Màn đêm buông xuống hoàng cung Đại Yên. Ánh nến hắt lên những bức tường đá lạnh lẽo. Phượng Vũ Khanh ngồi bên cửa sổ tẩm điện của mình, tay vuốt nhẹ thanh kiếm vẫn còn vương mùi máu tanh. Vết thương trên vai đã được băng bó cẩn thận, nhưng cơn đau nhức vẫn âm ỉ như nhắc nhở nàng về trận chiến vừa qua. Nàng nhắm mắt, hít sâu một hơi. Mùi trầm hương quyện với mùi thuốc bắc thoang thoảng trong không khí.
“Nương nương, đã khuya rồi, người nên nghỉ ngơi.” Giọng một tỳ nữ vang lên từ ngoài cửa, nhẹ nhàng như sợ làm phiền.
Phượng Vũ Khanh mở mắt, đôi đồng tử đen láy ánh lên tia kiên định. Nàng không thể nghỉ ngơi. Khi Lăng Tiêu biết được thân thế của nàng, mọi thứ đã thay đổi. Nàng không còn là con gái nuôi của gian thần, mà là nữ tướng quân ngày nào – kẻ đã chết dưới lưỡi gươm phản bội.
“Không cần, lui xuống đi.” Nàng phẩy tay, giọng khàn đặc vì mệt mỏi.
Tỳ nữ vâng lời rời đi, để lại nàng một mình trong căn phòng tĩnh mịch. Phượng Vũ Khanh đứng dậy, bước đến bàn gỗ lim, nơi đặt một cuộn thánh chỉ còn nguyên niêm phong. Nàng biết đó là lệnh triệu kiến sáng mai từ Hoàng thượng. Hôm nay, cuộc chiến ở cửa thành đã kết thúc, nhưng cuộc chiến trong triều mới thực sự bắt đầu.
Sáng hôm sau, ánh mặt trời xuyên qua lớp mây mỏng, chiếu rọi xuống điện Thái Hòa. Trong sân rộng, các quan văn võ đã tề tựu đông đủ. Phượng Vũ Khanh mặc triều phục màu đỏ thẫm, khoác ngoài áo choàng thêu hình phượng hoàng đang dang cánh. Nàng bước qua hàng quân lính canh gác, mỗi bước chân đều vang lên tiếng động nhẹ trên nền đá xanh. Gió thổi nhẹ, cuốn theo mùi đất mát sau đêm mưa.
Ở phía đối diện, Phượng Chấn Sơn bị áp giải vào, xiềng xích nặng nề kéo lê trên mặt đất, phát ra âm thanh chói tai. Gã mặc áo tù nhân rách nát, đầu tóc rối bù, đôi mắt đục ngầu vì căm phẫn. Kế bên, Tô Ngọc Nhi cũng bị giải đến, dung nhan xinh đẹp ngày nào giờ tái nhợt, mọi sợ hãi.
Lăng Tiêu ngồi trên long ỷ, khoác long bào vàng chói, gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm. Hắn đưa mắt nhìn Phượng Vũ Khanh, một tia gì đó như tin tưởng và trao quyền.
Phượng Vũ Khanh bước lên phía trước, quỳ xuống dập đầu một lần, rồi đứng thẳng dậy. Giọng nàng vang lên, rõ ràng và cứng rắn như thép:
“Tâu Hoàng thượng, thần thiếp hô tố cáo Phượng Chấn Sơn và Tô Ngọc Nhi tội phản quốc!”
Cả triều đình xôn xao. Những tiếng xì xào nổi lên như ong vỡ tổ. Các quan nhìn nhau, không tin nổi vào tai mình. Con gái nuôi của Phượng Chấn Sơn lại chính là người tố cáo gã.
Phượng Chấn Sơn ngẩng đầu lên, mắt phả giận dữ. Gã cười gằn, giọng khàn đặc: “Ngươi… con tiện tỳ! Ngươi dám phản phụ mẫu sao?”
Phượng Vũ Khanh không thèm nhìn gã. Nàng xoay người về phía Lăng Tiêu, tay nâng một cuốn sổ và một phong thư từ ngực áo.
“Thần thiếp có chứng cứ. Đây là cuốn sổ ghi chép các giao dịch hối lộ mà Phượng Chấn Sơn đã thực hiện với Tô thượng thư, chuẩn bị cho cuộc khởi loạn. Còn đây là mật thư của gã gửi cho Tô Ngọc Nhi, bảo nàng ta hạ độc Hoàng hậu và mưu sát Hoàng thượng.”
