Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Phượng Từ Vong Xuyên

Tử chiến sinh hồi

2562 từ

Máu nhuộm đỏ chiến bào.

Phượng Vũ Khanh quỳ một gối trên sa trường, tay trái bị chém đứt gần lìa, chỉ còn mấy sợi gân dai dẳng nối liền. Cơn đau nhức nhối như hàng nghìn mũi kim đâm vào tủy, khiến môi nàng tái nhợt, nhưng vẫn không rên lấy một tiếng. Trước mặt nàng, Lục Bách Niên—phó tướng từng theo nàng chinh chiến suốt mười năm—đứng chết trân, thanh kiếm trên tay hắn còn nhỏ máu.

“Vì sao?” Giọng nàng khàn đặc, khô rát như cát bụi sa mạc.

Lục Bách Niên không đáp. Hắn cúi đầu, vai run nhẹ, nhưng bàn tay cầm kiếm vẫn vững vàng. Phía sau hắn, một toán cấm quân mặc giáp đen im lặng xếp thành hàng, gươm giáo chỉnh tề, ngay ngắn như trong một cuộc duyệt binh. Nhưng đây không phải duyệt binh. Đây là một cuộc tàn sát.

Phượng Vũ Khanh nhắm mắt. Nàng nhớ lại buổi sáng hôm ấy—Phượng Chấn Sơn, nghĩa phụ của nàng, tự tay rót cho nàng chén rượu tiễn hành. Ông ta cười hiền từ, nói: “Con gái ta, trận này thắng lợi, triều đình sẽ phong con làm Đại tướng quân, vinh diệu tổ tông.” Nàng tin. Nàng đã tin suốt hai mươi năm.

Đến bây giờ, nàng mới hiểu.

“Phượng Chấn Sơn… hắn muốn diệt khẩu.” Nàng cười nhạt, máu từ khóe miệng chảy dài xuống cổ.

Lục Bách Niên ngẩng đầu lên. Mắt hắn đỏ hoe, nhưng giọng nói đã trở nên lạnh lẽo: “Tướng quân, người đã biết quá nhiều. Phượng đại nhân không thể để người sống sót trở về kinh.”

Phượng Vũ Khanh không oán hận hắn. Trên chiến trường, kẻ yếu là kẻ chết. Nàng là tướng quân, đã từng giết vô số người. Nàng hiểu rõ đạo lý này. Nhưng có một điều nàng không thể chấp nhận.

“Gia tộc ta… mấy trăm mạng người vô tội…”

Lục Bách Niên im lặng. Một lát sau, hắn thều thào: “Phượng đại nhân đã sai người giả tạo bằng chứng phản nghịch. Cả tộc họ Phượng… không còn một ai.”

Trời đất như sụp đổ.

Phượng Vũ Khanh gào lên, nhưng âm thanh không thoát ra khỏi cổ họng. Nàng chỉ thấy máu từ mũi, từ tai, từ mắt ùa ra, hòa vào lớp đất đỏ thẫm dưới chân. Cảnh tượng đứa lăm tuổi, mẫu thân tóc đã điểm bạc, lão quản gia đã theo gia tộc ba đời… tất cả hiện lên như một cơn ác mộng.

“Ta thề…” Nàng nghiến răng, móng tay bấu sâu vào lòng đất, “Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ trở về, bắt các ngươi trả giá gấp vạn lần.”

Kiếm của Lục Bách Niên lướt qua cổ nàng.

Cảnh vật tối sầm.

Cơn đau cuối cùng là một cái lạnh thấu xương, như thể cả linh hồn bị ai đó vắt khô, vò nát, rồi ném vào hư vô.

---

Nàng tỉnh dậy trong một căn phòng đầy mùi thuốc bắc.

Ánh nến vàng vọt hắt lên trần nhà, leo lét như muốn tắt. Bên tai vang tiếng ai đó khóc thút thít, xen lẫn tiếng vải lụa sột soạt. Phượng Vũ Khanh cố mở mắt, nhưng mi mắt nặng trĩu như đeo chì. Toàn thân nàng đau nhức, nhất là vùng cổ—như thể có một vết thương sâu hoắm vừa được khâu lại.

“Tiểu thư tỉnh rồi! Tiểu thư tỉnh rồi!”

Một giọng nữ thảng thốt vang lên. Ngay sau đó, tiếng bước chân dồn dập chạy vào. Một người đàn ông trung niên mặc áo gấm xanh, mặt mũi phúc hậu nhưng đôi mắt sắc lẹm như diều hâu, bước đến bên giường. Ông ta nhìn nàng một hồi, rồi nở nụ cười hiền lành:

“Khanh nhi, con tỉnh rồi? May trời thương, con sốt ba ngày liền, phụ thân lo lắng đến mất ăn mất ngủ.”

Phượng Vũ Khanh nhìn gương mặt ấy.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

Phượng Chấn Sơn.

Khuôn mặt này, giọng nói này, nụ cười giả tạo này—nàng đã thấy rõ trong giấc mơ trước khi chết. Nhưng sao ông ta lại ở đây? Sao ông ta lại gọi nàng là “Khanh nhi”?

“Ta… ta đang ở đâu?” Giọng nàng khàn đặc, yếu ớt.

“Đây là phủ của chúng ta, phủ Phượng quốc công.” Phượng Chấn Sơn vuốt râu, mắt vẫn dán chặt vào nàng, như đang quan sát một món hàng. “Con ngã từ trên cây xuống, đập đầu vào đá, hôn mê ba ngày. May mà không sao.”

Phượng Vũ Khanh im lặng.

Nàng nhìn xuống tay mình—bàn tay trắng trẻo, mềm mại, không hề có vết chai sạn của người cầm kiếm. Nàng nhìn vào chiếc gương đồng đặt trên bàn—khuôn mặt phản chiếu non nớt, chỉ độ mười bảy, mười tám tuổi, đôi mắt to tròn ngây thơ.

Trùng sinh.

Hai chữ ấy lóe lên trong đầu nàng, lạnh lẽo như lưỡi dao.

Phượng Vũ Khanh trùng sinh trở thành con gái nuôi của Phượng Chấn Sơn—kẻ thù không đội trời chung của nàng kiếp trước. Một cô gái trẻ tên Phượng Vũ Khanh, con gái của một viên quan nhỏ mất sớm, được Phượng Chấn Sơn nhận nuôi từ năm mười hai tuổi, sống trong phủ quốc công ăn sung mặc sướng, chẳng biết gì ngoài thêu thùa ca hát.

Nàng nắm chặt ga giường, móng tay bấu đến mức trắng bệch.

Trời cho nàng sống lại. Trời đưa nàng vào hang ổ của kẻ thù. Vậy thì nàng sẽ không phụ lòng trời.

“Phụ thân,” nàng nói, giọng cố làm ra vẻ yếu ớt, “con đói quá.”

Phượng Chấn Sơn cười xòa, vẫy nữ mang cháo lên. Ông ta ngồi xuống mép giường, tay vỗ nhẹ lên vai nàng, như một người cha hiền từ thực thụ. Nhưng Phượng Vũ Khanh có thể cảm nhận được—những ngón tay ấy khẽ co lại, như đang kiềm nén một sức mạnh đáng sợ.

“Ngày mai, triều đình có thánh chỉ.” Phượng Chấn Sơn nói, giọng nhẹ nhàng nhưng mỗi chữ đều nặng như đá tảng. “Hoàng thượng mở tuyển phi tần, các đại thần trong triều đều phải tiến cử nữ nhi vào cung. Phụ thân đã ghi tên con rồi.”

Phượng Vũ Khanh khựng lại.

Nhập cung?

Nàng nhìn Phượng Chấn Sơn, trong lòng nhanh chóng tính toán. Phượng Chấn Sơn là gian thần, quyền lực ngập trời, nhưng hắn không có con đẻ. Hắn nhận nuôi nàng, nuôi nàng lớn lên, rồi đem nàng dâng cho Hoàng thượng—một con tốt để thăm dò, để kiểm soát hậu cung.

Nếu nàng từ chối, nàng sẽ chết ngay trong đêm nay. Phượng Chấn Sơn không bao giờ giữ lại thứ vô dụng.

Nếu nàng đồng ý, nàng sẽ bước vào lồng giam của hoàng cung, nơi mỗi bước đi đều có thể là bước vào quỷ môn quan.

Nhưng nàng đã từng chết một lần. Nàng không sợ chết nữa.

“Con xin vâng mệnh phụ thân.” Nàng cúi đầu, giọng nhu mì.

Phượng Chấn Sơn hài lòng gật đầu. Ông ta đứng dậy, phủi tay áo, nói thêm vài câu dặn dò rồi bước ra ngoài. Khi cánh cửa khép lại, bóng ông ta khuất dần trong bóng tối, để lại một mùi hương xạ hương nồng nặc, thoang thoảng mùi máu.

Phượng Vũ Khanh thở ra một hơi dài.

Nàng nhắm mắt, cố gắng lục lọi ký ức của kiếp trước. Lăng Tiêu—Hoàng thượng Đại Yên, một vị vua trẻ tuổi, lạnh lùng, sâu sắc, mới lên ngôi ba năm. Triều chính rối ren, quyền lực bị chia cắt giữa phe của Phượng Chấn Sơn và phe của thái sư Lý Trọng. Hậu cung trống trải, chỉ có Hoàng hậu Trần thị—một người phụ nữ nhân hậu nhưng yếu ớt, không đủ sức chống đỡ âm mưu.

Nếu nàng nhập cung, nàng sẽ phải đối mặt với Tô Ngọc Nhi—con gái của Tô thượng thư, một kẻ nham hiểm, nông cạn, nhưng có thế lực lớn trong triều. Tô Ngọc Nhi là người đầu tiên được chỉ định vào cung trong đợt tuyển này, và nàng ta đã sớm coi tất cả phi tần tương lai là địch thủ.

Phượng Vũ Khanh mở mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh.

“Tô Ngọc Nhi… kiếp trước ngươi là kẻ đã hãm hại Hoàng hậu, khiến triều đình đại loạn. Ta từng muốn chém đầu ngươi ngay trên đại điện. Kiếp này, ngươi lại là đối thủ đầu tiên của ta.”

Nàng ngồi dậy, vén chăn ra khỏi người. Tỳ nữ vội vàng chạy đến đỡ, nhưng nàng gạt tay. Nàng bước xuống giường, đôi chân yếu ớt run rẩy, nhưng nàng vẫn đứng thẳng. Kiếp trước, nàng đã đứng trên sa trường suốt mười năm, không một lần khuỵu gối. Kiếp này, nàng cũng sẽ không ngã.

---

Ngày nhập cung đến nhanh hơn nàng nghĩ.

Sáng sớm, khi sương mù còn phủ dày trên mái ngói, một chiếc kiệu hoa đã đỗ trước cửa phủ Phượng Quốc Công. Phượng Chấn Sơn tiễn nàng ra tận cửa, tay cầm một chiếc hộp gỗ tử đàn, bên trong đựng một cây trâm vàng khảm ngọc bích.

“Khanh nhi, vào cung rồi phải biết giữ mình. Hoàng thượng là người khó gần, nhưng chỉ cần con biết chiều lòng, tương lai không lo khôú quý.” Ôộp cho nàng, mắt nhìn sâu, ý tứ đầy trong đó.

Phượng Vũ Khanh nhận hộp, cúi đầu: “Con ghi nhớ lời phụ thân.”

Nàng biết rõ. Cây trâm này không phải để làm trang sức. Nó là một tín hiệu, một dấu hiệu để Phượng Chấn Sơn biết nàng đã vààn. Bên trong cây trâm có một lớp rỗng, chứa một loại bột độc—nếu cần, nàng có thể dùng nó để hạ sát bất kỳ ai.

Phượng Chấn Sơn không tin nàng. Hắn chỉ lợi dụng nàng. Và nàng cũng đang lợi dụng hắn.

Kiệu hoa nhấc lên, đưa nàng xuyên qua các con phố đông đúc của kinh thành. Phượng Vũ Khanh vén nhẹ rèm, nhìn ra ngoài. Những mái ngói đỏ, những lá cờ bay phấp phới trong gió, những người lính cấm quân mặc giáp vàng đứng nghiêm trang dọc đường… Tất cả đều quen thuộc, nhưng cũng xa lạ.

Kiếp trước, nàng là tướng quân, cưỡi ngự những con phố này, dân chúng quỳ lạy tung hô. Kiếp này, nàng ngồi trong kiệu, mặc áo lụa mỏng, mặt phấn môi son, như một món hàng được đem dâng cho Hoàng thượng.

Nàng cười khẩy.

“Lăng Tiêu… ngươi có biết ngươi sắp rước vào cung một con hổ đói không?”

Hoàng cung Đại Yên rộng lớn, với những bức tường đỏ cao vút, những dãy hành lang uốn lượn như rồng cuộn. Kiệu của nàng được khiêng qua cửa Nghi Môn, qua sân rồng, qua hồ sen rộng mênh mông, cuối cùng dừng lại trước một cung điện nhỏ tên Trữ Tú Cung.

“Phượng tiểu thư, xin mời xuống kiệu.” Một thái giám già giọng the thé cất lời.

Phượng Vũ Khanh bước xuống. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng trong gió, hòa với mùi nến thơm từ các cung điện xa. Nàng đứng giữa sân, ngước nhìn bầu trời xanh ngắt, lòng bình thản đến lạ.

Kiếp trước, nàng chết dưới tay kẻ thù. Kiếp này, nàng sẽ khiến kẻ thù quỳ gối xin tha.

“Phượng muội muội, cuối cùng cũng gặp muội rồi.”

Một giọng nói ngọt ngào nhưng đầy gai nhọn vang lên từ phía sau. Phượng Vũ Khanh quay đầu, thấy một người con gái mặc y phục màu hồng đào, đầu cài trâm bướm vàng, nhưng đôi mắt lại sắc như dao.

Tô Ngọc Nhi.

Nàng ta bước đến, tay cầm một chiếc quạt tròn, phe phẩy nhẹ nhàng. Phía sau nàng ta là một đám tỳ nữ đông đúc, ai cũng cúi đầu, không dám ngẩng.

“Tỷ tỷ đến sớm thật.” Phượng Vũ Khanh khẽ nhún người hành lễ, giọng mềm mỏng.

“Đương nhiên là phải đến sớm.” Tô Ngọc Nhi cười, nhưng ánh mắt không cười. “Đêm nay là đêm đầu tiên chúng ta hầu Hoàng thượng, muội muội phải biết an phận, đừng có tranh giành.”

Phượng Vũ Khanh ngước mắt nhìn nàng ta.

Một cơn gió thổi qua, cuốn theo vài cánh hoa rơi. Giữa khung cảnh thơ mộng ấy, nàng mỉm cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy không hề lan đến mắt.

“Tỷ tỷ nói thế làm muội sợ quá.” Nàng nói, giọng vẫn nhẹ nhàng, nhưng mỗi chữ đều rơi xuống như dao cắt. “Chỉ là Hoàng thượng thích ai, không phải do tỷ tỷ hay muội muội quyết định. Đúng không?”

Tô Ngọc Nhi khựng lại.

Cả đám tỳ nữ xung quanh nín thở. Không ai dám tin một tiểu thư mới vào cung, con gái nuôi của Phượng quốc công, lại dám đối đáp với Tô Ngọc Nhi một cách ngang ngược như vậy.

Sắc mặt Tô Ngọc Nhi chuyển từ hồng sang trắng rồi lại sang xanh. Nàng ta siết chặt quạt, móng tay dài bấu vào cán quạt đến mức phát ra tiếng kẽo kẹt.

“Phượng muội muội, muội… muội thật biết nói đùa.” Tô Ngọc Nhi cố gắng duy trì nụ cười, nhưng đôi mắt đã lộ rõ vẻ hung ác.

Phượng Vũ Khanh không đáp. Nàng chỉ nhìn thẳng vào mắt Tô Ngọc Nhi, đôi mắt đen láy không chớp, như một con thú đang quan sát con mồi.

Ánh nắng chiều tà hắt lên khuôn mặt nàng, tạo ra một quầng sáng mờ ảo. Nàng không đẹp một cách yểu điệu như Tô Ngọc Nhi, nhưng nàng có một thứ mà khậu cung này có: khí chất của một người từng chỉ huy hàng vạn quân, từng đối mặt với cái chết, từng hận thù đến tận xương tủy.

Tô Ngọc Nhi bất giác lùi một bước.

Cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc từ gáy xuống thắt lưng, khiến nàng ta rùng mình. Tô Ngọc Nhi đã từng đối đầu với nhiều đối thủ trong hậu cung, nhưng chưa bao giờ nàng ta thấy một ánh mắt như thế—lạnh lẽo, sâu thẳm, như thể nhìn xuyên để thấy được tận đáy lòng người khác.

“Muội… muội chờ đó.” Tô Ngọc Nhi nghiến răng, quay người bỏ đi. Đám tỳ nữ vội vàng chạy theo.

Phượng Vũ Khanh đứng yên, nhìn theo bóng lưng của Tô Ngọc Nhi khuất dần sau cánh cổng cung.

Nàng thở ra một hơi, cảm nhận mùi hương hoa nhài lại ùa vào mũi. Trong lòng nàng, một ngọn lửa âm ỉ cháy—ngọn lửa của thù hận, của sự phục thù, của khao khát sống lại để giành lại những gì đã mất.

“Phượng Chấn Sơn,” nàng lẩm nhẩm, “Lục Bách Niên… các ngươi chờ đó. Ta đã về rồi.”

Nàng bước vào Trữ Tú Cung, cánh cửa gỗ lim nặng nề đóng lại sau lưng, khép kín nàng vào một thế giới mới—thế giới của mưu mô, của gươm giáo vô hình, của những trận chiến không tiếng động.

Nhưng Phượng Vũ Khanh không sợ.

Nàng đã từng chết một lần.

Chết rồi sống lại, nàng không còn gì để mất.

Và kẻ không còn gì để mất là kẻ đáng sợ nhất.

💡 Điểm nhấn chương này

Đây là masterclass trong việc xây dựng nhân vật phục hồi từ nỗi tuyệt vọng. Tác giả không bao che mô tả khó khăn của nữ tướng bị cư xử như tù nhân, mà để cho các chi tiết nhỏ—mùi hương, ánh mắt, cách đứng—nói lên sự không thuộc về của nàng trong thế giới hậu cung giả tạo này.

📖 Chương tiếp theo

Phượng Vũ Khanh bắt đầu sơ lộ những dấu hiệu nguy hiểm khi tìm cách tiếp cận Phượng Chấn Sơn và Lục Bách Niên từ bên trong cung điện.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord