Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Phượng Từ Vong Xuyên

Phản công quyết liệt

3553 từ

Màn đêm buông xuống hoàng cung Đại Yên, ánh trăng lưỡi liềm lạnh lẽo vắt ngang mái ngói lưu ly, nhuộm toàn bộ cung điện một màu bạc tịch mịch. Gió đêm thổi qua hành lang dài, cuốn theo tiếng lá khô xào xạc, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng trộn lẫn mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều. Phượng Vũ Khanh đứng trên đài cao, mắt dõi xuống khu lầm, nơi Tô Ngọc Nhi đang bị giam giữ. Bàn tay nàng đặt nhẹ trên lan can, những ngón tay hơi siết lại. Cảm nhận lớp sơn mài lạnh lẽo dưới đầu ngón tay. Giữa không gian tĩnh lặng, tiếng bước chân hối hả vọng từ phía cầu thang. Một thái giám thở hổn hển chạy lên, quỳ xuống hành lễ.

“Bẩm Phượng nương nương, nô tài vừa nhận được tin từ ngoài thành. Tô thượng thư cùng với ngoại thích của Tô gia đang điều binh, có tin đồn họ chuẩn bị tạo phản!” Thái giám giọng run run, gương mặt tái mét dưới ánh trăng.

Phượng Vũ Khanh không quay đầu, giọng nàng trầm đều: “Ngươi đã bẩm báo cho Hoàng thượng chưa?”

“Nô tài mới chỉ báo cho cấm quân, còn Hoàng thượng - hiện đang ở Ngự Thư Phòng, nhưng có vẻ như ngài đã biết trước.”

Một tia sáng lóe lên trong mắt Phượng Vũ Khanh. Nàng nhẹ nhàng xoay người, tà áo lụa may lay động theo gió, phát ra tiếng sột soạt nhẹ như tiếng lụa vỡ. “Ngươi lui xuống đi, giữ kín tin này, không được để ai biết. Ta sẽ tự mình đi gặp Hoàng thượng.”

Thái giám cúi đầu lui ra, để lại Phượng Vũ Khanh một mình trên đài cao. Nàng nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh lẽo tràn vào lồng ngực, làm dịu đi cơn bão đang cuộn trào trong tim. Suy nghĩ trong đầu nàng xoay chuyển nhanh như chớp: Tô Ngọc Nhi vừa bị đưa vào lãnh cung, Tô thượng thư đã hành động nhanh như vậy. Mộành có loạn, đây sẽ là cơ hội để nàng kết thúc tất cả. Nhưng cũng là hiểm cảnh - nếu Tô gia thành công, tất cả mọi thứ nàng đã xây dựng sẽ tan thành mây khói. Bước chân nàng di chuyển, những hàng gót hài chạm nhẹ vào nền đá xanh, vang lên tiếng lộp cộp đều đặn.

Khi nàng đến Ngự Thư Phòng, hai bên cửa đã có cấm quân đứng gác dày đặc. Ánh nến vàng hắt ra từ các ô cửa sổ, chiếu lên những bóng người đen thẫm di chuyển bên trong. Một cấm quân thấy nàng liền quỳ xuống: “Tâu Phượng nương nương, Hoàng thượng đang họp bàn với các đại thần, người dặn ai đến cũng phải đợi.”

“Ta có việc gấp, phải gặp ngài ngay.” Giọng Phượng Vũ Khanh kiên quyết, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào. Nàng bước thẳng vào, đẩy nhẹ cánh cửa nặng nề làm bằng gỗ tử đàn, phát ra tiếng ken két khe khẽ.

Bên trong, Lăng Tiêu ngồi trên long ỷ, sắc mặt lạnh lùng. Trước mặt hắn là ba vị đại thần đang cãi vã om sòm, một người mặc triều phục màu đỏ thẫm, hai người kia mặc màu xanh đen. Giọng nói của họ lẫn vào nhau, không rõ ai nói gì. Khi Phượng Vũ Khanh bước vào, tất cả đều. Không khí trong phòng đặc quánh, mùi mực tàu và giấy dó hòa lẫn với mồ hôi của những người đàn ông đang căng thẳng.

“Nàng tới làm gì?” Lăng Tiêu hỏi, giọng trầm nhưng mang chút dịu dàng hiếm thấy.

Phượng Vũ Khanh quỳ xuống, cúi đầu: “Tâu Hoàng thượng, thần thiếp vừa nhận được tin Tô thượng thư khởi binh. Xin Hoàng thượng cho phép thần thiếp loạn, bảo vệ hoàng thành.”

Một trong các đại thần lập tức phản đối: “Hoàng thượng, chuyện quân quốc trọng sự, một phi tần sao có thể xen vào? Hơn nữa, Tô thượng thư vẫn chưa có hành động gì chứng tỏ tạo phản, có thể chỉ là tin đồn.”

“Tin đồn?” Phượng Vũ Khanh đứng dậy, mắt nàng sắc lẹm nhìn thẳng vào vị đại thần kia. “Đại nhân, khi kẻ địch đã đặt chân đến cửa thành mới chịu tin thì có còn kịp nữa không? Ta đã từng chứng kiến một triều đại sụp đổ chỉ vì sự do dự của những kẻ như ngươi.”

Giọng nàng vang lên đầy uy lực, khiến vị đại thần lùi lại một bước, mặt tái nhợt. Trong lòng Phượng Vũ Khanh dấy lên một nỗi đau xót xa - nàng nhớ lại kiếp trước, khi quân địch tràn vào kinh thành, cha nàng đã từng chờ đợi một đạo quân tiếp viện không bao giờ đến. Chính sự do dự và tin tưởng mù quáng vào lòng trung thành của kẻ phản bội đã khiến cả tộc nàng chết thảm. Nàng sẽ không để điều đó xảy ra lần thứ hai.

Lăng Tiêu đứng dậy, bước từng bước chậm rãi đến gần Phượng Vũ Khanh. Hắn dừng lại trước mặt nàng, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt nàng. “Phượng nương nương, nàng nói nàng từng chứng kiến một triều đại sụp đổ. Là khi nào?”

Trái tim Phượng Vũ Khanh thắt lại. Nàng biết đây là lúc phải đối mặt, nhưng chưa phải lúc này. Nàng cúi đầu: “Thần thiếp không dám nói nhiều, chỉ xin Hoàng thượng tin tưởng. Thần thiếp có thể cầm quân, có thể chiến đấu. Hãy cho thần thiếp một cơ hội.”

“Ngươi?” Một vị đại thần khác cười khẩy. “Một nữ nhân yếu đuối, làm sao có thể đối đầu với quân phản loạn? Đây không phải là chuyện đùa trong hậu cung, đây là sinh tử tồn vong của quốc gia.”

Phượng Vũ Khanh không trả lời. Nàng chỉ nhẹ nhàng rút thanh kiếm từ thắt lưng của một cấm quân đứng gần đó. Động tác nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Ánh kiếm lóe lên dưới ánh nến, vẽ một đường cong hoàn mỹ trong không khí. Trong chớp mắt, nàng đã xoay người, chém đứt một ngọn nến trên bàn, ngọn lửa tắt ngấm, để lại một vết cắt thẳng tắp trên thân nến. Tất cả đều sững sờ, không ai nói nên lời.

Phượng Vũ Khanh tra kiếm lại cho cấm quân, quay sang nhìn Lăng Tiêu: “Hoàng thượng, thần thiếp đã tập võ từ nhỏ. Không chỉ võ công, thần thiếp còn hiểu binh pháp, biết cách bố trận. Hãy cho thần thiếp một cơ hội để chứng minh.”

Lăng Tiêu nhìn nàng thật lâu, đôi mắt hắn có chút gì đó phức tạp, nhưng rồi hắn gật đầu: “Được. Ta sẽ cho nàng một đạo thánh chỉ. Nàng có thể điều động một phần cấm quân. Nhưng nàng phải hứa với ta, nếu có chuyện gì, hãy giữ mạng sống của mình trước tiên.”

“Thần thiếp xin tuân chỉ.” Phượng Vũ Khanh quỳ xuống, lòng nàng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Người đàn ông này tin nàng, dù nàng chưa nói ra toàn bộ sự thật.

Lăng Tiêu bước lại gần, đưa tay đỡ nàng đứng dậy. Hơi ấm từ bàn tay hắn truyền qua lớp lụa mỏng, khiến nàng thoáng rung động. “Nàng đi đi, ta sẽ ở đây chờ tin tốt từ nàng.”

Phượng Vũ Khanh cúi đầu lui ra, bước nhanh vào màn đêm. Khi nàng ra đến cửa, một bóng người từ trong bóng tối bước ra — Lục Bách Niên. Hắn đã chờ sẵn từ lâu.

“Phượng cô nương, ta đã tập hợp được ba mươi thân tín, đang chờ lệnh của người.” Giọng Lục Bách Niên trầm thấp, đôi mắt đen sáng lên dưới ánh trăng, mang theo quyết tâm không gì lay chuyển được.

“Tốt.” Phượng Vũ Khanh gật đầu, mắt nàng nhìn về phía cửa thành. “Theo tin tức ta nhận được, Tô thượng thư đã điều một nghìn quân từ doanh trại phía nam, đang tiến về kinh thành. Họ sẽ đến trước bình minh. Ta cần ngươi chia quân làm hai, một nửa đến mai phục ở cửa nam, nửa còn lại để ta điều khiển.”

“Còn phía trong cung?” Lục Bách Niên hỏi.

“Trong cung đã có cấm quân của Hoàng thượng. Nhiệm vụ của chúng ta là chặn quân phản loạn bên ngoài, không để chúng vào thành.” Phượng Vũ Khanh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lục Bách Niên. “Ngươi có tin ta không? Ta biết cách chiến đấu. Ta từng cầm quân nhiều năm.”

Lục Bách Niên cười nhẹ, nụ cười pha chút cay đắng. “Ta tin người. Ta từng thấy người trên chiến trường, Phượng cô nương. Người đã từng một mình chém chết mấy chục tên địch, giải vây cho thành trì sắp thất thủ. Lão thể không tin?”

Trong lòng Phượng Vũ Khanh dâng lên một nỗi xúc động khó tả. Lục Bách Niên là người duy nhất biết quá khứ của nàng, là người đã chứng kiến nàng từ khi còn là tiểu tướng quân cho đến ngày nàng gục ngã. Sự hiện diện của hắn như một sợi dây nối nàng với kiếp trước, vừa đau đớn vừa an ủi.

Hai người lặng lẽ di chuyển ra phía cửa thành. Trên đường đi, Phượng Vũ Khanh cảm nhận rõ từng hơi thở của màn đêm, tiếng gió rít qua những mái nhà, tiếng chó sủa xa xăm từ trong thị dân, và mùi khói than từ các lò gốm ven đường. Tất cả đều quá đỗi quen thuộc, như thể nàng chưa từng rời khỏi chiến trường.

Tại cửa nam, quân lính đã được tập hợp. Trong ánh đuốc le lói, khuôn mặt của những người lính trẻ hiện lên với vẻ lo lắng và sợ hãi. Phượng Vũ Khanh đứng trên bậc đá, nhìn xuống họ. Nàng nhặt họ sự hoài nghi - một nữ nhân trong cung, sao có thể lãnh đạo họ chiến đấu?

“Các ngươi có biết tại sao ta ở đây không?” Giọng Phượng Vũ Khanh vang lên, không to nhưng đủ sức mạnh để át đi tiếng gió đêm. “Bởi vì đêm nay, có kẻ muốn đốt cháy mái nhà của các ngươi, muốn cướp đi người thân của các ngươi. Ta đến để bảo vệ các ngươi, không phải để sai khiến các ngươi chết thay.”

Một người lính trẻ tuổi lên tiếng: “Nhưng nương nương là nữ nhân, sao có thể hiểu chuyện chiến trận?”

Phượng Vũ Khanh nhìn thẳng vào mắt hắn: “Ngươi đã từng chiến đấu chưa? Ngươi đã từng thấy đồng đội của mình ngã xuống, máu chảy thành sông chưa? Ta đã từng.” Nàng xắn tay áo lên, lộ ra một vết sẹo dài trên cánh tay. Ánh lửa chiếu vào, khiến vết sẹo như đang lấp lánh. “Đây là vết sẹo từ một trận chiến ở biên giới phía bắc, khi ta còn là một đứa trẻ mười lăm tuổi. Ta đã sống sót, và ta sẽ giúp các ngươi sống sót đêm nay.”

