Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Phượng Từ Vong Xuyên

Sơ lộ phong mang

2284 từ

Màn đêm buông xuống hoàng cung Đại Yên, ánh nến từ đại điện Ngọáng cả một góc trời. Yến tiệc mừng ngày lập thu được tổ chức linh đình, ca tấu tựu tề đông đủ, ai nấy đều diện y phục lộng lẫy, trang sức cầu kỳ. Phượng Vũ Khanh ngồi ở chiếc bàn thấp bên góc phải, cáng của Hoàng thượng. Nàng mặc một chiếc áo dài màu xanh ngọc thêu hoa sen, tóc vấn cao để lộ gương mặt thanh tú nhưng chất chứa uy nghiêm khác thường.

Ngay khi yến tiệc bắt đầu, Tô Ngọc Nhi đã đứng dậy, khẽ vén tay áo rộng, cất tiếng nói ngọt ngào như mật:

“Tâu Hoàng thượng, hôm nay là ngày lành tháng tốt, thần thiếp có chuẩn bị một tiết mục đặc biệt để dâng lên bệ hạ. Là điệu múa “Mai chiếu nguyệt” mà thần thiếp đã tập luyện suốt ba tháng qua.”

Lăng Tiêu ngồi trên cao, tay cầm chén ngọc, mắt lạnh nhạt quét qua toàn trường. Hắn gật đầu, giọng không chút cảm xúc:

“Trẫm cho phép.”

Tô Ngọc Nhi mừng rỡ, vội phấn khích. Từ phía sau bức rèm thêu rồng, một đội vũ nữ mặc y phục trắng tinh khôi bước ra. Họ xếp thành hàng dọc, tay cầm quạt lụa, chuẩn bị cho màn trình diễn.

Phượng Vũ Khanh chỉ liếc qua một lần là nhận ra bất thường. Dưới ánh nến leo lét, nàng thấy những sợi dây đồng mảnh như tơ được buộc vào tay áo các vũ nữ, kéo lê trên mặt đất. Những sợi dây đó nối với một chiếc đèn lồng lớn treo trên xà nhà. Nàng biết đây là âm mưu của Tô Ngọc Nhi. Nếu chiếc đèn lồng đó rơi xuống, lửa sẽ bén vào dây đồng, thiêu rụi toàn bộ sân khấu. Và ai sẽ bị đổ tội? Chính nàng, bởi vị trí của nàng ngồi ngay dưới sân khấu.

Trong lòng Phượng Vũ Khanh dâng lên một nỗi phẫn nộ lạnh buốt. Kiếp trước, nàng từng đối mặt với vô số chiến trận hiểm nguy, những cạm bẫy cũng không thể qua mắt nàng. Một màn sân khấu tầm thường này mà muốn hãm hại nàng? Thật là coi thường nàng quá đáng. Nhưng nàng cũng hiểu,nếu lên tiếng tố giác ngay lúc này, sẽ chối bỏ một phi tần mới nhập cung. Nàng phải để Tô Ngọc Nhi tự tay đào hố cho mình.

Điệu nhạc cất lên, các vũ nữ xoay tròn uyển chuyển. Ngọn nến trên đèn lồng chập chờn, chiếu bóng xuống sân khấu, tạo ra những hình thù kỳ dị. Phượng Vũ Khanh giả vờ lấệng ho khẽ, mắt nàng liếc nhanh về phía cây đèn lồng. Nàng tính toán khoảng cách và thời gian. Còn ba nhịp nữa, dây đồng sẽ chạm vào lửa.

Đúng lúc đó, một trong các vũ nữ giả vờ trượt chân, ngã ra phía trước, tay kéo mạnh sợi dây đồng. Chiếc đèn lồng lớn rơi xuống, ngọn lửa lập tức bén vào dây đồng, cháy rực lên, lao thẳng về phía sân khấu.

Toàn trường ồ lên kinh hãi. Tô Ngọc Nhi mặt biến sắc, giơ tay chỉ vào Phượng Vũ Khanh:

“Trời ơi! Là do Phượng Vũ Khanh! Chính nàng đã làm tay áo mình bén lửa, định đốt sân khấu để làm nhục thần thiếp!”

Tiếng xì xào nổi lên khắp đại điện. Các phi tần hướng ánh mắt nghi ngờ về phía Phượng Vũ Khanh. Phía trên, Lăng Tiêu vẫn ngồi bất động, nhưng đôi mắt hẹp dài của hắn đang thu hẹp lại, nhìn chằm chằm vào nàng.

Phượng Vũ Khanh đứng dậy, mặt không đổi sắc. Nàng bước ra giữa đại điện, váy áo xanh ngọc lướt nhẹ trên nền gạch men. Với kiến thức quân sự từ kiếp trước, nàng biết rõ ngọn lửa này phải dập tắt thế nào mới không tổn hại đến ai. Nàng xé vạt áo trong, vò thành một nắm vải, rồi nhanh như cắt lao đến bên cây cột gần đó. Nàng nhúng nắm vải vào bình rượu trên bàn, châm lửa, rồi ném thẳng vào đám dây đồng đang cháy.

Đám dây đồng bùng lên rồi tắt ngấm bất ngờ. Mọi người tròn mắt kinh ngạc, không hiểu vừa xảy ra chuyện gì. Phượng Vũ Khanh quay lại, mặt đối mặt với Tô Ngọc Nhi, giọng nói bình thản nhưng sắc như dao:

“Tô tỷ tỷ, đây là lấy lửa dập lửa. Khi dây đồng cháy, nếu dùng nước sẽ làm lửa bùng to hơn. Chỉ có lửa mới triệt tiêu lửa. Tỷ tỷ là người tổ chức yến tiệc, lại không biết điều này sao? Hay là cố tình không biết?”

Tô Ngọc Nhi mặt tái mét, ỉ vào Phượng Vũ Khanh:

“Ngươi… ngươi nói bậy! Ta… ta không biết ngươi có âm mưu gì. Ngươi chỉ là con gái nuôi của Phượng Chấn Sơn, làm sao biết được những điều này? Nhất định có kẻ chỉ điểm!”

Câu nói của Tô Ngọc Nhi khiến mọi ánh mắt đổ dồn vào Phượng Vũ Khanh. Nàng đứng đó, lưng thẳng tắp, mặt không chút sợ hãi. Nhưng trong lòng nàng biết mình vừa phạm một sai lầm lớn. Một tiểu thư khuê các mới vào cung làm sao có thể biết cách dập lửa bằng lửa? Điều này chỉ có những tướng sĩ từng trải qua chiến trận mới hiểu.

Phượng Chấn Sơn ngồi ở bàn gần đó, mắt hắn híp lại nhìn con gái nuôi. Hắn nhận thấy có điều gì đó rất lạ. Phượng Vũ Khanh trước đây vốn ngây thơ, hay run sợ, nhưng hôm nay lại bình tĩnh, tự tin đến lạ thường. Hắn bắt đầu nghi ngờ.

Lăng Tiêu đứng dậy khỏi ngai vàng. Hắn bước xuống từng bước chậm rãi, mỗi bước đều vang lên rõ rệt trên nền gạch. Tiếng bước chân của hắn như gõ vào tim mỗi người có mặt trong đại điện. Hắn dừng lại trước mặt Phượng Vũ Khanh, cách nàng chưa đầy một cánh tay.

Khoảng cách này quá gần với mẫu thân của một tướng quân từng chỉ huy hàng vạn quân. Phượng Vũ Khanh có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ người hắn, mùi gỗ trầm thoang thoảng hòa lẫn với mùi mồ hôi sau một ngày dài. Nàng không hề nao núng, mắt nàng đối diện thẳng với mắt hắn.

“Phượng Vũ Khanh,” giọng hắn trầm thấp, chỉ vừa đủ để nàng nghe thấy, “nàng biết nhiều về binh pháp nhỉ. Một nữ nhi trong khuê phòng làm sao biết cách dập lửa bằng lửa?”

Phượng Vũ Khanh hít một hơi thật sâu. Trong đầu nàng xoay chuyển nhanh chóng. Nàng biết nếu trả lời sai, tất cả sẽ sụp đổ. Nàng chắp tay, cúi đầu:

“Tâu Hoàng thượng, thần thiếp từ nhỏ đã theo phụ thân đọc sách thánh hiền. Trong đó có một cuốn “Thủy hỏa luận” của tiền triều, giảng về cách dùng lửa để dập lửa trong những trường hợp đặc biệt. Thần thiếp chỉ là vận dụng may mắn, không dám nhận là biết binh pháp.”

Lăng Tiêu không nói gì, nhưng đôi mắt hắn vẫn không rời khỏi mặt nàng. Hắn nhận ra sự khác thường trong cách nói chuyện của nàng. Một cô gái mười bảy tuổi, mới vào cung, lại có thể bình tĩnh đối đáp với Hoàng đế sau khi bị buộc tội? Thật không đơn giản.

“Thủy hỏa luận?” hắn nhếch mép cười nhợt nhạt, “Cuốn sách đó trẫm cũng từng đọc. Nhưng trong đó không hề nhắc đến cách dùng lửa dập lửa.”

Mặt Phượng Vũ Khanh tái đi trong tích tắc. Nàng không ngờ Lăng Tiêu lại tinh tường đến vậy. Nhưng nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười nhẹ:

“Hoàng thượng quả nhiên đọc nhiều sách rộng. Thần thiếp chỉ dám đoán mò, không ngờ lại đụng trúng. Có lẽ ông trời thương thần thiếp, không muốn thần thiếp bị oan ức.”

Lời nói vừa khiêm tốn vừa có chút mềm mỏng, khiến Lăng Tiêu không thể tra khảo thêm. Nhưng hắn vẫn chưa tin hoàn toàn. Hắn quay mặt sang phía Tô Ngọc Nhi, giọng lạnh như băng:

“Tô Ngọc Nhi, nàng nói xem, vụ hỏa hoạn này là do ai?”

Tô Ngọẩy quỳ xuống, mặt mày trắng bệt. Nàng không ngờ kế hoạch hoàn hảo của mình lại bị phá hỏng một cách dễ dàng như vậy. Nàng liếc qua Phượng Vũ Khanh, trong mắt lóe lên tia độc ác.

“Tâu Hoàng thượng, thần thiếp thấy Phượng muội muội hành động quá chuyên nghiệp, không giống một người mới học. Chắc chắn có kẻ dạy nàng. Mà kẻ đó…” Nàng cố ý dừng lại, rồi nhìn về phía Phượng Chấn Sơn: “Chính là phụ thân của nàng. Các người đã bàn mưu tính kế từ trước!”

Phượng Chấn Sơn lập tức đứng dậy, mặt đỏ bừng vì tức giận:

“Tô nương nương, lời này là có ý gì? Hạ quan dù có gan cũng không dám mưu hại Hoàng thượng. Nương nương đừng ăn nói hàm hồ!”

Không khí trong đại điện càng lúc càng căng thẳng. Các quan viên và phi tần đều cúi gằm mặt, không dám lên tiếng. Lăng Tiêu đứng giữa sân, hai tay chắp sau lưng, trầm tư suy nghĩ. Hắn biết rõ cả hai bên đều đang thọc gậy ba. Nhưng hắn cần câu trả lời thật sự.

Phượng Vũ Khanh bước thêm một bước, quỳ xuống trước mặt Hoàng thượng. Nàng cúi đầu thật thấp, nhưng trong lòng nàng đang tính toán từng nước đi. Nếu nàng để Tô Ngọc Nhi đổ tội cho Phượng Chấn Sơn, thì kẻ thù của nàng sẽ bị trừng phạt, nhưng như vậy sẽ làm lộ thân phận của nàng. Nếu nàng bênh vực Phượng Chấn Sơn, thì sẽ phải tiếp tục giả vờ làm con gái ngoan ngoãn của hắn. Nàng chọn phương án thứ ba.

“Tâu Hoàng thượng,” nàng ngẩng đầu lên, mắư có nước, “thần thiếp có một chuyện muốn thưa. Trước khi nhập cung, thần thiếp từng mơ thấy một người phụ nữ mặc giáp sắt, tay cầm thanh kiếm dài. Bà ấy dạy thần thiếp cách đối phó với lửa và nhiều điều khác. Thần thiếp không biết đó là ai, nhưng đến nay vẫn nhớ rõ từng lời bà dạy.”

Lời nói của nàng khiến cả đại điện im phăng phắc. Lăng Tiêu nhướng mày, hỏi:

“Người phụ nữ mặc giáp sắt? Nàng có thấy rõ mặt bà ta không?”

Phượng Vũ Khanh lắc đầu, giọng nghẹn ngào:

“Thưa Hoàng thượng, thần thiếp không thấy rõ. Nhưng bà ấy nói với thần thiếp rằng ‘Đại Yên sắp có biến, con phải mạnh mẽ lên để bảo vệ những người yếu thế.’ Thần thiếp cứ tưởng là mơ, nhưng hóa ra lại ứng nghiệm.”

Đây là câu chuyện nàng bịa ra để che đậy kiến thức của mình. Nhưng nàng cố tình nhấn mạnh chữ “Đại Yên sắp có biến” để khiến Hoàng thượng tò mò. Quả nhiên, ánh mắt Lăng Tiêu thay đổi. Hắn nhìn nàng chăm chú, như muốn xuyên thấu vào tâm can nàng.

“Nàng nói ‘Đại Yên sắp có biến’ là có ý gì?” Giọng hắn đột nhiên trở nên nặng nề.

Phượng Vũ Khanh biết mình vừa chạm vào một vết thương lòng của Hoàng đế. Kiếp trước, nàng từng nghe nói Lăng Tiêu rất quan tâm đến giang sơn, nhất là sau vụ phản loạn của vài phiên vương. Nàng cúi đầu, giọng thì thào:

“Thần thiếp không dám nói nhiều, chỉ sợ lời mơ không đúng. Nhưng nếu Hoàng thượng muốn biết, thần thiếp xin được thưa chuyện riêng với bệ hạ.”

Lăng Tiêu nhướng mày. Hắn hiểu ngay ý đồ của nàng. Cô gái này muốn có cơ hội tiếp xúc riêng với hắn. Nhưng hắn không thể phủ nhận rằng lòng tò mò của mình đã bị khơi dậy. Hắn gật đầu:

“Được. Các ngươi. Trẫm có chuyện muốn hỏi Phượng mỹ nhân.”

Sau khi mọi người lui hết, đại điện trở nên rộng thênh thang. Chỉ còn hai người đối diện nhau. Ánh nến chập chờn chiếu lên gương mặt Lăng Tiêu, tạo thành những bóng đen sắc cạnh. Hắn ngồi xuống chiếc bàn gần đó, tay vân vê chén rượu.

“Nói đi. Nàng biết gì về ‘biến’ mà nàng vừa nhắc đến?”

Phượng Vũ Khanh đứng thẳng dậy, đối diện với hắn. Trong đầu nàng xoay chuyển nhanh chóng. Nàng không thể nói quá nhiều, sẽ lộ. Nhưng cũng không thể nói quá ít, sẽ mất cơ hội. Nàng quyết định dùng một phần sự thật.

“Tâu Hoàng thượng, thần thiếp chỉ mơ thấy cảnh tượng hỗn loạn trong triều. Có người mặc áo đen, tay cầm mật thư, chạy ra vào phủ tướng quân. Có cảnh tượng một cánh quân bí mật tập kết ngoài thành. Nhưng thần thiếp không rõ là thật hay mơ.”

Mỗi lời nàng nói ra đều khiến Lăng Tiêu nhíu mày. Hắn biết rõ chuyện này là thật. Hắn vừa nhận được mật báo về một nhóm quân nổi loạn đang tập kết ở phía bắc kinh thành. Nhưng chuyện này cực kỳ bí mật, ngay cả những đại thần trong triều cũng chưa biết. Làm sao một cô gái mới vào cung lại biết được?

Hắn đứng dậy, bước đến gần nàng. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước chân. Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng lạnh đến thấu xương:

“Phượng Vũ Khanh, nàng rốt cuộc là ai?”

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo xây dựng căng thẳng qua những chi tiết vô cùng tinh tế: sợi dây đồng ẩn giấu trong điệu múa, những câu nói cách ấm của Phượng Vũ Khanh, và đặc biệt là tâm lý xoay chuyển nhanh chóng của nàng khi phải cân bằng giữa che giấu bí mật và lợi dụng thông tin. Sự thay đổi từ khí thế ưu ranh đến bị khoảng cách lạnh như băng giữa hắn và nàng tạo thành một bước ngoặt quyết định.

📖 Chương tiếp theo

Danh tính thật sự của Phượng Vũ Khanh sắp được phanh phui, và sự sống chết của nàng nằm trong bàn tay của Hoàng đế lạnh lùng.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord