Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Quan Âm Ban Phước

Chương 1

5898 từ

Mùi rượu mừng và hương sữa trẻ thơ vẫn còn vương vấn trong lớp áo khoác khi tôi bước ra khỏi biệt thự nhà bà Lý. Đêm Bắạnh, hơi thở của tôi phả ra thành làn khói trắng mỏng. Thì điện thoại reo. Một ca gấp. Tôi nhẩm tính trong đầu, nếu nhận lời, đây sẽ là lần thứ mười bảy tôi đóng vai một người vợ để khóc thương một người chồng chưa từng quen biết.

Bà Lý đã kéo tôi vào căn phòng đọc sách ấm áp, thơm mùi gỗ trầm, ngay khi bữa tiệc đang ở cao trào. Nét mặt bà căng thẳng khác thường, đôi mắt liếc nhìn ra cửa như sợ ai nghe lén. Không khí vui vẻ bên ngoài bỗng trở nên xa lạ, bị ngăn cách bởi cánh cửa gỗ nặng nề này. Trong lòng tôi dấy lên một sự bất an mơ hồ. Việc gì phải gấp vậy?

"Giới thượng lưu sắp chấn động rồi, cô ạ," bà ta thì thào, giọng khẩn trương cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Bàn tay bà với lấy chiếc bờm tai thỏ bằng nhung có đính đèn lấp lánh trên đầu tôi, một món đồ trang sức ngớ ngẩn tôi đeo cho hợp với không khí tiệc tùng. Hành động ấy đột ngột và hơi thô bạo, khiến tôi giật mình. Tại sao? Chi tiết vụn vặt ấy có liên quan gì đến cái gọi là chấn động sắp tới?

Chỉ đến khi lời giải thích được thốt ra, tôi mới hiểu sự hoảng loạn thực sự. Nhị thiếu gia họ Trình, người thừa kế lẫy lừng của đế chế tài chính khổng lồ, đã chết. Một cái chết đến quá sớm, vào đúng thời điểm người ta đồn đoán về đám cưới lộng lẫy vào tháng sau. Tin tức này đúng là sẽ như quả bom nổ giữa làn nước yên ả. Nhưng điều khiến bà Lý sốt sắng thế này không phải chỉ vì tin dữ.

"Thân xác còn chưa nguội hẳn," giọng bà Lý run nhẹ, "gia tộc họ Trình chỉ còn mong một điều: có được một người thừa kế hợp pháp mang dòng máu của anh ta. Nếu không, một nhánh lớn coi như tuyệt tự."

Ánh mắt bà nhìn tôi đầy ý nghĩa. Tôi chợt hiểu. Hoàn cảnh này. Năm ngoái, chính gia đình bà ta cũng từng trong tình thế tương tự, và tôi là người đã đứng ra khóc thương, hoàn thành nghi lễ cho người chồng độc nhất vô nhị của bà. Cảm giác lạnh giá chạy dọc sống lưng tôi. Họ không dành thời gian để yên nghỉ, mà đã nghĩ ngay đến chuyện kế thừa.

Lời đề nghị được đưa ra: hai mươi triệu. Còn có cả máy bay riêng chờ sẵn ở sân bay. Một giao dịch sang trọng và vội vã cho một nhiệm vụ đặc biệt. Một phần trong tôi muốn từ chối ngay lập tức. Đi xa, đối mặt với một gia tộc quyền lực đang trong cơn đau đớn, đó không phải là một ý hay. Nhưng hai chữ "họ Trình" lóe lên trong đầu tôi. Gia tộc giàu có bậc nhất. Mối quan hệ, sự hậu thuẫn và số tiền họ có thể trả… không nên chỉ dừng ở hai mươi triệu. Tôi giơ bàn tay phải lên, năm ngón tay xòe ra trước mặt bà Lý, im lặng như một tay buôn tại chợ.

Bà Lý há hốc, "Năm… năm mươi triệu?"

Sự kinh ngạc trong giọng bà thoáng qua rất nhanh, nhường chỗ cho sự tính toán nhanh nhạy. Bà không trả lời tôi ngay mà quay sang bấm số điện thoại. Cuộc trao đổi diễn ra ngắn gọn, giọng bà thì thầm tôn kính. Tôi đứng đó, nghe tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ trên tường, mùi gỗ trầm bỗng trở nên ngột ngạt. Khoảnh khắc chờ đợi dài vô tận.

Cuối cùng, bà ta quay lại, gương mặt giãn ra: "Họ đồng ý. Và muốn nói chuyện trực tiếp với cô."

Chiếc điện thoại được đưôi. Khi tai tôi áp vào, một giọng nói già nua, khàn đặc vang lên. Giọng nói ấy chất chứa một quyền uy lạnh lẽo, nhưng phía dưới lớp băng ấy, tôi nghe thấy một vết nứt, một nỗi tang thương đang cố kìm nén đến nghẹt thở. Nó không giống tiếng khóc mà giống như tiếng răng nghiến lại trên nền im lặng.

Tôi nhìn thấy ông cụ Trình lần đầu tiên không phải trong đời thực, mà là trên màn hình này nhiều năm, khi ông còn là nhân vật lão làng đầy quyền thế thượng lưu Bắc Kinh. Giờ đây, không khí trong phòng khách rộng thênh thang này dường như vẫn còn đọng lại hơi thở lạnh lẽo của sự chết chóc, hòa lẫn mùi gỗ trầm hương đắt giá. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi ấy khác xa cái mùi ngai ngái của phòng lạnh nơi tôi vừa đến.

“Xin nhớ kỹ.” Giọng tôi vang lên trong không gian tĩnh lặng, rõ ràng từng chữ. “Trong phòng tuyệt đối không được hạ nhiệt độ thấp. Phải giữ để. Và quan trọng nhất, phải đưa tôi đến đó thật nhanh.”

Những chỉ dẫn ấy đã thành thói quen, thành một phần máu thịt trong nghề của tôi. Người vừa chết, thời gian vàng để lấy tinh trùng vẫn còn. Một cơ thể vẫn giữ được chút hơi ấm sẽ mang lại hy vọng thành công cao hơn. Nhưng sâu trong lòng, tôi thừa nhận một điều ích kỷ: tôi chán ngấy cảm giác chạm vào làn da đã mất hết sinh khí, cái lạnh thấu xương ấy luôn khiến lòng bàn tay tôi tê dại hàng giờ sau đó.

Điện thoại bên kia đáp lại bằng một tiếng “Vâng” đầy kính cẩn. Thế là đủ. Tôà Lý, người phụ nữ đang ngồi bệt xuống sàn nhà gỗ sáng bóng, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi như cầu cứu. Tôi lấy ra một lá bùa màu vàng đã chuẩn bị sẵn, trên đó viết têà bằng mực đỏ sậm. Ngọn lửa từ chiếc bật lửa bùng lên, liếm nhẹ vào góc giấy, rồi nhanh chóng nuốt chửng những nét chữ cùng lời hứa giữa chúng tôi. Tro tàn rơi lả tả xuống chiếc đĩa sứ trắng tinh.

“Bà Lý.” Tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Duyên phận giữa tôi và gia đình bà, xin kết thúc tại đây.”

Bà ta ngẩng mặt lên, những nếp nhăn quanh mắt như giảo vọng. “Thế… thế còn chuyện của cháu trai tôi với cô thì sao? Nó… nó thực lòng quý mến cô. Nó đâu có để ý đến công việc trước giờ của cô…”

“Hãy để mọi chuyện kết thúc.” Tôi cắt ngang, không cho bà nói thêm. Câu nói của tôi không phải là một lời đề nghị. Trong lòng tôi dâng lên một sự mệt mỏi mơ hồ. Tôi biết cậu thanh niên nhà họ Lý kia không hề coi thường tôi hay cái nghề đặc biệt của tôi. Nhưng trái tim tôi đã quá quen với sự tĩnh lặng của thế giới bên kia. Yêu một người đang sống, một người có hơi thở nồng ấm và nhịp đập rộn ràng, dường như là điều gì đó quá ồn ào và phức tạp đối với tôi.

Chiếc xe màu đen rời khỏi khu biệt thự yên tĩnh. Qua kính chiếu hậu, tôi thấy một bóng người gầy gò đang chạy đuổi theo, lẩy trong không trung. Gió cuốn theo những tiếng gào thảng thốt, nghẹn ngào: “Âm Âm! Anh yêu em! Cho anh thêm một cơ hội đi mà!” Âm thanh ấy như một sợi dây vô hình cố gắng trói buộc tôi lại, nhưng nó quá mỏng manh. Tôi chỉ lắc đầu nhẹ, một cử chỉ mà có lẽ chỉ mình tôi cảm nhận được. Rồi tôi đưa tay lên, ấn nút điều khiển. Tấm kính chắn gió màu đen từ từ nâng lên, cắt đứt hoàn toàn khung cảnh phía sau, cùng với khuôn mặt đẫm nước mắt đang nhòa dần trong khoảng cách.

Căn hộ của tôi chỉ mất chưa đầy một tiếng để dọn dẹp. Đồ đạc của tôi vốn đã ít ỏi và luôn trong tư thế sẵn sàng lên đường. Tôi ngồi xuống bên chiếc bàn trống trơn, soạn một tin nhắn ngắn gửi cho ông nội – người đang bế quan tĩnh tu ở một ngôi đạo quán hẻo lánh nào đó. “Chuyện nhà họ Lý đã xong. Đạo quán của ông có tiền tu sửa rồi. Năm mươi triệu.” Tôi không cần chờ phản hồi. Ông sẽ hiểu.

Và rồi tôi đã ở đây, sau ba tiếng bay trên chiếc máy bay riêng mang phù hiệu nhà họ Trình, đứng trước cổng một tòa biệt thự nguy nga khiến người ta phải choáng ngợp. Không khí nơi đây mang một mùi hương khác, thoang thoảng hương hoa ngâu và mùi đá ẩm ướt từ đài phun nước gần đó. Ánh đèn vàng từ vô số ô cửa sổ chiếu ra, biến khối kiến trúc đồ sộ thành một lâu đài bằng pha lê lấp lánh giữa màn đêm. Quả thực, nhà giàu có một thế giới khác. Sự xa hoa tráng lệ trải dài trước mắt tôi không chỉ khiến hoa mắt mà còn khiến lòng tôi chùng xuống một cảm giác dè dặt mơ hồ. Mỗi lần bước vào một không gian như thế này, tôi lại biết rằng mình sắp đối mặt với một câu chuyện phức tạp khác, một cái chết khác và một món nợ nhân duyên mới.

Tiếng khóc òa vỡ âm trí tôi còn chưa kịp định hình khô. Một âm thanh đau đớn xé toạc sự tĩnh lặng u ám của căn phòng lớn.

“Đàn ông nhà họ Trình chúng tôi… số phận sao mà khắc nghiệt đến thế.”

Giọng nói ấy vừa ai oán vừa đầy vẻ tuyệt vọng. Tôi ngước mắt nhìn. Một người đàn ông mặc bộ vest trắng muốt ngồi trên chiếc xe lăn đang tiến về phía tôi. Ầm chiếc khăn tay lụa trắng, lau vội những giọt nước mắt chảy dài trên gò má. Phía sau anh, dàn quản gia mặc đồ đen đứng im phăng phắc, tạo thành một bức tường người trang nghiêm và nặng nề. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê chiếu xuống khiến bộ vest trắng phát ra thứ ánh sáng mong manh, yếu ớt.

Dù đôi mắt đã sưng húp, đỏ ngầu vì khóc lóc, nhưng nét đẹp của người đàn ông này vẫn khiến tôi phải giật mình. Đó là vẻ đẹp của một đóa hoa tàn lụi dưới cơn mưa, ủy mị đến nao lòng, với làn da trắng đến mức gần như trong suốt và đôi môi mỏng đang run nhẹ. Nỗi đau hiện rõ trên từng đường nét ấy không phải là dấu ấn đi, mà trái lại, càng khắc sâu thêm ấn tượng về một kiếp phù du. Tôi tự hỏi nỗi đau nào mới có thể bào mòn một con người đến thế.

“Tôi… từ nhỏ đã liệt hai chân, cơ thể tàn tạ, chẳng thể nào nối dõi.” Anh ta nấc lên từng tiếng, giọng nói đứt quãng. “Thế mà sáng nay, người của tôi, Mộc Bạch, cũng ra đi. Nhà họ Trình… sắp đến ngày tuyệt tự rồi.”

Mùi hương nhè nhẹ của nước hoa trên người anh ta, pha lẫn mùi thuốc Bắc đắng ngắt, xộc vào mũi tôi. Từng lời nói của anh như những nhát dao cứa vào không khí. Anh ta tự giới thiệu mình là Trình Hạo Thiên. Người vừa chết là Trình Mộc Bạch, mới hai mươi tám tuổi xuân. Hạo Thiên kể rằng thuở ấu thơ đã gắn bó khăng khít, như hình với bóng. Sáng sớm nay, Mộc Bạch còn hớn hở nói sẽ ươn câu cá, để nấu một bữa cháo cá cho ấm bụng. Chỉ vài giờ sau, người ta vớt được thi thể anh từ dưới làn nước xanh lạnh của cái ao cạn ấy. Nguyên nhân được xác định là chết đuối.

“Dù trời có sập xuống, huyết mạch nhà họ Trình cũng không thể để đứt đoạn.” Trình Hạo Thiên nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt đẫm nước nhưng chứa đựng một sự quyết tâm kỳ lạ. “Vì thế, chúng tôi mới tìm đến cô. Mong cô ra tay. Đừng lo, ngoài khoản năm mươi triệu đã thỏa thuận, mọi việc thành công xuôi chèo mát mái, nhà họ Trình chúng tôi nhất định sẽ có phần hậu tạ thêm.”

“Hậu tạ thêm ư?” Một tia sáng lóe lên trong đầu tôi. Tiếng chuông của những đồng tiền vang lên rất rõ. Tôi cố giữ khuôn mặt bình thản, nhưng trái tim đã đập thình thịch. “Cụ thể là thêm bao nhiêu?”

“Mười triệu nữa.” Anh ta trả lời không chút do dự.

Con số đó vang vội. Sáu mươi triệu. Đủ để tu sửa lại toàn bộ ngôi đạo quán cũ nát của ông nội, thay những tấm ngói vỡ, sơn lại những bức tường đã phai màu theo năm tháng, và mua sắm những pháp khí, những thứ đã hư hỏng. Một cơ hội ngàn năm có một. Niềm vui sướng cứ thế trào dâng trong lòng, ấm nóng như một ngụm rượu mạnh. Nhưng tôi biết mình phải kiềm chế. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi thở lạnh giá của không khí trong phòng, và gật đầu thật chậm, thật nhẹ, như thể đang cân nhắc một quyết định hệ trọng chứ không phải đang nhẩm tính xem sẽ chi tiêu số tiền sắp có vào những việc gì.

Tiếng khóc nghẹn ngào của cụ Trình vẫn còn vương vấn trong căn phòng tĩnh mịch khi tôi bước chân qua ngưỡng cửa. Mùi thuốc Bắc đắng ngắt hòa lẫn mùi hương trầm nhè nhẹ, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt, nặng nề. Ánh đèn chiếu xuống khuôn mặt của chàng trai nằm bất động trên giường, khiến ông như sáp. Cụ Trình buông bàn tay gầy guộc của con trai, lặng lẽ dùng tay áo lau đi hai hàng lệ trên má, rồi quay về phía tôi với một ánh mắt chứa đựng đầy hy vọng và sự kiệt quệ tột cùng.

Tôi biết họ đang đặt trọn niềm tin cuối cùng vào tôi. Cái cảm giác trọng trách ấy đè nặng lên hai vai, nhưng đồng thời cũng khiến lòng tôi dâng lên một sự phấn khích kỳ lạ. Hai mươi triệu cộng thêm đã nằm gọn trong tài khoản. Sự hào phóng của Trình Hạo Thiên vượt xa dự tính ban đầu của tôi. Anh ta không chỉ đồng ý mà còn chuyển khoản nhanh chóng đến thế, như thể sợ tôi đổi ý. Có lẽ, tình thương dành cho đứa đùng cha khác mẹ và gánh nặng duy trì hương hỏa dòng tộc đã khiến vị thiếu gia lạnh lùng này trở nên dễ dàng lung lay đến vậy. Tôi thầm nghĩ, lòng tham của con người thật dễ nắm bắt, nhất là khi nó được bọc trong lớp vỏ của tình thân và trách nhiệm.

"Xin mời, tiên sinh, yên tâm."

Tôi cất giọng trầm ấm, cố tạo ra vẻ ngoài đáng tin cậy nhất. "Mọi việc đã được sắp đặt chu toàn. Bùa chú đã đốt tại nơi Mộc Bạch công tử gặp nạn, dùng chià sinh thần bát tự của cả hai chúng tôi. Âm khí nơi ao sâu kia giờ đã được hóa giải, chỉ còn chờ thời cơ."

Tôi không nói dối hoàn toàn. Tôi đã đốt tờ bùa ấy thật, ngay bên bờ ao nước đen ngòm vào lúc hoàng hôn. Lửa bùng lên rồi tắt ngấm, tro tàn, gió chiều hiu hắt. Cảnh tượng ấy đủ thiêng liêng để thuyết phục bất kỳ ai.

Cụ Trình gật đầu, giọng khàn đặc vì khóc nhiều: "Vậy… vậy giờ phải làm sao? Cháu nó vẫn chưa tỉnh…"

"Để tôi lại gần xem."

Tôi bước đến bên giường, cảm nhận rõ hơi thở yếu ớt, chập chờn phả ra từ người Trình Mộc Bạch. Tôi đặt hai ngón tay lên cổ tay anh ta, giả vờ bắt mạch. Da thịt lạnh ngắt dưới đầu ngón tay khiến tôi gần như rùng mình. Sự sống nơi đây thật mong manh. Nhưng tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. "Thần hôn đảo loạn, nhưng nguyên thần chưa tán. Hãy để tôi ở lại đây một mình với công tử. Mọi người vui lòng ra ngoài chờ, tuyệt đối không được quấy rầy."

Trình Hạo Thiên, người đã lặng lẽ đứng từ lúc nào, khẽ nhíu mày. Ánh mắt dao,dò xét tôi từ đầu đến chân. "Cần bao lâu?"

"Không lâu."

Tôi đáp, không tránh né ánh nhìn của anh ta. "Chỉ cần một khắc. Nhưng trong khoảng thời gian đó, không có bất kỳ tiếng động nào từ bên ngoài. Âm dương giao hòa, tối kỵ bị gián đoạn."

À, họ Trình nhìn nhau. Cuối cùng, cụ Trời thở dài, gật đầu. Họ lặng lẽ rời khỏi phòng, đóng cánh cửa gỗ nặng nề lại. Tiếng bước chân xa dần.

Căn phòng chỉ còn lại tôi và người đàn ông đang hôn mê. Ánh nến bập bùng, in bóng tôi lên tường như một con quái vật đang vươn mình. Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, không phải để vận công bí ẩn gì, mà để suy tính kỹ hơn về những lời mình sẽ nói khi Trình Mộc Bạch tỉnh lại. Tất nhiên, anh ta sẽ tỉnh. Bác sĩ riêng của Trình gia đã nói: cú sốc lạnh và sặc nước chỉ khiến tạm thời hôn mê, tỉnh lại là chuyện sớm muộn. Tôi chỉ đang "thừa dịp" này mà thôi.

Tôi nhìn khuôn mặt tuấn tú nhưng vô hồn của anh ta, lòng bỗng dâng lên một chút cảm khái. ộc giàu có, nhưng mẹ mất sớm, thân phận con thứ, lại còn mang thể chất yếu ớt. Số phận của Trình Mộc Bạch chưa chắc đã sung sướng hơn tôi, kẻ đang lừa gạt gia đình anh ta. Ít nhất, tôi được tự do. Còn anh ta, ngay cả khi tỉnh dậy, cũng chỉ như một dòng son, sống cuộc đời được sắp đặt sẵn để duy trì dòng dõi.

Một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng anh ta.

Tôi biết thời khắc đã đến. Tôi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị sẵn thần thái của một ân nhân cứu mạng, đồng thời cũng là kẻ nắm giữ bí mật về tương lai "nối dõi tông đường" của cả dòng họ này.

Tôi đưa chiếc điện thoại về phía cụ Trình, lòng bàn tay tiếp xúc với ráp và mát lạnh của ông ta. Một cảm giác khó chịu len lỏi, như chạm vào lớp vỏ cây già cỗi. Tôi hiểu họ sợ điều gì – sợ những bằng chứng được lưu giữ lại, sợ câu chuyện hôm nay sẽ trở thành mối họa ngày mai. Chính tôi cũng sợ điều tương tự, nhưng theo một cách khác. Sợ ánh mắt tò mò của thế giới bên ngoài xé toang bức màn bí mật mỏng manh mà tôi đang cố giữ.

“Tôi đồng ý,” giọng tôi bình thản, không một gợn sóng. “Nhưng mọi thứ phải diễn ra theo điều kiện của tôi.”

Cụ Trình gật đầu, ánh mắt già nua nhưng sắc sảo dõi theo từng cử chỉ của tôi. “Xin mời cô nói.”

Tôi hít một hơi. Không khí trong phòng khách sang trọng này có mùi gỗ trầm hăng hắc, lẫn với chút hương hoa nhài nhạt nhòa từ lọ hoa trên bàn. Một mùi hương của sự giàu có và sự che giấu. “Căn phòng thực hiện phải hoàn toàn kín đáo. Không có ống kính nào được hướng vào, không có tai nào được lắng nghe. Thiên cơ một khi lộ, máu sẽ đổ. Đó là quy tắc.”

Lời nói nghe có vẻ huyền hoặc, như một câu thần chú bịp bợm. Nhưng sự thật, nó chỉ là tấm khiên bằng sắt tôi dựng lên để bảo vệ lấy chính mình. Nghề của tôi tồn tại trong vùng xám, một sợi chỉ giữa ánh sáng và bóng tối. Một lộ liễu nhỏ, một sơ hở tưởng chừng vô hại, cũng đủ để mọi thứ sụp đổ. Tôi đã xây dựng mạng lưới khách hàng của mình từng người một, qua những lời giới thiệu kín đáo, và sự cẩn trọng ấy là thứ giữ tôi an toàn từ năm tháng.

“Cô Âm yên tâm.” Giọng cụ Trình trầm xuống, mang theo nỗi đau đớn mòn mỏi. “Đây là phòng riêng của thằng bé nhà tôi ngày trước. Nó thích yên tĩnh, nên tường được cách âm kỹ càng, ba mặt đều là tường cao, không cửa sổ. Tôi đảm bảo, không có camera.”

Ánh mắt thành khẩn của ông ta khiến tôi gật đầu. Tôi đặt chiếc điện thoại vào tay ông. Cảm giác trống trải lạ thường khi rời xa vật đã trở thành một phần cơ thể. Mọi người trong phòng – những người họ hàng với khuôn mặt lo lắng và tò mò – lần lượt rút lui. Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại với một tiếng ‘cạch’ nhẹ nhưng dứt khoát, cô lập tôi hoàn toàn.

Im lặng ập xuống, nặng nề và đặc quánh. Tôi bước đến kéo tấm rèm nặng trịch màu rượu ra lại, căn phòng chìm trong bóng tối mờ ảo. Từ chiếc vali da đen cũ kỹ, tôi lấy ra thiết bị nhỏ gọn, bật nó lên. Màn hình xanh lè phát ra những tiếng bíp nhẹ đều đều khi tôi di chuyển chậm rãi quanh phòng. Tôi quét dọc những bức tường gỗ sẫm màu, dưới những bức tranh sơn dầu u ám, xung quanh chiếc bàn làm việc bụi bặm. Tín hiệu đều im lặng.

Cho đến khi tôi dừng chân trước chiếc tủ kính cao. Bên trong, dưới ánh đèn LED trắng lạnh lẽo, những mô hình robot phiên bản giới hạn được xếp ngay ngắn, sơn phết tỉ mỉ, đôi mắt nhựa của chúng như đang dõi theo tôi. Thiết bị trong tay tôi đột nhiên rung lên, phát ra một tiếng rít nhỏ, đều đều, như nhịp tim của một con thú ẩn nấp. Một chấm đỏ nhấp nháy trên màn hình, chỉ thẳng vào một góc khuất trong tủ kính, phía sau mô hình một hiệp sĩ cơ giới màu bạc.

Khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, không chút ngạc nhiên. Lòng tôi chỉ trào lên một sự mỉa. *Đúng là lão già khôn ngoan.* Lời hứa ‘không có camera’ vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng ánh đèn đỏ nhấp nháy kia là lời nói dối trắng trợn nhất. Nó không khiến tôi sợ hãi, mà chỉ khiến tôi thêm cảnh giác. Trong thế giới này, ngay cả những kẻ đang cầu xin sự giúp đỡ cũng không ngừng dựng lên những bức tường phòng thủ và đặt ra những cái bẫy. Tôi nhìn chằm chằm vào chấm đỏ nhấp nháy ấy, như nhìn thẳng vào sự giả dối đang ẩn nấp, và quyết định của tôi về những gì sắp làm lại càng thêm rõ ràng.

Khói nhang cuộn lên từ chiếc lư đồng cổ, lan tỏa thành những vệt mờ ảo như sương sớm, che khuất mọi góc khuất trong căn phòng. Mùi trầm hương nồng nặc, đậm đặc đến mức có thể cảm nhận được vị đắng chát nơi đầu lưỡi. Tôi đứng giữa làn khói ấy, hai tay nắm chặt mép áo lụa đỏ thẫm vừa thay xong, cảm giác vải mát lạnh dính sát vào da thịt. Kế hoạch đã hoàn tất từng bước: lọ kem dưỡng tay bằng sứ trắng đã che khuất ống kính giấu kín, thiết bị gây nhiễu rung lên phát ra âm, và giờ, thứ khói mù mịt này sẽ là tấm màn che hoàn hảo nhất. Dù có là camera hạng gì đi nữa, cũng chỉ thu được những hình ảnh nhòe nhoét, như một giấc mộng mơ hồ.

Tôi quay người lại, bước từng bước chậm rãi về phía chiếc giường lớn bằng gỗ đàn hương. Dưới làn khói trầm, cảnh vật trong phòng biến dạng, méo mó. Trái tim tôi đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà là vì sự phấn khích kỳ lạ trước một nhiệm vụ sắp hoàn thành. Tôi đã quá quen với cái chết, quá quen với những thân thể vô hồn. Nhưng lần này, có điều gì đó khác biệt.

Trình Mộc Bạch nằm đó, yên tĩnh đến mức đáng sợ. Lồng ngực không còn chuyển động, da thịt đã ngả màu xám nhạt vì ngâm nước lâu ngày, nhưng đường nét trên khuôn mặt vẫn tinh tế đến từng chi tiết. Đôi mày thanh tú như được vẽ, sống mũi thẳng cao, đôi môi dù đã nhợt nhạt vẫn giữ được đường cong mềm mại. Tôi không thể rời mắt khỏi gương mặt ấy. Một cảm giác tiếc nuối mơ hồ chợt trào lên. Nhan sắc như vậy, uy phong như vậy, sao lại phải chết trong tình cảnh thảm khốc? So với người Hạo Thiên của hắn, vẻ đẹp của Mộc Bạch mang một sự thuần khiết và lạnh lùng khác biệt, như băng tuyết trên đỉnh núi cao, khiến người ta vừa muốn chiêm ngưỡng, vừa e sợ.

Tay tôi với ra, chạm vào lớp vải gấm trên người hắn. Cảm giác ẩm lạnh thấm qua đầu ngón tay. Tôi bắt đầu cởi từng chiếc khuy áo, hành động thuần thục và dứt khoát. Dưới lớp áo, cơ thể săn chắc lộ ra; từng đường nét cơ bắp cho thấy một quá khứ rèn luyện gian khổ. Tôi biết, khi còn sống, đây hẳn là một võ tướng uy dũng. Một sự tò mò bất chợt khiến bàn tay tôi dừng lại, rồi nhẹ nhàng lướt qua những đường cơ trên ngực, cảm nhận sự mềm mại bất thường của da thịt đã mất đi sự sống. Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra khỏi miệng tôi.

“Đại vương,” tôi thì thầm, giọng nói trầm khàn trong làn khói, như lời thì thầm với chính mình hơn là với người đã chết, “đêm nay chàng là của thiếp rồi. Chàng yên tâm, thiếp… sẽ đối đãi với chàng thật tử tế.”

Ngón tay tôi di chuyển lên phía trên, dừng lại ở chiếc cằm vuông vức của hắn. Da tại đó đã hơi thâm lại, nhưng vẫn giữ được độ đàn hồi đáng kinh ngạc. Tôi không khỏi thán phục cách gia tộc họ Trình bảo quản thi thể. Họ phải đã dùng những loại dược liệu và băng đặc biệt, cùng một hệ thống duy trì nhiệt độ tinh vi, để giữ cho thân thể này gần như nguyên vẹn sau nhiều ngày. Sự chu đáo ấy không chỉ là tôn trọng người đã khuất, mà còn ẩn chứa một âm mưu nào đó sâu xa hơn. Nhưng giờ đây, điều đó không còn quan trọng nữa. Trong căn phòng đầy khói trầm này, chỉ còn tôi và hắn cùng một kịch bản đã được sắp đặt sẵn, sắp sửa diễn ra.

Mùi hương trầm lạnh lẽo trong căn phòng tối ấy, hòa lẫn mùi cồn y tế, đã trở nên quen thuộc với khứu giác của tôi. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu chiếu xuống thân thể bất động trên bàn đá, tạo nên những vệt sáng tối gợn sóng. Lúc này, trong mắt tôi, anh không còn là một thi thể cần giải phẫu. Đường nét cơ thể anh, dù không còn hơi ấm, vẫn toát lên một sự uy nghiêm kỳ lạ, như một bức tượng cẩm thạch được tạo tác bởi bàn tay tàn nhẫn của thần chết. Suy nghĩ đó chợt lóe, tôi đang cởi nút thắt cuối cùng của chiếc quần lụa màu ngà.

Tâm trí tôi phân đôi. Một nửa tỉnh táo quan sát từng chi tiết, nửa kia lại trôi theo dòng cảm xúc lạ kỳ. Anh là chồng tôi, trên danh nghĩa. Tấm bùa hôn ước còn nằm trong túi áo tôi, mang theo sự chấp thuận của cả âm dương. Vì thế, hành động của tôi không chỉ là công việc mà còn mang một chút… trách nhiệm của một người vợ? Tôi nhẹ nhàng lắc đầu, đuổi đi ý nghĩ mơ hồ ấy. Chỉ là sự tôn trọng; tôi nhắc nhở bản thân. Sự tôn trọng dành cho một sinh mệnh đã từng tồn tại và dành cho chính nghi lễ mà tôi sắp thực hiện.

“Tóc của đại vương thật dày và đen,” giọng tôi vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một lời thì thầm an ủi cho cả hai chúng tôi. “Ngay cả dưới ánh đèn leo lét này, nó vẫn ánh lên những sợi bạc lẻ tẻ, như những vì sao nhỏ kết lại.” Ngón tay tôi nhẹ nhàng ấn tìm các huyệt đạo trên da đầu lạnh giá, rồi cắm những chiếc kim bạc mảnh mai vào đó. Cảm giác kim xuyên qua lớp da không còn sự đàn hồi của sự sống khiến lòng tôi se lại. Tôi tin vào linh hồn, tin vào sự chuyển dịch. Có lẽ, ở một thế giới nào đó, anh có thể cảm nhận được sự cẩn trọng này.

Hơi thở của tôi chậm rãi theo nhịp xuống dưới. Các cơ bụng săn chắc, dù đã cứng lại, vẫn phác họa rõ từng đường vân. “Tám múi,” tôi lẩm bẩm, đầu ngón tay lướt nhẹ trên bề mặt lạnh lẽo ấy. “Khi còn sống, chắc hẳn ngài là một dũng sĩ, một vị tướng khiến kẻ thù khiếp sợ và khiến trái tim đổ gục.” Lời nói vừa là sự thừa nhận, vừa là một cách để xoa dịu sự căng thẳng đang dần tích tụ trong tôi. Công việc then chốt nhất sắp bắt đầu.

Khi chạm đến nơi thầm kín nhất, một tiếng cười bật ra khỏi miệng tôi, không phải vì khinh miệt, mà là vì kinh ngạc thực sự. Sự hùng vĩ của tạo hóa, ngay cả trong sự tĩnh lặng của cái chết, đôi khi cũng khiến người ta phải sửng sốt. “Thật phi thường,” tôi thì thầm, giọng nói chứa đầy sự tôn kính của một thầy thuốc trước một hiện tượng tự nhiên. “Người vợ nào của ngài, nếu có, hẳn đã từng là người hạnh phúc nhất, hoặc… cũng có thể là người lo lắng nhất.” Suy nghĩ vẩn vơ ấy nhanh chóng bị dập tắt. Tập trung. Bảy chiếc kim bạc nhỏ xíu lần lượt được đặt vào các huyệt vị xung quanh, tạo thành một trận pháp khóa kín, nhằm giữ lại bất kỳ tinh khí nguyên dương nào có thể còn sót lại.

Hai lòng bàn tay tôi bắt đầu xoa nhẹ, áp dụng kỹ thuật dẫn khí phức tạp mà sư phụ đã dạy. Mỗi vòng xoáy, mỗi lần ấn, đều tiêu hao sức lực và sự tập trung. Da thịt lạnh giá dưới tay tôi dường như vẫn hoàn toàn bất động, không một phản hồi. Thời gian trôi qua chậm rãi. Nửa tiếng đồng hồ sau, khi mồ hôi đã thấm ướt lớp áo lót, tôi mới rút ra ống tiêm thủy tinh dài và sáng loáng.

Mũi kim sắc nhọn đâm xuống, tay tôi bơm chậm rãi. Tim tôi đập thình thịch chờ đợi. Không có gì. Chỉ có sự trống rỗng. Một cảm giác lạnh lẽo khác, không phải từ thi thể mà từ nỗi thất vọng đang trào dâng, bắt đầu len lỏi trong ngực tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, đổi tay, kiên nhẫn thử lại. Năm phút. Mười phút. Vẫn không có gì. Ánh sáng đèn dầu như nhấp nháy, những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán tôi, chảy dọc theo thái dương, mang theo mùi vị mặn chát của sự lo âu. Kế hoạch có vẻ không diễn ra như dự tính.

Tôi đã từng nghĩ mình đã trải qua đủ mọi loại bệnh nhân trong nghề y của mình, nhưng hôm nay, người đàn ông nằm bất động trên giường bệnh này mới thực sự là một thử thách. Hơi thở của hắn yếu ớt như sợi chỉ, mạch đập gần như không thể bắt được, làn da tái nhợt dưới ánh đèn dầu leo lét càng thêm phần âm trầm. Căn phòng thuốc thang bốc mùi ngai ngái, hòa lẫn với mùi máu tanh nhẹ từ những vết thương chưa kịp lau sạch, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt, nặng nề đè lấy vai tôi.

Một tay tôi cặm cụi châm những mũi kim bạc nhỏ xíu vào các huyệt đạo quan trọng, tay kia không ngừng xoa bóp, day ấn dọc theo các đường kinh mạch đã có dấu hiệu tắc nghẽn. Công việc đòi hỏi sự tập trung cao độ và sự khéo léo của cả đôi tay, nhưng dường như vẫn chưa đủ. Sự sống trong cơ thể người đàn ông này đang trôi đi quá nhanh, nhanh hơn cả tốc độ tôi có thể vãn hồi. Một cảm giác bất lực nhói lên trong lòng. Tôi biết mình không thể để hắn chết. Không phải vì danh tiếng hay lương tâm thầy thuốc, mà vì một lý do sâu xa hơn, một món nợ từ quá khứ mà tôi chưa thể kể ra.

Không còn cách nào khác. Tôi cúi người thấp xuống, áp sát vào người bệnh nhân. Hơi ấm từ cơ thể tôi, qua lớp áo mỏng, truyền sang những vùng da lạnh giá của hắn. Đó là một phương pháp cổ xưa mà sư phụ tôi từng dạy, dùng chính sinh khí của người chữa trị để nối liền mạch sống đứt quãng. Từng hơi thở của tôi trở nên có chủ đích, cố gắng dẫn dắt nhịp thở hỗn loạn của hắn trở về quy luật. Các cơ bắp trên vai tôi căng cứng, mồ hôi lạnh thấm qua lớp vải áo.

Sau một khoảng thời gian dài, cảm giác như bất tận, khi sức lực trong tôi gần như cạn kiệt, tôi chợt cảm thấy một sự chuyển động.

Tôi khựng lại hoàn toàn, mọi giác quan dồn về đầu ngón tay đang đặt trên cổ tay bệnh nhân. Không, đây không phải là ảo giác mệt mỏi. Dưới lớp da lạnh lẽo kia, nơi mạch máu vốn đã im lìm, một nhịp đập yếu ớt, thưa thớt, nhưng vô cùng rõ ràng, đã bắt đầu trỗi dậy. Nó giống như tiếng búng tay nhẹ từ dưới lòng đất sâu, báo hiệu một mầm sống mới đang cố gắng vươn lên. Tim tôi đập thình thịch, lồng ngực như có ai bóp chặt rồi lại buông ra. Ánh mắt tôi dán chặt vào gương mặt tái nhợt kia, chờ đợi, hy vọng và một chút sợ hãi rằng đó chỉ là phút giây mong manh.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram