Tôi đứng ngay ngưỡng cửa bếp, hai tay nắm chặt chiếc điện thoại đang phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo. Màn hình vẫn sáng, nhưng tôi đã không còn nghe thấy tiếng mẹ gọi nữa. Tất cả những gì tôi nghe thấy chỉ là tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, đập mạnh đến mức tưởng chừng muốn xé toang khung xương sườn mà phóng ra ngoài.
“Gia Gia, con sao vậy?”
Giọng nói ấy vọng đến từ phía bếp, quen thuộc, dịu dàng, như mọi ngày. Nhưng giờ đây, nó như một sợi dây thép lạnh buốt xiết chặt lấy cổ họng tôi. Tôi cúi người xuống, nhặt vội chiếc điện thoại lên từ mặt gạch bóng loáng. Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh. “Không sao đâu, mẹ,” tôi nói, giọng khẽ khàng đến mức tôi tự hỏi liệu mẹ có nghe thấy không. “Chỉ là… con lỡ tay làm rơi thôi ạ.”
Mẹ quay người lại. Ánh đèn vàng ấm trong bếp chiếu lên khuôn mặt bà, vẫn là nét hiền hậu, vẫn là nụ cười thân thương ấy. Bà bước tới, đưa lên mái tóc tôi. Cử chỉ ấy trước giờ vẫn khiến tôi thấy an toàn, nhưng lần này, ngón tay bà chạm vào khiến da đầu tôi co rúm lại. “Cẩn thận một chút, con gái,” mẹ nói, giọng đầy cưng chiều, rồi nhẹ nhàng đẩy tôi ra khỏi bếp. “Con ra ngoài nghỉ ngơi đi, lỡ đâu lại bị thương thì phiền.”
Tôi lùi lại, mắt không rời bóng lưng mẹ đang quay vào bếp. Áo bà là chiếc áo len màu hoa cà tôi mua tặng dịp sinh nhật năm ngoái. Tóc bà vẫn búi gọn gàng phía sau. Không có gì khác lạ. Tuyệt đối không có gì khác lạ. Tôi tự nhủ như vậy, cố dập tắt cơn rùng mình đang lan dọc sống lưng. Tôi nhìn sang mâm nguyên liệu trên bàn bếp: những củ cà rốt tươi roi rói cắt thành sợi đều tăm tắp, mấy miếng xương sườn hồng hào đang trong nồi nước sôi sùng sục, tỏa ra mùi thơm ngầy ngậy. Tất cả đều bình thường. Phải, chắc chắn chỉ là trò đùa ác ý của ai đó trên mạng mà thôi.
Tôi cúi xuống nhìn lại màn hình điện thoại. Dòng chữ của kẻ tự xưng “Đạo trưởng Thanh Dương” vẫn nằm đó, như một vết rách đen ngòm giữa một tràng bình luận đang cười cợt, chế giễu. Chủ livestream, chẳng lẽ cô không nhận ra—mấy món mẹ cô nấu hoàn toàn không hề cho muối sao?
Không cho muối.
Ba từ ấy đập vào mắt tôi như một nhát búa. Tôi thở hắt ra một hơi. Đúng. Tôi nhớ lại từng động tác của mẹ: bà cho nước mắm, cho hạt nêm, cho chút xì dầu… nhưng tuyệt nhiên, tôi không hề thấy bà với tay lấy lọ muối nhỏ màu trắng đục thường để ở góc bếp. Một chi tiết nhỏ đến mức vô hình, nhưng giờ đây lại phình to ra, trở thành một dấu hỏi đầy đe dọa. Tôi lập tức hỏi những người đang xem livestream. Và câu trả lời dồn dập ập tới, xác nhận điều tôi sợ hãi: đúng là không có muối.
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Nhưng rồi một bình luận khác khiến tôi bám víu: Mẹ tôi bị cao huyết áp, nấu ăn cũng không bao giờ cho muối. Phải rồi! Mẹ tôi! Mẹ tôi cũng vậy! Tôi thở phào một chút, nhưng cảm giác nhẹ nhõm ấy chưa kịp lan tỏa thì dòng chữ mới của “Đạo trưởng Thanh Dương” lại hiện lên, lạnh lùng và đầy quả quyết: Quỷ họa bì nếu đã lột da mẹ cô mà giả mạo, thì nhất định sẽ để lại dấu vết. Cô có thể kiểm tra thử — vết lột da thường nằm ở sau gáy.
Sau gáy.
Hai từ ấy vang vọng trong đầu tôi. Tôi đặt điện thoại xuống bàn phòng khách, âm khô khốc. Từ chỗ tôi đứng đến chỗ mẹ trong bếp chỉ vài bước chân, nhưng tôi cảm thấy như đang bước qua một vực thẳm. Mỗi bước đi, sàn gỗ dưới chân lại phát ra tiếng cót két nhẹ, nghe như tiếng rên rỉ. Tôi đến đứng sau lưng mẹ, ngửi thấy mùi thức ăn hòa lẫn với một thứ mùi nhè nhẹ, hơi tanh, như mùi đất ẩm lâu ngày. Mẹ tôi vốn rất thơm tho. Bà luôn dùng loại nước xả vải có hương hoa nhài. Mùi này… không phải của bà.
Tôi nín thở, đưa tay lên. Các ngón tay tôi run rẩy. Tôi vén nhẹ mái tóc dài màu đen tuyền của mẹ lên. Da gáy bà hiện ra, trắng nõn, mịn màng, không một vết tích, không một đường khâu, không một dấu rách nào. Tôi vừa thở ra thì…
“Á!”
Mẹ tôi giật mình, quay phắt lại. Ánh mắt bà thoáng chút hoảng hốt, nhưng ngay lập tức tan biến thành nụ cười hiền và tiếng mắng yêu quen thuộc. “Con gái này! Lén la lén lút mò ra sau lưng mẹ làm gì đấy? Muốn hù mẹ chết để đổi người khác à?”
Tôi ôm chầm lấy bà, mặt dúi vào lưng áo len, cố che giấu khuôn mặt đang tái nhợt của mình. “Xin lỗi mẹ, con chỉ muốn trêu mẹ một chút thôi mà.” Giọng tôi nghẹn lại trong vải áo. Nhưng mùi tanh hôi ấy, dù nhẹ, vẫn luồn vào mũi tôi. Nó không thuộc về người mẹ thật của tôi. Chắc chắn là không.
Bữa cơm tối đã bày lên bàn. Màu sắc tươi tắn, bốc khói nghi ngút. Tôi ngồi xuống, cầm đũa lên. Ngay khi đầu đũa chạm vào miếng thịt, một bàn tay lạnh toát đã chộp lấy cổ tay tôi. “Đừng vội,” mẹ tôi nói, giọng vẫn dịu dàng nhưng ánh mắt không còn ấm áp nữa. “Đợi nguội rồi hãy ăn. Ăn nóng hại dạ dày.”
Lời của “Đạo trưởng Thanh Dương” vang lên trong đầu: “Cơm quỷ” nhất định phải để nguội mới ăn. Tôi cố làm ra vẻ làm nũng, cố giành lại đôi đũa. Nhưng sức mạnh trong bàn tay lạnh lẽo kia thật đáng sợ. Ánh mắt mẹ nhìn tôi, trong sâu thẳm, dường như có một tia sáng lạnh lùng, xa lạ, như của một kẻ săn mồi đang nhìn con mồi cuối cùng trước.
Tôi buông đũa, giả vờ bực bội bỏ ra sofa. Tay run run, tôi mở điện thoại. Cả phòng livestream đang sôi sục. Và rồi, dòng tin nhắn cuối cùng của “Đạo trưởng Thanh Dương” xuất hiện, như một mong manh: Ngoài việc không ăn, còn một cách phá giải “cơm quỷ” nữa. Cô chỉ cần rắc muối vào trong đồ ăn là được.
Muối. Lọ muối trắng nhỏ ở góc bếp.
Tôi đứng dậy, cố tỏ ra bình thản. “Mẹ ơi, con ra siêu thị mua ít trái cây nhé?” Mẹ tôi từ trong bếp bước ra, nét mặt khó hiểu. “Cơm sắp ăn rồi, con đi đâu vậy?” “Con… con muốn mua thêm chút đồ ăn vặt,” tôi nói, mắt liếc về phía nhà bếp, nơi lọ muối đang nằm im lìm.