Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Phượng Từ Vong Xuyên

Lộ diện chân tướng

3458 từ

Màn đêm buông xuống hoàng cung, ánh trăng non lọt qua kẽ lá, chiếu những vệt sáng bạc lên mặt đất đá ong lạnh lẽo. Phượng Vũ Khanh khoác chiếc áo choàng đen, đứng tựa lưng vào cây tùng già trước điện Tuyên Hòa. Nàng cúi xuống, nhặt một viên sỏi nhỏ, ném về phía bụi trúc trước hành lang. Tiếng động nhỏ ấy vọng ra, như một tín hiệu quen thuộc từ kiếp trước.

Một bóng người từ trong bóng tối bước ra, thân hình cao lớn, đường nét góc cạnh dưới ánh đèn lồng xa. Đó là Lục Bách Niên – kẻ đã chém đứt tay nàng kiếp trước, kẻ đã hạ sát nàng trên sa trường. Nhưng hôm nay, hắn đứng trước mặt nàng, hai tay ôm quyền, cúi đầu thấp đến tận thắt lưng.

"Chủ nhân cũ…" Giọng hắn khàn đặc, như kìm nén bao nhiêu năm dày vò.

Phượng Vũ Khanh đưa mắt nhìn quanh, xác nhận khôục. Nàng khẽ vén tay áo, để lộ vết sẹo chằng chịt trên cổ tay – dấu vết của trận chiến kiếp trước, vẫn còn in hằn dù thân xác đã đổi. Nàng nhìn thẳng vào mắt Lục Bách Niên, giọng lạnh như dao cắt.

"Ngươi nhận ra ta, Bách Niên. Vậy ngươi biết ta trở về vì điều gì?"

Lục Bách Niên quỳ xuống, đầu gối đập mạnh xuống đất. Hắn run rẩy thở dài, những ngón tay bấu chặt vào vạt áo.

"Tiểu nhân đã đợi ngày này suốt mười năm. Từ khi nghe tin đại quân ở biên ải bị tập kích, tiểu nhân đã linh cảm… Phượng Chấn Sơn không chỉ phản bội người, hắn còn phản bội cả Đại Yên."

Phượng Vũ Khanh khẽ nhướng mày. Nàng nhớ lại kiếp trước: Lục Bách Niên là phó tướng trung thành nhất của nàng. Hắn từng liều mạng kéo nàng thoát khỏi vòng vây, từng dùng thân mình đỡ mũi tên cho nàng. Vậy mà chính hắn đã chém nàng kiếp này. Nàng biết đó là mệnh lệnh từ Phượng Chấn Sơn – nếu không làm, gia quyến hắn sẽ chết cả họ.

"Ngươi giết ta kiếp trước, Bách Niên. Ngươi có hối hận không?"

Hắn ngước lên, nước mắt chảy dài trên gò má đầy sẹo.

"Tiểu nhân hối hận mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi khắc. Nhưng nếu không làm, Phượng Chấn Sơn sẽ giết vợ con, mẹ già của tiểu nhân. Tiểu nhân thà chết dưới tay người, còn hơn mang tội bất hiếu, bất nghĩa."

Phượng Vũ Khanh im lặng một lát. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi hoa nhài từ vườn thượng uyển, nhưng nàng chỉ ngửi thấy mùi máu của ký ức. Nàng đã từng căm hận Lục Bách Niên, từng thề sẽ băm vằm hắn khi tái thế. Nhưng giờ đây, khi đối diện với hắn, nàng thấy trong lòng chỉ còn một nỗi đau âm ỉ – nỗi đau của kẻ bị phản bội vì những toan tính tàn nhẫn.

"Đứng dậy," nàng nói, giọng nhẹ hơn. "Ta không trách ngươi. Kẻ thù thực sự là Phượng Chấn Sơn và tên trong triều đã tiếc."

Lục Bách Niên đứng lên, lau nước mắt bằng mu bàn tay. Hắn nhìn nàng, đôi mắt hy vọng.

"Chủ nhân định làm thế nào? Phượng Chấn Sơn nắm giữ binh quyền, lại có Tô Ngọàm nội gián. Hắn đã mua chuộc hơn nửa triều đình."

Phượng Vũ Khanh mỉm cười lạnh. Nàng đã chuẩn bị cho điều này từ lâu.

"Ta đã có kế hoạch. Trong cung có một thái giám tên Lý Cẩm, là tâm phúc của Phượng Chấn Sơn. Hắn giữ sổ sách ghi chép các cuộc giao dịch mua bán chức tước, cả những bức thư mật của Phượng Chấn Sơn gửi cho ngoại quốc. Ngươi phải lấy được cuốn sổ đó."

Lục Bách Niên gật đầu, nhưng rồi khựng lại.

"Lý Cẩm ở ngay trong cung, thủ vệ nghiêm ngặt. Tiểu nhân làm sao vào được?"

Phượng Vũ Khanh lấy từ trong tay áo một chiếc lệnh bài bằng đồng, khắc chữ "Cấm quân Đông môn". Nàng đưa cho hắn.

"Đây là lệnh bài của một thủ lĩnh cấm quân tên là Trần Văn. Hắn là đồ đệ cũ của ta, hiện đang làm việc ở Đông môn. Ngươi mang lệnh bài này, giả làm cấm quân tuần tra. Đêm mai, canh ba, Lý Cẩm sẽ đến điện Thái Hòa dâng trà cho Hoàng thượng. Đó là cơ hội duy nhất."

Lục Bách Niên nhận lệnh bài, tay run nhẹ. Hắn cất vào ngực áo, cúi đầu thêm một lần nữa.

"Tiểu nhân sẽ không phụ lòng chủ nhân."

"Đừng gọi ta là chủ nhân nữa," Phượng Vũ Khanh nói, giọng đột nhiên mềm đi. "Gọi ta là Phượng cô nương. Nếu có ai nghe thấy, sẽ nguy hiểm."

Lục Bách Niên gật đầu, rồi lùi vào bóng tối, biến mất nhanh như một cơn gió.

Phượng Vũ Khanh đứng lại một mình. Nàng nhìn lên bầu trời đầy sao, nhớ lại kiếp trước mình từng đứng dưới bầu trời này, chỉ huy ba quân, hô mưa gọi gió. Giờ đây, nàng chỉ là một cô gái mười bảy tuổi trong hậu cung, phải dùng mưu mô hơn là võ công. Nhưng nàng biết con đường này còn dài và những kẻ thù của nàng còn chưa lộ diện hết.

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, Phượng Vũ Khanh đã đến điện Cần Chính thỉnh an Hoàng thượng. Nàng mặc một chiếc áo dài măt, thêu hìắng, tóc vấn cao, cài một chiếc trâm ngọc bích. Trông nàng thanh tao, nhẹ nhàng như một tiên nữ, nhưng ai nhìn vào mắt nàng sẽ thấy một tia sắc lạnh khó tả.

Trong điện, Lăng Tiêu đang ngồi trên long ỷ, tay cầm một cuốn tấu chương. Hắn mặc long bào màu vàng kim, mặt mày lạnh lùng như tạc bằng ngọc. Khi thấy Phượng Vũ Khanh bước vào, hắn ngước lên, ánh mắt khẽ động.

"Nàng đến sớm thế, Phượng ái khanh?"

Phượng Vũ Khanh quỳ xuống hành lễ.

"Bẩm Hoàng thượng, thần nữ có chuyện quan trọng cần tâu."

Lăng Tiêu gật đầu, ra hiệu cho các thái giám lui ra. Khi chỉ còn hai người, hắn đặt cuốn tấu chương xuống, nhìn nàng chăm chú.

"Nói đi."

Phượng Vũ Khanh lấy từ trong tay áo một phong thư, dâng lên.

"Đây là bằng chứng về việc Tô Ngọc Nhi đã mua chuộc thái giám trong cung để hãm hại thần nữ trong yến tiệc hôm trước."

Lăng Tiêu nhận lấy, mở ra xem. Trong thư là lời khai của một thái giám tên Tiểu Lộc, kể chi tiết về việc Tô Ngọắn giấu dây đồng nối với đèn lồng. Lăng Tiêu đọc xong, mặt hắn tối sầm lại.

"Tô Ngọc Nhi… ta tưởng nàng ta chỉ là một phi tần hờn ghen vô hại."

Phượng Vũ Khanh khẽ nhếch môi.

"Hoàng thượng, ghen tuông là mặt nạ. Đằng sau đó, Tô Ngọc Nhi còn có liên quan đến một âm mưu lớn hơn."

Lăng Tiêu nhìn nàng, mắt hắn nheo lại.

"Âm mưu gì?"

Phượng Vũ Khanh biết giờ phút này rất quan trọng. Nàng đã chuẩn bị sẵn lời lẽ. Nàng nhìn thẳng vào mắt Lăng Tiêu, giọng nói trầm xuống:

"Tô Ngọc Nhi là cháu gái của Tô Văn Uyên – người đã từng làm thừa tướng dưới triều tiên đế. Tô Văn Uyên bị kết tội phản quốc, bị xử tử. Nhưng con cháu hắn vẫn còn. Tô Ngọc Nhi vào cung không phải để làm phi tần, mà để trả thù cho gia tộc."

Lăng Tiêu nghe xong, mặt hắn biến sắc. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời.

"Làm sao nàng biết chuyện này?"

Phượng Vũ Khanh cúi đầu, giả vờ run sợ.

"Thần nữ vô tình nghe được khi Tô Ngọc Nhi nói chuyện với một tên thái giám. Thần nữ đã không dám tin, nhưng sau đó thần nữ điều tra, phát hiện ra những bức thư mật mà Tô Ngọc Nhi gửi ra ngoài cung."

Nàng lấy thêm một phong thư nữa, dâng lên.

"Đây là thư Tô Ngọc Nhi gửi cho một người tên là Tô Vĩnh – em trai của nàng ta, đang trốn ở biên ải."

Lăng Tiêu giật lấy phong thư, xem nhanh. Hắn càng đọc, mặt càng tái đi. Cuối cùng, hắn vò nát tờ thư trong tay, ném xuống đất.

"Được lắm, Tô Ngọc Nhi. Ngươi dám lừa ta lâu như vậy."

Phượng Vũ Khanh quỳ xuống, giọng nói đầy khiêm tốn:

"Hoàng thượng, thần nữ chỉ làm tròn bổn phận. Xin Hoàng thượng minh xét."

Lăng Tiêu nhìn nàng một lúc lâu. Ánh mắt hắn lạnh lùng, nhưng có một tia tò mò khó hiểu. Hắn bước đến gần nàng, cúi xuống, giọng nói nhẹ nhưng sắc như dao:

"Phượng Vũ Khanh, nàng là ai? Một cô gái mười bảy tuổi, mới vào cung chưa đầy tháng, sao lại biết nhiều chuyện đến thế?"

Phượng Vũ Khanh tim đập nhanh, nhưng nàng cố giữ bình tĩnh. Nàng ngước lên, nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Thần nữ chỉ là con gái nuôi của Phượng Chấn Sơn, được phụ thân dạy dỗ từ nhỏ. Nhưng thần nữ biết trong cung này không có chuyện gì là ngẫu nhiên. Mỗi bông hoa, mỗi chiếc lá đều có thể che giấu một âm mưu."

Lăng Tiêu im lặng nhìn nàng. Một lúc sau, hắn quay lưng lại, nói:

"Ta sẽ cho người điều tra Tô Ngọc Nhi. Còn nàng, hãy cẩn thận. Đừng để bị cuốn vào vòng xoáy này."

"Thần nữ tuân mệnh," Phượng Vũ Khanh nói, rồi lui ra.

Khi ra khỏi điện, nàng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nàng biết trận chiến chỉ vừa mới bắt đầu. Tô Ngọc Nhi là một con rắn độc, nhưng con rắn lớn nhất vẫn là Phượng Chấn Sơn. Nàng cần thêm thời gian để thu thập đủ bằng chứng.

Buổi trưa hôm đó, khi Phượng Vũ Khanh đang ngồi trong phòng đọc sách, một tỳ nữ vội vã chạy vào, mặt tái mét.

"Phượng cô nương, không xong rồi! Tô Ngọc Nhi nương nương tố cáo cô nương đầu độc nàng ta!"

Phượng Vũ Khanh khẽ nhướng mày, đặt cuốn sách xuống.

"Đầu độc? Bằng gì?"

"Bằng trà! Tô Ngọc Nhi nương nương nói uống trà của cô nương tặng, liền bị đau bụng dữ dội! Hiện tại, Cấm quân đã vây kín viện của cô nương!"

Phượng Vũ Khanh mỉm cười lạnh. Nàng đã lường trước chiêu trò này. Tô Ngọc Nhi bị lộ âm mưu đốt sân khấu, liền dùng kế khác để hãm hại nàng. Nhưng lần này, nàng sẽ khiến Tô Ngọc Nhi phải trả giá.

Phượng Vũ Khanh đứng dậy, chỉnh lại y phục, rồi bước ra ngoài. Trước viện, mười mấy tên cấm quân đang đứng, tay cầm đao, mặt mũi hung tợn. Một tên thủ lĩnh bước ra, lớn tiếng:

"Phượng cô nương, có lệnh của Hoàng hậu nương nương, mời cô nương đến điện Khôn Ninh!"

Phượng Vũ Khanh khẽ gật đầu, giọng bình thản:

"Dẫn đường."

Điện Khôn Ninh là chính điện của Hoàng hậu. Khi Phượng Vũ Khanh bước vào, nàng thấy Hoàng hậu Trần thị đang ngồi trên ghế chính, mặt mày nghiêm nghị. Bên cạnh là Tô Ngọc Nhi, mặt tái mét, ôm bụng, giả vờ đau đớn.

"Phượng Vũ Khanh, ngươi biết tội không?" Hoàng hậu hỏi, giọng lạnh lùng.

Phượng Vũ Khanh quỳ xuống, cúi đầu.

"Thần nữ không biết mình có tội gì, xin nương nương minh xét."

Tô Ngọc Nhi lên tiếng, giọng yếu ớt nhưng đầy cay độc:

"Ngươi còn chối! Ngươi tặng ta ấm trà, ta uống vào liền đau bụng! Trong ấm trà có độc!"

Phượng Vũ Khanh ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Tô Ngọc Nhi.

"Tô nương nương nói thần nữ tặng ấm trà? Thần nữ nhớ không hề tặng nương nương bất cứ thứ gì. Nương nương có chứng cứ không?"

Tô Ngọc Nhi đỏ mặt, nhưng vẫn cố nói:

"Có tỳ nữ của ta tận mắt thấy ngươi sai người mang ấm trà đến!"

Phượng Vũ Khanh mỉm cười. Nàng đã chuẩn bị sẵn. Nààng hậu, nói:

"Thưa nương nương, thần nữ xin phép được cho gọi tỳ nữ đó đến đây đối chất."

Hoàng hậu gật đầu. Một lát sau, một tỳ nữ tên Xuân Hoa bước vào, run rẩy quỳ xuống.

"Xuân Hoa, ngươi có thấy Phượng Vũ Khanh sai người mang ấm trà đến?" Tô Ngọc Nhi hỏi.

Xuân Hoa cúi đầu, giọng run:

"Dạ… dạ có…"

Phượng Vũ Khanh bước đến gần Xuân Hoa, nhìn thẳng vào mắt nàng ta.

"Ngươi nói ngươi thấy người mang ấm trà. Vậy ngươi có nhớ người đó là ai không? Mặc y phục gì? Cao thấp thế nào?"

Xuân Hoa ấp úng:

"Hắn… hắn mặc y phục xanh, cao… cao khoảng…"

Phượng Vũ Khanh cười lạnh.

"Ngươi nói dối! Trong cung này, tất cả tỳ nữ đều mặc y phục xanh, cao thấp khác nhau. Ngươi chỉ nói chung chung, không có chi tiết cụ thể. Rõ ràng ngươi bị ai đó xúi giục!"

Nààng hậu:

"Thưa nương nương, thần nữ xin phép được kiểm tra ấm trà đó. Nếu thực sự có độc, sẽ có dấu vết."

Hoàng hậu gật đầu. Một thái giám mang ấm trà lên. Phượng Vũ Khanh cầm ấm trà, nhìn kỹ. Nàng biết rõ Tô Ngọc Nhi sẽ không dùng thuốc độc thật, vì nếu nàng ta chết thật thì ai chịu tội? Chỉ là thuốc gây đau bụng thôi. Nhưng nàng cần làm rõ hơn.

Phượng Vũ Khanh bưng ấm trà lên, ngửi nhẹ. Nàng khẽ nhếch môi, rồi nói:

"Thưa nương nương, ấm trà này có mùi thuốc tả, nhưng chỉ là thuốc gây đau bụng nhẹ, không phải kịch độc. Hơn nữa, trên miệng ấm còn dính một ít phấn son, màu đỏ tươi, giống với màu son Tô nương nương thường dùng."

Tô Ngọc Nhi giật mình, vội đưa tay lên che miệng. Nhưng đã muộn.

Hoàng hậu nhìn Tô Ngọc Nhi, mắt lóe lên.

"Tô Ngọc Nhi, ngươi tự bỏ thuốc vào trà để hãm hại người khác?"

Tô Ngọc Nhi lắp bắp:

"Không… không phải… thần thiếp không…"

Phượng Vũ Khanh bước đến, quỳ xuống trước Hoàng hậu.

"Thưa nương nương, thần nữ có bằng chứng cho thấy Tô Ngọc Nhi là người tự hại mình. Trong phòng của nàng ta có một gói thuốc tả còn sót lại, cùng với một lá thư mật gửi cho một người tên Tô Vĩnh."

Hoàng hậu nghe xong, mặt tái đi. Bà vẫy tay, sai người đi lục soát phòng Tô Ngọc Nhi. Một lát sau, cấm quân mang về một gói thuốc tả và một phong thư.

Hoàng hậu xem thư, mặt càng lúc càng tối. Bà ném lá thư xuống trước mặt Tô Ngọc Nhi.

"Ngươi dám cấu kết với người ngoài để hãm hại người trong cung? Ngươi có biết tội này là gì không?"

Tô Ngọc Nhi quỳ sụp xuống, mặt trắng bệch.

"Thần thiếp… thần thiếp bị oan…"

Phượng Vũ Khanh đứng lên, nhìn Tô Ngọc Nhi với ánh mắt lạnh lùng.

"Tô nương nương, ngươi hãm hại ta không được, lại tự rước họa vào thân. Lần này, dù Hoàng thượng có thương ngươi, cũng khó lòng dung thứ."

Hoàng hậu lắc đầu, thở dài.

"Tô Ngọc Nhi, từ nay ngươi bị giam lỏng trong Tịch Dương Các, chờ Hoàng thượng định đoạt. Cấm quân, dẫn nàng ta đi!"

Tô Ngọc Nhi bị hai tên cấm quân lôi đi, nàng ta vùng vẫy, gào thét:

"Phượng Vũ Khanh! Ngươi sẽ phải trả giá! Ta sẽ khôươi!"

Phượng Vũ Khanh không đáp, chỉ mỉm cười nhạt. Nààng hậu, cúi đầu:

"Đa tạ nương nương minh xét."

Hoàng hậu nhìn nàng, ánh mắt có chút phức tạp.

"Phượng Vũ Khanh, ngươi là người thông minh. Nhưày, thông minh quá cũng là tội. Hãy cẩn thận."

"Thần nữ ghi nhớ lời nương nương."

Phượng Vũ gọi điện cho Khôn Ninh, lòng nhẹ nhõm một phần. Nhưng nàng biết Tô Ngọc Nhi chỉ là quân tốt. Quân lớn nhất vẫn là Phượng Chấn Sơn. Nàng cần đợi Lục Bách Niên mang cuốn sổ kia về.

Chiều hôm đó, khi mặt trời lặn, Phượng Vũ Khanh nhận được một tờ giấy từ một tỳ nữ lạ mặt, chỉ có mấy chữ:

"Đã lấy được. Hẹn gặp tối nay, gốc tùng già."

Nàng đọc xong, xé tờ giấy thành vụn, ném vào lò than. Lòng nàng nóng rực.

Đêm xuống, trăng lại lên. Phượng Vũ Khanh khoác áo choàng, lẻn ra vườn sau. Ở gốc tùng già, Lục Bách Niên đã đợi sẵn. Hắn cầm một cuốn sổ cũ, bìa da đã sờn, bên trong ghi đầy chữ.

"Đây là cuốn sổ của Lý Cẩm," Lục Bách Niên nói, giọng khàn. "Bên tất cả các cuộc giao dịch mua bán chức tước của Phượng Chấn Sơn, cả những bức thư mật gửi cho ngoại quốc."

Phượng Vũ Khanh mở cuốn sổ, xem nhanh. Mắt nàng sáng lên. Từng dòng chữ, từng con số, từng cái tên hiện ra rõ ràng. Đây chính là bằng chứng để hạ Phượng Chấn Sơn.

"Tốt lắm," nàng nói, giọng phấn khích. "Ngươi đã làm rất tốt, Bách Niên."

Lục Bách Niên cúi đầu.

"Tiểu nhân chỉ làm tròn bổn phận."

Phượng Vũ Khanh nhìn hắn, lòng dâng lên một niềm tin. Nàng biết từ nay nàng không cô đơn.

Sáng hôm sau, Phượng Vũ Khanh mang cuốn sổ vào điện Cần Chính, dâng lên Lăng Tiêu.

