Cánh cửa phòng ngủ của tôi bị đẩy ra. Tiếng “cọt kẹt” chói tai xé toạc không gian tĩnh lặng. Bóng người kia đứng khựng ở ngưỡng cửa, đầu từ từ quét qua căn phòng nhỏ. Tôi thấy rõ phần lưng áo của hắn – chiếc áo ba tôi thường mặc – giờ đây phủ đầy một lớp bụi đất màu xám xịt, như vừa lăn lộn từ dưới mộ lên. Một mùi tanh nhẹ, mùi của đất ẩm lâu ngày và thứ gì đó ngọt lợ, thoang thoảng lan tỏa, lẫn vào mùếp. Tôi buộc phải ngậm chặt miệng, sợ một tiếng động nhỏ nhất sẽ khiến hắn chú ý.
Hắn quay người, lại tiếp tục bước. Mục tiêu tiếp theo là gian bếp này. Từng bước, từng bước một. Cái bóng dài thượt của hắn đã chạm đến ngưỡng cửa bếp. Ánh trăng lờ mờ từ cửa sổ hắt vào, chiếu rõ một đôi giày vải đầy bùn đất. Đôi giày ba tôi đi làm vẫn sạch sẽ cơ mà. Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi. Tôi co người lại, thu nhỏ bản thân nhất có thể, đôi mắt mở to dán chặt vào khe hở. Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: “Đừng phát hiện ra, xin đừng phát hiện ra.”
Rồi hắn dừng lại, ngay trước cửa bếp. Cái đầu từ từ, rất từ từ, quay về phía góc tối nơi tôi đang trốn. Dường như có một ánh mắt vô hình, lạnh lẽo như băng, xuyên qua bóng tối và tấm vách gỗ, đang dò xét tôi. Tôi gần như ngừng thở. Toàn thân cứng đờ, chỉ có trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Trong khoảnh khắc tưởng như vô tận ấy, tôi chợt nhớ tới cái nồi đất. Chiếc nồi bà dặn phải đội lên đầu để… để che dấu cái gì đó. Tôi đã quên mất nó, để nó nằm lăn lóc giữa nhà khi lao vào đây. Một sự hối hận cào xé tim gan. Nếu có nó, liệu tôi có an toàn hơn không?
Nhưng không còn thời gian để nghĩ ngợi nữa. Bóng người kia đã nhấc chân, bước qua ngưỡng cửa, tiến thẳng vào gian bếp tối om.
Tôi nghe thấy tiếng móng tay cào trên tấm sắt, từng tiếng một, chậm rãi và đầy ám ảnh như có ai đó đang cố moi tim mình ra. Âm thanh ấy xé toạc không khí tĩnh lặng chật hẹp, khiến từng sợi lông tơ trên người tôi dựng đứng lên. Tim tôi đập thình thịch ở họng, mỗi nhịp đều như một lời cảnh báo khẩn cấp. Tôi cuộn tròn người trong góc tối nhất, cố thu nhỏ bản thân thành một cục, hy vọng hơi thở của mình hòa tan vào mùi tro tàn và dầu mỡ cũ kỹ.
Ông ấy đã tìm thấy tôi rồi. Hoặc ít nhất, ông ấy biết tôi đang ở đâu đó rất gần.
Mọi chuyện bắt đầu từ tiếng chân nặng nề đập xuống sàn nhà lúc nãy. Tôi vội vã chui tọt vào cái hang nhỏ phía sau lò bếp, nơi vẫn còn hơi ấm từ bữa cơm chiều. Từ trong bóng tối, tôi nghe tiếng ông lần mò, đảo mắt khắp gian bếp nhỏ. Hơi thở nặng nề, gấp gáp của ông phả ra một mùi chua nồng của rượu và sự tức giận. Nó lan tỏa trong không khí, khiến tôi buồn nôn. Ông tiến lại gần, từng bước một. Tôi biết mình sắp bị phát hiện. Trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ liều lĩnh. Tay run rẩy, tôi với lấy một cành củi mục còn vương chút than hồng, đẩy nó lên phía ống khói. Một đám tro đen kịt cùng làn khói xám ngắt bỗng ụp xuống, rồi bốc ngược lên. Khói cay xè len lỏi vào mắt, vào mũi. Tôi cắn chặt môi để kìm tiếng ho. Nước mắt giàn giụa.
Tiếng ho sặc sụa, đứt quãng của ông vang lên ngay bên ngoài. Ông ta lảo đảo bước ra. Đó là khoảnh khắc hiếm hoi. Tim tôi như nhảy khỏi lồng ngực. Tôi vội vã chui ra, nhặt vội chiếc nồi đất nguội lạnh, úp lên đầu như một chiếc mũ bảo hộ kỳ quặc. Rồi tay tôi túm lấy tấm sắt nặng trịch, kéo mạnh nó che kín miệng lò. Bóng tối và sự ngột ngạt ập đến ngay lập tức. Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập và hơi thở gấp gáp của chính mình trong lòng nồi đất.
Nhưng sự yên tĩnh chỉ được một lát. Tiếng ho ngừng. Rồi tiếng bước chân nặng nề lại trở vào. Lần này, chúng còn hung hãn hơn. Tôi nghe thấy tiếng lục xới điên cuồng. Tiếng bát đĩa trong chạn rơi vỡ loảng xoảng, tiếng thùng gỗ bị đá đổ, và cả tiếng xèo xèo khi nồi cháo còn nóng bị hất tung, mùi gạo nếp hòa với đỗ đen tỏa. Ông ta đang phá tan mọi thứ, như một con thú bị dồn vào chân tường. Rồi mọi thứ chợt im bặt. Tôi cảm nhận thấy một bóng người đứng sát ngay bên ngoài tấm sắt. Hơi thở nóng hổi phả qua khe hở, mang theo mùi hôi hám.
Rồi âm thanh ấy vang lên. *Cào… cào… cào…* Móng tay ông ta cào lên bề mặt tấm sắt, tạo ra thứ âm thanh chói gắt, the thé, như muốn xuyên thủng màng nhĩ tôi. Từng đường cào như cào thẳng vào tâm can. Sống lưng tôi bỗng dưng tê dại, một cơn rùng mình chạy dọc từ đốt sống cổ xuống tận thắt lưng. Da thịt nổi lên những nốt sởn gai nhỏ. Tôi nhắm nghiền mắt lại, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, cố gắng biến mình thành một hòn đá, một khúc gỗ. Áo sau tôi dính sát vào da, lạnh ngắt và ẩm ướt bởi mồ hôi.
Có vẻ ông ta không tìm ra cách để mở tấm chắn này. Những cú cào chỉ khiến nó rung lên nhè nhẹ. Tôi nín thở, cảm giác phổi như sắp nổ tung. Hy vọng trong tôi. Nhưng nó vụt tắt ngay lập tức. Một bàn tay gầy guộc, với những ngón tay dài và đầy vết bẩn, thò qua khe hở bên cạnh. Những ngón tay ấy quặp lấy mép tấm sắt. Chúng trông thật khỏe. Một lực kéo mạnh, dứt khoát. Ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu bên ngoài ùa vào, cùng với đó là khuôn mặt đỏ gay, méo mó vì giận dữ của ông. Từ sâu trong cổ họng ông, một tiếng gầm gừ, pha trộn giữa sự thịnh nộ và thỏa mãn, vang lên đầy đe dọa.