Kỳ lạ thay, vừa ngửi thấy mùi từ khúc xương ấy – một thứ mùi cổ xưa, khô và nhẹ, phảng phất mùi khói bếp và rễ cây – hắn đột nhiên dừng lại. Toàn thân hắn run lên một trận, hai mắt đỏ ngầu hiện lên vẻ sợ hãi tột độ. Hắn phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ, rồi quay đầu, bò trườn thục mạng ra xa, biến mất vào bóng tối màn đêm chỉ trong chớp mắt, nhanh đến mức tôi tưởng mình vừa trải qua một cơn ác mộng.
Tôi quay người, hai chân mềm nhũn, suýt ngã xuống đất. Bà nội tôi, tay cầm một cây đuốc, đang dắt một ông lão râu tóc bạc phơ – ông lão Trần ở đầu làng – tiến về phía tôi. Ánh mắt bà lo lắng dò xét khắp người tôi. Bà chạy tới, ôm chầm lấy tôi vào lòng. Bàn tay nhăn nheo của bà sờ lên trán, lên mặt tôi, nơi toát đầy mồ hôi lạnh. Tôi vẫn còn run, miệng lẩm bẩm những điều vô thức. Thấy vậy, vẻ mặt bà đột nhiên tái đi. Bà buông tôi ra, quỳ phịch xuống đất trước mặt ông lão Trần, hai tay chắp lại.
“Ông Trần ơi”, giọng bà nghẹn ngào, đầy nước mắt, “nhà tôi chỉ còn mỗi mụ già này và đứa cháu trai này thôi. Ông phải cứu nó, ông nhất định phải cứu cháu tôi… Nếu cháu tôi mà có mệnh hệ gì, tôi già này sống còn có ý nghĩa gì nữa!”. Những giọt nước mắt nóng hổi của bà rơi xuống nền đất.
Ông lão Trần không nói gì, chỉ lặng lẽ cúi xuống nhặt khúc xương trắng trên mặt đất lên. Ông phủi nhẹ bụi đất trên đó, rồi cẩn thận đặt nó vào lòng bàn tay tôi, nắm chặt các ngón tay tôi lại. Da tay ông khô ráp và ấm áp. “Giữ lấy,” giọng ông trầm và đầy uy lực, “đây là hài cốt của Sơn quân. Cháu phải mang nó theo bên mình ngày đêm, tuyệt đối không được để thất lạc. Chỉ có nó mới giữ được mạng sống cho cháu trong lúc này.”
Tôi nắm chặt khúc xương trong tay. Cảm giác lạnh lẽo và trơn nhẵn của nó dường như truyền một chút sức mạnh kỳ lạ vào người. Tôi thở phào một hơi, nhưng rồi một nỗi lo khác lại trào lên. Tôi ngước mắt nhìn ông, giọng: “Thưa ông… vậy còn… còn thằng Soản thì sao ạ?”. Cái tên ấy thốt ra từ miệng tôi nghe thật chua chát và đau đớn.
Ông Trần hút hơi thuốc lào thật dài, khói xám cuộn lên quyện vào nếp nhăn sâu trên trán ông. Mùi thuốc lào nồng đặc, hăng hắc, lẫn với mùi ẩm mốc của gian nhà cũ, khiến tôi muốn hắt hơi. Ông thở ra một luồng khói dài, đôi mắt đục mờ nhìn bà nội tôi – bà Nguyệt Nga – với một vẻ mệt mỏi không giấu nổi. Giọng ông trầm xuống, như có vật gì nặng trĩu đè lên từng chữ: “Nguyệt Nga à, chẳng phải lão nhẫn tâm đâu. Cốt Sơn quân của lão chỉ có hai mảnh, một mảnh còn phải giữ để giữ mạng già này. Thằng Soản nhà chị nó trêu gan thứ không nên trêu, khiến nó thành tinh, ấy là cái nghiệp nó phải gánh rồi… Lão cũng đành bó tay.”
Soản. Cái tên thân thương ấy chỉ có bà nội và những người lớn tuổi trong làng gọi ba tôi. Tim tôi thắt lại. Lời ông Trần như một nhát dao cắt đứt niềm hy vọng của chúng tôi. Vậy là thật sao? Ba tôi, người vẫn cười đùa với tôi chiều hôm qua, thật sự không còn đường cứu?
Bà nội tôi đứng im. Bàn tay gầy guộc, chai sạn của bà siết chặt đầu gậy trúc, đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch. Bà hiểu. Tôi thấy được sự thấu hiểu và nỗi đau đang giằng xé trong đôi mắt đục mờ của bà. Bà từng kể cho tôi nghe, nhiều năm trước, có kẻ trong làng ngang ngược không tin lời cảnh báo, nhất quyết phá đền thờ thổ địa, rồi mời thầy tà về. Hậu quả là một nửa làng chìm trong ác mộng, người chết, kẻ điên. Mãi sau, tốn bao công sức, xương máu, mới trừ được con yêu quái ấy. Bài học xương máu ấy, cả làng còn nhớ như in. Việc ba tôi bây giờ tự ý trêu chọc thứ không nên trêu, khiến nó dậy sóng, thành tinh, thì quả thực là đã tự chuốc lấy họa. Ông Trần – người giữ bùa hộ mệnh cuối cùng của làng – từ chối ra tay, cũng là điều dễ hiểu. Ông phải nghĩ cho cả mạng sống của chính mình và, có lẽ, cho sự an nguy của cả làng nữa.
Bỗng nhiên, một lực đẩy nhẹ nhưng dứt khoát từ phía sau lưng khiến tôi chúi người về phía trước, về phía ông Trần. Hơi ấm từ bàn tay bà nội rời khỏi vai tôi. Tôi quay lại, chỉ kịp thấy bóng lưng còng của bà, dưới ánh sáng lờ mờ chiếu qua cửa, đang chậm rãi nhưng kiên quyết bước ra khỏi gian nhà. Bà chống gậy, từng bước một, tiếng gậy chạm đất “cộc, cộc” nghe thật cô độc và quyết liệt.
Ông Trần giật mình, mặt cắt không còn giọt máu. Ông buông chiếc điếu cày, vội vàng bước lên: “Cụ Nguyệt Nga! Cụ đi đâu?”
Bà nội tôi dừng bước ngay ở ngưỡng cửa. Cái lưng còng ấy như càng thêm trĩu nặng. Bà không quay lại, giọng nói khàn đặc, rõ ràng từng tiếng, vang lên trong căn phòng tĩnh mịch: “Soản là con ruột của tôi. Làm mẹ, tôi không thể đứng nhìn nó bị con sũy mà không làm gì. Ông Trần, phiền ông trông chừng Dương Dương giúp tôi. Nếu… nếu tôi không về được…” Bà ngừng một nhịp, hơi thở như nghẹn lại, “… thì đành làm phiền ông, từ nay coi nó như cháu ruột vậy.”