt vào tai hắn. Tôi ép bàn tay đầy tro bẩn lên ngực, cố dẹp đi nhịp đập hỗn loạn ấy.

“Dương Dương… con trốn ở đâu rồi?”

Giọng nói vang lên lần nữa. Vẫn là âm điệu của ba, nhưng sao nghe đờ đẫn, thiếu hẳn cái hơi ấm quen thuộc. Nó như được phát ra từ một cái hộp, đều đều và vô hồn. Câu hỏi không mang sự sốt ruột, lo lắng của một người cha đi tìm con, mà giống như một lời nhắc lại máy móc. Một mảnh ký ức chợt lóe lên: chiều nay, bà tôi, với đôi mắt đầy vẻ kinh hãi tôi chưa từng thấy, đã nắm chặt vai tôi mà dặn dò: “Dù nghe thấy gì, thấy ai giống ba cháu đến mấy, cũng đừng mở cửa. Đợi bà về.” Rồi bà vội vã ra đi, để lại tôi với căn nhà trống vắng và nỗi sợ mơ hồ. Lời Cục Than lúc chiều, giọng trầm đầy nghiêm trọng, lại văng vẳng bên tai: “Có thứ đang mượn hình dạng người thân để lừa gạt…”

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả xây dựng căng thẳng tâm lý xuất sắc qua chi tiết nhỏ: tiếng bước chân "cộc cộc" kỳ quái, giọng nói vô hồn của "cha", và sự tương phản rõ nét giữa hình ảnh ấm áp với nỗi kinh hoàng hiện tại. Phong cách kể chuyện dùng cảm nhận cơ thể tạo hiệu ứng rất gợi cảm.

📖 Chương tiếp theo

Sự phân biệt giữa cha thật và "thứ" mượn hình dạng sẽ bị vạch trần, khi Dương Dương không còn cách nào để trốn tránh trong căn nhà bị kiểm soát.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord