Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Quỷ Họa Bì

Chương 2

1842 từ

Tôi đứng đó, hai tay nắm chặt thành bàn, móng tay cắm sâu vào lớp gỗ bóng loáng. Mùi nước lẩu cay nồng vẫn còn phảng phất trong không khí, nhưng khung cảnh xung quanh đã hoàn toàn biến đổi. Hành lang dài hun hút với ánh đèn vàng vọt thay thế cho không gian ồn ào của quán ăn. Sự chuyển dịch đột ngột ấy khiến dạ dày tôi quặn lại, một cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng. Tôi vừa thoát khỏi ảo giác, nhưng có lẽ lại đang rơi vào một cái bẫy kháơn.

Đạo trưởng Thanh Dương nói tôi không thể rời đi. Lời cảnh báo ấy vang lên trong đầu như một hồi chuông báo tử. Nhưng bản năng sinh tồn thúc giục tôi phải chạy. Tôi lao về phía thang máy, ngóẩy bấm liên tục vào nút xuống. Ánh sáng đèn báo tầng chạy từng con số một, chậm rãi, như cố tình tra tấn sự kiên nhẫn của tôi. Trong lúc chờ đợi, tôi quay đầu nhìn lại con hành lang dẫn về căn hộ của mình. Cánh cửa nhà tôi ở cuối hành lang, chìm trong bóng tối lờ mờ, trông như miệng của một con thú đang ngủ say.

Thang máy rền lên một tiếng “ting” vang vọng trong không gian yên tĩnh. Cánh cửa mở ra, để lộ khoang thang máy trống trải, sáng đèn. Tôi bước vào, hít một hơi thật sâu, rồi bấm nút tầng trệt. Cánh cửa từ từ khép lại, cắt đứt hình ảnh hành lang vàng vọt. Tôi dựa lưng vào thành thang máy, cảm nhận rõ nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực. Chiếc thang máy bắt đầu chuyển động xuống dưới.

Nhưng nó chỉ di chuyển được vài giây.

Một tiếng rít chóên, thang máy dừng đột ngột. Ánh đèn bên trong chớp nháy vài cái rồi tắt hẳn, nhấn chìm tôi vào bóng tối hoàn toàn. Không khí trở nên ngột ngạt. Tôi lần mò tìm nút bấm khẩn cấp, ngón tay chạm vào những chiếc nút lạnh ngắt. Tôi nhấn, nhưng không có bất kỳ phản ứng nào. Sự im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng thở gấp của chính tôi.

Rồi, từ trong bóng tối, một mùi hương quen thuộc thoảng qua. Đó là mùi nước hoa nhẹ nhàng mẹ tôi vẫn thường dùng, thứ hươút hoa nhài. Mùi hương ấy giờ đây không khiến tôi thấy dễ chịu, mà ngược lại, khiến da thịt tôi nổi gai ốc. Nó xuất hiện ở đây, trong chiếc thang máy mắc kẹt, là điều hoàn toàn bất thường.

“Con định bỏ mẹ mà đi à?”

Giọng nói ấy vang lên ngay sát bên tai tôi, thấm đẫm một sự trách móc kỳ lạ. Tôi giật bắn người, quay đầu lại trong bóng tối nhưng chẳng thấy gì. Hơi thở lạnh buốt phả vào gáy tôi. Tôi lùi sát vào góc, hai tay ôm chặt lấy người.

“Mẹ… mẹ đâu rồi?” Tôi lắp bắp, giọng nói vỡ vụn vì sợ hãi.

“Mẹ ở đây, với con mà.” Giọng nói dịu dàng hơn, nhưng vẫột sự mệt mỏi, uể oải. “Về nhà đi con. Bên ngoài lạnh lắm. Mẹ nấu cháo gà nóng cho con ăn.”

Hình ảnh tô cháo gà thơm phức, nóng hổi hiện lên trong tâm trí tôi, gợi về những lần ốm đau được mẹ chăm sóc. Một thoáng yếu lòng chợt lướt qua. Nhưng ngay lập tức, hình ảnh vết sẹo dài màu hồng nhạt trên lưng, và những con giòi ngọ nguậy trong bát mì, lại ập đến. Sự ấm áp giả tạo ấy không thể che đậy được mùi tanh hôi của tử khí đang len lỏi khắp nơi.

“Con không về!” Tôi hét lên, cố gắng lấy hết can đảm còn sót lại. “Mẹ không phải là mẹ của con! Mẹ là… là thứ gì đó khác!”

Im lặng.

Rồi, một tiếng thở dài não nề vang lên trong bóng tối, như thể chứa đựng vô vàn thất vọng.

“Con thật là… một đứa con hư.”

Ánh đèn thang máy bật sáng trở lại đột ngột, chói lòa mắt tôi. Cánh cửa thang máy mở toang, nhưng không phải ở tầng trệt như tôi mong đợi. Nó mở ra ngay trước cửa nhà tôi, ở tầng mười bảy. Hành lang vẫn y nguyên, ánh đáng vàng vọt, và cánh cửa căn hộ cuối hành lang đang hé mở một khe nhỏ, để lộ ra một khoảng tối đen như mực bên trong.

Tôi đông cứng ngườáy. Mọi nỗ lực chạy trốn dường như đều vô ích. Nó, hoặc bà ta, đang dẫn dắt tôi, đẩy tôi trở về đúng nơi mà tôi cố tránh. Một cảm giác bất lực và tuyệt vọng bắt đầu bủa vây lấy tôi. Tôi nhìn xuống chiếc điện thoại trong tay. Màn hình livestream vẫn sáng, các dòng bình luận cuồn cuộn chảy, đầy những lời khuyên, lo lắng, và cả hoài nghi. Và một dòng tin nhắn mới từ Đạo trưởng Thanh Dương:

Đừng bước ra! Ở yên trong đó! Nó đang dụ dỗ cô! Thang máy là khôại kín, dương khí còn đọng lại, nó không dễ vào. Nhưng một khi cô bước ra hành lang, nơi âm khí tràn ngập, thì mọi thứ sẽ kết thúc! Giữ vững tinh thần! Tôi sắp đến rồi!

Tôi nhìn ra bên ngoài thang máy, vào khe cửa đen ngòm kia. Tôi không biết điều gì đang chờ đợi mình ở đó. Có phải vẫn là hình ảnh người mẹ với vẻ ngoài hiền hậu, hay sẽ là một thứ gì đó không còn giữ được hình dạng con người? Thời gian như giãn ra. Tiếng “tích tắc” của kim đồng hồ trên điện thoại dường như trở nên to hơn, mỗi tiếng tích tắc là một nhát búa đập vào thần kinh đang căng như dây đàn của tôi.

Rồi, từ khe cửa đen đó, một bàn tay thò ra.

Đó là bàn tay của phụ nữ, với làn da trắng đến mứưới ánh đèn hành lang. Những ngóài, móng tay được chăm sóc cẩn thận, sơn một lớp màu hồng nhạt rất đỗi quen thuộc. Nó vẫy nhẹ về phía tôi, với một cử chỉ mời gọi đầy vẻ âu yếm, nhưng lại khiến máu trong người tôi đông đặc lại.

“Về nhà thôi con.” Giọng nói lại cất lên, lần này phát ra từ chính khe cửa đó, nghe có vẻ xa xôi nhưng lại rõ mồn một. “Đêm nay trăng sáng lắm. Mẹ đã chuẩn bị cho con tất cả rồi.”

Tôi lùi sâu hơn vàáy, lưng ép chặt vào thành kim loại lạnh ngắt. Hai tay tôi siết chặt chiếc điện thoại, như siết chặt sợi dây kết nối cuối cùng với thế giới bên ngoài. Tôi biết mình không thể bước ra. Nhưng tôi cũng không thể mãi mãi trốn trong chiếc thang máy bé nhỏ này. Ánh đèn trên trần thang máy lại bắt đầu chập chờn, tiếng động cơ rên rỉ khẽ. Không gian kín này dường như cũng đang dần mất đi sự an toàn tạm thời của nó.

Tôi nhắm mắt lại, cố gắng không nhìn vào bàn tay đang vẫy gọi kia, không nghe giọng nói đang mời mọc kia. Tôi tập trung vào hơi thở của mình, vào những dòng bình luận đang liên tục trôi trên màn hình. Có người đang đếm ngược thời gian cùng tôi. Có người đang gửi những lời động viên. Và Đạo trưởng Thanh Dương thì liên tục nhắn tin, hướng dẫn tôi cách giữ vững tâm trí, đừng để bị dao động.

Nhưng rồi, một âm thanh khác chen vào.

Đó là tiếng bước chân.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng, từ tốn, phát ra từ trong căn hộ, và đang tiến dần ra phía cửa. Mỗi bước chân lại gần hơn một chút, nặng nề hơn một chút, như thể người đi đột thứ gì đó rất nặng. Tiếng bước chân ấy dừng lạánh cửa. Bàn tay vẫy gọi kia cũng dừng lại, rồi từ từ rút vào trong bóng tối.

Cánh cửa căn hộ từ từ mở rộng.

Ánh sáng vàng ấm áp từ trong nhà tràn ra hành lang, xua tan một phần bóng tối. Và đứng ở ngưỡng cửa, là hình bóng của mẹ tôi. Bà mặc bộ đồ ngủ bằng lụa màu hoa cà mà tôi rất thích, tóc búi gọn gàng, nụ cười hiền hậu trên môi. Trông bà hoàn toàn bình thường, ấm áp, đúng như hình ảnh người mẹ trong ký ức của tôi.

“Con đứng đó làm gì?” Bà dịu dàng hỏi. “Vào nhà đi. Có muốn mẹ đợi đến bao giờ?”

Khoảnh khắc ấy, ranh giới giữa thực và ảo, giữa sự thật và dối trá, trong đầu tôi gần như sụp đổ hoàn toàn. Có phải tất cả chỉ là do tôi tưởng tượng? Có phải tôi đã vì những tin đồn trên mạng mà nghi ngờ chính người mẹ thân yêu của mình? Một cảm giác tội lỗi dâng lên, khiến mắt tôi nhòe đi.

Nhưôi sắp buông lỏng đôi chân, định bước ra khỏi thang máy, ánh mắt tôi lướt qua đôi bàn chân của bà.

Bà không mang dép. Đôi bàn chân trắng nõn đặt trực tiếp lên sàn gỗ lạnh. Và từng đường gân xanh nổi lên trên mu bàn chân, không phải theo hình dạng bình thường, mà uốn éo, bò lan, như những con giun đang ngọ nguậy dưới lớp da mỏng manh. Chúng dường như còn đang… thở, theo một nhịp điệu kỳ quái.

Sự hiền hậu trên khuôn mặt bà, và hình ảnh kinh dị dưới đôi chân, tạo nên một sự tương phản đến rợn người. Nó phá vỡ hoàn toàn ảo giác cuối cùng trong tôi. Đây không phải là mẹ tôi. Đây là một thứ gì đó đã chiếm giữ lấy hình hài của bà, và đang cố gắng hoàn thiện nó bằng chính làn da của tôi.

Tôi lùi một bước dứt khoát vào sâáy, ngón tay bấm mạnh vào nút đóng cửa. Cánh cửa thang máy từ từ khép lại, cắt đứt hình ảnh người phụ nữ đứng ở ngưỡng cửa với nụ cười vẫn còn nở trên môi, nhưng đôi mắt thì đã dần mất đi vẻ ấm áp, thay vào đó là một sự trống rỗng, lạnh lẽo vô hồn.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi cánh cửa đóng hẳn, tôi thấy bà, hay thứ gì đó đang mượn hình hài bà, nhẹ nhàng lắc đầu, như thể thở dài vì một kế hoạch không thành. Rồi bóng tối lại bao phủ hành lang.

Thang máy tiếp tục đứng yên. Tôi biết mình đã an toàn, ít nhất là trong lúc này. Nhưng tôi cũng biết, trận chiến thực sự vẫn chưa bắt đầu. Đêm vẫn còn dài. Và mặt trăng, kẻ đồng lõa của những cuộc lột xác đáng sợ, vẫn chưa lên tới đỉnh đầu.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram