Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Phượng Từ Vong Xuyên

Mưu đồ bại lộ

2953 từ

Mặt trời vừa ló dạng sau lớp mây dày, ánh nắng yếu ớt lọt qua tán cây cổ thụ trong Ngự Hoa Viên. Phượng Vũ ước trên lối đi lát đá xanh, hai bên là những khóm hoa mẫu đơn đang độ nở rộ, sắc đỏ rực rỡ dưới sương sớm. Nàng dừng chân trước một bụi hoa hồng gai góc, ngóe khẽ lướt qua cánh hoa mỏng manh, cảm nhận hơi ẩm còn đọng lại.

Kiếp trước, nàng đã từng cầm thương đâm ngang dọc sa trường, đôi tay từng vấy máu kẻ thù, giờ đây lại vuốt ve những cánh hoa mỏng manh như một nữ tử bình thường. Nhưng nàng không phải người bình thường. Mỗi bước chân nàng đặt xuống đều là một bước tính toán.

Phía cuối dãy hành lang, bóng dáng quen thuộc của Tô Ngọc Nhi hiện ra. Nàng ta diện bộ y phục màu hồng đào thêu chỉ bạc, mái tóc búi cao cài trâm vàng, dáng đi uyển chuyển nhưng mắt lại ánh lên vẻ lo lắng. Tô Ngọc Nhi không nhìn nàng, chỉ vội vã bước về hướng tẩm điện của Hoàng thượng.

Phượng Vũ Khanh nhếch môi cười nhạt. Nàng biết Tô Ngọc Nhi sắp dùng đến mỹ nhân kế. Từ khi Phượng Chấn Sơn bị điều tra, vị phụ thân gian xảo kia đã liên tục cho người đưa tin vào cung, cầu cứu đứa con gái ruột là Tô Ngọc Nhi. Lão ta còn tưởng rằng chỉ cần dựa vào sắc đẹp của nữ nhi là có thể xoay chuyển càn khôn.

“Nương nương, Tô Ngọc Nhi vừa sai người nấu một ấm trà Long Tỉnh, mang đến tẩm điện của bệ hạ.” Một tỳ nữ nhỏ giọng thì thầm bên tai Phượng Vũ Khanh.

Phượng Vũ Khanh gật đầu, phấỳ nữ lui xuống. Nàng xoay người, bước chậm rãi về phía tẩm điện của Lăng Tiêu. Mùi hoa nhài thoang thoảng trong gió, hòa cùng mùi sáp thơm từ những ngọn đèn lồng còn chưa tắt. Tiếng bước chân nàng vang lên khe khẽ trên nền gạch men lạnh lẽo.

Khi tới gần tẩm điện, nàng thấy hai tên thái giám canh cửa đang đứng thẳng người, vẻ mặt căng thẳng. Một trong số đó thấy nàng liền cúi đầu: “Phượng nương nương thỉnh an bệ hạ.”

“Bẩm Hoàng thượng, Phượng nương nương cầu kiến.” Tiếng thái giám vọng vào trong.

Một lúc sau, giọng trầm ấm của Lăng Tiêu vang lên: “Cho nàng vào.”

Phượng Vũ Khanh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ tử đàn, bước vào bên trong. Trong tẩm điện, mùi trà Long Tỉnh thơm dịu tỏa ra từ ấm sứ men lam. Tô Ngọc Nhi đang quỳ trước bàn, tay nâng chén trà dâng lên Lăng Tiêu. Tay nàẹ, mắìn Hoàng thượng đầy vẻ mong chờ.

“Bẩm bệ hạ, thần thiếp biết người mệt mỏi vì việc triều chính, nên đích thân pha một ấm trà Long Tỉnh thượng hạng, mong người thưởng thức.” Giọng Tô Ngọc Nhi ngọt ngào như mật ong, pha lẫn chút yếu đuối đầy quyến rũ.

Lăng Tiêu ngồi trên long ỷ, tay cầm một cuốn tấu chương, mắt không rời trang giấy. Hắn chỉ khẽ gật đầu, không đón lấy chén trà. Tô Ngọc Nhi cắn môi, cố giữ nụ cười trên môi.

Phượng Vũ Khanh bước tới, khẽ cúi người hành lễ: “Thần thiếp thỉnh an bệ hạ.”

Lăng Tiêu ngước mắt nhìn nàng. Ánh mắt hắn thoáng chút kinh ngạc, rồi trở nên sâu thẳm khó đoán. “Nàng tới có việc gì?”

“Bẩm bệ hạ, thần thiếp nghe nói người đang xem xét vụ điều tra liên quan đến phụ thân, nên muốn hỏi thăm tình hình.” Phượng Vũ Khanh nói, giọng bình thản, không hề có vẻ lo lắng.

Tô Ngọậy, mắt liền sáng lên. Nàng ta vội tiếp lời: “Bệ hạ, phụ thân của thần thiếp đã phục vụ triều đình bao năm, lòng trung thành sắt son. Chẳng lẽ chỉ vì vài lời vu cáo mà người nghi ngờ ngài ấy?”

Lăng Tiêu đặt cuốn tấu chương xuống bàn, ngón tay gõ nhẹ lên mặt gỗ lim. Ánh mắt hắn lạnh lùng. “Trẫm đã sai người điều tra, kết quả thế nào còn phải chờ.”

Tô Ngọc Nhi cúi đầu, giọng nghẹn ngào: “Bệ hạ, thần thiếp biết thân phận thấp hèn, không dám mong cầu gì nhiều. Chỉ mong người hiểu cho tấm lòng trung thành của phụ thân.” Nói rồi, nàng ta đưa chén trà lên cao hơn, tay run run.

Mùi trà thơm ngát tỏa ra, hòa cùng mùi phấn son trên người Tô Ngọc Nhi. Lăng Tiêu nhìn chén trà, mắt hắn thoáng do dự. Phượng Vũ Khanh bước lên một bước, nói: “Bệ hạ, thần thiếp có vài lời muốn tâu riêng.”

Tô Ngọc Nhi trừng mắt nhìn nàng, hàm răng nghiến chặt. Nhưng trước mặt Hoàng thượng, nàng ta không dám làm gì, chỉ đành cúi đầu bên.

Lăng Tiêu nhướng mày, ra hiệu cho Phượng Vũ Khanh nói. Nàng tiến lại gần, hạ giọng: “Bệ hạ có nhớ cuốn sổ mà thần thiếp đã dâng lên sáng nay không? Trong đó có ghi chép về một vụ đầu độc ở hậu cung, liên quan đến một ấm trà Long Tỉnh.”

Lăng Tiêu sững người, mắt hắn lóe lên tia sắc lạnh. Hắn cầm chén trà trên tay Tô Ngọc Nhi, ánh mắt trở nên nguy hiểm.

Tô Ngọc Nhi tái mặt, tay nắm, suýt làm đổ chén trà. “Bệ hạ, thần thiếp không biết chuyện gì. Thần thiếp chỉ muốn dâng trà cho người thôi.”

Phượng Vũ Khanh cười nhạt, nói: “Tô muội muội, muội nói không biết sao? Thế nhưng, cuốn sổ ghi rõ có một người đã mua dược liệu từ tiệm thuốc ở phố Đông, dùng để pha vào trà Long Tỉnh, nhằm hãm hại Hoàng thượng. Người đó là một tỳ nữ trong cung của muội.”

Tô Ngọc Nhi trợn tròn mắt, miệng lắp bắp: “Không… không thể nào. Thần thiếp không biết chuyện này.”

Lăng Tiêu đứng dậy, bước tới gần Tô Ngọc Nhi. Hắn cầm lấy chén trà từ tay nàng ta, đưa lên mũi ngửi nhẹ. Mùi trà thơm thoang thoảng, nhưng dưới lớp hương thơm đó, có một mùi lạ lùng, hơi đắng.

“Gọi ngự y đến.” Lăng Tiêu ra lệnh.

Tô Ngọc Nhi quỳ sụp xuống, nước mắt lưng tròng: “Bệ hạ, thần thiếp oan uổng. Thần thiếp không dám làm hại người.”

Phượng Vũ Khanh nhìn cảnh tượng trước mắt, lòng nàng dâng lên một cảm giác hả hê lạnh lùng. Kiếp trước, nàng đã từng chứng kiến những kẻ phản bội quỳ gối trước mặt mình, cũng với vẻ mặt đầy nước mắt như thế. Nhưng nàng biết những giọt nước mắt ấy chỉ là giả tạo. Tô Ngọc Nhi đang diễn trò và nàng sẽ vạch trần trò đó.

Ngự y đến, ông ta cầm chén trà lên xem xét, rồi cúi đầu: “Bẩm bệ hạ, trong trà này có pha một lượng nhỏ thạch tín, tuy không đủ gây chết người ngay, nhưng nếu uống lâu dài, sẽ khiến cơ thể suy yếu dần.”

Tô Ngọ, mặt trắng bệch. Nàng ta quỳ lạy liên hồi: “Bệ hạ, thần thiếp thực sự không biết. Chắc chắn có người hãm hại thần thiếp.”

Lăng Tiêu nhìn nàng ta với ánh mắt sắc lạnh, giọng trầm xuống: “Người hãm hại ngươi? Ai có thể bỏ thuốc vào trà của ngươi khi ngươi tự tay pha?”

Tô Ngọc Nhi mếu máo, không biết nói gì. Nàìn Phượng Vũ Khanh, mắt đỏ ngầu, hàm răng nghiến chặt. “Phượng Vũ Khanh, là ngươi hãm hại ta.”

Phượng Vũ Khanh bình thản đáp: “Muội muội nói gì lạ vậy? Ta chỉ muốn bảo vệ bệ hạ khỏi kẻ có ý đồ xấu. Nếu muội vô tội, sao lại sợ hãi đến thế?”

“Ta không sợ.” Tô Ngọc Nhi gào lên, rồi nàăng Tiêu: “Bệ hạ, thần thiếp oan uổng. Xin người minh xét.”

Lăng Tiêu im lặng một lát, rồi nói: “Việc này còn phải điều tra thêm. Ngươi về cung tĩnh dưỡng, không được rời khỏi Tích Thúy Cung nửa bước.”

Tô Ngọậy, mặt tái xanh. Nàng ta biết đây là lệnh cấm túc. Mà trong hậu cung, một khi bị cấm túc, địa vị sẽ xuống dốc không phanh. Nàng ta cúi đầu, giọng run run: “Thần thiếp tuân chỉ.”

Khi Tô Ngọc Nhi đứng dậy, nàng ta lướt qua Phượng Vũ Khanh, ánh mắt đầy căm hận. Phượng Vũ Khanh chỉ mỉm cười nhẹ, không nói gì. Trong lòng nàng, một niềm vui thầm lặng dâng lên. Bước đầu đã thành công, nhưng trận chiến vẫn còn dài.

Lăng Tiêu quay lại chỗ ngồi, nhìn nàng với ánh mắt phức tạp. “Nàng có biết việc hôm nay sẽ khiến nàng kết thù với Tô gia không?”

Phượng Vũ Khanh cúi đầu: “Thần thiếp biết. Nhưng thần thiếp không thể khoanh tay đứng nhìn kẻ hãm hại bệ hạ.”

Lăng Tiêu cười nhạt, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu. “Nàng thông minh, dũng cảm, nhưng đừng quên, hậu cung là nơi ăn thịt người. Một sai lầm có thể khiến nàng mất mạng.”

Phượng Vũ Khanh nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng chắc nịch: “Thần thiếp không sợ chết. Nhưng thần thiếp sợ phải nhìn kẻ xấu làm hại người lương thiện.”

Lăng Tiêu im lặng một lát, rồi phất tay: “Nàng lui xuống đi.”

Phượng Vũ Khanh hành lễ, rồi bước ra khỏi tẩm điện. Ánh nắng mặt trời lúc này đã lên cao, chiếu rọi xuống những mái ngói lưu ly, lấp lánh như vàng. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của sự chiến thắng.

Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu. Khi nàng vừa bước qua hành lang dẫn về cung của mình, một tỳ nữ hớt hải chạy tới, quỳ xuống trước mặt nàng: “Nương nương, không ổn rồi. Hoàng hậu nương nương vừa bị ngã, hiện đang hôn mê.”

Phượng Vũ Khanh giật mình, vội vàng cùng tỳ nữ chạy về phía phòng của Hoàng hậu Trần thị.

Khi tới nơi, nàng thấy Hoàng hậu nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch, môi tím tái. Mấy vị ngự y đang đứng xung quanh, mặt mày lo lắng. Mùi thuốc bắc nồng nặc tỏa ra từ lò sắc thuốc trong góc phòng.

“Hoàng hậu nương nương bị sao vậy?” Phượng Vũ Khanh hỏi, giọng gấp gáp.

Một ngự y già cúi đầu: “Bẩm nương nương, Hoàng hậu nương nương trúng phải một loại độc lạ, khiến cơ thể suy yếu nhanh chóng. Nếu không tìm được thuốc giải, e rằng…”

Phượng Vũ Khanh bước tới gần giường, cầm tay Hoàng hậu. Bàn tay bà lạnh ngắt, mạch đập yếu ớt. Nàng nhìn quanh phòng, mắt dừng lại ở một chén canh còn nóng trên bàn. Chén canh màu nâu sẫm, tỏa ra mùi thơm của táo đỏ và kỷ tử, nhưng dưới lớp hương thơm đó, nàng cảm nhận được một mùi lạ.

“Ai đã mang canh này đến?” Phượng Vũ Khanh hỏi.

Một tỳ nữ run rẩy bước ra, quỳ xuống: “Bẩm nương nương, là nô tỳ. Canh này là do Tô nương nương sai người mang tới, nói là để bồi bổ sức khỏe cho Hoàng hậu.”

Phượng Vũ Khanh mắt lóe lên tia sắc lạnh. Lại là Tô Ngọc Nhi. Nàng ta vừa bị cấm túc, nhưng vẫn còn tay chân trong cung. Nàng ta đã hạ độc Hoàng hậu, nhằm đổ tội cho nàng, hoặc ít nhất là tạo ra hỗn loạn trong hậu cung để thoát tội.

Phượng Vũ Khanh cầm chén canh lên, ngửi kỹ. Rồi nàng nhìn vị ngự y: “Có thể xác định được loại độc này không?”

Ngự y lắc đầu: “Bẩm nương nương, loại độc này rất hiếm, thần chưa từng thấy. Chỉ biết nó làm suy yếu tim mạch, nếu không giải kịp, Hoàng hậu nương nương sẽ…”

Phượng Vũ Khanh im lặng suy nghĩ. Kiếp trước, nàng từng chứng kiến một loại độc tương tự trong chiến trận, do quân địch dùng để hạ sát tướng lĩnh. Loại độc đó được chiết xuất từ một loại cây mọc ở vùng núi phía Bắc, có tên là “huyết đoạn trường”. Nó làm tê liệt hệ thần kinh, khiến người trúng độc chết từ từ trong đau đớn.

“Có cây huyết đoạn trường ở vùng núi phía Bắc không?” Phượng Vũ Khanh hỏi vị ngự y.

Vị ngự y sững người, rồi mắt sáng lên: “Đúng vậy! Loại độc này chính là từ cây huyết đoạn trường. Sao nương nương biết?”

Phượng Vũ Khanh không trả lời, nàỳ nữ: “Mau đi lấy một ít rễ cây cam thảo, gừng tươi và mật ong. Còn nữa, lấy thêm một ít nhân sâm tươi.”

Tỳ nữ vội vàng chạy đi. Phượng Vũ Khanh bắt đầu chỉ đạo các ngự y pha chế thuốc giải. Nàng nhớ lại kiếp trước, khi quâận dùng bài thuốc này để giải độính. Tuy chưa chắc chắn hoàn toàn, nhưng trong tình cảnh này, nàng phải thử.

Một lát sau, tỳ nữ mang các nguyên liệu đến. Phượng Vũ Khanh tự tay pha chế, đun lửa nhỏ cho đến khi thuốc sôi kỹ. Mùi cam thảo và gừng tỏa ra thơm nồng, hòa cùng mùi nhân sâm đắng nhẹ. Nàng đỡ Hoàng hậu dậy, nhẹ nhàng đổ từng thìa thuốc vào miệng bà.

Mọi người trong phòng đều im lặng, chỉ có tiếng thở hổn hển của Hoàng hậu và tiếng lửa tí tách trong lò. Mỗi giây trôi qua như một thế kỷ.

Khi chén thuốc gần hết, sắc mặt Hoàng hậu bắt đầu hồng hào trở lại. Bà từ từ mở mắt, nhìn thấy Phượng Vũ Khanh đang ngồi bên cạnh, mắt mở to ngạc nhiên.

“Phượng… Phượng nương nương?” Giọng Hoàng hậu yếu ớt.

“Hoàng hậu nương nương, người tỉnh rồi.” Phượng Vũ Khanh thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng nàng, cơn giận vẫn cuộn trào. Tô Ngọc Nhi đã đánh cắp Hoàng hậu, một người hiền lành vô tội. Nàng ta đúng là không từ thủ đoạn.

Hoàng hậu được các tỳ nữ đỡ ngồi dậy, uống thêm chút nước ấm. Bà nhìn Phượng Vũ Khanh, mắt rưng rưng: “Đa tạ ngươi đã cứu mạng bổn cung. Nếu không có ngươi, bổn cung chắc đã…”

Phượng Vũ Khanh cúi đầu: “Hoàng hậu nương nương khách sáo. Đây là bổn phận của thần thiếp.”

Hoàng hậu thở dài, giọng nặng trĩu: “Bổn cung biết, kẻ hạ độc là Tô Ngọc Nhi. Nàng ta muốn hại bổn cung để đổ tội cho ngươi, hoặc để tạo hỗn loạn trong hậu cung.”

Phượng Vũ Khanh gật đầu: “Thần thiếp cũng nghĩ vậy. Nhưng hiện tại, chúng ta chưa có bằng chứng trực tiếp.”

Hoàng hậu nhìn nàng, ánh mắt đầy tin tưởng: “Phượng nương nương, ngươi là người thông minh, dũng cảm. Bổn thưởng ngươi. Hãy giúp bổn cung vạch trần kẻ xấu.”

Phượng Vũ Khanh cúi đầu: “Thần thiếp xin hết sức.”

Đúng lúc đó, từ ngoài cửa vọng vào tiếng bước chân dồn dập. Cửa phòng bật mở. Lăng Tiêu bước vào, sắc mặt tối sầm. Phía sau hắn là Tô Ngọc Nhi, mặt mày tái nhợt, hai tay bị trói.

“Hoàng hậu.” Lăng Tiêu bước tới bên giường, cầm tay Hoàng hậu, ánh mắt ánh lên vẻ lo lắng hiếm thấy. “Nàng không sao chứ?”

Hoàng hậu mỉm cười yếu ớt: “Bệ hạ yên tâm, nhờ Phượng nương nương, thần thiếp đã qua cơn nguy kịch.”

Lăng Tiên Phượng Vũ Khanh, ánh mắt phức tạp. Rồi hắô Ngọc Nhi, giọng lạnh như băng: “Ngươi còn gì để nói?”

Tô Ngọc Nhi quỳ sụp xuống, nước mắt lã chã: “Bệ hạ, thần thiếp không dám. Người hãy tin thần thiếp.”

“Tin ngươi?” Lăng Tiêu cười nhạt, giọng đầy mỉa mai. “Bằng chứng đã rõ ràng. Ngươi sai người hạ độc Hoàng hậu, còn muốn trốn tội?”

Tô Ngọẩy, nàng ta nhìn Phượng Vũ Khanh với ánh mắt căm phẫn: “Phượng Vũ Khanh, là ngươi bày mưu hãm hại ta. Ngươi sẽ phải trả giá.”

Phượng Vũ Khanh bình thản đáp: “Tô muội muội, muội nói gì lạ vậy? Ta chỉ muốn bảo vệ Hoàng hậu nương nương. Hành động của muội đã tự vạch trần bản thân.”

Lăng Tiêu phất tay: “Kéo nàài. Tạm thời giam ở lãnh cung, chờ ngày xét xử.”

Tô Ngọc Nhi bị hai tên cấm quân kéo đi. Khi được Vũ Khanh, nàng ta nghiến răng, mắt đỏ ngầu, giọng rít lên: “Phượng Vũ Khanh, ta thề, ta sẽ không để ngươi yên. Ngươi cướp sủng ái của ta, hãm hại ta, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.”

Phượng Vũ Khanh nhìn thẳng vào mắt nàng ta, không chút sợ hãi: “Ta chờ.”

Khi Tô Ngọc Nhi bị lôi đi khỏi phòng, Phượng Vũ nhìn Lăng Tiêu. Ánh mắt hắn đang nhìn nàng, đầy ẩn ý khó đoán. Nàng cúi đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.

Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Tô Ngọc Nhi chỉ là một mắt xích trong chuỗi âm mưu lớn hơn. Còn Phượng Chấn Sơn, còn những kẻ phản bội khác, tất cả đều phải trả giá. Nàng sẽ không dừng lại cho đến khi mối thù diệt tộc được báo đáp.

Nắng chiều tà rọi vào cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng. Phượng Vũ Khanh đứng đó, giữa ánh hoàng hôn, một mình đối diện với bóng tối đang dần buông xuống.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo xây dựng sự mờ mịt qua tương phản giữa chiến thắng ngoại biểu và sự bất an nội tâm của Phượng Vũ Khanh, gợi mở những ý đồ phức tạp của vị hoàng đế quyền lực đang im lặng trong bóng tối.

📖 Chương tiếp theo

Tại "Phản công quyết liệt", Phượng Vũ Khanh sẽ phải đối diện với những mối nguy hiểm chồng chất từ phe Phượng Chấn Sơn và những bí mật sâu kín được ẩn giấu trong hoàng cung.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord