.
Nhưng dì Lý chỉ khịt mũi một tiếng đầy khinh bỉ. Sự sợ hãi đã biến thành sự cứng đầu ngu ngốc. Bà ta thậm chí còn buông ra những lời cay độc, giọng nói the thé xé toạc màn yên tĩnh của xóm làng. "Thì mặc kệ! Dù có phải dọn đi chỗ khác ở, tôi cũng sẽ không giúp cái nhà này một tay!"
. Tôi nhìn thấy nét mặt ông Trần thoáng hiện sự bất lực.
Bà nội tôi quay lại nhìn đồng hồ treo tường trong nhà, khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng tột độ. Thời gian cứ thế trôi qua một cách tàn nhẫn. Bà bước thêm một bước về phía trước, giọng nói trở nên khẩn thiết, đầy vẻ van nài. "Chị Lý, tôi xin chị…"
. Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như thắt lại. Bà nội tôi, một người đáng tuổi mẹ của dì Lý, giờ đây lại phải cúi mình, hạ thấp giọng trước sự ương ngạnh của kẻ khác. Sự nhún nhường ấy không phải vì yếu thế, mà là vì trách nhiệm với cả đám con cháu đang run rẩy sau lưng bà.
Tôi ấm ức nhìn thẳng vào khuôn mặt dữ tợn của dì Lý, nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã, thấm ướt cả vạt áo. Mỗi giọt nước mắt là một lời oán trách không thể thốt thành lời, là nỗi đau đớn khi chứng kiến sự cao quý của bà nội bị vùi dập bởi sự hèn nhát và ích kỷ.
Mùi đất ẩm và hơi nước lạnh buốt bám đầy lên da thịt tôi khi chúng tôi lần mò qua những lối mòn nhỏ hẹp. Tiếng quát tháo ầm ĩ của những người đàn ông trong làng vẫn còn văng vẳng đâu đây, nhưng giờ đã nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng gió rít qua kẽ lá và tiếng bước chân chúng tôi xào xạc trên lớp cỏ dại ướt sương. Dì Lý đi trước tôi nửa bước, bàn tay bà nắm lấy cánh tay tôi một cách gượng gạo, như thể sợ tôi bỏ chạy mất. Cái cách bà nghiến chặt hàm răng khi bị buộc phải quay về nhà lấy áo tơi và chiếc đèn lồng cũ kỹ vẫn còn in hằn trong tâm trí tôi. Tôi biết bà không muốn đi chút nào. Ánh mắt bà khi ấy là một vũng nước đục ngầu của sự phẫn uất và miễn cưỡng, nhưng áp lực từ những cái nhìn hằn học và lời nói như dao nhọn của họ hàng đã đẩy bà vào thế không thể chối từ.
Chúng tôi đã rời khỏi con đường đất chính từ lúc nào không hay. Khoảng không trở nên âm u lạ thường, những tán cây cổ thụ vươn cành như những cánh tay gầy guộc chắn ngang lối đi, che khuất cả ánh trăng mờ tỏ. Một cảm giác bối trong lòng tôi. Tôi chợt giật mình nhận ra tiếng bước chân chậm rãi, khò khè của bà nội đã biến mất từ bao giờ. Chỉ còn lại tiếng thở gấp của tôi và nhịp bước dồn dập, gần như vội vã của dì Lý.
Tim tôi đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi dừng chân, cố xoay người lại, đôi mắt căng ra tìm kiếm trong màn đêm dày đặc. Chỉ thấy một màn sương mỏng bắt đầu giăng nhẹ và những bóng cây đen ngòm lặng im. Bà nội – người vừa đi cùng chúng tôi cách đây chỉ vài khúc quanh – đã biến mất tựa như một làn khói.
“Dì Lý,” giọng tôi khẽ run, cố nén nỗi hoảng hốt đang trào dâng, “bà cháu… bà cháu đâu rồi ạ?”
Câu hỏi vừa buông ra, bàn tay đang nắm lấy cánh tay tôi của dì Lý bỗng siết chặt lại một cách thô bạo, đến mức tôi cảm thấy xương cổ tay mình như muốn vỡ vụn. Dì quay người lại. Ánh đèn lồng yếu ớt chiếu lệch lên khuôn mặt bà, làm lộ ra một nụ cười méo mó, kéo dài khóe miệng. Nó không giống bất kỳ nụ cười nào tôi từng thấy trên gương mặt dì trước đây. Đó là một nụ cười lạnh lẽo, thấm đẫm một thứ gì đó khiến ruột gan tôi quặn lại.
“Còn bà nữa à?” Giọng dì the thé, châm chọc, xé toạc sự yên tĩnh của khu rừng. Bà kéo tôi lại gần hơn, hơi thở của bà phả vào mặt tôi với khói bếp và một chút gì đó chua chua. “Không đi ngay đi, con bé ạ. Lát nữa… không những gặp bà, mà còn gặp luôn cả bà cố của mày nữa đấy!”
Lời nói của bà như một dòng nước đá đổ thẳng vào sống lưng tôi. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, trí óc trống rỗng, chỉ còn cảm nhận được sự siết chặt đau nhói trên cổ tay và nụ cười quái dị kia. Dì Lý không còn là dì Lý của những bữa cơm chiều hay của những lần đi chợ cùng nữa. Có một thứ gì đó tăm tối, vội vã và đầy đe dọa đang ẩn nấp ở đó, và nó đã lộ diện trong đêm mờ sương này.