Một tỳ nữ bước lên nhận lấy, mang dâng lên cho Lăng Tiêu. Hoàng thượng mở ra xem, mày nhíu lại, gương mặt tối sầm.
Phượng Chấn Sơn gầm lên: “Ngươi nói bậy! Ta không có tội! Tất cả đều do ngươi bịa đặt, con khốn nạn này!”
Tô Ngọc Nhi quỳ rạp dưới đất, nước mắt lưng tròng: “Hoàng thượng, thần thiếp bị oan! Nàét thần thiếp nên mới vu cáo!”
Phượng Vũ Khanh nhếch mép cười lạnh. Nàng bước lại gần Tô Ngọc Nhi, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt nàng ta.
“Ngươi nóét? Ngươi nghĩ ta là ai mà lại đi ghen với một kẻ tầm thường như ngươi?” Giọng nàng chứa đựng sự khinh miệt và châm biếm. “Ta là Phượng Vũ Khanh, nữ tướng quân của triều đại này. Ta sinh ra để chiến đấu, để thống lĩnh, chứ không phải để hầu hạ trong hậu cung như ngươi.”
Cả triều đình im phăng phắc, không ai dám thở mạnh. Những lời nói của nàng vang vọng, đầy uy lực. Phượng Vũ Khanh nhìn thấy sự kinh ngạc trên gương mặt các quan và cả sự ngưỡng mộ pha lẫn sợ hãi trong mắt họ. Nàng biết khoảnh khắc này đã đến khi nàng lột bỏ lớp mặt nạ con gái nuôi yếu đuối để phơi bày con người thật.
Lăng Tiêu đặt cuốn sổ xuống, giọng trầm thấp nhưng đầy uy quyền: “Phượng Vũ Khanh, ngươi nói ngươi là nữ tướng quân. Vậy ngươi có chứng cớ gì không?”
Phượng Vũ Khanh quay lại, đối diện với hoàng đế. Nàng tháo chiếc trâm cài trên tóc, kéo nhẹ lớp ngụy trang trên mặt. Một vết sẹo dài từ thái dương xuống má hiện ra, đó là dấu tích của trận chiến năm xưa.
“Thần thiếp có cuốn binh pháp gia truyền, có thanh kiếm mà Hoàng thượng đã thấy trong trận chiến hôm qua. Nhưng quan trọng nhất, thần thiếp có ký ức.” Nàng nhìn thẳng vào mắt Lăng Tiêu, giọng kiên định. “Thần thiếp nhớ rõ ngày gia tộc bị sát hại. Nhớ rõ kẻ phản bội đã đâm sau lưng thần thiếp. Và nhớ rõ Phượng Chấn Sơn – kẻ đã giả tạo thân thế để nhận thần thiếp làm con nuôi, che mắt thiên hạ.”
Phượng Chấn Sơn lảo đảo, mặt trắng bệch. Gã run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra: “Ngươi… ngươi điên rồi! Ta không biết ngươi đang nói gì!”
Phượng Vũ Khanh bước lại gần gã, mỗi bước đều nặng nề như đè lên ngực gã. Nàng cúi xuống, ghé sát tai gã, thì thầm:
“Ngươi nhớ không trận chiến ở ải Lăng Vân? Ngươi là tướng quân, ta là phó tướng. Ngươi hứa sẽ bảo vệ ta, nhưng cuối cùng, ngươi lại là kẻ giết ta.”
Phượng Chấn Sơn trợn mắt, hơi thở dồn dập. Gã nhìn chằm chằm vào vết sẹo trên mặt nàng, rồi đột nhiên, một tia nhận thức vụt qua. Gã nhận ra nàng – nữ tướng quân năm xưa mà gã đã đâm sau lưng, kẻ đã chết trong vũng máu dưới chân thành.
“Ngươi… không thể nào…” Gã lắp bắp.
Phượng Vũ Khanh cười lạnh, quay lại đối diện với triều đình.
“Thần thiếp xin Hoàng thượng phán xét. Phượng Chấn Sơn thông đồng với Tô Thượng Thư, toan tính cướp ngôi. Tô Ngọc Nhi hạ độc Hoàng hậu và mưu sát Hoàng thượng. Tội danh đã rõ, chứng cứ đã có. Thần thiếp xin Hoàng thượng xử trí công minh.”
Lăng Tiêu đứng dậy, gương mặt lạnh như băng. Hắn nhìn xuống hai kẻ quỳ dưới đất, mắt không chút thương xót.
“Phượng Chấn Sơn, Tô Ngọc Nhi, các ngươi có nhận tội không?”
Tô Ngọc Nhi khóc nức nở, quỳ rạp xuống: “Hoàng thượng, thần thiếp bị ép buộc! Phượng Chấn Sơn đe dọa thần thiếp: “Nếu không nghe lời, hắn sẽ giết cả nhà thần thiếp!”
Phượng Chấn Sơn cười điên dại: “Ngươi ngu xuẩn! Ngươi tưởng ngươi được sống sao?”
Lăng Tiêu phất tay, một thị vệ bước lên dâng một cuộn thánh chỉ. Hoàng thượng mở ra, giọng đọc vang lên khắp điện:
“Phượng Chấn Sơn, tội phản quốc, cấu kết ngoại thích, mưu đồ tạo phản, xử lăng trì. Tô Ngọc Nhi, tội đồng mưu hạ độc, mưu sát quân thượng, xử chém đầu. Thi hành ngay lập tức!”
Tiếng la hét vang lên xé toạc bầu không khí trang nghiêm của triều đình. Tô Ngọc Nhi ngất xỉu, hai thị vệ kéo nàng ta đi. Phượng Chấn Sơn gầm rú, vùng vẫy trong xiềng xích, nhưng cuối cùng cũng bị lôi đi.
Phượng Vũ Khanh đứng im, mắt dõi theo bóng lưng của hai kẻ thù. Nàng không có cảm giác hả hê, cũng không có niềm vui chiến thắng. Chỉ có một sự thanh thản nhẹ nhàng, như cơn gió mát thổi qua tâm hồn sau cơn bão tố.
Nàng quay lại, thấy Lăng Tiêu đang nhìn mình. Ánh mắt hắn lúc này không còn lạnh lùng nữa, mà có chút gì đó ấm áp, gần gũi.
“Phượng Vũ Khanh, ngươi đã hoàn thành sứ mệnh của mình.” Hắn nói, giọng trầm nhưng đầy trọng lượng. “Từ nay, ngươi sẽ là Hoàng hậu của trẫm, cùng trẫm trị vì Đại Yên.”
Cả triều đình quỳ xuống, đồng thanh: “Hoàng thượng vạn tuế! Hoàng hậu nương nương thiên tuế!”
Phượng Vũ Khanh quỳ xuống, dập đầu một lần: “Thần thiếp tạ ơn Hoàng thượng. Thần thiếp nguyện dùng cả đời này để bảo vệ giang sơn, bảo vệ Hoàng thượng.”
Lăng Tiêu bước xuống, đưa tay đỡ nàng đứng dậy. Hắn nắm lấy tay nàng, siết nhẹ.
“Từ nay, ngươi không còn phải chiến đấu một mình nữa. Trẫm sẽ ở bên ngươi.”
Phượng Vũ Khanh nhìn vào mắt hắn, thấy sự chân thành và lòng quyết tâm. Nàng mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi từ khi tái sinh.
Những ngày sau đó, hoàng cung thay đổi. Phượng Vũ Khanh chính thức được phong Hoàng hậu, làm lễ tấn phong tại điện Thái Hòa. Nàng mặc long bào màu đỏ thẫm thêu chín con phượng hoàng, đầu đội mũ phượng, tay cầm kim bài. Khi nàng bước qua các quan, ai nấy đều cúi đầu kinh nể.
Tân Hoàng hậu không chỉ là người đẹp nhất trong hậu cung mà còn là người quyền lực nhất. Nàng cải cách hậu cung, bãi bỏ những luật lệ hà khắc, xây dựng một hệ thống quản lý mới dựa trên công bằng và tài năng. Các phi tần khác ban đầu sợ hãi, nhưng dần dần, họ nhận ra sự thông minh và lòng nhân hậu của nàng. Những kẻ từng chống đối nàng, như Tô Ngọc Nhi, đã chết, và những kẻ còn lại đều quy phục.
Một buổi chiều, khi hoàng hôn buông xuống, Phượng Vũ Khanh cùng Lăng Tiêu đứng trên lầu cao của hoàng cung. Gió chiều thổi nhẹ, cuốn theo mùi hoa nhài từ vườn thượng uyển. Phía xa, thành trì Đại Yên trải dài, những mái ngói đỏ lấp lánh dưới ánh mặt trời tà.
“Nàng nghĩ gì?” Lăng Tiêu hỏi, giọng nhẹ nhàng như gió.
Phượng Vũ Khanh nhìn ra xa, mắt xa xăm. Nàng nhớ về kiếp trước, về những ngày tháng chiến đấu gian khổ, về cái chết đau đớn và về cuộc sống mới này.
“Ta nghĩ về quá khứ.” Nàng đáp, giọng trầm lắng. “Có những lúc ta tự hỏi, liệu mọi chuyện xảy ra có phải là định mệnh hay không. Nhưng rồi ta nhận ra đó là những bài học để ta mạnh mẽ hơn.”
Lăng Tiêu quay sang nhìn nàng. Ánh mắt hắn lấp lánh dưới hoàng hôn.
“Nàng là người phụ nữ mạnh mẽ nhất mà trẫm từng gặp. Không phải ở võ công, mà ở lòng dũng cảm và sự hy sinh.”
Phượng Vũ Khanh mỉm cười, quay lại nhìn hắn. Nàng nắm lấy tay hắn, siết chặt.
“Ta cảm ơn Hoàng thượng đã tin tưởng ta. Nếu không có người, có lẽ ta đã không thể hoàn thành sứ mệnh này.”
Lăng Tiêu kéo nàng lại gần, ôm nhẹ. Hơi ấm từ cơ thể hắn truyền sang nàng, xoa dịu những vết thương chưa lành.
“Từ nay, nàng là Hoàng hậu của trẫm, là mẹ của thiên hạ. Nàng sẽ không còn phải một mình chiến đấu nữa.”
Phượng Vũ Khanh dựa vào vai hắn, nhắm mắt lại. Nàng cảm nhận được sự bình yên hiếòng. Cơn gió chiều thổi qua, mang theo tiếng chuông gió từ xa vọng lại, du dương và dịu dàng.
Những tháng ngày trôi qua, Phượng Vũ Khanh cùng Lăng Tiêu trị vì Đại Yên. Nàng không chỉ là Hoàng hậu trong hậu cung mà còn là người cố vấn đáng tin cậy trong triều chính. Các buổi họp triều đưa ra những ý kiến sắc sảo về quân sự và kinh tế. Các quan ban đầu còn nghi ngại, nhưng rồi dần dần, họ nhận ra tài năng của nàng.
Lục Bách Niên vẫn là cận thần trung thành, thường xuyên vào cung bẩm báo. Một hôm, khi gặp nàng trong vườn thượng uyển, hắn quỳ xuống hành lễ.
“Hoàng hậu nương nương vạn an.”
Phượng Vũ Khanh phất tay: “Bình thân. Ngươi có chuyện gì sao?”
Lục Bách Niên đứng dậy, mắt nhìn xuống: “Thần xin bẩm, quân đội ở biên cương đã được củng cố. Nhờ kế sách của nương nương, biên giới hiện rất yên ổn.”
Phượng Vũ Khanh gật đầu, mắt ánh lên vẻ hài lòng.
“Tốt. Ngươi hãy tiếp tục giám sát. Nếu có biến động, hãy báo.”
“Dạ.” Lục Bách Niên ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp: “Nương nương, thần có một chuyện muốn hỏi.”
“Ngươi nói đi.”
“Thần biết nương nương đã tìm lại được thân thế và báo thù. Nhưng thần tự hỏi, nương nương có thấy nỗi đau của quá khứ vẫn còn không?”
Phượng Vũ Khanh im lặng một lúc, nhìn lên bầu trời xanh thẳm. Những đám mây trắng trôi nhẹ, cuốn theo những ký ức xa xăm.
“Nỗi đau thì không bao giờ mất hẳn.” Nàng đáp, giọng nhẹ nhàng. “Nhưng ta đã học cách sống chung với nó. Nó như một vết sẹo, không còn đau nữa, nhưng vẫn còn đó để nhắc nhở ta.”
Lục Bách Niên gật đầu: “Thần hiểu. Thần chỉ mong nương nương được hạnh phúc.”
Phượng Vũ Khanh mỉm cười: “Ta hạnh phúc rồi. Từ khi có Hoàng thượng, ta thấy cuộc sống này đáng sống hơn.”
Lục Bách Niên cúi đầu lui ra, để lại nàng một mình trong vườn. Gió thổi nhẹ, hoa nhài rụng lả tả quanh chân nàng. Phượng Vũ Khanh nhặt một cánh hoa lên, ngửi nhẹ. Mùi hương dịu ngọt lan tỏa.
Buổi tối hôm đó, trong tẩm điện, Phượng Vũ Khanh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài thành. Ánh trăng sáng vằng vặc, chiếu rọi lên những mái ngói xa xa. Lăng Tiêu bước vào, đi lại gần nàng.
“Sao nàng chưa ngủ?”
Phượng Vũ Khanh quay lại: “Còn sớm. Ta đang nghĩ về tương lai.”
Lăng Tiêu ngồi xuống bên cạnh, tay nắm lấy tay nàng.
“Tương lai của chúng ta sẽ tươi sáng. Trẫm sẽ cùng nàng xây dựng một Đại Yên hùng mạnh.”
Phượng Vũ Khanh dựa vào vai hắn, mắt nhìn xa xăm.
“Ta mong rằng con cháu sau này sẽ được sống trong hòa bình. Không còn chiến tranh, không còn phản bội.”
Lăng Tiêu gật đầu: “Sẽ thế. Với sự thông minh của nàng và lòng quyết tâm của trẫm, không gì là không thể.”
Phượng Vũ Khanh mỉm cười, nhắm mắt lại. Nàng cảm nhận được hơi ấm từ Lăng Tiêu, sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể.
Những ngày sau đó, cuộc sống trong hoàng cung trôi qua êm đềm. Phượng Vũ Khanh dành thời gian dạy dỗ các cung nữ học văn hóa và võ nghệ. Nàng cũng thường xuyên xuất cung, thăm dân, giải quyết các vấn đề xã hội. Người dân yêu mến nàng, gọi nàng là “Hoàng hậu hiền đức”.
Lăng Tiêu và nàng dành nhiều thời gian bên nhau. Họ cùng nhau bàn luận về triều chính, cùng nhau đi dạo trong vườn thượng uyển, cùng nhau ngắm hoàng hôn từ lầu cao. Tình cảm giữa họ ngày càng sâu đậm, như một dòng sông chảy mãi không ngừng.
Một ngày mùa thu, khi lá vàng rơi đầy sân, Phượng Vũ Khanh cùng Lăng Tiêu đứng trên lầu cao, nhìn ra thành trì. Gió thu thổi nhẹ, cuốn theo mùi lá khô và hương quế thoang thoảng.
“Nàng có nhớ lần đầu tiên ta gặp nhau không?” Lăng Tiêu hỏi.
Phượng Vũ Khanh cười: “Nhớ chứ. Khi đó ta còn là con gái nuôi của Phượng Chấn Sơn, đến bái kiến Hoàng thượng mà lòng đầy toan tính.”
“Trẫm nhìn nàng, thấy một tia gì đó lạ lùng. Không phải sự yếu đuối của một tiểu nữ nhi, mà là sự cương nghị của một tướng quân.”
“Hoàng thượng tinh mắt.” Nàng đáp, giọng pha chút hài hước. “Nhưng lúc đó ta cũng sợ lắm. Sợ Hoàng thượng nhận phải người thường.”
Lăng Tiêu xoay người, nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Trẫm đã nhận ra từ lâu. Nhưng trẫm chưa vội vạch trần. Trẫm muốn xem nàng sẽ làm gì.”
Phượng Vũ Khanh ngạc nhiên, mắt mở to:
“Hoàng thượng biết từ lúc nào?”
“Từ khi nàng cứu Hoàng hậu khỏi vụ đầu độc. Cách nàng hành động, cách nàng nói chuyện, tất cả đều không giống một thục nữ hậu cung. Nàng giống một tướng quân hơn.”
Phượng Vũ Khanh im lặng một lúc, rồi bật cười.
“Thì ra Hoàng thượng đã biết hết. Vậy mà ta cứ tưởng mình che giấu tốt.”
“Nàng che giấu tốt đấy. Nhưng trẫm là hoàng đế, trẫm đã thấy kẻ gian xảo. Nàng không giống họ. Mắt nàng trong sáng, hành động của nàng chính trực.”
Phượng Vũ Khanh nhìn hắn, lòng dâng lên một niềm cảm kích sâu sắc. Nàng nắm lấy tay hắn, siết chặt.
“Cảm ơn Hoàng thượng đã tin tưởng ta.”
Lăng Tiêu ôm nàng vào lòng: “Cảm ơn nàng vì đã đến với trẫm. Nàng là món quà quý giá nhất mà trộm.”
Phượng Vũ Khanh dựa vào hắn, nhắm mắt lại. Gió thu thổi nhẹ, cuốn theo những chiếc lá vàng rơi lả tả quanh họ. Mùi hương quế thoang thoảng, hòa quyện với hơi ấm từ cơ thể hắn, tạo nên một cảm giác bình yên khó tả.
Năm tháng trôi qua, Phượng Vũ Khanh và Lăng Tiêu cùng nhau trị vì Đại Yên. Họ xây dựng một triều đại thịnh vượng, hòa bình. Những vết thương của quá khứ dần lành, những mối thù cũ dần phai mờ. Nàng không còn là nữ tướng quân đơn độc, mà là Hoàng hậu của một vị hoàng đế yêu thương nàng.
Một ngày cuối đông, khi tuyết phủ trắng hoàng cung, Phượng Vũ Khanh đứng trên lầu cao, nhìn ra xa. Nàng mặc áo choàng lông trắng, tay cầm một tách trà nóng. Hơi ấm từ tách trà lan tỏa, xua tan cái lạnh của mùa đông.
Lăng Tiêu bước lên, khoác thêm áo cho nàng.
“Nàng đứng đây lâu không sợ lạnh sao?”
Phượng Vũ Khanh quay lại, mỉm cười: “Không lạnh. Có Hoàng thượng ở đây, ta thấy ấm lắm.”
Lăng Tiêu đứng cạnh nàng, cùng nhìn ra xa.
“Nàng nghĩ gì về cuộc đời mình?”
Phượng Vũ Khanh im lặng một lúc, suy nghĩ.
“Ta nghĩ cuộc đời này đã cho ta nhiều hơn những gì ta mong đợi. Từ một nữ tướng quân bị phản bội, ta đã tìm lại được chính mình, tìm được tình yêu, và tìm được một gia đình mới.”
“Nàng có hối tiếc gì không?”
“Không.” Nàng đáp, giọng chắc nịch. “Mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó. Nếu không có quá khứ, ta đã không có hiện tại. Và ta yêu hiện tại này, yêu cuộc sống này.”
Lăng Tiêu nắm lấy tay nàng, siết chặt.
“Trẫm cũng yêu nàng. Yêu tất cả những gì thuộc về nàng.”
Phượng Vũ Khanh nhìn hắn, mắt lấp lánh dưới ánh tuyết.
“Cảm ơn Hoàng thượng.”
Họ đứng im bên nhau, ngắm nhìn hoàng cung chìm trong tuyết trắng. Những đóa bắt đầu nở rộ trong vườn, mang theo hương thơm nhẹ nhàng. Dòng sông chảy dưới chân thành, uốn lượn như một dải lụa bạc.
Phượng Vũ Khanh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Nàng cảm nhận được hơi ấm từ Lăng Tiêu, mùi hương của tuyết, của hoa mai, của cuộc sống mới. Nàng mở mắt, nhìn lên bầu trời xám xịt của mùa đông, nhưng trong lòng nàng, một mặt trời ấm áp đang chiếu sáng.
Nàng đã tìm lại được chính mình. Nàng đã vén màn hậu cung, làm sáng tỏ mọi tội ác, khiến kẻ thù phải quỳ gối. Và giờ đây, nàng đứng trên cao, nhìn triều đại mới, mỉm cười thanh thản.
“Ta đã hoàn thành sứ mệnh của mình.” Nàng thì thầm, chỉ mình nàng nghe thấy.
Lăng Tiêu quay sang nhìn nàng.
“Nàng nói gì thế?”
Phượng Vũ Khanh mỉm cười: “Không gì. Chỉ là ta đang nghĩ cuộc sống này thật đẹp.”
Lăng Tiêu cũng cười, một nụ cười hiếm hoi trên gương mặt lạnh lùng.
“Đúng vậy. Có nàng, cuộc sống này mới đẹp.”
Họ đứng im bên nhau, dưới bầu trời mùa đông, ngắm nhìn hoàng cung Đại Yên. Những giọt tuyết bắt đầu rơi nhẹ, phủ trắng lên tóc họ, lên vai họ, như những đóa hoa trắng của mùa đông. Phượng Vũ Khanh dựa vào Lăng Tiêu, nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ hắn, cảm nhận sự bình yên trong lòng.
Nàng biết rằng cuộc đời này nàng đã chọn đúng. Nàng đã chọn chiến đấu, chọn yêu thương và chọn sống. Và từ nay, nàng sẽ sống hạnh phúc bên người nàng yêu, dưới bầu trời Đại Yên mênh mông.
Phượng hoàng đã tái sinh từ tro tàn. Và lần này, nó sẽ bay cao mãi mãi.