"Hoàng thượng, đây là bằng chứng về tội ác của Phượng Chấn Sơn."

Lăng Tiêu nhận lấy, xem từng trang. Mặt hắn biến sắc từng hồi, từ trắng sang đỏ, rồi tím tái. Cuối cùng, hắn ném cuốn sổ xuống bàn, tay đập mạnh.

"Phượng Chấn Sơn! Ngươi dám phản quốc sao?"

Phượng Vũ Khanh quỳ xuống, giọng nói đầy quyết tâm:

"Hoàng thượng, thần nữ xin thỉnh cầu Hoàng thượng ra lệnh điều tra Phượng Chấn Sơn, để trừng trị kẻ phản nghịch, bảo vệ giang sơn Đại Yên."

Lăng Tiêu nhìn nàng, mắt hắn sắc lạnh.

"Nàng có chắc không? Phượng Chấn Sơn là nghĩa phụ của nàng."

Phượng Vũ Khanh ngước lên, mắt nàng không một chút do dự.

"Thần nữ không có nghĩa phụ nào hết. Kẻ đã hại chết cả gia tộc thần nữ, kẻ đã phản bội Đại Yên, không xứng đáng được gọi là cha."

Lăng Tiêu im lặng một lúc lâu. Rồi hắn gật đầu, nói:

"Được. Ta sẽ ra lệnh điều tra Phượng Chấn Sơn. Cấm quân, truyền lệnh!"

Một tên cấm quân bước vào, quỳ xuống.

"Bẩm Hoàng thượng, có việc gì?"

Lăng Tiêu viết một tờ thánh chỉ, đưa cho hắn.

"Điều tra toàn bộ gia sản và hành tung của Phượng Chấn Sơn. Nếu có dấu hiệu phản quốc, lập tức bắt giam."

Cấm quân nhận lệnh, lui ra.

Phượng Vũ Khanh nhìn theo, lòng nàng như trút được gánh nặng ngàn cân. Nhưng nàng biết trận chiến thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.

Nàăng Tiêu, cúi đầu:

"Đa tạ Hoàng thượng."

Lăng Tiêu nhìn nàng. Mắt hắn có một tia gì đó khó hiểu. Hắn bước đến gần, đưa tay nâng cằm nàng lên.

"Phượng Vũ Khanh, nàng là một kỳ nữ. Ta sẽ theo dõi nàng."

Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, không một chút sợ hãi.

"Thần nữ chỉ làm việc nên làm, Hoàng thượng."

Lăng Tiêu buông tay, quay lưng đi.

"Ngươi lui đi."

Phượng Vũ Khanh lui ra, lòng nàng lâng lâng. Nàng đã đưa được bằng chứng cho Lăng Tiêu, và hắn đã ra lệnh điều tra. Phượng Chấn Sơn sắp phải trả giá. Nhưng nàng còn nhiều việc phải làm. Những kẻ thù khác, những âm mưu khác, tất cả đều cần được phơi bày.

Nàng bước ra khỏi điện Cần Chính. Ánh nắng buổi sáng chiếu lên mặt, ấm áp. Nàng ngước lên bầu trời, khẽ mỉm cười.

"Phụ thân, mẫu thân, các huynh đệ tỷ muội… ta đã bắt đầu. Các người hãy chờ ta, ta sẽ mang công lý về."

Gió thổi qua, mang theo tiếng lá xào xạc, như lời thì thầm của những linh hồn khuất. Phượng Vũ Khanh đứng đó, giữa hoàng cung rộng lớn, một mình nhưng không cô đơn.

Nàng bước đi, những bước chân vững chãi trên con đường đá ong, hướng về phía tương lai đầy máu và lửa.

💡 Điểm nhấn chương này

Độ sâu tâm lý nằm ở sự kiên nhẫn của nhân vật chính – sau mười năm chờ đợi, nàng không vội nổi giận mà tinh tế dẫn dắt hoàng đế vào mưu kế. Các chi tiết ẩn dụ (vết sẹo, giọng hắn khàn đặc) khéo léo kết nối hai kiếp sống, tạo nên chiều sâu thời gian.

📖 Chương tiếp theo

Những kẻ thù khác trong hoàng cung sẽ lần lượt lộ diện, nhưng liệu Lăng Tiêu có thực sự tin tưởng Phượng Vũ Khanh hay chỉ là một bước cờ tinh vi?

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord