“Thôi, mai hãy đi,” mẹ tôi cười, nhưng bước chân bà đã chặn ngang lối ra cửa phòng khách. “Giờ trời tối rồi, đi một mình không an toàn.”
Tôi biết mình không thể ra ngoài. Kế hoạch duy nhất bây giờ là phải tiếp cận được lọ muối. Tôi thở dài, giả vờ đầu hàng. “Vậy thôi, con không đi nữa. Đói quá, để con lấy chút nước uống.” Tôi quay vào bếp, tim đập như trống trận. Mẹ tôi đi theo sát sau, khoảng cách chỉ một sải tay. Hơi thở lạnh giá phả vào sau gáy tôi. Tay tôi với lấy ly nước trên kệ, nhưng mắt lại dán vào chiếc tủ gỗ nhỏ nơi đựng gia vị. Lọ muối nằm ở ngăn trên cùng.
“Con lấy nước xong ra ăn cơm đi,” giọng mẹ vang lên, gần đến mức tôi giật nảy mình.
“Dạ,” tôi khẽ đáp, uống một ngụm nước. Nước lạnh tràn qua cổ họng khô khốc. Trong tích tắc, tôi quyết định liều. Tôi giả vờ ho sặc sụa, nước văng tung tóe, tay đánh rơi chiếc ly.
“Ôi!” Tôi cúi xuống nhặt ly vỡ, tạo ra khoảng trống vài giây. Trong nháy mắt, tay trái tôi vươn lên ngăn tủ, lần theo trí nhớ, chộp lấy một lọ nhỏ bằng thủy tinh. Tôi không dám nhìn, chỉ cảm nhận được hình tròn nhám nhám dưới đầu ngón tay. Tôi nhét vội nó vào túi áo khoác, tim đập thình thịch đến mức tưởng như cả căn bếp đều nghe thấy.
“Con có sao không?” Mẹ tôi bước tới, khuôn mặt hiện lên vẻ lo lắng, nhưng đôi mắt lại nhanh chóng đảo xuống sàn nhà, nơi những mảnh thủy tinh vỡ lấp lánh.
“Không sao, không sao,” tôi lắp bắp, vội vàng dọn dẹp. “Con dọn ngay đây.”
Chúng tôi trở lại bàn ăn. Mâm cơm đã nguội bớt, không còn bốc khói. Màu sắc của các món ăn trông nhợt nhạt hơn, như thể sự sống trong chúng đã bị rút cạn. Mẹ tôi ngồi xuống đối diện tôi, hai tay chắp lại, mỉm cười. “Nào, giờ thì có thể ăn được rồi.”
Tôi cầm đũa lên, tay phải run nhẹ. Tôi gấp một miếng rau, đưa về phía miệng, nhưng rồi dừng lại. “Ôi, hình như thiếu chén nước chấm,” tôi nói, cố tạo ra một cớ. “Để con vào lấy.” “Ở ngay đây này,” mẹ tôi nói, đẩy một chén nước mắm pha sẵn về phía tôi. Ánh mắt bà không rời tôi một giây.
Không còn đường lui. Tôi hít một hơi thật sâu. Tay trái tôi trong túi áo nắm chặt lọ muối. Tôi dùng đũa gắp một miếng thịt to, giơ lên, làm bộ như sắp cho vào miệng. Rồi, trong một động tác nhanh như cắt, tôi giả vờ đánh rơi miếng thịt. Nó rơi tõm vào giữa đĩa thức ăn, bắn lên những giọt nước sốt.
“Ôi, con hậu đậu quá!” Tôi vội vàng cúi xuống, tay phải cầm đũa chạm vào đĩa, tay trái rút từ trong túi ra, mở nắp lọ muối một cách vụng về, và rắc vội một nhúm muối trắng lên trên bề mặt món ăn gần tôi nhất.
Một tiếng xèo nhẹ, khẽ đến mức gần như không nghe thấy, phát ra từ đĩa thức ăn. Như thể muối đang chạm vào một lớp dầu mỏng đặc biệt. Ngay lập tức, một mùi khét lẹt, hơi hôi, lan tỏa trong không khí.
Mẹ tôi đang cầm đũa, bỗng nhiên toàn thân cứng đờ. Nụ cười trên mặt bà đóng băng, rồi từ từ tan chảy, biến dạng thành một vẻ mặt đau đớn, kinh hãi. Một tiếng rên rỉ kỳ lạ, không giống tiếng người, phát ra từ cổ họng bà. Da mặt bà bắt đầu co giật, như có gì đó đang chuyển động bên dưới lớp da.
“Con… con đã làm gì vậy?” Giọng nói của bà đột nhiên trở nên the thé, chói tai.
Tôi lùi lại phía sau ghế, hai tay bám chặt vào thành ghế. Tôi nhìn thấy, từ phần sau gáy mẹ tôi – nơi vừa nãy còn trơn láng – một đường rách màu đen sẫm đang từ từ mở ra, như một chiếc khóa kéo bị kéo xuống. Từ trong đường rách ấy, một luồng hơi lạnh âm ẩm tỏa ra, kèm theo mùi tanh nồng của máu tươi và thứ gì đó mục rữa.
“Mẹ” – không, không phải mẹ tôi nữa – con vật mang hình dáng mẹ tôi đứng dậy, thân thể run rẩy. Lớp da trên mặt bắt đầu rách sau gáy, lộ ra bên dưới là một màu đỏ sậm, nhầy nhụa, với những đường gân thô ráp đập rộn ràng. Đôi mắt của nó không còn là đôi mắt hiền hậu nữa, mà là hai hố đen sâu hoắm, trống rỗng, phát ra ánh sáng xanh lè đầy thù hận.
Nó giơ hai bàn tay – giờ đây đã thon dài, với những móng vuốt sắc nhọn màu đen – về phía tôi. “Lớp da… lớp da mới…” nó rít lên bằng một thứ ngôn ngữ xa lạ, ghê rợn.
Tôi quay người, lao về phía cửa. Chảy nhưng bản năng sinh tồn thúc đẩy tôi chạy. Tôi nghe thấy tiếng bước chân lạch bạch, ướt át đuổi theo sau, và tiếng rít gió khi những móng vuốt vồ về phía lưng tôi.
Tay tôi chạm vào khóa cửa. Lạnh lẽo. Tôi xoay mạnh. Cánh cửa mở ra với tiếng kêu ken két chói tai. Tôi phóng ra ngoài hành lang tối om, không dám ngoái lại nhìn, chỉ biết chạy, chạy về phía thang máy có ánh đèn xanh lè ở cuối hành lang. Tiếng thở hổn hển của tôi và tiếng động lê thê, ướt át đuổi nhau vào nhau, trở thành thứ âm duy nhất trong thế giới tối đen này.
Tôi biết bữa cơm tối đã mãi mãi không còn. Và có lẽ, người mẹ thật sự của tôi cũng vậy. Tất cả những gì còn lại chỉ là sự săn đuổi và nỗi sợ hãi tột cùng đang bám riết lấy từng bước chân tôi trong bóng tối.