Sự im lặng bao trùm. Rồi người lính trẻ kia cúi đầu, quỳ xuống: “Chúng thầương nương!”

“Tốt.” Phượng Vũ Khanh gật đầu, bắt đầu phân bố vị trí. Nàng ra lều, người ẩn nấp trên nóc nhà gần cửa thành, trang bị cung tên. Mười người khác đi vòng ra phía sau, sẵn sàng chặn đường rút lui của địch. Nàng tự mình đứng ở cửa thành cùng với một nhóm nhỏ.

Lục Bách Niên đến bên nàng, giọng lo lắng: “Người không nên đứng ở đây. Nếu có chuyện gì...”

“Ta sẽ không sao.” Phượng Vũ Khanh cắt ngang, mắt nàng nhìn về phía xa, nơi bóng tối đang dần tan biến trước ánh sáng yếu ớt của bình minh. “Chúng ta chỉ cần giữ vững đến khi trời sáng, quân tiếp viện từ các doanh trại lân cận sẽ đến.”

Bỗng nhiên, từ xa vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập, rung chuyển mặt đất. Phượng Vũ Khanh nheo mắt, nhìn thấy một đoàn người cầm đuốc đang tiến về phía cửa thành, ít nhất cũng vài trăm người. Đi đầu là một người đàn ông mặc áo giáp sáng loáng, tay cầm đại đao, chính là Tô Thượng Thư.

“Đến rồi.” Phượng Vũ Khanh hạ thấp giọng, tay nàng siết chặt chuôi kiếm. “Nhớ lời ta dặn, ệu, các ngươi đồng loạt bắn tên.”

Đoàn quân dừng lại cách cửa thành chừng trăm bước. Tô thượng thư giơ cao một lá cờ, giọng hắn vang lên trong đêm: “Hoàng thượng vô đạo, tin lời gian thần, hãm hại trung lương. Ta Tô Văn Cẩn, thay trời hành đạo, mở cửa thành ra, ta sẽ tha cho các ngươi một mạng!”

Phượng Vũ Khanh đứng trên tường thành, giọng nàng vang vọng: “Tô thượng thư, ngươi nói ai là gian thần? Ngươi đưa con gái vào cung, mưu đồ tạo phản, lại còn dám nói thay trời hành đạo? Làm trò cười cho thiên hạ!”

Tô Thượng Thư nhận ra nàng. Mắt hắn sáng lên vẻ thù hận. “Phượng Vũ Khanh, con đĩ gian xảo! Ngươi hãm hại con gái ta, hỡi, cho ngươi chết không toàn thây!”

“Hãy thử xem.” Phượng Vũ Khanh vung tay. Một mũi tên lửa bay lên trời, vạch một đường sáng trong bóng tối.

Ngay lập tức, từ các nóc nhà, hàng loạt mũi tên phóng ra, lao thẳng vào đoàn quân phía dưới. Tiếng la hét, tiếng ngã ngựa vang lên hỗn loạn. Phượng Vũ Khanh nhảy xuống từ tường thành, động tác nhẹ nhàng như một con chim, đáp xuống lưng ngựa của một tên lính địch. Tay nàng vung kiếm, chém một đường ngang. Tên lính kia ngã xuống không kịp kêu.

Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi, trộn lẫn với mùi mồ hôi ngựa và mùi đất bụi. Tiếng kiếm chạm vào nhau loảng xoảng, tiếng người hét thảm thiết, tất cả tạo thành một bản giao hưởng của chiến trường mà nàng đã quá quen thuộc. Phượng Vũ Khanh lao vào giữa đám đông, mỗi nhát kiếm của nàng đều chính xác và tàn nhẫn, không một động tác thừa. Nàng như một cơn lốc, quét qua hàng ngũ quân địch, khiến chúng hoảng loạn.

Tô thượng thư nhìn thấy nàng, mặt hắn biến sắc. Hắn thúc ngựa lao tới, đại đao chém xuống đầu nàng. Phượng Vũ Khanh nghiêng người tránh, lưỡi đao lướt qua tóc nàng, cắt đứt vài sợi tóc. Nàng xoay người, mũi kiếm đâm thẳng vào bụng ngựa của Tô Thượng thư. Con ngựa hí vang, nhảy dựng lên, hất Tô thượng thư xuống đất.

Hắn lăn trên mặt đất, đứng dậy, mặt mày lấm lem bụi đất, mắt đỏ ngầu vì giận dữ. “Con tiện nhân! Ngươi có biết ta đã chuẩn bị cho ngày này bao lâu không?”

“Không lâu bằng ta đã chờ đợi để giết ngươi.” Phượng Vũ Khanh bước từng bước đến gần, kiếm nàng chỉ thẳng vào hắn. “Ngươi có biết Phượng gia quân không? Ngươi có biết Phượng Tướng quân không?”

Tô thượng thư sững người, mắt hắn mở to. “Ngươi… sao ngươi biết?”

“Bởi vì ta chính là Phượng Tướng quân, kẻ đã bị ngươi phản bội và giết chết mười năm trước!” Giọng Phượng Vũ Khanh vỡ ra, mang theo tất cả nỗi đau và thù hận chất chứa bao năm. “Ta đã chết dưới tay ngươi, nhưng ta đã sống lại để đòi lại món nợ máu này!”

Tô thượng thư cười lớn, tiếng cười khàn đặc trong đêm: “Ngươi điên rồi! Phượng gia quân đã chết hết từ lâu, làm gì có chuyện sống lại?”

“Không tin sao? Vậy để ta nhắc ngươi nhớ.” Phượng Vũ Khanh lao tới, kiếm nàng múa thành một vòng tròn bạc. “Trận chiến ở Huyết Hà Quan, ngươi đã rút quân, để lại ba nghìn quân của ta chết thảm. Ngươi đã nhận vàng của địch, bán đứng đồng đội của mình.”

Mỗi câu nói của nàng như một nhát búa, đập vào mặt Tô thượng thư. Hắn lùi lại, mặt tái mét. “Không thể nào… không thể nào ngươi biết được…”

“Ta biết tất cả, bởi vì ta đã ở đó.” Phượng Vũ Khanh vung kiếm, chém vào vai hắn. Máu bắn ra, ướt đẫm áo giáp. “Đây là cho phụ thân ta! Đây là cho các huynh đệ của ta!”

Tô thượng thư gục xuống, đại đao rơi khỏi tay, kêu lên một tiếng khô khốc trên mặt đất. Hắn ngước mắt nhìn nàng, mắt đầy sợ hãi. “Ngươi… ngươi là ma quỷ…”

“Không, ta là công lý.” Phượng Vũ Khanh giơ kiếm lên, định kết thúc hắn, thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau:

“Dừng tay!”

Nàng quay lại, thấy Lăng Tiêu đang đứng trên tường thành, mặc long bào vàng, tay cầm một cây cung, mũi tên nhắm thẳng vào nàng. Trong lòng nàng chợt lạnh toát. Hắn đã nghe thấy tất cả.

“Hoàng thượng…” Phượng Vũ Khanh thì thào.

Lăng Tiêu nhảy xuống, bước đến gần nàng, mắt hắn nhìn nàng với một vẻ phức tạp, vừa kinh ngạc vừa đau đớn. “Nàng nói nàng là Phượng Tướng quân? Phượng Vũ Khanh, người đã chết mười năm trước?”

Phượng Vũ Khanh cắn môi, nước mắt lưng tròng. Nàng đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này, nhưng khi nó đến, nàng vẫn cảm thấy như bị xé toạc lồng ngực. “Đúng vậy. Thần thiếp chính là Phượng Vũ Khanh, nữ tướng quân của Đại Yên, kẻ đã bị Tô Văn Cẩn phản bội và giết chết. Thần thiếp tái sinh vào thân xác con gái nuôi của Phượng Chấn Sơn, để trả thù cho tộc ta.”

“Tại sao nàng không nói từ đầu?” Giọng Lăng Tiêu run lên.

“Bởi vì thần thiếp sợ. Sợ người sẽ không tin, sợ người sẽ coi thần thiếp là yêu ma.” Nước mắt Phượng Vũ Khanh lăn dài trên má. “Nhưng thần thiếp chưa từng có ý hại người. Thần thiếp chỉ muốn báo thù cho những người đã chết oan.”

Lăng Tiêu nhìn nàng thật lâu, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can nàng. Rồi hắn buông cung, bước đến ôm chặt lấy nàng. Hơi ấm từ người hắn bao trùm lấy nàng, mùi xạ hương quen thuộc tràn vào khứu giác, khiến nàng run lên.

“Ta biết.” Giọng Lăng Tiêu khàn khàn bên tai nàng. “Ta biết nàng là ai từ lâu rồi.”

Phượng Vũ Khanh giật mình, đẩy hắn ra, nhìn hắn với đôi mắt mở to. “Người… người biết từ khi nào?”

“Ngay từ đêm đầu tiên nàng nhập cung. Khi nàng ngủ, nàng nói mớ, gọi tên Phượng tướng quân, gọi tên cha nàng, kêu gào đòi báo thù.” Lăng Tiêu trước mắt cho nàng. Ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt trên má nàng. “Ta đã cho người điều tra và tìm ra sự thật. Nhưng ta không muốn vạch trần nàng, bởi vì ta muốn nàng tự nói ra.”

“Tại sao người không giết thần thiếp?” Phượng Vũ Khanh hỏi, giọng nàng nghẹn ngào.

Lăng Tiêu kéo nàng vào lòng, cằm hắn đặt lên đỉnh đầu nàng. “Bởi vì ta yêu nàng. Ta yêu nàng từ cái nhìn đầu tiên, khi nàng đứng trước mặt ta với đôi mắt đầy thù hận nhưng cũng đầy đau khổ. Ta biết nàòng một nỗi đau lớn, và ta muốn chữa lành nó.”

Trái tim Phượng Vũ Khanh đập mạnh, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng ngước nhìn hắn, thấy trong mắt hắn sự chân thành không thể nghi ngờ. “Nhưng thần thiếp là kẻ đã chết, là oan hồn trở về…”

“Nàng là Phượng Vũ Khanh, người phụ nữ ta yêu. Không gì có thể thay đổi điều đó.” Lăng Tiêu cúi xuống, hôn nhẹ lên trán nàng. “Hãy để ta cùng nàng báo thù. Hãy để ta cùng nàng xây dựng một Đại Yên mới, nơi không còn kẻ phản bội và oan ức.”

Phượng Vũ Khanh òa khóc, nàng vùi mặt vào ngực hắn, để mặc những giọt nước mắt thấm ướt long bào. Nàng đã sống hai kiếp, đã chịu đựng biết bao đau khổ và cô đơn, nhưng cuối cùng, nàng đã tìm được một người hiểu nàng và yêu nàng vì chính con người thật của nàng.

Trong khi đó, tiếng vó ngựa vang lên từ xa. Quân tiếp viện đã đến. Quân phản loạn của Tô Thượng thư tan tác, đầu hàng hoặc bỏ chạy. Cuộc chiến đã kết thúc, nhưng cuộc chiến thực sự trong lòng nàng vừa mới bắt đầu.

Lăng Tiêu ôm nàng, thì thầm: “Về cung thôi. Ta sẽ đưa nàng về, và từ nay, nàng sẽ không bao giờ phải chiến đấu một mình nữa.”

Phượng Vũ Khanh ngước nhìn hắn.Nụ cười đầu tiên nở trên môi nàng, rạng rỡ và ấm áp như ánh bình minh đang ló dạng ở phía chân trời. Nàng biết, cuối cùng, nàng đã tìm thấy bến đỗ của đời mình.

💡 Điểm nhấn chương này

Bối cảnh trăng sáng và hành động quân sự tạo nên sự tương phản lôi cuốn với những khoảnh khắc tâm lý sâu sắc, nơi nàng từng là oan hồn lập tức được xác nhận giá trị con người qua tình cảm chân thành của hắn. Chương này xử lý tinh tế mối quan hệ giữa báo thù và yêu thương.

📖 Chương tiếp theo

Phượng hoàng sẽ tái sinh như thế nào khi nàng bước vào cuộc sống mới với tư cách hoàng hậu của một đế vương phù hợp?

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord