Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Quan Âm Ban Phước

Thắp sống cho linh hồn người chết

1610 từ

Tay tôi với ra, chạm vào lớp vải gấm trên người hắn. Cảm giác ẩm lạnh thấm qua đầu ngón tay. Tôi bắt đầu cởi từng chiếc khuy áo, hành động thuần thục và dứt khoát. Dưới lớp áo, cơ thể săn chắc lộ ra; từng đường nét cơ bắp cho thấy một quá khứ rèn luyện gian khổ. Tôi biết, khi còn sống, đây hẳn là một võ tướng uy dũng. Một sự tò mò bất chợt khiến bàn tay tôi dừng lại, rồi nhẹ nhàng lướt qua những đường cơ trên ngực, cảm nhận sự mềm mại bất thường của da thịt đã mất đi sự sống. Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra khỏi miệng tôi.

“Đại vương,” tôi thì thầm, giọng nói trầm khàn trong làn khói, như lời thì thầm với chính mình hơn là với người đã chết, “đêm nay chàng là của thiếp rồi. Chàng yên tâm, thiếp… sẽ đối đãi với chàng thật tử tế.”

Ngón tay tôi di chuyển lên phía trên, dừng lại ở chiếc cằm vuông vức của hắn. Da tại đó đã hơi thâm lại, nhưng vẫn giữ được độ đàn hồi đáng kinh ngạc. Tôi không khỏi thán phục cách gia tộc họ Trình bảo quản thi thể. Họ phải đã dùng những loại dược liệu và băng đặc biệt, cùng một hệ thống duy trì nhiệt độ tinh vi, để giữ cho thân thể này gần như nguyên vẹn sau nhiều ngày. Sự chu đáo ấy không chỉ là tôn trọng người đã khuất, mà còn ẩn chứa một âm mưu nào đó sâu xa hơn. Nhưng giờ đây, điều đó không còn quan trọng nữa. Trong căn phòng đầy khói trầm này, chỉ còn tôi và hắn cùng một kịch bản đã được sắp đặt sẵn, sắp sửa diễn ra.

Mùi hương trầm lạnh lẽo trong căn phòng tối ấy, hòa lẫn mùi cồn y tế, đã trở nên quen thuộc với khứu giác của tôi. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu chiếu xuống thân thể bất động trên bàn đá, tạo nên những vệt sáng tối gợn sóng. Lúc này, trong mắt tôi, anh không còn là một thi thể cần giải phẫu. Đường nét cơ thể anh, dù không còn hơi ấm, vẫn toát lên một sự uy nghiêm kỳ lạ, như một bức tượng cẩm thạch được tạo tác bởi bàn tay tàn nhẫn của thần chết. Suy nghĩ đó chợt lóe, tôi đang cởi nút thắt cuối cùng của chiếc quần lụa màu ngà.

Tâm trí tôi phân đôi. Một nửa tỉnh táo quan sát từng chi tiết, nửa kia lại trôi theo dòng cảm xúc lạ kỳ. Anh là chồng tôi, trên danh nghĩa. Tấm bùa hôn ước còn nằm trong túi áo tôi, mang theo sự chấp thuận của cả âm dương. Vì thế, hành động của tôi không chỉ là công việc mà còn mang một chút… trách nhiệm của một người vợ? Tôi nhẹ nhàng lắc đầu, đuổi đi ý nghĩ mơ hồ ấy. Chỉ là sự tôn trọng; tôi nhắc nhở bản thân. Sự tôn trọng dành cho một sinh mệnh đã từng tồn tại và dành cho chính nghi lễ mà tôi sắp thực hiện.

“Tóc của đại vương thật dày và đen,” giọng tôi vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một lời thì thầm an ủi cho cả hai chúng tôi. “Ngay cả dưới ánh đèn leo lét này, nó vẫn ánh lên những sợi bạc lẻ tẻ, như những vì sao nhỏ kết lại.” Ngón tay tôi nhẹ nhàng ấn tìm các huyệt đạo trên da đầu lạnh giá, rồi cắm những chiếc kim bạc mảnh mai vào đó. Cảm giác kim xuyên qua lớp da không còn sự đàn hồi của sự sống khiến lòng tôi se lại. Tôi tin vào linh hồn, tin vào sự chuyển dịch. Có lẽ, ở một thế giới nào đó, anh có thể cảm nhận được sự cẩn trọng này.

Hơi thở của tôi chậm rãi theo nhịp xuống dưới. Các cơ bụng săn chắc, dù đã cứng lại, vẫn phác họa rõ từng đường vân. “Tám múi,” tôi lẩm bẩm, đầu ngón tay lướt nhẹ trên bề mặt lạnh lẽo ấy. “Khi còn sống, chắc hẳn ngài là một dũng sĩ, một vị tướng khiến kẻ thù khiếp sợ và khiến trái tim đổ gục.” Lời nói vừa là sự thừa nhận, vừa là một cách để xoa dịu sự căng thẳng đang dần tích tụ trong tôi. Công việc then chốt nhất sắp bắt đầu.

Khi chạm đến nơi thầm kín nhất, một tiếng cười bật ra khỏi miệng tôi, không phải vì khinh miệt, mà là vì kinh ngạc thực sự. Sự hùng vĩ của tạo hóa, ngay cả trong sự tĩnh lặng của cái chết, đôi khi cũng khiến người ta phải sửng sốt. “Thật phi thường,” tôi thì thầm, giọng nói chứa đầy sự tôn kính của một thầy thuốc trước một hiện tượng tự nhiên. “Người vợ nào của ngài, nếu có, hẳn đã từng là người hạnh phúc nhất, hoặc… cũng có thể là người lo lắng nhất.” Suy nghĩ vẩn vơ ấy nhanh chóng bị dập tắt. Tập trung. Bảy chiếc kim bạc nhỏ xíu lần lượt được đặt vào các huyệt vị xung quanh, tạo thành một trận pháp khóa kín, nhằm giữ lại bất kỳ tinh khí nguyên dương nào có thể còn sót lại.

Hai lòng bàn tay tôi bắt đầu xoa nhẹ, áp dụng kỹ thuật dẫn khí phức tạp mà sư phụ đã dạy. Mỗi vòng xoáy, mỗi lần ấn, đều tiêu hao sức lực và sự tập trung. Da thịt lạnh giá dưới tay tôi dường như vẫn hoàn toàn bất động, không một phản hồi. Thời gian trôi qua chậm rãi. Nửa tiếng đồng hồ sau, khi mồ hôi đã thấm ướt lớp áo lót, tôi mới rút ra ống tiêm thủy tinh dài và sáng loáng.

Mũi kim sắc nhọn đâm xuống, tay tôi bơm chậm rãi. Tim tôi đập thình thịch chờ đợi. Không có gì. Chỉ có sự trống rỗng. Một cảm giác lạnh lẽo khác, không phải từ thi thể mà từ nỗi thất vọng đang trào dâng, bắt đầu len lỏi trong ngực tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, đổi tay, kiên nhẫn thử lại. Năm phút. Mười phút. Vẫn không có gì. Ánh sáng đèn dầu như nhấp nháy, những giọt mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán tôi, chảy dọc theo thái dương, mang theo mùi vị mặn chát của sự lo âu. Kế hoạch có vẻ không diễn ra như dự tính.

Tôi đã từng nghĩ mình đã trải qua đủ mọi loại bệnh nhân trong nghề y của mình, nhưng hôm nay, người đàn ông nằm bất động trên giường bệnh này mới thực sự là một thử thách. Hơi thở của hắn yếu ớt như sợi chỉ, mạch đập gần như không thể bắt được, làn da tái nhợt dưới ánh đèn dầu leo lét càng thêm phần âm trầm. Căn phòng thuốc thang bốc mùi ngai ngái, hòa lẫn với mùi máu tanh nhẹ từ những vết thương chưa kịp lau sạch, tạo thành một thứ không khí ngột ngạt, nặng nề đè lấy vai tôi.

Một tay tôi cặm cụi châm những mũi kim bạc nhỏ xíu vào các huyệt đạo quan trọng, tay kia không ngừng xoa bóp, day ấn dọc theo các đường kinh mạch đã có dấu hiệu tắc nghẽn. Công việc đòi hỏi sự tập trung cao độ và sự khéo léo của cả đôi tay, nhưng dường như vẫn chưa đủ. Sự sống trong cơ thể người đàn ông này đang trôi đi quá nhanh, nhanh hơn cả tốc độ tôi có thể vãn hồi. Một cảm giác bất lực nhói lên trong lòng. Tôi biết mình không thể để hắn chết. Không phải vì danh tiếng hay lương tâm thầy thuốc, mà vì một lý do sâu xa hơn, một món nợ từ quá khứ mà tôi chưa thể kể ra.

Không còn cách nào khác. Tôi cúi người thấp xuống, áp sát vào người bệnh nhân. Hơi ấm từ cơ thể tôi, qua lớp áo mỏng, truyền sang những vùng da lạnh giá của hắn. Đó là một phương pháp cổ xưa mà sư phụ tôi từng dạy, dùng chính sinh khí của người chữa trị để nối liền mạch sống đứt quãng. Từng hơi thở của tôi trở nên có chủ đích, cố gắng dẫn dắt nhịp thở hỗn loạn của hắn trở về quy luật. Các cơ bắp trên vai tôi căng cứng, mồ hôi lạnh thấm qua lớp vải áo.

Sau một khoảng thời gian dài, cảm giác như bất tận, khi sức lực trong tôi gần như cạn kiệt, tôi chợt cảm thấy một sự chuyển động.

Tôi khựng lại hoàn toàn, mọi giác quan dồn về đầu ngón tay đang đặt trên cổ tay bệnh nhân. Không, đây không phải là ảo giác mệt mỏi. Dưới lớp da lạnh lẽo kia, nơi mạch máu vốn đã im lìm, một nhịp đập yếu ớt, thưa thớt, nhưng vô cùng rõ ràng, đã bắt đầu trỗi dậy. Nó giống như tiếng búng tay nhẹ từ dưới lòng đất sâu, báo hiệu một mầm sống mới đang cố gắng vươn lên. Tim tôi đập thình thịch, lồng ngực như có ai bóp chặt rồi lại buông ra. Ánh mắt tôi dán chặt vào gương mặt tái nhợt kia, chờ đợi, hy vọng và một chút sợ hãi rằng đó chỉ là phút giây mong manh.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc khi xây dựng căng thẳng tâm lý thông qua những cảm giác vật lý: sự giao thoa giữa sự chuyên nghiệp y học và cảm xúc tiềm ẩn của nhân vật chính. Lời thì thầm riêng tư "đêm nay chàng là của thiếp rồi" tiết lộ chiều sâu tâm lý phức tạp mà cô không dám bộc lộ công khai.

📖 Chương tiếp theo

Linh hồn của vị đại vương sẽ tỉnh lại với ký ức gì, và làm sao anh ấy phản ứng khi nhận ra người cứu mình?

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram