Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Phong tục kỳ quái

Con quái vật trong bóng tối

1020 từ

Đôi chân tôi như bị đóng đinh xuống nền đất lạnh ngắt khi tiếng cào móng tay chấm dứt. Sự im lặng đột ngột ấy còn đáng sợ hơn cả âm thanh trước đó. Nó là thứ tĩnh mịch đặc quánh, nặng trịch, như một lớp màng bọc lấy không gian chật hẹp nơi tôi đang co ro. Hơi thở của tôi nín lại, chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch, dồn dập ở hai bên thái dương. Tôi khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lấm lét nhìn ở giữa thân mình và thành bếp.

Một mảng sáng mờ từ bên ngoài lọt vào, chiếu lên nắp chiếc nồi đất to đặt gần đó. Nắp nồi… nó đã dịch chuyển. Một khe hở hình lưỡi liềm, đen ngòm và bí ẩn, xuất hiện. Trong tim tôi chợt thót lên một tiếng kêu thầm tuyệt vọng. Rồi, từ trong cái khe hở tối om ấy, một thứ gì đó từ từ lấp đầy. Là da thịt, là một mảng khuôn mặt. Nó áp sát vào, đến nỗi tôi có thể thấy rõ từng lỗ chân lông bất thường, từng sợi lông tơ dựng đứng.

Hàm răng của hắn trắng bệch và không đều, một nụ cười quá rộng. “Thì ra mày trốn ở đây.”

Giọng nói ấy vẫn mang âm sắc quen thuộc của ba, nhưng nó được phát ra từ một cái miệng méo mó, với một nửa khuôn mặt không còn nguyên vẹn. Hai tiếng “ba ơi” nghẹn ứ trong cổ họng tôi, chẳng thể nào thoát ra thành lời. Tôi muốn tin đó là một cơn ác mộng, một trò đùa kinh dị nào đó. Nhưng mùi tanh nồng của máu tươi, mùi ẩm mốc của đất lạnh phả vào mũi, tất cả đều quá chân thực.

Hắn đẩy mạnh và toàn bộ khuôn mặt thảm khốc ập vào tầm mắt tôi. Một bên má gần như bị xé rách toạc, để lộ ra phần xương hàm và những chiếc răng nghiến chặt, ken két. Một hốc mắt trống rỗng, sâu hoắm, như một giếng trời đen ngòm không đáy. Vành tai bên đó chỉ còn một mẩu da thịt teo tóp. Máu đã khô quánh lại thành những mảng thâm sì, nhưng vẫn có dòng mới, đỏ tươi và ấm nóng, rỉ ra từ các vết rách. Sự tàn phá ấy không giống bất kỳ vết thương nào do người gây ra. Nó mang một vẻ hoang dại, thô bạo, như bị một thú dữ nào đó cào xé.

Mọi suy nghĩ trong đầu tôi vụt tắt. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, mạnh mẽ và nguyên thủy. Tay tôi, lúc nãy còn bủn rủn, bỗng chốc vung lên, hất tung chiếc nồi đất nặng trịch đang che trên đầu. Nó đập vào khuôn mặt kinh hoàng kia với một âm thanh đục ngắc. Tôi không chờ xem hắn phản ứng ra sao. Đôi chân như có lò xo, bật thẳng người dậy, phóng về phía ô cửa bếp nhỏ xa tít tắp. Ánh sáng đèn dầu leo lét từ phòng ngoài lọt vào, giờ đây là tia hy vọng duy nhất, là bến bờ sống sót mà tôi phải với tới. Tiếng bước chân rượt đuổi phía sau chưa vang lên, nhưng tôi cảm nhận được hơi thở lạnh ngắt của tử thần đang nhanh chóng bám sát gót chân mình.

Mùi tanh của máu tươi và mùi đất ẩm mốc xộc thẳng vào mũi tôi khi cái nồi đất nặng trịch đập trúng mặt hắn. Một tiếng rít the thé, đầy đau đớn và phẫn nộ vang lên “bịch” đục. Tôi chưa kịp mừng thì đôi mắt đỏ ngầu của hắn đã nhìn thẳng về phía tôi. Ánh mắt ấy như muốn xé xác tôi ra từng mảnh. Hắn loạng choạng lùi lại hai bước, tay ôm lấy mũi, nhưng chỉ một thoáng sau, hắn đã lao về phía tôi.

Tim tôi đập thình thịch, chân chạy như có lửa đốt phía sau. Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: vào nhà! Cánh cổng gỗ kia là nơi trú ẩn duy nhất. Tôi không dám ngoái lại, nhưng tiếng bước chân thô bạo, hổn hển của hắn cứ bám sát gót chân tôi, mỗi lúc một gần. Một ý nghĩ lóe lên: có lẽ hắn không đuổi kịp đâu. Khoảng cách đã giãn ra một chút rồi. Nhưng sự yên tâm ấy chỉ vừa chớm nở thì đã bị một cảnh tượng kinh hoàng dập tắt.

Khi tôi liều mạng ngoái đầu nhìn, hắn không còn đứng thẳng nữa. Hắn bất ngờ phục xuống đất, hai bàn tay đen sì chống xuống nền đất, cái đầu từ từ ngẩng lên. Rồi hắn trườn. Thân hình hắn di chuyển theo một cách méo mó, quái dị đến rợn người, nhanh như một con thằn lằn khổng lồ trên cát. Cổ họng tôi nghẹn lại, một nỗi khiếp sợ tột cùng trào lên. Tôi không còn dám nhìn thêm một giây nào nữa, chỉ biết cắm đầu lao về phía cánh cửa nhà.

Bảy của tôi túm lấy chiếc then cài bằng gỗ. Kéo. Đẩy. Chiếc then vẫn nằm im. Cánh cửa gỗ dày cộp không nhúc nhích. Nó đã bị khóa chặt từ bên trong. Sao lại thế? Ai đã khóa nó? Tuyệt vọng bóp nghẹt lấy trái tim tôi. Tiếng động lạch cạch, sột soạt của hắn đã đến ngay sau lưng. Tôi có thể cảm nhận được hơi thở lạnh ngắt phả vào gáy mình. Xong rồi. Tôi nhắm nghiền mắt lại, cơ thể cứng đờ chờ đợi một cú tấn công.

Thì ngay lúc ấy, từ phía sân, một giọng quát mắng đầy giận dữ vang lên, xé toang không khí u ám. “Cút ngay!”. Đó là giọng của bà nội. Tiếp theo là một tiếng vèo trong gió. Một vật gì đó màu trắng ngà bay vút qua đầu tôi, rơi xuống đất với một tiếng “cạch” khô khốc, nằm chắn ngay giữa tôi và hắn. Đó là một khúc xương trắng nhợt, không biết là xương của loài vật gì.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả xây dựng căng thẳng tâm lý xuất sắc thông qua chi tiết cơ thể: hơi thở nghẹn, tim đập loạn nhịp, chân không thể cử động. Sự tương phản giữa giọng nói quen thuộc của cha nhân vật và bộ mặt quái dị không nguyên vẹn tạo nên kinh hoàng tâm lý sâu sắc, vượt quá sợ hãi thông thường.

📖 Chương tiếp theo

Bà nội xuất hiện bất ngờ với vật gì đó trong tay—liệu cô ấy có biết về bí mật ẩn giấu trong căn nhà này hay không?

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord